Lư Sơn Kỳ Nữ Tran Thanh Van


Hận Thiên Ông Công Dương Thọ lớn tiếng cười hỏi



tải về 6.02 Mb.
trang6/42
Chuyển đổi dữ liệu05.11.2017
Kích6.02 Mb.
1   2   3   4   5   6   7   8   9   ...   42

Hận Thiên Ông Công Dương Thọ lớn tiếng cười hỏi:

-Độc Cô lão đệ đã thấy chưa? Bạch Phát Quỷ Mẫu Tiêu Anh tài ba lắm, y thị

không những đã lẻn trốn đi nơi khác, mà cả những bộ xương luyện Bạch Cốt Trảo

Hồn Thủ với Tứ Sát m Hồn cũng đem đi nốt!

Độc Cô Sách cau mày lại nói với Công Dương Thọ và Lăng Tiêu rằng:

-Hai vị lão tiền bối, chúng ta hãy vào trong hang động xem sao đã?

Hai ông già đều mỉm cười gật đầu. Thế rồi cả ba cùng vận công lực lên tiến

thẳng vào trong hàng, chỗ ở của Bạch Phát Quỷ Mẫu.

Ngờ đâu trong hang không những vắng bóng người, và còn quét rất sạch, không

để lại một dấu vết gì để người ta có thể biết Bạch Phát Quỷ Mẫu đã ở nơi đây.

Ra khỏi cửa hang, Độc Cô Sách nhìn Công Dương Thọ cười nói:

-Công Dương lão tiền bối, cuộc đua này lão tiền bối đã thắng rồi, nếu không

phải tại hạ đích mắt trông thấy những bộ xương rải rác khắp sơn cốc này, và không

sử dụng Thập Bát La Hán kiếm pháp tấn công Tiêu Anh luôn một trăm lẻ bốn

hiệp, thì ngay chính tại hạ cũng không dám tin cách đây không lâu trong sơn cốc

này lại có Bạch Phát Quỷ Mẫu ở với đủ các bộ xương người, thú, cầm và xà như

vậy.

Công Dương Thọ vừa cười vừa đỡ lời:

-Tuy Độc Cô lão đệ đã thua cuộc nhưng Công Dương Thọ vẫn vui lòng nói cho

Ôn cô nương biết chuyện lão đệ đã khổ tâm theo dõi tìm kiếm Bạch Phát Quỷ Mẫu

như thế nào và đã đinhj ước với nữ ma đầu ấy vào tết Trung Thu sang năm ở Lãnh

Vân Phong trên núi La Phù nữa.

Độc Cô Sách cau mày hỏi:

-Hiện giờ Ôn cô nương ở đâu thế?

Công Dương Thọ đáp:

-Sau khi cô ta lai tỉnh, vì quá đau lòng đã rời khỏi cốc dưới núi Đại Hán Dương.

Trong lúc bực mình, cô ta không nói cho biết là đi đâu hết.

Độc Cô Sách thở dài nói tiếp:

-Ôn cô nương quyết chí trả thù cho mẹ, tốn không biết bao nhiêu công phu mới

làm được cạm bẫy để dụ Bạch Phát Quỷ Mẫu tới, ngờ đâu Độc Cô Sách tôi quá lỗ

mãng, làm hỏng hết công việc của cô ta, tất nhiên cô ta phải bực mình bỏ đi ngay.

Lăng Tiêu đứng cạnh lắc đầu xen lời nói:

-Độc Cô lão đệ đoán sai, cạm bẫy của Ôn cô nươgn với anh em chúng tôi đặt ra

đó chưa dám chắc thành công một trăm phần trăm. Cho nên dù bị lão đệ phá hỏng,

cô ta cũng không đau lòng và tức giận như lão đệ tưởng tượng đâu.

Độc Cô Sách thấy lời nói của Lăng Tiêu có ẩn ý bên trong liền ngạc nhiên hỏi:

-Theo lời nói của Lăng lão tiền bối, chả lẽ ngoài việc đó Ôn cô nương còn gặp

một việc khác khiến cô ta phải đau lòng hơn thế nữa ư?

Công Dương Thọ lắc đầu thở dài và đỡ lời:

-Sao Độc Cô lão đệ thông minh suốt đời mà lại mơ hồ nhất thời như thế? Ôn cô

nương cả nhân phẩm lẫn võ công đều tuyệt thế hết, xưa nay rất kiêu ngạo tự phụ,

không ngờ ở trên núi Đại Hán Dương lại ngẫu nhiên gặp lão đệ mà mới gặp mặt cô

ta có cảm tình chân thật với lão đệ ngay. Sau cô ta phát giác bị lão đệ giễu cợt, như

vậy cô ta không đau lòng sao được? Không xấu hổ sao được? Không tức giận sao

được? Nên cô ta đang tự cảm thấy không còn mặt mũi nào trông thấy mọi người

nữa mới lủi thủi bỏ đi một mình như thế.

Độc Cô Sách nghe tới đó giậm chân xuống đất mấy cái, mặt tỏ vẻ hổ thẹn buông

tiếng thở dài rồi nói tiếp:

-Hành vi hôm đó của tại hạ quả thực là sơ xuất, đến giờ nghĩ lại cũng cảm thấy

rất xấu hổ, thực không dám gặp lại cô ta nữa. Xin hai vị lão tiền bối cố làm thế nào

giải thích hộ...

Không chờ Độc Cô Sách nói xong, Công Dương Thọ đã xen lời nói luôn:

-Lão phu hai người đây tuy biết nỗi khổ tâm của lão đệ thực đấy, nhưng cổ nhân

có câu "Cởi chuông phải kiếm người cột chuông mới cởi được" bây giờ chỉ có

phương pháp rất công hiệu là lão đệ phải đích thân gặp Ôn cô nương giải thích thì

hơn.

Độc Cô Sách mặt đỏ bừng gật đầu lia lịa và đáp:

-Tại hạ rất muốn đích thân gặp gỡ cô ta để giải thích nhưng bây giờ chân trời

góc bể mênh mông như thế, biết đi đâu mà tìm thấy cô ta?

Lăng Tiêu an ủi chàng rằng:

-Cổ nhân đã dạy "Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, vô duyên đối diện bất

tương phùng" Độc Cô lão đệ với Ôn cô nương đã có duyên với nhau, thì dù hai

người có xa cách đến đâu, thể nào cũng sẽ có ngày có dịp gặp lại nhau.

Độc Cô Sách ngẩng đầu nhìn lên đám mây trắng đang bay lơ lửng ở trên không,

lẩm bẩm nói:

-Nếu tôi được gặp lại Ôn cô nương thế nào cũng phải cố hết sức giải thích cho cô

ta hiểu.

Công Dương Thọ vừa cười vừa nói:

-Ôn cô nương là người rất kiêu ngạo và khó tính lắm, không hiểu lão đệ có thể

chịu nhịn được cô ta không?

Độc Cô Sách gượng cười đáp:

-Lỗi ở tại hạ, thì tất nhiên tại hạ phải chịu nhịn cô ta chứ? Nếu được gặp cô ta,

dù cô ta có mắng chửi tại hạ thậm tệ, tại hạ cũng quyết không trả lời, dù có đánh

chết tại hạ, tại hạ cũng quyết không trả đũa, mà cứ để yên cho cô ta đánh đến kỳ

chết thì thôi.

Công Dương Thọ gật đầu đỡ lời:

-Nếu Độc Cô lão đệ mà làm được như vậy, thì lão phu dám chắc sự hiểu lầm

này thể nào cũng giải thích xong, và mối lương duyên thể nào cũng thành tựu. Lúc

ấy lão đệ sẽ còn được mỹ quyến đẹp và tươi như hoa nở nữa.

Độc Cô Sách nghe thấy Công Dương Thọ nói như thế trong lòng rất cởi mở

nhưng nghĩ đến cử chỉ sơ xuất của mình ở Tây Thi cốc núi Điểm Thương, thì chàng

lại hổ thẹn đến toát mồ hôi lạnh ra và vội cúi đầu đáp:

-Độc Cô Sách là kẻ bại đức, đâu dám đường đột nghĩ đến điều đó, nếu hai vị

tiền bối không còn việc khác chỉ thị thêm thì tại hạ xin phép hai vị đi yết kiến ân

sư ngay, để báo tin Lục Hung đã sống lại và sắp ra đời, cho ân sư hay.

Lăng Tiêu vừa cười vừa dặn:

-Lão đệ thưa chuyện này với tôn sư xong chắc Đại Bi Tôn Giả thế nào cũng có

chỉ thị. Lúc ấy phiền lão đệ cho chúng tôi biết rõ chỉ thị ấy.

Công Dương Thọ lắc đầu đáp:

-Khỏi cần! Khỏi cần! Lão đệ đi rồi, lão phu với Lăng huynh thể nào cũng chia

nhau đem tin bí mật rất quan trọng này đi báo cho các đạo hữu liên quan hay. Nếu

Đại Bi Tôn Giả có chỉ thị gì xin lão đệ đi ngay một trong mấy phái như Thiếu Lâm,

Võ Đang, Không Động, Điểm Thương hoặc Trúc chi bang, cho họ biết rõ chỉ thị ấy

là được rồi.

Độc Cô Sách gật đầu vâng lời, liền cáo từ Công Dương Thọ với Lăng Tiêu hai

người, rồi đi nhanh như bay, chỉ trong nháy mắt đã mất dạng.

Công Dương Thọ đưa mắt nhìn theo cho tới khi hút dạng Độc Cô Sách rồi, ông

ta mới vuốt bộ râu dê, ngửng mặt lên trời ngẫm nghĩ. Lăng Tiêu thấy thế mỉm

cười:

-Công Dương huynh nghĩ ngợi gì thế?

Công Dương Thọ cau mày đáp:

-Đệ thấy Độc Cô Sách hình như có việc gì lo nghĩ, nên vẻ mặt của y rất hoảng

hốt.

Lăng Tiêu lại hỏi tiếp:

-Có phải huynh căn cứ câu nói bại đức của y hồi nãy mà nghĩ ngợi như vậy

không?

-Phải. Lời nói ấy của y rất có thâm ý.

-Công Dương huynh đa nghi quá đấy thôi. Độc Cô lão đệ đã là đệ tử duy nhất

của Đại Bi Tôn Giả thì nhân phẩm của y ắt phải hơn người. Như vậy khi nào còn

có chuyện bại đức nữa? Theo đệ ước đoán, thì có lẽ y cứ ăn năn về việc phá hỏng

đại sự của Ôn cô nương mà mới thốt ra lời nói ấy thôi.

-Lăng lão nghĩ như vậy cũng có lý. Với Ôn cô nương, một người tài sắc song

toàn như thế, tất nhiên Độc Cô Sách trông thấy cô ta phải xiêu lòng ngay. Lúc đầu

có lẽ y còn nghi ngờ cô ấy là người thuộc phái hung tà mới không dám gần gũi,

nhưng tới khi y biết rõ sự thật rồi y lại cảm thấy mình đã chót làm một việc lầm lỡ

rất lớn, thì lẽ dĩ nhiên y phải bị lương tâm cắn rứt và hổ thẹn không dám lên tiếng

yêu cầu cô ta nữa.

-Sự thật Độc Cô lão đệ với Ôn cô nương thật là đôi trai tài gái sắc hiếm có trong

võ lâm. Chúng ta nên giúp cho họ thành một đôi lương duyên mỹ mãn, và chúng ta

lại phải dặn bảo Tạ tiên tử, biểu tỷ của Độc Cô lão đệ, hết sức giúp cho hai người

thành vợ thành chồng mới được.

-Lăng lão nói rất phải. Bây giờ chúng ta hãy đi báo tin lục Hung phục sinh cho

các bạn hữu hay biết ngay mới được. Lão đi Thiếu Lâm và Võ Đang còn mỗ thì đi

Điểm Thương với Không Động.

-Điểm Thương cũng không xa lắm, nhưng Không Động ở chỗ xa lắc xa lơ như

vậy, huynh nhận đi báo tin cho phái ấy chả là thiệt thòi lắm ư?

-Trời sinh ra mỗ có đôi chân đi rất nhanh, chuyên đi khắp danh sơn đại xuyên

của thiên hạ. Như vậy dù có đi xa một chút cũng không sao. Huống hồ mỗ đang

muốn được lão đạo sĩ Hoàng Diệp cho nhậu thứ rượu Bách Hoa Xuân Sắc tửu mà y

vẫn quý báu xưa nay.

-Đệ biết huynh nhận đi Không Động thế nào cũng có mục đích gì, bằng không,

khi nào huynh lại tự động đòi hỏi xa như thế? Không những Bách Hoa Xuân Sắc

của Hoàng Diệp đạp nhân là một thứ rượu ngon rất quyến rũ, mà cả Linh nhũ

Không Thanh hương trà, một thứ trà đặc sản của núi Điểm Thương cũng là một

môn khiến huynh rất thèm thuồng.

Công Dương Thọ nghe Lăng Tiêu nói trúng tâm sự của mình liền tít hai mắt lại,

vuốt bộ râu dê, cười giọng quái dị đáp:

-Lăng lão đoán đúng lắm. Mỗ định làm mai cho tiểu đệ của Tạ Dật Tư, chả lẽ

nàng lại tiếc của, không chịu mời lão ăn uống những thứ ngon lành hay sao?

Nói tới đó, ông ta chỉ Lăng Tiêu cười ha hả, nói tiếp:

-Mỗ đi Điểm Thương thì được uống mấy chén trà Linh nhũ Không Thanh hương,

đến núi Không Động được uống mấy cân Bách Hoa Xuân Sắc tửu, còn Thiếu Lâm,

Võ Đang thì sưa nay vẫn tự phụ là môn phái lớn, tất nhiên giới luật của họ rất thâm

nghiêm, lão đi tới đó chỉ được uống trà khô, ăn cơm hẩm của bọn hoà thượng với

đạo sĩ nghèo thôi.

Nói xong ông ta lại cười vẻ đắc trí, rồi giơ tay chào Lăng tiêu, ung dung đi ngay.

Lăng Tiêu thấy bạn già rất hay khôi hài ấy đã đi xa rồi, liền lắc đầu cả cười, rồi

cũng lên đường đi Thiếu Lâm ở tỉnh Phúc Kiến để báo tin lục Hung tái sinh cho

Liểu Trần đại sư, phương trượng của phái Thiếu Lâm hay.

Công Dương với Lăng Tiêu hai vị lão hiệp chia nhau ra đi báo chi cho biết các

đại giáo phái. Bây giờ lại tới chuyện Độc Cô Sách đi yết kiến Đại Bi Tôn Giả ân

sư của chàng.

Tung tích của Đại Bi giấu dạng rất huyền bí, người đời ít ai biết rõ, nhưng sự

thật ông ta không phải lẩn khuất ở những nơi thâm sơn cùng cốc. ít người lui tới trái

lại ông ta ẩn cư ở trong một ngôi chùa nhỏ rất thanh tịnh trên núi Cửu Hoa tại tỉnh

An Huy đấy thôi.

Xung quanh ngôi chùa ấy, cảnh sắc rất thanh u, nên thường có du khách vào

chùa du ngoạn, nhưng không ai biết trong chùa có một lão hoà thượng trông rất

nhơ bẩn lại là Đại Bi Tôn Giả thánh tăng của võ lâm, tiếng tăm lừng lẫy ngốt trăm

năm rồi.

Độc Cô Sách tới Cửu Hoa, chưa vào tới nơi trong chùa đã thấy tình hình khác lạ,

vì ân sư của chàng, ngày thường tuy không chịu cạo đầu cạo râu, trông rất nhơ bẩn

hình như Tế Công hoà thượng nhưng trái lại xung quanh chùa, ngày nào ông ta

cũng quét dọn sạch sẽ.

Hôm nay chàng tới cửa chùa, thấy mạng nhện chằng chịt, ở dưới đất cỏ mọc rất

rậm, hình như đã lâu không có người ở vậy.

Thấy thế,Độc Cô Sách liền hoài nghi và nghĩ bụng:

" Đã mấy chục năm nay, ân sư không hề rời khỏi ngôi chùa này nửa bước, chả lẽ

công danh của sư phụ đã hoàn mãn và đã viên tịch trở về Tây Phương rồi chăng?"

Nghĩ tới đó, chàng rầu rĩ khôn tả, vội phi thân nhảy qua cửa chùa, nhưng khi lên

tới trên nóc cửa, chàng nhìn vào trong chùa, đã kinh hãi đến mất hồn vía rồi.

Thì ra ngôi chùa bên trong nhà cửa tuy ít, chỉ có một ngôi điện với hai căn nhà

ngang thôi nhưng cái sân ở trước điện thì lại lớn rộng vô cùng, diện tích rộng ngót

một mẫu. Ngoài cửa chùa đã mọc đầy cỏ lau thì tất nhiên trong sân cũng không có

người quét dọn. Chàng vừa hoảng sợ vừa phi thân nhảy xuống dưới sân, rảo cẳng

tiến thẳng tới trước cửa điện. Chàng bỗng thấy trên bực đá ở cửa điện có bốn vết

chân. Bốn vết chân đó không phải là vết giày của hoà thượng, mà lại là vết chân

của đàn bà, một đôi là vết cung hài nho nhỏ (bó chân) và đôi kia là chân tự nhiên

(không bó).

Độc Cô Sách thấy thế liền nghĩ bụng:

" Trong bảo điện là chỗ tham kinh lễ Phật của ân sư, sao lại có vết chân của đàn

bà xuất hiện như thế này? Thật là quái dị không thể tưởng tượng được".

Vì thấy sự quái dị ấy mà chàng đã đoán chắc, nếu ân sư mình không phải công

công thành hoàn mãn đã tịch rồi, thì thế nào cũng vì việc khác, rời khỏi ngôi chùa

này đã lâu nên ngôi chùa mới hoang vu như thế.

Tình cảnh trước mặt quái đản như vậy, tất nhiên chàng không phải theo thường

lệ mà thông danh họ xin vào yết kiến nữa. Trái lại chàng không vào trong điện mà

giở kinh công tuyệt đỉnh ra nhẹ nhàng phi thân tới cạnh điện.

Khi tới chỗ cạnh điện, chàng thấy không có một bóng người nào hết, tịch mịch

như nhà có tang vậy. Chàng không dám lỗ mãng tiến vào trong điện mà chỉ rón rén

đi tới trước cửa sổ, nhìn qua khe cửa sổ ngó vào bên trong.

Chàng không nhìn vào còn khá, lúc nhìn kĩ tình cảnh trong điện lại càng làm cho

chàng giật mình kinh hoàng thêm. Vì các tượng Phật ở trong đó đã bị dọn sang một

bên, bàn thờ đã thành cái sập để ngủ trên đó có một thiếu nữ áo đỏ đàng nằm ngủ

hình như đã ngủ say rồi.

Vì nàng ta quay mặt vào bên trong nên không trông thấy rõ hết bộ mặt, chỉ trông

thấy một nửa thôi, nhưng nửa mặt đó của nàng ta trắng như tuyết, tóc bóng bẩy như

mây, là một thiếu phụ tuyệt đẹp, tuổi trạc ngoài đôi mươi.

Thấy thế, Độc Cô Sách càng hoài nghi thêm. Điều thứ nhất khiến chàng thắc

mắc, là không hiểu ân sư của mình Đại Bi Tôn Giả đã đi đâu rồi? Điều thắc mắc

thứ hai là không hiểu thiếu phụ áo đỏ này là ai? Điều thắc mắc thứ ba, là vừa rồi

chàng rõ ràng trông thấy bốn vết chân, trong đó có hai cái là cung hài còn hai vết

chân nữa là chân trần, vậy chân của ai. Hai cái vết chân cung hài chắc là của thiếu

phụ này.

Chàng càng nghĩ càng thắc mắc không hiểu, lại ngó qua khe cửa sổ nhìn vào lần

nữa. Lần này chàng lại giật mình đến thót một cái, càng kinh hãi vì tình cảnh ở

trong điện đã thay đổi, khiến chàng không dám tin vào mắt mình..

Thì ra vừa rồi thiếu nữ áo đỏ nằm quay mặt vào bên trong, bây giờ nàng lại

quay ra bên ngoài.

Vừa rồi chàng thấy nửa mặt của thiếu phụ da trắng như tuyết, mặt đẹp như tiên

tử, tóc đen và bóng bẩy vô cùng, nhưng bây giờ thiếu phụ ấy nằm quay ra, nửa mặt

nọ đã sát chiếu, còn nửa mặt kia thì lại da nhăn nheo, tóc bạc như một bà cụ già,

như vậy Độc Cô Sách không kinh hãi sao được? Chàng liền nghĩ bụng:

"Sự biến hoá này nguyên nhân ở đâu? Trên sập đã thay đổi một người khác, hay

là vẫn người ấy? Có lẽ vẫn là một người. Vừa rồi nàng ta bỏ mặt na ra, bây giờ lại

đeo mặt nạ vào cũng nên".

Lại còn một điều khiến chàng kinh ngạc hơn thế nữa. Là vì với công lực của

chàng lúc này, đôi tai rất thính, những việc gì ở chỗ cách chàng hai ba trượng, dù là

cái kim rớt xuống đất, chàng cũng nghe thấy kêu rất rõ. Nay người đàn bà nằm ở

trên sập, xoay người như vậy mà sao chàng lại không hay biết gì hết?

Trong lúc chàng đang kinh ngạc, thì đột nhiên nghe thấy trong điện có tiếng áo

bay phất phới. Chàng chưa kịp rút lui, thì đã nghe thấy bên trong có tiếng cười lanh

lảnh như tiếng chuông bạc kêu và giọng rất thánh thót nói:

-Tiểu muộn đã về đấy à? Sao không vào trong điện ngay lại cứ đứng ở ngoài ấy

lâu như thế làm chi?

Tiếng nói vừa dứt, chàng nghe thấy cửa điện kêu đến "kẹt" một tiếng, và đã

thấy thiếu nữ áo đỏ có tấm thân rất lả lướt xuất hiện trước cửa rồi. Thiếu nữ này

chính là người vừa nằm trên sập, nhưng lúc này nàng ta đã dùng một cái khăn màu

hồng vừa to vừa dày che kín cả bộ mặt và đầu tóc.

Độc Cô Sách thấy nàng ta bỗng dùng khăn đỏ che mặt như vậy, đang kinh ngạc,

thì ngờ đâu thiếu phụ áo đỏ ấy trông thấy chàng, rất ngạc nhiên, lui về phía sau

nửa bước, trầm giọng hỏi:

-Bạn là ai? Tại sao lại đến đây nhòm ngó trộm như thế?

Độc Cô Sách vội đi vòng qua trước cửa điện, chắp tay vái chào rồi cười ha hả

đáp:

-Cô nương, đáng lẽ hai câu này cô nương phải để cho tại hạ hỏi mới đúng.

Thiếu nữ áo đỏ ngạc nhiên hỏi lại:

-Tại sao thế?

Độc Cô Sách vừa cười vừa đáp:

-Tại hạ theo sư gia ở chùa Vô Cấu này học thi cử kinh sử, luyện tập khí giới

chưởng pháp từ hồi còn nhỏ, sau từ biệt ân sư đi ra ngoài giang hồ để học hỏi kinh

nghiệm. Hôm nay mới về chùa tham kiến ân sư. Như vậy sao cô nương bảo tại hạ

nhòm ngó trộm được?

Thiếu nữ áo đỏ nghe nói bật cười hỏi tiếp:

-Như vậy người là chủ mà ta là khách phải không?

-Tại hạ cũng chưa hoàn toàn là chủ nhân gia sư.

-Vừa rồi bổn cô nương thấy bạn nhảy ở trên nóc cửa sổ xuống đất, khinh công

khá cao siêu. Vậy xin bạn cho biết tôn sư là vị cao nhân nào thế?

Vì Độc Cô Sách biết ân sư mình không thích cho người ta khoe khoang cái tên

Đại Bi Tôn Giả, nên chàng không dám nói rõ tên thật mà chỉ bịa đặt một cái tên

khác để trả lời đối phương rằng:

-Gia sư là Nhơ Bẩn thượng nhân.

-Cái tên ấy rất đúng với sự thật. Bạn có thấy không? Trong chùa này, đâu đâu

cũng có mạng nhện giăng đầy, cỏ lau mọc khắp nơi. Như vậy ngôi chùa này không

xứng với cái tên Vô Cấu chút nào, phải nên gọi là chùa Nhơ bẩn thì đúng hơn.

Độc Cô Sách không thèm đếm xỉa tới lời chế giễu của đối phương, chỉ hỏi lại

rằng:

-Theo cô nương nói thì khi các cô tới gia sư đã đi xa rồi phải không?

-Khi chúng tôi tới đây không thấy một người nào hết, lại tưởng là ngôi chùa bỏ

hoang, mới vào đây để ở tạm...

Nói tới đó, nàng bỗng nghĩ đến câu hỏi của Độc Cô Sách trong đó có câu "các

cô", liền tỏ vẻ ngạc nhiên nhìn chàng ta và hỏi lại:

-Tại sao bạn lại biết bổn cô nương còn có một người bạn nữa?

Độc Cô Sách liền chỉ bốn vết chân ở dưới bực đá, mỉm cười đáp:

-Đây có hai đôi vết chân mà chân của cô nương lại bó nhỏ không phải là chân tự

nhiên. Huống hồ vừa rồi cô nương lại tưởng lầm tại hạ là tiểu muội của cô nương,

như vậy cô nương chả có thêm một người bạn nữa là gì?

Lư Sơn Kỳ Nữ

Tran Thanh Van

 

BÓNG MA TRÊN THÁI HỒ



 

 

Thiếu nữ áo đỏ cười hỏi:



-Bạn nhận xét tỉ mỉ thực. Chả hay quí tính danh của bạn là gì?

Độc Cô Sách đang định trả lời, bỗng cảm thấy phía sau có luồng gió mạnh lấn át

tới, chàng vội tránh ngay ra ngoài xa mấy thước và quay đầu lại nhìn mới hay,

người tấn công lén mình là một thiếu nữ mặc áo đen rất lớn rộng vì trên mặt che

bằng một miếng lụa đen nên không trông thấy mặt của nàng ta, cũng vì vậy mà

không biết tuổi tác của nàng ra sao?

Thiếu nữ áo đỏ thấy thiếu nữ áo đen đã về tới, liền mỉm cười nói:

-Tiểu muội, bạn này là đệ tử của chủ trì ngôi chùa Vô Cấu này đây. Chủ trì ngôi

chùa nà là Nhơ Bẩn thượng nhân. Bạn này cả nhân phẩm lẫn võ công đều khá cao

siêu, chúng ta có nên thử tài bạn ấy không? Nếu bạn ấy vui lòng gia nhập nhóm

của chúng ta thì chúng ta thâu chàng nhập bọn luôn. Dù hoả hầu và công lực của

chàng có non kém đi chăng nữa cũng không sao, chúng ta sẽ thủng thẳng huấn

luyện cho.

Độc Cô Sách thấy nàng ta khen ngợi mình trong lòng mừng rỡ thầm nhưng khi

nghe thiếu nữ ấy bảo định tuyển mình gia nhập nhóm của họ, chàng giật mình kinh

hãi và nghĩ bụng:

-"Tại sao hôm nay ta lại gặp nhiều chuyện quái lạ như thế? Chả lẽ đối phương

cũng như Bạch Phát Quỷ Mẫu, định kén ta làm rể chăng?"

Thiếu nữ áo đỏ nói xong không nghe thiếu nữ áo đen trả lời, ngạc nhiên vô cùng

quay đầu lại nhìn, mới hay nàng nọ đang trố mắt lên nhìn Độc Cô Sách. Nàng liền

cười và hỏi tiếp:

-Tiểu muội quen biết bạn này chăng?

Thiếu nữ áo đen lắc đầu cất giọng lạnh lùng đáp:

-Em không quen biết y bao giờ cả, ai lại thèm biết đệ tử của hoà thượng nhơ bẩn

làm chi.

Độc Cô Sách liền nghĩ bụng:

-"Thiếu nữ áo đen này đã là tiểu muội của thiếu nữ áo đỏ như vậy tuổi của nàng

chắc cũng còn trẻ lăms, nhưng sao giọng nói của nàng lại lạnh lùng như thế?".

Каталог: ebook -> Ebook-2


Поделитесь с Вашими друзьями:
1   2   3   4   5   6   7   8   9   ...   42


Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©tieuluan.info 2019
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương