Tiểu phẩM: VÌ MỘt ngày mai không có BẠo lực gia đÌNH



tải về 39.06 Kb.
trang1/2
Chuyển đổi dữ liệu21.11.2022
Kích39.06 Kb.
#185075
  1   2
TIỂU PHẨM

TIỂU PHẨM: VÌ MỘT NGÀY MAI KHÔNG CÓ BẠO LỰC GIA ĐÌNH
Thưa bà con và các bạn! Ở nhiều nơi, nhất là vùng sâu, tình trạng đàn ông là trụ cột gia đình ham rượu chè, bỏ bê nương rẫy không phải ít. Đáng buồn hơn, nhiều người sau khi rượu vào còn quậy phá, gây mất trật tự xóm làng, đánh đập vợ con, phá tan hạnh phúc gia đình… Trong khi đó, không ít người vợ bị người chồng hành hạ lại cam chịu vì không muốn mọi người biết chuyện xấu trong nhà. Thực trạng này thật là đáng quan tâm, chúng ta cần phải lên án hành động vũ phu, hành hạ vợ con của những người đàn ông thiếu trách nhiệm như vậy. Tổ nông dân số…… xin mang đến hội thi câu chuyện sau đây xin mời bà con và các bạn cùng nghe….
Chị:………………………….Trong vai Hằng – chủ tịch Hội LHPN xã.
Chị:…………………………Trong vai Xuân
Cháu Văn Thật trong vai Cu An con của Xuân.
Tiểu phẩm xin được phép bắt đầu.
(Nhạc)
dẫn chuyện Sáng sớm, Hằng, Chủ tịch phụ nữ xã có chuyện ghé sang nhà vợ chồng chị Xuân. Thấy cửa hé mở mà trong nhà vắng tiếng người. Quái lạ! Đang là mùa rẫy, có đi lên rẫy sớm thì cửa giả cũng phải đóng chứ nhỉ! (Chó sủa)
Hằng: Có ai ở nhà không? (Nạt chó) Gớm, người quen chứ có phải trộm đâu mà chó nhà này nó sủa kinh thế không biết?
Xuân ơi! Có nhà không đấy? Chưa dậy à, sao vắng tanh thế này?
Xuân: …(Giọng mệt mỏi) chị Hằng đấy à… Em ở trong nhà đây chị ạ. Có việc gì mà chị sang nhà em sớm thế?
Hằng: …Ốm hay sao trông rũ rượi thế kia? Nóng thế này chắc cô bị cảm nắng? Khiếp, mùa này ra đường nắng cứ như táp vào mặt, cô gầy còm thế kia phải chú ý chứ, cứ ham công tiếc việc thế ốm thì khổ chồng khổ con thôi!
Xuân: Ốm đau gì đâu chị ơi, em chỉ mệt tí thôi mà
Hằng: Có chuyện này tôi định nhờ Bình, chồng cô giúp. Thế Bình nó đi đâu rồi? Chắc lên rẫy à? Sao cô không đi với nó, đang mùa thu hoạch bắp bận tối mắt tối mũi mà không hết việc…
Xuân: … Dạ, em không biết chị ạ.
Hằng: - Ơ hay cô này! Lạ nhỉ? Chồng đi đâu mà cô không biết nghĩa là thế nào? Chắc là lại giận dỗi gì à?
Xuân: (Lúng túng) Giận với dỗi gì đâu chị. Già rồi chớ có phải mới lấy nhau đâu mà giận dỗi…
Tối qua, ảnh đi uống rượu mừng nhà mới của ông Nghĩa, tới tận khuya mới về… Rồi lại…
Hằng:) (Cắt lời) Chết, chết…Sao mặt mũi cô bầm tím, sưng tấy thế kia… Có phải Bình nó đánh không?
 Xuân: …Phải đấy chị ạ… (Sụt sịt khóc)
 Hằng: - Chết thật thôi. Cô ốm o thế này mà nó cứ rượu chè rồi đánh thì còn gì là người nữa hở trời?
Xuân: Em buồn quá chị ạ. Nói ra thì hàng xóm họ cười. Cứ lúc nào ảnh uống rượu vào là cả nhà lại thấp thỏm lo sợ bị đánh, chửi. Đêm qua cũng vậy, thấy ảnh về khuya, đòi lấy rượu uống tiếp, em can nhẹ nhàng, ai ngờ ảnh nổi giận đập vỡ hết chén bát, đánh cả em nữa… Hai cháu nhỏ thấy vậy sợ quá, chạy sang nhà ngoại ngủ bên ấy rồi. Chúng nó sợ bố lắm.
Hằng: …Trời ơi, sao thằng Bình này chẳng biết thương yêu vợ con thế này? Thế giờ nó đâu?
Xuân: … Dạ, cả đêm qua, ảnh có về nữa đâu, chắc lại theo ông Vìa, ông Vẽ… đi uống rượu đâu đó rồi. (Nói gần như khóc) Em khổ lắm chị ạ, nhà đã nghèo lại lấy phải người chồng nát rượu, vũ phu…
Hằng: Tội nghiệp cho cô quá!
Xuân: Nếu không nghĩ đến hai con thì em muốn chết cho rồi. Mà ảnh bảo: Muốn chết thì cho chết, nhưng phải bảo bên nhà em phải trả lễ hỏi lễ cưới cho nhà ảnh đã. Ảnh còn nói: “Ai bảo hồi đó cưới cứ đòi của cho lắm vào!”. Giờ ảnh có đánh cũng phải chịu thôi chị ạ…
Hằng: …(Tức giận) Thật tức điên với những kẻ tham rượu chè, bỏ bê nương rẫy, rồi còn hành hạ đánh đập vợ con thế này. Là đàn ông, trụ cột chính trong nhà mà lại cứ rượu chè say xỉn, hễ phật ý là trút những cơn giận vào đầu vợ con, đập phá đồ đạc… Kiểu này còn ra thể thống gì nữa?

tải về 39.06 Kb.

Chia sẻ với bạn bè của bạn:
  1   2




Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©tieuluan.info 2022
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương