Lư Sơn Kỳ Nữ Tran Thanh Van



tải về 6.02 Mb.
trang40/42
Chuyển đổi dữ liệu05.11.2017
Kích6.02 Mb.
1   ...   34   35   36   37   38   39   40   41   42

Lư Sơn Kỳ Nữ

Tran Thanh Van

 

LẤY RƯỢU HẠ ĐỊCH



 

 

Trong lúc Báo Văn đang cau mày suy nghĩ, thì trước sau, tả hữu như có tiếng sẩm nổi kêu "ùm ùm" hoài. Mới thoáng nghe thì tiếng sấm đinh tai ấy cứ ở các bốn ngọn núi xung quanh dồn đi dồn lại, nhưng lắng tai nghe kỹ thì tiếng kêu lại là bốn tiếng:"Hai thắng một bại, hai thắng một bại" Tô Báo Văn giật mình kinh hãi nhìn thằng vào mặt ĐộcCô Hưng vừa cười vừa nói:



-Ngươi ngấm ngầm vận nội công tâm pháp "Nghênh khí tăng thanh" lại thêm sự trợ giúp của chưởng lực dồn bốn tiếng hai thắng một bại đi bốn phía khác nhau hoá tành những tiếng kêu "ùmùm" quả thật thông minh khôn ngoan, và công lực cũng khá thâm hậu đấy. Thể nào mà ngươi dám ra đây đòi đấu với ta.

Nói tới đó, Báo Văn lại lộ vẻ kiêu ngạo.

Độc CôHưng rất thông minh, chỉ xem sắc mặt với thái độ của đối phương biết ngay đối phương cũng vận huyền công tâm pháp, nghênh khí tăng thanh để đưa bốn tiếng "ra đấu với ta" ra tận ngoài xa.

Nhưng Báo Văn quá kiêu ngạo, song chưởng chưa cử động thì tiếng nói không thể nào dồn ra được bốn mặt như Độc Cô Hưng, nên Độc Cô Hưng rất an ủi, nhận thấy trận này mình đã hơn đối phương một chút. Như vậy cũng có thể gọi là tiểu thắng được.

Bỗng có tiếng kêu "ầm ầm" từ ngọn núi ở phía đằng xa vang dội lại, kêu như tiếng sấm và mãi mãi không ngớt. Quả đúng như ĐộcCô Hưng đã dự đoán, Báo Văn không sao đưa nổi bốn tiếng "ra đấu với ta" đi bốn phía mà chỉ có thể dồn được một mặt ở đằng trước thôi.

Báo Văn đưa mắt liếc nhìn quần hùng ngồi ở dưới đài, bẽn lẽn nói:

-Báo Văn rất hổ thẹn, trận này chỉ có thể hơi thắng được Độc Cô Hưng nửa mức thôi.

ĐộcCô Hưng trợn ngược đôi lông mày lên tỏ vẻ không phục la lớn:

-Tô Báo Văn, tiếng nói của ngươi chỉ có thể dồn được ở một phía tới thôi, chứ không được ở tứ phía như ta. Như vậy, rõ ràng ngươi đã thua ta một mức, thế mà ở trước mặt quần hùng, không biết xấu hổ, lại còn tự khoe khoang là đã thắng ta nửa mức! Báo Văn cười khẩy đáp:

độc CôHưng, người còn kém xa, nếu người không tin thử về hỏi những người sành điệu xem, ta với ngươi ai hơn ai kém?

ĐộcCô Hưng rất kinh ngạc và thắc mắc, liền quay người lại nhìn, thấy Phạm Long Sinh đang tủm tỉm nhìn y gật đầu, và dùng Nghĩ ngữ truyền thanh nói rằng:

-Chân khí nội lực của y dồi dào hơn cậu nên tiếng vang kêu như sấm động và mãi mãi không dứt, quả thật cậu đã thua người ta một mức. Cậu phải dùng chưởng đẩy riếng nói dồn sang tứ phía, ngươi ta không phải là không làm được như thế, nhưng người ta không thèm làm đấy thôi.

Nghe Long Sinh nói xong Độc CôHưng mặt nóng hổi, thẹn vô cùng, liền quay lại bảo Báo Văn rằng:

-Nếu vậy, trận đấu thứ hai đến lượt ngươi ra đầu đề đi! Báo Văn vẫn vênh váo khẽ lắc đầu đáp:

-Báo Văn đấu với ngươi đã tự hạ thấp giá trị của mình rồi, nên việc ra đầu đề khỏi phải cần đến ta, cả ba trận nhờ ngươi đảm nhậm hết.

Báo Văn nói như vậy ĐộcCô Hưng cũng không từ chối nữa, Y liền nghĩ bụng:

"Trận đấu thứ hai này, thể nào ta cũng phải cố thắng y mới được. Như thế mỗi người thắng một trận là huề".

Nghĩ đoạn, y liền cau mày lại suy tính giây lát rồi vừa cười vừa nói với Báo Văn tiếp:

-Trận thứ hai, mỗ muốn đấu chưởng pháp.

Tât nhiên Báo Văn không phản đối nên, y gật đầu đáp:

đấu chưởng cũng được.Gỡ thế đổi thức như vậy được thua rõ ràng hơn, khỏi phải như trận vừa rồi, người đã thua mà cũng không hay.

Độc Cô Hưng thấy đối phương nói mỉa như vậy, liền cười khẩy nói tiếp:

-Chỉ gỡ thế đổi thức không thì buồn tẻ lắm, nên Độc Cô Hưng muốn thêm một chút gia vị vào bên trong để cho trận đấu này được xôm hơn và cũng để cho đại hội Thiên Nam này tăng thêm chút thanh sắc.

Báo Văn thấy y nói như vậy cũng phải kinh ngạc và hoài nghi thầm, liền nhìn ĐộcCô Hưng hỏi tiếp:

- Đấu chưởng gỡ thếy đổi thức mà lại còn thêm trò khác vào nữa kể cũng mới mẻ thật. Người định thêm cái trò gì vào đó, nói ra cho ta nghe, và ngươi định thêm bằng cách nào?

Độc CôHưng vênh váo, vừa cười vừa đáp:

-Giản dị lắm. Người học văn chuộng nhất là uống rượu ngâm thơ, còn chúng ta con nhà võ, chả lẽ không thể bắt chước được nhà văn một mặt uống rượu, một mặt đấu chưởng với nhau hay sao?

Nghe ĐộcCôHưng nói xong, Báo Văn mới yên tâm, liền cười hớn hở và tán thành ngay:

-ý kiến này của ngươi kể cũng mới mẻ và lạ đấy. Ta tán thành.

Y vừa nói vừa vấy tay gọi một tên đệ tử đứng hầu ở bên bưng hai chén rượu.

Một lát sau, tên đệ tử nọ đã bưng chén rượu ngon tới. ĐộcCôHưng liền cầm lấy một chén uống cạn ngay. Báo Văn thấy vậy, ngạc nhiên hỏi:

độc CôHưng, ngươi bảo vừa uống rượu vừa đấu chưởng với nhau, sao chưa đấu một thế chưởng nào cả, chưa chi ngươi đã uống cạn ngay chén rượu của ngươi rồi?Chả lẽ uống một chén rươu. rồi lại ra tay đấu một thế sao?

Vứt cái chén không đi, Độc CôHưng cười như điên như khùng, vênh váo đáp:

-Nhà văn uống rượu ngâm thơ, họ là những người văn võ yếu ớt, nên nhấm nháp từ từ, còn chúng ta là con nhà võ thì chú trọng hào hùng khoẻ mạnh. Một một cái hét của chúng ta cũng làm cho mặt trời và mặt trăng biến sắc, chứ tao nhã như nhà văn sao được, chúng ta chỉ có thể nốc rượu thôi chứ không thể nhấp nháp như họ.

Trận đấu của chúng ta chỉ hạn đấu một trăm thế chưởng thôi, nếu chưởng pháp mà không phân thắng bại thì phải căn cứ vào hai hũ rượu xem ai uống nhiều thì người ấy coi như là đã thắng trận đấu thứ hai này.

Báo Văn nghe thấy Độc Cô Hưng nói như vậy liền nghĩ bụng:

"Một tay ôm hũ rượu vừa uống vừa đấu, cách đấu như thế này trong võ lâm cũng đã có người đấu bằng cách ấy rồi, nhưng với võ công của mình dù tửu lượng không thắng nổi đồ đệ của Nam Môn lão đạo, về mặt chưởng pháp thì ta thể nào cũng nắm chắc phần thắng".

Vì trận thứ nhất Độc Cô Hưng đã bị thua nên y mới nghĩ ra đầu đề này, hy vọng thắng lại một trận để huề với đối phương. Sau y thấy Báo Văn lẳng lặng suy nghĩ, không nói năng gì hết, lại sợ địch thủ phản đối nên y vừa cười vừa nói khích rằng:

-Nếu như ngươi nhận thấy đấu như thế bất tiện hay khó khăn thì cứ việc lên tiếng thay đổi cách đấu khác cũng được. Độc Cô Hưng này không phản đối đâu.

Báo Văn biết thằng nhỏ nói khích, nhưng với thân phận và địa vị của mình, khi nào lại chịu lép vế trước mặt một tên tiể bối như thế, nên y ngửng mặt lên trời cười như điên như khùng một hồi rồi bĩu môi đáp:

đầu đề của ngươi đề nghị tuy mới mẻ và lý thú thật. Hơn nữa, người lại tự phụ quá, nhưng đấu một trăm hiệp như vậy ta nhận thấy hình như quá nhiều một chút, nên ta chỉ muốn đấu năm mươi hiệp thôi chẳng hay ngươi có bằng lòng không?

ĐộcCôHưng nhanh nhảu đáp:

được!Được! Vậy ngươi đem hai hũ rượu ra đi!Phải đem nguyên hũ, chúng ta mở niêm phong ngay tại trận, mỗi người bưng một hũ và mỗi người đứng ở một đầu võ đài.

Lối đấu này kể cũng khá mới mẻ và kỳ diệu, mỗi người ôm một hũ rượu nặng ít nhất cũng năm sáu chục cân, tuy một tay vẫn có thể ôm nổi, nhưng về mặt hành động thì thể nào cũng kém linh động và cả ra tay tấn công cũng bị ảnh hưởng nốt.

Các anh hùng hào kiệt ngồi xem ở bên dưới thấy trận đấu hiếm có trong đời này, ai nấy cũng bị hấp dẫn ngồi yên một chỗ mà chăm chú nhìn lên võ đài để xem trậnd dấu phát triển như thế nào?

Dật Tư vừa cười vừa hỏi Độc Cô Sách rằng:

-Biểu đệ, vị sư đệ này của biểu đệ là môn đồ đắc ý của Nam Môn lão tiền bối.

Nam Môn lão tiền bối đã lừng danh thiên hạ về ba môn rượu, ngủ và bói. Ngu tỷ nghe nói người sư đệ của biểu đệ đã học hỏi được hai môn Thuỳ và Tửu, nhị tuyệt của ông ta rồi nên ngu tỷ dám chắc trận đấu này ĐộcCôHưng thể nào cũng đắc thắng.

Tuy Độc Cô Sách cũng tưởng như thế, nhưng chàng nhận thấy Độc Cô Hưng tuổi hãy còn nhỏ thiếu kinh nghiệm, thì giờ theo học Nam Mônsư thúc lại rất ngắn ngủi, vì vậy một mặt chàng mỉm cười gật đầu, một mặt lại cau mày thủng thẳng đáp:

-Sự phán đoán của biểu tỷ không thể sai lầm được, nhưng tiểu đệ chỉ sợ Hưng đệ theo học võ nghệ không được bao lâu, còn kém hoa? hầu khó mà đấu trí tranh thắng được với bọn lão ma đầu của nhóm Hoàn Vũ Cửu Sát được.

Phạm Long Sinh vội xua tay, xen lời, cười ha hả nói:

độcCô lão đệ, cái gì thì mỗ không dám khen sư đệ của lão đệ, duy có trận đấu này thì mỗ dám cam đoan thể nào y cũng sẽ đắc thắng.

Thấy Long Sinh nói vậy, Độc Cô Sách mới đỡ lo, đưa mắt nhìn lên trên võ đài xem tiếp trận đấu.

Lúc ấy Độc Cô Hưng tay bưng hũ rượu, ra vẻ lắm, đứng lấy tấn rồi nhìn thẳng vào đối phương để đợi chờ.

Tuy bề ngoài không coi địch thủ vào đâu, nhưng Báo Văn đã nhận thấy đấu với phương thức đặc biệt này, trong lòng cũng hơi lo âu. Y trông thấy Độc CôHưng ôm cái hũ rượu trông rất quái dị liền nghĩ bụng:

"Ta thử xem dáng điệu của ngươi thế này, ngươi còn chân tay đâu mà tấn công được ta nào?" Y vừa nghĩ vừa đưa mắt nhìn thẳng vào người Độc CôHưng.

Lúc ấy Độc CôHưng đã nâng hũ rượu lên thật cao, ngửng đầu uốgn ừng ực mấy hớp liền.

Báo Văn thấy thế lại cau mày, nghĩ tiếp:

"Nam Môn lão đạo đã nổi tiếng về môn uống rượu, xưng hùng võ lâm, tửu lượng của y rất hào hùng, trên thế gian này không ai địch nổi. Tiểu tử này là đệ tử đắc ý của lão đạo sĩ ấy, tất nhiên tửu lượng của y không kém người đâu. Nếu chờ y uống cạn hũ rượu này, rồi cầm hũ rượu không đấu với ta, như vậy có phải là cả chưởng pháp ta cũng thua y nốt. Mà dù ta không thua về chưởng pháp đi chăng nữa ta uống ít rượu hơn y như vậy ta cũng thua rồi".

Nghĩ tới đó, y liền cau mày lại để nghĩ cách đối phó.

Độc CôHưng một mặt cuồng ẩm, một mặt để ý tới dộng tĩnh của đối phương.

Thấy Báo Văn đang cau mày nghĩ cách đối phó, y liền hớn hở cười ha hả, nói:

-Rượu ngon thật!Rượu ngon thật!Tô Báo Văn, người không uống thì thật đáng tiếc lắm.

Tô Báo Văn tức khôn tả, cười khẩy đáp:

-Nếu chỉ tỉ thí tửu lượng có lẽ ta không bằng ngươi, nhưng nói về võ công, thì ta dư sức thắng ngươi.

ĐộcCôHưng xếch ngược một bên lông mày kiếm lên, quát lớn:

-Giỏi lắm!Nếu vậy ngươi hãy đỡ ba thế võ của ta thử xem.

Nói xong, y dùng tay trái cầm miệng hũ, tay phải hất ngang một thế, luồng cuồng phong nhanh như điện chớp và mạnh vô cùng nhằm Báo Văn tấn công tới.

Báo Văn cười khẩy một tiếng, phi thân nhảy chéo sang bên tám thước để tránh né. Độc CôHưng lại tiến thêm, nhằm đúng ống chân của Báo Văn đả luôn.

Báo Văn giơ chân phải lên né người để tránh.

Độc Cô Hưng dồn sức vào cánh tay trái xoay người một vòng, tay trái vẫn nắm lấy miệng hũ rượu, nhờ thế quay đó dùng hũ rượu quật mạnh vào ngang lưng Báo Văn.

Thoạt tiên Báo Văn không ngờ đối phương lại dùng hũ rượu tấn công mình như vậy. Y thấy cái hũ rượu phang tới vừa nhanh, vừa mạnh kinh hãi vô cùng. Trong lúc hoàng hốt, y nhún chân một cái, nhảy ra ngoài xa hơn trượng.

Mùi rươu. thơm đã theo hơi gió bay đi khắp nơi. Tuy Báo Văn tránh được ba thế liên hoàn tấn công của Độc Cô Hưng, nhưng y đã làm cho rượu trong hũ văng ra ít nhiều.

Độc CôHưng cười vẻ kiêu ngạo, tay trỏ Báo Văn, vừa cười vừa nói:

-Rượu ngon không uống, lại đổ ướt hết cả quần áo như thế. Thật đáng tiếc!Thật đáng tiếc! Báo Văn mặt đỏ bừng, mắt lộ hung quang hét lớn:

độcCô Hưng, ngươi đừng có đắc chí vội. Trong năm mươi thế, Báo Văn này thế nào cũng khiến ngươi phơi xác trên đài vãi máu ra ngoài xa ba thước cho mà coi! Nói xong, y vừa bưng hũ rượu lên chực uống, thì Độc CôHưng lại rú lên một tiếng thật dài, giở những thế tuyệt diệu ra, dùng cả chưởng lẫn chỉ tạo nên đầy trời chỉ phong, bóng chưởng trùng trùng điệp điệp như nước sông Trường Giang cuồn cuộn chảy tới, thỉnh thoảng y lại dùng hũ rượu văng một cái hoặc phi lên một chân, khiến Báo Văn chỉ có cách hoảng hốt né tránh một cách rất tơi bời. Vì vậy y càng tức giận thêm, mồm cứ rú hoài.

Báo Văn tay phải bưng hũ rượu, tất nhiên về phương diện linh hoạt cũng bị hạn chế, nên dù có võ công rất cao siêu, mà không giở ra được, chân tay cuống quýt cứ nhảy nhót chạy quanh võ đài trông rất hoạt kê, khiến ai cũng không nhịn được cười.

Báo Văn vừa thở hổn hển, vừa ngừng chân lại, mặt đã lộ sát khí hai mắt liếc nhìn ĐộcCôHưng, rồi ném hũ rượu lên trên không, một mặt vén tà áo lên để lau chùi những giọt bắn vào đầu vào mặt, một mặt thì cười khẩy luôn mồm, nói:

đã đấu được hai trận, mỗi người thắng một, chỉ còn một trận này thôi. Độc CôHưng, ngươi phải cẩn thận, đừng để trận cuối cùng này mà lại bị toi mạng... Trước khi lên võ đài đấu, Độc Cô Hưng cứ tưởng mình theo học ân sư, tuy thời gian rất ngắn, nhưng đã được sư phụ dùng Tiểu chuyển luân đại pháp thay xương đổi cốt cho mình, công lực đã tăng tiến hơn trước gấp bội, và mình còn thông minh hơn người, trí nhớ lại rất cao, đã học được bảy thành võ công của ân sư rồi, nên y rất tự tin, mới nhảy ra đòi ứng chiến như thế. Ngờ đâu trận thứ nhất, so tài nội gia huyền công đã bị thua người, trận thứ hai, mình nhờ mánh lới mà thắng trận, tất nhiên đối phương có thua cũng không chịu phục.

Nghĩ tới đó y không dám kiêu ngạo như trước nẵ, và y cũng biết lâm trận đối địch, kỵ nhất là hoảng sợ và rối trí, nên y cố trấn tĩnh tâm thần để cho đầu óc sáng suốt, hai mắt sáng quắc nhìn Báo Văn, gật đầu đáp:

-Trận này là do ngươi quá khinh địch mà thua, tất nhiên trong lòng ngươi không phục. Nhưng ngươi đừng có lấy thế làm sỉ nhục, hãy để toàn lực vào trận đấu thứ ba này phân cao thấp kẻ mạnh còn, kẻ yếu thì phải chết.

Mấy lời nói của y rất tâm bình khí hoà, không làm bộ và cũng không hèn kém, lại rất đắc thế.

Báo Văn thấy Độc Cô Hưng nói như vậy cũng phải cảm động mà khen ngợi thầm:

"Thảo nào Thích Đạo Song Tuyệt tiếng tăm lừng lẫy bốn bể, tên tuổi trấn động khắp thiên hạ, ngoài võ công hãn thế thần qủy khôn lường ra, họ lại còn có môn Dương Khí chí đạo mà Hoàn Vũ Cửu Sát chúng ta xưa nay vẫn sao nhãng.Vì thế mà môn hạ đệ tử của họ mới có sự thành tựu trác tuyệt như thế này".

Nghĩ tới đó, vẻ mặt của Báo Văn đã mất sát khí chỉ trong nháy mắt đã biến thành một người khác hẳn hồi nãy, nên y mỉm cười gật đầu đáp:

độc Cô Hưng, Báo Văn có thù lớn với sư phụ của ngươi, có thể nói là cừu sâu như biển, hận cao bằng núi, nhưng ta không thể nào không nhìn nhận lão đạo sĩ sư phụ của ngươi quả thật là tài ba hơn nhóm Hoàn VũCửu Sát chúng ta một mức.

Bằng không, làm sao mà dạy được đồ đệ như ngươi.

ĐộcCôHưng nghe nói cười khì một tiếng, định trả lời, Báo Văn lại xua tay nói tiếp:

-Bây giờ khen hãy còn sớm. Trận thứ ba đấu bằng cách nào tuỳ ở ngươi định đoạt lấy.

Độc Cô Hưng cau mày lại, chỉ hơi suy nghĩ một chút đã nghĩ ra cách đấu liền. Y không cần phải nói nhiều nữa, liền mỉm cười đáp:

-Mỗ tự nghĩ chỉ có môn Linh tây nhuyễn kiếm là hơi thuần thục một chút và mới có thể tạm gọi là đem ra để tranh hùng với ngươi được thôi.

Tất nhiên Báo Văn không phản đối liền sai người lấy một thanh trường kiếm bằng gang để sử dụng.

ĐộcCôHưng rút luôn thanh nhuyễn kiếm ở ngang lưng ra.

Đôi bên cùng lui về phía sau ba bước, nghênh thần định khí, mắt nhìn thẳng vào đối phương để định phân thắng bởi trận đấu thứ ba này.

Trong lúc Báo Văn với Độc Cô Hưng sắp sửa đấu với nhau ở trên võ đài, thì quần hùng, kể cả chính lẫn tà đã bàn tán xôn xao.

Chúc Thiếu Khoan ở chung với Báo Văn đã được mấy chục năm nên y rất thuộc cả tính nết lẫn hành vi của người em kết nghĩa ấy. Sau khi thấy Báo Văn thua trận thứ hai và nghe thấy ĐộcCôHưng nói như thế xong, đã thay đổi hẳn thái độ, khiến y cũng phải ngạc nhiên vô cùng.

Tình hình này không sao thoát khỏi đôi mắt sắc bén của Âm Dương Song Ma.

Thúc Độ hơi cau mày lại, đối với trận đấu này chỉ giữ một thái độ canh chừng thôi, còn Sở Lục Châu thì người rất hẹp lượng, xưa nay không bao giờ chịu lép vế ai hết. Tuy y thị không nghe thấy Báo Văn với Độc Cô Hưng nói với nhau những gì nhưng đã không sao nhịn được liền cười khẩy nói với Thiếu Khoan rằng:

-Chúc Thiên Tôn mau báo cho Tô bát đệ hay, mau mau mà kết thúc trận đấu đi, không nên kéo dài thì giờ ra như thế nữa! Thiếu Khoan có vẻ khó xử, giọng cười:

-Sở đại tỷ nói rất phải. Nếu Tô bát đệ mà bị thua một tên tiểu tử ít tuổi như vậy quả thật mất sĩ diện lắm. Nhưng trận thứ ba đã bắt đầu rồi dù sao cũng phải để cho họ đấu xong đã, chưa đấu đã rút lui thế nào cũng bị người ta bảo là y sợ địch mà phải miễn chiến như thế.

Lục Châu kêu "hừ" một tiếng chứ không nói năng gì nữa.

Thiếu Khoan, Uất Trì Cảnh, Đinh Ngọc Sương đã trông thấy rõ Sở LụcChâu cười khẩy như vậy là tỏ vẻ bất mãn rồi.

Còn phía bên kia, Bạch Phát Thánh Mẫu với Công Dương Thọ đều tỏ vẻ kinh ngạc và nhìn vào mặt Độc Cô Sách.

ĐộcCô Sách cũng ngạc nhiên, gượng cười và cau mày lại giải thích:

-Hưng đệ của tôi xưa nay vẫn tinh khôn lắm và lại rất thông minh, hình như y đã hấp thụ được tinh thần của Nam Môn sư thúc, muốn siêu độ Báo Văn, một kẻ rất hung ác ra khỏi vực thẳm của tội lỗi, ý nghĩ này của y rất hay, nhưng tôi dám chắc y không thể nào thành công đâu.

Tiêu Anh thở dài một tiếng rồi đáp:

-Lời nói của hiền tế rất đúng nhưng tôi không tán thành. Các người thử nghĩ xem ví dụ như già này là kẻ đầy nghiệp tội mà còn có thể hối cải được, huống hồ bọn Cửu Sát Hoàn Vũ mà không khuyên được họ cải tà quy chính hay sao chứ?

Nói xong, mặt bà ta lộ vẻ rất hiền từ ngay.

MộDung Bănglúc này đã được TiêuAnh cứu chữa cho hồi tỉnh, nghe thấy người nói như thế, cũng cảm khái xen lời nói:

-Mỗi người có một hoàn cảnh riêng biệt, có một tao ngộ khác nhau thì tất nhiên tư tưởng và cử chỉ không thể người nào cũng giống người nào được. Nhưng nếu có người dùng đại nghĩa hiểu dụ chân lý thì thể nào người đó dù là đại gian ác cũng phải sửa đổi mà trở nên một người mới... Nói tới đó, nàng ngừng giây lát lại nói tiếp:

-Tôi chỉ mong ý nghĩ của tôi có thể trở thành sự thật, khiến đại hội Vệ đạo ma trong Ly Hồn Cốc này giảm bớt một chút sát nghiệp.

Quần hiệp bên chính phái nghe thấy nàng nói như vậy đều cảm động vô cùng.

Lúc ấy ở trên đài, Báo Văn với Độc Cô Hưng đang quây quần bên nhau. Tuy Độc Cô Hưng đã quyết tâm giở lượng hải hà ra để dẫn độ Báo Văn cải tà quy chánh. Nhưng khi ra tay đấu với nhau thì lại nổi lòng hiếu thắng của những người trẻ. Y cho kiếm pháp của mình được Độc Cô Sách chỉ điểm cho, đã học được Thập Bát La Hán Kiếm rồi, sau lại được đại sư bá chỉ vào nên càng tiến bộ thêm. Huống hồ y lại còn học được của sư phụ y là Nam Môn "Tam Kỳ Thần Kiếm" nên y muốn ở trận thứ ba này phải đánh bại kẻ địch để làm rạng rỡ sư môn.

Vì tâm lý mâu thuẫn ấy mà đã làm cho y rất khó xử, nên cứ quay quần mãi mà vẫn chưa ra tay tấn công được thế nào.

Lúc ấy Tô Báo Văn vì cảm động tinh thần của Độc Cô Hưng, thiên tính của y mài miết mấy chục năm nay bây giờ mới bỗng hồi tỉnh lại, chỉ muốn rút chân ra khỏi bùn lầy, giải thoát các sự ân oán của thế tục rồi ngao du thiên hạ thay lòng đổi dạ, để sống một cuộc đời còn lại. Nhưng y làm thế liệu có được các minh huynh minh tỷ thông cảm cho không?

Báo văn cũng có mâu thuẫn đó, làm cho y rất phân vân khó xử, nên y và Độc Cô Hưng cứ chạy quanh đối thủ mãi mà vẫn chưa ai dám ra tay tấn công.

Hai người giở hết tốc lực khinh công ra chạy quanh ở trên đài, hầu như trước khi so tài về kiếm pháp, hai người đều giở khinh công ra thi thố với nhau vậy.

Ước độ nửa tiếng đồng hồ sau, đừng nói vợ chồng Âm Dương Song Ma bất mãn mà cả Chúc Thiếu Khoan cũng cau mày lại, không sao nhịn được liền dùng "Nghĩ ngữ truyền thanh" dặn bảo Báo Văn rằng:

" Bát đệ, đại hội ngày hôm nay mạnh còn yếu mất, không phải địch thì là ta. Bát đệ không cần e dè gì nữa, mau giở toàn lực ra để thanh toán món nợ cũ hơn ba mươi năm về trước và hãy lấy lời ở người của tiểu cẩu này trước".

Trong lúc Báo Văn đang phân vân khó xử, bỗng nghe thấy lời dặn bảo của Thiếu Khoan, y liền thết lớn một kiếm hoá thành muôn đoá hoa bạc, tia sáng bao trùm cả một góc trời.

Đó là thế "Lục Nguyệt Phi Sương", Báo Văn bỗng nhiên giở ra tấn công Độc Cô Hưng như bão táp ngay.

Tuy chưa quyết định hẳn chiến hay hoà. nhưng trước mặt cường địch, Độc Cô Hưng vẫn không dám sơ ý, y đã dồn hết công lực vào thanh nhuyễn kiếm rồi, cho nên vừa nghe thấy tiếng quát tháo của đối phương, y đã vội nhảy chéo sang bên ba bước ngay, để thoát khỏi bóng kiếm của đối phương trước, rồi sử dụng thế "Giáng long phục hổ" ra trả đũa.

Báo Văn ra tay tấn công trước, thấy Độc Cô Hưng đã tránh sang bên, định thừa cơ đuổi đánh. Thì ngờ đâu, kiếm thế của y chưa kịp thay đổi, đã thấy những tia sáng lạnh lùng nhằm thượng, trung, hạ ba nơi của mình lấn át tới và nhanh không thể tưởng tượng được.

Hoàn Vũ Cửu Sát ẩn tích ở trong núi hoang hơn ba mươi năm khổ công tu luyện võ công, mục đích là muốn đấu với Thích Đạo Song Tuyệt.

"Thập Bát La Hán Kiếm" là Phật môn tuyệt học của Đại Bi Tôn Giả tất nhiên Báo Văn phải biết rõ lắm, nên y vừa thấy kiếm của Độc Cô Hưng tấn công tới, tuy hơi sợ hãi nhưng y vẫn kịp nhảy sang bên tám thước để tránh né.

Độc Cô hưng cũng biết thế kiếm này không thể hạ nổi đối phương cho nên y vừa giở thế đó ra tấn công, vừa tiến lên mấy bước, mú tít thanh nhuyễn kiếm hoá thành ba cái cầu vồng và như ba ngôi sao sa nhằm thẳng đầu Báo Văn tấn công tới trông vừa khéo vừa đẹp mắt vô cùng.

Báo Văn thấy mình vừa ra tay tấn công một thế đã bị Độc Cô Hưng trả đũa luôn hai thế kiếm một lúc, y vừa kinh hãi vừa hổ thẹn. Nhưng vì trường kiếm ở trong tay y chỉ là một thanh kiếm thường, khó mà ganh đua sắc bén với thanh nhuyễn kiếm Linh Tây của đối phương, bắt buộc y phải nhảy sang bên mấy thước để tránh né hai lần như thế. Rồi y bỗng đưa thanh trường kiếm từ dưới đất hất ngược lên, sử dụng "Nộ Hải Đăng Giao" (Giao long nhảy múa trên mặt bể đang sóng gió) để trả đũa.

Vì thấy hai thế kiếm liên hoàn ra tay của mình đều bị đối phương ung dung tránh né được hết, Độc Cô Hưng mới biết Thiên Diện ma Quân này thật không hổ là một tay ma đầu thuộc nhất đẳng trên giang hồ, nên y lại càng cẩn thận vận khí ở đơn điền, nghênh tụ vào thanh nhuyễn kiếm định nhờ bảo kiếm sắc bén của mình chặt gãy trường kiếm của báo Văn.

Độc Cô Hưng đã quyết định như vậy liền giở luôn thế "Độc Tân Cử Bôi" (Là Động Tân nâng chén) chân đi loạng choạng như người say rượu, kiếm thế lại mềm yếu, gần như một người đã say khướt không còn hơi sức gì nữa vậy.

Báo Văn quả thực lợi hại, thấy Độc Cô Hưng giở thế kiếm đó ra, biết ngay đó là một trong "Túy Tiên Bát Thức" của pho kiếm "Tam Kỳ Thần Kiếm" do Tam Kỳ Vũ Sĩ đã khổ công sáng tạo ra, biến hoá khôn lường, ảo diệu vô phương, nên y hơi kinh hoàng, vội tránh ra ngoài xa hơn trượng, giơ ngang trường kiếm nhìn Độc Cô Hưng xua tay nói:

-Trước sau ba thế kiếm của bạn nhỏ là do Thích Đạo Song Tuyệt truyền thụ cho, vậy Độc Cô Hưng bạn là môn hạ cao túc của ai trong hai vị đó?

Độc Cô Hưng cả cười đáp:

-Bạn họ Tô, mỗ chả đã sớn nói rồi là gì, hà tất phải hỏi thêm như thế làm chi?

Báo văn cười khẩy nói tiếp:

-Ta nhận thấy ngươi ít tuổi như vậy mà đã học được chân truyền của Thích Đạo Song Tuyệt hai nhà, kể cũng rất hiếm có, nhưng lại rất đáng tiếc!

Lư Sơn Kỳ Nữ

Tran Thanh Van

 

TRẬN ĐẤU CỦA SONG ÔNG



 

 

Độc Cô Hưng rất thông minh biết ngay dụng ý của câu "rất đáng tiếc" của đối phương nên y liền trợn ngược đôi lông mày lên, hơi có vẻ giận dữ đáp:



-Tô Báo Văn, đầu lâu của Độc Cô Hưng gắn ở trên cổ này với bầu nhiệt huyết, lúc nào cũng chuẩn bị để cho người ta lấy đi, thì ngươi hà tất phải nói nhiều như thế làm chi?

Nói tới đó, y bỗng cau mày, thở dài một tiếng rồi nói tiếp:

-Người trong võ lâm phiền não nhất là vụ ân oán giang hồ cứ kéo dài mãi không dứt, nên bầu nhiệt huyết của Độc Cô Hưng này mà có thể rửa sạch được mối hận cũ của tôn sư ta với anh em ngươi năm xưa thì ta cũng cam tâm tình nguyện đứng im cho ngươi chặt đầu! Nói xong y trố mắt lên nhìn thẳng vào mặt Báo Văn.

Nghe đối phương nói như vậy, Báo văn cũng phải hổ thẹn thầm và nghĩ bụng:

-"Ta đã nổi danh trên giang hồ hơn ba mươi năm về trước, mà bụng dạ quảng đại, thái độ quang minh của ta vẫn còn thua Độc Cô Hưng ít tuổi thế này, như vậy không hổ thẹn sao được".

Tuy nghĩ như vậy, nhưng mặt vẫn lạnh lùng, cười khẩy đáp:

-Tô Báo Văn này lăn lộn giang hồ đã ngót bốn mươi năm, có khi nào bị cái trò giả nhân giả nghĩa của ngươi lừa dối được? Độc Cô hưng mau dẹp ý nghĩ đó đi, và cẩn thận mau tiếp tay ứng địch.

Y vừa nói dứt lời đã múa kiếm tấn công luôn. Lần này công của y khác hẳn lần trước như một trời một vực vậy. Chỉ thấy người y phất phơ trên gió, kiếm như điện chớp. Kiếm thế tấn công tới kình lực đã tới theo ngay, không những ánh kiếm lắt léo mà lại còn có tiếng kêu "veo veo" đinh tai lên nữa. Thế nào cũng ác độc, kiếm nào cũng lợi hại.

Chỉ trong nháy mắt, y đã tấn công luôn mười mấy kiếm liền khiến Độc Cô Hưng không có thể phân cao thấp với y mà phải nhận định mình bị lép vế dần, Độc Cô hưng càng đấu càng sợ hãi và phải nghiến răng mím môi để cố khổ chiến cho tới cùng.

Tình thế đã rất rõ ràng, giỏi lắm Độc Cô Hưng chỉ chống đỡ thêm được trăm hiệp nữa là cùng. Sau trăm hiệp, y không vứt kiếm để cho đối thủ đâm chém thì cũng bị thương dưới thế kiếm của địch.

Tình hình ấy, các cao thủ của chính phái đều cau mày lại lo âu vô cùng. Ai nấy đều chuẩn bị, hễ thấy Độc Cô Hưng lâm nguy là ra tay cấp cứu ngay.

Trái lại, quân tà của ma đạo thì người nào người nấy đều cười khì, cả Âm Dương Song Ma cũng không còn vẻ bất mãn nữa.

Vừa rồi Lục Châu nói mỉa, Thiếu Khoan tức giận khôn tả, nên y muốn nhân lúc này trả đũa cho Lục Châu vài câu, nhưng sau khi y lại nghĩ thầm rằng:

-"Đang có rất nhiều cường địch tới dự, ta cần phải lợi dụng hai ma đầu cái thế này. Ta cần phải trả được mối thù ba mươi năm về trước đã rồi sẽ tính toán vợ chồng y sau".

Nghĩ tới đó, y liền cầm chén lên chuốc rượu Âm Dương Song Ma và mỉm cười nói :

-Xin mời Dương đại ca và đại tẩu uống cạn chén này để mừng cho Tô bát đệ thắng trận này.

Thúc Độ gật đầu đáp:

-Tô bát đệ đắc thắng đến nơi, quả thực đáng mừng lắm.

Nói xong, y nâng chén lên uống cạn luôn.

Riêng có Lục Châu chỉ trợn mày và lạnh lùng đáp:

-Chúc Thiên Tôn, trận đấu đã dứt khoát đâu. Dù bát đệ có thắng cũng là lớn bắt nạt bé, vẻ vang gì mà đáng mừng như thế cơ chứ?

Thấy y thị nói vậy, Thiếu Khoan ngượng vô cùng, gượng cười nói:

đại tẩu nói như vậy, Thiếu Khoan tôi xin đổi chén rượu này là mừng đại ca đại tẩu ra nhập minh ước với Hoàn Vũ Cửu Sát chúng ta đồng tâm hiệp lực để trả thù cho sướng tay nhé?

Thúc Độ biết Thiếu Khoan, Đinh Ngọc Sương,Uất Trì Cảnh đã nghi ngờ vợ chồng mình rồi. Nếu lúc này giở mặt với nhau ngay tuy vợ chồng mình không sợ gì chúng, nhưng thể nào cũng bị bọn bên chính phái chê cười cho chứ không sai.

Nghĩ như vậy, y liền mỉm cười, gật đầu và trả lời Thiếu Khoan rằng:

-Vì chúng tôi liên minh, tất nhiên đáng uống mừng lắm. Nào, Thúc Độ tôi cũng muốn mượn vấn đề này uống cạn thêm chén nữa.

Thấy Thúc Độ nói thế, Lục Châu không tiện nói thêm, chỉ lạnh lùng cầm chén rượu lên uống và quay mặt nhìn lên võ đài ngay.

Trong lòng rất tức giận, Thiếu Khoan không dám giận ra mặt mà chỉ nói lấy lệ với Thúc Độ vài câu rồi cũng quay mặt nhìn lên trên võ đài.

Ngờ đâu, Thiếu Khoan vừa đưa mắt nhìn lên võ đài đã giật mình đến thoát một cái, và toát mồ hôi lạnh bụng bảo dạ rằng:

-"Theo tình hình này đừng nói hận ba mươi năm xưa không trả được, và chưa biết chừng đại hội hôm nay anh chị em mình đều mất mạng hết ở trên võ đài, máu vãi trong Ly Hồn Cốc này cũng nên?" Không riêng gì Thiếu Khoan lo âu cả vợ chồng Thúc Độ cũng cau mày lại, nhưng người lo âu nhất là Báo Văn đang đấu trên võ đài.

Y vốn dĩ đã thắng thế, nhưng vì lời ăn lẽ nói, bụng dạ và hành động của Độc Cô Hưng quá quang minh lỗi lạc nên đã khiến các người có mặt tại đó, bất cứ chính hay tà, đều có lòng thương hậu sinh tiểu bối ấy.

Cho tới ngày nay, tất cả anh em trong Hoàn Vũ Cửu Sát chưa có một ai thâu được một đệ tử ra hồn cả. Tuy Báo Văn biết Độc Cô Hưng là môn hạ của kẻ thâm thù mình, nhưng lòng thưong hại đã nổi lên rồi, thì dù sao y cũng không nhẫn tâm hạ sát thủ giết chết thằng nhỏ quang minh lỗi lạc như vậy.

Trong lúc nửa muốn giết nửa muốn tha, đầu óc bối rối, tránh sao khỏi kiếm pháp hơi chậm. Thừa dịp ấy Độc Cô Hưng thấy thế công của Báo Văn không nhanh và mạnh như trước nữaliền phản công luôn, y giở "Tam Kỳ Thần Kiếm" với "Thập Bát La Hán kiếm" ra cùng một lúc, cương tương phù, âm dương cũng thế, và càng đấu lâu bao nhiêu, y càng hiểu thấu hai pho kiếm pháp ấy, nhờ vậy y đã phát huy được tới mười hai thành công lực.

Báo Văn đã bỏ lỡ dịp may, để cho đối phương cứu vãn được thế nguy, trái lại y bị lép vế, nên y chỉ có trầm tĩnh mà đối phó, giở thân pháp rất nhanh nhẹn hãn thế ra, để tránh né và thừa cơ phản công. Nhưng hai pho kiếm pháp của Độc Cô Hưng quá tinh diệu, nên y chỉ có cách chống đỡ và tránh né thôi, chứ nhất thời không sao phản công lại được.

Chỉ trong nháy mắt, Độc Cô Hưng đã tấn công được bảy tám mươi thế, nhưng vì thấy tấn công mãi không thắng nổi đối phương, nên y đã nóng lòng suốt ruột vô cùng.

Thì vừa lúc đó Báo Văn bỗng bước chéo sang bên đẻ tránh thế công của y, và thừa cơ chém ngang một thế kiếm, nhằm ngang lưng Độc Cô Hưng tấn công tới.

Độc Cô Hưng cả người lẫn kiếm quay luôn sang bên, toàn thân chân lực của y đều dồn cả vào thanh bảo kiếm Linh Tây. Y liền thét lớn một tiếng, giở luôn thế"Đại Mộng Sơ Tinh" ra, xoay kiếm từ phía bên trái đưa ngược trở lại để khua vào trường kiếm của Báo Văn.

Thấy kiếm của mình sắp va đụng được vào kiếm của địch, Độc Cô Hưng cả mừng, chuẩn bị chặt gãy trường kiếm của đối phương xong thâu kiếm lại rút lui luôn.

Ngờ đâu, trong lúc kiếm của hai người sắp va đụng nhau, thì Báo Văn bỗng cười khẩy một tiếng, trầm thanh kiếm xuống, dùng thế "Lão ngư thoát câu" không để cho kiếm của mình chạm vào kiếm của đối phương.

Vì dùng sức quá mạnh, kiếm lại khua hụt, Độc Cô Hưng lảo đảo cả người sang phía bên trái, lúc này y mới biết mình đã mắc hỡm đối thủ rồi, muốn thâu thế và đứng vững lại cũng không còn kịp nữa.

Khi nào Báo Văn chịu bỏ lỡ dịp may này vội dồn sức vào trường kiếm và hất luôn mũi kiếm lên để đâm vào bụng dưới của Độc Cô Hưng.

Dùng thân pháp rất ảo diệu, Độc Cô Hưng loạng choạng lùi ngay về phía sau ba bước. Ngờ đâu, kiếm của Báo Văn vẫn như bóng theo hình, mũi kiếm cứ nhằm đơn điền của y đâm tới.Bắt buộc Độc Cô Hưng phải lùi thêm mấy bước nữa.

Sau cùng Độc Cô Hưng đã lui ngay tới mép võ đài, không còn cách nào lui được nữa, mặt lộ vẻ bẽn lẽn, y liền dùng chân nhún một cái, đá lăng không phi lên trên năm trượng, khi hạ chân xuống tới mặt đất, y vội cụt hứng cúi đầu xuống mặt đỏ bừng, lủi thủi đi tới cạnh Độc Cô Sảchầu rĩ khẽ kêu gọi một tiếng "đại ca" rồi y lẳng lặng ngồi xuống cạnh đó chẳng nói chẳng rằng.

Độc Cô Sách cau mày lại liếc nhìn y một cái nhất thời chàng cũng không biết dùng lời lẽ gì để an ủi người sư đệ này.

Trong lúc chàng đang phân vân khó xử thì bên cạnh bỗng có tiếng cười rất lớn nổi lên, chàng ngạc nhiên quay lại đã thấy Vân Vũ tiên khách Phạm Long Sinh đang cười ha hả và cất tiếng nói:

độc Cô lão đệ, anh em Hoàn Vũ Cửu Sát đều giang hồ đệ nhất cao thủ đương thời, hôm nay tái xuất là đã quyết tâm trảt cho được mối thù ba mươi năm về trước, đối thủ chính thức của chúng là Đại Bi Tôn Giả và Tam Kỳ Vũ Sĩ, Độc Cô Hưng biểu đệ hãy còn ít tuổi, mà có thể đấu luôn ba trận với Tô Báo Văn như thế, tiếng tăm cũng đã lừng lẫy khắp võ lâm rồi và ai ai cũng đều đồng thanh khen ngợi. Như vậy phải nói là vẻ vang, lão đệ nên khen ngợi Độc Cô Hưng lão đệ đi mới phải.

Độc Cô Sách nghe nói, liền hớn hở cười, gật đầu đáp:

-Ý kiến và lời giải thích của đại ca rất chính xác, khiến ai cũng phải tâm phục.

Tuy Hưng đệ thông minh hơn ngời lại được danh sư chỉ điẻm cho thực, nhưng tuổi hãy còn ít, nên công lực và hoa? hầu thể nào cũng còn thua anh em Hoàn Vũ Cửu Sát, vì họ đã tu luyện hàng mấy chục năm rồi. Huống hồ kinh nghiệm lâm địch càng không phong phú bằng Tô Báo Văn. Cứ đem những cái đó mà suy luận, chỉ e Báo Văn dù thắng trận, nhưng lòng lại bứt rứt hơn Hưng đệ là khác.. Dật Tư ngồi cạnh đó, liền đỡ lời:

-Biểu đệ đoán không sai chút nào, các người thử xem Báo Văn trở về đến chỗ ngồi, cứ cúi đầu không khác gì con gà chọi bị thua mà Âm Dương Song Ma lại tỏ vẻ khinh thị cười khẩy luôn mồm. Nên không riêng gì y mà cả Độc Thủ Thiên Tôn các người cũng có vẻ khó chịu nốt. Theo sự nhận xét của tôi, thì tuy Hưng đệ cảm thấy không được vẻ vang, nhưng chúng cũng phải chịu bại Hưng đệ rất khôn ngoan khéo léo và đã xếp đặt một kế ly gián, rồi sau này thể nào Âm Dương Song Ma với bọn Hoàn Vũ Cửu Sát cũng mặt hiền mà lòng chẳng lành, như vậy thực lực của chúng thế nào cũng giảm bớt rất nhều và đồng thời cũng tạo lợi ích cho việc vệ đạo giáng ma của chúng ta.

Độc Cô Sách một mặt lẳng lặng nghe, một mặt đưa mắt nhìn quần tà ngồi ở phía đằng xa, quả đúng như Dật Tư nói, Âm Dương Song Ma và Hoàn Vũ Cửu Sát đều có vẻ không vui và đã để lộ lên trên nét mặt.

Dật Tư vừa nói dứt, lại nói tiếp:

-Từ khai đại hội khai mạc đến giờ đôi bên đã so tài với nhau mấy trận, bây giờ để tôi lên thách thức Đinh Ngọc Sương đấu một trận mới được.

Nàng vừa nói dứt, chưa kịp đứng dậy đã nghe thấy một tiếng quái dị và một bóng người nhanh như điện chớp nhảy lên trên võ đài liền.

Dật Tư nghe thấy tiếng cười biết là Công Dương Thọ, liền cau mày lại gượng cười nói:

-Lão già này tranh nhảy lên trên đài trước, phá hỏng cả kế hoạch của tôi.

Nàng vừa nói tới đó thì Công Dương Thọ đã lên tới võ đài, một tay vuốt bộ râu dê, rồi quay mặt về phía quần tà giõng dạc hỏi:

-Võ lâm dã nhân Công Dương Thọ đã tham dự đại hội này chẳng lẽ vào núi báu mà lại về tay không hay sao. Nhưng không biết ma cha ma con nào vui lòng lên đây đấu với già này một trận?

Cái tên Hận Thiên Ông Công Dương Thọ không kém gì các chưởng môn của các đại môn phái trong đương kim võ lâm, nhưng Âm Dương Song Ma lại bĩu môi làm ra vẻ khinh thị.

Công Dương Thọ thấy thế, có vẻ bực mình, đang định chỉ danh khiêu chiến, thì đã có tiếng cười rung động cả trời nổi lên, bóng vàng thấp thoáng, liền có một bóng người béo lùn lăng không phi lên. Người đó vừa lên tới Công Dương Thọ đã nhận ra ngay chính là Thiết chưởng Tiếu tiên ông Uất Trì Cảnh, nên ông ta liền trợn một mắt quái dị lên, giả bộ không biết, cười giọng kiêu ngạo và hỏi:

-Các hạ là ai?

Uất trì Cảnh chột một mắt, nên y cũng trợn một mắt lên, con ngươi duy nhất ấy tia ra một luồng ánh sáng chói lọi, liếc nhìn Công Dương Thọ và lạnh lùng đáp:

-Ta là người thứ ba của nhóm Hoàn Vũ Cửu Sát, trước kia là ải cước tẩu thần... Không chờ y nói dứt, Công Dương Thọ đã cười giọng quái dị ngắt lời nói tiếp:

-Có lẽ bây giừo các hạ đã đổi tên Thiết chưởng Tiếu tiên ông Uất Trì Cảnh rồi phải không? Hà hà... hân hạnh thực, hân hạnh thực! Nói tới đó y đột nhiên cười như điên như khùng một hồi, cười xong lại vuốt bộ râu dê gật đầu lia lịa và nói tiếp:

-May mắn thức, may mắn thực! Sao lại có chuyện xảo hợp như thế! Các hạ là Tiếu Tiên Ông, tại hạ là Hận Thiên Ông, lưỡng ông tương phùng thì thực là thích hợp quá. Nhưng lão phu nghĩ đi nghĩ lại, nhận thấy mình vẫn chiếm phần hơn một chút, chả lẽ các hạ không sợ bị thiệt thòi hay sao?

Cau mày lại, Uất Trì Cảnh thắc mắc không hiểu cười khảy đáp:

-Khi lão phu nổi danh, chưa hề nghe thấy trong giang hồ nói tới cái tên Hận Thiên Ông.

Trợn ngược hai mắt quái dị lên Công Dương Thọ nói tiếp:

-Nhưng bây giờ các hạ chỉ còn lại có một mắt thôi.

Uất Trì Cảnh nghe Công Dương Thọ nói xong mới biết đối phương có ý nhạo báng mình vào hồi ba mươi năm về trước ở trong Ly Hồn cốc bị Nam Môn Vệ dùng "Thiên cương chỉ lực" đâm chột một mắt.

Bất cứ là ai hễ bị người khác công bố nỗi đại nhục của mình thể nào cũgn tức giận chịu không nổi. Uất Trì Cảnh cười khẩy luôn mồm và trả lời:

-Công Dương Thọ ngươi dám cam đoan ngày hôm nay không bị người ta huỷ một mắt như lão phu không?

Công Dương Thọ nghe thấy Uất Trì Cảnh nói như thế lại càng cười lớn tiếng thêm, tiếng cười lần này của y rất bén nhọn và khiến võ đài cũng phải rung động.

Uất Trì Cảnh kinh hãi thầm biết đối phương đã định tâm thần nội gia chân khí xen vào tiếng cười đó để khiên chiến với mình vì mình có biệt danh là Tiếu Tiên Ông. Nghĩ tới đó, y không chịu lép vế liền vận chân khí ở đơn điền ngửng đầu nhìn trời, rồi bỗng bật ra những tiếng cười ha hả vừa mạnh vừa dài... Tiếng cười của y làm đinh tai mọi người và kêu "vo vo" hoài. Một người cười oang oang còn một người cười rất bén nhọn nhưng nói đến công lực thì hai người ngang tài nhau không ai hơn ai kém cả.

Nửa tiếng đồng hồ sau hai người mới nín cười nhìn nhau một hồi. Tuy Công Dương Thọ đã thấy rõ công lực của đối phương không kém gì mình, nhưng vẫn lộ vẻ kiêu ngạo nói:

Đù Công Dương Thọ này có bị người huỷ mất một mắt thì cũng chỉ như người hiện thời. Nhưng còn ngươi, nếu bị người ta huỷ nốt chiếc mắt chột này, thì ngươi sẽ biến thành thằng mù mà trở nên tàn phế ngay.

Nói xong y lại cười ha hả hoài.

Tự biết mồm mép của mình không bằng đối phương Uất Trì Cảnh đành phải nghiến răng mím môi giận dữ quát lớn:

-Chưa biết ai đã huỷ được mắt của ai, phải đấu qua một trận thì mới biết được mèo nào cắn mỉu nào.

Nói xong, y chưa kịp chuẩn bị thì Công Dương Thọ đã phi thân tới tấn công luôn.

Y vội trầm vai trái xuống giơ cánh tay phải nên giở thế "Hoành đoạn giang lưu" (chặn ngang dòng sông) thế võ này của y vừa nhanh vừa mạnh tuyệt luân.

Ngờ đâu thế công ấy của Công Dương Thọ chỉ là hư chiêu để đùa thôi nên tay của Uất Trì Cảnh vừa gạt đỡ tới chỗ đó, thì không thấy tay của đối phương đâu hết, y mới biết bị mắc hỡm. Vì dùng sức quá mạnh, nên người y đâm bổ ngay về phía trái, nửa mình trên nghiêng hẳn xuống. HậnThiên Ông bỗng cười giọng quái dị, tay vuốt bộ râu dê trông rất khôi hài, hai mắt lim dim gật đầu lia lịa nói:

-Kể ngươi phản ứng cũng khá nhanh đấy, nhưng vẫn còn thiếu trầm tĩnh! Tức đến hộc máu ra được, Uất Trì Cảnh phải cố nén lửa giận xuống và nghĩ bụng:

-"Đằng nào thì ngươi cũng đã lên đây đấu với ta, ta chỉ cần giết chết ngươi là có thể trả được mối thù hận này ngay".

Nghĩ như vậy, y mới ổn định tâm thần và nguôi cơn giận, nên y lại cười ha hả và hỏi tiếp:

-CôngDương Thọ, ngươi với ta đã lên trên đài rồi, bây giờ ngươi định đấu cách nào?

Công Dương Thọ gật đầu đáp:

-Khách tùy chủ tiệm, ngươi muốn đấu như thế nào lão phu cũng tiếp hết.

Uất Trì Cảnh lại cười như điên như khùng, cố ý làm ra vẻ khinh thị, kiêu ngạo nói:

Đù sao lão phu cũng nổi danh trước ngươi, nên lão phu không muốn chiếm phần hơn, để tùy ngươi muốn đấu thế nào cũng được. Ngươi cứ việc nói ngay ra đi?

Công Dương Thọ tay vuốt bộ râu dê gật đầu nói tiếp:

-Như vậy cũng được.Vừa rồi lão phu đã lãnh giáo một trận bởi ba chữ Tiếu TiênÔng của ngươi rồi, tuy không cao mình gì nhưng cũng không đến nỗi tệ lắm, vẫn còn có thể dùng ba chữ TiếuTiên Ông ấy được nữa. Bây giờ lão phu lại muốn thử xem Thiết Chưởng của ngươi có thực cứng rắn không?

Thấy Công Dương Thọ đòi so tài chưởng pháp với mình, Uất Trì Cảnh mừng thầm, chớp nháy con mắt chột một cái rồi hỏi lại:

-Công Dương Thọ, ngươi muốn đấu như thế nào cứ việc nói đi?

Công Dương Thọ giơ song chưởng lên đẩy về phía trước và đáp:

-Người ngoài nghề chỉ thích xem cho vui mắt, còn người trong nghề thị lại cần xem tài nghệ.

Uất Trì Cảnh gật đầu lia lịa đáp:

-Nếu vậy chúng ta hãy đấu mấy thế rất náo nhiệt cho vui mắt đã, rồi lại như hai con bò đần độn húc đầu vào nhau để thử nội lực một hồi nhé?

Nói xong, y đã tiến ngay vào giữa đài, để chiếm lấy địa vị có lợi hơn.

Công Dương Thọ thấy thế trợn một mắt lên, cười khẩy và nghĩ bụng:

"Thực không biết xấu hổ, nói khoác nói láo nửa ngày, rút cục ngươi vẫn chiếm phần hơn về mình".

Nghĩ đoạn, y liền bước chéo lên ba bước, đứng ở phía trước bên phải Uất Trì Cảnh.

Mắt bên phải của Uất Trì Cảnh đã bị Nam Môn Vệ dùng "Thiên cương chỉ lực" đâm mù vào hồi ba mươi năm về trước, nay Công Dương Thọ đứng ở bên phải của y thì y làm sao mà trông thấy được, nên y vội xoay người quay mình lại ngay.

Công Dương Thọ lại quay người nửa vòng, lướt sang bên cạnh tiếp Uất Trì Cảnh cũng không chịu lép vế, vội quay theo luôn. Hai người quay như vậy mấy lần. Uất Trì Cảnh không sao nhịn được, liền giận dữ quát:

-Công Dương Thọ, ngươi làm thế mãi là có dụng ý thế nào?

Công Dương Thọ trợn to hai mắt lên cười ha hả và đỡ lời:

-Ngươi đã không biết hổ thẹn chiếm lấy địa vị có lợi nhất ở nơi chính giữa này thì tất nhiên lão phu phải có quyền nhằm chỗ yếu nhất của ngươi tấn công ba thế võ trước chứ?

Uất Trì Cảnh nghe thấy CôngDương Thọ nói như thế mặt đỏ bừng, giận dữ đáp:

đừng nói Công Dương Thọ ngươi muốn tấn công ba thế, dù nươi có tấn công ba mươi thế, Uất Trì Cảnh này vẫn dư sức chống đỡ mà còn đả thương ngươi ngay là khác.

Công Dương Thọ nói tiếp:

-Ngươi đừng có hối hận đấy nhé?

Uất Trì Cảnh cau mày lại đánh liều cười khẩy đáp:

-Anh em Hoàn Vũ Cửu Sát chúng ta xưa nay giữ rất đúng lời hứa, nói một là một, chứ không bao giờ nói hai đâu mà ngươi sợ.

Công Dương Thọ liền nói tiếp:"Được lắm!" Đồng thời tiến lên một bước, nhắm phía bên phải của Uất Trì Cảnh tấn công, giở mười thành công lực ra sử dụng thế "Lãn hổ thân yêu"(hổ lười vươn vai) mà đẩy mạnh một thế.

Bị nói khích, không chịu nổi. Uất Trì Cảnh nói khoác, tất nhiên y không thể để cho đối phương biết mình hãi sợ bị tấn công phía yếu nhất ấy. Y đành phải vận hết công lực vào cánh tay phải, giở thế Vân Long đầu giáp(rồng mây chấn động vẩy) để chống đỡ chưởng phong như vũ như bão của Công Dương Thọ tấn công tới.

Sau một tiếng kêu rất lớn, dư kình của hai bên bay sang tứ phía không khác cuồng phong thổi tới, đủ thấy lợi hại biết bao. Cử toa. đều vỗ tay khen ngợi.

Đáng lẽ nội gia chưởng lực của Uất Trì Cảnh không kém gì nội gia chưởng lực của CôngDương Thọ nhưng vì y một tay chống đỡ song chưởng của đối phương thì tất nhiên y phải lép vế hơn, dù hai chân của y vẫn đứng nguyên một chỗ, thân hình không bị lảo đảo, riêng có cánh tay thì bị chưởng lực của đối thủ chấn động đến tê tái và uể oải không còn sức lực gì nữa, nên y kinh hãi khôn tả.

Nhóm Hoàn Vũ Cửu Sát ẩn núp ở chỗ biên cương hoang vu đã ba mươi năm trời, không dám bước chân vào giang hồ, thì tất nhiên Uất Trì Cảnh không sao biết được Công Dương Thọ thuộc môn phái nào và luyện võ công gì cả.

Âm Dương Song Ma là người rất tự kiêu tự đại ở trong võ lâm. Vợ chồng y không coi ai vào đâu hết, chỉ trừ Thích Đạo SongTuyệt với Vân Vụ Tiên Khách Phạm Long Sinh người trong nhóm Vân Vụ Tam Hung ra là còn hơi kính nể một chút thôi, chứ Độc ThủThiên TônChúc Thiếu Khoan thì vợ chồng y cũng không coi vào đâu hết.

Tuy HậnThiên Ông CôngDương Thọ là cao thủ hạng nhất trong võ lâm, nhưng vợ chồng Âm Dương Song Ma cũng không bao giờ thèm chú ý tới.

Uất Trì Cảnh không dám để lộ ra mặt ngấm ngầm vận chân khí khiến cánh tay mau phục nguyên rồi cười khẩy nói:

-Công Dương Thọ Sức lực song chưởng của ngươi chả hơn kình lực của một cánh tay của lão phu là bao.

Công DươngThọ, cười ha hả đáp:

-Uất Trì Cảnh ngươi đừng giả làm bộ làm tịch ở trước mặt mọi người như thế nữa. Bằng không ta ra tay tấn công lần thứ hai, cứ cố ra tay chống đỡ thì thế nào cũng chết oan chứ không sai.

Thấy đối phương nói như vậy Uất Trì Cảnh hổ thẹn mặt đỏ bừng, nhưng không dám nói năng gì nữa. Công Dương Thọ lại cười như điên như khùng nói tiếp:

-Uất Trì Cảnh ngươi cứ yên tâm mà điều công vận khí để cho cánh tay khôi phục công lực lại đi rồi đấu với lão phu một trận cho thật đã, hà tất phải nói khoác nói lác để tự bêu xấu thế làm gì?

Thấy đối phương nói toạc sự bí ẩn của mình ra. Uất Trì Cảnh tức giận đến nghiến răng kêu "cồm cộp". Quả nhiên, y không sợ hổ thẹn với mọi người, mà cứ đứng yên tại chỗ, ngấm ngầm vận công lực để cho cánh tay mau hồi phục hơi sức.

Lúc ấy quần tà ngồi ở gần võ đài mới biết UấtTrì Cảnh bị lép vế, nên tên nào tên nấy đều lộ vẻ ngạc nhiên và cùng nhìn cả lên võ đài.

Một lát sau, Uất Trì Cảnh mới thở một tiếng thật dài bỗng ngẩng lên nhìn Công Dương Thọ cười như điên như khùng hỏi:

-Công Dương Thọ ngươi đã bỏ lỡ một dịp may hiếm có ngươi có tiếc không?

Mặt lộ vẻ khinh thị, CôngDương Thọ bĩu môi cười khẩy đáp:

-Vừa rồi ngươi nói khoác cho ta được tấn công ở phía bên phải của ngươi ba thế trwocs, nhưng mới tấn công có một thế mà ngươi đã chịu không nổi. Như vậy đủ thấy dịp hiếm có mà ngươi vừa nói còn nhiều lắm.

Uất Trì Cảnh nghe nói ngẩn người ra giây lát, không sao trả lời được, vì tuy y rất hung ác tính nóng nảy thực nhưng dù sao y cũng không dám để cho tên tuổi của Hoàn Vũ Cửu Sát bị người ta mai mỉa khinh thị ở trước mặt hơn trăm vị anh hùng hào kiệt như vậy.

Y không dám nuốt lời vừa nói và cũng không dám để cho Công Dương Thọ tấn công thêm hai mươi chín thế nữa, nên y cảm thấy rất khó xử, cứ đứng đờ người ra tại đó.

CôngDương Thọ thấy thế liền thở dài một tiếng và nói:

-Tuy ngươi là tên đại gian đại ác trong hắc đạo, nhưng ngươi vẫn biết quý tên tuổi đủ thấy ngwoi vẫn là người có trái tim của con người. Vừa rồi ngươi bị lép vế như vậy, chỉ coi như là trừng phạt sơ sơ thôi. Bây giờ chúng ta hãy bắt đầu, ai nấy cùng giở chân tài thực học ra chính thức đấu với nhau một trận.

Nghe thấy Công Dương Thọ nói, Uất Trì Cảnh khẽ thở ra một cái rồi vội hỏi:

-Ngươi tự nguyện huỷ bỏ dịp may được tấn công luôn hai mươi chín thế ấy hay sao?

Công Dương Thọ cười giọng quái dị đáp:

-Cần lợi chỉ nên một lần thôi.Cổ nhân thường nói:"Đắc ý bất nghi tái vãng" (được mãn ý không nên tái diễn). Nếu quá trớn sẽ thành vô dị ngay. Uất Trì Cảnh, ngươi hãy giở hết tài ba của ngươi và pho thiết chưởng ra đi! Dù CôngDương Thọ này địch không nổi ngươi, chết ngay tại chỗ, cũng không ân hận chút nào.

Uất Trì Cảnh cau mày lại, biến sắc liên tiếp ngửng mặt lên trời cười ha hả mấy tiếng nhưng tiếng cười của y lúc này đã bình hoà chứ không còn the thé khó nghe và kiêu ngạo như trước nữa.

Công Dương Thọ thấy thế mừng thầm.

Độc Thiên Tôn Chúc ThiếuKhoan thấy tình hình diễn biến ở trên võ đài, y liền cau mày lại, và trong lòng cảm thấy có một triệu chứng rất xui nổi lên.

Lúc ấy Sở Lục Châu lại dùng giọng mũi kêu "hừ" một tiếng và bĩu môi tỏ vẻ khinh thị vô cùng.

Uất Trì Cảnh cười xong, thay đổi hẳn thái độ, vội lui về phía dưới chứ không tranh đứng ở giữa võ đài để cầu lợi như trước. Đồng thời, y còn chắp tay vái chào Công DươngThọ và nói tiếp:

-Công Dương lão ca, Uất Trì Cảnh đợi chờ lão ca chỉ giáo cho.

Công Dương Thọ cũng nghiêm nét mặt lại, chắp tay đáp lễ và trả lời:

-Uất Trì huynh, khỏi cần phải khách sáo. Chúng ta bắt đầu tỷ võ nhé?

Hai người lại vái nhau một lạy nữa, rồi bắt đầu giở thân pháp ra chạy quanh đài hai vòng. Công Dương Thọ bước chéo lên một bước, ngăn cản lối đi của Uất Trì Cảnh dùng thế "Đơn chưởng khai bia" tấn công luôn.

Uất Trì Cảnh thét lớn một tiếng:

-Hãy coi thế võ này của tại hạ.

Nói xong, y liền tiến lên định phản công nhưng lại lui ngay về phía sau tám thước.

Thế võ nọ của Công Dương Thọ vốn dĩ dùng để mở đường, thấy Uất Trì Cảnh không chống đỡ mà lại rút lui, ông ta không do dự gì hết, giơ tả chưởng lên sử dụng luôn thế "Vân long tam hiện" một thế, biến thành ba liên hoàn bất tuyệt, khiến người ta không biết đâu mà đo lường.

Uất Trì Cảnh mỉm cười, thái độ rất nhẹ nhõm, giơ hữu chưởng lên, sử dụng Cầm long thủ pháp vừa bảo thủ vừa tấn công.

Người nhà nghề chỉ ra tay một cái là biết đối phương có tài hay không ngay. Thế võ ấy của UấtTrì Cảnh là một thủ pháp khắc chế thế "Vân long tam hiện" của CôngDương Thọ.

Vội thu chưởng lại, Công DươngThọ quay nửa vòng để tránh, lại giở thế "Tỳ bà tam điệp" ra. Chưởng của ông ta dồn ra ba luồng phóng ra một lúc, nhằm bụng dưới và ngang lựng của Uất Trì Cảnh tấn công tới.

Thế"Tỳ bà tam điệp" nàycủa Công Dương Thọ đã sử dụng tới bảy tám thành nội lực cho nên chưởng chưa tới nơi, kình phong đã tới người của địch thủ trước. Uất Trì Cảnh vội giở thế "Thuỷ huy ngũ huyền"(tay gạt năm dây đàn) ra.

Kình lực chưởng phong của hai người vừa va đụng vào nhau đã có ba tiếng kêu "bùng, bùng, bùng" liền, không khác gì tiếng sấm sét vậy. Chưởng của hai người chưa va đụng nhau.

Uất Trì Cảnh và Công Dương Thọ đều ngửa người về sau, nhưng chân vẫn đứng vững tại chỗ. Hai người ngửng đâu lên nhìn nhau mặt đều lộ vẻ khâm phục.


Каталог: ebook -> Ebook-2


Поделитесь с Вашими друзьями:
1   ...   34   35   36   37   38   39   40   41   42


Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©tieuluan.info 2019
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương