Lời Tình k (t-y)


Vài nét về Phó Đức Phương



tải về 11.38 Mb.
trang293/371
Chuyển đổi dữ liệu21.11.2017
Kích11.38 Mb.
#2439
1   ...   289   290   291   292   293   294   295   296   ...   371

Vài nét về Phó Đức Phương


Phó Đức Phương

* Năm sinh: 1944

* Sinh quán: Hà Nội

* Vài tác phẩm tiêu biểu:


- Không Thể Và Có Thể

- Những Cô Gái Quan Họ

- Huyền Thoại Hồ Núi Cốc

- Trên Đỉnh Phù Vân

- Nha Trang Mùa Hè

- The blue asperation

- Let the river flow

- Da river resounding


Phó Đức Phương: Nhạc và Đời

Nằm trong ngõ Văn Chương (cạnh chùa Huy Văn), cách mặt đường Tôn Đức Thắng (Hà Nội) chừng 30m, ngôi nhà 3 tầng của nhạc sĩ Phó Đức Phương dường như tách hẳn khỏi âm thanh rầm rập của xe cộ và không khí bán mua náo nhiệt bên ngoài. Trong phòng khách có rất nhiều tranh treo tường và những bức tượng nhỏ bày khắp nơi, câu chuyện giữa tôi và nhạc sĩ được bắt đầu bằng chủ đề tác quyền trong âm nhạc. Trong giới nhạc sĩ, anh có tiếng là người hăng hái đấu tranh với tình trạng vi phạm quyền tác giả (Phó Đức Phương chính là tác giả của bản kiến nghị về vấn đề bản quyền sáng tác với chữ ký của gần 200 nhạc sĩ đã được gửi lên Quốc hội hồi đầu năm).


Quê nội ở Hưng Yên, quê ngoại ở Bắc Ninh, nhà không có ai theo nghệ thuật, Phó Đức Phương đến với âm nhạc trên con đường khá vòng vèo. Anh vốn là sinh viên Toán - Lý của Trường Đại học Sư phạm. Đến năm thứ 3, không thể kìm nén được khao khát nghệ thuật cứ ngày một trỗi dậy, anh bỏ học đi lao động ở nông trường Hòa Bình nuôi ước mơ được trở thành sinh viên của Trường Đại học âm nhạc (thời đó sinh viên hầu như không được chuyển trường). Rồi ước mơ đó cũng thành sự thật.
So với những nhạc sĩ cùng thời như Trần Tiến, Nguyễn Cường, Dương Thụ, Phó Đức Phương là người có tác phẩm nổi tiếng sớm nhất. Trên quê hương quan họ, anh viết từ năm 1961. Song khác với những nhạc sĩ trên, Phó Đức Phương không có những giai đoạn nổi đình nổi đám với những sáng tác ra đời một cách ào ạt và dồn dập. Vài năm, người ta mới lại thấy Phó Đức Phương có một bài nhưng mỗi khi xuất hiện, các bài hát của anh (Một thoáng Tây Hồ, Trên đỉnh Phù Vân, Chảy đi sông ơi...) bao giờ cùng gây nên một xung động trong đời sống âm nhạc. Điều khá kỳ lạ là dù không thời thượng, rất khó hát song các bài của anh vẫn dễ đi vào giới trẻ. Cũng ít ai ngờ là hầu hết các bài hát ấy đều là những sáng tác theo đơn đặt hàng của các đoàn nghệ thuật chuyên nghiệp. Trên đỉnh Phù Vân anh viết cho vở kịch Yêu trên đỉnh Phù Vân (Đoàn kịch Hải Phòng), Chảy đi sông ơi - vở Thuyền Lá (Nhà hát kịch Trung ương), Không thể và có thể viết cho vở cùng tên của Đoàn kịch nói Nam Hà. Phó Đức Phương là một người rất có uy tín với các đoàn nghệ thuật chuyên nghiệp. Anh cho biết: "Có thời gian, hợp đồng nhiều, làm tối tăm mặt mũi, 16 đến 20 tiếng mỗi ngày, không còn thời gian cho những sáng tác theo đơn đặt hàng của chính mình". Vậy chỉ có những hợp đồng thôi sao? - Tôi hỏi. "Hợp đồng là lý do hồn nhiên và quan trọng nhất để người nghệ sĩ hoàn thành sự nghiệp của mình". - Anh nói với một nụ cười thoải mái và không giấu diếm rằng anh sống bằng chính các hợp đồng với các đoàn nghệ thuật. Ngược lại, chính sự gắn bó này đã khiến cho âm nhạc của anh có một sắc thái riêng, không trộn lẫn.
Cần mẫn như một lão nông, Phó Đức Phương cứ thế miệt mài và lặng lẽ hoàn thành hết hợp đồng này đến hợp đồng khác. Không làm băng đĩa, không tổ chức các chương trình riêng cũng như chung, ngoài một chương trình làm cùng nhạc sĩ Ngọc Đại đầu năm ngoái, Phó Đức Phương hầu như không quan tâm đền việc lăng xê các sản phẩm của mình. Thế nhưng trong dàn dựng, anh nổi tiếng là người kỹ tính. Nhạc sĩ Lương Nguyên nói "Trong giới nhạc, có lẽ hắn là người kỹ tính nhất. Ai mà hát sai của hắn một nốt nhạc là hắn rất khó chịu". Có lần, Phó Đức Phương đã bay vào tận Sài Gòn để hướng dẫn một ca sĩ chỉ vì cô có ý muốn hát bài của anh. Phó Đức Phương là thế. Anh rất yêu con đường âm nhạc mà mình đã chọn và cứ thế đi theo con đường ấy mặc cho đời sống âm nhạc có biến thiên thế nào. Sự đón nhận những sáng tác của anh từ công chúng đã không phụ tình yêu ấy, sự thủy chung ấy...

Trích từ website Netnam



©¿®

Vài nét về Phú Quang


Phú Quang

Phú Quang sinh ngày 13-10-1949 tại Hải Phòng

Nhạc phẩm đầu tay: Ballát "Niềm tin" viết cho viôlôngxen và pianô vào năm 1967.
Các tác phẩm khác: Em ơi Hà Nội phố, Đâu phải bởi mùa thu, Khúc mùa thu, Im lặng đêm Hà Nội, Trong ánh chớp số phận, Mơ về nơi xa lắm, ....

Phú Quang với nỗi nhớ mùa đông Hà Nội


Năm nào cũng vậy, cuối thu đầu đông tôi lại trở về Hà Nội, để nói lời yêu thương và tỏ bày nỗi nhớ bằng đêm nhạc của chính mình. Trong tôi, Hà Nội là một nỗi nhớ thiết tha, như một dòng sông không ngừng trôi chảy, lúc êm đềm thiết tha lúc lại cồn cào con sóng.
Không hiểu sao càng có tuổi tôi càng nhớ nhung những ngày thơ ấu của mình. Hà Nội ngày tôi còn bé đẹp và yên bình biết bao. Tôi vẫn thường cùng bạn bè chơi thổi búp lá đa, bắt dế bỏ vào ống bơ và xem chọi dế. Tôi đã lớn lên bằng những kỷ niệm của thành phố một thời bom đạn. Thời trai trẻ của tôi thuộc về Hà Nội. Mối tính đầu của tôi cũng thuộc về Hà Nội. Ấy là người bạn gái trong trẻo thầm lặng dành bánh mì luộc cho tôi mỗi sáng. Rồi chúng tôi đi qua đời nhau... Rồi phút ngập ngừng đầu tiên ấy trở thành kỷ niệm. Và Hà Nội là nơi cất giữ những quá khứ dịu dàng của cuộc đời...
Trong những bài hát của tôi thường có rất nhiều bóng dáng giai nhân. Bạn hỏi tôi họ là những ai ư? Họ là những chị, những em, những người con gái tôi đã quen hoặc chưa quen, tôi đã nhớ hoặc chưa là nỗi nhớ. Họ ở trong tôi như bóng dáng của Hà Nội, cổ xưa mà hiện đại, yêu kiều mà trang nhã. Tôi đã yêu họ như yêu một vùng đất nguồn cội, như yêu một phần đời của mình, tuổi trẻ của mình. Với những người phụ nữ, tôi thích dành tặng họ hai câu thơ của nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo: “Chia cho em một đời say. Một cây si với một cây bồ đề”. Tình yêu của tôi dành cho họ luôn đi kèm với lòng kính trọng. Cũng như bất kỳ ai, tôi từng nếm mùi của khổ đau tuyệt vọng, của sung sướng ngọt ngào. Tình yêu là thế, là cho và nhận, không có chiến thắng và chiến bại. Đừng tưởng tôi không có lỗi lầm. Chúng ta làm sao tránh được những sai lầm của đời sống, của tình yêu. Tôi vẫn nghĩ mình còn được yêu là bởi những lỗi lầm của mình có thể tha thứ được. Tình yêu, thực ra, cũng là một thứ âm nhạc, chỉ tồn tại bởi sự hồn nhiên và trung thực.
Rồi vẫn là chuyện âm nhạc, ngoài tình yêu ra, chính là số phận của tôi. Tôi đã đến với âm nhạc như duyên nợ. Vì chỉ có công việc của người sáng tác mới giúp tôi xả bớt những xúc cảm trong lòng. Tôi đã nương náu vào âm nhạc như một bến bờ vĩnh cửu có thể cứu rỗi tâm hồn tôi, sau những lo toan, những thương tổn rất con người. Âm nhạc là nguồn vui, là cách tôi tự an ủi mình. Tôi đã chọn Sài Gòn để sống, để lập nghiệp. Thành phố ồn ào và hiện đại ấy đã chấp nhận tôi như một công dân, đã cho tôi một cuộc sống đủ đầy: công việc, bạn bè, con cái. Song, không hiểu sao mỗi lần nghĩ về Hà Nội, nhắc về Hà Nội là trái tim tôi lại bồi hồi thổn thức. Mỗi khi lòng tôi xác xơ, mệt mỏi, những khi hẫng hụt vì thời gian, vì con người tôi lại tìm về Hà Nội, như đứa con mừng rỡ trở về nhà.
Có làm được gì nhiều cho Hà Nội, một nhạc sĩ lang thang như tôi, nhưng tôi vẫn thấy mình cần cho Hà Nội. Từ sân bay tôi vào thành phố, nhờ bạn bè đưa đi ăn bún đậu mắm tôm, đi bộ qua những con phố dài nhìn lá đổ, hay ngắm nhìn đôi chú bé con đùa vui trong con ngõ nhỏ. Tôi yêu mùa thu Hà Nội, nhất là tiết cuối thu. Nắng trải nhẹ nhàng như thảm, trời hanh khô se lạnh và lòng người như khói như sương. Hà Nội cứ như thế mà ám ảnh tôi, mà còn trong tôi như câu hát buồn: “Ta còn em cây bàng mồ côi mùa đông. Ta còn em góc phố mồ côi mùa đông, mảnh trăng mồ côi mùa đông”.
Mỗi năm, trong tiết trời đẹp, buồn và linh thiêng như thế, tôi mang âm nhạc của tôi về như một món quà tặng người Hà Nội. Sau mỗi đêm diễn trở về tôi thấy lòng mình dâng lên một nỗi gì dịu ngọt, như thể cô đơn mà lại vô cùng ấm áp. Một nỗi buồn vô cớ xâm lấn tâm hồn tôi. Con người ta rồi ai cũng thế, cứ thất vọng và kiếm tìm...
Ngoài âm nhạc, tôi là kẻ cô đơn. Cô đơn là một người tình của tôi, đi cùng tôi tháng năm và giúp tôi nhìn ra ý nghĩa của cuộc đời. Tôi hay có những đồ lặt vặt như bật lửa, bút... những vật dụng nho nhỏ có thể làm đầy không gian của mình. Lúc quá buồn tôi thường tìm cách trò chuyện với những đồ vật của mình. Tôi tin mọi đồ vật đều có linh hồn. Chúng có thể nói chuyện với tôi và san sẻ cùng tôi như người tri kỷ.
Trở về Hà Nội, nhìn nắng và gió, nghe mùa đông rét mướt lùa qua áo, nói dăm ba điều với vài người bạn không quen, rồi tôi lại đi. Nhiều năm rồi cứ thế, như một thói quen... Tôi đã không còn trẻ, bởi vậy, rồi khi tôi không còn bôn ba được nữa, tôi sẽ trở về Hà Nội sống yên bình trong một góc nhỏ bình dị nào đó, để được nghe nhịp đập của thành phố và mường tượng lại tuổi thơ mình. Những mùa đông lạnh giá đổ bóng xuống mặt hồ là nỗi nhớ sâu nặng trong tôi. Mà nỗi nhớ thì “muôn đời vẫn thế”...Phú Quang
Tham Khảo: Tapnhac.net

Julia


tải về 11.38 Mb.

Chia sẻ với bạn bè của bạn:
1   ...   289   290   291   292   293   294   295   296   ...   371




Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©tieuluan.info 2022
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương