Lục vân tiêN



tải về 0.53 Mb.
trang7/11
Chuyển đổi dữ liệu11.11.2017
Kích0.53 Mb.
1   2   3   4   5   6   7   8   9   10   11

Phần 7.

Cùng nhau chưa đặng vuông tròn.

Người đà sớm thác ta còn làm chi?

Trong đời mấy bực cố tri,

Mấy trang đồng đạo mấy người đồng tâm".
Công rằng: "Ta cũng thương thầm,

Tủi duyên con trẻ sắt cầm dở dang.(236)

Thôi thôi khuyên chớ thở than,

Đây đà tính đặng một đàng rất hay.


Tới đây thời ở lại đây,

Cùng con gái lão sum vầy thất gia.(237)

Phòng khi hôm sớm vào ra,

Thấy Vương Tử Trực cũng là thấy Tiên.


Trực rằng: "Ngòi bút dĩa nghiên,(238)

Anh em xưa có thề nguyền cùng nhau.

Vợ Tiên là Trực chị dâu,

Chị dâu em bạn dám đâu lỗi nghì!


Chẳng hay người học sách chi,

Nói sao những tiếng dị kì khó nghe?

Hay là học thói nước Tề,

Vợ người Tử Củ đưa về Hoàn Công?(239)


Hay là học thói Đường cung,(240)

Vợ người Tiều Lạc sánh cùng Thế Dân?

Người nay nào phải nhà Tần,

Bất Vi gả vợ Dị Nhân lấy lầm?(241)


Nói sao chẳng biết hổ thầm,

Người ta há phải là cầm thú sao?

Võ Công hổ thẹn xiết bao,

Ngồi trân khôn cãi lẽ nào cho qua.


Thể Loan trong cửa bước ra.

Miệng chào: "Thầy cử tân khoa mới về.

Thiếp đà chẳng trọn lời thề,

Lỡ bề sửa trắp lỡ bề nưng khăn.


Tiếc thay dạ thỏ nằng nằng,(242)

Đêm thu chờ đợi bóng trăng bấy chầy.

Chẳng ưng thời cũng làm khuây,

Nỡ buông lời nói chẳng vì chẳng kiêng".


Trực rằng: "Ai Lữ Phụng Tiên,

Phòng toan đem thói Điêu Thuyền trêu ngươi.(243)

Mồ chồng ngọn cỏ còn tươi,

Lòng nào mà nỡ buông lời nguyệt hoa.


Hổ hang vậy cũng người ta,

So loài cầm thú vậy mà khác chi?

Vân Tiên anh hỡi cố tri,

Suối vàng có biết sự ni chăng là?"


Tay lau nước mắt trở ra,

Về nhà sắm sửa tìm qua Đông Thành.

Võ Công hổ thẹn trong mình,

Năm ngày nhuốm bệnh thất tình chết oan(244)


Thể Loan cùng mụ Quỳnh Trang,

Mẹ con đóng cửa cư tang trong nhà.

Đoạn này đến thứ Nguyệt Nga,

Hà Khê phủ ấy theo cha học hành.


Kiều Công lên chức thái khanh,

Chỉ sai ra huyện Đông Thành chăn dân.(245)

Ra tờ khắp hết xa gần,

Hỏi thăm họ Lục tìm lần đến nơi.


Khiến quân đem bức thư mời,

Lục ông vâng lệnh tới nơi dinh tiền.

Kiều công hỏi chuyện Vân Tiên.

Lục ông thấy hỏi bỗng liền khóc than.


Thưa rằng: "Nghe tiếng đồn vang,

Con tôi nhuốm bệnh giữa đàng bỏ thây.

Biệt tin từ ấy nhẫn nay,(246)

Phút nghe người hỏi dạ này xốn xang.


Kiều công trong dạ bàng hoàng,

Trở vào nói lại với nàng Nguyệt Nga:

"Lục ông nói lại cùng cha,

Duyên con rày đã trôi hoa giạt bèo.


Riêng than chút phận tơ điều,(247)

Hán Giang chưa gặp Ô Kiều lại rơi".(248)

Nàng rằng: "Phải thiệt như lời,

Xin cha sai kẻ mời người vào trong".


Nguyệt Nga đứng dựa bên phòng,

Tay ôm bức tượng khóc ròng như mưa.

Công rằng: "Nào bức tượng xưa,

Nguyệt Nga con khá đem đưa người nhìn".


Lục ông một buổi ngồi nhìn,

Tay chân mặt mũi giống in con mình.

Chuyện trò sau trước phân minh,

Lục ông khi ấy sự tình mới hay:


Thương con phận bạc lắm thay,

Nguyền xưa còn đó con rày đi đâu?"

Nguyệt Nga chi xiết nỗi sầu,

Lục ông thấy vậy thêm đau gan vàng.


Kiếm lời khuyên giải với nàng:

"Giải cơn phiền não kẻo mang lấy sầu.

Người đời như bóng phù du,(249)

Sớm còn tối mất công phu lỡ làng,(250)


Cũng chưa đồng tịch đồng sàng,(251)

Cũng chưa nên nghĩa tào khương đâu mà.

Cũng như cửa sổ ngựa qua,

Nghĩ nào mà ủ mặt hoa cho phiền".


Nàng rằng trước đã trọn nguyền,

Dẫu thay mái tóc phải nhìn mối tơ".

Công rằng chút nặng tình xưa,

Bèn đem tiền bạc tạ đưa cho người.


Lục ông cáo tạ xin lui:

"Tôi đâu dám chịu của người làm chi.

Ngỡ là con trẻ mất đi,

Hay đâu cốt cách còn ghi tượng này.


Bây giờ con lại thấy đây,

Tấm lòng thương nhớ dễ khuây đặng nào.

Ngửa trông đất rộng trời cao,

Tre còn măng mất lẽ nào cho cân".


Lục ông từ tạ lui chân,

Kiều Công sai kẻ gia thần đưa sang.

Nguyệt Nga nhuốm bệnh thở than,

Năm canh lụy ngọc xốn xang lòng vàng:


"Nhớ khi thề thốt giữa đàng,

Chưa nguôi nỗi thảm lại vương lấy sầu.

Công đà chờ đợi bấy lâu,

Thà không cho gặp buổi đầu thời thôi.


Biết nhau chưa đặng mấy hồi,

Kẻ còn người mất trời ôi là trời.

Thề xưa tạc dạ ghi lời,

Thương người quân tử biết đời nào phai.


Tiếc thay một đứng anh tài,

Việc văn việc võ nào ai dám bì.

Thương vì đèn sách lòng ghi,

Uổng công nào thấy tiếng gì là đâu.


Thương vì hai tám tuổi đầu,

Người đời như bóng phù du lỡ làng.

Thương vì chưa đặng hiển vang,

Nước trôi sự nghiệp hoa tàn công danh.


Thương vì đôi lứa chưa thành,

Vùa hương bát nước ai dành ngày sau.(252)

Năm canh chẳng ngớt giọt châu,

Mặt nhìn bức tượng ruột đau như dần.


Dương gian nay chẳng đặng gần,

Âm cung biết có thành thân chăng là".

Kiều công thức dậy bước ra,

Nghe con than khóc xót xa lòng vàng.


Khuyên rằng: "Con chớ cưu mang,

Gẫm trong còn mất là đàng xưa nay.

Đờn cầm ai nỡ dứt dây,

Chẳng qua con tạo đổi xây không thường"


Nàng rằng: "Khôn xiết nỗi thương,

Khi không gãy cánh giữa đường chẳng hay.

Nay đà loan phụng lẻ bầy,

Niệm nghiêng gối chích phận này đã cam.


Trăm năm thề chẳng lòng phàm,(253)

Sông Ngân đưa bạn Cầu Lam rước người.

Thân con còn đứng giữa trời,

Xin thờ bức tượng trọn đời thời thôi".


Kiều công trong dạ chẳng vui:

"Con đành giữ tiết trọn đời hay sao?"

Có người sang cả ngôi cao,

Thái sư chức trọng trong trào sắc phong.


Nghe đồn con gái Kiều công,

Nay mười sáu tuổi tơ hồng chưa vương.

Thái sư dùng lễ vật sang,

Mượn người mai chước kết đàng sui gia.(254)


Kiều công khôn ép Nguyệt Nga,

Lễ nghi đưa lại về nhà thái sư.

Thái sư chẳng biết rộng suy,

Đem điều oán hận sớm ghi vào lòng.


Xảy đâu giặc mọi hành hung,

Ô Qua quốc hiệu binh nhung dấy loàn.(255)

Đánh vào tới ải Đồng Quan,

Sở vương phán hỏi lưỡng ban quần thần:


"Sao cho vững nước an dân,

Các quan ai biết mưu thần bày ra?"

Thái sư nhớ việc cừu nhà,

Vội vàng quỳ xuống tâu qua ngai vàng:


"Thuở xưa giặc mọi dấy loàn,

Vì ham sắc tốt phá tàn Trung Hoa.

Muốn cho khỏi giặc Ô Qua,

Đưa con gái tốt giao hoà thời xong.


Nguyệt Nga là gái Kiều Công,

Tuổi vừa hai tám má hồng đương xinh.

Nàng đà có sắc khuynh thành,

Lại thêm rất bực tài tình hào hoa.





Поделитесь с Вашими друзьями:
1   2   3   4   5   6   7   8   9   10   11


Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©tieuluan.info 2019
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương