Thơ TÌnh nguyễn bíNH



tải về 422.33 Kb.
trang1/9
Chuyển đổi dữ liệu11.11.2017
Kích422.33 Kb.
  1   2   3   4   5   6   7   8   9

THƠ TÌNH NGUYỄN BÍNH


THƠ TÌNH NGUYỄN BÍNH

Biên Soạn: KIỀU VĂN

TỰA

Một học giả phương Tây nói: một tác giả cũng như một tác phẩm, có số phận của nó.

Nói “số phận” ở đây, nghĩa là nói đến sự tồn tại chân giá trị khách quan của một tác hay một tác phẩm trước sự thử thách của thời gian và lịch sử.

Trong nhiều trường hợp, chân giá trị đó vượt khỏi tầm nhận thức và phán đoán của những người đương thời. Chính vì thế mà thi hào Nguyễn Du đã phải thốt ra một câu hỏi:

Bất tri tam bách dư niên hậu Thiên hạ hà nhân khắp Tố Như! (Không biết hơn ba trăm năm sau Ở đời có người nào khóc Tố Như?)

Nhà thơ Nguyễn Bính mất cách đây gần 30 năm.Sinh thời, tuy ông là một nhà thơ nổi tiếng đến mức nhường như không một người Việt Nam nào không biết đến thơ ông, thế nhưng suốt đời, trên cái thân danh của người thi sĩ rất mực tài tình ấy chưa bao giờ được đời khoác cho tấm áo vinh quang chói như ông đáng được hưởng. Suốt đời Nguyễn Bính sống cơ cực, vất vưởng, nép mình hòa trộn với cuộc đời thường, tưởng chừng mất dạng đi trong sự lôi cuốn và vùi lấp của cuộc đời thường ấy.

Tính cách con người ấy nhu thuận, khiêm nhường và bình dị, hệt như sống với con người Việt Nam sống bằng nghề trồng lúa nước.

Làng quê sinh ra Bính, ban cho bính một tâm hồn đấy bản chất của làng quê, cùng với toàn bộ tinh hoa văiệt văn hoá, tinh thần được vun đúc từ bao giờ. Đồng thời làng quê cũng tiên lượng cho Bính một số phận “ngọt ngào thì ít đắng cay thì nhiều” như chính nó phải chịu đựng qua cả ngàn năm.

Nguyễn Bính là Dứa con đích thực của làng quê Việt Nam, nhưng là một đứa con xuất chúng. Nguyễn Bính nhập cuộc vào thời đại mới của những năm 30- 40, là một nhà thơ lãng mạn trong phong trào thơ mới, mang tầm vóc chung của những thi sĩ đương thời.

Nhờ bản sắc riêng của làng quê, thơ Nguyễn Bính tài hoa nhung duên dáng, trinh bạch và đáng yêu như một gái quê. Thơ Nguyễn Bính không có cái hào hoa lãng tử của Thế Lữ, cái bay bỗng háo hức của Xuân Diệu, cái vẻ kỳ bý của Chế Lan Viên, cái điên rồ vật vả của Hàn mặc Tử. Thơ Nguyễn Bính chỉ mang nặng mối tình đầm thắm với xứ quê, người quê và chứa chất muôn màu tâm sự của một đời thi sĩ lang bạt kỳ hồ đấy khổ đau, đắng cay và thất vọng. Toàn bộ thơ Nguyễn Bính toàn là những áng văn chương tuyệt đẹp, là tiếng nói của một tâm hồn yêu tha thiết và tình cảm quá đầy, đến nổi không còn dành một góc đáng kể nào cho tư tưởng và lý trí.

Thơ Nguyễn Bính mang nhiều hơi hướng và giọng điệu của ca dao, nhưng Nguyễn Bính không làm ca dao như Tản Đà trước đó. Nguyễn Bính đã nâng ca dao là thứ văn học “chưa thành văn” thành thứ văn chương thành văn đích thực. Bằng giọng điệu ca dao ấy, Nuyễn Bính nói về cuộc sống, con người hiện đại, nopi1 về cái “Tôi”, về những số phận cụ thể: một cô gái quê thắc mong đợi tình yêu, một chàng trai thất tình chỉ vì nghèo, một anh học trò mơ đổ trạng, một mối tình đầy thơ mộng nhưng lại lỡ làng…

Như một bong hoa trọn chỉ tỏa ra không gian một mùi hương độc nhất là tất cả tinh hoa của nó. Nguyễn Bính chỉ làm thơ “Chân quê”, không hề pha trộn với thơ cung đình, Thơ Tàu hoặc Thơ Tây. Thơ nguyễn Bính là thứ thơ thuần túy Việt Nam cả hình thức. Có thể nói thơ Nguyễn Bính không nhường ai trong việc đặc tả cái bản sắc riêng của quê hương đồng đất Việt Nam, cũng như cua người việt Nam, cả về lý trí lẩn tình cảm, cả tính cách nết na lẩn lời ăn tiếng nói, cả cách sống lẩn cách “Yêu”…

Chính vì thơ Nguyễn Bính chung đúc được cái Hồn dân tộc tự ngàn đời, nên nó tránh thoát được sự đào thải của thời giang, càng ngày càng trở quý giá và bất tử. Những bài thơ như “Chân quê”, “Qua nhà”…. Theo thời gian càng trở nên tuyệt tác hơn.

Về nghệ thuật, thơ Nguyễn Bính là mẫu mực khó bắt chước của chủng loại thơ thuần cảm xúc: mỗi bài thơ vừa đọc lên lập tức ý và tình đi thẳng vào máu tuỷ của chúng ta và rung động từng tế bào nhỏ nhất.

Ngày nay không còn ai nghi ngờ Nguyễn Bính là một nhà thơ dân tộc đặc sắc bật nhất của thời kỳ hiện đại, là người nói gót của các nhà thơ Nôm tiền bối như Hồ Xuân Hương, Nguyễn Du, Nguyễn Khuyến, Tú Xương và Tản Đà…

Và cho đế tận bây giờ, dòng thơ mang đậm tính cách dân tộc “kiểu Nguyễn Bính” này vẩn tỏ ra ó mảnh lực làm rung động mọi tâm hồn Việt Nam cũng như khi đối thoại với văn học của nhân loại.


CHỜ NHAU

Láng giềng đã đỏ đèn đâu?

Chờ em ăn dập miếng giầu, em sang…

Đôi ta cùng ở một làng

Cùng chung một ngõ vội vàng chi anh? Em nghe họ nói mong manh

Hình như họ biết chúng mình với nhau… Ai làm cả gió đắt cau,

Mấy hôm sương muối cho trầu đổ non?

1937


NGƯỜI HÀNG XÓM

Nhà nàng ở cạnh nhà tôi,

Cách nhau cái dậu mùng tơi xanh rờn. Hai người sống giữa cô đơn,

Nàng như cũng có nỗi buồn giống tôi.

Giá đừng có dậu mùng tơi,

Thế nào tôi cũng sang chơi thăm nàng. Tôi chiêm bao rất nhẹ nhàng...

Có con bướm trắng thường sang bên này.

Bướm ơi! Bướm hãy vào đây!

Cho tôi hỏi nhỏ câu này chút thôi... Chả bao giờ thấy nàng cười,

Nàng hong tơ ướt ra ngoài mái hiên.

Mắt nàng đăm đắm trông lên...

Con bươm bướm trắng về bên ấy rồi!

Bỗng dưng tôi thấy bồi hồi,

Tôi buồn tự hỏi: “Hay tôi yêu nàng?”

- Không, từ ân ái lỡ làng,

Tình tôi than lạnh tro tàn làm sao? Tơ hong nàng chả cất vào,

Con bươm bướm trắng hôm nào cũng sang.

Mấy hôm nay chẳng thấy nàng, Giá tôi cũng có tơ vàng mà hong. Cái gì như thể nhớ mong?

Nhớ nàng? Không! Quyết là không nhớ nàng!

Vâng, từ ân ái nhỡ nhàng,

Lòng tôi riêng nhớ bạn vàng ngày xưa. Tầm tầm giời cứ đổ mưa,

Hết hôm nay nữa là vừa bốn hôm.

Cô đơn buồn lại thêm buồn,

Tạnh mưa bươm bướm biết còn sang chơi?

Hôm nay mưa đã tạnh rồi!

Tơ không hong nữa, bướm lười không sang. Bên hiên vẫn vắng bóng nàng,

Rưng rưng... tôi gục xuống bàn rưng rưng... Nhớ con bướm trắng lạ lùng!

Nhớ tơ vàng nữa, nhưng không nhớ nàng.

Hỡi ơi! Bướm trắng tơ vàng!

Mau về mà chịu tang nàng đi thôi!

Đêm qua nàng đã chết rồi,

Nghẹn ngào tôi khóc... Quả tôi yêu nàng. Hồn trinh còn ở trần gian?

Nhập vào bướm trắng mà sang bên này!
MÙA XUÂN XANH

Mùa xuân là cả một mùa xanh, Trời ở trên cao, lá ở cành.

Lúa ở đồng tôi và lúa ở

Đồng nàng và lúa ở đồng anh.

Cỏ nằm trên mộ đợi thanh minh, Tôi đợi người yêu đến tự tình. Khỏi luỹ tre làng tôi nhận thấy

Bắt đầu là chiếc thắt lưng xanh.


TRƯỜNG HUYỆN

Học trò trường huyện ngày năm ấy, Anh tuổi bằng em lớp tuổi thơ. Những buổi học về không có nón, Đội đầu chung một lá sen tơ,

Lá sen vương phấn hương sen ngát,

Ấp ủ hai ta chút nhụy hờ.

Lũ bướm tuởng hoa cài mái tóc, Theo về tận cửa mới tan mơ.

Em đi phố huyện tiêu điều quá, Trường huyện giờ xây kiểu khác rồi,

Mà đến hôm nay anh mới biết,

Tình ta như chuyện bướm xưa thôi.


CHÂN QUÊ

Hôm qua em đi tỉnh về

Đợi em ở mãi con đê đầu làng

Khăn nhung quần lĩnh rộn ràng

Áo cài khuy bấm, em làm khổ tôi!

Nào đâu cái yếm lụa sồi?

Cái dây lưng đũi nhuộm hồi sang xuân? Nào đâu cái áo tứ thân?

Cái khăn mỏ quạ, cái quần nái đen?

Nói ra sợ mất lòng em

Van em, em hãy giữ nguyên quê mùa

Như hôm em đi lễ chùa

Cứ ăn mặc thế cho vừa lòng anh

Hoa chanh nở giữa vườn chanh

Thày u mình với chúng mình chân quê

Hôm qua em đi tỉnh về

Hương đồng gió nội bay đi ít nhiều.


NHỚ

Ví chăng nhớ có như tơ nhỉ

Em thử quay xem được mấy vòng

Ví chăng nhớ có như vừng nhỉ

Em thử lào xem được mấy thưng!

Anh ơi! Em nhớ em không nói

Nhớ cứ đầy lên cứ rối lên

Từ đấy về đây xa quá đỗi

Đường đi bằng ngựa hay bằng thuyền?

Gieo thoi gieo thoi lại gieo thoi

Nhớ nhớ mong mong mãi mãi rồi

Thoi ạ làm sao thoi lại cứ

Đi về giăng mắc để trêu tôi?

Hôm qua chim khách đậu trên cành

Kêu mãi làm em cứ tưởng anh

Nội nhật hôm qua về tới bến

Ai ngờ chim khách cũng không linh!

Anh bốn mùa hoa em một bề

Anh muôn quán trọ, em thâm khuê

May còn được hơn ai sương phụ

Là nhớ người đi có thể về.
ĐÀN TÔI

Đàn tôi đứt hết dây rồi,

Không người nối hộ, không người thay cho

Rì rào những buổi gieo mưa

Lòng đơn ngỡ tiếng quay tơ đằm đằm.

Có cô lối xóm hàng năm

Trồng dâu tốt lá, chăn tằm ươm tơ, Năm nay đợi đến bao giờ

Dâu cô tới lứa, tằm cô chín vàng?

Tơ cô óng chuốt mịn màng,

Sang xin một ít cho đàn có dây.


BÓNG BƯỚM

Cành dâu cao, lá dâu cao

Lênh đênh bóng bướm trôi vào mắt em

Anh đi đèn sách mười niên

Biết rằng bóng bướm có lên kinh thành.

Cành dâu xanh, lá dâu xanh

Một mình em hái, một mình em thương

Mới rồi mãn khóa thi hương

Ngựa điều võng tía qua đường những ai?
TƯƠNG TƯ

Thôn Đoài ngồi nhớ thôn Đông,

Một người chín nhớ mười mong một ngườị

Gió mưa là bệnh của giời,

Tương tư là bệnh của tôi yêu nàng. Hai thôn chung lại một làng,

Cớ sao bên ấy chẳng sang bên này? Ngày qua ngày lại qua ngày,

Lá xanh nhuộm đã thành cây lá vàng. Bảo rằng cách trở đò giang

Không sang là chẳng đường sang đã đành

Nhưng đây cách một đầu đình, Có xa xôi mấy mà tình xa xôi...

Tương tư thức mấy đêm rồi,

Biết cho ai biết, ai người biết cho!

Bao giờ bến mới gặp đò?

Hoa khuê các, bướm giang hồ gặp nhau?

Nhà em có một giàn giầu

Nhà anh có một hàng cau liên phòng. Thôn Đoài thì nhớ thôn Đông

Cau thôn Đoài nhớ giầu không thôn nào?


THỜI TRƯỚC

Sáng giăng chia nửa vườn chè Một gian nhà nhỏ đi về có nhau Vì tằm tôi phải chạy dâu

Vì chồng tôi phải qua cầu đắng cay. Chồng tôi thi đỗ khoa này

Bỏ công đèn sách từ ngày lấy tôi. Kẻo không rồi chúng bạn cười

Rằng tôi nhan sắc cho người say sưa. Tôi hằng khuyên sớm khuyên trưa

“Anh chưa thi đỗ thì chưa động phòng” Một quan là sáu trăm đồng,

Chắt chiu tháng tháng cho chồng đi thi. Chồng tôi cưỡi ngựa vinh quy,

Hai bên có lính hầu đi dẹp đường. Tôi ra đón tận gốc bàng

Chồng tôi xuống ngựa, cả làng ra xem.

Đêm nay mới thật là đêm

Ai đem giăng giải lên trên vườn chè.
LÒNG YÊU ĐƯƠNG

Yêu yêu yêu mãi thế này!

Tôi như một kẻ sa lầy trong yêu

Cao bao nhiêu thấp bấy nhiêu

Một hai ba bốn năm chiều rồi... thôi

Nơi này chán vạn hoa tươi

Để yên tôi hái đừng mời tôi lên

Một đi làm nở hoa sen

Một cười làm rụng hàng nghìn hoa mai

Hương thơm như thể hoa nhài

Những môi tô đậm làm phai hoa đào

Nõn nà như thể hoa cau

Thân hình yểu điệu ra màu hoa lan

Ai yêu như tôi yêu nàng

Họp nhau lại, họp thành làng cho xinh

Chung nhau dựng một trường đình

Thờ riêng một vị thần linh là Nàng....
THOI TƠ

Em lo gì trời gió, Em sợ gì trời mưa, Em buồn gì mùa hạ, Em tiếc gì mùa thu.

Em cứ yêu đời đi!

Yêu đời như thưở nhỏ. Rồi để anh làm thơ

Và để em dệt lụa.

Lụa dệt xong may áo, Áo anh và áo em.

May áo nếu lụa thiếu,

Xe tơ em dệt thêm.

Thơ làm xong anh đọc. Bên anh em lắng nghe. Và để lòng thổn thức, Theo vần âu yếm kia.

Mộng đẹp theo ngày tháng,

Đi êm đềm như mơ.

Khác nào trên khung cửi,

Qua lại chiếc thoi tơ...
MẮT NHUNG

Bao năm đi giữa kinh thành

Bao năm lẻ bóng, lẻ hình, lẻ đôi

Cả kinh thành có những ai?

Cả kinh thành có một người mắt nhung!

Người ơi cứu vớt tôi cùng

Dành đôi mắt đẹp cho lòng rất đơn

Tôi còn mơ ước gì hơn!

Hai tay người chắp phím đờn cho tôi

Phải chăng tôi đã yêu rồi?

Hồn xin quì dưới mắt người từ đây

Đêm qua buồn quá tôi say

Đã mơ một giấc mơ đầy mắt nhung!

Sài Gòn 1944






Поделитесь с Вашими друзьями:
  1   2   3   4   5   6   7   8   9


Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©tieuluan.info 2019
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương