Lục vân tiêN



tải về 0.53 Mb.
trang9/11
Chuyển đổi dữ liệu11.11.2017
Kích0.53 Mb.
1   2   3   4   5   6   7   8   9   10   11

Phần 9.

Linh đinh một chiếc thuyền tình,

Mười hai bến nước biết mình vào đâu?

Ai từng mặc áo không bâu,(264)

Ăn cơm không đũa ăn trầu không cau?
Nàng sao chẳng nghĩ trước sau,

Giữ ôm bức tượng bấy lâu thiệt mình".

Nàng rằng: "Xưa học sử kinh,

Làm thân con gái chữ trinh làm đầu.


Chẳng phen thói nước Trịnh đâu,(265)

Hẹn người tới giữa vườn dâu tự tình".

Kiệm rằng: "Đã biết sử kinh,

Sao không soi xét, để mình ngồi không?


Hồ Dương xưa mới goá chồng,

Còn mơ nhan sắc Tống công cũng vừa.(266)

Hạ Cơ lớn nhỏ đều ưa,

Sớm đưa Doãn, Phủ tối ngừa Trần Quân.(267)


Hớn xưa Lữ Hậu thanh xuân,

Còn vừa Cao Tổ mới đành Dị Ki.(268)

Đường xưa Võ Hậu thiệt gì,

Di Tôn khi trẻ Tam Tư lúc già.(269)


Cứ trong sách vở nói ra,

Một đời sung sướng cũng qua một đời!

Ai ai cũng ở trong trời

Chính chuyên, chắc nết, chết thời cũng ma.(270)


Người ta chẳng lấy người ta,

Người ta đâu lấy những là tượng nhân?

Cho nên tiếc phận hồng nhan,

Học đời Như ý vẽ chàng Văn Quân".(271)


Nguyệt Nga biết đức tiểu nhân,

Làm thinh toan chước thoát thân cho rồi.

Bùi ông ngon ngọt trau dồi,

Muốn nàng cho đặng sánh đôi con mình:


"Làm người chấp nhứt sao đành,(272)

Hễ là lịch sự có kinh có quyền.(273)

Tới đây duyên đã bén duyên,

Trăng thanh gió mát cắm thuyền đợi ai?


Nhớ câu xuân bất tái lai,

Ngày nay hoa nở e mai hoa tàn.

Làm chi thiệt phận hồng nhan,

Năm canh gối phụng màn loan lạnh lùng?


Vọng Phu xưa cũng trông chồng,

Ngày xanh mòn mỏi má hồng phui pha.

Thôi thôi khuyên chớ thở ra,

Vầy cùng con lão một nhà cho xuôi".(274)


Nguyệt Nga giả dạng mừng vui,

Thưa rằng: "Người có công nuôi bấy chầy.

Tôi xin dám gởi lòng này,

Hãy tua chậm chậm sẽ vầy nhơn duyên.(275)


Tôi xin lạy tạ Vân Tiên,

Chay đàn bảy bữa cho tuyền thỉ chung".

Cha con thấy nói mừng lòng,

Dọn nhà sửa chỗ động phòng cho xuê.


Chiếu hoa gối sạch bộn bề,

Cỗ đồ bát bửu chỉnh tề chưng ra.(276)

Xảy vừa tới lúc canh ba,

Nguyệt Nga lấy bút đề và câu thơ.


Dán trên vách phấn một tờ,

Vai mang bức tượng một giờ ra đi.

Hai bên bờ bụi rậm rì,

Đêm khuay vắng vẻ gặp khi trăng lờ.


Lạ chừng đường sá bơ vơ,

Có bầy đom đóm sáng nhờ đi theo.

Qua truông rồi lại lên đèo,

Dế kêu dắng dỏi sương gieo lạnh lùng.


Giày sành, đạp sỏi thẳng xông,(277)

Vừa may trời đã vừng đông lố đầu.

Nguyệt Nga đi đặng hồi lâu,

Tìm nơi bàn thạch ngõ hầu nghỉ chân.


Người ngay trời phật cũng vâng,

Lão bà chống gậy trong rừng bước ra.

Hỏi rằng: "Nàng phải Nguyệt Nga,

Khá tua gắng gượng về nhà cùng ta.(278)


Khi khuya nằm thấy Phật bà,

Người đà mách bảo nên già tới đây".

Nguyệt Nga bán tín bán nghi,

Đành liều nhắm mắt theo đi về nhà.


Bước vào thấy những đàn bà,

Làm nghề bô vải lụa là mà thôi.

Nguyệt Nga đành dạ ở rồi,

Từ đây mới biết nổi trôi chốn nào.


Hỏi thăm ra chốn Ô Sào,

Quan san mấy dặm đi vào tới nơi.(279)

Đoạn này tới thứ ra đời, (280)

Vân Tiên thuở ấy ở nơi chùa chiền.


Nửa đêm nằm thấy ông tiên,

Đem cho chén thuốc mắt liền sáng ra.

Kẽ từ nhuốm bệnh đường xa,

Tháng ngày thấm thoát kể đà sáu năm.


Tuổi cha rày đã năm lăm,

Chạnh lòng nhớ tới đầm đầm lụy sa.

Vân Tiên tính trở lại nhà,

Hớn Minh đưa khỏi năm ba dặm đường.


Tiên rằng : "Ta lại hồi hương,

Ơn nhau sau gặp khoa trường sẽ hay".

Minh rằng : "Tôi vốn chẳng may,

Ngày xưa mắc phải án đày trốn đi.


Dám đâu bày mặt ra thi,

Đã đành hai chữ quy y chùa này". (281)

Tiên rằng : "Phước gặp khoa này,

Sao sao cũng tính sum vầy cùng nhau.


Mấy năm hẩm hút tương rau, (282)

Khó nghèo nỡ phụ sang giàu đâu quên.

Lúc hư còn có lúc nên,

Khuyên người chử dạ cho bền thảo ngay".


Hớn Minh trở lại am mây,

Vân Tiên về một tháng chầy tới nơi.

Lục ông nước mắt tuôn rơi,

Ai dè con sống trên đời thấy cha !


Xóm giềng cô bác gần xa,

Đều mừng chạy tới chật nhà hỏi thăm.

Ông rằng : "Kể đã mấy năm,

Con mang bệnh tật ăn nằm nơi nao ?"


Thưa rằng : "Hoạn nạn xiết bao,

Mẹ tôi phần mộ nơi nào viếng an ".

Đặt bày lễ vật nghiêm trang,

Đọc bài văn tế trước bàn minh sinh : (283)


"Suối vàng hồn mẹ có linh,

Chứng cho con trẻ lòng thành ngày nay.

Tưởng bền nguồn nước cội cây, (284)

Công cao ngàn trượng ngãi dày chín trăng. (285)


Suy trang nằm giá, khóc măng, (286)

Hai mươi bốn thảo chẳng bằng người xưa". (287)

Vân Tiên nước mắt như mưa,

Tế rồi hỏi việc khi xưa ở nhà.


Ông rằng : "Có nàng Nguyệt Nga,

Bạc tiền đem giúp cửa nhà mới xuê.

Nhờ nàng nên mới ra bề, (288)

Chẳng thì khó đói bỏ quê đi rồi".


Vân Tiên nghe nói hỡi ôi,

Chạnh lòng nghĩ lại một hồi giây lâu.

Hỏi rằng : "Nàng ấy ở đâu,

Đặng con đến đó đáp câu ân tình".


Lục ông thuật việc triều đình,

Đầu đuôi chuyện vãn tỏ tình cùng Tiên:

"Kiều công rày ở Tây Xuyên,

Cũng vì mắc nịnh biếm quyền đuổi ra". (289)


Tiên rằng : "Cám nghĩa Nguyệt Nga

Tôi xin qua đó thăm cha nàng cùng.

Tây Xuyên ngàn dặm thẳng xông,

Đến nơi ra mắt, Kiều công khóc liền:


"Nguyệt Nga rày ở nước Phiên,

Biết sao cho đặng đoàn viên cùng chàng ?

Mấy thu Hồ Việt đôi phang, (290)

Cũng vì máy tạo én nhàn rẽ nhau.


Thấy chàng dạ lại thêm đau,

Đất trời bao nỡ chia bâu cho đành. (291)

Hẹp hòi đặng chút nữ sanh.

Trông cho chồi quế trổ nhành mẫu đơn". (292)


Nói rồi lụy nhỏ đòi cơn:

"Cũng vì một sự oán hờn nên gây.

Thôi con ở lại bên này,

Hôm mai thấy mặt cho khuây lòng già".


Vân Tiên từ ấy lân la,

Ôn nhuần kinh sử chờ khoa ứng kì,

Năm sau lệnh mở khoa thi,

Vân Tiên vào tạ xin đi tựu trường.


Trở về thưa với xuân đường,

Kinh sư ngàn dặm một đường thẳng ra. (293)

Vân Tiên dự trúng khôi khoa, (294)

Đương trong nhâm tí thiệt là năm nay.


Nhớ lời thầy nói thật hay,

Bắc phương gặp chuột hẳn rày nên danh.

Vân Tiên vào tạ triều đình,

Lệnh ban y mão hiển vinh về nhà.


Xảy nghe tin giặc Ô Qua,

Phủ vây quan ải, quân ba bốn ngàn.

Sở vương phán trước ngai vàng:

Chỉ sai quốc trạng dẹp loàn bầy ong. (295)


Trạng nguyên tâu trước bệ rồng:

"Xin dâng một tướng anh hùng đề binh. (296)

Có người họ Hớn tên Minh,

Sức đương Hạng Võ mạnh kình Trương Phi.


Ngày xưa mắc án trốn đi,

Phải về nương náu từ bi ẩn mình".

Sở vương phán trước triều đình,

Chỉ sai tha tội Hớn Minh đòi về.


Sắc phong phó tướng bình di, (297)

Tiên Minh tương hội xiết gì mừng vui. (298)

Nhất thanh phấn phát oai lôi, (299)

Tiên phong hậu tập trống hồi tấn binh. (300)





Поделитесь с Вашими друзьями:
1   2   3   4   5   6   7   8   9   10   11


Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©tieuluan.info 2019
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương