Lời Tinh k (n-s)


Những ngày Trịnh Công Sơn



tải về 8.89 Mb.
trang126/230
Chuyển đổi dữ liệu11.11.2017
Kích8.89 Mb.
1   ...   122   123   124   125   126   127   128   129   ...   230

Những ngày Trịnh Công Sơn


Trịnh Công Sơn (Bài Viết)

Tôi biết Trịnh Công Sơn khi anh chưa nổi tiếng, và qua Nguyễn Ðình Toàn, tại một bàn cà phê ở quán Cái Chùa, đường Tự Do, Sài Gòn. Nói chưa nổi tiếáng, là đối với đa số công chúng thưởng ngoạn. Cùng với đà cuộc chiến leo thang, người dân miền nam ngày càng thấm nhạc của anh.

Anh ngồi chung bàn với Toàn và tôi, nhưng cứ chốc chốc lại có một anh bạn trẻ nào đó, từ một bàn nào đó, tạt qua bàn, chỉ để nói chuyện hoặc hỏi thăm anh, và thường là về Huế, và cứ mỗi lần như vậy, anh đổi giọng nói. Khi nói với hai đứa chúng tôi, anh dùng giọng bắc.

Toàn lúc đó phụ trách chương trình nhạc chủ đề trên đài phát thanh Sài Gòn, và hai người hình như có hẹn gặp nhau tại quán, ấy là tôi suy đoán ra như vậy. Thời gian này, tôi chưa để ý đến nhạc TCS. Nói rõ hơn, nó chưa thấm vào tôi.

Phải tới khi đứa em trai mất, tới lượt tôi vào Trung Tâm Ba Quang Trung, trong những đêm cận Tết, nằm trên chiếc giường sắt lạnh lẽo, một anh chàng nào đó, chắc là quá nhớ bồ, cứ thế huýt sáo bài Tình Nhớ gần như suốt đêm, thế là tiếng nhạc bám riết lấy tôi, rứt không raẨ Lúc này, tiếng nhạc của anh, đối với riêng tôi, qua lần gặp gỡ trên, như trút hết những âm tiết địa phương, và trở thành tiếng nói chung của cả miền nam, tức là của cả thế giới, vào thời điểm đó, khi cùng nói: hãy yêu nhau thay vì giết nhau. Bởi vì chưa bao giờ, và chẳng bao giờ miền nam chấp nhận cuộc chiến đó. Chính vì vậy, họ lãnh đạm với chính quyền, ưu ái với miền bắc, vì họ đều tin một điều, miền bắc sẽ kết thúc cuộc chiến, và người Mỹ sẽ ra đi. Như cả nhân loại tiến bộ, họ chỉ có thể tiên đoán đến đó. Nhạc Trịnh Công Sơn nói lên tiếng nói đó. Tính phản chiến của nhạc của anh, chính là tính phản chiến của cả một miền đất.

Và cũng như cả nhân loại tiến bộ, chỉ tới sau vòng tay lớn rã ra, Trịnh Công Sơn mới hiểu. Một bạn văn của người viết, còn ở lại Sài Gòn, nhân lần gặp gỡ tại xứ người, đã kể chuyện, sau "giải phóng", có thời gian TCS bị CS địa phương làm khó dễ, anh phải vô Sài Gòn, và có than thở với anh bạn văn kể trên. Anh nói, thì cứ dzô đây, gì thì gì, chắc cũng dễ thở hơn.

Sài Gòn cưu mang TCS không phải chỉ lần đó. Theo như tôi được biết, những ngày cuộc chiến dữ dội, trong khi chúng tôi cứ thế theo nhau lên Trung Tâm Ba, TCS may mắn đã được tướng Lưu Kim Cương che chở. Trong số những quân cảnh tại thành phố, có người chỉ mong cơ hội "chộp" được TCS! Tướng Lưu Kim Cương tử trận trong biến cố Mậu Thân, khi bảo vệ vòng đai phi trường Tân Sơn Nhất.
Riêng tôi, tôi mong được như anh: được chết tại Sài Gòn.

Xin vĩnh biệt.


Nguyễn Quốc Trụ


Những Ngày Xa Mẹ


(chưa biết)

Mẹ ơi những ngày con vắng xa Mẹ

Những ngày dài bằng thế kỷ

Lạnh lùng còn hơn băng giá

Mẹ ơi những ngày ngăn cách bơ vơ

Những đêm ôm gốc thẫn thờ

Cõi lòng chua xót vô bờ.
Mẹ ơi những ngày con vắng xa Mẹ

Những lần nghẹn ngào nức nở

Nhìn hình Mẹ cho đỡ nhớ

Mẹ ơi những ngày mưa gió lê thê

Nhớ lời Mẹ hát hôm xưa

Khiến cho lòng con não nề.


ĐK:
Mẹ ơi khi xa Mẹ tuổi thơ như mất đi

Tình thương yêu chan hòa tình êm như suối mơ

Tình cao như vũ trụ tình sâu như biển cạn

Nói sao cho vừa nỗi lòng của Mẹ


Mẹ ơi những lời con viết cho Mẹ

Dẫu là cuộc tình bé nhỏ

Mà đầy tình thương nỗi nhớ

Mẹ ơi ước gì giông tố qua đi

Những ngày thôi khóc phân ly

Ta xum họp trong mãi nhà... ! ! !



Hoa Nắng

Những Ngày Xưa Thân Ái


Phạm Thế Mỹ

Những ngày xưa thân ái anh gởi lại cho ai

Gió mùa xuân êm đưa rung hàng cây lưa thưa

Anh cùng tôi bước nhỏ áo quần nhăn giấc ngủ

Đi tìm chim sáo nở ôi bây giờ anh còn nhớ ?
Những ngày xưa thân ái xin gởi lại cho ai

Trăng mùa thu lên cao khóm dừa xanh lao xao

Anh cùng tôi trốn ngủ ra ngồi hiên lá đổ

Trong bầy chim trắng hiền mơ một nàng tiên dịu hiền


Đêm đêm nằm nghe súng nổ giữa rừng khuya thác đổ, anh còn nhắc tên tôi ?

Đêm đêm nhìn trăng sáng tỏ bên đồi hoa trắng nở, cuộc đời anh có vui ?

Thời gian qua mau tìm anh nơi đâu

Tôi về qua xóm nhỏ con đò nay đã già

Nghe tin anh gục ngã

Dừng chân quán năm xưa

Uống nước dừa hay nước mắt quê hương
Những đường xưa phố cũ thôi nỡ đành quên sao

Xin gọi lại tên anh giữa trời sao long lanh

Anh giờ yên giấc ngủ tôi nằm nghe súng nổ

Như lời anh nhắc nhở ôi câm hờn dâng ngập lối


Những ngày xưa thân ái xin buộc vào tương lai

Anh còn gì cho tôi tôi còn gì cho em

Chỉ còn tay súng nhỏ giữa rừng sâu giết thù

Những ngày xưa thân ái xin gởi lại cho em



tvmt

Những Ngày Xưa Yêu Dấu


Hoài An

Big Ballad[4/4 - Am]


Ngỡ tiếng ve xưa ta chia tay tuổi thơ ấu

Ngỡ những bão giông cuộc đời quên tháng ngày

Ngỡ con đường xưa không có mình trở lại

Sao bây giờ bâng khuâng trong ký ức

Vẫn con đường xanh lao xao lời gió hát

Chiếc lá nào rơi theo gió vào cuộc đời

Ghế đá ngày xưa hơi ấm bên một người

Ơi sân trường lang thang những kỷ niệm


Điệp khúc:
Cho những ngày xanh đó thời gian sẽ về quanh ta

Cho những hàng phượng kia còn rực thắm một màu hoa

Cho những bạn bè xưa cùng đùa vui tháng ngày

Cho những lời yêu xưa còn bên ta mãi mãi

Xin gối đầu lên những dòng thơ xưa rất buồn

Theo bước đường tương lai là tuổi thơ sáng ngời

Xin mãi còn trong ta từng buồn vui với người

Xin mãi còn trong ta là ngày xưa yêu dấu hỡi người!!! Quang Vinh giới thiệu

Tham khảo:

"117 ca khúc Cho Bạn - Cho Tôi", NXB Đồng Nai, 2002



ĐừngTắmChiềuNay



Поделитесь с Вашими друзьями:
1   ...   122   123   124   125   126   127   128   129   ...   230


Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©tieuluan.info 2019
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương