Thơ TÌnh nguyễn bíNH


NGƯỜI CÁCH SÔNG RỒI…TÔI CÁCH SÔNG



tải về 422.33 Kb.
trang7/9
Chuyển đổi dữ liệu11.11.2017
Kích422.33 Kb.
1   2   3   4   5   6   7   8   9

NGƯỜI CÁCH SÔNG RỒI…TÔI CÁCH SÔNG


Tôi còn mong nghóng làm chi nữa

Đò đã đưa ngang tự buổi nào.

Sông nước có buồn nhưng cùng bến, Nhưng mà tôi biết nói làm sao?

Đôi lòng một biết với hai quen, Mắt giải cần miệng kết duyên, Thân mến đã không đành kiếp chị Nhỡ nhàng đâu dám nhận tình em

Một mối duyên thơ giữa bụi trần. Hoa còn toan thắm cuối mùa xuân

Chao ôi không nói thì oan uổng,

Không nói sao đành với ái ân!

Để gặp làm chi một buổi đầu

Để rồi e ấp mãi về sau

Thì thôi ngừơi cứ yên tâm nhé

Tôi bao giờ dám nói đâu

Dừng có mong chờ với nhớ thương Đừng yêu tôi nữa với mười phương. Cho tôi được mãi làm du khách

Thả cái u tình giữa gió sương

Đã biết vườn đào có chủ nhân Nhưng mà ai cấm khách du xuân Khách tôi một vạn lần trong sạch Cho được qua đây một vạn lần

Thế thôi, chả dám mong chi nữa

Chả dám chia đôi một tấm lòng

Người ở gió xuân nhiều đấy nhỉ

Tôi về gió rụng khắp tường đông.

Thương nhớ để mình tôi chịu vậy

Âm thầm một chưyến nữa cho xong

Tuy gang tất đấy mà tôi biết

Người cách sông rồi tôi cách song.


LỠ BƯỚC SANG NGANG

“Em ơi em ở lại nhà

Vườn dâu em đốn, mẹ già em thương

Mẹ già một nắng hai sương

Chị đi một bước trăm đường xót xa. Cậy em, em ở lại nhà

Vườn dâu em đốn, mẹ già em thương.

Hôm nay xác pháo đầy đường

Ngày mai khói pháo còn vương khắp làng

Chuyến này chị bước sang ngang Là tan vỡ giấc mộng vàng từ nay. Rượu hồng em uống cho say,

Vui cùng chị một vài giây cuối cùng. (Rồi đây sóng gió ngang sông,

Đầy thuyền hận,, chị lo không tới bờ)

Miếu thiêng vụng kén người thờ,

Nhà hương khói lạnh, chị nhờ cậy em.

Đêm nay là trắng ba đêm,

Chị thương chị, kiếp con chim lìa đàn. Một vai gánh vác giang san...

Một vai nữa gánh muôn vàng nhớ thương. Mắt quầng, tóc rối tơ vương

Em còn cho chị lược gương làm gì! Một lần này bước ra đi

Là không hẹn một lần về nữa đâu, Cách mấy mươi con sông sâu,

Và trăm nghìn vạn nhịp cầu chênh vênh

Cũng là thôi\... cũng là đành...

Sang ngang lỡ buớc riêng mình chị sao? Tuổi son nhạt thắm phai đào,

Đầy thuyền hận có biết bao nhiêu người! Em đừng khóc nữa, em ơi!

Dẫu sao thì sự đã rồi nghe em!

Một đi bảy nổi ba chìm,

Trăm cay nghìn đắng, con tim héo dần

Dù em thương chị mười phần,

Cũng không ngăn nỗi một lần chị đi.”

Chị tôi nước mắt đầm đìa, Chào hai họ để đi về nhà ai... Mẹ trông theo, mẹ thở dài,

Dây pháo đỏ bỗng vang trời nổ ran. Tôi ra đứng ở đầu làng

Ngùi trông theo chị khuất ngàn dâu thưa.

Giời mưa ướt áo làm gì?

Năm mười bẩy tuổi chị đi lấy chồng.

Người ta: pháo đỏ rượu hồng

Mà trên hồn chị: một vòng hoa tang.

Lần đầu chị bước sang ngang,

Tuổi son sông nước đò giang chưa tường.

Ở nhà em nhớ mẹ thương

Ba gian trống, một mảnh vườn xác xơ. Mẹ ngồi bên cửi se tơ

Thời thường nhắc: “Chị mầy giờ ra sao?” “-- Chị bây giờ”... nói thế nào?

Bướm tiên khi đã lạc vào vườn hoang. Chị từ lỡ bước sang ngang

Trời dông bão, giữa tràng giang, lật thuyền. Xuôi dòng nước chảy liên miên,

Đưa thân thế chị tới miền đau thương, Mười năm gối hận bên giường,

Mười năm nước mắt bữa thường thay canh. Mười năm đưa đám một mình,

Đào sâu chôn chặt mối tình đầu tiên. Mười năm lòng lạnh như tiền,

Tim đi hết máu, cái duyên không về. “Nhưng em ơi một đêm hè,

Hoa soan nở, xác con ve hoàn hồn.

Dừng chân bên bến sông buồn,

Nhà nghệ sĩ tưởng đò còn chuyến sang.

Đoái thương, duyên chị lỡ làng.

Đoái thương phận chị dở dang những ngàỵ

Rồi... rồi... chị nói sao đây!

Em ơi, nói nhỏ câu này với em...

...Thế rồi máu trở về tim

Duyên làm lành chị duyên tìm về môi. Chị nay lòng ấm lại rồi,

Mối tình chết, đã có người hồi sinh. Chị từ dan díu với tình,

Đời tươi như buổi bình minh nạm vàng.” Tim ai khắc một chữ “nàng”

Mà tim chị một chữ “chàng” khắc theo. Nhưng yêu chỉ để mà yêu,

Chị còn dám ước một điều gì hơn?

Một lần hai lỡ keo sơn,

Mong gì gắn lại phím đàn ngang cung. Rồi đêm kia, lệ ròng ròng

Tiễn đưa người ấy sang sông chị về.

Tháng ngày qua cửa buồn the,

Chị ngồi nhặt cánh hoa lê cuối mùa.

Úp mặt vào hai bàn tay,

Chị tôi khóc suốt một ngày một đêm. “Đã đành máu trở về tim,

Nhưng không ngăn nỗi cánh chim giang hồ. Người đi xây dựng cơ đồ...

Chị về trồng cỏ nấm mồ thanh xuân. Người đi khoác áo phong trần,

Chị về may áo liệm dần nhớ thương. Hồn trinh ôm chặt chân giường,

Đã cùng chị khóc đoạn trường thơ ngây. Năm xưa đêm ấy giường này,

Nghiến răng...nhắm mắt...chau mày...cực chưa! Thế là tàn một giấc mơ,

Thế là cả một bài thơ não nùng! Tuổi son má đỏ môi hồng,

Bước chân về đến nhà chồng là thôi!

Đêm qua mưa gió đầy giời,

Trong hồn chị, có một người đi qua... Em về thương lấy mẹ già,

Đừng mong ngóng chị nữa mà uổng công. Chị giờ sống cũng như không

Coi như chị đã sang sông đắm đò.”


HÀ NỘI BA MƯƠI SÁU PHỐ PHƯỜNG

Hà nội ba mươi sáu phố phường, Lòng chàng có để một tơ vương. Chàng qua chiều ấy qua chiều khác, Góp lại đường đi: Vạn dặm đường.

Nhà ấy hình như có mặt trời Có rừng có suối có hoa tưoi Bao nhiêu lạ, bao nhiêu bướm,

Không, có gì đâu! Có một người.

Chân bước khoan khoan, lòng hỏi lòng: Có nên qua đấy nữa hay không

Không nên qua đấy, nên qua đấy?

Không, nhớ làm sao! Qua, mất công.

Có một chiều anh chàng si

Đến đầu phố ấy bỗng ngừng đi, Hai bên hang phố hình như họ… Đi mãi đi hoài có nghĩa chi!

Đem bao hi vọng lúc ra đi

Chuốc lấy buồn thương lúc trở về. Lòng mỗi lần đi lần bão táp,

Mỗi lần là một cuộc phân ly.

Chàng đau đớn lắm, môi cắn môi, Răng cắn vào răng, lời nghẹn lời: Hờ hững làm sao! Mê đắm quá! Trời ơi! Cứu vớt lấy tôi, trời!

Chao ơi! Yêu có ông trời cản!

Yêu có ông trời cản được chân

Chàng lại đi về qua phố ấy, Mấy mươi lần nữa và vân vân.

Chàng đi đi mãi, đi đi mãi,

Đến một chiều kia, đến một chiều Phố ấy đỏ bừng lên: Xác pháo. Yêu là như thế! Thế là yêu!

Hà Nội ba mươi sáu phố phường, Lòng chàng đã vứt một tơ vương, Chàng qua chiều ấy qua chiều khác,

Có một chiều đi giữa đám tang.






Поделитесь с Вашими друзьями:
1   2   3   4   5   6   7   8   9


Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©tieuluan.info 2019
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương