Nguyên tác



tải về 32.39 Mb.
trang108/130
Chuyển đổi dữ liệu24.11.2019
Kích32.39 Mb.
1   ...   104   105   106   107   108   109   110   111   ...   130

PHƯỚC BÁO XA THÌ ẢNH HƯỞNG ĐẾN CHÁU CON



Giảng rộng

Đem việc đời sau nói với người, ắt chỉ khoảng một nửa số người chịu tin, còn một nửa thì nghi ngờ. Nhưng đem việc con cháu nối dõi nói thì bất luận kẻ trí người ngu, ắt tất cả đều tin chắc cả. Người không biết rằng thật nghiệp nhân quả báo của chính mình quả bất hạnh, nhưng vẫn còn chút may mắn biết đến cháu con. Nhưng cháu con được hiền lương hay không, thật cũng không thể biết trước được chuyện về sau. Tuy nhiên, những người con cháu phẩm hạnh tài trí hơn người vẫn thường xuất hiện rất nhiều trong những gia đình đạo đức. Kinh Thi câu: “Nhà đức độ thì con cháu đều được tốt đẹp hưng thịnh.” Kinh Thư lại câu: “Lấy công nghiệp với đức hạnh truyền lại cho con cháu về sau.” Những lời dạy của các bậc thánh hiền đời trước rất hiển nhiên, đến nay thì lại càng thêm rõ rệt hơn nữa.

Sự tốt đẹp nếu đến sau mười đời hoặc năm đời, tất nhiên gọi đó phước báo xa. Nhưng nếu như được thật nhiều con cái tài năng đức độ, đông đúc một nhà, nhìn thấy ngay trước mắt, thì đó cũng vẫn gọi phước báo xa. sao thế? Ấy lấy theo tự thân mình nói, nếu phước báo không đến với chính tự thân mình thì đều gọi là phước báo xa.
Trưng dẫn sự tích
ĐEM HẾT LÒNG THÀNH DẠY DỖ MUÔN NGƯỜI1

Đời Bắc Tống, người tên Đặng Chí, nhận học trò dạy tại nhà. Mỗi khi người đưa con em đến xin học, ông đều hết sức thật lòng dạy dỗ, trước tiên lễ nghĩa, đức hạnh, sau đó văn chương, tài nghệ. Học trò ông rất nhiều người thành đạt. Con cháu ông cũng nhiều người đỗ đạt vinh hiển.

Vào niên hiệu Hy Ninh năm thứ chín,2 hoàng đế Bắc Tống Tống Thần Tông ngự đến điện Tập Anh đích thân lựa chọn tiến sĩ. Lúc bấy giờ, con trai trưởng của Đặng Chí Đặng Oản3 đang giữ chức Hàn lâm Học nên đứng cạnh hoàng thượng. Khi xướng tên những người được tuyển chọn, đến tên em trai ông là Đặng Tích, Oản bước xuống trước điện lễ tạ. Lại xướng đến tên hai đứa cháu của ông, Oản cũng bước xuống trước điện lễ tạ. Hoàng thượng thấy cảnh ấy rất hài lòng, nhìn ông cười lớn. Vương Cung Công đứng bên cạnh cũng ngợi khen rằng: “Ấy nhờ người cha Đặng Chí đem hết lòng thành dạy dỗ muôn người nên kết quả cháu con mới được như thế!”

Lời bàn

Người khác đã gọi mình thầy, quay mặt về hướng bắc4 phụng sự tôn thờ mình, thì mình phải đem hết lòng thành ra mà dạy dỗ, như vậy mới không phụ lòng mong đợi của họ. Đặng Chí đã hết lòng giúp cho con em người khác được thành tựu, tất nhiên trời cũng giúp cho con cháu của ông được thành tựu, tiếp nối sinh ra những bậc tài trí đức độ. Đó cũng là lẽ đương nhiên phải vậy.




  1. Trích từ Tống sử (宋史). (Chú giải của soạn giả)

  2. Tức là năm 1076.

  3. Đặng Oản (鄧綰 - 1026-1086), vị quan khá nổi tiếng đời Bắc Tống, được ghi tên vào Tống sử, quyển

329. Ông còn để lại khá nhiều trước tác như Trị bình văn tập (30 quyển), Hàn lâm chế tập (10 quyển), Tây viên chế tập (3 quyển), Tấu nghị (20 quyển), Tạp văn thi phú (50 quyển)...

  1. Theo nghi lễ thời cổ đại Trung Hoa, bầy tôi đối với vua hay học trò đối với bậc thầy, khi hành lễ đều quay mặt về hướng bắc để bày tỏ sự thần phục, tôn kính.


MẤT CON RỒI LẠI SINH CON1

Vào đời Bắc Tống, Kiền Châu2 người tên Vương Nhữ Bật, thường rất cẩn trọng trong lời nói việc làm. Khi ấy, thôn phía đông người tên Lưu Lương, thôn phía tây Hà Sĩ Hiền, cả hai đều ông nội trước đây người hết sức hiền thiện, thường làm nhiều việc tích đức. Vào năm Quý Mùi thuộc niên hiệu Sùng Ninh,3 hai nhà Lưu, đều sinh con trai, cả hai đứa con lớn lên đều thông minh xuất chúng, hai nhà liền thỉnh Vương Nhữ Bật làm thầy dạy.



Lưu Lương với Hiền, tuy nhà giàu nhưng đối đãi với người khác hết sức khắc nghiệt, khinh bạc, thật kém xa ông nội của họ. Đến tháng ba năm Tân Mão thuộc niên hiệu Chính Hòa,4 một hôm Vương Nhữ Bật đang đứng trước cửa bỗng thấy một đoàn người ngựa đi qua, dáng vẻ giống như quan quân. Họ đi về phía nhà Hiền, vào thẳng trong cửa rồi người đưa ngón tay lên vẽ thành hình đó. Sau đó lại đi sang nhà Lưu Lương, cũng làm giống như vậy. Vương Nhữ Bật đến hỏi cả hai nhà, họ đều nói không thấy, không biết cả. Không bao lâu sau phát sinh nạn dịch, hai đứa con của Hiền Lưu Lương đều chết cả.

Mùa thu năm ấy, Vương Nhữ Bật thấy mình bị bắt đưa đến Minh phủ dưới âm ty, nhìn thấy Diêm Vương đầu đội miện ngồi quay mặt về hướng nam, gọi Vương Nhữ Bật hỏi: “Ông Vương Nhữ Bật Kiền Châu thuộc tỉnh Thiểm Tây phải không?” Ông liền đáp: “Không phải, tôi Vương Nhữ Bật Kiền Châu thuộc tỉnh Giang Tây.” Diêm Vương liền lệnh Phán quan tra xét lại, thấy Vương Nhữ Bật này tuổi thọ còn dài, hóa ra đã bắt nhầm người. Vương Nhữ Bật nhân đó liền thưa hỏi về hai đứa con của



  1. Trích từ sách Công quá cách (功過格). (Chú giải của soạn giả)

  2. Nay Cảm Châu thuộc tỉnh Giang Tây.

  3. Tức năm 1103, thuộc đời vua Tống Huy Tông.

  4. Tức năm 1111.



Hiền Lưu Lương sao đều chết yểu. Diêm Vương đáp: “Hai đứa ấy, lẽ ra sau này sẽ hai trụ cột phò triều đình, do Thiên tào xét âm đức ông nội của họ rất lớn nên xứng đáng cho con cháu được hiển vinh, chỉ Lưu Lương với Hiền, hai người ấy tâm niệm không tốt, hành xử đối đãi hoàn toàn trái ngược với ông nội, thế mới thu hồi hai đứa con quý hiển. Không bao lâu nữa sẽ tước bỏ luôn toàn bộ sản nghiệp của hai nhà ấy.”

Vương Nhữ Bật được sống lại, mới biết đã chết hai ngày rồi. Vương Nhữ Bật liền gọi cả hai người Lưu Lương Hiền đến, thuật lại tường tận mọi việc. Cả hai đều rơi nước mắt hối hận, từ đó đem hết sức rộng làm việc thiện, cứu người giúp đời. Đến năm Ất Mùi,1 cả hai nhà lại sinh được con trai, họ Lưu đặt tên Lưu Triệu Tường, họ đặt tên Ứng Nguyên, lại cũng thỉnh Vương Nhữ Bật làm thầy dạy. Đến năm Quý Sửu thuộc niên hiệu Thiệu Hưng,2 cả hai đều đỗ tiến sĩ, được ban phong địa vị cao quý, vinh hiển.

Lời bàn

Nhờ ông nội tích âm đức nên được ban cho quý tử, nhưng do tâm tính không tốt, đối đãi khắc nghiệt, khinh bạc với người khác còn bị mất con, huống hồ nếu không ông nội tu nhân tích đức thì phải gánh chịu quả báo còn đáng sợ hơn đến mức nào nữa?



Lại ngay trong đời hiện tại đã bị báo ứng xấu mất đi quý tử, nhưng nhờ biết tu nhân tích đức nên lại sinh được quý tử, huống chi nếu người chưa bị trời khiển trách sớm biết tu nhân tích đức thì quả báo còn tốt đẹp hơn đến mức nào nữa?

Thế mới biết câu “Cầu con cái sẽ được con cái” quả đúng thật, không phải lời hư dối, chỉ có điều là cần phải biết phương cách để cầu như thế nào mà thôi.




  1. Tức năm 1115.

  2. Tức năm 1133.


THẦN CHỈ ĐẤT CHÔN1

Vùng Kiến Ninh quan Thiếu Dương Vinh, gia đình nhiều đời làm nghề đưa đò để sống. một năm mưa lớn kéo dài, nước sông dâng cao, ngập trôi các vùng dân cư, khiến người đuối nước theo dòng trôi xuống rất nhiều. Các thuyền khác đều tham vớt tài vật trôi sông, chỉ riêng ông cố với ông nội của Thiếu sư đem hết sức chuyên tâm cứu người, tuyệt nhiên không vớt lấy bất kỳ món đồ vật nào, người làng đều cười chê là ngu dại.

Đến khi cha của Thiếu sinh ra thì gia đình đã dần dần khá giả lên. Một hôm vị thần hóa thành đạo sĩ, đến nói với cha Thiếu rằng: “Ông nội của ông âm đức lớn, con cháu về sau sẽ được phú quý vinh hiển, nên cải táng nơi chỗ đất này.” Rồi chỉ cho một chỗ đất. Gia đình y theo đó cải táng. Thế đất ấy ngày nay các thầy địa gọi bạch thố. Sau sinh ra Thiếu sư, hai mươi tuổi đã đỗ đạt, địa vị lên đến hàng Tam công, ông cố ông nội cũng được triều đình truy tặng quan tước như vậy. Con cháu về sau nhiều đời đều được phú quý hưng thịnh.
Lời bàn

Những cuộc đất chôn tốt hay xấu đều quan hệ đến những nguyên nhất định, không phải con người thể cố sức gượng ép cầu được. Người đời không lo tu nhân tích đức, chỉ lo cầu thầy địa giỏi, mong được chỉ cho chỗ đất chôn tốt lành, quan niệm như thế thật hết sức sai lầm.

Nhưng nếu hoàn toàn không tin phong thủy, chẳng quan tâm đến phương hướng ngày giờ, nói rằng chỉ cần chọn chỗ ngày sau không làm đường sá, không xây thành quách thể an táng được, ắt thể nhầm chôn thân nhân vào nơi cuộc đất hung sát tuyệt địa, như thế cũng là sai lầm.

Cứ xem như cuộc đất táng của nhà Thiếu phát khởi được sự tốt lành, ấy quan hệ đến việc được thần nhân mách bảo,




1 Trích từ sách Thiện đường bút thừa (善餘堂筆乘). (Chú giải của soạn giả) Câu chuyện này cũng đã

được soạn giả trích dẫn trước đây phần “Sông rộng giúp thuyền đưa người qua lại”, được ghi trích từ sách Ý hành lục (懿行錄).

thì thấy rằng thuyết phong thủy thật không thể không tin.



Nhưng lại xét việc ông cố, ông nội của Thiếu đã tu nhân tích đức như thế nên gia đình mới gặp được cuộc đất tốt lành như thế, thì biết rằng cũng không thể hoàn toàn dựa vào thuyết phong thủy.





Поделитесь с Вашими друзьями:
1   ...   104   105   106   107   108   109   110   111   ...   130


Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©tieuluan.info 2019
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương