Lư Sơn Kỳ Nữ Tran Thanh Van



tải về 6.02 Mb.
trang35/42
Chuyển đổi dữ liệu05.11.2017
Kích6.02 Mb.
1   ...   31   32   33   34   35   36   37   38   ...   42

Lư Sơn Kỳ Nữ

Tran Thanh Van

 

MAI, LAN, TRÚC, CÚC



 

 

Tiêu Anh đưa mắt nhìn viên thuốc với cái lá ở trong tay Long Sinh, trong lòng rất an ủi và thủng thẳng xen lời nói:



Nghe Phạm huynh nói Bái Khiết giáo chủ tuy có ý hối cải mà vì tai nghiệp quá nặng nên vẫn bị trời đánh. Bởi vậy TiêuAnh tôi mới cảm thấy ông trời đã thương tôi thực. Nếu Băng nhi nói được thì chỉ đợi kiếm thấy Bích nhi, để cho hai chị em nó cùng lấy Độc Cô Sách là tâm nguyện của tôi đã hoàn thành. Lúc ấy tôi sẽ đi làm việc thiện để chuộc tội lỗi xưa, cho tới khi tắt thở mới thôi.

Mộ Dung Băng đứng cạnh đó nghe Tiêu Anh nói xong, liền kéo tay áo lôi Dật Tư sang bên và viết xuống đất:

"Tạ tỷ tỷ, vừa rồi mẹ tôi nói Bích nhi là ai thế?" DậtTưxem xong những chữ đó, liền mỉm cười đáp:

-Tên cô ta là Mộ Dung Bích, là chị gái cùng cha khác mẹ với Băng muội. Hiện giờ không biết cô ta đi đâu, tìm kiếm mãi không thấy.

Tuy không nói được, Mộ Dung Băng nghe thấy Dật Tư nói như vậy đã ứa nước mắt ra, mặt lộ vẻ hổ thẹn và khóc lóc ngay.

Sự biến hoá đột ngột ấy khiến Long Sinh, TiêuAnh và Dật Tư ba người đều ngạc nhiên vô cùng.

TiêuAnh vội ôm Mộ Dung Băng vào lòng với giọng rất nhu mì hỏi rằng:

-Băng nhi, tại sao con lại khóc lóc như thế?

Nghĩ tới khi ở trên bờ hồ Thái Hồ, vì ghen sinh hận, mình đã làm nhục người chị cùng cha khác mẹ của mình và còn cắt tóc dài của nàng ta nữa. Nàng càng nghĩ càng hổ thẹn, bỗng đứng phắt dậy tới trước vách đá đâm đầu vào ngay.

Tiêu Anh không ngờ Mộ Dung Băng lại tự tử như vậy không kịp ngăn cản nên chỉ giậm chân, lo âu đến ứa nước mắt ra và thở dài.

Cũng may, Dật Tư và Long Sinh cả hai thấy thần sắc của Mộ Dung Băng hơi khác đã sớm đề phòng rồi. Nên cả hai người cùng ra tay ngăn cản không để cho Mộ Dung Băng đâm đầu vào vách đá.

Tiêu Anh vội nhảy theo tới ôm chặt Mộ Dung Băng vào lòng, khóc sướt mướt và la lớn:

-Có việc gì Băng nhi cứ nói ra đỉTại sao con lại tự tử như thế? Dù con có trót giết chết chị Bích rồi, mẹ cũng không trách con đâu. Vì lúc ấy con chưa biết chị ấy là chị của mình. Đồng thời mẹ vẫn coi con như là con ruột thịt của mẹ vậy.

Lúc ấy vẻ mặt của Tiêuu Anh rất hiền từ, khiến Mộ Dung Băng lại càng cảm động thêm, cứ nằm phục trong lòng TiêuAnh mà nức nở khóc hoài.

Đừng nói Dật Tư là đàn bà con gái, ngay cả Long Sinh là người có gan dạ như sắt, mà thấy tình cảnh của mẹ con Tiêu Anh như vậy cũng phải cảm động đến ứa nước mắt ra.

Người nào cũng vậy, khi có việc tội lỗi ở trong đáy lòng, cảnh giải quyết tốt nhất là chỉ có thể thổ lộ hết tội trạng, thành thực sám hối. Cho nên sau khi khóc nức nở một hồi, Mộ Dung Băng, liền bẻ một cành cây viết chữ xuống đất, kể lại chuyện ở trên bờ Thái Hồ mình làm nhục Mộ Dung Bích như thế nào cho Tiêu Anh, Long Sinh và Dật Tư ba người xem.

Tiêu Anh xem xong những chữ của Mộ Dung Băng mới vỡ nhẽ nhưng Long Sinh thì hình như bỗng nghĩ tới một việc gì liền cười ha hả hỏi Dật Tư rằng:

-Tạ tiên tử hôm nay là ngày mấy?

Dật Tư ngẫm nghĩ một hồi rồi đáp:

-Hôm nay là ngày hai mươi chín tháng hai.

Long Sinh lại hỏi tiếp:

-Hội kỳ của Thiên Nam đại hội có phải là ngày mười ba tháng ba không?Từ đây đi Ly Hồn cốc thì chỉ bốn ngày là đủ rồi.

Dật Tư gật đầu đỡ lời:

-Phạm huynh nói như vậy rất đúng nhưng tại sao bỗng dưng huynh lại tính toán đến thời giờ như thế làm chi?

Long Sinh có vẻ đắc trí cười ha hả nói:

-Vì tôi thấy thiên tính mẹ con của Tiêu Thánh Mẫu với Mộ Dung cô nương, tôi mới nảy ra một ý kiến là muốn lợi dụng mấy ngày nhàn rỗi đó, chúng ta cùng đi kiếm cho ra Mộ DungBích cô nương.

Tiêu Anh có vẻ không tin, ngạc nhiên hỏi:

-Phạm huynh, chúng ta cần phải đi ngay dựThiên Nam đại hội, không thể nào rời khỏi tỉnh Quý Châu này được, vì chỉ vỏn vẹn trong chín ngày thôi, như vậy thì làm sao mà tìm thấy được tung tích Bích nhi cơ chứ?

Long Sinh vừa cười vừa đáp:

-Thánh Mẫu cứ yên tâm, tôi đã có một diệu kế rất hay rồi.

Thấy lời nói của Long Sinh có vẻ tự tin lắm. Dật Tư liền xen lời nói:

-Phạm huynh có diệu kế gì xin cứ nói cho chúng tôi được nghe với?

Long Sinh nhìn viên thuốc với cái lá ở trong tay vội tươi cười đáp:

-Chúng ta một mặt cứu chữa cho Mộ Dung Băng khỏi bệnh, một mặt tôi sẽ nói diệu kế ấy cho các vị hay.

Nói xong, ông ta liền dùng cái lá Lục Diệp Hồng Tính Thảo, gói viên Khiết Vương độc đơn hoàn lại, mồm thì nói với Mộ Dung Băng rằng:

-Mộ Dung cô nương hãy nuốt cái lá này vào trong cổ họng, nhưng chớ có nuốt vào bụng. Chiéc lá và thuốc tan rồi, cổ họng vừa mát vừa đau, thì phải vận chân khí dồn lên trên cổ họng để chất độc biến thành một thứ nước không có hại cho tạng phủ, lúc ấy lão phu sẽ để tay vào yếu huyệt ở trên vai cô nương, cách thể truyền công giúp cô nương một tay.

Mộ Dung Băng rất cảm động gật đầu lia lịa và vội đỡ lấy viên thuốc bỏ vào mồm nuốt luôn, nhưng chỉ nuốt đến chỗ cổ họng rồi nàng ngồi xếp bằng tròn mà lẳng lặng đợi chờ.

Long Sinh đang định ra tay thì nghĩ đến bò cạp bằng ngọc liền móc túi lấy ra đưa cho Mộ Dung Băng mỉm cười nói tiếp:

-Mộ Dung cô nương, Xích Phát Chân Nhân giáo chủ của Bái Khiết giáo với cô nương rất có duyên phận nên không những đã khẳng khái tặng cho cô nương Khiết Vương độc đơn, lá cỏ và lại còn tặng thêm cho cô nương một vật kỳ báu để làm trò chơi nữa.

Mộ Dung Băng vội đỡ lấy con bò cạp bằng ngọc xanh, đưa mắt nhìn những chữ viết ngoằn ngoèo ở trên người con bò cạp, rồi bỗng tỏ vẻ hớn hở hai mắt sáng ngời.

Tiêu Anh với Dật Tư chỉ chú ý đến hành động của Long Sinh thôi, chứ không để ý đến thần sắc của Mộ Dung Băng.

Long Sinh cũng không phát giác điều đó nên một mặt để tay trên yếu huyệt ở sống vai của Mộ Dung Băng vận Thuần Dương chân khí sang, một mặt mỉm cười hỏi Tiêu Anh với DậtTư rằng; -TiêuThánh Mẫu với Tạ Tiên tử tìm mãi không thấy Mộ Dung Bích cô nương, tại sao không nghĩ cách để cho cô ta tới tìm kiếm hai vị?

Dật Tư gượng cười đáp:

-Chẳng lẽ diệu sách mà Phạm huynh định nói lại là câu hỏi này chăng? Phạm huynh nên rõ, Mộ Dung Bích cô nương đã bị cắt tóc, trong lòng chán nản, thì khi nào... Không đợi chờ nàng nói tiếp, Long Sinh đã vội ngắt lời ngay:

-Tạ Tiên tử đã hiểu lầm rồi, tóc của Mộ Dung Bích cô nương bị cắt đứt như vậy, chỉ chán nản về đường tình duyên thôi, nên theo sự nhận xét của ngu huynh, thì dù nàng ta có chán nản đến đâu cũng vẫn còn nuôi một ý niệm.

Dật Tư vừa cười vừa nói tiếp:

-Xin Phạm huynh cho hay biết cao kiến ấy?

Long Sinh nhìn Tiêu Anh, mỉm cười đáp:

điều đó, mới là ý nghĩ mà tôi vừa phát giác ra, tôi nhận thấy tình mẫu tử là thiên tính trời sinh, đừng nói là tóc bị cắt, dù xương có sắp bị mục, thịt có sắp tan hết, cũng không thể nào mai một được.

Dật Tư gật đầu tán thành ý kiến ấy và đỡ lời:

-Phạm huynh nói rất phải.

Long Sinh vừa cười vừa nói tiếp:

-Tôi nghe các vị nói, thì tôi nhận thấy nhân phẩm của Mộ Dung Bích cô nương thể nào cũng rất cao quý, và ngày thường thấy hành vi của Thánh Mẫu hơi quá đáng, thể nào cô ta cũng thường lên tiếng khuyên ngăn.

Tiêu Anh nghe tới đây, mặt hổ thẹn ứa nước mắt ra, thở dài đáp:

-Phạm huynh đoán rất đúng, mỗi lần Bích nhi gặp tôi, cũng khuyên không nên làm điều ác và bảo tôi phải làm thế nào tìm cho ra Mộ Dung Băng để nghĩ cách hoá giải mối thù hiểu lầm ấy.

Long Sinh gật đầu, vừa cười vừa hỏi Dật Tư rằng:

-Tạ tiên tử, dưới tình hình này, nếu giang hồ đồn đại Bạch Phát Thánh Mẫu Tiêu Anh trở về con đường chính, chưởng môn của các phái đến ngày đại hội ThiênNam sẽ mừng bà ta với cái tên hiệu mới là Bạch Phát ThánhMẫu. Như vậy khi Mộ Dung Bích hay được tin này, liệu có vội đến Ly Hồn cốc, hoặc chính diện tham gia đại hội để mẹ con đoàn tụ với nhau, hay là hoá trang cải dạng ẩn gặp ở trong đám đông mà ứa nước mắt ra an ủi thầm, để hưởng trọn vẹn sự vẻ vang của người mẹ đã đặt dao đồ tể xuống mà biến thành Phật sống?

Dật Tư kêu "ủa" một tiếng, rất phục ý kiến của Long Sinh vừa cười vừa đáp:

-Sao Phạm huynh lại nghĩ ra được diệu sách như thế. Dật Tư tôi rất lấy làm kính phục.

Tiêu Anh cũng rất cảm động ứa nước mắt ra nhìn LongSinh:

đa tạ Phạm huynh đã nghĩ ra diệu sách ấy nhưng nếu Bích nhi ở cách nơi đây xa quá thì làm sao mà có thể hay được tin này.

Long Sinh mỉm cười đáp:

-Thánh Mẫu khỏi cần phải lo âu điểm đó, tôi đã có cách toàn vẹn rồi.

Tiêu Anh nghe nói tuy không tiện hỏi tiếp, nhưng nét mặt đã lộ vẻ muốn biết rõ kế hoạch ấy ra sao.

Long Sinh thấy vậy hiểu ý vội nói tiếp:

-Ngày mười ba tháng ba là ngày đại hội ThiênNam tất cả các cao thủ võ lâm đương thời, thể nào cũng đến tụ họp ở Ly Hồn cốc. Tin này đối với những người có chút tài ba hấp dẫn lắm, tôi không tin một nhân vật trẻ tuổi mà có võ công như Mộ Dung Bích cô nương lại không tới xem trò vui này.

Tiêu Anh gật đầu đáp:

-Phạm huynh phân tích như vậy tuy có lý, nhưng nhiều khi việc đời lại đi trái với ý tưởng của mình.

Long Sinh lắc đầu vừa cười vừa đáp:

Điệu sách vẹn toàn của tôi là trong đó đã bao quát việc trong ý muốn với ngoài ý muốn rồi.

Dật Tư vừa cười vừa xen lời hỏi tiếp:

-Phạm huynh không nên quá tự tin như thế, người ở chỗ gần tất nhiên cũng hay, nhưng Mộ Dung Bích tiểu muội hiện giờ đang ở nơi xa, thì huynh có cách gì báo tin cho cô ta biết được?

Long Sinh vừa cười vừa đáp:

-Chúng ta có thể lợi dụng chín ngày thảnh thơi mà tìm kiếm một nhân vật lục lâm nào xưa nay vẫn có liên lạc với các nhân vật hắc đạo ở các tỉnh rồi nhờ họ dùng chim bồ câu truyền thư hay bắn Lục Lâm Tiễn. Như vậy chỉ trong một thời gian ngắn ngủi, tin này sẽ truyền đi khắp nơi ngay.

TiêuAnh nghe kế hoạch của LongSinh cũng phục mà khen rằng:

-Kế này của Phạm huynh thực tuyệt diệu, chỉ e Bích nhi ở nơi quá xa xôi, dù có hay tin cũng không tới kịp thôi.

Long Sinh vừa cười vừa nói tiếp:

đối với điểm này càng dễ giải quyết, nếu Mộ Dung Bích cô nương mà tới kịp núi Dã Nhân, thì việc gì cũng xong hết.Nhược bằng Thiên Nam đại hội đã kết thúc mà vẫn chưa thấy mặt cô ta đến, thì chúng ta sẽ tuyên bố với các nhân vật có mặt tại đó, là đến tến Đoan Ngọ ở núi Đại Hán Dương trên Lư Sơn, sẽ có một cuộc mừng tặng hiệu Bạch Phát ThánhMẫu cho Tiêu Thánh Mẫu. Như vậy Mộ Dung cô nương thể nào cũng có thời giờ tới kịp.

Dật Tư nghe tới đó, liền xen lời hỏi Tiêu Anh:

-Ngày sinh nhật của Tiêu đại tỷ vào ngày nào thế?

Tiêu Anh vừa cười vừa đáp:

-Mùng một tháng bảy. Tạ tiên tử hỏi làm chi?

Dật Tư liền nói với Long Sinh rằng:

-Phạm huynh, đừng nói tết Đoan Ngọ nữa, cứ nói mùng một tháng bảy, sẽ mời chưởng môn của các phái lên núi Đại Hán Dương chúc thọ cho TiêuThánh Mẫu, như vậy Mộ Dung Bích tiểu muội nghe nói thể nào cũng phải tới ngay.

Long Sinh đưa mắt nhìn TiêuAnh vừa cười vừa nói tiếp:

-Bây giờ Tiêu Thánh Mẫu đã yên dạ rồi chứ?

Nói tới đó, ông ta bỗng nghiêm nét mặt lại nhìn vào con bò cạp ngọc và nói với Mộ Dung Băng rằng:

-Mộ Dung Băng cô nương, đã tới giờ rồi, cô nương hãy điều vận chân khí dồn lên trên cổ họng, tôi sẽ cách thể truyền công giúp cô nương một tay.

Mộ Dung Băng nghe lời, vội vận chân khí lên trên cổ họng và nàng đã cảm thấy nơi cổ họng phát ra được tiếng kêu rất khẽ rồi.

Long Sinh thở hắt ra một cái, rồi từ từ đứng dậy, chắp tay chào Tiêu Anh, mỉm cười nói:

-Xin mừng TiêuThánh Mẫu, Long Sinh tôi may mắn không làm nhục sứ mạng.

Tiêu Anh cảm động đến ứa nước mắt ra đáp:

-Ơn của Phạm huynh nặng như núi Thái Sơn, mẹ con tôi hổ thẹn không biết lấy gì để báo đáp được.

Nói xong, bà ta lại ôm Mộ Dung Băng vào lòng, ứa nước mắt ra với giọng run run nói:

-Băng nhi, con... thử nói một câu... cho mẹ nghe đi! Mộ Dung Băng cũng ứa nước mắt ra, nhìn TiêuAnh chỉ kêu "úớ" một tiếng, vẫn không sao nói ra lời được.

Long Sinh thấy thế hai má đỏ bừng, cau mày , thăm mạch cho Mộ Dung Băng.

Long Sinh thăm mạch xong, mặt lộ vẻ kinh ngạc, hỏi Mộ Dung Băng tiếp:

-Có thật cô nương không nói lên lời được không?

Mộ DungBăng lắc đầu, mồm vẫn "ú ớ' mấy tiếng.

Tiêu Anh không sao nhịn được liền hỏi Long Sinh rằng:

-Phạm huynh, tại sao Băng nhi lại không nói được như thế?

Long Sinh gượng cười đáp:

-Chuyện này lạ thật!Khiết Vương độc đơn với lá cỏ Lục Diệp Hồng Tính Thảo đã rõ ràng có công hiệu mà tôi dồn chân khí sang người cô ta cũng thuận lợi lắm.

Mạch của cô ta đã như thường, không có bệnh tật gì hết, tại sao không nói được như thế?

TiêuAnh rầu rĩ thở dài nói tiếp:

-Biết rõ nguồn gốc của bệnh tật thì còn cách cứu chữa được. Bây giờ Băng nhi không có nguyên nhân của bệnh mà chỉ có tình trạng của bệnh thôi. Biết làm sao đây?

Long Sinh hổ thẹn, gượng cười, chìa hai tay ra nói tiếp:

-Long Sinh tôi đã hết cách rồi, tôi cũng không biết nên làm thế nào nữa?

Dật Tư mỉm cười an ủi rằng:

-Hai vị khỏi cần lo âu, chúng ta cứ theo kế hoạch đã định mà hành sự, may ra ở trong ThiênNam đại hội gặp được Đại Bi Tôn Giả với Nam MônVệ ân sư và sư thúc của Độc Cô biểu đệ, thì chắc hai vị ấy thể nào cũng có cách cứu chữa được.

Long Sinh gật đầu đỡ lời:

-Tạ tiên tử nói đúng. Nam Môn Vệ còn không bằng Đại Bi lão hoà thượng. Quả thật y tài ba lắm, bất cứ bệnh tật quái dị như thế nào y cũng có thể cứu chữa được hết.

Bất đắc dĩ bọn Tiêu Anh các người phải đi tìm kiếm tên thủ lãnh lục lâm của tỉnh Quý Châu để nhờ y truyền tin Bạch Phát Quỷ Mẫu đã cải tà quy chính, với mời quần hiệp cùng đi dự ThiênNam đại hội, rồi bốn người mới tiến thẳng về núi Dã Nhân.

Ngờ đâu các người đang trông mong Đại Bi Tôn Giả với Nam MônVệ để chữa bệnh cho Mộ DungBăng thì hai vị Thích ĐạoSong Tuyệt ấy đã có công đức hoàn mãn, cùng dắt tay hành đạo, rời khỏi thế giới trần tục này rồi.

Thì ra anh em Độc Cô Sách với Độc Cô Hưng lên tới trên hang động đã thấy cửa hang có một tảng đá nặng như hàng vạn cân thịt bịt kín.

Độc Cô Sách với Độc CôHưng thấy thế kinh hãi vô cùng hai anh em vội giở hết tốc lực khinh công lên tới gần, mới hay tảng đá đó có viết chữ để lại và mới biết Đại Bi TônGiả và Nam MônVệ đã tự xê dịch mấy tảng đá đó để phong bế cửa hang, và cả hai người đã thành đạo, rời khỏi thế gian trần tục.

Độc Cô Sách với ĐộcCôHưng nhớ ơn của sư phụ, cả hai đều đau lòng khôn tả, liền quì xuống trước động, lớn tiếng khóc lóc.

Hai người khóc rất thảm thương, ĐộcCôHưng vừa nức nở khóc vừa nói với Độc Cô Sách rằng:

-Hai vị ân sư đã thành đạo rồi chúng ta có khóc đến chết vẫn vô ích. Chi bằng hãy xem kỹ những lời để lại, rồi thừa kế di chí thì hơn.

Độc Cô Sách nghe nói phải gượng gạt lệ rồi cùng Độc CôHưng để ý nhìn những lời huấn thị của vị ân sư để lại.

Thì ra lời huấn thị của hai vị chỉ bảo Độc Cô Sách với Độc CôHưng phải gắng sức giữ vững lòng nhân từ, hành đạo giang hồ, phù trì chính nghĩa thôi chứ không có truyền thụ đặc biệt gì hết.

Chỗ cuối Nam Môn Vệ có đặc biệt để lại cho Độc Cô Sách tám chữ như sau:"Anh Hoàng hảo hợp, nhất kiếm thành danh".

Độc Cô Sách nghe xong ngơ ngác không hiểu, liền nghĩ bụng:

"Câu "Anh Hoàng hảo hợp" hình như Nam Môn sư thúc đã cho ta biết trước thành quyến thuộc với chị em Mộ Dung Bích và Mộ Dung Băng, nhưng còn câu"nhất kiếm thành danh" thì thật khó hiểu quá.

Trước khi chia tay, Thúy Thuý đã trao thanh bảo kiếm Thanh Bình cho ta để chuyển tặng choMộ Dung Băng, nhưng bây giờ kiếm ấy đã lọt vào tay Bách Hoa công chúa rồi, chả lẽ kiếm đó sẽ châu về hợp phố, giúp ta gây nên công trạng lớn chăng?" Đọc xong huấn thị, hai anh em bàn tán có nên nghĩ cách đẩy tảng đá lớn ấy ra để vào trong động chiêm ngưỡng lại di dung của hai vị ân sư không?

Ngẫm nghĩ giây lát Độc Cô Sách lắc dầu đáp:

-Phật gia tịch tiệt, đạo gia phi thăng đó quả lả công quả tối cao, kỵ nhất là có trần bụi quấy nhiễu.Tuy hai vị ân sư đã giải thoát, nhưng chúng ta vẫn không nên kinh động tới thì hơn, bằng không việc gì hai vị phải lấy đá lớn bịt kín hang động, không cho chúng ta gặp mặt như thế?

Độc Cô Hưng nghe nói gật đầu đáp:

-ý kiến của đại ca rất phải. Con chim điêu không có ở đây, chúng ta phải đi núi Dã Nhân ngay, như vậy mới khỏi lỡ Thiên Nam đại hội.

Độc Cô Sách tính toán ngày giờ, quả thấy cấp bách lắm rồi hai sư huynh đệ quỳ xuống vái lạy, từ biệt ân sư, và rời khỏi Phổ Đà ra bể trở về miền Tây ngay.

Trong khi đi đường, Độc Cô Sách liền kể chuyện sau khi chia tay ở Ly Hồn cốc như thế nào cho Độc CôHưng nghe. Độc Cô Hưng nghe Độc Cô Sách nói ở núi La Phù nhảy xuống vực thẳm tự tử may mắn gặp gỡ Bán Kỳ lão nhân Nam Cung Giác, liền mỉm cười hỏi:

đại ca, cái quạt của Nam Cung lão nhân tặng cho, đại ca có đem theo trong người không?

Độc Cô Sách nghe nói liền móc trong túi lấy cái quạt bằng nan trúc Tương Phi đưa cho Độc CôHưng xem.

Độc Cô Hưng giở cái quạt ấy ra xem thấy một bên là tranh, một bên là thơ. Bên tranh chỉ vẽ một cành bạch mai, mấy nét mặc lan, mấy khóm trúc vàng, và mấy khóm trúc đỏ. Thơ thì là bài tứ tuyệt của Bán Kỳ lão nhân viết rất thảo như sau:

"Mai Lan trúc cúc ngụ ý thâm.

Nam Cung phí sát khổ tinh thần.

Thuỳ năng tận đắc kỳ trung diệu.

Tiện thị giang hồ đệ nhất nhân".

Xem xong bài thơ với tranh vẽ đó, Độc CôHưng vừa cười vừa nói:

-Vị Nam Cung tiền bối này có vẻ tự phụ lắm.

Độc Cô Sách gật đầu đáp:

-Trước khi chết Nam Cung lão nhân tặng cho ngu huynh cái quạt này nói là đại biểu tâm huyết cả một đời người của ông ta đấy.

Độc Cô Hưng cau mày nói tiếp:

-Tâm huyết cả một đời người của một vị đại hiệp như vậy ắt phải quan trọng lắm nhưng đệ chỉ nhận thấy có một điểm quái lạ thôi. chứ thật sự không nhận xét ra được cái gì cả?

ĐộcCôSách kêu "ồ" một tiếng, lắc đầu vừa cười vừa đáp:

đây không phải là quái lạ, mà chỉ là một bài thơ cố ý làm đảo điên vần trắc.

Nếu viết thành "mai lan trúc cúc ngụ ý thâm" mà cảm thấy đọc ngượng mồm, thì câu bên dưới"Nam Cung phí sát khổ tinh thần" lại càng không hợp với câu trên, bằng trắc trái ngược và sai âm luật hết.

ĐộcCô Hưng nghe xong mỉm cười đỡ lời:

đệ không tán thành ý kiến ấy của đại ca vì mai lan trúc cúc tuy là sai bằng trắc của bài thơ nhưng "lan cúc trúc mai" vẫn là ngượng mồm, nếu muốn cho đúng bằng trắc thì đáng lẽ phải viết là "cúc trúc mai lan" mới phải.

Độc Cô Sách giật mình kinh hãi gật đầu đáp:

-Hưng đệ nói rất đúng, xem như vậy Nam Cung lão nhân có ý vẽ thành Lan, Cúc, Trúc, Mai đấy?

Hai mắt bỗng sáng ngời, Độc CôHưng nói tiếp:

-Như vậy cứ xem bốn chữ đầu khắc bên trong thể nào cũng có sự gì rất huyền bí?Sư huynh hãy để cho đệ xem kỹ bài thơ với bức tranh ở trên quạt vài lần nữa, may ra tiểu đệ có thể tìm được chút bí quyết bên trong chăng?Rồi để đại ca được trở nên giang hồ đệ nhất nhân như Nam Cung lão nhân vẫn kỳ vọng.

Độc Cô Sách thở dài một tiếng gật đầu đáp:

-Cổ nhân vẫn thường nói, người trong cuộc bao giờ cũng mê man, hiền đệ là người ngoài cuộc tất nhiên phải sáng suốt hơn ngu huynh. Vậy hiền đệ cứ xem xét kỹ lưỡng đi! Độc Cô Hưng lẳng lặng không nói năng gì hết, cứ một mặt đi đường, một mặt đọc nhẩm bài thơ tứ tuyệt. Đi được một trăm dặm, Độc Cô Hưng đã thuộc lòng hết hai mươi tám chữ của bài thơ mà vẫn chưa nghĩ ra được huyền cơ của bài thơ ấy.

Y tức giận khôn tả, không xem nữa, liền xoay trái cái quạt lên xem cành mai, mấy nét lan, mấy khóm cúc và ba cây trúc.

Có công mài sắt có ngày nên im, quả nhiên Độc CôHưng tìm ra được mánh lới , vội ngưnừg chân lại vừa nói với Độc Cô Sách rằng:

đại ca đã nhận ra được huyền cơ diệu thị của bài thơ với bức tranh này chưa?

Độc Cô Sách đáp:

-Nếu Hưng đệ đã xét ra được, thử nói cho ngu huynh xem?

Độc Cô Hưng liền chìa cái quạt cho Độc Cô Sách xem rồi chỉ vào ba cành trúc đỏ, lộ vẻ đắc trí mỉm cười nói.

đại ca thử xem, nếu đại ca đứng ở phương vị cây trúc kia, thì ba cành trúc đó chả như là thế Kim Lê Điểm đầu trong Tam ảo Kiếm ảnh là gì?Còn những lá trúc đó chẳng giống như những bông kiếm hoa ở trên trời rớt xuống là gì?? Độc Cô Sách ngắm nhìn một hồi, rồi cũng thất thanh nói:

-Hưng đệ thông minh thực. Quả thực ba cây trúc này bên trong bao hàm một thế kiếm pháp tuyệt học! Nghe thấy câu "kiếm pháp tuyệt học" Độc CôHưng lại nói tiếp:

-Sư phụ của đệ có tặng lại cho đại ca mấy chữ là "nhất kiếm thành danh" hình như có liên can với thế kiếm này cũng nên?

Độc Cô Sách nhìn kỹ cái quạt ấy, rồi nghiêm nghị nói:

-Xem như vậy, cành mai, mấy nét lan, mấy khóm trúc vàng kia chắc cũng như ba cành trúc tượng trưng ba thế tuyệt học khác cũng nên?

Độc Cô Hưng gật đầu đỡ lời:

đại ca nói rất đúng, chỉ dùng mắt xem như thế này khó mà biết rõ lắm sao đại ca không dùng kiếm mà bắt chước thử xem?Như vậy mới mong tìm hiểu được.

Nói xong, y liền rút thanh nhuyễn kiếm đưa ra cho ĐộcCô Sách rồi nói tiếp:

đây là thanh Hàn Tây nhuyễn kiếm mà đại ca đã tặng cho đệ ở trên Lư Sơn ngày nọ, đại ca dùng nó để thay bút thì có lẽ thích hợp hơn.

Độc Cô Sách nhận thấy ý kiến của Độc CôHưng rất có lý, một tay đỡ lấy thanh nhuyễn kiếm rồi cứ theo những nét vẽ của Mai, Lan, Trúc, Cúc mà từ từ múa thử xem.

Thoạt tiên chàng vừa xem vừa múa, rất nhiên rất chậm rồi, nhưng chờ tới khi thuần thuộc rồi kiếm pháp của chàng nhanh như gió và lợi hại vô cùng.

ĐộcCôHưng đang đứng xem có vẻ cao hứng lắm, thì bỗng thấy Độc Cô Sách thu kiếm lại đứng ngẩn ra như người mất hồn vậy. Y liền ngạc nhiên hỏi:

đại ca làm sao thế?

ĐộcCôSách không trả lời câu hỏi của Độc Cô Hưng mà lại cứ đứng thừ người ra như kẻ mất hết hồn vía mồm thì lẩm bẩm nói:

-Ta... ta hiểu rồi. Ta... ta hồ đồ thực! Hai câu nói ấy của Độc Cô Sách đã làm cho Độc CôHưng thắc mắc không hiểu gì cả, sau y thấy Độc Cô Sách cứ đứng thừ người ra như kẻ mất hết hồn vía. Y liền vỗ vai Độc Cô Sách một cái và lớn tiếng nói:

đại ca nên tỉnh táo lại một chút. Chẳng hay đại ca đã hiểu biết rồi, hay vẫn còn hồ đồ?

ĐộcCôSách như người nằm mê mới thức tỉnh, cau mày lại gượng cười trả lời Độc Cô Hưng rằng:

-Hiền đệ, ngu huynh đã hiểu rồi!Thì ra Bán Kỳ lão nhân Nam Cung Giác chính là Tứ Chiêu đà đao, mà Đổng Bách Biểu lão tiền bối đã gặp gỡ năm xưa! Vì Độc Cô Hưng đã nghe Độc Cô Sách kể qua câu chuyện đó, nên y vừa nghe Độc Cô Sách nói như vậy đã mừng rỡ khôn tả vội đỡ lời:

-Như vậy mấy nét lan, mấy khóm trúc, với ba cành trúc vẽ ở trên cái quạt, là bao hàm kiếm pháp tuyệt học mà chính là ba thế Trầmhương Cứu Mẫu, Ngô Cương phạt quế với Ngũ đỉnh khai sơn của Đổng Bách Biểu lão tiền bối đã truyền thụ cho đại ca, sau đại ca đổi thành Trầm Lôi uất hạ, Sảng khí nghênh thu với Thuỵ Tuyết phiêu đông, ba thế kiếm tuyệt học đó phải không?

Vẻ mặt ngơ ngác, ĐộcCôSách gật đầu đáp:

-Phải! Phải! ĐộcCôHưng lại chỉ tay vào cái quạt vừa cười vừa nói:

-Ba thế Hạ, Thu, Đông đã đúng rồi, còn cái cành mai chắc thể nào cũng là thế võ có oai mãnh nhất tên là"Vạn tượng hồi xuân" mà Tứ chiêu đà đao không nỡ truyền thụ cho Đổng Bách Biểu phải không?

ĐộcCôSách gật đầu đáp:

-Có lẽ thế!

Lư Sơn Kỳ Nữ

Tran Thanh Van

 

THIÊN NHÂN NHẤT PHÁN



 

 

Độc Cô Hưng thấy Độc Cô Sách mặt vẫn rầu rĩ liền ngạc nhiên hỏi:



đại ca đã hiểu rõ hết rồi, tại sao vẫn có vẻ hồ đồ như vậy?

Độc Cô Sách mỉm cười không trả lời, đột nhiên quay người lại múa kiếm nhanh như điện, liên tiếp biểu diễn luôn ba tuyệt thế một lúc.

Độc Cô Hưng đứng cạnh đó xem thấy ba thế kiếm vừa biểu diễn oai lực mạnh không thể tưởng tượng được như lửa ở trên không như mưa to sấm sét như bão lay chuyển muôn vạn cây một lúc, như núi lạnh xuất hiện trong nghìn núi và cũng như tuyết phủ đầy bao quanh. Sự biến hoá ảo diệu không gì có thể đo lường và mô tả nổi.

Độc Cô Sách biểu diễn xong ba thế đó, liền thu kiếm lại đứng nhìn Độc Cô Hưng và hỏi:

-Tuy Hưng đệ chưa được xem qua ba thế kiếm pháp này bao giờ, nhưng chắc hiền đệ đã có thể đoán ra được rồi?

Độc Cô Hưng gật đầu đáp:

-Tiểu đệ biết ba thế kiếm này là Trầm hương uất hạ, Sảng khí nghênh thu, và Thuỵ Tuyết phiêu đông, đại ca đã dùng nói giết chết Dương Tiểu Đào, kết thù kết oán với Âm Dương Song Ma phải không?

Độc Cô Sách cau mày lại hỏi:

Hưng đệ nhận thấy ba thế kiếm pháp ngu huynh vừa biểu diễn đó có giống mấy thê skiếm pháp mà ngu huynh theo bức tranh trên quạt vừa biểu diễn không?

Vì vừa rồi Độc Cô Hưng để ý xem rất kỹ nên thấy Độc Cô Sách hỏi như vậy, liền trả lời:

-Ba thế kiếm sau với ba thế kiếm trước của đại ca vừa biểu diễn thế thức giống hệt nhau nhưng biến hóa thì hơi khác. Hình như oai lực của ba thế kiếm sau còn mạnh hơn ba thế trước?

Độc Cô Sách nản trí thở dài nói tiếp:

-Như vậy ngu huynh không hồ sao được?Ba thế sau là của Đổng Bách Biểu truyền thụ cho, còn ba thế trước là của Bán Kỳ lão nhân vẽ trên quạt mà ông ta quý hơn tính mạng. Như vậy ba thế kiếm sau làm sao mạnh hơn ba thế kiếm trước được?

Thấy Độc Cô Sách nói thế, Độc Cô Hưng đứng ngẩn người ra thôi chứ không hiểu gì cả.

Độc Cô Sách lại bắt chước cành mai và biểu diễn một thế rồi lắc đầu thở dài nói:

-Nhất là thế Vạn tượng hồi xuân này không những không kỳ ảo chút nào, cũng không liên lạc gì với ba thế kia. Trái lại còn kém oai mãnh hơn!Như vậy ngu huynh không thắc mắc sao được?

Độc Cô Hưng ngẫm nghĩ giây lát, rồi bỗng hớn hở cười và nói:

đại ca, thử đọc lại hai câu thơ thứ ba, thứ tư xem sao?

Độc Cô Sách đã thuộc lòng bài thơ ấy, nên không cần phải xem lại cái quạt cũng có thể đọc ra luôn:

-"Thuỳ năng tận đắc kỳ trung diệu, tiện thị giang hồ đệ nhất nhân".

Độc Cô Hưng mỉm cười đỡ lời:

đại ca đã hiểu chưa?Không phải là tuyệt học của Bán Kỳ lão nhân để lại không tính kỳ gì hết mà chúng ta chưa học hỏi được cái tinh diệu của nó thôi.

Độc Cô Sách gật đầu có vẻ tán thành rồi mỉm cười hỏi tiếp:

-Hưng đệ nói đúng lắm!Trên cái quạt này thể nào cũng có những thế kiếm tinh diệu bên trong mà chúng ta chưa hiểu thấu đấy thôi! -Cái quạt nho nhỏ này chỉ lấy trúc làm ma, trên bồi giấy mà thành thôi. Bây giờ chúng ta thử xé rách nó ra biết đâu bên trong lại chẳng có sự ảo diệu gì?

Độc Cô Sách thấy Độc Cô Hưng nhắc nhở như vậy, liền cầm cái nan quạt lên xem xét một hồi.

Độc Cô Hưng thấy chàng cứ ngây người ra xem, liền đến gần mỉm cười hỏi:

-Sao đại ca cứ ngây người ra xem hoài như thế, chả lẽ trên nan quạt có những sự gì ảo diệu kỳ lạ chăng?

Độc Cô Sách lại xem kỹ hai cái nan quạt một hồi nữa rồi mới đưa cho Độc Cô Hưng và nói:

-Hưng đệ thử xem, hai cái nan quạt này quả thực kỳ lạ lắm, bên trên hình như có khắc Lân, Phung, Long, Quy thì phải?

Độc Cô Hưng xem một hồi rồi mỉm cười nói:

đại ca, Lân, Phụng, Long, Quy ngời ta vẫn thường gọi là tứ linh. Đại ca thử nghiên cứu xem nó có liên can gì đến Xuân, Hạ,Thu, Đông bốn màu không?

-Vừa rồi ngu huynh đã xem kỹ rồi và thấy mỗi con vật có một dáng điệu riêng, chắc thế nào cũng có liên quan đến bốn thế tuyệt học để ngu huynh ngồi yên nghĩ ngợi giây lát thì sẽ rõ ngay.

Nói xong, chàng lấy cái quạt, ngồi xếp bằng tròn hai mắt không chớp, cứ nhìn vào dáng điệu của những con Lân, Long, Quy, Phụng khắc trên cái quạt ấy hoài.

Vừa rồi Độc Cô Hưng thấy Độc Cô Sách biểu diễn ba thế kiếm ảo diệu vô cùng, lợi hại tuyệt đỉnh. Y biết, nếu Độc Cô Sách mà học hỏi thêm được thế "Vạn tượng hồi xuân" của Nam Cung Giác, thì đến ngày Thiên Nam đại hội thể nào cũng thắng nổi Hoàn Vũ Cửu Sát hay Âm Dương Song MạViệc này quan trọng lắm nên y không dám quấy nhiễu Độc Cô Sách, mà cứ ngồi cạnh đó suy nghĩ.

Thoạt tiên y thấy mặt của Độc Cô Sách không thay đổi gì hết và cũng không có hỷ nộ ai, lạc gì cả, sau dần dần hình như đã gặp phải một vấn đề gì rất nan giải, đang cau mày lại nghĩ ngợi vậy?Một lát sau nữa, đã thấy chàng tươi cười, hai mắt từ từ nhắm lại, chứ không ngắm nhìn vào nan quạt ấy nữa.

Độc Cô Hưng thấy thế mừng rỡ khôn tả, biết đại ca đã lãnh hội được sự ảo diệu ở bên trong rồi.

Quả nhiên nửa tiếng đồng hồ sau, Độc Cô Sách bỗng mở to đôi mắt ra vẻ mặt rất cao hứng lớn tiếng:

-Hưng đệ, đưa kiếm lại đây.

Độc Cô Hưng hớn hở cung kính đưa ngay thanh nhuyễn kiếm cho chàng.

Độc Cô Sách để cái quạt lên trên tảng đá, cầm lấy thanh nhuyễn kiếm. Dồn công lực vào cánh tay mà múa luôn, trên không liền có bóng kiếm, như một khoảng núi kiếm hoa lên xuống. Chàng biểu diễn bốn thế như Mai, Lan, Cúc, Trúc hồi nãy nhưng sự biến hoá khác vì thế thức nào bên trong cũng lẫn những rồng bay phượng múa vậy.

Kiếm pháp mà Độc Cô Hưng trông thấy lúc này khác hẳn những thế kiếm hồi nãy Độc Cô Sách biểu diễn mà Đổng Bách Biểu truyền thụ cho. Không những thế, sự biến hoá và lợi hại hơn trước nhiều riêng có thế VạnTượng hồi xuân mà theo cành mai biểu diễn thì vẫn còn hơi kém hơn một chút.

Độc Cô Sách biểu diễn xong bốn thế liền thu kiếm lại và mặt đắc chí cũng biến mất theo. Độc Cô Hưng liền mỉm cười nói:

đại ca thông minh thực. Bốn thế kiếm này đã khác bốn thế kiếm trước nhiều và tinh diệu khôn tả.

Độc Cô Sách gượng cười đáp:

-Chưa được!Chưa được! Độc Cô Hưng thắc mắc không hiểu vội hỏi tiếp:

đại ca bảo chưa được là nói về phương diện nào?

Độc Cô Sách nghiêm nghi, thủng thẳng đáp:

-Ngu huynh nhận thấy trong bốn thế kiếm pháp đó, ngoài Tứ linh diệu cơvà Tứ linh diệu thủ ra, còn phải thêm một chút gì vào trong đó thì oai lực sẽ càng hơn thế nhiều.

Độc Cô Hưng nghe thấy chàng ta nói như vậy cũng cảm thấy rất hứng thú, liền nói tiếp:

-Chẳng hay đại ca đã nghĩ ra được cái gì để xen lẫn vào trong đó nữa?

Y vừa nói tới đó, thì gió núi bỗng nổi lên mây ở đâu kéo tới trên không đã có tiếng ngầm hình như sắp có mưa đến nơi. Y lại nói:

-Vừa rồi đang đẹp trời như vậy, chỉ trong nháy mắt mưa đã sắp đổ đến nơi rồi thật là cổ nhân nói câu:"Thiên hữu bất trắc phong vô nhân hữu đán tịch hoa. phúc" quả thật không sai... Y chưa nói dứt thì điện chớp như kim sa làm loé mắt hai người.

Tiếp theo đó có mấy tiếng sấm thật lớn và mưa đã đổ xuống luôn. Y vội tránh tới chỗ hốc đá ở dưới vách núi rồi lớn tiếng kêu gọi:

đại ca mau lại đây! Dưới hốc đá này có thể tránh mưa được đấy.

Ngờ đâu Độc Cô Sách cứ đứng yên ở đó như không nghe thấy gì hết, tay vẫn cầm nhuyễn kiếm, mặc cho trời sấm sét và mưa đổ xuống như trút nước, thái độ của chàng như say sưa, như ngơ ngác.

Độc Cô Hưng thấy thế ngạc nhiên kêu gọi tiếp:

đại ca còn đứng ngẩn ra đó làm gì? Mưa to lớn như vậy, nếu đại ca không tới đây tránh mưa thì thế nào cũng ướt hết đấy.

Độc Cô Sách hầu như không nghe tiếng gọi của Độc Cô Hưng cứ ở trong mưa gió múa kiếm hoài. Những thế kiếm của chàng biểu diễn lúc này rất chậm không có gì là lợi hại như hồi nãy, thỉnh thoảng chàng lại ngừng tay ngẫm nghĩ và sửa đổi.

Lúc này Độc Cô Hưng biết Độc Cô Sách đã nghĩ ra được thế võ tinh diệu, nên đang ở đó luyện kiếm. Y đành phải đứng ở trong hốc đá nhìn ra xem. Y thấy Độc Cô Sách như say mê cứ ở trong mưa gió mà múa từng thức một.

Trận mưa ấy kéo tới rất nhanh, nhưng khi tạnh cũng nhanh vô cùng. Độc Cô Sách ướt như chuột lột vẫn cứ tiếp tục luyện tập kiếm pháp.

Độc Cô Hưng thấy chàng say mê như vậy liền từ từ đi tới cạnh chàng, một mặt vận chân khí, một mặt lớn tiếng kêu gọi:

-Chúng ta còn đi hàng vạn dặm, còn rất nhiều thì giờ cho đại ca luyện tập kiếm đại ca mau mau thay bộ quần áo ướt đi, bằng không bị cảm nặng thì sẽ lỡ mất đại hội Thiên Nam đấy.

Lúc ấy Độc Cô Sách như người ngủ mơ mới thức tỉnh, liền thu kiếm lại nhìn Độc Cô Hưng cười như điên như khùng.

Độc Cô Hưng không sao nhịn được, liền bật cười hỏi:

đại ca, vừa rồi trông đại ca như người bị ma ám sao bây giờ bỗng dưng hớn hở mừng rỡ như thế?

Độc Cô Sách không trả lời câu hỏi mà chỉ giơ tay lên vuốt nước mưa, ở trên đầu trên mặt rồi lớn tiếng ngâm rằng:

"Thuỳ năng tận đắc kỳ chung diệu.

Tiện thị giang hồ đệ nhất nhân." Độc Cô Hưng kêu "ồ" một tiếng, vừa cười vừa hỏi tiếp:

-Có phải nghe thấy tiếng sấm, đại ca bỗng sáng trí tắm mưa rửa sạch bụi trần mà đã hiểu được những sự huyền diệu của cái quạt phải không?

Độc Cô Sách bỗng rùng mình một cái, lắc đầu vừa cười vừa đáp:

-Hiểu biết hết tinh diệu bên trong có phải là chuyện dễ đâu. Ngu huynh chỉ phát giác bốn thế kiếm của Bán Kỳ lão nhân là căn cứ sựnhiên biến hoá của trời đất mà sáng tạo thành, như gió, như mây, sấm, mưa, mặt trời, trăng, sao, chim bay, cá bơi, dế kêu, thú nói, chẳng hạn.

Độc Cô Hưng nghe tới đó gật đầu lia lịa, mỉm cười:

-Thảo nào vừa rồi đại ca cứ như người thất thần, quên cả bản thân mình. Thì ra đại ca đã thông hiểu được diệu lý ấy.

Độc Cô Sách lộ vẻ rất an ủi, mỉm cười nói tiếp:

-Từ nay trở đi, sáng sớm ngu huynh phải xem mặt trời mọc, đêm phải xem sao nghiên cứu từng ngọn cỏ mọc mầm, lắng tai nghe tiếng sấm kêu, cả nước chảy lẫn hoa nở cũng không thể sao lãng được. Khi đi tới Ly Hồn cốc, dù chưa đạt được kỳ vọng của Nam Cung Giác lão nhân, nhưng ngu huynh dám chắc bốn thế kiếm pháp ấy cũng có thể diệt trừ được một hai tên nguyên hung cực ác.

Vừa nói tới đó, có một luồng gió lạnh thổi tới. Chàng hắt hơi luôn mấy tiếng.

Độc Cô Hưng liền cau mày lại, khuyên bảo rằng:

đại ca đã bị trúng lạnh rồi. Cũng may túi quần áo không bị ướt, đại ca mau lấy quần áo khô ra thay đi. Đệ dám chắc bộ quần áo ướt ở trên người cũng không thể giúp đại ca nghĩ ra những thế kiếm ảo diệu đâu.

Độc Cô Sách bỗng phải bật cười, vội mở hành trang lấy quần áo ra thay, nhưng chàng chưa kịp thay đã cau mày lại thất thanh la lớn:

-Nguy tai! Rồi chàng nhảy ngay về phía trước. Độc Cô Hưng thấy thế cũng phải giật mình kinh hãi vội đưa mắt nhìn theo để xem chàng làm gì?

Thì ra hồi nãy Độc Cô Sách để cái quạt ở trên mặt tảng đá, mải luyện kiếm quên mất bảo Độc Cô Hưng cất hộ, bây giờ đã bị mưa làm cho ướt hết.

Cũng may Độc Cô Sách đã gấp cái quạt lại tuy bị mưa ướt như vậy nhưng bài thơ tứ tuyệt của Nam Cung Giác lão nhân vẫn chưa hề gì.

Thấy thơ không việc gì, chắc bức tranh ở đằng sau cũng không sao, nhưng khi Độc Cô Sách lật cái quạt trở lại xem thì chàng đã cả kinh thất sắc.

Thì ra chàng thấy Mai Lan Trúc Cúc vẫn nguyên lành, mà sắc không hề bị xoá nhòa, nhưng ở chỗ trống không đã có hiện thêm bốn chữ "VạnTượng Hồi xuân" rất mờ hiện lên... Đủ thấy bốn chữ ấy viết bằng một thứ thuốc phải có nước vẩy vào mới hiện lên, còn một điều lạ hơn nữa, là bốn chữ đó viết theo bốn kiểu:Chân, Thảo, Triện, Lệ.

Chữ "vạn" viết bằng chữ chân phương trông rất hùng hậu.

Chữ "tượng" viết theo lối thảo, nét bút như bay như múa.

Chữ "hồi" viết theo lối lệ, đoan trang chất phác.

Chữ "xuân" viết theo lối triện, trông cổ kính và uyên thông.

Độc Cô Sách chưa kịp cởi áo ướt ra, trông thấy bốn chữ đó, đứng ngây người ngay.

Độc Cô Hưng cau mày lại lớn tiếng nói tiếp:

-Chả lẽ đại ca muốn bị bệnh thật sự thì mới hài lòng hay sao?Cái quạt đã ướt, đằng nào cũng ướt rồi, đại ca đã biết rõ sự ảo diệu của pho kiếm ấy rồi, thì dù có bị rách đi cũng vẫn có đường lối để đại ca mô phỏng ra cả mà hà tất phải như kẻ mất hồn vía như thế.

Độc Cô Sách vừa đi vào chỗ khô thay quần áo vừa đưa cái quạt cho Độc Cô Hưng và lắc đầu thở dài nói:

-Hưng đệ, cái quạt bị ướt không những không bị rách chút nào trái lại còn có thêm bốn chữ, đủ thấy Nam Cung tiền bối đã khổ công vì việc này thế nào?

Độc Cô Hưng cầm lấy cái quạt lên xem cũng phải kinh ngạc la lớn:

đại ca, bốn chữ:Vạn tượng hồi xuân này có phải đại ca đã nói kiếm pháp tuyệt diệu có trùng hợp với tất cả những cái hay của vạn vật ở bên trong đấy không?

Độc Cô Sách gật đầu, chàng lại hắt hơi một cái có vẻ khó chịu.

Độc Cô Hưng mải nhìn cái quạt, không để ý sắc mặt của Độc Cô Sách chỉ hớn hở nói tiếp:

-Nam Cung lão nhân khéo giở trò thật!Sao ông ta không chỉ rõ những ảo diệu của mấy thế kiếm tuyệt diệu ấy ra, mà lại chỉ vỏn vẹn viết có bốn chữ như thế thôi. Như thế lại làm cho đại ca phải tốn rất nhiều tâm trí mới nghĩ ra được sự ảo diệu của nó chứ không sai.

Nói tới đó, y không thấy Độc Cô Sách trả lời, vội ngửng đầu lên nhìn, mới hay mặt của chàng đã đỏ như lửa và đã bị bệnh rồi, y kinh ngạc vô cùng.

Độc Cô Hưng vội nhảy tới gần, lấy hai viên thuốc cho Độc Cô Sách uống, vẻ mặt lo âu, cau mày lại hỏi:

đại ca cảm thấy sao?Người luyện võ đau ốm ắt không phải tầm thường. Đại ca nên cẩn thận mới được bằng không vì bị bệnh không đi được mà lỡ mất Thiên Nam đại hội thì phiền lắm đấy.

Độc Cô Sách uống xong hai viên linh đơn, giơ hai tay lên rờ đầu rồi mỉm cười và trả lời Độc Cô Hưng rằng:

-Hiền đệ khỏi lo, huynh chỉ bị cảm mạo một chút thôi uống xong hai viên linh đơn của hiền đệ, ngu huynh đã thấy trong người dễ chịu, hiền đệ khỏi cần phải lo âu. Bây giờ ta vừa đi vừa nghiên cứu những thế kiếm của Nam Cung lão nhân và tìm tòi xem bốn chữ "Vạn tượng hồi xuân" ấy có dụng ý gì?

Độc Cô Hưng gật đầu mỉm cười, hai sư huynh đệ tiếp tục đi về phía trước, và bệnh phong hàn của Độc Cô Sách cũng không thấy nổi lên nữa. Vì nhờ có sức thuốc của linh đơn mà bệnh đó không nổi lên nhưng trái lại nó tiềm tàng ở trong ngưòi như thế lại càng nguy hiểm hơn.

Muốn nghiên cứu tuyệt học của Nam Cung lão nhân tới nơi tới chốn, sáng nào Độc Cô Sách cũng dậy thật sớm xem mặt trời, đêm đến xem trăng sao mọc, nhất là gặp cuồng phong bão vũ, sấm sét nổi lên đùng đùng, thì chàng lại càng tụ tinh hội thần để xem sự hiểm hóc của trời đất ảo diệu như thế nào, rồi lấy những cái đó mà dung hòa vào bốn thế kiếm của Nam Cung lão nhân đã tốn công suốt đời mới sáng tác nổi những thế kiếm độc đáo này.

Chàng khổ công học hỏi như vậy, tất nhiên chàng đã thu hoạch rất lớn, khiến bốn thế kiếm pháp đó ngày một ảo diệu và tăng thêm oai lực nhưng còn ý nghĩa của bốn chữ "Vạn tượng hồi xuân" kia thì chàng vẫn không hiểu thấu được.

Khi đi tới Lâu Sơn tỉnh Quế Châu, phần vì đã có bệnh sẵn trong người, phần thứ hai đi đường trường sức lực càng yếu ớt dần, phần thứ ba, là vì dầm mưa dãi nắng nên Độc Cô Sách đã bị bệnh ở trong một khe núi.

Độc Cô Hưng kinh hãi và lo âu vô cùng, suýt tý nữa thì y cho Độc Cô Sách uống hết những linh đơn đem theo trong người. Nhưng vì linh dược ấy không chữa bệnh cảm mạo, nên không những bệnh Độc Cô Sách không thuyên giảm mà trái lại, thần trí của chàng ta lại càng mê man bất tỉnh.

Bất đắc dĩ Độc Cô Hưng phải cõng Độc Cô Sách đi tìm kiếm những người ở trên núi đó hỏi thăm xem có ai biết chữa bệnh không?

Thật là người hiền gặp lành, y hỏi thăm ngay vào Lâu Sơn Viễn Hiền trang.

Trang chủ là HoaTâm Uyên là một văn nhân nhã sĩ học rộng tài cao và tinh xảo về môn y lý nữa.

Độc Cô Hưng nghe nói cả mừng, liền cõng Độc Cô Sách đi vào ẩn Hiền trang luôn.

Khi tới nơi Độc Cô Hưng có vẻ thất vọng vì Viễn Hiền trang mà những người thổ dân ở đó giới thiệu không phải là một toà nhà đồ sộ, không ngờ lại là mấy căn nhà lá bên ngoài có hàng rào trúc, trong hàng rào trúc chỉ có trồng một ít cây cỏ thôi.

Độc Cô Hưng vội gõ cánh cửa trúc, liền có một tiểu đồng áo xanh ở trong bước ra mỉm cười hỏi:

-Quý khách... Y chưa nói dứt, thì trong nhà đã có tiếng khàn khàn vừa cười vừa vọng ra:

-Linh nhi, hà tất con phải hỏi làm chi? Con không thấy quý khách này đang cõng một người bạn hay sao, như vậy thể nào cũng đến đây để cầu chữa bệnh chứ còn việc gì nữa mà phải hỏi?

Tiếng nói đó vừa dứt, thì đã có một ông già tuổi vừa năm mươi người gầy gò, mặt rất hiền từ, mặc áo vải mộc ở trong nhà bước ra.

Độc Cô Hưng liền cười và hỏi:

-Thưa cụ, cụ có phải là Hoa lão trang chủ của Viễn Hiền trang?

Không đợi chờ y nói dứt, ông già đã gật đầu mỉm cười đáp:

-Tại hạ là Hoa Tâm Uyên, mời lão đệ vào trong nhà ngồi chơi. Bệnh của quý bạn có vẻ nặng lắm, không thể để cho ông ta đứng ngoài gió mãi như thế này được.

Độc Cô Hưng không khách sáo gì nữa, liền cõng Độc Cô Sách đi thẳng vào trong nhà và đặt chàng ta nằm lên cái chõng.

Hoa Tâm Uyên không chuyện trò với Độc Cô Hưng, ông thăm mạch cho Độc Cô Sách ngay.

Độc Cô Hưng đợi chờ ông ta thăm mạch xong liền ân cần hỏi:

-Thưa cụ, bệnh của đại ca tôi... hình như có vẻ nặng lắm không biết... có thể chữa khỏi được không?

Tâm Uyên mỉm cười, lấy một cái chăn bông đắp cho Độc Cô Sách rồi nói với Độc Cô Hưng rằng:

-Lão đệ khỏi cần phải lo âu, vị đại ca này của lão đệ là bị bệnh phong hàn chưa khỏi, rồi lại nhiễm thêm phong hàn ở ngoài vào, trong lòng hình như có sự gì uất ức, vì thế mới nổi bệnh. Tuy bệnh không nhẹ nhưng ở trong Viễn Hiền trang này chỉ độ nửa tháng là cùng Hoa Tâm Uyên tôi ngày đêm chữa chạy cho thể nào cũng phải khỏi.

Độc Cô Hưng nghe thấy Hoa Tâm Uyên nói thế rất yên tâm, nhưng y sực nhớ tới ngày đại hội Thiên Nam chỉ còn có mười ngày nữa là tới nơi. Y liền kêu "ối chà" một tiếng, và gượng cười nói tiếp:

-Nếu phải chữa nửa tháng thì lỡ hết cả đại sự, chẳng hay cụ có cách gì đặc biệt để cho anh em chúng tôi trong mười ngày tới có thể tới kịp núi Dã Nhân, thì anh em Độc Cô Hưng chúng tôi rất cám ơn đại ân, đại đức.

Hoa Tâm Uyên cau mày thủng thẳng đáp:

-Từ đây đi tới núi Dã Nhân, dù hai vị lão đệ có đi nhanh đến đâu cũng phải đi đến bốn năm ngày mới có thể tới được. Nói tóm lại, lão đệ muốn lão phu trong bốn năm ngày chữa khỏi bệnh nặng của đại ca lão đệ chứ gì?

Độc Cô Hưng mặt đỏ bừng, liền đứng dậy vái Tâm Uyên một lạy rất cung kính, rồi gượng cười đáp:

-Xin cụ thứ lỗi cho Độc Cô Hưng đã ăn nói quá đường đột như vậy! Nhưng quả thực anh em chúng tôi có việc bận cần phải trong mười ngày tới kịp núi Dã Nhân, nếu đại ca tôi chưa khỏi tôi đành phải di một mình và nhờ cụ trông nom hộ đại ca tôi vậy.

Tân Uyên bấm đốt ngón tay rồi mỉm cười hỏi:

-Mười ngày nữa tức là ngày mười ba tháng ba. Hai vị lão đệ vội đi Ly Hồn cốc ở núi Dã Nhân như thế, có phải là định đi dự Thiên Nam đại hội đấy không?

Độc Cô Hưng gật đầu đáp:

đúng thế! Cụ đã biết tin như vậy chả lẽ cụ cũng là một vị võ lâm đại hiệp, người cùng nguồn gốc của bạch đạo chăng?

Tâm Uyên gật đầu mỉm cười đáp:

-Ba mươi năm trước lão phu quả có ở trong võ lâm thực, nhưng không phải là người trong bạch đạo như Độc Cô lão đệ nói. Trái lại lão phu là một tên giang dương đại đạo (giặc cướp biển) trong giới hắc đạo, việc ác đến đâu cũng dám nhúng tay cả.

-Cụ hà tất phải nói bông... Tâm Uyên nghiêm nghị đỡ lời:

-Không phải Tâm Uyên này nói bông đâu, vì cơ nghiệp của mình sáng tạo bị người phá huỷ, anh em kết nghĩa bị người giết sạch nên mới một thân một mình chạy lên Lâu Sơn này ẩn danh mai tính tham sống sợ chết để qua ngày đoạn tháng.

Độc Cô Hưng kêu "ồ" một tiếng rồi hỏi tiếp:

-Năm xưa cụ sáng nghiệp ở đâu?

Một mặt bốc thuốc cho Độc Cô Sách uống, một mặt nhắc tới chuyện xưa Tâm Uyên thở dài nói tiếp:

-Bảy anh em chúng tôi kết nghĩa với nhau năm xưa, sáng nghiệp ở núi Hạ Lan được gọi là Hạ Lan thất ác, tiếng tăm cũng khá lừng lẫy trong giới lục lâm.

Độc Cô Hưng vừa cười vừa xen lời nói:

-Tên hiệu Hạ Lan thất ác ấy hình như hơi khó nghe một chút?

-Sự thực, nó là thế! Vì trong bảy anh em chúng tôi, sáu người nghĩa huynh kia đều ăn tim người, ngày nào cũng vậy, ngồi ở trong tụ nghĩa sảnh đun sẵn một chảo dầu, moi tim người ra bỏ vào trong chảo rán, để nhậu với rượu.

Độc Cô Hưng nghe nói tới đó cũng phải cau mày lại, lắc đầu nói tiếp:

-Làm như vậy thì thực là trái với đạo trời và cũng không phải là thái độ của một người giang hồ hào kiệt đáng có! Nói tới đó, y sực nghĩ đến Độc Cô Sách bị bệnh nặng đang đợi chờ người ta cứu chữa sao mình lại khiển người ta như thế, nên y vội xoay giọng mỉm cười hỏi:

-Nghe cụ nói thì hình như cụ là người em út của Hạ Lan thất ác phải không?

Tâm Uyên gật đầu đáp:

-Phải, tôi là người hiền lành nhất trong bọn, không nhẫn tâm trông thấy các người nghĩa huynh ăn tim người như thế, nên vẫn khuyên can họ luôn. Vì thế họ mới ban cho tôi một cái biệt hiệu là Từ Bi Tu Sĩ, để châm biếm.

Độc Cô Hưng thừa cơ tán dương vài câu:

-Cụ sở trường về y lý dùng nghệ thuật để cứu tế người đời, thực là lương tướng rất hợp với lòng trời. Bốn chữ Từ Bi Tu Sĩ đó mới thực đúng với cụ, sao cụ lại bảo là châm biếm?

Tâm Uyên vừa cho Độc Cô Sách uống thuốc xong, liền quay lại đưa Độc Cô Hưng ra phòng ngoài ngồi. Tiểu đồng tên là Linhnhi đã sửa soạn một hũ rượu ngon, mấy món thịt khô để sẵn. Ôta vừa nâng chén lên mời Độc Cô Hưng uống vừa cười vừa nói tiếp:

độc Côlão đệ, lúc ấy lão phu có biết y lý gì đâu, chỉ không nhẫn tâm ăn thịt người đấy thôi. Vì thế, hễ mỗi lần thấy các người nghĩa huynh giết người moi tim ăn, là lão phu mượn cớ rời khỏi Tụ nghĩa sảnh đi ra bên ngoài ngay.

Độc Cô Hưng hớp một hớp rượu vừa cười vừa đỡ lời:

đó là lòng từ bi của cụ và ý niệm trắc ẩn.

Có vẻ hổ thẹn Tâm Uyên lắc đầu thở dài:

-Một tên giặc bể như lão phu thì đâu xứng với câu từ bi chắc ẩn ấy, đó chả qua là vì lòng của lão phu không được sắc đá bằng các vị nghĩa huynh. Nhưng vì thế mà lão phu đã thoát khỏi tai kiếp, mới được sống sót tới ngày nay! Độc Cô Hưng sợ Tâm Uyên quá đau lòng ảnh hưởng đến sự chữa bệnh cho Độc Cô Sách, nên y không dám hỏi lại ông ta đã thoát khỏi tai biến như thế nào.

Tuy Độc Cô Hưng không hỏi nhưng Tâm Uyên cảm thấy không kể chuyện ấy ra thì áy náy khó chịu khôn tả nên ông ta gượng cười nói tiếp:

-Lão phu còn nhớ hồi cách đây chừng ba mươi hai, ba mươi ba. Một buổi chiều nọ sáu vị nghĩa huynh của lão phu đang bảo thủ hạ đốt lò đun dầu để chuẩn bị ăn tim người, lão phu lại lẳng lặng rời khỏi đại trại, đi lên trên ngọn núi nho nhỏ ở gần đó, để ngắm cảnh.

Độc Cô Hưng liền xen lời hỏi:

-Có lẽ lúc ấy trong đại trại vừa có tai kiếp xảy ra phả không?

Tâm Uyên hớp một hớp rượu, thở dài đáp:

-Lão đệ nói rất đúng!Lão phu đang thưởng thức cảnh đẹp, thì bỗng thấy trong trại có lửa bốc cao.

Độc Cô Hưng lại hỏi tiếp:

-Ngọn lửa đó do bất cẩn mà nên, hay là bị người thiêu đốt?

Tâm Uyên rầu rĩ lắc dầu thở dài đáp:

-Lão phu vừa thấy lửa bốc cháy đã vội quay trở về đại trại nhưng khi tới nơi, thì đã thấy đại trại trở thành biển lửa, không còn cách gì cứu chữa được nữa! Độc Cô Hưng ngạc nhiên hỏi:

-Sáu vị nghĩa huynh của cụ đâu, sao các vị ấy không chỉ huy thủ hạ chữa lửa?

Tâm Uyên rùng mình một cái, chén rượu ở trong tay cũng bị rung động mạnh, nên đã tràn một ít rượu xuống đất và ứa nước mắt và đáp:

-Sáu vị nghĩa huynh của lão phu bị người ta giết chết hết, đầu lâu bị bêu ở chỗ sơn khẩu của núi Hạ Lan, còn xác thị thì bị thiêu ra! Độc Cô Hưng thất kinh xen lời hỏi:

-Hạ Lan thất ác lừng danh như vậy tất nhiên võ công phải cao siêu. Sao chỉ trong nháy mắt đã bị tai kiếp hết, và cả đại trại cùng bị thiêu rụi như vậy?

-Vì Hạ Lan thất ác, ác danh quá lừng lẫy, ác nghiệp tạo quá nhiều, nên mới có hai vị kỳ nhân tuyệt thế tới để thay trời hành đạo mà giết hết trong nháy mắt như vậy! Độc Cô Hưng lại hỏi tiếp:

-Hai vị kỳ nhân tuyệt thế mà cụ vừa nói ấy là ai thế?

Hình như nghĩ đến chuyện xưa hãy còn hoảng sợ, Tâm Uyên khẽ đáp:

-Người ra tay giết người là Tam Kỳ Vũ Sĩ Nam Môn Vệ còn người phóng hoa? là Đại Bi Tôn Gỉa.

Hai câu nói ấy tuy rất khẽ, nhưng lọt vào tai của Độc Cô Hưng lại như sét đánh ngang tai khiến y giật mình đến nỗi rớt cả chén rượu xuống đất vỡ tan tành.

Vì y không ngờ Hoa Tâm Uyên, người mà mình trông mong để cứu chữa cho Độc Cô Sách lại có thù không sao tiêu giải được với sư phụ và sư bá mình.


Каталог: ebook -> Ebook-2


Поделитесь с Вашими друзьями:
1   ...   31   32   33   34   35   36   37   38   ...   42


Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©tieuluan.info 2019
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương