Lục vân tiêN



tải về 0.53 Mb.
trang10/11
Chuyển đổi dữ liệu11.11.2017
Kích0.53 Mb.
1   2   3   4   5   6   7   8   9   10   11

Phần 10.

Quan sơn ngàn dặm đăng trình,

Lãnh cờ bình tặc phá thành Ô Qua. (301)

Làm trai ơn nước nợ nhà,

Thảo cha, ngay chúa, mới là tài danh.
Phút đầu binh đáo quan thành, (302)

Ô Qua xem thấy, xuất hành cự đang. (303)

Tướng Phiên hai gã đường đường,

Một chàng Hoả Hổ một chàng Thần Long.


Lại thêm Cốt Đột nguyên nhung,

Mắt hùm râu đỏ tướng hung lạ lùng.

Hớn Minh ra sức tiên phong,

Đánh cùng Hoả Hổ Thần Long một hồi.


Hớn Minh chùy giáng dường lôi, (304)

Hai chàng đều bị một hồi mạng vong.

Nguyên nhung Cốt Đột nổi xung,

Hai tay xách búa đánh cùng Hớn Minh.


Hớn Minh sức chẳng dám kình,

Thấy chàng hoá phép thoát mình trở lui.

Vân Tiên đầu đội kim khôi,

Tay cầm siêu bạc mình ngồi ngựa ô. (305)


Một mình lướt trận xông vô,

Thấy người Cốt Đột biển hô yêu tà.

Vội vàng trở ngựa lui ra,

Truyền đem máu chó đều thoa ngọn cờ.


Ba quân gươm giáo đều dơ,

Yêu ma xem thấy một giờ vỡ tan.

Phép tà Cốt Đột hết phương,

Phừng phừng nổi giận đánh chàng Vân Tiên.


Trung, tiền, tả, hữu, lưỡng biên,

Trạng nguyên - Cốt Đột đánh liên tối ngày.

Sa cơ Cốt Đột chạy ngay,

Vân Tiên giục ngựa kíp rày đuổi theo.


Đuổi qua mới đặng bảy đèo,

Khá thương Cốt Đột vận nghèo nài bao. (306)

Chạy ngang qua núi Ô Sào,

Phút đâu con ngựa sao hào thương ôi.


Vân Tiên chém Cốt Đột rồi,

Đầu treo cổ ngựa phản hồi bổn quân.

Ôi thôi bốn phía đều rừng,

Trời đà tối mịt lạc chừng gần xa.


Một mình lạc nẻo vào ra,

Lần theo đường núi phút đà tam canh. (307)

Một mình trong chốn non xanh,

Không ai mà hỏi lộ trình trở ra.


Đoạn này tới thứ Nguyệt Nga,

ở đây tính đã hơn ba năm rồi.

Đêm khuya trong ngọn đèn ngồi,

Chẳng hay trong dạ bồi hồi việc chi:


"Quân âm thuở trước nói chi,

éo le phỉnh thiếp lòng ghi nhớ hoài.

Đã đành đá nát vàng phai,

Đã đành xuống chốn dạ đài gặp nhau.


Không trông mồng bảy đêm thu,

Không trông bầy quạ đội cầu đưa sao. (308)

Phải chi hỏi đặng Nam Tào,

Đêm nay cho đến đêm nào gặp nhau ?"


Nguyệt Nga gượng giải cơn sầu,

Xảy nghe lạc ngựa ở đâu tới nhà.

Kêu rằng: "Ai ở trong nhà,

Đường về quan ải chỉ ra cho cùng".


Nguyệt Nga ngồi sợ hãi hùng,

Vân Tiên xuống ngựa thẳng xông bước vào.

Lão bà lật đật hỏi chào :

"ở đâu mà tới rừng cao một mình ?"


Vân Tiên mới nói sự tình :

"Tôi là quốc trạng trào đình sai ra.

Đem binh dẹp giặc Ô Qua,

Lạc đường đến hỏi thăm nhà bà đây".


Lão bà nghe nói sợ thay :

"Xin ông chớ chấp tôi nay mụ già ".

Vân Tiên ngồi ngắm Nguyệt Nga,

Lại xem bức tượng lòng đà sinh nghi.


Hỏi rằng: "Bức ấy tượng chi,

Khen ai khéo vẽ dung nghi giống mình.

Đầu đuôi chưa rõ sự tình,

Lão bà khá nói tánh danh cho tường ".


Lão bà chẳng dám lời gian :

"Tượng này vốn thiệt chồng nàng ngồi đây".

Tiên rằng : "Nàng xách lại đây,

Nói trong tên họ tượng này ta nghe".


Nguyệt Nga lòng rất kiêng dè,

Mặt thời giống mặt, còn e lạ người.

Ngồi che tay áo hổ ngươi,

Vân Tiên thấy vậy mỉm cười một khi.


Rằng : "Sao nàng chẳng nói đi,

Hay là ta hỏi động chi chăng là ?"

Nguyệt Nga khép nép thưa qua :

"Người trong bức tượng tên là Vân Tiên.


Chàng đàng về chốn cửu tuyền,

Thiếp lăm trọn đạo, lánh miền gió trăng".

Vân Tiên nghe nói hỏi phăn :

"Chồng là tên ấy vợ rằng tên chi ?"


Nàng bèn tỏ thiệt một khi,

Vân Tiên vội vã xuống quì vòng tay.

Thưa rằng : "May gặp nhau đây,

Xin đền ba lạy sẽ bày nguồn cơn.


Để lời thệ hải minh sơn, (309)

Mang ơn trước phải đền ơn cho rồi.

Vân Tiên vốn thiệt là tôi,

Gặp nhau nay đã phỉ rồi ước mơ".


Nguyệt Nga bảng lảng bơ lơ, (310)

Nửa tin rằng bạn, nửa ngờ rằng ai.

Thưa rằng : "Đã thiệt tên ngài,

Khúc nôi xin cứ đầu bài phân qua". (311)


Vân Tiên dẫn tích xưa ra,

Nguyệt Nga khi ấy khóc oà như mưa.

Ân tình càng kể càng ưa,

Mảng còn bịn rịn trời vừa sáng ngay.


Xa nghe quân ó vang dầy,

Bốn bề rừng bụi khắp bày can qua.

Vân Tiên lên ngựa trở ra,

Thấy cờ đề chữ hiệu là Hớn Minh.


Hớn Minh khi ấy dừng binh,

Anh em mừng rỡ tỏ tình cùng nhau.

Minh rằng : "Tẩu tẩu ở đâu, (312)

Cho em ra mắt chị dâu thế nào".


Vân Tiên đem Hớn Minh vào,

Nguyệt Nga đứng dậy miệng chào có duyên.

Minh rằng : "Tưởng chị ở Phiên,

Quyết đem binh mã sang miền Ô Qua.


May đâu sum hiệp một nhà,

Giặc đà an giặc khải ca hồi trào".

Tiên rằng : "Nàng tính thế nào ?"

Nàng rằng : "Anh hãy về trào tâu lên.


Ngỏ nhờ lượng cả bề trên,

Lịnh tha tội trước mới nên về nhà ".

Tiên, Minh trở ngựa đều ra,

Đem binh trở lại triều ca đề huề. (313)


Sở vương nghe trạng nguyên về,

Sai quan tiếp rước vào kề bên ngai.

Sở vương bước xuống kim ngai,

Tay bưng chén rượu thưởng tài trạng nguyên.


Phán rằng : "Trẫm sợ nước Phiên,

Có người Cốt Đột phép tiên lạ lùng.

Nay đà trừ Cốt Đột xong,

Thiệt trời sanh trạng giúp trong nước nhà.


Phải chi trước có trạng ra,

Làm chi nên nỗi Nguyệt Nga cống Hồ ".

Lệnh truyền mở yến triều đô,

Rày mừng trừ đặng giặc Ô Qua rồi.


Trạng nguyên quì tấu một hồi,

Nguyệt Nga các việc khúc nôi rõ ràng.

Sở vương nghe tấu ngỡ ngàng.

Phán rằng : "Trẫm tưởng rằng nàng ở Phiên


Chẳng ngờ nàng với trạng nguyên,

Cùng nhau trước có nhân duyên thuở đầu ".

Thái sư trước bệ quì tâu :

"Ô Qua dấy động qua mâu cũng vì, (314)


Trá hôn oán ấy nên gây,

Nguyệt Nga nàng thiệt tội thì khi quân"

Trạng nguyên mặt đỏ phừng phừng,

Bèn đem bức tượng quì dâng làm bằng.


Sở vương xem tượng phán rằng :

"Nguyệt Nga trinh tiết ví bằng người xưa.

Thái sư trước chẳng lo lừa,

Thiếu chi dân thứ phải đưa tới nàng ?


Dầu cho nhựt nguyệt rõ ràng.

Không soi chậu úp cũng mang tiếng đời. (315)

Ngay gian sao cũng có trời,

Việc này vì trẫm nghe lời nên oan ".


Trạng nguyên tâu trước triều đàng :

"Thái sư trữ dưỡng tôi gian trong nhà.

Trịnh Hâm là đứa gian tà,

Hại tôi buổi trước cũng đà ghe phen ". (316)


Sở vương phán trước bệ tiền :

"Những ngờ tướng ngỏ tôi hiền mà thôi. (317)

Vậy cũng đạo chúa ngãi tôi,

Thái sư ý muốn cướp ngôi chín trùng. (318)


Hớn xưa có gã Đổng công, (319)

Nuôi thằng Lữ Bố cướp dòng họ Lưu.

Đời xưa tôi nịnh biết bao,

Thái sư nay có khác nào người xưa ?


Thấy người trung chánh chẳng ưa,

Rắp tâm kế độc lập lừa mưu sâu.

Trịnh Hâm tội đáng chém đầu,

ấy là mới hết người sau gian tà ".


Sở vương phán trước triều ca :

"Thái sư cách chức về nhà làm dân.

Trịnh Hâm là đứa bạo thần,

Giao cho quốc trạng xử phân pháp hình.


Nguyệt Nga là gái tiết trinh,

Sắc phong quận chúa hiển vinh rỡ ràng.

Kiều công xưa mắc tội oan,

Trẫm cho phục chức làm quan Đông Thành.





Поделитесь с Вашими друзьями:
1   2   3   4   5   6   7   8   9   10   11


Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©tieuluan.info 2019
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương