Thơ TÌnh nguyễn bíNH



tải về 422.33 Kb.
trang5/9
Chuyển đổi dữ liệu11.11.2017
Kích422.33 Kb.
1   2   3   4   5   6   7   8   9

MỘT TRỜI QUAN TÁI


Chiều lại buồn rồi, em vẫn xa, Lá rừng thu đổ, trong nắng tà.

Chên vênh quán rượu mờ sương khói, Váng vất thôn sâu quạnh tiếng gà.

Tôi đi mãi mãi vào sơn cước, Em vuốt tua rèm cửa vọng lâu. Lá úa kinh thành rơi ngập đất,

Lòng vàng hỏi vẫn nhớ thương nhau?

Có những mâm cau phủ lụa điều,

Đi vào trong gió lạnh hiu hiu. Những xe hoa cưới sao mà đẹp!

Cửa kính huy hoàng vạt áo thêu.

Em có buồn chăng, tôi vẫn xa, Chiều nay say nhắp chén quan ha. Bao giờ cau được tươi mau lụa? Được đón em bằngxe kết hoa?

Thân em là liễu dạ em tơ,

Mềm yếu bền chăng với đợi chờ? Chua xót lòng tôi mơ ước mãi,

Áo bào nguyệt bạch ngựa kim ô!

Tôi lạnh đầu sông, giá ngọn nguồn, Nhớ nhà thì ít, nhớ em luôn.

Chênh chênh bóng ngã sầu lau lách, Chiều ngát hương rừng lối nhạt son.

Đã mấy năm rồi thương mến nhau,

Em còn thơ dại biết chi đâu!

Đến nay ba bảy mai đương độ, Ai đánh em bằng giá ngọc châu?

Châu ngọc làm sao hái được nhiều, Tôi là thi sĩ của thương yêu,

Lấy đâu xe cưới ngời hoa trắng? Với những mâm cau phủ lụa điều?

Chiều nay.... thương nhớ nhất chiều nay, Thoáng bóng em trong cốc rượu đầy.

Tôi uống cả em và uống cả

Một trời quan tái, mấy cho say!
HÔN NHAU LẦN CUỐI

Cầm tay, anh khẽ nói:

-- Khóc lóc mà làm chi? Hôn nhau một lần cuối, Em về đi, anh đi...

Rồi một hai ba năm Danh thành anh trở lại Với em, anh chăn tằm Với em, anh dệt vải

Ta sẽ là vợ chồng

Sẽ yêu nhau mãi mãi

Sẽ se sợi chỉ hồng

Sẽ hát câu ân ái

Anh và em sẽ sống

Trong một mái nhà tranh Lấy trúc thưa làm cổng Lấy tơ liễu làm mành

Nghe lời anh em hỡi! Khóc lóc mà làm chi? Hôn nhau một lần cuối,

Em về đi, anh đi...


TÌ BÀ TRUYỆN

(Trích)

Ngẩn ngơ bốn mắt trao nhìn

Đôi môi hé nụ cười duyên não nùng! Bên ngoài mưa gió mùa dông

Lò hương đã nguội, sáp hồng thì vơi. Màn the đôi cánh buông rồi

Chăn hương gối phấn một trời phấn hương

Mắt ngà men rượu yêu đương

Thái sinh dần rõ Ngũ Nương nõn nà.

Tóc nhung viền suốt thân ngà

Nhuỵ hồng e ấp, tình hoa đầu mùa. Rùng mình như nếm mơ chua

Cái tê tái muốn vỡ bờ hợp hoan.

Nóng sôi ý phượng tình loan Hỡi ôi, bó sát đôi làn cánh tay! Thèm mà kín, khát mà say

Xốn xang nhựa mạnh tuôn đầy búp tơ. Mày cao đôi má chín nhừ

Tân nhân ứa lệ, hoen mờ mắt xanh. Thoắt mà đêm đã tàn canh

Sáng bong bóng cá, qua mành mưa bay.

Nhành hoa tươi ngại ánh ngày

Tiếng gà ướt mượt, giọng đầy nước mưa.


BAO NHIÊU ĐAU KHỔ CỦA TRẦN GIAN
TRỜI ĐỂ DÀNH RIÊNG ĐỂ TẶNG NÀNG

Nàng đẹp, đẹp từ hai khoé mắt, Làm mờ những ánh ngọc trân châu Làm phai ánh nước hồ thu thắm, Làm nhạt bao nhiêu ánh nhiệm mầu.

Một nụ cười héo cả trăm hoa nở, Say cả non sông, đắm cả giời. Đuổi cả mối sầu muôn vạn kiếp. Bẽ bàng tất cả những màu tươi.

Ô kìa, dòng suối Thiên Thai chảy Đâu thấy đào hoa với dáng tiên. Chả phải đó là dòng suối tóc,

Nàng buồn gương lược vẫn chưa quen.

Tả sao được một thời suân sắc.

Từ thuở xuân non má chớm hồng, Từ thuở vườn đào mơ đuổi bướm, Xếp thuyền thả khắp mặt ao trong.

Rồi một ngày, qua một tháng qua

Một năm qua nữa tuổi mười ba,

Bên hoa thấy bướm không buồn đuổi, Chỉ mải mê nhìn bướm ủ hoa.

Ngày tháng trôi xuôi, tuổi lớn dần, Nàng cười trong nắng: cả trời xuân Lòng thơ hồi hộp khi môi thắm, Hôn vụng hoa tươi có một lần.

Một lần hôm ấy, trước hoa tươi

Nàng thấy trong gương bong một người, Ai đẹp hay là tiên lạc lối?

Không, nàng!...Nàng đẹp đấy mà thôi!

Chim qua buổi sớm khuyên nàng học Bướm dạy nàng thêu, gió dạy đàn Con bé tài hoa… chim nhắn bướm

Gió chuyền lời bướm xuống nhân gian.

Từ ấy, cửa ngoài tin bắn sẻ,

Rộn rang xe ngựa, mối manh đưa. Bao nhiêu xe ngựa về không cả, Tơ đó nàng còn dệt ước mơ…

Nhưng mùa đông ấy, sau xe cưới, Pháo đỏ giăng dây thắm trước lầu Chú rể vui mừng châm lửa đốt Đốt tan mộng đẹp của cô dâu.

Trước tài sắc ấy, người chồng ấy, Không cảm, không yêu, chẳng hiểu gì Nàng biết từ đây đường hạnh phúc

Của nàng một ngày ngắn dần đi.

Nàng có ngờ đâu đến nỗi này Lỡ làng chôn hết tuổi thơ ngây. Sống trong buồn tẻ, trong đau khổ,

Với những hồn đơn của những ngày.

Mắt đầy ngấn lệ, lời đầy lệ

Mỗi buổi thu sang gió lạnh nhiều

Tình rụng tự mùa thôi rụng lá

Biết tìm đâu thấy phấn hương yêu.

Bỗng một ngày hè hoa phượng thắm, Nở đầy trong lá phượng xanh tươi, Trải dài thắm đỏ con đường trắng, Nàng thấy đi trên thảm một người.

Người ấy, bụi hồng phong nếp áo Đi theo tiếng gọi của vinh quang Nhưng nay dừng bước trên hoa rụng,

Người thấy đâu đây một nhỡ nhàng.

Liền đem chắp lại cánh muôn hoa, Tô lại màu hoa bị xoá mờ,

Rồi lại vì nàng hàn lại vết

Thương lòng đã giết giấc mơ xưa.

E ấp chung nâng chén rượu hồng

Mỉm cười quyến luyến ghé môi chung. Rượu hồng đẫm những màu ân ái, Những vị say sưa ấm cõi lòng.

Nhưng bỗng tự nhiên lòng giá lại, Nhìn nhau qua mắt lệ, than ôi. Rượu hồng pha lệ, pha chua chát, Uống cạn làm sao, muộn mất rồi.

“Năm ấy sang sông lỡ chuyến đò Đò đầy gió lớn sóng sông to. Mười hai bến nước xa lăng lắc.

Lầm tự ngày xưa, lỡ đến giờ.

“Tôi biết tình tôi đã lỡ rồi Tình ta đành chỉ thế này thôi Thương tôi, mình hiểu cho tôi nhé Mà chỉ riêng tôi mới hiểu tôi.

“Tôi tiễn mình trên bến nước này

Mình đi, tôi trở lại chia tay;

Tôi về nán sống trong mong đợi

Cái phút vinh quang của một ngày.

“Hôm nay đã cuối thu rồi lạnh Nàng hãy mang theo bóng dáng tôi Cho ấm lòng mình khi lỡ bước

Mưa phùn trên quán trọ xa xôi”.

Người ấy đi rồi…Nàng trở lại

Hờ hai mắt đọng một u sầu.

Buồng hương hoa héo màu thu hắt

Qua lá mành tương đã lạt màu.

Bao nhiêu ân ái thế là thôi.

Là bấy nhiêu oan nghiệt, hỡi giời. Nghẹt dưới bàn tay thần Định Mệnh,

Nàng đương dệt tấm hận muôn đời.


NHẦM

Nhà tôi có một vườn dâu

Có giàn đỗ ván, có ao cấy cần. Hoa đỗ ván nở mùa xuân

Lứa dâu tháng tháng, lứa cần năm năm. Em tôi là gái mười lăm

Quét sân, chạy chợ, chăn tằm sớm trưa. Thầy tôi dạy học chữ nho

Dạy dăm ba đứa học trò loanh quanh. Có gì, tiếng cả nhà thanh (1)

Cơm ăn đủ bữa, áo lành đủ thay.

Còn tôi sống sót là may

Mẹ hiền mất sớm, trời đầy làm thơ. Con tằm được mấy tiền tơ

Chao ơi! mà ước mà mơ lấy nàng.

Giàu sang kiếm chốn giàu sang

Vẫn tin tưởng chứ là nàng yêu tôi. Mấy khoa thi chót thầy ơi

Thầy không thi đỗ để rồi làm quan,

Để rồi lắm bạc, nhiều vàng

Để cho con lấy được nàng, thầy ơi! Nàng về làm dâu nhà tôi

Vườn dâu có thẹn với đôi tay ngà. Ai thề như mới hôm qua

Lấy nhau không được chẳng thà chết đi.

Mà thôi, nhắc lại làm gì

Thế gian chán vạn kẻ thề có sao! Nhà tôi không bán vườn đâu Tháng hai giàn đỗ bắt đầu ra hoa. Sang năm tôi phải về nhà

Đợi xem vườn đỗ ra hoa có nhầm?






Поделитесь с Вашими друзьями:
1   2   3   4   5   6   7   8   9


Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©tieuluan.info 2019
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương