Lư Sơn Kỳ Nữ Tran Thanh Van



tải về 6.02 Mb.
trang20/42
Chuyển đổi dữ liệu05.11.2017
Kích6.02 Mb.
1   ...   16   17   18   19   20   21   22   23   ...   42

Lư Sơn Kỳ Nữ

Tran Thanh Van

 

CƠ DUYÊN TRONG SINH TỬ MẢY MAY



 

 

Tiêu Anh coi như quanh mình không có ai hết lại mỉm cười nói tiếp:



-Còn trận đấu ngày mai, hai người khỏi cần ra tay đấu, để một mình già này đối

phó với vợ chồng Dương Thúc Độ và Sở Lục Châu. Nếu già bị vợ chồng y giết

chết, già này chỉ mong Tạ tiên tử đem lá huyết thư đi công bố cho thiên hạ võ lâm

hay và cố làm sao đưa cho con gái của Ôn Sa đọc qua. Nhược bằng vợ chồng Âm

Dương Song Ma bị chết dưới Bạch Cốt Trảo Hồn Thủ và Tứ Sát Âm Hồn Sa của

già này thì già này thế nào cũng đi kiếm con gái của Ôn Sa để nó trả thù cho mẹ

nó. Như vậy Bạch Phát Qủy Mẫu xưa nay vận bị thiên hạ coi rẻ và chỉ muốn giết

được mới hả dạ, trước khi sám hối còn diệt trừ được hai hung ma cái thế, đã làm

một việc công đức cho thiên hạ, thì già có chết cũng yên lòng vô cùng.

Lúc này Độc Cô Sách với Dật Tư rất tôn kính Tiêu Anh, hai người chỉ có lắng tai

nghe thôi, chứ không còn biết nói gì.

Nói tới đó, mặt lộ vẻ rất hiền từ, Tiêu Anh nói với Độc Cô Sách tiếp:

-Độc Cô hiền tế, bây giờ trước mặt Tạ tiên tử già này cam đoan với hiền tế, máu

trong người con gái già này không có một chút căn bản tàn ác đâu. Nó rất đẹp, rất

thông minh, rất thuần khiết. Từ giờ trở đi, hiền tế phải đối xử tử tế với nó một chút.

Thể nào nó cũng xứng đáng là người vợ hiền của hiền tế.

Lúc này, mặt của Độc Cô Sách đỏ bừng, không khác gì bộ mặt của Quan Công

mà người ta vẽ ở trên tranh vậy. Nhất Thời, chàng không biết phải trả lời thế nào

cho phái.

Dật Tư nghiêm nét mặt lại nói với Tiêu Anh:

-Tiêu đại tỷ, Tạ Dật Tư tôi may mắn được làm chưởng môn của phái Điểm

Thương, tất nhiên phải biết quý trọng tên tuổi của mình. Chúng tôi đã kết oán với

vợ chồng Song Ma, thì chúng tôi phải tự giải quyết với vợ chồng y chưa chưa đến

nỗi phải lợi dụng đại tỷ liều thân thí mạng hộ chúng tôi. Đại tỷ không đoán ra được

thâm ý của chúng tôi đâu.

Tiêu Anh hơi ngẫm nghĩ cười nói:

-Vậy, tâm ý của tiên tử như thế nào, có thể cho ngu tỷ bết hay không?

Độc Cô Sách thấy Dật Tư nói như vậy cũng ngạc nhiên, ngơ ngác nhìn người chị

họ.

Dật Tư chỉ tay vào Độc Cô Sách mà nói tiếp:



-Tiêu đại tỷ, tôi nghe nói đại tỷ tuyển Độc Cô biểu đệ của tôi làm đông sàng quý

tế, tôi mới nghĩ tới cách tương kế tựu kế, không ngờ chuyện lại hoá thành thật.

Hoặc giả do mối lương duyên này mà may ra nó hoà giải nổi sự tích oán của đại tỷ

với Ôn Sa bấy nhiêu năm nay.

Tiêu Anh ngơ ngác không hiểu, cau mày lại hỏi:

-Tạ tiên tử có thể giải thích tường tận một chút nữa cho tôi hay được không?

Dật Tư vừa cười vừa hỏi lại:

-Có lẽ đại tỷ chưa biết Độc Cô biểu đệ của tôi còn có một bạn gái rất tri kỷ nữa

phải không?

Quả nhiên Tiêu Anh rất kinh ngạc hỏi lại:

-Con nhỏ ấy là ai?

Dật Tư vừa cười vừa đáp:

-Chuyện thiên hạ lắm lúc thực may mắn, không ai có thể ngờ được, nhất là về

thiên duyên của người đời. Người bạn gái ấy của Độc Cô biểu đệ lại là Ôn Băng,

con gái của Ôn Sa.

Tiêu Anh nghe nói thất kinh la lớn một tiếng, người run rẩy bẩy vội hỏi tiếp:

-Sao... lại có chuyện ngẫu nhiên kỳ lạ đến như thế được!

-Đối với mối oan thù của đại tỷ với Ôn Sa, tiểu muội cũng đã sớm biết là do hai

chữ hiểu lầm mà nên, chứ lỗi không ở một bên nào hết, phải sớm nghĩ cách hoà

giải mới được. Nếu không có thể khiến được Ôn Băng với lệnh ái, một dôi chị em

cùng cha khác mẹ, mà cùng lấy Độc Cô biểu đệ, thì có lẽ trận mưa máu gió tanh

này sẽ hoá thành một cuộc nhân duyên vui vẻ.

Tiêu Anh nghe nói mặt lộ vẻ rất cảm động, định lên tiếng cám ơn Dật Tư, nhừng

nàng đã vẫy tay gọi Độc Cô Sách:

-Độc Cô biểu đệ, lại đây ngu tỷ có chuyện muốn nói với hiền đệ.

Thì ra Độc Cô Sách hổ thẹn quá, không sao ngồi cạnh đó nghe hai ngươi nói

chuyện được mới giả bộ ngắm trăng mà thủng thẳng đi ra chỗ mép núi. Chàng

bỗng nghe thấy Dật Tư gọi mới đi tới. Dật Tư bật cười hỏi tiếp:

-Biểu đệ không nên e lệ như thế, và phải gọi Tiêu đại tỷ thêm một câu nhạc

mẫu nữa.


Độc Cô Sách gượng cười đáp:

-Vừa rồi tiểu đệ... chả... đã gọi rồi là gì?

Dật Tư vừa cười vừa nói tiếp:

-Đại trượng phu làm gì cũng phải nên quang minh lỗi lạc, không nên che lấp

những sự lầm lỗi của mình. Vừa rồi hiền đệ tưởng Tiêu đại tỷ với Ôn Băng cô

nương có mối thù rất lớn, nên hiền đệ mới cân nhắc thầm, giả bộ gọi đại tỷ là nhạc

mẫu. Nhưng bây giờ lá huyết thư của Ôn Sa đã ở trong tay của ngu tỷ, mới biết

Tiêu đại tỷ không phải là kẻ thù của Ôn Băng, trái lại chị ấy là mẹ của cô ta. Hiền

đệ đã được diễm phúc rất lớn, một mình độc chiếm đại tiểu nhị Kiều như vậy chả

lẽ hiền đệ lại không nên thành thực và cung kính mà gọi lại đại tỷ một câu nhạc

mẫu nữa hay sao?

Thấy Dật Tư nói như vậy, Độc Cô Sách càng ngơ ngác hồ đồ thêm, nhưng trong

lòng chàng không biết là mừng? Là yêu? Hay là hổ thẹn? Tuy vậy chàng vẫn nghe

lời nàng mà cung kính vái Tiêu Anh một lạy và gọi y thị bằng nhạc mẫu lần nữa.

Tiêu Anh hớn hở cười khanh khách và nói:

-Sung sướng thực! Sung sướng thực! Không ngờ mấy vụ tâm nguyện của già này

lại đều được giải quyết xong hết! Từ nay trở đi Bạch Phát Quỷ Mẫu Tiêu Anh

không cần tránh mặt người đời nữa, mà cần phải có một bộ mặt mới xuất hiện với

đời mới được!

Dật Tư vừa cười vừa đỡ lời:

-Ngày hôm nay Tiêu đại tỷ có nhiều chuyện mừng quá, tiểu muội phải biếu đại

tỷ một món quà làm lễ vật mừng mới được.

Tiêu Anh liếc nhìn Độc Cô Sách một cái cười hỏi lại:

-Tạ tiên tử, đến lễ vật cho con rể khi mới chạm mặt mà ngu tỷ còn chưa có, thì

ngu tỷ đâu dám nhận lễ vật mừng của hiền muội trước như thế?

Dật Tư mỉm cười đáp:

-Người nào cũng vậy, trong khi ra ngoài thì làm gì có mang theo mọi vật, cả tiểu

muội cũng vậy, món lễ vật mừng đại tỷ đây chỉ là tờ giấy của một người tú tài thôi.

Tiêu Anh đảo ngược đôi ngươi một vòng, rồi mỉm cười hỏi:

-Một tờ giấy của tú tài ư? Chả lẽ hiền muội lại muốn làm một bài thơ gì tặng cho

ngu tỷ chăng?

Dật Tư lắc đầu đáp:

-Lễ vật của tiểu muội biếu đại tỷ đây không phải là một tờ giấy hay một bài thơ

gì cả, mà chỉ là một chữ thôi.

Tiêu Anh càng thắc mắc không hiểu, liền cười hỏi tiếp:

-Một chữ ư?

Dật Tư vừa đỡ lời vừa nhìn Độc Cô Sách, nói tiếp:

-Độc Cô biểu đệ để ngu tỷ phải phiền đến bộ óc hiền đệ một chút để khôi phục

lại linh trí đã hồ đồ hàng nửa ngày trời rồi.Biểu đệ thử đoán xem ngu tỷ tặng một

chữ cho nhạc mẫu của hiền đệ để làm lễ vật. Chẳng hay chữ đó là chữ gì?

Chỉ hơi suy nghĩ một chút, Độc Cô Sách đã hớn hở đáp:

-Tiểu đệ đa đoán ra được rồi!

Dật Tư hỏi tiếp:

-Có thực đầu óc của hiền đệ đã khôi phục lại được linh trí rồi đấy không? Vậy

hiền đệ thử nói ra, ngu tỷ xem có đúng hay không?

Độc Cô Sách mỉm cười đáp:

-Tiểu đệ đã đoán thì thể nào cũng phải đúng. Có biểu tỷ định tặng một chữ làm

lễ vật mừng cho nhạc mẫu của tiểu đệ. Chữ đó là chữ Thánh để thay vào chữ Quỷ

ở trong biệt hiệu Bạch Phát Quỷ Mẫu phải không?

Dật Tư gật đầu quay sang nói với Tiêu Anh rằng:

-Xin thành thực mừng cho đại tỷ. Người ta quý nhất là biết quay đầu trở về

đường thiện, nên Dật Tư này xin mừng chị chữ Thánh mà Độc Cô biểu đệ vừa nói

đó.

Tiêu Anh lắc đầu thở dài đáp:



-Hai bàn tay của Tiêu Anh đã dính đầy máu tanh, bây giờ chỉ mong quần hùng

của võ lâm cho phép ngu tỷ được quay trở về chánh đạo, đó là một sự đại hân hạnh

rồi, chứ ngu tỷ rất lấy làm hổ thẹn, không dám nhận cái tên Bạch Phát Thánh Mẫu

như thế, mà chỉ muốn được người ta gọi mình là Bạch Phát Từ Mẫu cũng đã mãn

nguyện lắm rồi!

Dật Tư lại khuyên:

-Đại tỷ cứ yên tâm, hãy không nói đến chuyện con gái của đại tỷ, tiểu muội dám

chắc Ôn Băng xem xong lá huyết thư của mẹ cô ta, thế nào cô ấy cũng sẽ nhận đại

tỷ làm mẹ ngay.

Tiêu Anh thở dài đáp:

-Tạ tiên tử nói rất lý tưởng, nhưng ngu tỷ đâu dám ước vọng một cách quá đáng

như vậy!


Dật Tư lại nói tiếp:

-Đó là một việc hợp tình hợp lý, sao đại tỷ lại bảo là ước vọng quá đáng được?

Chờ ngày mai gặp gỡ vợ chồng Âm Dương Song Ma xong chúng tôi thể nào cũng

hoá giải mối thù ấy cho đại tỷ để mẹ con được đoàn tụ với nhau.

Tiêu Anh càng cảm động thêm đưa mắt nhìn Dật Tư, với giọng nói chí thành,

nghiêm nghị đỡ lời:

-Nếu tiên tử có thể làm cho ngu tỷ được toại nguyện sự ước mong đó, thì Tiêu

Anh này nguyện làm nô bộc cho phái Điểm Thương, suốt đời chịu nghe tiên tử sai

bảo.

Dật Tư vội xua tay và cung kính cảm tạ rằng:



-Tiêu đại tỷ chớ nên nói quá lời như thế, Tạ Dật Tư rất hoan nghênh Bạch Phát

Thánh Mẫu sẽ vĩnh viễn làm bạn thân của phái Điểm Thương.

Độc Cô Sách đứng cạnh đó lắng tai nghe, tới đây chàng liền xen lời khẽ hỏi Dật

Tư rằng:


-Biểu tỷ, sự thực Ôn Băng cô nương phải dùng họ gì mới đúng?

Dật Tư vừa cười vừa đáp:

-Đó là một đại sự, cả ngu tỷ cũng hồ đồ quên hỏi nhạc mẫu của hiền đệ điều đó.

Tiêu Anh vừa cười vừa hỏi:

-Tạ tiên tử muốn hỏi ngu tỷ đại sự gì thế?

Dật Tư đáp:

-Đến giờ Ôn cô nương phải nên đổi họ quy tông, nhưng chưa biết cha của cô ta

họ gì? Xin đại tỷ cho hay?

Nghĩ đến chuyện xưa, mặt lại lộ vẻ rầu rĩ, Tiêu Anh thủng thẳng đáp:

-Cha của nó họ Mộ Dung tên là Thu.

Dật Tư kêu "ồ" một tiếng khẽ gật đầu nói:

-Nếu vậy từ nay trở đi Ôn cô nương phải gọi lại là Ngọc Mỹ Nhân Mộ Dung

Băng mới đúng.

Nàng vừa nói dứt đưa mắt nhìn Độc Cô Sách bỗng kinh ngạc hỏi:

-Độc Cô Biểu đệ làm sao thế?

Thì ra Độc Cô Sách vừa nghe thấy Tiêu Anh nói tên chồgn y thị là Mộ Dung

Thu, mặt liền biến sắc người run lẩy bẩy lênngay.

Dật Tư hỏi như vậy mà Độc Cô Sách không trả lời, trái lại hỏi Tiêu Anh rằng:

-Nhạc mẫu có phải lệnh ái là Mộ Dung Bích đấy không?

Tiêu Anh ngạc nhiên vừa cười vừa hỏi lại:

-Sao hiền tế lại biết? Chả lẽ hiền tế và Mộ Dung Bích đã quen biết nhau rồi hay

sao? Như vậy hiền tế đủ biết nhạc mẫu không nói ngoa đấy chứ?

Lúc ấy Độc Cô Sách bỗng cảm thấy đầu óc choáng váng, vì chàng đã chứng

thực sự ức đoán củ mình không sai. Tiêu Anh với Dật Tư thấy thái độ của chàng

như vậy đều ngơ ngác nhìn chàng.

Từ trước đến nay Độc Cô Sách vẫn yên trí người đã cùng mình điên đảo một

phen ở trong Tây Thi cốc ngày nọ là Mộ Dung Bích và từ đó đến nay chàng vẫn

ghét nàng ta quá dâm đãng, bây giờ lại thành vợ thành chồng thực sự. Cho nên mới

kinh hãi đến như vậy.

Chàng định kể lại câu chuyện đó, nhưng nhận thấy chuyện ấy rất hoang đường

vả lại nói toạc ra là mình không ưa sự quá dâm ô của Mộ Dung Bích như vậy thì

làm sao mà nói ra mồm được? Chàng không ngờ cuộc hôn nhân này lại thành sự

thật rồi, muốn chối bỏ cũng không được mà từ chối thì mình lại không muốn lấy

phải một người vợ dâm đãng như thế. Lúc này chàng tiến thoái lưỡng nan, cũng vì

vậy mà chàng không dám nhìn vào tầm mắt của Tiêu Anh với Dật Tư đang nhìn

mình.


Dật Tư càng hoài nghi thêm vội tiến lên một bước khẽ hỏi:

-Biểu đệ, chuyện gì thế?

Nhưng tiến lên một bước thì Độc Cô Sách lại lùi hai bước, mặt cũng tái mét

chẳng nói chẳng rằng. Tiêu Anh cũng tiến gần mỉm cười hỏi:

-Hiền tế, có chuyện gì cứ nói đi, việc gì mà phải hổ thẹn như vậy? Có phải hiền

tế đã gặp mặt con gái của nhạc mẫu là Mộ Dung Bích rồi phải không?

Độc Cô Sách vừa lui bước gật đầu. Tiêu Anh lại hỏi tiếp:

-Có phải con gái của nhạc mẫu đẹp như hoa nở, trong trắng như ngọc ngà phải

không?

Độc Cô Sách không dám phủ nhận sắc đẹp của Mộ Dung Bích nên thấy Tiêu



Anh nói như thế chàng lại gật đầu. Tiêu Anh rất thương đứa con gái duy nhất thấy

Độc Cô Sách gật đầu khen ngợi, lại càng tươi cười thêm, hớn hở hỏi tiếp:

-Độc Cô hiền tế đã biết con gái của già này đẹp tuyệt trần và bây giờ lại được

kết duyên Tần Tấn với nhau rồi. Vậy tại sao thần sắc của hiền tế lại không vui như

thế?

Lúc ấy Độc Cô Sách đã lui tới chỗ mép sườn núi rồi vì không biết trả lời câu hỏi



của Tiêu Anh ra làm sao nên cứ cảm thấy mơ hồ ngẩn ngơ, sau cùng chàng nghiến

răng mím môi nhún vai một cái nhảy lui ngay về phía sau hơn bốn trượng, như sao

sa rớt thẳng xuống dưới vực thẳm sâu nghìn trượng ngay.

Dật Tư với Tiêu Anh có ngờ đâu Độc Cô Sách lại có cử chỉ ấy, nên cả hai người

đều thất thanh kêu la, và vội giơ tay ra ngăn cản thì đã muộn rồi.

Hai người đứng ở mép núi nhìn xuống bên dưới chỉ thấy Độc Cô Sách biến thành

một cái chấm đen, rơi vào đám mây bay lơ lửng mất tích.

Nếu không có cách giải cứu đặc biệt hay gặp cơ duyên gì thì dù Độc Cô Sách có

là xương đồng da sắt đi chăng nữa, khi rớt xuống dưới đáy thung lũng thể nào cũng

bị tan xương nát thịt.

Tạ Dật Tư thân làm chưởng môn của phái Điểm Thương, đã từng trải trăm trận

đấu và qua bao nhiêu sự nguy hiểm gian truân, mà gặp trường hợp này nàng cũng

phải cuống quít, lắc đầu thở dài, ứa nước mắt ra.

Tiêu Anh mặt lầm lì, mắt nhìn xuống dưới sơn cốc mồm lẩm bẩm tự hỏi:

-Lần thứ nhất Tiêu Anh ở trong Thiên Ma phái biết giác ngộ quay trở về đường

chính, thì chồng của tôi Mộ Dung Thu bị thảm hoạ. Đến giờ thay đổi hành vi lần

nữa thì con rể của tôi Độc Cô Sách lại bị kết quả thảm khốc như thế này! Chả lẽ số

trời đã định, Tiêu Anh này phải làm Bạch Phát Quỷ Mẫu nham hiểm độc ác mãi

hay sao?

Nghe y thị nói như vậy, Dật Tư rùng mình đến thoắt một cái, vội trấn tĩnh tâm

thần và khuyên rằng:

-Xin Tiêu đại tỷ không nên tức giận như thế. Không hiểu Độc Cô biểu đệ có

việc gì mà lại có cử chỉ lạ như thế? Nhưng tướng của y không phải là tướng yểu, lại

có tuyệt học của Đại Bi Tôn Giả may ra y không bị chết đâu. Chúng ta hãy xuống

dưới sơn cốc tìm kiếm xem sao đã?

Tiêu Anh cười một tràng dài, gật đầu đáp:

-Xuống dưới sơn cốc tìm kiếm xem, đó là lẽ dĩ nhiên rồi. Nếu y bị chết thì chị

em ta nhặt xác cho y. Nếu y chưa chết thì ngu tỷ vui lòng huỷ bỏ hôn ước để y khỏi

đau lòng.

Hai người bàn định với nhau xong, liền đi xuống dưới sơn cốc tức thì.

Dật Tư thắc mắc hỏi:

-Đại tỷ, theo đại tỷ vừa nói thì nhân phẩm của Mộ Dung cô nương tài hoa như

vậy và nhan sắc lại tuyệt vời, sao Độc Cô biểu đệ lại...

Không đợi Dật Tư nói dứt, Tiêu Anh đã đỡ lời:

-Ngu tỷ cũng rất thắc mắc, nhưng chỉ mong Độc Cô lão đệ chưa chết. Tiêu Anh

vui lòng cho phép y huỷ bỏ hôn ước. Nhưng dù sao cũng phải hỏi cho ra nguyên

nhân mới được.

Dật Tư vừa đi vừa cau mày lại suy nghĩ. Nàng bỗng lên tiếng nói tiếp:

-Tiêu đại tỷ, tiểu muội đã nghĩ ra được nguyên nhân ấy rồi.

-Tiên tử thử nói xem?

-Chắc trong khi hành đạo chốn giang hồ Độc Cô biểu đệ đã gặp Mộ Dung cô

nương rồi và hai người đã kết thâm thù với nhau. Nay đột nhiên kết thành vợ

chồng, nên biểu đệ mới cảm thấy tiến thoái lưỡng nan mà phải đâm đầu xuống vực

thẳm như vậy cũng nên?

Tiêu Anh nghe thấy Dật Tư nói như vậy cũng phải sợ hãi liền đáp:

-Tạ tiên tử đoán như vậy có lẽ đúng. Nhưng tại sao Độc Cô lão đệ lại không chịu

thổ lộ chân tình ấy cho chúng ta hay để cùng kiếm cách giải thoát mà lại dại dột

nhảy xuống vực thẳm tự tử như thế?

Dật Tư gượng cười:

-Nếu tiểu muội đoán không sai. Việc đó thể nào cũng lỗi tại biểu đệ trước. Nên

sắc mặt của y mới bẽn lẽn như vậy và ấp úng mãi không sao nói lên tiếng được.

Hai người tới dưới đáy thung lũng đều kinh ngạc và hoài nghi vô cùng vì kiếm

mãi không thấy tung tích của Độc Cô Sách đâu hết.

Tiêu Anh cau mày nói tiếp:

-Sao lại có lắm chuyện không thể tưởng tượng được xảy ra cùng một lúc thế

này? Nếu Độc Cô lão đệ chết thực thì dưới đáy thung lũng này phải có xác chết

chứ? Nếu Độc Cô lão đệ bị thương thì phải nằm ở quanh đây rên rỉ? Nhưng bây giờ

không có tung tích của y ở nơi đây. Ngu tỷ không tin y bị rớt từ trên cao xuống mà

không việc gì rồi bỏ đi như thế được?

Xuống dưới đáy thung lũng, không thấy xác của biểu đệ Dật Tư mới yên tâm,

liền mỉm cười nói với Tiêu Anh rằng:

-Tiêu đại tỷ, việc này tuy thần bí khó hiểu, nhưng không thấy xác của biểu đệ,

chúng ta có thể đoán chắc rằng y chưa chết. Bây giờ chúng ta tạm rời khỏi nơi đây

trước khi tiểu muội chắc thế nào cũng phải kiếm thấy y. Xin đại tỷ cứ yên tâm tiểu

muội thế nào cũng phải tìm cho ra manh mối rồi thưa cùng đại tỷ sau.

Sự thể đã xảy ra như vậy. Tiêu Anh cũng đành nghe lời Dật Tư, y thị gượng cười

đáp:

-Tạ tiên tử, chúng ta thử quay trở lên tìm kiếm lần nữa xem sao đã?



Dật Tư gật đầu, hai người lại quay trở lên, vừa đi vừa xem xét vách núi chỗ Độc

Cô Sách rớt xuống, để xem Độc Cô Sách có vết tích gì sót lại không? Nhưng tìm

kiếm mãi cũng không thấy gì hết, Dật Tư liền nói với Tiêu Anh rằng:

-Đại tỷ, quí hồ biểu đệ chưa chết, tiểu muội dám chắc việc này thể nào cũng ra

manh mối. Bây giờ chúng ta hãy tạm gác chuyện của y sang bên đã. Bây giờ đại tỷ

phải quyết định trước, rời khỏi nơi đây rồi đi kiếm Ôn Băng đưa cho cô ta xem lá

huyết thư để tiêu giải mối đại cừu trước, hay là đi kiếm Mộ Dung Bích hỏi xem cô

ta đã có thâm thù gì với Độc Cô biểu đệ?

-Tạ tiên tử, theo ý ngu tỷ thì chuyện này nên để tới ngày mai vào đúng giờ này

hãy nói tới thì hơn.

Dật Tư hỏi tại sao? Tiêu Anh đáp:

-Vợ chồng Âm Dương Song Ma khó đấu lắm, tuy công lực ngu tỷ đã luyện thành

công hai môn võ công rất ác độc,nhưng chỉ dám nói có năm thành là có thể thắng

nổi họ thôi. Nếu ngay mai ngu tỷ bị y thị giết chết thì tất cả ân oán đều tiêu tan

hết, như vậy còn đi tìm kiếm Ôn Băng với Mộ Dung Bích nữa làm gì?

Dật Tư vội xua tay vừa cười vừa đỡ lời:

-Thưa đại tỷ, việc ngày mai tiểu muội muốn một mình đảm nhiệm việc ấy. Vì ân

cừu của bản thân với con gái của y mà đại tỷ bị phiền não quá nhiều, nên đại tỷ

khỏi...

Tiêu Anh vừa cười vừa cướp lời:



-Tạ tiên tử bất cứ biểu đệ của tiên tử có thành tế tử của ngu tỷ hay không ngu tỷ

cũng bắt chấp. Nhưng ngu tỷ đã hứa giúp tiên tử rồi thì ngày mai thể nào cũng phải

liên tay với tiên tử đối phó với vợ chồng Song Ma. Hai chúng ta đấu với vợ chồng

chúng chưa chắc đã đắc thắng. Vậy một mình tiên tử dù võ công cao siêu đến đâu

cũng không thể nào địch nổi vợ chồng chúng đâu.

Dật Tư thấy Tiêu Anh có lòng thành như vậy không tiện từ chối nữa, liền quyết

định thầm thế nào mình cũng sẽ giúp cho y thị hoà giải mối đại thù với Ôn Băng

để báo đáp tấm thịnh tình này của y thị.

Thế là cân quắc nhị kiệt tĩnh tâm định khí ở lại trên núi Đinh Vân để chờ đợi vợ

chồng Song Ma đến phó ước.

Đêm Trung Thu đã qua, sáng ngày mười sáu đã đến. Rồi từ sáng tới trưa, từ trưa

đến chiều tối, hai người đợi chờ mãi cũng không thấy vợ chồng Dương Thúc Độ

tới.

Tiêu Anh rất ngạc nhiên cau mày lại hỏi:



-Xưa nay Âm Dương Song Ma không bao giờ sai lời hứa cả. Cuộc hẹn ước hôm

nay liên can tới mối thù cho con gái cưng duy nhất của vợ chồng y. Vậy sao đến

giờ vẫn chưa thấy vợ chồng y tới?

Y thị vừa nói dứt, bên dưới chân núi đã có tiếng rú kinh người vọng lên. Tiếp

theo đó, một cái bóng người nhanh như điện chớp phi lên trên đỉnh núi. Người vừa

tới đó có phải là một trong hai vợ chồng Song Ma hay không? Tại sao vợ chồng y

lại chỉ có một người tới như vậy?...

Hãy nói Độc Cô Sách nhảy xuống dưới vực thẳm trước. Chàng bỗng nghe nói

Mộ Dung Bích người mà mình ghét nhất, lại là con gái của Tiêu Anh, khiến chàng

cảm thấy tiến thoái lưỡng nan, bất đắc chí mới đánh liều nhảy xuống vực thẳm.

Nhưng khi đang lơ lửng trên không chàng mới nhận thấy mình không nên chết như

thế vội, việc ở Tây Thi cốc là mình trúng phải chất kỳ độc của Tây Thi Thiệt, chứ

không phải là mình hoang đường truỵ lạc, như vậy mình vẫn có thể thản nhiên

trách Mộ Dung Bích phẩm cách thiếu đoan trang, rồi mình xin thủ tiêu hôn ước với

Tiêu Anh. Huống hồ mình là môn hạ của ân sư, mà ân sư lại chỉ có một mình mình

thôi, ngày thường dạy dỗ mình không quản công khó nhọc để mong mình đàn kiếm

giang hồ phó chính khí đả bất bình, làm rạng rỡ cho võ lâm. Sao bây giờ mình lại

hồ đồ mà nhảy xuống vực thẳm tự tử như thế này, không những không rửa sạch

được nỗi oan ức ở Tây Thi cốc, mà còn làm cho ân sư đau lòng là khác, dù mình

tôn kính Tiêu Anh đã cải tà quy chính, mình không nhẫn tâm chê trách Mộ Dung

Bích, người mà y thị đã coi như là thánh nữ và quý hơn tính mạng lại là một thiếu

nữ dâm đãng không thể tưởng tượng được. Nếu mình chỉ trích Mộ Dung Bích như

thế thì Tiêu Anh thế nào cũng đau lòng vô cùng. Mình định tạm thời nhận lời

trước, để chờ đấu với Âm Dương Song Ma xong hãy đến Thiên Nam đại hội sang

năm, quét sạch Hoàn Vũ Cửu Sát rồi, lúc ấy mình hy sinh tính mạng, như vậy chả

hơn là chết một cách vô giá trị như thế này? Thực là cổ nhân nói không sai, có cái

chết nặng tựa như Thái Sơn mà cũng có cái chết nhẹ tựa lông hồng.

Tuy lúc này Độc Cô Sách đã hiểu thấu lý lẽ ấy, nhưng khốn nỗi thân hình đang

bị rơi xuống nhanh như sao, thì biết làm sao được?

Người nào cũng vậy, khi nhảy xuống sông tự tử lúc bị ngộp nước rồi mới biết hối

hận, người uống thuốc độc cũng thế, đến khi thuốc độc làm nguy, thì mới cảm thấy

tham sống biết bao, nhưng muốn thoát chết thì đã muộn rồi. Cho nên thánh hiền

mới có câu: "Sa chân một bước ngàn thu hận, hồi tâm hoá khách trăm năm". Lúc

này Độc Cô Sách đúng như trường hợp của những người nói trên, chàng mới biết

hành động của mình thực quá ngu xuẩn, nhưng người đang rớt xuống dưới thung

lũng, đang xuyên qua những đám mây bay lơ lửng...

Không biết có phải số chàng không đáng chết, hay là nhờ tổ tiên chàng có ân

đứng nên được may mắn có người bảo vệ cho chàng chăng?

Trong lúc chàng rớt xuống được hơn ba mươi trượng thì bỗng có một sức lực

mạnh vô cùng ở vách núi đưa ra, khiến người chàng đang rớt thẳng lại hoá ra bay

chéo lên, nhờ vậy đã rớt xuống chậm hẳn.

Độc Cô Sách là người có tuyệt kỷ, nay bỗng có khí lực trợ giúp như thế, chàng

vội vận chân khí ra, giở thân pháp "Phi thuý phiêu phong" ra (sợi bông bay lơ lửng)

mà thuận tay chộp luôn một sợi dây mây ở chỗ vách núi, nhưng vì người chàng

nặng và đà rớt xuống vài trượng nữa, chờ khi chàng thấy đã rớt xuống chậm hẳn

lúc ấy chàng mới hơi dùng sức đưa người vào trong một tảng đá ở gần đó, dù sao

quần áo và da thịt cũng bị rách và cọ sát nhiều chỗ.

Độc Cô Sách vừa hoàn hồn xong, ngửng mặt nhìn vào vách núi ở phía đối diện

và nghĩ bụng:

"Không hiểu cao nhân nào đã dùng cương khí cứu ta như thế?"

Chàng để ý nhìn kỹ, thấy vách núi bên đó thẳng tuột như vách tường, không có

một bóng người nào hết, sau chàng thấy phía bên trên chừng hai ba chục trượng có

một cây thông cổ thụ, với một bụi mây, hình như trong bụi mây có một cái hang

động. Chàng đoán chắc người cứu mình thể nào cũng ở trong hang động đó. May

thay chỗ gần chàng đứng có một sợi mây lâu năm rất dài đeo lơ lửng ở trên vách

núi, chàng liền đi tới đó coi thử sợi mây xem có đủ sức không rồi mới nắm sợi mây

ấy đu mạnh để sang vách núi bên kia. Thế là chàng không khác gì là một con vượn

đã đu sang được bên kia vách, cách xa chỗ chàng vừa đứng chừng hai mươi trượng.

Lúc ấy Dật Tư và Tiêu Anh đang xuống dưới đáy thung lũng tìm kiếm chàng.

Độc Cô Sách vừa hổ thẹn vừa hoảng sợ rõ ràng trông thấy hai người đang tìm

kiếm mình hẳn hoi, nhưng chàng không dám ra gặp hai người, mà chỉ núp ở trong

bụi mây để chờ Dật Tư với Tiêu Anh đi khỏi mới dám ló mặt ra mà leo tới hang

động chàng đã trông thấy hồi nãy.

Hang động này không lớn lắm, nhưng tối đen như mực và không biết sâu rộng ra

sao.

Độc Cô Sách đã nhận định người cứu mình thể nào cũng ở trong hang động,d



dồgn thời chàng lại không muốn gặp hai người, nên vội tiến vào trong hang động

ấy luôn.


Ngờ đâu chàng vào trong hang đó đi được một quãng đã thấy một thứ mùi thơm

kỳ lạ, càng đi sâu vào bao nhiêu mùi thơm ấy càng nồng bấy nhiêu. Chàng vừa hít

mạnh một cái, đã thấy thần trí mê man, rồi bất tỉnh nhân sự ngay.

Không biết mê man bao lâu, khi lai tỉnh, giật mình kinh hãi, vì thấy mình đang

nằm trong một cái hang động rất lớn và tối om như mực. Chàng kêu "ủa" một

tiếng, vội ngồi ngay dậy thì bỗng trong bóng tối có giọng khàn khàn hỏi:

-Lão đệ đã tỉnh rồi đấy à? Lão đệ đã thử hít một hơi thật mạnh xem bụng và

ngực có đau nhức không?

Độc Cô Sách tuân theo lời dạy bảo của người đó hít thử một cái cảm thấy không

việc gì cả, liền chắp tay vái chào vừa cười vừa đáp:

-Thưa tiền bối, tại hạ không thấy đau đớn gì hết.

Người nọ ngạc nhiên khẽ thở dài một tiếng và nói tiếp:

-Mùi thơm mà lão đệ ngửi phải là của một con nghiệp long rất kỳ độc phun ra,

người thường trúng phải chất độc ấy của nó dù không chết thì ngực và bụng cũng bị

đau mấy ngày. Nay lão đệ chỉ mê man bất tỉnh có mười tám giờ đã lành mạnh

ngay, thực là hiếm có.

Độc Cô Sách thất kinh hỏi:

-Thưa tiền bối, tại hạ đã mê man mười tám giờ rồi ư?

Giọng khàn khàn ấy đáp:

-Lão đệ ngộ độc vào tối Trung Thu, bây giờ đã là mười bảy tháng tám rồi.

Nghe thấy đối phương nói mười bảy tháng tám, Độc Cô Sách biết chị họ mình

với Tiêu Anh hai người kịch chiến với Âm Dương Song Ma từ hồi hôm rồi. Chàng

rất lo âu không biết kết quả trận ác chiến hiếm có ấy ra sao? Ai thắng ai bại? Ai

mất ai còn?

Nghĩ tới đó chànglại thấy giọng khàn khàn kia hỏi tiếp:

-Có phải lão đệ cảm thấy trong người khó chịu đấy không?

Độc Cô Sách lắc đầu đáp:

-Cám ơn lão tiền bối đã hai lần ra tay cứu giúp, tại hạ đã lành mạnh như thường

không cảm thấy khó chịu chút nào.

Người nọ ngạc nhiên hỏi lại:

-Lão phu chỉ cho lão đệ uống thuốc giải độc thôi, chứ không hề ra tay cứu lão đệ

lần thứ hai nào cả.

Độc Cô Sách bèn kể chuyện hôm Trung Thu mình bị rớt xuống dưới vực thẳm

như thế nào cho đối phương nghe rồi chàng ngạc nhiên hỏi lại:

-Chả lẽ người sử dụng Vô hình cương khí cứu viện khiến tại hạ không bị tan

xương nát thịt không phải là tiền bối ra tay hay sao?

Ông già có giọng khàn khàn thở dài một tiếng rồi đáp:

-Lão đệ quý đại danh là gì? Tương lai của lão đệ rất rực rỡ.

Độc Cô Sách vừa cười vừa đáp:

-Tại hạ họ Độc Cô tên là Sách, chưa thỉnh giáo lão tiền bối quý tính danh là gì?

Tại sao lão tiền bối lại khen ngợi tại hạ như thế?

-Lão phu không dùng đến tên tuổi đã lâu rồi, Độc Cô Sách lão đệ cứ gọi lão là

Bán Tử lão nhân đi, còn lão đoán chắc lão đệ tương lai rất rạng rỡ, là vì thấy lão

đệ bị rớt xuống vực thẳm không chết, như vậy là người có phúc lớn, cho nên mới

dám nói như thế. Hang động cổ lão đang ở đây là một quái động, trong động không

những có con Bích Long rất kỳ độc và cứ đến mùng một hay ngày rằm, trong động

thể nào cũng có một luồng cương khí rất mạnh phu ra. Lão đệ rất tốt phúc, nên khi

rớt xuống vừa gặp cương khí ở trong động phu ra, cho nên lão đệ mới thoát chết,

như vậy tương lai của lão đệ chả sẽ rạng rỡ vô cùng là gì? Lão đệ đã có phước như

vậy, cân cốt và tư chất lại đặc biệt hơn người, từ giờ trở đi bất cứ làm việc gì lão đệ

cũng sẽ thành công hết.

Độc Cô Sách nghe tới đó toát mồ hôi lạnh ra và nghĩ bụng:

"Lần này may mắn thoát chết, từ lần sau trở đi nhất cử nhất động ta phải hết sức

cẩn thận mới được, chứ không mù quáng và xúc động như lần này nữa".

Trong lúc chàng đang nghĩ ngợi, thì Bán Tử lão nhân lại thở một tiếng thực dài

có vẻ rất não nùng, hình như ông ta đã có nỗi khổ tâm gì rất đau đớn vậy.

--------------------oOo--------------------

Lư Sơn Kỳ Nữ

Tran Thanh Van

 

CHỈ ĐỂ LẠI MỘT QUẠT Ở TRẦN GIAN



 

 

Độc Cô Sách nghe thấy Bán Tử lão nhân thở dài một tiếng rất não nùng, vội lên



 

 

 



tiếng hỏi:

-Lão tiền bối, nghe thấy tiếng thở của tiền bối, tại hạ nhận thấy hình như bên

trong có sự gì thương tâm thì phải?

Bán Tử lão nhân lại thở dài đáp:

-Không biết Độc Cô Sách lão đệ có vui lòng nghe câu chuyện thương tâm của

lão không?

Độc Cô Sách cũng thở dài một tiếng rồi đáp:

-Xin mời lão tiền bối cứ nói! Độc Cô Sách đang là người rất đau lòng, cũng rất

muốn được nghe câu chuyện đau thương của lão tiền bối.

Bán Tử lão nhân bỗng bật cười nói tiếp:

-Sự thương tâm của lão đệ thì dễ đoán lắm, vì lão đệ là một thanh niên anh tuấn

trông người lại rất phong lưu, thì thế nào cũng không thoát khỏi chữ Tình.

Độc Cô Sách gượng cười đáp:

-Câu chuyện đau lòng của lão tiền bối chắc cũng không khó đoán đâu? Người

đời ai cũng bị khoá "lợi", xích "danh" cùm chặt lấy mình. Khoá lợi tuy cứng, nhưng

khoá không nổi những nhân vật hay ngao du thiên hạ như lão tiền bối. Vì vậy tại

hạ mới đoán chắc việc khiến cho lão tiền bối phiền não, chắc thể nào cũng là sợi

xích "danh" chứ không sai?

Bán Tử lão nhân thở dài một tiếng đáp:

-Độc Cô lão đệ đoán đúng đấy, cũng chỉ vì tức khí nhất thời mà chữ "danh" ở

trên đời đã làm cho lão phu sống cô độc buồn tênh trong mấy chục năm trời!

Nghe thấy đối phương nói tới mấy chục năm trời. Độc Cô Sách cũng phải giật

mình kinh hãi, chàng lại hỏi Bán Tử lão nhân:

-Xin thứ lỗi Độc Cô Sách đường đột hỏi câu này. Chẳng hay lão tiền bối là tăng,

là tục, là nho, hay là đạo?

Bán Tử lão nhân vừa cười vừa đáp:

-Lão đệ hỏi như vậy cũng lý thú đấy, chỉ có Tam Bảo là lão không có duyên

thôi, còn ba thứ kia thì lão đã từng trải cả. Tuy lão đã làm đạo sĩ rồi, nhưng chưa hề

vái qua Tam Thanh, lão đã mặc nho phục, nhưng chưa thi cử bao giờ.

Lúc này Độc Cô Sách đã hơi hoài nghi rồi, nhưng chàng vẫn chưa dám tin chắc

hẳn sự ước đoán của mình có đúng hay không, nên chàng lại hỏi tiếp:

-Nghe giọng nói của tiền bối, thì hình như mấy chục năm về trước tên tuổi của

tiền bối đã lừng danh khắp thiên hạ thì phải?

Cũng chỉ vì tên tuổi lẫy lừng thiên hạ, mà lão phải đau khổ mấy chục năm trời

nay như thế!

Nghe thấy ông ta nói như vậy, Độc Cô Sách đã nắm chắc bảy thành, liền mỉm

cười nói tiếp:

-Tại hạ ước đoán lão tiền bối là người có trí kế trác tuyệt, văn võ song toàn,

nhưng về phương diện nội lực và chân khí thì có lẽ vì sự khiếm khuyết của tiên

thiên mà hơi thiếu hoả hầu, nhưng đối với võ học tinh kỳ của các môn các phái, thì

lão tiền bối lại am hiểu hết?

Bán Tử lão nhân kêu "ối chà" một tiếng có vẻ kinh hãi hỏi lại:

-Độc Cô lão đệ, lão đệ sao lại gống hệt bạn cũ năm xưa của lão phu? Bằng

không sao lão đệ lại đoán đúng được như vậy?

-Tại ha không những đoán ra được cái hay cái dở của lão tiền bối, mà lại còn

biết rõ cả nguyên nhân và tại sao lão tiền bối lại đau lòng đến phải trốn người đời

ẩn cư ở một nơi như thế này.

Bán Tử lão nhân có vẻ không tin hỏi tiếp:

-Chắc lão đệ không thể nào đoán ra được việc của lão phu đâu.

-Tại hạ đoán chắc lão tiền bối bị tai hại vì hai cái vòng.

Bán Tử lão nhân ngạc nhiên la lớn:

-Hai cái vòng ư? Có phải là lão đệ chỉ vòng danh và vòng lợi đấy không?

Độc Cô Sách lắc đầu đáp:

-Hai cái vòng mà tại hạ nói đây là vòng hữu hình chứ không phải là vòng vô

hình. Nghĩa là Nhật nguyệt song hoàn, khí giới của Song Hoàn Quái Tú Trà Thiên

Cảnh đấy.

Bán Tử lão nhân thất thần kinh hãi la lớn một tiếng rồi lại nín thinh ngay. Độc

Cô Sách vừa cười vừa nói tiếp:

-Bây giờ Độc Cô Sách có nên thay đổi cách xưng hô Bán Tử lão nhân thành Bán

Kỳ lão nhân Nam Cung tiền bối không?

Bán Kỳ lão nhân Nam Cung Giáp gượng cười đáp:

-Độc Cô lão đệ tuổi còn trẻ như thế mà nghe ai nói đến chuyện xưa của lão phu

vậy?

-Nghe biểu tỷ của tại hạ là Lưu Vân Tiên Tử Tạ Dật Tư chưởng môn của phái



Điểm Thương nói.

-Lão đệ cũng là môn hạ của phái Điểm Thương đấy à?

Độc Cô Sách vội đứng dậy cung kính vái lạy và đáp:

-Gia sư là Đại Bi Tôn Giả năm xưa đã nổi danh cùng với Nam Cung tiền bối mà

không thuộc môn phái nào hết.

Nam Cung Giáp kêu "ồ" một tiếng, vừa cười vừa nói tiếp:

-Thế ra lão đệ lại là cao túc của Đại Bi Tôn Giả, rất mừng cho cố nhân đã có đồ

đệ tài ba như thế này, thể nào lão phu cũng không bỏ lỡ cuộc nhân duyên ngày

hôm nay, khiến lão đệ phải có một chút thu hoạch gì mới được.

Độc Cô Sách vừa cười vừa đáp:

-Tiểu bối không dám được lãnh món thưởng hậu hĩ của lão tiền bối mà chỉ mong

làm thế nào được hân hạnh giúp việc cho lão tiền bối thôi.

Nam Cung Giáp vừa cười vừa hỏi lại:

-Lão đệ đã biết câu chuyện đó rồi, thế lão đệ có biết rõ tình hình gần đây của

Trà Thiên Cảnh không?

Độc Cô Sách vừa cười vừa đáp:

-Lão tiền bối hỏi rất đúng người đúng chỗ, tiểu bối không những hiểu rõ tình

hình gần đây của Trà Thiên Cảnh, mà còn biết cả dĩ vãng của y cho tới bây giờ.

-Vậy Độc Cô lão đệ có thể kể cho lão phu nghe câu chuyện của Thiên Cảnh hay

không?


-Về tình hình của Thiên Cảnh thì có thể là rạng rỡ cực độ nhưng trước khi tiểu

bối kể chuyện của y cho lão tiền bối hay, tiểu bối muốn biết tại sao lão tiền bối

vẫn không kiếm y trả thù?

-Năm xưa lão phu bị Thiên Cảnh làm nhục nhã vô cùng, tức giận quá nỗi lão

phu bị bệnh mấy năm liền, chờ tới khi lành mạnh, thì lão phu đã biến thành một

phế nhân rồi!

Độc Cô Sách nghe thấy Nam Cung Giáp nói sự tao ngộ xui xẻo ấy cũng phải

động lòng thương nhớ thở dài một tiếng.

Nam Cung Giáp nói tiếp:

-Nhưng lão phu vẫn không chịu bỏ phí thời gian của mấy năm trời ấy, dù nằm

liệt giường liệt chiếu, lão phu vẫn gắng tìm kiếm những cái tinh hoa kỳ ảo của các

pho võ công của các môn phái trong thiên hạ, rồi đúc kết nó lại mà sáng chế ra

những thế võ rất đặc biệt.

-Những thế võ mà lão tiền bối nghiên cứu trong lúc đau ốm, chắc thế nào cũng

kinh thiên động địa...

-Tuy lão phu không dám nhận những thế võ đó là kinh thiên động địa như lão đệ

vừa khen ngợi, nhưng lão phu chắc oai lực của nó mạnh như thế nào và sự biến hoá

của nó tinh điệu ra sao, dám nói là độc bộ thiên hạ chứ không ngoa.

Độc Cô Sách ngạc nhiên hỏi:

-Nam Cung tiền bối đã luyện thành tuyệt học như vậy, tại sao không tái xuất

giang hồ để tìm kiếm Trà Thiên Cảnh mà trả thù?

Nam Cung Giáp thở dài đáp:

-Ai bảo lão phu không đi tìm kiếm y trả thù? Chỉ vì lão phu đau yếu và vì đau

mà hoá thành tàn phế, cho nên mới đổi bộ mặt khác để ra đời đấy thôi!

Độc Cô Sách càng không hiểu, vội hỏi tiếp:

-Năm xưa tiếng tăm của Nam Cung tiền bối rất lừng lẫy, tại sao lại không dùng

bộ mặt thực để tái xuất giang hồ?

-Điểm thứ nhất là vì lão phu đã thành tàn phế không còn phong độ năm xưa nữa,

trước khi chưa trả được thù cũ, lão phu tự cảm thấy hổ thẹn mà không muốn gặp lại

các bạn cũ của võ lâm . Điểm thứ hai là những thể thức mà lão phu đã nghiên cứu

ra được tuy rất tinh diệu, nhưng hiềm nó quá ít ỏi và lại thêm chân lực không được

dồi dào, như vậy không biết có thể thắng nổi Trà Thiên Cảnh không? Nếu không

nắm chắc được sự đắc thắng mười thành, thì không bao giờ lão phu lại ló mặt ra

đời ngay. Cho nên mới phải dùng bộ mặt khác để tìm kiếm y thử thách xem.

-Thế Nam Cung tiền bối có tìm thấy Trà Thiên Cảnh không?

-Hà! Lão phu đã tìm khắp vạn thủy thiên sơn, trải qua không biết bao nhiêu sự

khổ sở gian truân và thậm chí suýt nữa thì toi mạng, nhưng vẫn không sao tìm thấy

tung tích của Thiên Cảnh đâu hết! Và cũng không nghe thấy giang hồ đồn đại y đã

chết rồi gì cả.

Nghe tới đó Độc Cô Sách bỗng mỉm cười hỏi:

-Chẳng hay trong hang động này lão tiền bối có sẵn rượu ngon không?

-Lúc nào lão phu cũng có sẵn rượu ngon, nhưng lão đệ mới tống hết chất độc ở

trong người ra, tạm thời không nên uống rượu vội.

-Không phải là tiểu bối muốn uống rượu đâu, mà là muốn tiến bối rót sẵn một

chén rượu để đó, khi nghe tiểu bối kể xog chuyện của Trà Thiên Cảnh, thì thể nào

cũng khoái trí mà uống cạn lư rượu đó ngay.

-Mấy lời của lão đệ khiến lão phu khó tin, vì khi Nam Cung Giáp này chưa đích

tay giết được kẻ thù, thì khi nào lại cao hứng...

Độc Cô Sách không đợi chờ Nam Cung Giáp nói xong, chàng đã lớn tiếng cười

và đỡ lời:

-Tiền bối đã trả thù được rồi.

Nam Cung Giác ngạc nhiên vô cùng vội hỏi lại:

-Có phải Trà Thiên Cảnh đã chết rồi đấy không?

Độc Cô Sách gật đầu vừa cười vừa đáp:

-ác giả ác báo, luật tuần hoàn của trời đất quả thực không sai chút nào.

-Y chết rồi khiến lão phu không sao đích thân trả thù được, lão phu sẽ di hận

suốt đời!

-Lão tiền bối hãy khoan đừng thất vọng và ân hận như thế vội, lão tiền bối có

biết Thiên Cảnh chết như thế nào không?

Nam Cung Giáp mặt lộ vẻ thất vọng và hậm hực đáp:

-Dù thịt của y có biến thành nước máu, xương của y có hoá thành tro đi chăng

nữa mà không phải do tay lão phu giết chết, thì lão phu vẫn không sao nguôi cơn

hận được!

-Việc này thực là kỳ diệu, sao lại không liên can tới tiền bối được? Trà Thiên

Cảnh tên hung ác tuyệt thế ấy đã chết vì ba chữ Nam Cung Giáp của lão tiền bối.

Nam Cung Giáp nghe nói kinh ngạc đến nhảy bắn người lên, vội lớn tiếng hỏi:

-Độc Cô lão đệ nói thế là nghĩa lý gì? Chả lẽ ba chữ Nam Cung Giác của lão

phu lại biết giết người hay sao?

-Trà Thiên Cảnh đã bị tên tuổi Nam Cung Giáp của lão tiền bối làm cho hãi sợ

đến mất hết hồn vía và rút cục y đã chết ở dưới Nhật Nguyệt song hoàn của mình

và chính y đã nhờ nó mà nổi danh cùng tác quái bấy lâu nay.

-Độc Cô lão đệ làm ơn kể rõ thêm một chút. Bằng không lão phu không thể tin

được.

Độc Cô Sách bèn kể lại chuyện của Dật Tư đã nói cho mình nghe khi còn ở núi



Vân Vụ như thế nào rồi nhất nhất kể hết cho Nam Cung Giáp hay.

Nghe xong Nam Cung Giáp mới tin là sự thật, liền thở dài nói tiếp:

-Đấy, lão đệ xem, người mà có tật thì lúc nào cũng giật mình. Thực đáng sợ biết

bao! Như vậy đủ thấy trượng kiếm giang hồ du hiệp hoàn vũ, về mặt võ công với

cơ trí còn là vấn đề thứ yếu, chứ sự thật thì cần nhất phải chú trọng đến hai chữ

tâm địa trên hết.

Độc Cô Sách nghe thấy Nam Cung Giáp nói như vậy lại hổ thẹn đến mặt đỏ

bừng ngay và chàng cũng phải nhìn nhận cái câu có tật giật mình ấy quả thật

không sai chút nào. Nếu mình không trót làm một việc gì xấu xa, thì tại sao vừa

nghe thấy ba chữ Mộ Dung Bích mà đã phải nhảy xuống vực tự tử ngay như thế.

Chàng đang hổ thẹn với lương tâm, bỗng nghe thấy Nam Cung Giáp hỏi tiếp:

-Độc Cô lão đệ đã là cao túc của Đại Bi Tôn Giả, chả hay lão đệ đã học qua Đại

Bi Tam thức chưa?

Độc Cô Sách biết năm xưa ân sư của mình danh trấn võ lâm bằng pho Đại Bi

Tam thức, nhưng mấy năm gần đây đã hoá tam thức thành cửu thức và đã truyền

thụ cho mình rồi, nên chàng đáp:

-Có được học rồi. Sao tiền bối lại hỏi tới pho võ công ấy?

Nam Cung Giáp vừa cười vừa đáp:

-Trong khi nằm dưỡng bệnh trên giường, lão phu đã phân tích các thế võ đắc ý

nhất của các vị cao thủ, thì lão phu bỗng nhận thấy nếu pho Đại Bi tam thức của

Đại Bi Tôn Giả thêm vào một vài thức nữa, oai lực sẽ mạnh hơn nhiều. Cho nên

lão phu mới hỏi tới pho đó, để cống hiến ngu kiến.

Độc Cô Sách cám ơn luôn mồm và trả lời:

-Thưa Nam Cung lão tiền bối, ân sư đã hoá ba thức thành chín thức và đã truyền

thụ hết cho tiểu bối rồi.

-Hả, lệnh sư đã tăng thêm sáu thức nhiều như thế? Lão đệ có thể nói cho lão phu

nghe qua loa không?

-Nói cho lão tiền bối nghe có khác gì gãi ngứa ở ngoài không? Lão tiền bối ở

trong động này lâu như vậy, ắt hẳn phải có đèn lửa chứ? Xin lão tiền bối hãy thắp

lên, tiểu bối sẽ biểu diễn từng thức một để tiền bối qua mắt.

-Lão phu không muốn để cho mọi người trông thấy bộ mặt xấu xí của lão phu

nữa. Nên lão phu chỉ mong lão đệ nói cho nghe không thôi. Vì bây giờ lão phu đã

thành thói quen rồi, nghe lời nói cũng có thể biết rõ được sự ảo diệu ở bên trong

của những thức võ ấy liền.

Nghe thấy Nam Cung Giáp nói như vậy, Độc Cô Sách đánh tuân theo mà kể lại

chín thức võ ấy một cách rất cặn kẽ, cả sự biến hoá tinh diệu như thế nào cũng nói

nốt.

Nói xong, chàng không thấy Nam Cung Giác nói năng gì cả, rất ngạc nhiên và



hỏi tiếp:

-Nam Cung tiền bối, tại sao tiền bối không nói năng gì thế? Chả lẽ tiền bối nhận

thấy trong pho võ ấy còn có nhiều chỗ thiếu sót và không được tinh diệu hay sao?

Nếu có chỗ nào cần sửa đổi và bổ túc thêm, xin tiền bối cho biết đi!

Chờ Độc Cô Sách hỏi xong, Nam Cung Giác thở dài một tiếng, Độc Cô Sách

càng ngạc nhiên thêm vội hỏi tiếp:

-Sao bỗng dưng tiền bối lại thở dài như vậy?

Nam Cung Giác gượng cười mấy tiếng rồi đáp:

-Lệnh sư quả thực là một vị thánh tăng trong võ lâm. Pho võ công ấy ông ta hoá

thành chín thức như vậy thực tinh diệu vô cùng. Có vài chỗ tinh diệu đến nỗi lão

phu không sao tưởng tượng nổi.

Lúc này Độc Cô Sách mới biết Nam Cung Giác thở dài như vậy là kính phục ân

sư mình đấy thôi chứ không có ý nghĩa gì khác.

Nam Cung Giác thở dài một tiếng nữa nói tiếp:

-Đến giờ lão phu mới bết mình tiềm tu khổ luyện bấy lâu, cứ tưởng võ công của

mình đã đến chỗ tuyệt mức rồi. Nhưng đến giờ mới biết mình không khác ếch ngồi

trong đáy giếng. Người khác còn tiến bộ nhanh hơn mình nhiều.

Thấy ông ta rầu rĩ như vậy, Độc Cô Sách vội an ủi vài câu và mỉm cười nói tiếp:

-Nam Cung tiền bối...

Không để cho chàng nói tiếp, Nam Cung Giác thở dài đỡ lời:

-Căn cứ vào sự việc đó mà xét đoán, thì cũng may năm xưa lão phu chưa đi tìm

kiếm Trà Thiên Cánh bằng không với tài ba bế môn tạo xá của mình chưa chắc đã

thắng nổi y. Nếu còn bị nhục lần nữa, chưa biết chừng lão phu có chết xuống dưới

chín suối cũng không yên tâm.

Ông ta vừa nói tới đó bỗng có tiếng kêu rất quái dị và thảm khốc vọng tới.

Độc Cô Sách nghe thấy tiếng kêu ấy giật mình đánh thót một cái và cau mày

hỏi:

-Đó là tiếng kêu gì thế, hả lão tiền bối?



Nam Cung Giác bỗng hạ thấp giọng xuống, thủng thẳng đáp:

-Đó là con Bích Long Kỳ Độc cũng ở trong động này đã làm bạn với lão phu lâu

năm, và chính nó đã phun nọc độc làm cho lão đệ mê man bất tỉnh đấy.

Độc Cô Sách hỏi tiếp:

-Tại sao bỗng dưng nó lại kêu rú bi đát như thế?

Nam Cung Giác rầu rĩ đáp:

-Nó đã bị lão phu dùng thủ pháp tuyệt mạch giết chết. Tiếng kêu vừa rồi là

tiếngkêu cuối cùng của nó đấy.

Độc Cô Sách nghi ngờ hỏi tiếp:

-Con Bích Long Kỳ Độc đã làm bạn với tiền bối lâu năm, tại sao tiền bối lại

dùng tuyệt mạch thủ pháp giết chết nó như vậy?

Nam Cung Giác gượng cười đáp:

-Con Bích Long ấy tuy là bạn của lão phu, nhưng nọc độc của nó quá lợi hại nên

bây giờ lão phu không muốn làm bạn với nó nữa, mới nhẫn tâm giết chết nó để

khỏi di hoạ cho người tốt.

-Sao tiền bối lại không muốn làm bạn với nó nữa? Có phải tiền bối không muốn

ẩn cư ở trong hang động này nữa chăng?

-Lão đệ đoán sai rồi. Lão phu đã chán đời không còn muốn sống ở trên trần gian

tục tĩu này nữa.

-Xin lão tiền bối không nên có ý nghĩ ấy...

-Lão đệ hiểu lầm rồi. Không phải là lão phu muốn tự tử, mà là tại số kiếp của

mình đã đến ngày tận rồi.

-Lão tiền bối đừng có nói dối tiểu bối. Làm gì có người lại biết trước được mình

sẽ chết như thế?

-Lão phu bị tàn tật đã lâu, không còn thích sống nữa, chỉ có một ý niệm báo thù

Thiên Cánh, khiến lão phu chưa có thể chết ngay đượcnay nghe thấy lão đệ nói

câu chuyện vừa rồi thì bỗng cảm thấy người như lơ lửng đi ở trên mây như sắp sửa

hồn phách rời khỏi thân thể. Như vậy chả đến lúc sắp chết rồi là gì?

-Lão tiền bối có võ công cao siêu như thế, chắc còn thọ lâu, có khi nào...

Chàng chưa nói dứt thì Nam Cung Giác thở dài một tiếng, và đỡ lời:

-Không ngờ khi đã chán đời thì tử thần đã tới đón mình ngay. Lão ohu tự bết

không thể sống thêm nửa giờ nữa.

Độc Cô Sách nghe nói rầu rĩ khôn tả, muốn an ủi nhưng không biết nên nói

những lời lẽ gì? Nhưng Nam Cung Giác vãn bình tĩnh nói tiếp:

-Người nào mà chả phải chết, lão đệ tất phải đau lòng như vậy? Huống hồ lão đệ

đã cho lão phu biết Trà Thiên Cánh đã chết khiếp vì ba chữ "Nam Cung Giác".

Như vậy lão phu đã yên dạ lắm, có thể ngậm cười mà chết được rồi. Nhưng trước

khi chết, lão phu còn muốn lão đệ giúp cho hai việc này.

-Xin mời lão tiền bối cứ nói. Dù phải lên núi đao vào đống lửa, nhưng tiểu bối

cũng không từ chối.

-Lão phu đâu dám bảo lão đệ qua núi đao nhảy vào đống lửa thế. Hai việc này

dễ dàng lắm.

Nghe Nam Cung Giác nói tới đây, giọng nói đã rất yếu ớt, biết ông ta đã tới lúc

sắp phải lìa đời rồi nên chàng cũng phải ứa nước mắt ra.

Nam Cung Giác ngừng giây lát mới nói tiếp:

-Năm xưa, lão phu hành tẩu giang hồ, ngoài thông minh trí kế ra, lại rất tự phụ

bởi bộ mặt vừa đẹp trai vừa anh tuấn của mình, cho nên mới không muốn thân hình

tàn phế với bộ mặt xấu xí như thế này gặp lại một người nào nữa, và cũng không

muốn ai trông thấy hình dáng và bộ mặt của lão phu, cho nên lão phu chết rồi, xin

lão đệ đừng có thắp đèn, để lão phu khỏi tự hổ thẹn với mình ở dưới chín suối, mà

chỉ nhờ lão đệ dùng đá niêm phong hộ cái hang động này là lão phu rất cám ơn lão

đệ.


Độc Cô Sách nghĩ bụng:

" Xưa kia mỹ nhân với danh tướng không bao giờ muốn người khác trông thấy

mình đầu bạc. Không ngờ Nam Cung Giác lại tiếc bộ mặt và hình dáng của mình

xưa kia như thế, đủ thấy vị tiền bối này lạ kỳ, quả thực không sai chút nào".

Thấy Độc Cô Sách không trả lời, Nam Cung Giác gượng cười hỏi tiếp:

-Sao lão đệ không nói năng gì hết? Có phải lão đệ không muốn nhận lời lão phu

hay sao?

Độc Cô Sách vội vàng đáp:

-Tiểu bối xin tuân lệnh.

Có vẻ an ủi, Nam Cung Giác thở nhẹ một tiếng rồi nói tiếp:

-Việc thứ hai, là vì lão phu sắp rời khỏi trần tục đến nơi, lại được lão đệ nói cho

hay cái tin Thiên Cánh đã chết, không biết lấy gì để báo đền, mà chỉ có một cái

quạt tặng lão đệ thôi.

Độc Cô Sách đỡ lời:

-Nam Cung tiền bối, Độc Cô Sách đã được tiền bối cứu cho thoát chết thì đâu

còn dám...

Chàng vừa nói tới đó thì Nam Cung Giác đã thở hổn ha hổn hển vội nói tiếp:

-Độc Cô lão đệ, có lẽ lão phu không kịp nói rõ sự bí mật cho lão đệ hay, lão đệ

mau đỡ lấy cái quạt này. Trên cái quạt này là tâm huyết cả một đời của Nam

Cung... Giác này.

Nói tới câu sau cùng phải gắng lắm ông ta mới thốt ra được.

Độc Cô Sách mủi lòng ứa nước mắt ra, thì đã cảm thấy một luồng gió rất khẽ

nhằm ngực mình phi tới, chàng vội giở thủ pháp "Thính phong tiếp vật (Nghe gió

chộp đồ)" bắt lấy vật của Nam Cung Giác. Chàng nhận ngay ra đó là một cái quạt

xếp nhưng bằng trúc chứ không phải bằng giấy.

Lúc ấy trong sơn động ngoài sự tối om lại thêm sự tĩnh mịch, chàng ngẩn người

ra giây lát rồi nghẹn ngào kêu gọi:

-Nam Cung tiền bối...

Chàng đã gọi luôn mấy tiếng mà vẫn không nghe đối phương trả lời, mới biết vị

tiền bối kỳ nhân tên tuổi lừng lẫy ngang với ân sư mình đã rời khỏi trần thế nhơ

bẩn này rồi.

Vì khi Nam Cung Giác còn sống, đã nhắc nhở mấy lần bảo mình vừa tàn phế

vừa xấu xí không muốn người đời trông thấy rõ bộ mặt thực của ông ta. Càng nghe

thế lòng hiếu kỳ càng thúc đẩy, chàng chỉ muốn bật lửa lên soi xem vị Bán Kỳ Lão

Nhân này xấu xí đến mức độ nào, mà lại không muốn người đời nhìn thấy mặt

mình như vậy.

Nhưng khi thấy được cửa ra rồi, chàng lại không nhẫn tâm làm trái lời dặn bảo

của vị tiền bối ấy, nên chàng gượng nén sự hiếu kỳ, mà đi thẳng ra ngoài hang

động kiếm một tảng đá lớn đem vào bịt kín lấy cửa hang.

Bịt cửa hang xong, chàng liền lấy cái quạt bằng trúc của Nam Cung Giác tặng

cho ra xem xét chàng thấy nan quạt được làm bằng tương phi trúc điêu khắc rất

tinh vi. Trên quạt một mặt là tranh, một mặt là thơ, hình như hoạ sĩ này không tài

giỏi cho lắm thì phải, trên đó chỉ vẽ một cành mai trơ trọi với mấy cái lá Mạc Lan,

mấy khóm trúc vàng và ba cây trúc đỏ.

Thơ là một bài thất ngôn tứ tuyệt viết theo thể Nam Cung. Thơ đó viết rằng:

" Lan, cúc, trúc, mai ngụ ý thâm,

Nam Cung phi sát khổ tinh thần

Thuỳ giải tận đắc kỳ trung diệu.

Tiện thị giang hồ đệ nhất nhân"

Tạm dịch:

Lan, cúc, trúc, mai ngụ ý thâm

Nam Cung nghiên cứu khổ tinh thần

Ai mà hiểu rõ căn nguyên đó

Đích thị giang hồ đệ nhất nhân".

Độc Cô Sách xem tranh và đọc thơ xong cũng càng nghi ngờ không hiểu, liền

nghĩ bụng:

" Mấy nét Mạc Lan, mấy khóm trúc vàng, ba cây trúc đỏ, một cành mai trắng

này chứa đựng những sự thần ảo huyền bí gì, mà Nam Cung tiền bối lại phải tốn

suốt một đời tâm huyết như vậy?"

Chàng xem tranh một hồi, rồi lại đọc thơ, tuy năm chữ "giang hồ đệ nhất nhân"

ở câu cuối cùng của bài thơ tứ tuyệt ấy rất hấp dẫn nhưng chàng nghĩ mãi mà vẫn

không nghĩ ra được trong mai, lan, cúc, trúc ấy có dụng ý gì?

Sau cùng Độc Cô Sách đành phải gấp cái quạt lại, bỏ vào túi, rồi lại quỳ xuống

hướng vào cửa động vái mấy lạy, chàng vái lạy xong liền leo lên trên đỉnh núi

Lãnh Vân ngay.

Lúc ấy trên đỉnh núi Lãnh Vân chỉ còn lại những đám mây bay lơ lửng thôi, chứ

không còn hình bóng một người nào nữa.

Chàng tìm kiếm khắp cả ngọn núi mà cũng không thấy có vết tích gì là có một

trận ác chiến cả, nên chàng cũng không sao biết dược Tạ Dật Tư với Bạch Phát

Thánh Mẫu đã đấu với vợ chồng Âm Dương Song Sát chưa và đôi bên thắng bại

như thế nào?

Chàng đứng ngẩn người ra như sống ở trong giấc mơ, sau cùng chàng quyết định

hãy tạm đi trên giang hồ đợi chờ ngày hội kỳ của Thiên Nam đại hội sẽ tới Ly Hồn

cốc ở núi Dã Nhân để gắng sức đấu với Hoàn Vũ Cửu Sát một phen rồi liều thân

thí mạng hy sinh với đạo nghĩa, như vậy mới dứt khoát được tất cả sự ân oán!

Độc Cô Sách đã quyết định như vậy, bèn dẹp tất cả mọi sự phiền não phức tạp

sang một bên, mà để rảnh óc thưởng thức cảnh sắc mùa thu của núi La Phù.

--------------------oOo--------------------



Lư Sơn Kỳ Nữ

Tran Thanh Van

 


Каталог: ebook -> Ebook-2


Поделитесь с Вашими друзьями:
1   ...   16   17   18   19   20   21   22   23   ...   42


Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©tieuluan.info 2019
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương