Thơ TÌnh nguyễn bíNH



tải về 422.33 Kb.
trang8/9
Chuyển đổi dữ liệu11.11.2017
Kích422.33 Kb.
1   2   3   4   5   6   7   8   9

THÔI NÀNG Ở LẠI


Hoa đào từng cánh rơi như tưới Xuống mặt sân rêu những giọt buồn, Như những tim tình tan vỡ ấy,

Nhện già giăng mắc sợi tơ đờn.

Nàng đến thăm tôi một buổi chiều, Những mong chấp nối lại thương yêu. Nhưng tôi không dám, tôi không thể... Chắp nối bao nhiêu, khổ bấy nhiêu!

Nàng hỡi! Tôi không thể dối nàng, Dối tôi, mà lại nói yêu đương.

Tôi gìơ như một người tang tóc, Chả dám cùng ai dệt mộng vàng.

Nàng hãy vì tôi đoan một lời: “Từ nay nàng đã hết yêu tôi,

Từ nay ta sẽ xa nhau mãi,

Và sẽ quên nhau đến trọn đời.”

Nàng hãy đi xây lại cuộc đời, Rồi đây ai nhắc đến tên tôi, Và ai có hỏi: --”Là ai nhỉ?”

Nàng lạnh lùng cho: --”Chả biết ai!”

Tôi sẽ đi đây! Tôi sẽ quên. Trọn đời làm một kẻ vô duyên, Trọn đời làm một thân cô lữ,

Ở mọi đừơng xa, ở mọi miền...

Ai đi chắp lại cánh hoa rơi? Bắt bóng chim xa tận cuối trời. Có lẽ ngày mai đò ngược sớm,

Thôi nàng ở lại để... quên tôi.


GIỐI GIĂNG

Sum họp đôi ta chốc bấy lâu

Tình tôi với mợ tưởng cùng nhau Trăm năm đầu bạc duyên còn thắm, Tôi có ngờ đâu đến thế đâu!

Liệu tôi không sống đến ngày mai

Mợ có thương lấy một vài,

Ở lại nuôi con khôn lớn đã

Ôm cầm tôi dám tiếc thuyền ai…

Mợ còn trẻ laắm, mới hai mươi, Ở vậy sao cho trót một đời? Tang tóc ba năm cho phải phép

Miễn sao thiên hạ khỏi chê cười.

Để con ở lại, chọn ai người

Phải lứa vừa đôi mợ sánh đôi.

Con mợ, con tôi tôi chả muốn

Vào làm con cái của nhà ai.

Cũng chẳng hay gì cái chính chuyên, Mợ đừng thề thế, ngộ tôi thiêng…

Lẻ loi khôn giữ điều khôn dại, Khôn dại chờ khi lấp ván thiên.

Mợ để tôi đi, mợ nín đi!

Còn so được nữa, khóc mà cho! Bao nhiêu đau khổ, ngần này tuổi Chết cũng không non yểu nỗi gì!

Con nó đâu rồi, bế lại đây Cho tôi nhìn nó một vài giây Trước khi nhắm mắt tôi thừa biết

Đời nó sau này hẳn đắng cay…
DÒNG DƯ LỆ

Tặng T.T. KH

Cho tôi ép nốt dòng dư lệ Rỏ xuống thành thơ khóc chút duyên T. T. KH

Gió đưa xác lá về đường

Thu sang nhuộm cả sầu thương một trời

Sầu thương nhuộm lấy hồn tôi,

Đêm qua ngồi đọc thơ người xa xăm.

Một ngàn năm một vạn năm,

Con tằm vẫn kiếp con tằm vương tơ. Tặng người gọi một dòng thơ

Hay là dòng nước mắt thừa đêm qua?

Đường về Thanh Hóa bao xa

Bao giờ ra nhớ rủ ta với, Chàng!

Bảo rằng quan chẳng cho sang

Ai đời quan cấm đò ngang bao giờ!

Vườn Thanh qua đấy năm xưa Trọ nhờ đêm ấy trời mưa tối trời Quanh lò sưởi ấm, bên tôi,

Bên người lão bộc đương ngồi quay tơ

Tuổi nàng năm ấy còn thơ

Còn bao hứa hẹn đợi chờ một mai. (Rồi đây bao gió bụi đời

Tôi quên sao được con người vườn Thanh)

Lạnh lung canh lại canh,

Lòng tôi thao với tình bâng quơ, Bởi sinh lạc kiếp giang hồ,

Dám đâu toan tính xe tơ giữa đường.

Thu sang rồi lại thu sang

Cúc bao lần nở, lá vàng bao rơi? Bao nhiêu vật đổi sao vời?

Đường bao dặm thẳm! Hỡi người bốn phương! Trọ bao nhiêu quán bên đường,

Nhưng không lần nữa qua vườn Thanh xưa. Cô nàng năm ấy quay tơ.

(Tôi quên sao được!) Hẳn chưa lấy chồng. Một hôm lòng lại nhủ lòng

Nơi đây giáp với cánh đồng vườn Thanh. Rồi tôi len lén một mình,

Ra đi với một tấm tình hay hay

Đường mòn tràn ngập bong may,

Gió heo báo trước một ngày thu sang. Dừng chân trước cửa nhà nàng.

Thấy hoa vàng với bướm vàng hôn nhau. Tìm nàng chẳng thấy nàng đâu.

Lá rơi lả tả bên lầu như mưa…

Chợt người lão bộc năm xưa,

Từ đâu mang mảnh guồng tơ lại nhà

Một hai xin phép ông già,

Trọ nhờ đêm ấy, nữa là hai đêm. Ông già nể khách người quen,

Ngậm ngùi kể lại một thiên “hận tình” Rồi ông kết: (giọng bất bình)

“Trời cay nghiệt thế cho đành! Thưa ông. Cô tôi nhạt cả môi hồng,

Cô tôi chết cả tấm lòng ngây thơ.

Đâu còn ống lại trong mơ,

Đâu còn sống lại bên bờ sông yêu? Buồng the sầu sớm thương chiều. Khóc thầm biết có bao nhiêu lệ rồi. Tơ duyên đến thế là thôi!

Thế là uổng cả một đời tài hoa.

Đêm đêm bên cạnh chồng già,

Và bên cạnh bóng người xa hiện về…”

Rùng mình tôi lại gạt đi:

“Già ơi”! Thảm lắm! Kể chi dài dòng? Cháu từ mắc số long đông,

Yêu đương chìm tận đáy lòng từ lâu.

Đau thương qua mấy nhịp cầu,

Cạn dòng nước mắt còn đâu khóc người!

“Dối già một chút mà thôi, nghe lời già kể cháu mười đêm luôn Chợt thương, chợt khóc, chợt buồn, Cháu như một kẻ mất hồn già ơi!”

Truyện xưa hồ lãng rồi,

Bỗng đâu xem được thơ người vườn Thanh. Bao nhiêu oan khổ vì tình,

Cớ sao giống hệt chuyện mình gặp xưa

Phải chăng? Mình có nên ngờ,

Rằng người năm ngoái bây giờ là đây?


HẾT BƯỚM VÀNG

Anh trồng cả thảy hai vườn cải Tháng chạp, hoa non nở cánh vàng. Lũ bướm láng giềng đang khát nhụy Mách cùng gió sớm, rủ rê sang.

Qua đậu tầm xuân, thấy bướm nhiều Bướm vàng vàng quá, bướm yêu yêu, Em sang bắt bướm vườn anh mãi

Quên cả làng Ngang động trống chèo.

Cách có một hôm em chẳng sang

Hôm nay rã đám ở làng Ngang

Hôm nay vườn cải, hoa tàn hết

Em hỡi từ nay hết bướm vàng!

Năm sau vườn cải nở hoa vàng Bướm lại sang mà em chẳng sang Thui thủi một mình anh bắt bướm Trống trèo thưa thớt đám làng Ngang.

Em đã sang ngang với một người Anh còn trồng cải nữa hay thôi? Đêm qua mơ thấy hai con bướm

Khép cánh tình chung ở giữa trời
VÂNG

Lạ quá! Làm sao tôi cứ buồn? Làm sao tôi cứ khổ luôn luôn? Làm sao tôi cứ tương tư mãi, Người đã cùng tôi phụ rất tròn?

Thì ra chỉ có thế mà thôi!

Yêu đấy, không yêu đấy, để rồi Mắc hẳn đường tơ sang cửi khác, Dệt từng tấm mộng để dâng ai.

Khuyên mãi sơn cho chữ “Ái tình” Mộng lòng trang điểm mãi cho xinh.

Có người, đêm ấy, khoe chồng mới:

“Em chửa yêu ai, mới có mình”

Có người trong gió rét mùa đông

Chăm chỉ đan cho trọn áo chồng

Còn bảo: “Đường len đan vụng quá! Lần đầu đan áo kiểu đàn ông.”

Vâng! chính là cô chửa yêu ai, Lần đầu đan áo kiểu con trai. Tôi về thu cả ba đông lại,

Đốt hết cho cô khỏi thẹn lời!


GIẤC MƠ ANH LÁI ĐÒ

Năm xưa chở chiếc thuyền này

Cho cô sang bãi tước đay chiều chiều

Để tôi mơ mãi mơ nhiều:

“Tước đay se võng nhuộm điều ta đi

“Tưng bừng vua mở khóa thi

“Tôi đỗ quan Trạng vinh quy về làng

“Võng anh đi trước võng nàng

“Cả hai chiếc võng cùng sang một đò”.

Đồn rằng đám cưới cô to

Nhà trai thuê chín chiếc đò đón dâu

Nhà gái ăn chín nghìn cau

Tiền cheo, tiền cưới chừng đâu chín nghìn…

Lang thang tôi dạm bán thuyền

Có người trả chín quan tiền, lại thôi! Buông sào cho nước sông trôi

Bãi đay thấp thoáng, tôi ngồi tôi mơ.

Có người con gái đang tơ

Vẫy tay ý muốn sang nhờ bãi đay

Sao cô không gọi sang ngày

Giờ thuyền tôi đã chở đầy thuyền mơ

Con sông nó có hai bờ

Tôi chưa đỗ trạng, thôi cô lại nhà…


MỘT MÌNH

Người có đôi, ta rất một mình

Phong trần đâu dám mắt ai xanh

Đêm nay giăng rụng về bên ấy

Gát trọ còn nguyên gió thất tình




Поделитесь с Вашими друзьями:
1   2   3   4   5   6   7   8   9


Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©tieuluan.info 2019
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương