Nguyên tác



tải về 32.39 Mb.
trang109/130
Chuyển đổi dữ liệu24.11.2019
Kích32.39 Mb.
1   ...   105   106   107   108   109   110   111   112   ...   130

TRĂM ĐIỀU PHÚC LÀNH CÙNG ĐẾN, NGÀN VIỆC TỐT ĐẸP TỤ VỀ,


ĐỀU NHỜ NƠI ÂM ĐỨC
Giảng rộng

Đế Quân dạy rằng: “Trăm điều phúc lành đồng thời đến, ngàn việc tốt đẹp hội tụ về, chẳng phải nhờ việc tích tạo âm đức được như thế đó sao?” Một câu kết này nêu lên hiệu quả của tất cả những việc bỏ ác làm lành đã nói trên, dùng để thâu tóm bố cục của toàn bài văn. Từ câu văn đầu nêu ra hết thảy các việc hiền thiện được thực hiện đến mức “thấu tận trời xanh”, liền tương ứng với trong câu cuối này được kết quả “trăm điều phúc lành, ngàn việc tốt đẹp”.

Tuy nói chung phước báo tốt đẹp như thế, nhưng trong đó cũng không phải không sự phân tích chi ly từng việc. Chẳng hạn như, “thường không ngừng việc giúp người” ắt sẽ có phước báo tốt đẹp của việc giúp người, “âm thầm làm đủ mọi công đức” ắt sẽ phước báo tốt đẹp của việc làm công đức... Việc thiện lớn lao ắt phước báo cũng lớn lao, việc thiện nhỏ nhặt ắt phước báo cũng nhỏ nhặt. Chuyện báo ứng thể tin chắc như thủy triều sáng tối lên xuống, không hề sai lệch, lại nhanh chóng như vung tay đánh trống, tức khắc có tiếng vang.

Chữ “âm đức” được dùng hai lần trong bài văn này. Lần đầu tiên nói: “rộng làm những việc âm đức, thấu tận trời xanh”, đó Đế



Quân lấy việc của chính tự thân mình ra để dạy dỗ, tự nói việc mình rộng làm âm đức đã cảm động thấu đến lòng trời. Lần thứ hai trong câu kết này nói rằng “trăm phúc lành, ngàn điều tốt đẹp” đều nhờ nơi âm đức, đó Đế Quân khuyến khích, cổ vũ mọi người, mong muốn tất cả chúng ta đều kính ngưỡng làm theo giống như Đế Quân, ắt cũng sẽ được sự cảm ứng “thấu tận trời xanh” như vậy.
Trưng dẫn sự tích
SỐNG CÕI NGƯỜI HƯỞNG PHƯỚC CÕI TRỜI1

Vua Tần-bà-sa-la Ấn Độ một quan đại thần2 tên Thọ-đề- già, giàu cùng, mọi thứ muốn dùng đều tự nhiên đủ. Một hôm, quốc vương đang lâm triều bỗng một cơn gió lớn nổi lên, thổi đến trước cung điện một chiếc khăn tay bằng loại vải trắng cực kỳ mịn màng xinh đẹp, không giống bất kỳ loại vải nào thế gian. Vua lập tức mang đưa cho tất cả các quan trong triều xem qua, ai cũng cho rằng đất nước sắp được hưng thịnh nên trời ban điềm lành. Chỉ có Thọ-đề-già lặng im không nói gì. Vua hỏi sao không nói, ông thưa: “Thật không dám nói dối bệ hạ, cái khăn đó của nhà tôi dùng để lau mình, giặt phơi bên bờ hồ, tình cờ bị gió thổi đến đây.”

Mấy hôm sau lại một bông hoa chín màu tuyệt đẹp,3 lớn như bánh xe, từ đâu bay đến rơi xuống ngay trước điện của vua.





  1. Trích từ kinh Thọ-đề-già (樹提伽經). (Chú giải của soạn giả) Tên đầy đủ của kinh này Phật thuyết Thọ-

đề-già kinh (佛說樹提伽經), được đưa vào Đại Chánh tân tu Đại tạng kinh thuộc tập 14, hai dị bản khác nhau mang kinh số 540a và 540b, mỗi bản đều có 1 quyển, đều ghi là do ngài Cầu-na-bạt-đà-la dịch từ Phạn ngữ sang Hán ngữ vào đời Lưu Tống. Trong bản 540a, chuyện này bắt đầu từ dòng thứ 22, trang 825, tờ a. Trong bản 540b thì chuyện này bắt đầu từ dòng thứ 9, trang 826, tờ a. Chuyện được lược kể lại, không trích nguyên văn kinh.

  1. Cả hai bản kinh 540a 540b đều dùng chữ “trưởng giả” (長者) để chỉ ông Thọ-đề-già. An Sỹ toàn thư

chép đại thần (大臣) lẽ cố ý điều chỉnh cho phù hợp với nội dung trong kinh.

  1. An Sỹ toàn thư chép “cửu sắc kim hoa” (九色金花), giống với bản kinh 540a. Bản 540b chép “cửu sắc chi hoa” (九色之花) hợp hơn, hoa tươi nên không phải bằng vàng (kim hoa), đã nói 9 màu (cửu sắc) thì cũng không thể hoa màu vàng (kim hoa). Chúng tôi dịch theo bản kinh 540b.



Vua lại gọi đến hỏi, Thọ-đề-già thưa: “Thật không dám nói dối bệ hạ, đó bông hoa héo vườn sau nhà tôi, tình cờ bị gió thổi đến đây.”

Vua hết sức kinh ngạc, liền nói với Thọ-đề-già: “Ta muốn đến nhà ông thăm viếng xem chơi, định dẫn theo chừng 200.000 người, nhà ông đủ chỗ không?” Thọ-đề-già thưa: “Xin tùy ý bệ hạ.” Vua lại nói: “Ta nên đến vào ngày nào, ông thể chuẩn bị kịp không?” Thọ-đề-già thưa: “Xin tùy bệ hạ chọn ngày, tôi không cần phải chuẩn bị. Nhà tôi giường ghế tự nhiên xuất hiện theo ý muốn, không cần người mang ra; thức ăn tự nhiên có, không cần người nấu nướng; khi muốn ăn thì thức ăn tự nhiên hiện đến, khi ăn xong thì tự nhiên mất đi, không cần dọn dẹp.”

Vua liền dẫn theo 200.000 người đến nhà Thọ-đề-già, theo cửa phía nam đi vào. Vừa bước vào liền gặp một đứa trẻ1 dung mạo hết sức xinh đẹp dễ thương, vua hỏi: “Đây con cháu của ông phải không?” Thọ-đề-già đáp: “Thưa không, đó đứa đầy tớ giữ cửa nhà tôi.” Vua lại đi tiếp vào đến cửa trong, nhìn thấy một thiếu nữ2 xinh đẹp tuyệt trần, liền hỏi: “Đây vợ ông phải không?” Thọ-đề-già đáp: “Thưa không, đây là đứa nữ tì lo việc giữ cửa trong.” Vua lại đi tiếp, vào đến trước sân nhà, thấy vách nhà bằng bạc trắng, nền đất bằng thủy tinh trong suốt, vua nhìn tưởng nước nên không dám bước chân lên. Thọ-đề-già liền nói: “Nền thủy tinh này cứng chắc lắm, không thể phá vỡ được.” Liền đi trước dẫn đường cho vua bước vào, bên trong đã có giường vàng, ghế ngọc sẵn sàng.

Phu nhân của Thọ-đề-già từ bên trong rẽ qua một tấm trướng




  1. Cả hai bản kinh 540a 540b đều chép “nhất đồng tử” (一童子), nghĩa chỉ một đứa trẻ thôi. Ngoài

bản Đại chánh tạng, chúng tôi cũng tra cứu cả hai bản Càn Long tạng Vĩnh Lạc Bắc tạng, đều thấy chép tương tự, nhưng An Sỹ toàn thư chép “tam thập đồng tử” (三十童子), không biết căn cứ vào đâu. Xét theo văn cảnh thì việc dùng đến 30 đứa trẻ để giữ cửa cũng không hợp lý, nên chúng tôi dịch theo kinh văn.

  1. Tương tự như trên, chỗ này cả hai bản kinh 540a540b đều chép“nhất đồng nữ” (一童女), nghĩa

chỉ có cô gái thôi, nhưng An Sỹ toàn thư chép là “tam thập đồng nữ” (三十童女), không biết căn cứ vào đâu. Xét theo văn cảnh thì việc dùng đến 30 gái để giữ cửa cũng không hợp lý, nên chúng tôi dịch theo kinh văn.

che 120 lớp toàn bằng bảy món báu,1 thong thả bước ra, đến thi lễ trước mặt vua, vừa ngẩng đầu lên thì tự nhiên chảy nước mắt. Vua liền hỏi Thọ-đề-già: “Phu nhân của ông sao nhìn thấy ta lộ vẻ không vui?” Thọ-đề-già thưa: “Không phải, chỉ vì trên thân bệ hạ mùi khói, vợ tôi không quen nên bị chảy nước mắt đó thôi.” Vua nói: “Dân thường dùng mỡ làm dầu thắp đèn, chư hầu dùng đèn bằng sáp, thiên tử như ta dùng nhựa sơn để thắp, không hề nhìn thấy khói, vậy trên thân ta lại hơi khói khiến vợ ông chảy nước mắt sao?”

Thọ-đề-già nói: “Ấy nhà tôi không quen thắp đèn bằng những thứ như bệ hạ vừa nói, chỉ dùng một viên thần châu minh nguyệt treo giữa nhà, tự nhiên tỏa sáng, đêm cũng như ngày.”

Thọ-đề-già lại đưa vua đi xem các nơi. Trước nhà một lầu cao đến 12 tầng, rộng lớn mênh mông, dọc ngang hoành tráng, nhìn từ bên này thấu suốt bên kia. Lần lượt thăm thú các nơi trong nhà, thấm thoát đã qua một tháng vẫn chưa đi khắp. Các quan đại thần cùng tâu xin vua hồi cung, vua không thèm để ý, tiếp tục đi thăm những chỗ vườn, hồ quanh nhà, lại trải qua đến một tháng nữa. Đến khi vua hồi cung, Thọ-đề-già liền mang ra các thứ lụa quý báu làm quà tặng cho hết thảy

200.000 người cùng đi.

Vua về cung rồi, nói với các vị đại thần rằng: “Thọ-đề-già bầy tôi của ta, sao nhà cửa, vợ con, tài sản các thứ đều vượt trội hơn ta? Nay ta muốn mang 400.000 quân đến đánh lấy những tài sản ấy được chăng?” Các đại thần đều cho được. Vua liền cất quân đến vây kín nhiều vòng quanh nhà Thọ-đề- già.

Bỗng thấy từ trong nhà một lực mở cửa bước ra, tay cầm cây gậy bằng vàng, vung lên múa quanh một vòng, tất cả



1 Bảy món báu vàng, bạc, lưu ly, pha lê, xa-cừ, xích châu não.

400.000 người ngựa đều đồng loạt ngã lăn xuống đất không sao đứng dậy được.

Khi ấy, Thọ-đề-già từ trong nhà ngồi trên xe bằng gỗ quý có khảm xa cừ đi ra, hỏi mọi người rằng: “Các vị muốn đứng dậy chăng?”

Mọi người đều nói muốn. Thọ-đề-già liền vẫy tay một cái, tự nhiên tất cả người ngựa đều đứng dậy được. Vua biết không thể dùng sức mạnh để cướp đoạt, liền tự lui binh về.



Lời bàn

Sau đó, vua Tần-bà-sa-la cùng với Thọ-đề-già đi đến chỗ đức Thế Tôn, thưa hỏi về nhân duyên đời trước của Thọ-đề-già. Đức Phật dạy:

“Cách đây số kiếp về trước, một người khách buôn, khi đi qua một con đường núi, nhìn thấy một vị tăng đang bị bệnh, ông liền phát tâm cung kính cúng dường, lo lắng cho vị tăng ấy có chỗ ở, đồ ăn thức uống đầy đủ tất cả mọi thứ cần dùng, không để thiếu thốn bất cứ món gì. Sau đó lại phát nguyện rằng: ‘Nguyện trong đời sau tôi sẽ được sự cung ứng mọi thứ tự nhiên như trên cõi trời, lại nguyện tôi được sớm thành quả Phật, cứu vớt tất cả chúng sinh trong ba đường dữ.’

“Nhờ phước lành của sự bố thí cúng dường đó đến đời này, tuy sống trên mặt đất nhưng được hưởng phước như cõi trời. Khách buôn ngày đó nay chính ông Thọ-đề-già, vị tăng có bệnh ngày đó nay chính là ta.”




Поделитесь с Вашими друзьями:
1   ...   105   106   107   108   109   110   111   112   ...   130


Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©tieuluan.info 2019
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương