Ngữ LỤC và HÀnh trạng của Thiền sư chân tế ở Châu Triệu



tải về 0.95 Mb.
trang14/18
Chuyển đổi dữ liệu04.12.2017
Kích0.95 Mb.
#3882
1   ...   10   11   12   13   14   15   16   17   18

496. While the master was on pilgrimage, he came to the temple of a priest.

He had just entered the gate when they met each other and the master said, “Is there anything here? Is there anything here?”

The priest held up his fist.

The master said, “It’s difficult to drop anchor in shallow waters.”

Later he arrived at another temple, saw the priest, and said, “Is there anything here? Is there anything here?”

The priest held up his fist.

The master said, “You are able to give or take away, you are able to be casual or strict.”

497. The master one day held a juzu and asked a Korean priest, “Are there any of these where you come from or not?”

The priest said, “There are.”

- Có giống cái này không?

- Chẳng giống cái này.

- Ðã có, vì sao chẳng giống?

Trưởng lão không lời đáp. Sư tự đáp thay:

- Sao ông không nói ‘Tân La, Ðại Ðường.’

498. Sư hỏi vị tăng mới đến:

- Ở đâu đến?

Tăng thưa:

- Từ phương nam đến.

Sư đưa ngón tay lên hỏi:

- Lãnh hội chăng?

Tăng thưa:

- Chẳng lãnh hội.

- Ngay cả câu ‘Xin chào, khỏe không?’ ông cũng chẳng lãnh hội.

499. Lúc Sư đi hành cước hỏi Ðại Từ577: “Bát nhã578 lấy gì làm thể?”

Ðại Từ đáp: “Bát nhã lấy gì làm thể?”

Sư liền cười to ha hả, đi ra.

Hôm sau Ðại Từ thấy Sư đang quét đất bèn hỏi: “Bát nhã lấy gì làm thể?”

Sư buông chổi xuống, cười to ha hả mà đi. Ðại Từ trở về phương trượng.

500. Sư đến Bá Trượng579.

The master said, “Are they like this one?”

The priest said, “They are not like that one.”

The master said, “There are some, so how are they not like this one?”

The priest couldn’t answer.

The master himself answered, saying, “Can’t you say, ‘China, Korea’?”



498. The master asked a new arrival, “Where have you come from?”

The monk said, “From the south.”

The master raised a finger and said, “Do you understand?”

The monk said, “No.”

The master said, “You don’t even understand ‘hello, how are you’.”

499. When the master was on pilgrimage, he asked T’a-tzu (Daiji)580, “In what way does prajna581 function as ‘substance’?”

T’a-tzu said, “In what way does prajna function as ‘substance’?”

The master laughed heartily and left.

The next day T’a-tzu saw the master while he was sweeping and asked, “In what way does prajna function as ‘substance’?”

The master let go of his broom, laughed heartily, and left.

T’a-tzu returned to his room.



500. The master came to Po-chang’s (Hyakujo’s)582 place.

Bá Trượng hỏi:

- Từ đâu đến đây?

Sư đáp:


- Từ Nam Tuyền đến.

- Nam Tuyền có lời gì chỉ dạy người?

-Có khi nói: “Người chưa được cũng cần phải cao vút.”

Bá Trượng quát to, Sư tỏ vẻ ngạc nhiên.

Bá Trượng bảo:

- Rất tốt, cao vút!

Sư liền múa rồi đi ra.

501. Sư đến chỗ Ðầu Tử583 ngồi đối diện thọ trai. Ðầu Tử đem bánh hấp cho Sư ăn, Sư nói:

- Chẳng ăn.

Giây lát tới bánh nướng, Ðầu Tử bảo Sa-di đưa qua cho Sư.

Sư tiếp nhận bánh, lại lễ Sa-di ba lạy, Ðầu Tử im lặng.



502. Nhân có vị tăng vẽ hình Sư đem đến trình, Sư bảo:

- Nếu lão tăng giống tấm hình hãy đánh ta cho chết; nếu chẳng giống thì đốt quách.



503. Nhân Sư cùng Văn Viễn đang đi, Sư bèn lấy tay trỏ một mảnh đất bảo:

- Nơi ấy rất nên xây một trạm xét.

Văn Viễn liền đi lên trên đó đứng nói:

- Ðem giấy chứng minh584 đến đây.

Sư liền tát một tát. Viễn nói:

- Giấy chứng minh rõ ràng. Qua đi.

Po-chang asked, “Where have you come from?”

The master said, “From Nan-ch’uan (Nansen).”

Po-chang said, “What has Nan-ch’uan been saying to instruct people?”

The master said, “One time he said, ‘A man who as yet has no attainment should be strict and solemn’.”

Po-chang scoffed at this. The master appeared startled.

Po-chang said, “That’s a fine ‘strict and solemn’.”

The master did a little dance and left.



501. The master came to T’ou-tzu’s (Tosu’s)585 place and was eating lunch with him.

T’ou-tzu took a bean cake and offered it to the master.

The master said, “No thanks.”

T’ou-tzu immediately took down another bean cake from the shelf, and ordered the attendant to hand it over to the master.

The master accepted the cake and bowed three times to the attendant. T’ou-tzu remained silent.

502. Once a monk drew the master’s portrait and showed it to the master.

The master said, “If I look like that, beat me to death. If I don’t look like that, burn it.”



503. Once, while the master was out walking with Wen-yuan (Ban’en), he pointed to a pile of earth and said, “That would be a good place for a patrol-box.”

Wen-yuan then went over to the place, stood there, and said, “Give me your passport586.”

The master punched him.

Wen-yuan said,” Your passport is in order. Pass on.”

504. Sư hỏi vị tăng mới đến: “Vừa rời chỗ nào?”

Tăng thưa: “Ðài Sơn.”

- Có thấy Văn-thù hay không?

Tăng xòe tay.

Sư bảo:

- Ông có thể xòe tay nhiều lần, nhưng ai thấy được Văn-thù?



- Chỉ người nào quá nóng nảy.

- Chẳng thấy nhạn trong mây, đâu biết biên địa phía bắc lạnh587.

505. Tăng hỏi:

- Xa xôi theo về với thầy, thỉnh thầy tiếp một phen.

Sư bảo:

- Dưới cửa Tôn Tẩn nhân gì dùi rùa?



Tăng phất tay áo ra đi.

Sư bảo:


- Tuy sắp được vinh hiển mà hai chân bị chặt .

506. Sư cùng thủ tọa xem cầu đá

Sư hỏi Thủ tọa:

- Người nào tạo chiếc cầu?

Thủ tọa đáp:

- Lý Ưng tạo.

- Lúc tạo nhằm vào đâu để tay?

Thủ tọa không đáp được. Sư bảo:

- Bình thường nói cầu đá, hỏi đến chỗ để tay cũng chẳng biết.



507. Có viện chủ Tân La thỉnh Sư thọ trai, Sư đến trước cổng hỏi: “Ðây là chùa nào?”

504. The master asked a new arrival, “Where have you come from?”

The monk said, “Mount Wu-t’ai (Godai).”

The master said, “Then did you meet Manjushri or not?”

The monk held up his hand in the posture of Manjushri.

The master said, “You can hold up your hand many times, but who is it that sees Manjushri?”

The monk said, “Only those who get nervous.”

The master said, “Without seeing the wild geese in the clouds, how can the cold of the northern frontier be known588?”

505. A monk asked, “I have come from afar to meet you. Please give me some instruction.”

The master said, “In the school of Sun-pin (Sonbin) why did they drill holes in the tortoises?”

The monk brushed off his sleeves and left.

The master said, “Although he was about to do something quite splendid, those two feet of his were cut off.”



506. The master and the head monk went to see the stone bridge.

The master asked, “Who built this?”

The head monk said, “Li-yen (Riyo).”

The master said, “When he was building it where did he lay his hands on its?”

The head monk couldn’t answer. The master said, “People are always talking about the stone bridge, yet when I ask about it they don’t know where to lay their hands on it.”

507. There was a Korean priest who asked the master to come to lunch. The master arrived at the front gate and asked, “What temple is this?”

Viện chủ thưa: “Viện Tân La.

Sư bảo: “Ta cùng ông cách biển.”

508. Sư hỏi tăng: “Ở đâu đến đây?”

Tăng thưa: “Ở Vân Cư589 đến.”

- Vân Cư có lời gì chỉ dạy?



Tăng nói: “Có vị tăng hỏi khi linh dương treo sừng590 thì thế nào?”

Vân Cư đáp: “Sáu lần sáu ba mươi sáu”.

- Sư huynh Vân Cư vẫn còn đây.

Tăng hỏi lại Sư:

- Chưa biết tôn ý hòa thượng thế nào?

Sư đáp:


- Chín lần chín tám mươi mốt.

509. Có một bà già chiều tối vào viện. Sư hỏi: “Làm gì?”

Bà đáp: “Ngủ nhờ.”

Sư bảo:

- Ở đây là chỗ nào591?

Bà cười to ha hả liền đi ra.



510. Sư đi ra ngoài gặp một bà già tay xách một cái giỏ. Sư liền hỏi:

- Ði đâu đó?

Bà đáp:

- Ði trộm măng của Triệu Châu.



Sư bảo:

-Chợt gặp Triệu Châu thì làm sao?

Bà đến gần tát Sư một tát.

The priest said, “A Korean temple.”

The master said, “You and I are an ocean apart.”

508. The master asked a monk, “Where have you come from?”

The monk said, “From Yun-chu (Ungo)592.”

The master said, “What teaching has Yun-chu been giving lately?”

The monk said, “There was a monk who asked, ‘What about it when the antelope hangs by its antlers593’?”

The master (Yun-chu) said, “‘Six, six, three, ten, six’.”

The master said, “Brother Yun-chu is still fine.”

The monk said, “It’s not clear to me, what is your thought about this?”

The master said, “Nine, nine, eight, ten, one.”



509. There was an old woman who came into the temple at nightfall

The master said, “What are you doing?”

The old woman said, “I’ve come to stay overnight.”

The master said, “What place is this place594?”

The old woman laughed heartily and left.

510. The master went out [for a walk] and ran into an old woman who was carrying a basket.

The master asked, “Where are you going?”

The old woman said, “I’m taking bamboo shoots to Chao-chou (Joshu).”

The master said, “When you see Chao-chou what will you do?”

The old woman walked up and slapped the master.

511. Một hôm Sư thấy viện chủ cúng cơm xuất sanh595, quạ thấy liền bay đi hết. Sư bảo: “Con quạ thấy ông, vì sao lại bay đi?”

Viện chủ thưa: “Nó sợ con.”

- Ông đang nói gì thế?

Sư đáp thay:



- Vì con còn có tâm sát596.

512. Sư hỏi tăng:

-Ở đâu đến đây?

Tăng thưa:

- Ở Giang Tây đến.

- Tìm Triệu Châu ở chỗ nào?

Tăng không đáp được.



513. Sư rời điện đường, thấy một vị tăng đang lễ bái. Sư đánh một gậy. Tăng thưa: “Lễ bái cũng là một việc tốt.”

Sư bảo: “Một việc tốt không tốt bằng không một việc.”



514. Nhân Sư đến Ðồng Quan. Người gát Ðồng Quan hỏi Sư:

- Ông có biết ông đang ở Ðồng Quan hay không?

Sư đáp:

- Biết.


Người gát bảo:

-. Ai có giấy chứng minh thì đi qua; không giấy chứng minh thì chẳng được qua.

- Bỗng khi xe của vua đến thì sao?

- Cũng cần phải kiểm tra mới cho qua.

- Vậy là ông muốn tạo phản.

511. Once the master saw the head monk giving the meal offering597 to the birds, who all flew away upon seeing him.

The master said, “When the birds see you, why is it that they fly away?”

The head monk said, “They’re afraid of me.”

The master said, “What are you saying?”

The master himself answered and said, “It’s because I have a killer’s mind598.”

512. The master asked a monk, “Where have you come from?”

The monk said, “ From Kiangsi.”

The master said, “Where do you find Chao-chou (Joshu)?”

The monk could not answer.



513. The master was leaving the main hall when he saw a monk bowing to him. The master struck him with his stick.

The monk said, “But bowing is a good thing!”

The master said, “A good thing is not as good as nothing.”

514. The master once came to T’ung-kuan pass. The guard at T’ung-kuan asked, “Do you know you are at T’ung-kuan pass?”

The master said, “I know it.”

The guard said, “Those who have a passport can be let to pass; those who have no passport cannot be let to pass.”

The master said, “What about it when the emperor’s coach happens to come?”

The guard said, “It must still be checked to pass through.”

The master said, “You want to start a revolution.”



515. Sư đến Bảo Thọ599.

Bảo Thọ thấy Sư đến, bèn ngồi quay lưng lại. Sư liền trải tọa cụ, Bảo Thọ đứng dậy, Sư liền đi ra.



516.Lúc Sư ở Nam Tuyền, Nam Tuyền dẫn con trâu đực vào trong tăng đường đi vòng quanh. Thủ tọa bèn vỗ lên lưng trâu ba cái, Nam Tuyền liền thôi nghỉ.

Sau Sư đem một bó cỏ bỏ vào miệng rồi đứng trước mặt thủ tọa. Thủ tọa không đáp được.



517.Có vị tú tài gặp Sư bèn khen ngợi:

- Hòa thượng là cổ Phật.

Sư bảo:

- Tú tài là tân Như lai.



518. Có vị tăng hỏi: “Thế nào là Niết-bàn?”

Sư bảo: “Ta nặng tai.”

Tăng hỏi lại câu trên, Sư bảo: “Ta chẳng bệnh điếc.”

Bèn có bài tụng:



Hồn nhiên đại đạo đấy, (Ðằng đằng đại đạo giả,

Ðối diện, cửa Niết-bàn. Ðối diện Niết-bàn môn.

Chỉ ngồi niệm không mé, Ðản tọa niệm vô tế,

Năm tới xuân lại xuân. Lai niên xuân hựu xuân.)

519. Có vị tăng hỏi: “Sanh tử hai đường, là đồng hay khác?”

Sư bèn có tụng:



Ðạo nhân hỏi sanh tử, (Ðạo nhân vấn sanh tử,

Sanh tử làm sao bàn? Sanh tử nhược vi luận.)

515. The master came to Pao-shou’s (Hoju’s)600 place.

Pao-shou saw him coming and sat down with his back to the master. The master spread out his bowing cloth. Pao-shu stood up. The master left.



516. When the master was at Nan ch’uan’s (Nansen’s), Nan-ch’uan led an ox into the monks’ hall and walked around the hall with it. The head monk hit the ox three times on the back. Nan-ch’uan then stopped.

Afterwards, the master took a blade of grass in his mouth and stood in front of the head monk. The head monk couldn’t answer.



517. There was a young official who, upon seeing the master, praised him saying, “You are an old Buddha.”

The master said, “You are a young Tathagata.”



518. There was a monk who asked, “What is Nirvana?”

The master said, “I didn’t hear you.”

The monk repeated his question.

The master said, “I’m not deaf.”

The master then recited a verse:

He who dances and skips on the Great Way,

Is face to face with the Nirvana Gate.

Just sitting with a boundless mind,

Next year spring is still spring.

519. There was a monk who asked, “Birth and death are two roads. Are they the same or different?”

The master had a verse that said:



A man of the Way asks about birth and death,

How can birth and death be discussed?

Một ao nước rừng song thụ, Song Lâm nhất trì thủy,

Trăng sáng rọi càn khôn. Lãng nguyệt diệu càn khôn.

Gọi người thức trên câu, Hoán tha cú thượng thức.

Ðây là đùa tinh hồn. Thử thị lộng tinh hồn.

Muốn hiểu việc sanh tử, Dục hội cá sanh tử,

Người điên nói mộng xuân.Ðiên nhân thuyết mộng xuân.)

520. Có vị tăng hỏi: “Khi chư Phật có nạn thường trong ngọn lửa ẩn thân. Hòa thượng có nạn nhằm chỗ nào ẩn thân?”

Sư bèn có tụng:



Hắn nói Phật có nạn, (Cừ thuyết Phật hữu nạn,

Ta nói hắn có tai. Ngã thuyết cừ hữu tai.

Chỉ xem ta tránh nạn, Ðản khán ngã tỵ nạn,

Chỗ nào có theo nhau? Hà xứ hữu tương tùy?

Có không chẳng nói đó, Hữu vô bất thị thuyết,

Ðến đi chẳng đến đi. Khứ lai phi khứ lai.

Vì ông nói pháp nạn, Vị nễ thuyết nạn pháp,

Ðối diện biết được ngay. Ðối diện thức đắc lai.)

521. Sư thấy xây tháp bèn có bài tụng:

Vốn tự tròn thành,

Ðâu nhọc chất đá.

Ðá tạc khắc thành,

Cùng ta cách xa601.

Nếu người xin hỏi,

Đáp: Không nên vẽ.

522. Sư thấy các nơi có nhiều kiến giải sai khác, bèn có bài tụng:

Nam châu Triệu, bắc cầu đá,

Trong viện Quán Âm có Di-lặc.

Water in the pond of the sala forest,

The bright moon illuminates Heaven and Earth.

To speak to him of a consciousness beyond words

Is but playing with ghosts.

If you want to understand birth and death,

It is a crazy man’s talk of his dream about spring.

520. There was a monk who asked, “It is said, that ‘when the Buddhas have difficulties they hide themselves within the flames’. When you have difficulties, where do you hide yourself?”

The master had a verse that said:



He says the Buddhas have difficulties,

I say he has the problem.

Just watch the way I avoid difficulties

Where is it that they are following after us?

Yes’ and ‘No’ are not spoken,



Coming and going are not coming and going.

I have spoken about the Dharma of difficulty for you,

Now come and get to know me.

521. Upon seeing a pagoda being built there was a verse:

From the beginning is completion,

Why labour to pile up stones?

Images may be carved,

But they are far removed from me602.

If someone were to ask me [about it],

Finally [I would say], ‘Don’t even draw up the plans.’

522. Whenever there were contrary opinions brought to the master he had a verse that said:

South of Chao chou (Joshu), north of the stone bridge,

Maitreya lives in Kuan-yin yuan (Kannon-in).

Tổ sư để lại một chiếc giày603,

Thẳng đến hiện nay tìm chẳng được.

523. Nhân trống mõ có bài tụng:

Bốn đại vốn tạo từ hóa công,

Có tiếng do trống rỗng bên trong.

Lạ chi với phàm phu chẳng nói,

Vì bởi cung thương điệu chẳng đồng604.

524. Nhân hoa sen có bài tụng:

Lạ lùng mầm rễ lấp lánh tuyết,

Chẳng rõ lúc nào biệt trời Tây605.

Bùn lầy sâu cạn người chẳng biết,

Khỏi nước mới hay sen trắng đây.

525. KHÚC CA 12 GIỜ

Gà gáy Sửu606,

Biết buồn lận đận rồi thức dậy.

Áo trong quần ngắn một cũng không.

Hình tướng ca sa có chút ít.

The Patriarch left behind one sandal607,

To this day it has not been found.

523. For the drum used for chanting there was a verse:

Made by the genius of the four elements that have come together,

That it has a voice is wholly the greatness of the emptiness in its head.

Don’t wonder about it not speaking to the populace,

It is only because its speech is not the same as ordinary chatter608.

524. Upon seeing lotuses there was a verse:

How marvellous, the sparkling of snow embraced in the sprouting root,

I wonder when it was removed from the Western Heaven.609

How deep the mud is no one realizes,

When it comes out of the water they immediately know it is a white lotus.

525. Song of the Twelve Hours of the Day

The cock crows. The first hour of the day610.

Aware of sadness, feeling down and out yet getting up.

There are neither underskirts nor undershirts,

Just something that looks a little like a robe.

Quần không lưng, khố không miệng.

Trên đầu tro xanh năm ba đấu.

Mong mỏi tu hành lợi giúp người,

Ai ngờ trái lại thành kẻ ngu.

Rạng đông Dần611.

Thôn vắng viện hoang thật khó bàn.

Cháo cơm toàn thảy không chút gạo,

Luống đối song nhàn với khích trần612.

Chỉ sẻ kêu, không người thân thích,

Riêng ngồi nghe mãi lá rụng rơi.

Ai bảo xuất gia cắt yêu ghét?

Nghĩ suy bất chợt lệ ướt khăn!

Trời mọc Mão613.

Thanh tịnh lại thành ra phiền não.

Công đức hữu vi614 bị trần che,

Ruộng đất không cùng đâu quét sạch?

Nhíu mày nhiều mà xứng tâm ít.

Khó chịu thôn đông lão Hoàng Hắc.

Lợi cúng chẳng từng đem đến dâng,

Trước nhà ta thả lừa ăn cỏ.

Underwear with the waist out, work pants in tatters,

A head covered with thirty-five pounds of black grit.

In such a way, wishing to practise and help people,

Who knows that, on the contrary, it is being a nitwit.

Sun level with the ground. The second hour of the day615.

A broken-down temple in a deserted village — there’s nothing worth saying about it.

In the morning gruel there’s not a grain of rice,

Idly facing the open window and its dirty cracks616.

Only the sparrows chattering, no one to be friends with, Sitting alone, now and then hearing fallen leaves hurry by.

Who said that to leave home is to cut off likes and dislikes?

If I think about it, before I know it there are tears moistening my hanky.

Sun up. The third hour of the day617.

Purity is turning into compulsive passions.

The merit of doing something618 is to get buried in the dirt,

The boundless domain has not yet been swept.

Often the brows are knit, seldom is the heart content,

It’s hard to put up with the wizened old men of the east village.

Donations have never been brought here,

An untethered donkey eats the weeds in front of my hall.

Giờ ăn Thìn619.

Bếp lửa nhọc công ngóng bốn bên.

Bánh bao bánh hấp năm qua biệt,

Hôm nay nghĩ lại nuốt miếng suông.

Gìn niệm ít, than thở thường.

Trong cả trăm nhà không kẻ lành.

Người đến đây chỉ tìm trà uống,

Chẳng được uống trà lại nổi sân.

Gần trưa Tỵ620.

Cắt tóc ai ngờ đến như thế?

Chợt đâu bị thỉnh làm thôn tăng.

Nhục oan đói khổ chịu vô kể.

Hồ Trương Tam, Hắc Lý Tứ,

Chẳng từng chút nào sanh cung kính.

Vừa rồi bỗng chợt đến cửa đây,

Chỉ nói mượn trà cùng mượn giấy.

Nhật nam Ngọ621.

Cơm trà622 cứ thế xoay vần mãi.

Nhà nam nhà bắc hành cước sang,

Quả đến nhà bắc chẳng thêm giải.

Muối hạt thô cùng giấm đại mạch,

Rau, dưa muối, gạo cơm nếp thục.

Meal time. The fourth hour of the day623.

Aimlessly working to kindle a fire and gazing at it from all sides.

Cakes and cookies ran out last year,

Thinking of them today and vacantly swallowing my saliva.

Seldom having things together, incessantly sighing,

Among the many people there are no good men.

Those who come here just ask to have a cup of tea,

Not getting any they go off spluttering in anger.

Mid-morning. The fifth hour of the day.624

Shaving my head, who would have guessed it would happen like this?

Nothing in particular made me ask to be a country priest,

Outcast, hungry, and lonely, feeling like I could die.

Mr Chang and Mr Lee,

Never have they borne the slightest bit of respect for me.

A while ago you happened to arrive at my gate,

But only asked to borrow some tea and some paper.

The sun in the south. The sixth hour of the day625.

For making the rounds to get rice and tea626 there are no special arrangements.

Having gone to the houses in the south, going to the houses in the north,

Sure enough, the way to the northern house I’m given only excuses.

Bitter salt, soured barley,

A millet-rice paste mixed with chard.

Chỉ xứng cúng dường chẳng tầm thường,

Hòa thượng đạo tâm cần vững chắc.

Trời xế Mùi627.

Lần này chẳng đạp bóng thời gian.

Từng nghe một no quên trăm đói,

Chính đó hiện nay thân lão tăng.

Chẳng tập thiền, chẳng luận nghĩa.

Trải manh chiếu rách giữa ngày ngủ.

Toan tính vượt trên Ðâu Suất thiên628,

Chẳng tốt gì mặt trời nướng lưng.

Xế chiều Thân629.

Cũng người lễ bái với thắp hương.

Năm bà lão già, ba cục bướu (cổ)

Một đôi gương mặt nhăn nhúm đen.

Trà dầu mè, quý gì hơn!

Kim Cang630 chẳng dùng nhọc sức làm.

Nguyện ta năm tới tằm mạch chín,

La-hầu-la631 con cho một lời.

This is only to be called “not being negligent of the offering,”

The mind of Way of a priest has to be solidified.

Declining sun. The seventh hour of the day632.

Turning things around, not walking in the domain of light and shade [of time].

Once I heard, “One time eating to repletion and a hundred days of starvation are forgotten,”

Today my body is just this.

Not studying Ch’an (Zen), not discussing principles,

Spreading out these torn reeds and sleeping in the sun.

You can imagine beyond Tsushita Heaven633,

But it’s not as good as this sun toasting my back.

Late afternoon. The eighth hour of the day.634

And there is someone burning incense and making bows.

Of these five old ladies, three have goitre,

The other two have faces black with wrinkles.

Linseed tea, it’s so very rare,

The two Diamond Kings’635 needn’t bother flexing their muscles.

I pray that next year, when the silk and barley are ripe,

Rahula-ji’636 will give me a word.

Trời vào Dậu637.

Trừ chỗ hoang vu còn đâu giữ?

Cao tăng lưu chuyển không buộc ràng.

Từng chùa Sa-di vẫn hằng hữu.

Lời xuất cách chẳng đến miệng,

Cháu con tiếp nối Mâu Ni uổng.

Một chiếc gậy lê thô xấu thôi,

Chẳng những lên non còn đánh chó.

Hoàng hôn Tuất638.

Một mình ngồi giữa nhà trống tối.

Mãi vắng ánh đèn sáng lung linh.

Trước mắt một màu đen như mực.

Chuông chẳng nghe639, ngày trôi qua,

Chít chít chỉ riêng nhộn tiếng chuột.

Còn đâu lại có được tâm tình?

Nghĩ suy một niệm Ba-la-mật640.

Người định Hợi641.

Trước cửa sáng trăng ai thích nhỉ?

Chỉ buồn trong ấy lúc nằm đây,

Sun down. The ninth hour of the day642.

Except for the deserted wilderness what is there to protect?

The greatness of a monk is to flow on without any special obligations,

A monk going from temple to temple has eternity.

Words that go beyond the pattern do not come through the mouth,

Aimlessly continuing where the sons of Shakyamuni left off.

A staff of rough bramble wood;

It’s not just for mountain climbing but also to chase off dogs.

Golden darkness. The tenth hour of the day643.

Sitting alone in the darkness of a single empty room.

For ever unbroken by flickering candlelight,

The purity in front of me is pitch black.

Not even hearing a bell644 vacantly passing the day,

I hear only the noisy scurrying of old rats.

What more has to be done to have feelings?

Whatever I think is a thought of Paramita645.

Bedtime. The eleventh hour of the day646.

The clear moon in front of the gate, to whom is it begrudged?

Going back inside, my only regret is that it’s time to go to sleep,

Không cái áo quần che mặc kỹ.

Ngoài áo che thân, cần gì nữa?

Lưu Duy-na, Triệu ngũ giới,

Miệng nói điều lành thật lạ kỳ!

Mặc ông tăng núi đảy trống trơn647,

Hỏi đến hoàn toàn chẳng hội thảy.

Nửa đêm Tý648.

Tâm cảnh649 đâu từng có tạm nghỉ?

Nghĩ đến khắp nơi kẻ xuất gia,

Giống ta trụ trì được có mấy?

Ðất làm giường, chiếu lau rách,

Gỗ du làm gối, không mền đắp.

Tượng thờ650 chẳng thắp An Tức hương,

Trong tro toàn ngửi phân bò phất.

Triệu Vương tán hình tượng Sư:

Trăng nơi khe biếc,

Ðầu trong gương trong.

Thầy ta ta hóa,

Khắp chốn Triệu Châu.


tải về 0.95 Mb.

Chia sẻ với bạn bè của bạn:
1   ...   10   11   12   13   14   15   16   17   18




Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©tieuluan.info 2022
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương