Lư Sơn Kỳ Nữ Tran Thanh Van



tải về 6.02 Mb.
trang32/42
Chuyển đổi dữ liệu05.11.2017
Kích6.02 Mb.
1   ...   28   29   30   31   32   33   34   35   ...   42

Lư Sơn Kỳ Nữ

Tran Thanh Van

 

KHÁCH LẠ DƯỚI SƠN CỐC



 

 

Dật Tư biết Thất Nhu Âm Thủ và Thất Nhu Huyết ảnh đều là tuyệt nghệ làm



cho Thất Nhu Âm Ma Sở Lục Châu nổi tiếng, oai thế lợi hại không thể tưởng tượng

được, rất khó chống đỡ, nên nàng cau mày lại, tự cảnh giác và nghĩ ngợi cách đối

phó.

Lục Châu nổi khùng rồi, chỉ đưa mắt nhìn bốn xung quanh với xem trên không



có chim bay qua hay không?

Một lát sau, ở ngọn núi đối diện bỗng có hai con chim ưng bay tới. Lục Châu

nhặt một hòn đá to bằng nắm tay, nhằm hai con chim ấy ném luôn.

Lục Châu chỉ thuận tay ném một cái nhưng sức lực mạnh vô cùng, hòn đá đi

nhanh như bay và có tiếng kêu "veo veo" xuyên qua giữa hai con chim ưng đang

bay nhanh như điện chớp.

Tất nhiên hai con chim ưng phải hốt hoảng mà mỗi con bay sang một bên.

Lục Châu đột nhiên mở mồm rú lên một tiếng thật lớn. Tiếng rú của y thị cũng

như tiếng sấm, nhưng kêu hơn tếng rú của DậtTư vừa rồi.

Y thị vừa rú kêu, hai con chim ưng đang bay sang tả hữu hai bên đều bị tiếng rú

chấn động như đã chết và song song rớt cả xuống thung lũng, thị biểu diễn như

vậy, hiển nhiên còn cao minh hơn Dật Tư, không những vừa rú lên một tiếng đã

làm cho hai con chim ưng cũng bị rớt xuống dưới vực thẳm mà trước khi hạ hai con

bay sang hai bên, rồi mới rú lên để tỏ tiếng rú của y thị rất oai mãnh mà chả phải

chăm chú như DậtTư vừa rồi.

Dật Tư không ngờ nội gia chân lực của Lục Châu lại luyện tới mức xuất thần

nhập hoá như vậy, nàng tự biết mình không phải là địch thủ của đối phương liền uể

oải thở dài một tiếng rồi nói:

-Sở đại tỷ, Tiên Thiên chân khí của đại tỷ đã luyện tới mức siêu phàm nhập

thánh, DậtTư tự biết tài ba của mình hãy còn non nớt, không dám dùng châu chấu

đá voi, và lấy trứng chọi với đá. Tiểu muội nhận thua cả ba trận. Tùy ý đại tỷ

muốn xử trí như thế nào để trả thù tiết hận cho con gái cưng đã bị giết chết.

Lục Châu rất đắc trí cười khẩy đáp:

-Dù sao tiên tử cũng không hổ thẹn là người chưởng môn của một môn phái và

cũng là người thức thời.

Y thị chưa nói xong dưới thung lũng mà hai con chim ưng vừa rớt xuống, bỗng

có tiếng cười hà hà rất quái dị rất hùng hồn vọng lên. Tiếp theo đó, lại có tiếng

cười nói:

-Sở Lục Châu người đừng có đắc trí vội Tạ tiên tử đã nói lầm; sự thực Thiên

Tiên chân khí của ngươi có luyện tới mức siêu phàm nhập thánh đâu, chỉ có mặt

dày vô sỉ của ngươi thì mới tới mức độ ấy thôi.

Lời nói đó không những khiến Lục Châu nghe thấy phải ngạc nhiên, mà Lưu

Vân Tiên tử cũng ngạc nhiên nốt.Đồng thời nàng còn không hiểu người lên tiếng

nói đó là ai?Vì việc gìmà lại chỉ trích Lục Châu một cách nghiêm nghị như thế?

Chỉ trong nháy mắt, dưới sơn cốc đã có một bóng người nhảy lên nhanh như một

cơn gió lốc.

Người này là một thư sinh mặc áo quần màu huyền, tuổi trạc ba mươi bảy, ba

mươi tám, trông rất tao nhã và phong lưu.

Vừa rồi DậtTư với Lục Châu dùng Tiên thiên Vô hình cương khí trước sau chấn

động ba con chim điêu bay qua trên không chết rớt xuống dưới sơn cốc. Nay cả ba

con chim ấy đều ở trong tay của thư sinh đó.

Dật Tư vừa trông thấy thư sinh áo huyền, trong mắt có một phong thái siêu

phàm, nàng đoán chắc thư sinh này thể nào cũng là một kỳ khách tuyệt vời, có võ

công rất cao thâm. Đồng thời nàng còn cảm thấy vẻ mặt thư sinh quen thuộc lắm

hình như đã gặp ở đâu rồi, mà nhất thời không sao nhớ ra được.

LụcChâu trông thấy thư sinh áo huyền vừa hiện thân, đã như trông thấy ma quỷ

vậy, kinh hoảng vô cùng, rú lên một tiếng thực dài, vội cắm đầu chạy nhanh như

điện chớp.

Xưa nay Âm Dương Song Ma vẫn ngạo thị bát hoang, oai trấn bốn bể, mà sao

bây giờ Sở LụcChâu lại phải sợ người này, không dám nói nửa lời vừa trông thấy

mặt đã đào tẩu ngay. Tình cảnh ấy là cho Dật Tư càng thêm ngạc nhiên.

Nàng vừa nhìn ba con chim ưng ở trong tay thư sinh vừa nghĩ:

"Võ lâm kỳ khác này có lai lịch thế nào mà khiến Lục Châu vừa mới trông thấy

đã phải kinh hoàng bỏ chạy ngay như vậy?"

Thư sinh áo huyền thấy người chưởng môn của phái Điểm Thương cứ trố mắt lên

nhìn liền thất cười hỏi:

-Tạ tiên tử cách biệt lâu ngày sao chưa chi tiên tử đã quên tại hạ rồi.

Thấy thư sinh nói như vậy, biết là người quen nhưng nhất thời Dật Tư cũng

không sao nghĩ ra được tên họ và thân phận đối phương như thế nào.

Thư sinh cười ha hả ngâm rằng:

"Mạc đạo nhân sinh nan tái thiếu

Môn tiền lưu thủy thượng năng Tây"

Tạm dịch:

"Chớ nói đời người không trẻ lại,

Nước kia còn thể ngược về Tây"

Đó là hai câu trong bài từ "Hoán Khê Sa"của Tô Đông Pha ẩn sĩ.

Dật Tư vừa nghe thư sinh nọ ngâm tới hai câu thơ đó đã vỡ nhẽ ra ngay, liền kêu

"ủa" một tiếng và với giọng kinh ngạc đáp:

-Tạ Dật Tư không ngờ lại được gặp Vân Vụ Tiên Khách Phạm lão tiên sinh,

trước kia da mồi tóc bạc, mà nay đã biến thành mặt hồng tóc đen.

Phạm Long Sinh mỉm cười nói tiếp:

-Tạ tiên tử, bốn chữ Phạm lão tiên sinh đã không còn, từ nay trở đi Tạ tiên tử

nên gọi mỗ làPhạm huynh thì hơn.

Dật Tư mỉm cười gật đầu và đổi giọng hỏi:

-Cách biệt không lâu mà Phạm huynh đang tóc bạc da mồi mà biến thành mặt

hồng tóc đen, vì thế mà Dật Tư tôi không nhận ra.

Phạm Long Sinh vừa cười vừa nói tiếp:

-Độc Cô lão đệ của mỗ đâu mỗ đang kiếm y cám ơn và để cho y được trông thấy

mặt cũ của Phạm đại ca này.

Dật Tư thở dài một tiếng rồi đáp:

-Nếu Độc Cô biểu đệ trông thấy Phạm huynh cải lão hoàn đồng như thế này?

Long Sinh lắc đầu vừa cười vừa đáp:

-Nào tôi có kiếm được tiên dược cải lão hoàn đồng gì đâu? Đó chỉ là nghe theo

lời chỉ điểm của Độc Cô lão đệ hết sức khoan tâm và không tin không vãn hồi nổi

thanh xuân, .. rồi tôi đi ngao du Đông Hải, leo lên núi Thái Sơn một phen.Quả

nhiên tôi lấy lại được phong độ và thần thái đã mất mát từ hồi ba mươi năm về

trước.

DậtTư mỉm cười đỡ lời:



-Nếu Độc Cô Sách nhìn thấy Phạm huynh ngày hôm nay thì thế nào y cũng an ủi

vô cùng. Nhưng tiếc thay bây giờ không biết y sống chết ra sao và tung tích ở đâu

hiện giờ cũng không rõ.

Nói xong, nàng bèn kể lại những chuyện sau khi rời khỏi núi Vân Vụ như thế

nào cho Phạm Long Sinh hay.

Nghe xong, Long Sinh vội đỡ lời:

-Tạ tiên tử cứ yên tâm, lệnh biểu đệ quyết không bị nguy hiểm gì đâu, vì Phạm

LongSinh tôi sở trường về môn xem tướng. Lúc tôi đính giao với Độc Cô Sách, đã

thấy rõ chuyến đi La Phù này của y tuy có tai nạn nho nhỏ nhưng không việc gì cả,

và còn vì hoạ được phúc là khác, nên tôi mới tạm lo việc mình trước. Bằng không

tôi đã sớm ngấm ngầm đi theo các người để giúp một tay đấu với vợ chồng Dương

Thúc Độ rồi.

Dật Tư nghe thấy Long Sinh nhắc nhở đến vợ chồng Thúc Độ, mới nghĩ đến tình

cảnh kỳ lạ vừa rồi, liền mỉm cười hỏi:

-Phạm huynh, năm xưa vợ chồng Âm Dương Song Ma nổi tiếng cùng với huynh

một thời, võ công của Lục Châu quả đã luyện tới mức siêu phàm nhập thánh, trong

người lại có Thất Nhu Huyết ảnh y, Đoạt Hồn Bạch Ngọc câu, những thứ khí giới

cực kỳ hung ác và lợi hại không thể tưởng tượng được, tính nết lại kiêu ngạo tuyệt

luân. Tại sao vừa rồi y thị vừa trông thấy Phạm huynh đã hoảng sợ đến mất hồn vía

mà phải cắm đầu ù té chạy như thế?Đến giờ Dật Tư tôi vẫn chưa hiểu nguyên nhân

ra sao?

Long Sinh tủm tỉm cười đáp:



-Tuy năm xưa ngang tài nhau, nhưng từ khi cách biệt đến giờ đôi bên đều gắng

công khổ luyện, dù tài ba của tôi có hơn được LụcChâu một chút nhưng chỉ có giới

hạn nào thôi chứ không thể hơn y thị là bao. Vậy tại sao y thị lại tỏ ra sợ hãi tôi

như thế?Cổ nhân vẫn thường nói: "Người ta không làm gì trái với lương tâm thì

canh ba cũng không sợ ma gõ cửa". Chính Lục Châu đã làm một việc trái với lương

tâm và không ngờ lại bị tôi nắm được đằng chuôi. Tôi đã có tiếng là bẻm mép, hễ

ai có tật gì là không bao giờ tôi chịu buông tha hết, nên y thị trông thấy tôi cho là

một kẻ câu hồn ác quỷ mà phải hoảng sợ ôm đầu ù té chạy như thế.

Dật Tư vừa cười vừa hỏi tiếp:

-Phạm huynh ngẫu nhiên đi qua dưới thung lũng, bỗng thấy chim ưng rớt xuống,

để ý xem xét mới biết tôi với Lục Châu đang đấu ở trên này.Nhưng làm thế nào

mà Phạm huynh lại lột trần được việc làm trái với lương tâm của y thị như thế?

Vứt ba con chim ưng chết xuống đất, LongSinh mỉm cười hỏi lại Dật Tư rằng:

-Tạ tiên tử, ba con chim ưng ăn thịt người này có phải bị Tiên Tử với Lục Châu

đã dùng Tiên Thiên Vô Hình cương khí chấn động chết mà rớt xuống dưới chân núi

đấy không?

Thở dài một tiếng, Dật Tư có vẻ hổ thẹn đáp:

-Phải, tôi chỉ có thể giết nổi một con thôi. Còn LụcChâu không những giết được

hai con, và trước khi giết, lại còn dùng đá xua đuổi cho hai con bay sang hai ngả

trước rồi mới cất tiếng rú giết chết chúng sau, nên Dật Tư tôi tự nhận thấy mình với

y thị không khác gì trứng chọi với đá thì địch sao nổi, và đã vui lòng để cho y thị

muốn xử lý thế nào cũng được.

Long Sinh lắc đầu thở dài nói tiếp:

-Người hiệp sĩ chân chính dễ bị mắc hỡm thực.Bọn tà ma ác quỷ việc ác độc và

xảo trá thế nào cũng dám làm cả. Tạ tiên tử thử xem lại ba con chim ưng này, xem

cái chết của chúng có giống nhau không đã?

Dật Tư vội cúi đầu nhìn kỹ, mới hai ba con chim ấy chỉ có một con là chết một

cách an nhàn, còn hai con kia thì mồm mũi đều có máu đen rỉ ra, cái chết của

chúng trông rất thảm khốc.

Xem xong ba con chim, Dật Tư thất thanh hỏi:

-Chẳng lẽ hai con chim này bị chất độc gì giết chết chứ không phải bị Tiên

Thiên Cương khí chấn động hay sao?

Long Sinh cười khẩy mấy tiếng, ngấm ngầm vận thần công lên, giơ tay ra chộp

trống không một cái, hai con chim chết đã tự động bay lên và có hai điểm ánh sáng

rất nhỏ tự trong người của hai con chim ấy bay ngay vào trong tay của thư sinh họ

Phạm ấy liền.

Dật Tư kinh hoảng hỏi:

-Cái đó là...

Không đợi nàng nói tiếpLong Sinh đã chìa tay cho nàng trông thấy trong gan

bàn tay của y đã có hai mũi kim nho nhỏ bằng sợi tóc màu đỏ như máu vậy. Rồi

thư sinh cười khẩy nói tiếp:

-Hai mũi kim này làThất Nhu huyết ảnh trâm của Sở Lục Châu đấy. Chắc tiên tử

không ngờ một người có tên tuổi như Sở Lục Châu trong khi dùng đá xua đuổi hai

con chim lại ngấm ngầm dùng hai mũi kim độc này để giết chết chúng. Rồi lại còn

làm ra vẻ thần kỳ, cố ý rú lên một tiếng giả bộ dồn Tiên Thiên Cương khí để giết

chết hai con rớt xuống sơn cốc phải không.

Thoạt tiên DậtTư cau mày lại gượng cười nhưng sau nàng lại tỏ vẻ thắc mắc

không hiểu hỏi lại Long Sinh rằng:

-Thế raLục Châu đã làm một việc trái với lương tâm như thế. Thảo nào y thị vừa

trông thấy Phạm huynh ở dưới sơn cốc bước lên tay cầm ba con chim, đủ làm cho y

thị nhục nhã mà phải biến sắc mặt ôm đầu ù té chạy ngay. Nhưng Dật Tư tôi vẫn

biết công lực của mình còn kém y thị xa, trong ba trận đấu chưa chắc đã thắng nổi

y thị một trận.Vậy sao y thị còn giở trò xảo quyệt này ra cố ý làm ra vẻ thần kỳ

như thế, nên mới "vẽ hổ không thành hoá ra chó" mà để Phạm huynh bắt được quả

tang như vậy. Mong Phạm huynh giải thích cho Dật Tư hay điều ấy.

Long Sinh mỉm cười đáp:

-Nghe lời của tiên tử vừa nói tôi đã đoán ra được mấy thành vấn đề tại sao y thị

giở cái trò xảo quyệt ấy ra. Bây giờ tôi xin phân tích ra từng điểm một để chúng ta

cùng nghiên cứu xem có đúng hay không?

Dật Tư gật đầu tán thành.

Long Sinh nói tiếp:

-Tiên Thiên Vô Hình cương khí vốn dĩ là tuyệt học của chính phái. Khi tiên tử

biểu diễn tôi vừa đi qua bên dưới sơn cốc, nghe thấy đã hiểu pho thần công này

của tiên tử đã luyện tới mức độ hữu nhập vô, rồi lại do vô sinh hữu, và tiếng rú như

sợi tơ dần đần lớn như tiếng sấm, mới chấn động được chim ưng bay qua trên

không bị chết như thế. Kể hoả hầu của tiên tử đã luyện tới mức tinh thần và tối cao

rồi.

Dật Tư bẽn lẽn gượng cười đáp:



-Sao Phạm huynh lại khen Dật Tư như thế?Chắc công lực hèn mọn ấy ở trước

mặt huynh với Lục Châu có khác gì đom đóm đứng trước ngọn đèn thực sáng

không?

Long Sinh lắc đầu:



-Cái đó là do tiên tử đã khiếp sợ hư danh của bọn Hỗn thế ma đầu chúng tôi mà

đã tự che lấp lương tri của mình đi. Nói đến chuyện ra tay đánh nhau thì vì chúng

tôi là bọn bàng môn tả đạo, có thể không cần e dè ngại ngùng gì cả nên cứ chuyên

tâm nghiên cứu các môn võ công âm độc, và khi ra tay cũng không bao giờ biết

nương tay tha thứ cho ai hết. Như vậy, võ công của chúng tôi bao giờ cũng lợi hại

và mạnh hơn của các nhân vật danh môn chính phái nhiều là thế. Nhưng đối với

môn nội công thượng thừa Tiên Thiên Vô Hình cương khí chúng tôi thấy học quá

phức tạp, nên sự thành tựu không bao giờ có thể tinh thuần bằng các vị bên danh

môn chính phái.

Dật Tư cau mày vừa cười vừa nói tiếp:

-Chả lẽ Phạm huynh bảo Tiên Thiên VôHình cương khí của LụcChâu còn thua

kém môn thần công ấy của Dật Tư tôi hay sao?

Long Sinh mỉm cười đáp:

-Vợ chồng Song Ma nổi danh đã lâu, võ công lại rất cao siêu tất nhiên chúng

phải biết hơn những tà ma ngoại đạo thường. Nhưng theo sự ước đoán của tôi cũng

có thể rõ đại khái tình hình của y thị. Về môn Tiên Thiên Vô Hình cương khí. Nếu

y thị muốn bắt chước đúng như tiên tử hay thắng hơn tiên tử một chút, tôi cho rằng

việc này không khó khăn lắm. Nhưng muốn y thị thắng hơn tiên tử nhiều thì y thị

không thể nào làm nổi.

Đến lúc này Dật Tư mới biết lời nói của Long Sinh là thực chứ không phải

khiêm tốn lấy lòng mình nên nàng mỉm cười hỏi tiếp:

-Sao Phạm huynh vừa nói Lục Châu có thể thắng được tôi chút ít, như vậy hà tất

y thị lại còn giở trò ấy ra để mang nhục vào thân như vậy?

Long Sinh hớn hở đáp:

-Vấn đề này là do y thị quá tự phụ, coi đối thủ quá thấp nên mới nói khoác.

Nhưng sau thấy căn bản nội công với Vô Hình cương khí của tiên tử đều thâm hậu

và vững chắc hơn người, còn đấu chưởng và đấu kiếm hai trận ấy, tiên tử không

nóng nảy, không hấp tấp, thủ nhiều công ít, mà xen lẫn diệu khuyết độc đáo của

phái ĐiểmThương thì trong một trăm hiệp y thị không thể nào thắng nổi tiên tử

đâu.


Dật Tư vừa nghe vừa gật đầu lia lịa. Long Sinh đưa mắt liếc nhìn sườn núi bên

phải một cái, rồi vừa cười vừa nói tiếp:

-Y thị đã trót nói khoác rồi không sao hối cải được nữa, tất nhiên chỉ có một cách

là mạo hiểm mà lợi dụng môn Huyết ảnh thần trâm để giở cái trò xảo trá ấy ra,

giết chết hai con chim ưng một lúc, khiến tâm thần của tiên tử bị lung lạc trước.

Tới khi đấu chưởng, đấu kiếm thì tiên tử thể nào cũng mất bình tĩnh, thế là y thị có

cơ hội thủ thắng ngay.

Nghe tới đó DậtTư mới vỡ nhẽ gật đầu thở dài nói tiếp:

-Sự phân tích này củaPhạm huynh thật là hợp tình hợp lý không khác gì đã thấy

rõ hết tâm phế của Lục Châu vậy.Dật Tư tôi rất lấy làm hổ thẹn, có thể mà cũng

không hay biết tý gì, mà lại còn trúng phải âm mưu độc kế của y thị, chịu cúi đầu

nhận thua và để cho y thị tha hồ xử trí thế nào cũng được!

Long Sinh thấy nàng rầu rĩ và hổ thẹn như vậy liền an ủi rằng:

-Tạ tiên tử, mưu mô của Lục Châu tuy khôn ngoan và xảo trá thực, nhưng khi

nào ông trời lại dung túng cho kẻ gian làm bậy. Cổ nhân đã nói:"Ngửng đầu ba

thước, đâu đâu cũng có thần thánh", thực không ngoa chút nào tiên tử thử nghĩ xem

nếu không vì xác mấy con chim ứng rớt mà Long Sinh tôi lại đi qua nơi đó, thì làm

sao mà ngờ được Tạ tiên tử đang đấu thí mạng với Sở Lục Châu ở trên đỉnh núi

này?

Nói tới đó, Long Sinh quay người hướng xuống dưới sườn núi bên phải trầm



giọng quát hỏi:

-Ai đang ở dưới sườn núi kia, nếu không hiện thân ra, thì đừng có trách Phạm

Long Sinh này giở trò bá vương thỉnh khách đấy.

Lời nói chưa dứt, thì dưới sườn núi đã có tiếng cười ha hả và bóng người thấp

thoáng một cái, Long Sinh đã thấy một người đàn bà chỉ còn một nửa tóc trên đầu,

chột một mắt, trông rất xấu xí ghê tởm, nhưng vẻ mặt lại rất hiền từ, người đó là

BạchPhát ThánhMẫu.

Những năm gần đây oai danh của Tiêu Anh đã trấn nhiếp giang hồ cho nên

Phạm Long Sinh tái hạ sơn không lâu, mà khi trông thấy hình dáng của bà ta, cũng

đoán được lai lịch và thân phận ngay. Hơn nữa, Long Sinh đã được Dật Tư kể cho

nghe chuyện đã xảy ra ở trên núi Lãnh Vân Phong.

Vì vậy, Long Sinh vừa trông thấy mặt Tiêu Anh, đã rất kính phục, chắp tay vái

chào và mỉm cười nói:

-Tiêu Thánh Mẫu bỏ dao đồ tể xuống đã biến thành Phật, khiến PhạmLong Sinh

tôi kính phục vô cùng. Xin thứ lỗi cho tôi vừa lỡ lời thất lễ.

--------------------oOo--------------------



Lư Sơn Kỳ Nữ

Tran Thanh Van

 

CHUYỆN LẠ Ở MIÊU CƯƠNG



 

 

Dật Tư xua tay đáp:



-Khỏi cần! Khỏi cần!Độc Cô biểu đệ hiện giờ đã rời khỏi núi Dã Nhân không biết đi đâu rồi.

Kêu "ủa" một tiếng, Tiêu Anh ngạc nhiên hỏi:

-Sao tiên tử lại dám quả quyết thế?

Dật Tư đáp:

-Chính mắt tôi đã trông thấy Độc Cô biểu đệ rời khỏi núi Dã Nhân này.

Mọi người nghe nói càng kinh ngạc thêm. Dật Tư bèn kể chuyện ở ngoài cửa hang đợi chờ, ngẫu nhiên trông thấy có người cưỡi con chim điêu như thế nào cho các người hay và nói tiếp:

-Lúc ấy tôi lại tưởng là nhìn lầm người, nhưng bây giờ nghe Băng muội cho hay tình hình ở núi Dã Nhân mới biết rõ hai người cưỡi chim đó có thể cũng là Độc Cô Biểu đệ và Độc Cô Hưng trước là thư đồng bây giờ là sư đệ của y.

Long Sinh thở dài một tiếng cảm khái nói:

-Hơn ba mươi năm nay tôi chưa gặp Đại Bi TônGiả với Nam Môn Vệ Thích Đạo Song Tuyệt lại tưởng hai người đã sớm thoát khỏi trần gian rồi không ngờ hai người ấy vẫn còn ỏ trên tục thế này.

Dật Tư vừa cười vừa khuyên:

-Phạm huynh không nên cảm khái như thế nữa, bây giờ chúng ta nên đi Miêu Lãnh ngay chứ?

Long Sinh mỉm cười gật đầu. Thế là bốn người liền rời khỏi núi Cao Lê Cống đi Miêu Lãnh.

Nhưng khi các người tới Miêu Lãnh tìm khắp nơi trong núi cũng không thấy Ngũ Độc Cốc với Bách Hoa Đầm đâu hết.

Dật Tư cau mày lại thở dài nói:

-Tiếc thay trước kia tôi nghe môn hạ báo cáo tin này, không liên can gì tới mình nên không để ý tới và cũng không hỏi lại Ngũ Độc Cốc với Bách Hoa Đầm ở nơi nào của Miêu Lãnh này, vì thế ngày hôm nay mới khó tìm kiếm như thế này.

Tiêu Anh ngẫm nghĩ rồi mỉm cười xen lời nói:

-Bái Khiết giáo thường hay lánh mặt người, cho nên chỗ ở của họ phải kín đáo khó tìm kiếm. Theo sự nhận xét của tôi thì Ngũ Độc cốc với Bách Hoa đầm mới thoáng nghe qua tưởng là hai nơi, nhưng sự thực chỉ là một nơi thôi. Có lẽ ở trong rừng rậm, hay là ở dưới đáy hang động bí mật gì đó.

Long Sinh gật đầu tán thành:

-Lời nói của Tiêu Thánh Mẫu rất có lý, Miêu Lãnh này rộng lắm, có những khu rừng già chưa khai thác, lại nhiều không thể đếm xuể và những hang động cổ vừa thâm u bí ẩn cũng nhiều vô cùng, chúng ta phải tốn công chia đường đi tìm kiếm mới được.

TiêuAnh vừa cười vừa hỏi:

-Chẳng hay Phạm huynh định chia như thế nào?

Long Sinh chỉ Tiêu Anh với Mộ Dung Băng đáp:

-TiêuThánh Mẫu với MộDung cô nương hai mẹ con đi một đường, tìm kiếm những khu rừng già, còn Long Sinh tôi với Tạ Tiên tử thì lại chia làm hai đường, chuyên đi tìm các hang động bí mật.

Dật Tư cũng tán thành ý kiến ấy.

-Lối chia đường đi của Phạm huynh rất hay, nhưng trước khi đi chúng ta phải hẹn định một cách báo tin để gặp gỡ, như vậy người nào tìm thấy trước, thì phải báo ngay cho ngươi kia hay.

Long Sinh gật đầu, đưa mắt nhìn bốn chung quanh rồi mỉm cười đáp:

-Bây giờ chúng ta dadng đứng ở trên đỉnh núi này vừa cao vừa dễ trông thấy, chi bằng chúng ta cứ lấy nơi đỉnh núi này làm chỗ gặp mặt, bất cứ tìm thấy hay không, bốn ngày sau chúng ta đều phải gặp nhau ở trên đỉnh núi này vào lúc giữa trưa.

Dật Tư với mẹ con Tiêu Anh đều vâng lời, rồi nghe theo lời phân phối của LongSinh mỗi người đi một ngả tìm kiếm. Thị tài cao can đảm hơn người, Long Sinh chia tay mọi người đi xuống những khe núi hay hang hốc rất nguy hiểm để tìm kiếm.

ở Miêu Lãnh các độc vật hãn thế rất nhiều, bất cứ rắn rết cầm thú hung ác và độc địa đều đủ hết,, cả những hoa cỏ cây mây cũng thường có thể giết người được.

Long Sinh đi xuống những hang động thâm u, tất nhiên phải gặp rất nhiều trùng độc và mãnh thú nhưng võ học của ông ta đã luyện tới mức xuất thần nhập hoá rồi, cho nên dù có nguy hiểm đến đâu cũng đều bình yên vô sự. Có lần ông ta lỡ đi lầm vào một hang rắn, trong đó có một loại rắn rất độc tên là ThấtTinh Câu Tử, ông ta bị cuốn chặt, sau ông ta phải dùng nội gia cương khí mới đánh chết được con rắn ấy.

Ông ta khổ tâm tìm kiếm hai ngày liền mà không thấy tà giáo kia đâu hết, mà chỉ còn một ngày một đêm nữa là sẽ gặp lại DậtTư với mẹ con TiêuAnh cho nên ông ta không dám đi xa đành phải trở lại tìm kiếm bên kia ngọn núi cao.

Long Sinh bỗng thấy một con quái vật rất kỳ lạ ở cạnh khe núi, quái vật ấy là một con mối đỏ như máu, dài hơn năm thước, to như một cái thùng đang uống nước ở cạnh suối.

Từ khi vào Miêu Lãnh đến giờ, Long Sinh được trông thấy những con thằn lằn tuy nhiều, nhưng chưa bao giờ thấy con nào lại đỏ như máu và to đến như thế này, nên ông ta vội trốn ngay vào sau một tảng đá, hai mắt cứ ngắm nhìn con độc trùng biết bò và hiếm thấy này hoài.

Ông ta nhìn được một lúc, lại thấy một con thứ hai bò ra.

Con quái vật thứ hai này lại là con nhện đen khổng lồ.

Con nhện này tuy đen, nhưng tám cái chân của nó như tám cái móc gang, lại mọc khá nhiều lông vàng óng ánh.

Chỉ thấy bụng con nhện cũng to bằng cái chậu mà nếu trông thấy cả những chân ở hai bên bụng nó, thì ai ai cũng phải hãi sợ.

Con nhện đen ấy xuất hiện ở bên dưới suối, hình như nó đã luyện qua môn khinh công Thanh Bình Điểm Thuỷ thì phải. Chỉ thấy nó ở trên mặt nước bò mấy cái, đã đi như bay nhảy xổ tới chỗ con mối kia luôn.

Long Sinh biết những loại độc vật này thường thường hay lương sinh lương khắc, thế nào cũng có một trận ác chiến hạn hữu sẽ xảy ra cho mình xem luôn, phen này mình thật là may mắn.

Ngờ đâu con nhện đen vừa nhảy xổ tới trước mặt con mối kia, hai con độc vật hung ác lại không đánh nhau. Con mối đỏ như máu cũng không uống nước nữa, cùng con nhện đen bò vào trong một hang động vừa đen vừa sâu ở gần đó.

Long Sinh đang thất vọng, sau bỗng nghĩ ra một kế, liền bụng bảo dạ rằng:

"Hai con độc vật rất lớn này, một con là mối đỏ như máu, một con là nhện đen lông vàng, đều là vật hạn hữu trên đời này. Bây giờ chúng nó lại cùng chui vào trong một cái hang động như thế, có lẽ chúng có liên quan đến Ngũ Độc Cốc mà mình kiếm mãi vẫn chưa thấy cũng nên".

Nghĩ tới đó, ông ta cứ nằm yên ở đó đợi chờ, để xem có cái gì khác xảy ra nữa không?

Đợi chờ giây lát, quả nhiên ông ta lại thấy một con độc vật hiếm thấy và trông rất rùng rợn đáng sợ xuất hiện nữa.

Con độc trùng này là một con rết màu tía, dài chừng ba thước.

Mỗi một khúc xương của con rết đều to bằng chén nước, hai mắt nó trông như hai ngọn đèn, nó ở sau động đá lởm chởm bên kia bờ suối bò ra. Một trăm cái chân cùng bò một lúc không khác gì bay lơ lửng trên không vậy. Nó cũng chui vào cái hang động tối om kia.

Long Sinh mừng rỡ khôn tả, bụng bảo dạ rằng:

"Đã có ba con độc vật chui vào trong hang rồi, nếu còn hai con nữa tới góp đủ số, thì ta có thể đoán chắc cái hang động tối om kia thể nào cũng có liên quan với Độc Cốc. Lúc ấy ta sẽ mạo hiểm vào bên trong dò thám xem sao... Vừa nghĩ tới đó, ông ta quả nhiên lại thấy con độc vật thứ tư xuất hiện.

Nhưng con độc vật này lại không hung ác đáng sợ như ba con kia,. Trái lại hình dáng của hó rất ngộ nghĩnh và hoạt kê.

Nó là một con cóc khổng lồ, đường kính của bụng nó dài chừng bốn thước, màu xam xám, khắp mình mẩy đều có những nốt mụn sần sùi nổi lên. Nó chỉ có một đặc điểm là to kỳ lạ thôi, chứ ngoài ra không có cái gì là đặc biệt và kỳ lạ hết.

Nhưng mắt của Long Sinh sáng như điện. Ông ta đã trông thấy con cóc này tới đâu, cây cỏ ở đó vàng úa ngay, đủ thấy trong người nó có chất độc lợi hại như thế nào, nhất là những nốt mụn mọc ở khắp mình mẩy khi gặp kẻ địch, có thể phun ra những nước độc lợi hại vô cùng.

Hình thù của con cóc này tuy đần độn, nhưng hành động lại nhanh không thể tưởng tượng được. Mỗi một cái nhảy của nó đi xa ít nhất hàng ba bốn trượng.

Nó ẩn thân ở dưới sườn núi, chỗ Long Sinh ẩn núp. Vừa xuất hiện một cái, nó đã nhảy tới cạnh suối, đột nhiên há cái mồm thật to ra hít một hơi thật lớn. Bụng nó phình lên, và to gấp rưỡi trước ngay.

Long Sinh biết hành động này của con cóc là muốn nhảy qua cái suối.

Quả nhiên con cóc hít đủ hơi xong liền lép bụng một cái, rồi lại phun hơi ra và mồm nó kêu đến "ộp" một tiếng thực lớn. Hai chân sau đạp mạnh vào hòn đá, người nó đã phi lên cao và vượt qua ngọn suối sáu bảy trượng ngay.

Con cóc sang tới bên kia bờ suối, tất nhiên nó cũng chui luôn vào trong hang động tối om kia.

Long Sinh thấy thế, cảm thấy rất hứng thú gắng công chờ đợi thêm vì ông ta nhận thấy sự xét đoán của mình đã đúng. Cái hang động tối om kia chắc thể nào cũng là cửa ra vào của Ngũ Độc cốc.

Con mối đỏ như máu, con nhện đen lông vàng, con rết màu tía, với con cóc khổng lồ màu xám kia, đều là những độc vật hãn hữu, chúng đã lần lượt xuất hiện rồi thì tất nhiên còn con thứ năm thể nào cũng sắp xuất hiện đến nơi chứ không sai.

Một mặt chờ đợi con thứ năm xuất hiện, Long Sinh ước đoán thầm::

"Con độc vật thứ năm xuất hiện đây, nếu không phải là một con độc xà dị hình, thì thể nào cũng là con Kim Câu Độc Khiết mà mình ở xa tới tìm kiếm?" Sự đời lắm lúc nó lại xảy ra trái hẳn với sự tưởng tượng. Thì ra ông ta đợi chờ hàng nửa tiếng đồng hồ mà vẫn không thấy con độc vật thứ năm xuất hiện nữa.

Ông ta vốn là một kỳ nhân, trong lúc thất vọng, bỗng nghĩ ngay ra một ý tưởng kỳ lạ.

Long Sinh vẫn cương quyết tin tưởng sự ước đoán của mình không sai, và cho con độc vật thứ năm không phải ở bên ngoài tới mà đã ở sẵn trong hang động rồi.

Nói tóm lại, con độc vật thứ năm ấy mới là con Chúa của năm con độc vật. Vừa rồi bốn con nọ lần lượt đi vào trong hang như thế, là vào hầu Chúa đấy thôi.

Long Sinh càng nghĩ càng nhận thấy mình đoán không sai nên ông ta quyết tâm chui vào trong hang động đó thám hiểm.

Nhảy qua suối kia rồi, Long Sinh không dám đường đột tiến vào hang tối đen.

Trước hết ông vận chân khí lên khến khắp mình mẩy như có một làn gang thép bao bọc rồi dùng nội gia thần công phong bế các yếu huyệt.

Sửa soạn xong đâu đấy, Long Sinh mới đi vào trong hang động tối om nọ.

Đường lối của hang động ấy quanh co khúc khuỷu chứ không thẳng trượt như những cái hang khác, đi vòng mấy lối ngoẹo, đường đi càng vào càng tối om.

Nhưng Long Sinh đã khổ luyện hơn ba chục năm nội ngoại công đã luyện tới mức xuất phàm nhập thánh rồi, nên hai mắt của ông ta càng sáng như điện, có thể trông thấy bất cứ một cái gì ở trong bóng tối.

Long Sinh trông thấy đường đi quanh co khúc khuỷu lúc thì lên cao lúc lại xuống thấp nhưng đi mãi ông ta vẫn không thấy tung tích bốn con độc vật kia đâu hết.

Trong hang động yên lặng như bãi tha ma, càng đi sâu càng rùng rợn thêm. Đi được hơn ba trăm trượng, ông ta mới thấy hai vật vô hình đã phá tan bầu không khí trầm tĩnh ấy.

Vật vô hình ấy là mùi thơm của hoa và tiếng nước chảy róc rách rất khẽ.

Thoạt tiên Long Sinh ngửi thấy mùi hoa trước, nhưng ông ta không hiểu đó là thứ hoa gì?Nó nồng hơn hoa mai, nhạt hơn hoa lan, nhã hơn hoa lài, thanh u hơn hoa quế, khiến người ta không sao phân biệt được nó là hoa gì?

Khi ngửi thấy mùi thơm thì ông ta cũng vừa nghe thấy tiếng nước chảy. Tiếng nước chảy cũng nhẹ lắm, chứ không phải là nước thác và cũng không phải là tiếng nước suối chảy chỉ nhẹ nhàng như gió thổi những làn sóng nhỏ tạt vào bờ thôi.

Long Sinh rất ngạc nhiên lại đi mấy vòng nữa mới thấy trước mặt có ánh nước sáng lóng lánh, và biến thành thủy động.

Địa thế quái dị khiến Long Sinh phải ngừng bước ngay, và trù trừ không biết có nên tiến thêm vào hay không?

Vì suốt dọc đường không thấy có đường lối nào khác, nên ông ta nghĩ bụng:

"Chả là bốn con độc vật:mối đỏ như máu, nhện đen lông vàng, rết màu tía khổng lồ và con cóc màu xám đều lội xuống nước mà tiến thẳng vào bên trong chăng?" Ông ta đang cau mày lại suy nghĩ bỗng trông thấy trên vách động có mấy con bò cạp hình tỳ bà dài chừng bốn năm tấc đang từ từ bò vào trong hang.

Trông thấy những con bò cạp kia, ông ta càng nhận thấy sự ước đoán của mình không sai, ông ta vội giở khinh công tuyệt đỉnh ra phi trên mặt nước mà tiến vào.

Từ lúc đi vào trong thủy động, suốt dọc đường không còn buồn tênh như trước nữa, vì hai bên vách với trên đỉnh, ông ta cứ phát hiện bò cạp độc luôn luôn, có con còn dài hơn một thước.

Lúc này lối đi không quanh co khúc khuỷu như trước nữa. Đi được vài chục trượng đã thấy có chút ánh sáng, rõ ràng đã sắp tới lối ra rồi. Ông ta càng hớn hở mùi hoa thơm cũng nồng hơn trước, bên tai hình như còn nghe thấy có tiếng người vọng tới rất khẽ.

Long Sinh nhận định. Trong thủy động có mùi hoa thơm này có lẽ chính là Bách Hoa đầm, và qua khỏi Bách Hoa đầm là sẽ tới Ngũ Độc Cốc, sào huyệt của bọn Bài Khiết tà giáo chứ không sai?

Người ta trong lúc lo âu kinh hãi và đi vào chỗ nguy hiểm thì bao giờ cũng đề cao cảnh giác, thấy việc gì cũng phải đề phòng cẩn thận, nhưng khi đã qua khỏi nguy hiểm thì đa số lại thường hay sơ suất chểnh mảng.

Phạm Long Sinh là một cao thủ thượng thặng như thế mà cũng phạm phải lỗi lầm trên.Nơi mà ông ta khổ tâm tìm kiếm bấy nhiêu ngày không thấy, bây giờ đã ở trước mặt, tất nhiên ông ta phải cao hứng vô cùng. Chỉ vì sự cao hứng đó, khiến ông ta quên chưa chú ý tới một việc nho nhỏ. Đó là vừa rồi ở bên ngoài mấy trượng, rõ ràng ông ta đã trông thấy một chút ánh sáng mặt trời rồi, nhưng đi sâu vào lại càng không thấy ánh sáng đó.

Long Sinh không đếm xỉa tới điểm ấy cứ tiếp tục thủng thẳng tiến vào trong, hai mắt chú ý vào con bò cạp lớn nhất dài ngót hai thước, đang bò ở đỉnh hang để coi xem đuôi của nó có phải màu vàng không?

Lúc ấy ông ta chỉ còn cách chỗ cửa hang chừng sáu bảy trượng thôi. Sở dĩ cửa động không có ánh sáng là vì bị con nhện đen lông vàng đang đậu ở đó che lấp cửa hang. Đừng nói Long Sinh đang chăm chú nhìn vào đuôi con bò cạp đặc biệt nọ xem là màu gì, mà không chú ý tới lối ra, dù ông ta có hội tụ tinh thần chú ý đến lối ra cũng không sao trông thấy con nhện đen như mực ở chỗ mình hơn mấy trượng đang giương oai định tấn công lén.

Con bò cạp lớn ở trên đỉnh hang từ từ bò về phía trước, Long Sinh cũng từ từ theo sau tiến lên.

Người với nhện xa cách nhau từ sáu bảy trượng rút ngắn còn bốn năm trượng, rồi từ bốn năm trượng rút ngắn xuống hai ba trượng.

Lúc ấy đôi bên chỉ còn cách nhau có chừng hai trượng thôi. Long Sinh ngẫu nhiên nhìn về phía trước liền giật mình kinh hãi.

Sở dĩ ông ta kinh hãi là vì hồi nãy rõ ràng xa xa trông thấy có một chút ánh sáng mặt trời mà sao bây giờ sắp ra tới cửa lại không thấy ánh sáng nữa.

Trong lòng đã kinh hãi thì tất nhiên Long Sinh dừng bước ngay.

Ông ta hưa ngừng bước, con nhện khổng lồ còn chuẩn bị đợi chờ nay nó thấy ông đã ngừng bước, lại tưởng đối phương đã phát hiện ra mình, nên nó tấn công trước. Chỉ nghe thấy "xoẹt" một tiếng dưới rốn nó đã có một nắm sợi thật lớn nhằm đầu Long Sinh phun tới.

Đối với con bò cạp ở trên đỉnh hang, Long Sinh còn hơi hãi sợ, nhưng đối với bóng đen trước mặt lai chỉ kinh ngạc thôi chứ không hãi sợ chút nào. Khi nghe thấy tiếng kêu "xoẹt" ông ta định nhảy lùi nhưng nắm sợi màu xám bạc của con nhện tung ra đã kết thành một cái lưới lớn ở trên không rồi.

Long Sinh thị tài nghệ hơn người, nên cũng can đảm hơn ai hết. Ông ta thấy tránh né không kịp, liền nghĩ ra một kế, không phản ứng gì cả để mặc cho lưới nhện bó chặt lấy mình.

Vì lúc này ông đoán chắc những con độc vật thông linh này là do người ta nuôi dạy. Người nuôi nấng dạy bảo nó tất nhiên là người của phái Bái Khiết tà giáo ở trong Ngũ Độc Cốc này.

Ông ta nhận thấy để cho lưới nhện bắt trói thể nào cũng bị đưa vào Ngu Độc Cốc xét xử như vậy đỡ phải tốn công lần mò một cách mù quáng như trước nữa.

ý kiến này của Long Sinh tuy rất khôn khéo, nhưng suýt tí nữa thì khốn khổ, nếu không nhờ có sự khổ tu ba mươi năm, võ công của ông ta đã luyện tới mức xuất thần nhập hoá thì cả tính mạng của ông ta đã suýt bị mâý con độc vật jhãn thế này nuốt chửng.

Vừa bị mạng nhện trói chặt, ông ta đã bị lôi về phía con nhện đen.

Nhưng người của ông ta chưa tới gần con nhện thì đã thấy trên đỉnh đầu có một vật gì giáng xuống.

Con vật đó là con bò cạp đặc biệt lớn dài gần hai thước đang bò ở trên đỉnh đầu.

Con bò cạp hung ác tuyệt luân, không khách khứa gì cả, vừa nhảy xuống lưới nhện đã quay đầu dùng cái móc ở đuôi định đốt Long Sinh ở trong lưới.

Chỗ Long Sinh bị nó đốt ngay ở gần kỳ Môn Huyệt ở vú bên trái. Cũng may trong khi vào hang động, ông ta đã chuẩn bị sẵn, bế hết các yếu huyệt hoá người thành gang cho nên mới không bị nó đốt chảy máu và không tổn hại gì hét. Nhưng ông ta cũng phải nhăn mặt, đủ thấy oai lực của cái móc độc ở đuôi con bò cạp bá đạo không kém gì Kim Cương chỉ của một nội gia trọng thủ vậy. Móc độc ở đuôi con bò cạp vừa đốt xong, thì hai cái càng sắc bén như đao kiếm của con nhện đã nhắm ngực ông rạch luôn hai cái.

Biết đối với những thứ độc trảo hay càng sắc bén của những loại độc vật này kông nên dùng cứng để chống đỡ, vì thế ông ta đã làm cho người mềm nhũn như không có xương mà lép ngay người lại. Nhờ vậy chỉ có chỗ ở trước ngực bị rạch hai đường thôi, chứ da thịt không hề bị suy chuyển chút nào.

Bò cạp với nhện tuy hung ác, độc địa vô cùng, nhưng về mặt linh tính thì chúng còn kém người ta xa. Chúng tưởng đốt và kìm như thế, dù Long Sinh không toi mạng thế nào cũng mê man bất tỉnh.

Long Sinh cũng biết điều đó, nên ông ta giả bộ chết, nín hơi, nhắm mắt, nằm yên ở trong lưới nhện, không cử động chút nào.

Người con nhện hơi thấp thoáng một cái, nó liền dùng cái càng sắc bén gạt luôn một thế. Chỉ nghe thấy kêu "ùm ùm" chỗ cửa hang đã mở ra luôn, ánh sáng mặt trời đã chiếu vào làm loé cả mắt.

Con bò cạp khổng lồ chui ra ngoài hang trước. Long Sinh hé mắt nhìn trộm, thấy đuôi con độc vật ấy chỉ hơi đen và hơi có một chút máu màu vàng nhạt thôi, chứ không phải vàng kim.

Con nhện cũng bò tám chân lôi kéo Long Sinh lăng không phi vào thủy động.

Lúc này Long Sinh lại cảm thấy sự mạo hiểm của mình rất lý thú, vẫn giả bộ chết nằm ở trong lưới, mở hí hí mắt để nhìn tình thế ở bên ngoài.

Ngoài cửa động là một cái đầm nước trông rất rộng lớn, đường kính dài chừng năm trượng. Giữa đầm có một cái đảo nhỏ. Trên đảo trăm hoa đua nở, mùi thơm của hoa toa? ra khiến người ta cảm thấy tinh thần khoan khoái. Giữa trăm cây hoa đó có xây dựng mấy căn nhà bằng trúc rất sạch sẽ.

Long Sinh tưởng con nhện lông vàng thế nào cũng đem mình lội vào đảo ở giữa đầm, người của Bái Khiết Giáo thể nào cũng ở trong mấy căn nhà trúc trên đảo ấy.

Ngờ đâu ông ta đã đoán sai. Con nhện lại đưa ông ta sang phía bên trái đảo, chỗ vách núi cao chọc trời, rồi bay tung lên.

Trong lúc ngừng giây lát. Long Sinh đã trông thấy hai ba tên thiếu nữ Mèo khoa? thân đang đùa rỡn ở trong bụi cây hoa ở trên đảo.

Con nhện khổng lồ và hung ác ấy dưới bụng lôi kéo một cái lưới trong đó có một người đột nhiên từ trên không giáng xuống. Thế hạ giáng tất nhiên phải mạnh vô cùng, mnhưng mấy thiếu nữ Mèo kia không vì thế mà thất kinh la lớn, trái lại chúng không thèm để ý là khác.

Long Sinh đang kinh ngạc, thì thấy mình đã bị con nhện lôi lên lưng chừng vách núi và đưa vào trong cái hố lõm khác gì một cái sân rộng chừng sáu trượng, nhưng phía sát vách núi lại có năm cái hang, một to, bốn nhỏ.

Cái hang lớn nhất cửa hang rộng chừng sáu, bảy thước ở ngay nơi chính giữa, còn bốn cái hang ở hai bên, cửa hang cũng rộng chừng ba bốn thước và rất chỉnh tề.

Long Sinh thấy thế ngạc nhiên và nghĩ bụng:

"Đầm nước này rộng chừng trăm trượng, có bé nhỏ gì đâu mà lại dưới ánh mặt trời, sao mình, Tạ Tiên tử với mẹ con Tiêu Anh đã đi tìm kiếm khắp nơi mà không thấy, thế là nghiã lý gì?" Nghĩ tới đó, nhân lúc lưới nhện hạ xuống mặt sân đá ông ta lăn ngay một vòng nằm ngửa lên để nhìn xuống dưới đầm.

Khi nhìn xuống bên dưới, Long Sinh mới biết cổ nhân dạy câu:"Đọc vạn cuốn sách không bằng đi muôn dặm đường" thật không sai chút nào, vì ông ta thấy cảnh vật ở nơi đây kỳ lạ không thể tưởng tượng được và không có sách vở nào có thể mô tả nổi.

Thì ra trên không chỗ cách đầm nước cao chừng hai trăm trượng, sánh sáng mặt trời từ đó chiếu xuống, mà trên đó, chỗ ánh sáng chiếu xuống ấy chỉ rộng chừng hai ba trượng thôi.. Khắp địa hình nơi đó không khác gì một cái hũ rượu, bên trên nhỏ bên dưới rộng. Nói tóm lại,nơi ấy chính là lòng núi của Miêu Lãnh. Nhưng trong lòng núi lại có một đầm nước lớn, giữa đầm lại có hòn đảo nhỏ.Ngoài cái lỗ hổng trên đỉnh núi có ánh sáng mặt trời chiếu vào lại còn có một thuỷ động rất bí hiểm để làm lối, đi thông ra bên ngoài.

Long Sinh, Dật Tư và mẹ con Tiêu Anh bốn người nếu chịu khó lên trên đỉnh núi này, mà ở trên lỗ hổng ngó nhìn xuống bên dưới, trông thấy cái đầm nước này thì đâu đến nỗi phải tốn công tìm kiếm bao nhiêu ngày mà không thấy?

Nhưng vfi tên đất là Ngũ ĐộcCốc thì có can dự gì đến đỉnh núi cao chót vót đâu?Vì thế bốn người cứ đi tìm những chỗ khe núi, sơn cóc, hay hang động lớn mà thôi, chứ không ai leo lên trên đỉnh núi cả.

Long Sinh đang kinh ngạc, đã nghe thấy trong hang động, ở chỗ sát vách có tiếng chân người rất khẽ vọng ra. Ông ta đưa mắt liếc nhìn thấy trong cái hang động lớn nhất, có một đạo sĩ tuổi ngoài ba mươi bước ra.

Đúng như lời đệ tử của phái Điểm Thương đã kể cho Dật Tư hay đạo sĩ này cũng mặc một cái áo bào màu đỏ, trước ngực có thêu một con Kim Câu Độc Khiết.

Đạo sĩ ấy đi tới trước con nhện lông vàng ngắm nhìn Long Sinh đang giả bộ chết giấc nằm ở trong lưới nhện, cười mấy tiếng rất quái dị, rồi hớn hở nói:

-Người này nằm ở trong lưới nhện độc mà chỉ chết giấc chứ không chết hẳn, quả thật là một diệu vật hiếm có dùng để tế sống Khiết Vương.

Nói xong, y móc túi lấy hai viên thuốc đỏ ném cho con nhện lông vàng, xua tay ra hiệu bảo nó thu hồi cái lưới đang trói LongSinh đi.

Con nhện nuối hai viên thuốc đỏ hồng trước, rồi chỉ thót bụng một cái, những sợi cuốn mình Long Sinh đã thu hồi sạch sành sanh.

Vì nghe thấy đạo sĩ nọ bảo định đem mình đi tế sống Khiết Vương, Long Sinh muốn được kiến thức thêm đôi chút bí mật của Bái Khiết tà giáo, nên ông ta thấy lưới nhện đã thu hồi rồi mà vẫn cứ nằm yên giả bộ chết giấc hoài.

Con nhện lông vàng thu hồi cái lưới xong, liền phi thân vào cái hang động thứ nhất ở bên trái của hang động lớn.

Đạo sĩ mặc áo bào đỏ cũng rất cẩn thận, chỉ thấy y phất tay áo một cái đã có một viên đạn màu đỏ nhằm người LongSinh bắn tới khi ở trước mặt của Long Sinh tự động nổ ngay, bắn ra một luồng sương mù màu hồng và có mùi thơm rất nhạt bao phủ hết mặt mũi của Long Sinh ngay.

Long Sinh đã bế các yếu huyệt, thì tất nhiên thất khiếu tức mắt, mũi, mồm và tai của ông ta cũng đều bế tắc cả rồi.

Chờ làn sương mù màu phấn hồng tan rã hết, đạo sĩ nọ mới tới gần lôi kéo Long Sinh ra chỗ giữa sân đá, dùng gân con giao trói ông ta vào cái cột đá cao hơn trượng dựng ngay chỗ chính giữa ấy.

Long Sinh cứ mặc cho tên nọ trói mình, bụng bảo dạ rằng:

"Chờ lát nữa ta xem xong các ngươi làm trò gì, lúc ấy ta mới trừng trị mấy tên tà ác các ngươi và mấy con độc vật cũng chưa muộn".

Trói LongSinh xong, đạo sĩ áo bào đỏ lại móc túi lấy một cái khăn lụa màu đỏ ra trùm lên trên đầu và mặt nạn nhân.

Thoạt tiên Long Sinh không hiểu tên đạo sĩ này hoá trang mình như một cô dâu để làm chi, nhưng ông ta nghĩ lại, mới vỡ nhẽ:

con bọ cạp mà chúng gọi là Khiết Vương chắc đã có thói quen hễ thấy người nào đầu phủ khăn đỏ như thế này chính là mồi mà bọn đạo sĩ dùng để hiến cho mình ăn, thế là nó bò lại vồ ngay người có khăn phủ đầu như mình bây giờ vậy.

Đạo sĩ áo bào đỏ làm xong mọi việc rồi, liền quay người nhìn về phía cửa hang động cung kính lớn tiếng la rằng:

đệ tử Thiên Vũ kính thỉnh giáo chủ với ba vị sư huynh ra ngoài hang động. Con nhện đen đã bắt được một người Hán, có thể dùng làm lễ vật để tế sống Khiết Vương đấy.

Nghe đạo sĩ nói Long Sinh đã hiểu ra được mấy việc như sau:

. Trong Ngũ Độc cốc này, Bái Khiết tà giáo chỉ có thầy trò năm người thôi.

. Ngoài tên giáo chủ chưa biết tên ra, còn ba người sư huynh của Thiên Vũ đạo nhân, có thể là xếp hàng theo:

Phong, Vân, Lôi và Vũ. Như vậy, ba cái tên ấy có thể là Thiên Phong, Thiên Vân và Thiên Lôi chứ không sai?

. Con bọ cạp chúa mà chúng gọi là Khiết Vương thể nào cũng thích ăn thịt sống của người Hán. Bằng không, trong Miêu lãnh này có biết bao nhiêu người Mèo thuộc và người Mèo rừng. Sao Thiên Vũ đạo nhân lại bảo mình là một món lễ vật hiến tế Khiết Vương rất hiếm có?

Ông ta đang suy nghĩ đã nghe thấy trong động lớn có tiếng chân bò của những con độc vật kêu "xào xào" vọng ra.

Nhờ đầu phủ cái khăn lụa đỏ, Long Sinh càng dễ nhìn hoàn cảnh xung quanh.

Trước hết ông ta thấy trong hang động lớn có ba con bò cạp lớn bò ra, và bò rất đều.

Ba con bò cạp này đều dài chừng thước tư, thước năm, nhưng đuôi con nào cũng màu xám đen.

Sau ba con bò cạp ấy, lại có ba con nữa to hơn, mỗi con dài chừng hai thước, nhưng đuôi của chúng ngoài màu xám đen còn hơi vàng nhạt.

Long Sinh biết ngay con bọ cạp đốt mình lúc nãy là một trong ba con ra sau.

Nhưng con nào cũng như con nào nên ông ta không thể nhận ra con nào đã đốt mình hồi nãy?

Sáu con bò cạp to quá cỡ, con nào cũng dài hơn ba thước đuôi của chúng đều dựng ngược lênvà đã biến thành màu vàng nhạt hết, không còn một tí màu xám đen nào cả.


Каталог: ebook -> Ebook-2


Поделитесь с Вашими друзьями:
1   ...   28   29   30   31   32   33   34   35   ...   42


Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©tieuluan.info 2019
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương