Tuyển tập truyện thơ cho trẻ em mầm non



tải về 119.55 Kb.
trang9/11
Chuyển đổi dữ liệu21.11.2017
Kích119.55 Kb.
#2430
1   2   3   4   5   6   7   8   9   10   11

10. CHỦ ĐỀ CÔN TRÙNG



ANH DẾ

(Ninh Đức Hậu)

Nép mình vào lá cỏ

Nhâm nhi giọt rượu sương

Chặn đường đi của gió

Hít hà các mùi hương.

Ái chà! Ai khôn thế

Ló mặt xem tí nào!

Thì ra là anh Dế

Vểnh râu ngoe nguẩy chào.


BÉ VÀ CHUỒN CHUỒN

(Lâm Linh Linh)

Chuồn chuồn áo mỏng

Thoát liệng thoát bay

dang hai tay

Tập theo vỗ cánh

Chuồn chuồn lém lỉnh

Đậu xuống nghiêng đầu

Ngó bé hồi lâu

Bật cười khanh khách

Bé buồn phụng phịu

Tiu nghỉu đứng nhìn

Cánh chuồn rung rinh

Lượn vòng quanh bé.



CÔ KIẾN CHĂM CHỈ

(Đặng Thê)

Có cô kiến càng

Chân đi vội vàng

Bò ngang qua cửa

Vác miếng mồi to

Bé nhìn thấy lo

Lân la gặng hỏi:

Cô kiến càng ơi,

Sao mang nặng thế?

Để bé giúp cho!

Kiến càng đâm lo

Bỏ mồi chốn chạy!
CHÚ KIẾN LƯỜI

(Thiên Bảo)

Có chú kiến lười

Ngủ nướng trên cây

Gió đồng lay gọi

"Dậy đi, sáng rồi!"

Kiến vàng chẳng nói

Phơi bụng ngủ khì

Mây đen kéo tới

"Vàng ơi, dậy đi?"

Kiến lười ngủ khì

Cuộn người ngáy vang

Sấm chớp đì đoàng

Kiến không nghe thấy

Gió đồng giận dỗi

Lao đi vù vù

Mưa tuôn dữ dội

Kiến khóc hu hu…!


CHUỒN CHUỒN KIM

Cả thân hình nhỏ xíu

Hai cánh thì mỏng tanh

Chốc chốc đuôi chúc xuống

Nghịch mặt nước ao làng.

Mặt ao lăn tăn sóng

Lay động ngọn cỏ xanh

Chuồn chuồn kim giỡn nước

Bay vòng quanh, vòng quanh...

Là là trên thảm cỏ

Chợt hạ cánh thật êm

Tại suốt ngày đan nước

Nên gọi là chuồn kim.
DẾ VÀ ĐOM ĐÓM

Có chú dế nhỏ

Nằm trong ống tre

Ba để sau hè

Gáy vang khắp xóm

Một chị đom đóm

Bay liệng ngang qua

Dế nhỏ thiết tha:

Chị vào chơi nhé!

- Nhà em thì bé

Lưng chị thì to

Sao em không lo

Chị vào sập mất

Dế nghe gật gật

Nhưng vẫn mời chào:

Không sao, không sao

Mời chị cứ vào

Tha hồ tỏa sáng

Thế là thành bạn

Thế là thành thân

Mỗi đêm một lần

Đóm vào thăm dế.


ĐÀN KIẾN VÀ CỌNG RƠM

(Lê Thị Phước Hoà)

Trên cánh đồng đang mùa gặt, đàn kiến tha thóc về kho thành những vệt óng ánh. Trông những cọng rơm khô nằm ngoặt ngoẹo quanh ruộng, đàn kiến thở dài:

- Tội nghiệp? Sau mùa gặt, rơm chỉ còn là thứ trơ trụi, xác xơ thôi.

Bỗng lũ ập đến nhanh quá! Họ hàng nhà kiến cố gồng gánh cơ ngơi lên gò đất cao, nhưng cũng không kịp thoát hiểm. Đang tuyệt vọng trong cơn nguy kịch, chúng bỗng nghe những cọng rơm gọi:

- Chần chờ gì nữa? Bám chặt vào, chúng tôi sẽ đưa các bạn đi tránh lũ!

Khi Rơm đưa đàn kiến đến nơi an toàn, nhìn những cọng rơm thấm nước, lũ kiến lại ngạc nhiên bảo:

- Ôi! Rơm sắp rã mục ra rồi, các bạn không thấy mệt mỏi hay sao?

- Không đâu! Giúp được các bạn là chúng tôi thấy vui lắm - Rơm thản nhiên đáp.

Nhưng mưa nắng lại hết sức thất thường khiến đàn kiến không có chỗ nương thân và cũng chẳng có gì để ăn khi đói. Thấy vậy, Rơm vội vắt mình "hóa thành" những dãy nhà lều bằng vô vàn những tai nấm nõn nà mát mịn. Đàn kiến nép mình dưới những tai nấm và xúc động hỏi:

- Cả đến khi rệu rã, các bạn rơm ơi, các bạn vẫn không sợ phải làm việc nặng nhọc ư?

Kiến chờ câu trả lời của những cọng rơm nhưng bên tai lũ kiến nhỏ chỉ còn nghe những tiếng thì thầm của những tai nấm:

- Trong cuộc sống, diều đáng sợ nhất là mình không còn giúp gì cho ai nữa? Nói rồi, những chiếc tai nấm vươn lên cao hơn và tươi cười khoe rằng:

- Các bạn kiến ơi, những chiếc tai nấm chúng mình còn là món ăn ngon cho mọi người nữa đấy!

Cả đàn kiến nghe xong liền cúi đầu cọ cọ những sợi râu vào những tai nấm và bùi ngùi:

- Cám ơn! Các bạn rơm đúng là những người bạn hiền lành và đã luôn hết lòng vì người khác. Một hôm nào đó, khi bất chợt nhìn thấy lũ kiến nhỏ hành quân trên mặt đất, các bé hãy hỏi chuyện về những cọng rơm xem có đúng như vậy không nghe!



HAI CHÚ KIẾN NHỎ

(Phỏng theo truyện dịch cùng tên của Như Quỳnh)

Trên một hòn đảo nhỏ, họ hàng nhà kiến quây quần bên nhau sống thật hạnh phúc. Kiến Vàng và Kiến Đen chơi rất thân với nhau. Một hôm, hai chú kiến nhỏ cùng nhau dạo chơi dọc bờ sông và nhìn thấy rất nhiều hạt cây trôi trên mặt nước. Kiến vàng xuýt xoa:

- Tiếc thật, bọn mình không biết bơi nên chẳng thể vớt các hạt cây lên được!

Nghe bạn than tiếc, Kiến Đen quyết định bò lên một cành cây đang vươn ra mép nước và nói:

- Chúng mình hãy thử vớt những hạt kia xem sao!

Nói rồi, Kiến đen vươn ra dòng nước và vớt dược một hạt cây. Nhưng bỗng... "rắc!", cành cây bị gãy mang theo cả Kiến đen rớt xuống sông và bị nước cuốn trôi khỏi đảo kiến. Kiến đen kêu lên:

- Cứu tớ với! Cứu tớ với!

- Hãy bình tĩnh! Tớ sẽ tới ngay - Kiến vàng trấn an bạn và chạy dọc trên bờ theo cành cây có Kiến đen. Rồi nó nhảy đại lên một chiếc lá trôi ngang qua. Khi đuổi kịp Kiến Đen, nó trèo lên cành cây và dùng chiếc lá làm cánh buồm. Gió thổi làm căng cánh buồm đẩy cành cây trôi về phía đảo. Trên đường di, hai chú kiến nhỏ đã nhặt được một ít hạt cây. Chúng hết sức vui vẻ. Bỗng gió chợt đổi hướng, kéo cành cây ngày một trôi xa bờ. Kiến vàng vội hạ cánh buồm xuống và nói với bạn:

- Mình cần phải nghĩ một cách gì thôi!

Đột nhiên, Kiến vàng nhìn thấy một chú cá nhỏ đang bơi lại gần và muốn đớp hạt cây. Một sáng kiến chợt lóe lên trong đầu Kiến vàng. Nó thận trọng tước một sợi vỏ cây ở cành cây gãy rồi buộc một đầu vào cái hạt và đẩy bạn đứng lên trên sợi vỏ cây. "Bụp!", con cá nhỏ đớp gọn và ngậm cái hạt bơi về phía bờ.

- Đứng cho chắc nhé! - Kiến vàng nhắc Kiến đen.

Con cá bơi và kéo theo hai chú kiến nhỏ phía sau. Kiến vàng thông minh còn kịp gấy nhanh cái lá thả xuống nước để khi trôi, các hạt cây sẽ bị mắc vào đó.

Về tới đảo Kiến vàng thả sợi dây ra, trả tự do cho cơn cá và vớt chiếc lá lên.Ôi, có bao nhiêu hạt cây mắc vào đó!

Hai chú kiến nhỏ thở phào nhẹ nhõm và đem hạt cây chia cho các bạn cùng ăn rồi kể lại câu chuyện bị nước cuốn trôi trên sông của mình. Nghe xong, các bạn kiến nhỏ cùng gật gù nói:

- Đúng là, khi chúng ta biết bình tĩnh thì mọi chuyện đều có thể được giải quyết ổn thỏa!

Các bé có đồng ý với các bạn kiến thông minh không nào?




tải về 119.55 Kb.

Chia sẻ với bạn bè của bạn:
1   2   3   4   5   6   7   8   9   10   11




Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©tieuluan.info 2022
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương