Lư Sơn Kỳ Nữ Tran Thanh Van



tải về 6.02 Mb.
trang15/42
Chuyển đổi dữ liệu05.11.2017
Kích6.02 Mb.
1   ...   11   12   13   14   15   16   17   18   ...   42

Lư Sơn Kỳ Nữ

Tran Thanh Van

 

BÍCH NGỌC THANH BÌNH



 

 

Độc Cô Sách thấy công lực của người ấy cao siêu như vậy thất kinh hỏi:



-Hưng đệ, người vừa xuống dưới cốc kia là ai thế?

Độc Cô Hưng đáp:

-Y chính là Ác Hoa Diệu Nhượng, lão tứ của nhóm Hoàn Vũ Cửu Sát đấy.

Độc Cô Sách thất kinh hỏi tiếp:

-Diệu Nhượng chẳng bị Nam Môn sư thúc bắt giữ rồi là gì?

Độc Cô Hưng cười ha hả không kịp trả lời câu hỏi của Độc Cô Sách đã vội vận

chân khí sử dụng công lực "truyền âm cập viễn" nói vọng xuống Ly Hồn cốc rằng:

-Chúc Thiếu Khoan, sư phụ và Đại Bi sư bá của ta đều đang ở nơi xa đây hàng

vạn dặm, Uất Trì Cảnh, Đinh Ngọc Sương với Diệu Nhượng không ai bị bắt cả,

chúng ta vẫn ung dung rời khỏi được nơi này như vậy ngươi đủ biết ta can đảm đại

tuyệt, số may hay tuyệt và mưu mô nhiễu tuyệt và ngươi cũng biết Tam Tuyệt Đạo

Đồng Độc Cô Hưng lợi hại như thế nào rồi chứ?

Chúc Thiếu Khoan tức giận quá liền rú lên một tiếng thật lớn khiến cho cả sơn

cốc cũng bị rung chuyển tức thì...

Độc Cô Sách thấy thế kinh hãi nghĩ thầm:

-"Y có nội công thâm hậu như vậy đừng nói một mình ta, dù hai Độc Cô Sách

cũng chưa chắc địch nổi một mình Độc Thủ Thiên Tôn".

Lúc ấy con Thanh điêu đã bay ra khỏi Ly Hồn cốc. Nhưng Độc Cô Hưng đã ra

lệnh cho nó bay vượt qua hai ngọn núi nữa mới từ từ hạ cánh xuống.

Độc Cô Sách vừa nhảy xuống dưới dất đã thở dài một tiếng và gọi:

-Hưng đệ...

Độc Cô Hưng vội ngắt lời chàng, xua tay và đáp:

-Vừa rồi vì ở dưới ổ ma, Hưng nhi mới dám táo gan vượt lễ còn bây giờ thì đâu

dám nhận lời xưng hô ấy của tướng công. Xin tướng công cứ gọi cháu là Hưng nhi

như cũ.

Độc Cô Sách nghiêm nghị đáp:



-Hưng đệ, đừng nói hiền đệ đã được Nam Môn sư thúc thu làm môn hạ và thành

sư huynh đệ với ngu huynh rồi, mà ngay trước kia hiền đệ chưa kỳ ngộ này, có bao

giờ ngu huynh coi hiền đệ là kẻ hầu người hạ đâu? Chúng ta vẫn thân như anh em

ruột thịt, chỉ khác nhau ở chỗ tuổi hơn kém thôi.

Độc Cô Hưng cung kính cảm ơn, mồm thì vẫn gọi tướng công, Độc Cô Sách phải

bảo mãi y mới nghe lời.

Độc Cô Sách ngồi xuống một tảng đá mỉm cười hỏi:

-Hưng đệ, à Tam Tuyệt Đạo Đồng mưu mẹo thực! Chẳng hay ba cái thẻ Cửu Sát

sắc lệnh đó, hiền đệ lấy ở đâu ra thế?

Độc Cô Hưng đắc chí cười ha hả đáp:

-Không những ba chiếc ấy mà thôi, đây đại ca xem, từ chiếc số chín, đệ đều có

hết.


Nói xong, y móc túi lấy ra sáu cái thẻ sắt đưa ra cho Độc Cô Sách xem.

Xem qua mấy cái thẻ đó, Độc Cô Sách vỡ nhẽ, và hỏi tiếp:

-Thế ra Hưng đệ đã bắt chước thẻ Cửu Sát sắc lệnh của chúng mà làm đủ cả

chín cái một lúc phải không?

Độc Cô Hưng vừa cười vừa đáp:

-Những quẻ bói của sư phụ thật là thần diệu. Khi tiểu đệ lên đường, sư phụ đã

bói ra được đại ca có tai nạn ở miền Tây Nam, mới sai tiểu đệ cưỡi phi điêu đến Ly

Hồn cốc ở núi Dã Nhân này để tiếp ứng cho đại ca. Trước khi đi, sư phụ trao tiểu

đệ một cái thẻ Cửu Sát sắc lệnh số chín của Xích Phụng Dương Bình người em út

của bọn Hoàn Vũ Cửu Sát hồi ba mươi năm về trước đã bị sư phụ giết chết. Sư phụ

dặn tiểu đệ cứ đem cái thẻ này đi, sẽ phải dùng tới nó.

Độc Cô Sách kêu "ồ" một tiếng, mỉm cười hỏi tiếp:

-Có phải hiền đệ sực nghĩ ra một kế mà bắt chước thẻ ấy làm thêm tám cái nữa

phải không?

Độc Cô Hưng gật đầu đáp:

-Đệ nghe Xích Phụng Dương Bình đã chết rồi, cái thẻ sắc lệnh số chín này của y

không có ích lợi gì mấy, cho nên đệ đã cưỡi con thanh điêu đi ngay thành Côn

Minh tỉnh Vân Nam và kiếm một tay thợ giỏi trả công bằng ba hạt trân châu bảo y

làm luôn tám cái kim bài giống như thế để đem theo sử dụng.

-Sau hiền đệ trà trộn vào Ly Hồn cốc hay tin Uất Trì Cảnh và Đinh Ngọc Sương

đã đi Thái Hồ. Ác Hoa Diệu Nhượng đã đi vắng lấy thuốc, nên hiền đệ mới nghĩ ra

được những lời dối trá hồi nãy rồi lợi dụng ba cái thẻ sắc lệnh số ba, số bốn, số

năm để đánh lừa Chúc Thiếu Khoan phải không?

-Đại ca cái trò dối trá ấy của đệ có huyền diệu không?

Độc Cô Sách giơ một ngón tay cái lên tỏ vẻ khen ngợi, rồi đáp:

-Huyền diệu lắm, đến cả Chúc Thiếu Khoan kẻ nham hiểm hung ác điêu ngoa

như thế mà còn bị hiền đệ đánh lừa, tưởng là thật vậy. Cái trò này của hiền đệ rất

cao minh và không có một chút sơ hở nào hết.

Độc Cô Hưng xua tay lia lịa, có vẻ bẽn lẽn:

-Đại ca cứ quá khen đấy thôi. Vì Thiếu Khoan người trong cuộc u mê mà không

để ý suy nghĩ đấy chứ. Sự thật bên trong có hai điểm sơ hở rất lớn, nếu y phát giác,

thì có lẽ tính mạng của anh em chúng ta đã bị tiêu huỷ rồi.

Độc Cô Sách cau mày lại suy nghĩ, nhưng chàng nghĩ mãi cũng không ra được

hai điểm sơ hở nào. Chàng gượng cười hỏi Độc Cô Hưng:

-Hiền đệ, ngu huynh dốt thật. Hiền đệ thử nói cho ngu huynh xem hai điểm sơ

hở ấy ở đâu?

-Đại ca với Thiếu Khoan đều là người tuyệt đỉnh thông minh nhưng quá thông

minh thường hay sao nhãng những điểm nhỏ. Vì vậy cả đại ca với Thiếu Khoan

mới không chú ý tới hai điểm sơ hở ấy.

Nghe Độc Cô Hưng nói tới đó, Độc Cô Sách đã hiểu biết ngay lắc đầu thở dài

nói tiếp:

-Ngu huynh đã biết rồi. Phải, đáng lẽ lời nói dối của hiền đệ có nhiều chỗ sơ hở;

nếu lúc ấy bị Thiếu Khoan hay biết thì quả thật chúng ta đều bị y thiêu sốgn, hoá

thành hai con vịt quay tức thì.

-Cho nên tiểu đệ tự phong cho mình ngoại hiệu là Tam Tuyệt Đạo Đồng, sự thật

chỉ có hai điểm táo tuyệt đại, số may tuyệt hảo là có thể miễn cưỡng thành lập

được thôi, còn điểm mưu mô tuyệt diệu thì không tuyệt diệu chút nào.

-Lần này chúng ta may mắn không chết, đào tẩu ra khỏi ổ ma, theo chỗ ngu

huynh nhận xét thì phải nhờ ở những điểm táo gan tuyệt đại của hiền đệ hơn người,

nên ở trước mặt cường địch mà vẫn có thái độ ung dung ăn nói đàng hoàng, không

lộ vẻ gì sợ sệt. Vì thế mà Thiếu Khoan mới không nghĩ đến hai điểm sơ hở kia.

Thì ra nếu lời nói của Độc Cô Hưng là thật thì Uất Trì Cảnh, Đinh Ngọc Sương

và Diệu Nhượng các người quả đã bị Thích Đạo Song Tuyệt giữ rồi, như vậy trong

Ly Hồn cốc chỉ còn lại Thiếu Khoan, Báo Văn và Ôn Băng ba người thôi như vậy

sao Đại Bi với Tam Kỳ Vũ Sĩ lại không đích thân giở tuyệt học ra càn quét ổ ma,

mà còn sai Độc Cô Hưng xuống làm thuyết khách yêu cầu tẩu mã đổi tướng để

nuôi ong trong tay áo làm gì?

Độc Cô Hưng liền nhìn về phía Ly Hồn cốc, ngẫm nghĩ giây lát lại hỏi Độc Cô

Sách rằng:

-Đại ca, có một điều rất quái dị, tiểu đệ nghĩ mãi không ra được.

Độc Cô Sách hỏi lại:

-Vấn đề gì thế?

Độc Cô hưng trợn tròn xoe đôi mắt tia ra hai luồng ánh sáng chói lọi hỏi tiếp:

-Phen này đại ca đến trá hàng Ly Hồn cốc, tại sao chúng lại biết rõ đại ca đã bí

mật giết chết Giang Tử Kỳ như thế?

Độc Cô Sách ngẫm nghĩ giây lát rồi đáp:

-Có lẽ Uất Trì Cảnh với Đinh Ngọc Sương ở núi Mã Tích sinh nghi, liền phá

tảng đá ra xem mới hay Giang Tử Kỳ đã bị ngu huynh dùng xảo kế để chúng tự

giết lẫn nhau, rồi chúng vội viết thư sai chim gửi về Ly Hồn Cốc.

-Đại ca chỉ đoán trúng có nửa trước thôi chứ đã đoán lầm nửa sau. Không phải

Uất Trì Cảnh với Ngọc Sương gửi về báo cáo bí mật ấy, mà sai Lư San về hiến kế,

dùng kế "ăn miếng trả miếng" để chôn sống đại ca vào trong cỗ quan tài đá ấy.

Độc Cô Sách nghe nói thất kinh, vội hỏi lại:

-Chính nàng ta đã tới đây cáo mật và hiến kế đấy à?

-Điều ấy tiểu đệ không lấy làm lạ, chỉ cảm thấy lạ nhất là khi Lư San tới Ly Hồn

cốc nói chuyện với Thiếu Khoan, trong lúc bàn định mưu kế với nhau, đã cởi khăn

che mặt ra, tiểu đệ thấy mặt của nàng giống hệt Ôn Băng cô nương mà đại ca đã

gặp trên đỉnh núi Hán Dương tại dãy núi Lư Sơn.

-Hà! Lư San vốn dĩ là cái tên hoá danh của Ôn Băng thì tất nhiên mặt của nàng

giống hệt mặt Ôn Băng chứ? Nhưng ngu huynh không hiểu sao mà nàng vẫn chưa

lượng thứ cho ngu huynh mà còn tức giận đến định chôn sống ngu huynh như vậy.

-Đại ca không nên trách cứ nàng ta như thế. Vì khi hiến cáo mật nàng có biết

Linh Thông đạo trưởng là Độc Cô Sách đâu?

-Vì đệ nhận thấy khi Ôn Băng cô nương đã biết đạo sĩ bị giam giữ ở trong cỗ

quan tài là đại ca cải trang rồi thì thể nào cũng nghĩ cách cứu đại ca cho nên đệ

mới phải chờ tới khi cuối cùng mới niệm câu "Vô lượng thọ Phật" như vậy.

Độc Cô Sách cau mày lại, thở dài nói tiếp:

-Ngu huynh cũng tưởng tượng rằng thể nào nàng cũng sẽ nghĩ cách cứu giúp,

nhưng kết quả nàng không những không cứu, mà hình như còn muốn giết chết ngu

huynh nữa.

Độc Cô Hưng vội xua tay lia lịa, lớn tiếng cười và đỡ lời:

-Đại ca lầm rồi. Có phải Ôn cô nương không định ra tay cứu đại ca đâu?

Độc Cô Sách ngạc nhiên hỏi:

-Sao hiền đệ lại nói như thế? Nàng định cứu ngu huynh bằng cách nào?

-Đại ca còn nhớ, khi Thiếu Khoan vận thần công chỉ vật sinh yên lê nthiêu đốt

đống củi ở cỗ quan tài và khi đệ vừa niệm câu "Vô lượng thọ Phật" thì đống củi tắt

ngóm đấy không?

Độc Cô Sách gật đầu đáp:

-Chắc hiền đệ đã dùng Vô hình chân khí làm tắt ngọn lửa rồi mới niệm câu "Vô

lượng thọ Phật" phải không?

Độc Cô Hưng lắc đầu:

-Tiểu đệ làm gì có công lực cao minh đến thế? Theo sự ước đoán của đệ thì thể

nào Ôn Băng cô nương cũng đã giở Hàn Băng chân khí trong pho thần công "Ngọc

Thi chân giải" của nàng đã luyện tập làm tắt ngóm đống củi một cách vô hình vô

tích.

-Hiền đệ đoán rất có lý...



Nói tới đó chàng bỗng cau mày lại nói tiếp:

-Xem như vậy thì Ôn Băng không thật tâm kết minh với nhóm Hoàn Vũ Cửu Sát

phải không?

-Tất nhiên là không phải thực tâm rồi, vì nếu thực tâm thì việc gì nàng phải hoá

danh Lư San như thế?

Độc Cô Sách vẫn cau màu lại lắc đầu thở dài:

-Bên trong có nhiều nghi vấn thật. Ôn Băng đã không thật tâm kết minh với

chúng, sao nàng lại cáo mật hiến kế như thế? Suýt tý nữa làm cho ngu huynh bị

thiêu sống chôn sống một cách thảm khốc ở trong cỗ quan tài đá mà chúng gọi là

Cực lạc thế giới ấy?

Độc Cô Hưng hơi một chút suy nghĩ mới mỉm cười nói với Độc Cô Sách:

-Đại ca, theo sự nhận xét của đệ, đó là một chính sách rất cao minh của Ôn cô

nương để lấy lòng Chúc Thiếu Khoan. Thoạt tiên, cô ta không biết đạo sĩ ấy là

Độc Cô Sách, nên cô ta mới nhận thấy hy sinh một đạo sĩ không quen biết gì cả để

lấy lòng tin của nhóm Hoàn Vũ Cửu Sát. Như vậy sau này mới có dịp trừ quần ma

ở trong Thiên Nam đại hội. Sự hy sinh ấy chả có giá trị là gì?

Độc Cô Sách thấy Độc Cô Hưng nói như vậy mới vỡ nhẽ:

-Nguy huynh đã hiểu rồi.

Độc Cô Hưng ngạc nhiên mỉm cười hỏi:

-Đại ca hiểu cái gì? Lời ước đoán của đệ vừa rồi có đúng hay không?

Độc Cô Sách mỉm cười dáp:

-Hiền đệ chỉ đoán đúng một nửa thôi nhưng nhờ có sự ước đoán của hiền đệ, ngu

huynh mới biết rõ tâm sự Ôn Băng.

Độc Cô Hưng càng ngạc nhiên thêm hỏi tiếp:

-Xin đại ca cho biết chỗ nào đệ đã đoán đúng, và chỗ nào đệ đã đoán sai?

-Hiền đệ chỉ đoán đúng thái độ của cô ta, quả thật cô ta không thật lòng kết nạp

với bọn Hoàn Vũ Cửu Sát đâu. Nhưng đã đoán lầm mục đích của nàng. Theo chỗ

nhận xét của ngu huynh thì nàng muốn lấy lòng tin của Thiếu Khoan như thế

không phải định đến ngày đại hội Thiên Nam ra tay diệt trừ quần ma, mà là muốn

thừa cơ giết chết Bạch Phát Qủy Mẫu để trả thù tiết hận cho mẹ nàng đấy thôi.

Nói tới đó chàng bèn kể chuyện nhóm Hoàn Vũ Cửu Sát định tranh thủ Bạch

Phát Qủy Mẫu nhập bọn,... cho Độc Cô Hưng hay.

Nghe xong câu chuyện Độc Cô Hưng tỏ vẻ kính mến Ôn Băng nói:

-Như vậy đủ thấy Ôn cô nương là một thiếu nữ hiếm có. Cô ta vì trả thù cho mẹ

mà phải khổ tâm như vậy.

Độc Cô Sách gượng cười đỡ lời:

-Ôn cô nương là người đại hiếu đáng kính, nhưng thủ đoạn và võ công của nàng

thì hơi quá khích và quái dị một chút.

-Sự nhận xét của đệ và đại ca khác nhau. Theo đệ thì người thiện ác là phải căn

cứ ở tấm lòng hay không chứ không phải căn cứ võ công chính tông hay là quái dị.

Còn về thủ đoạn, thì lại phải biết tùy cơ ứng biến, vận dụng linh hoạt, ví dụ lần này

chúng ta may mắn thoát chết thử hỏi thủ đoạn của chúng ta có được chính đại

quang minh không?

Vừa để ý Độc Cô Hưng giải thích hộ Ôn Băng, Độc Cô Sách vừa cau mày nghĩ

ngợi. Độc Cô hưng thấy thế vội hỏi:

-Đại ca đang nghĩ gì thế?

-Ngu huynh đang nghĩ Ôn Băng ở trong tay Ly Hồn cốc gần gũi bọn ma đầu

hung ác nham hiểm ấy thật là nguy hiểm biết bao.

Độc Cô Hưng ngẫm nghĩ giây lát rồi mỉm cười nói tiếp:

-Tuy Thiếu Khoan nham hiểm ác độc, Ôn cô nương sốgn ở trong ổ ma như thế

rất đáng ngại, nhưng trải qua vụ đại náo của chúng ta khiến nàng lại càng lấy được

lòng tin của bọn ma đầu, đệ cho vấn đề của cô ta không phải lo ngại như trước nữa.

-Nàng là người rất khôn ngoan, đa mưu trí lại có võ công cao siêu như vậy, dù

có đôi chút nguy hiểm chắc nàng cũng có thể kịp thời trốn tránh được. Nhưng nghĩ

đến sự lầm lỡ Lư Sơn ngày nọ, thì hình như nàng vẫn còn tức bực ngu huynh lắm,

không biết làm thế nào mới giải thích nổi việc này và mới bổ cứu được mối tình đã

bị rạn nứt ấy.

Độc Cô Hưng cười vẻ bí mật đỡ lời:

-Ôn cô nương càng hận đại ca bao nhiêu thì lại càng yêu đại ca bấy nhiêu.

Độc Cô Sách hổ thẹn đến mặt đỏ bừng, ngạc nhiên hỏi:

-Hưng đệ, sao hiền đệ lại nói thế?

-Nếu cô ta không hận đại ca thì tại sao khi gặp đại ca ở trong chùa Vô Cấu lại

tát đại ca bốn cái mạnh như thế?

Nghĩ đến câu chuyện ấy Độc Cô Sách càng hổ thẹn thêm, Độc Cô Hưng cười khì

nói tiếp:

-Nếu cô ta không yêu đại ca thì tại sao tát đại ca xong lại không giết đại ca?

Huống hồ ngày hôm nay, nếu tiểu đệ ra mặt chậm một chút thì thế nào nàng cũng

liều thân ra tay cứu đại ca chứ không sai.

Thấy Độc Cô Hưng phân tích như vậy, Độc Cô Sách vừa mừng vừa lo đầu óc

càng thêm bối rối. Độc Cô Hưng mỉm cười nói tiếp:

-Còn vừa rồi đại ca nói làm thế nào mới giải thích được cho cô ta khỏi hiểu lầm

và làm thế nào mới bổ cứu được mối tình nứt rạn ấy? Theo ý đệ thì đại ca chả cần

phải giải thích hay bổ cứu gì hết.

-Hiền đệ bảo ngu huynh khỏi cần phải dùng lời lẽ giải thích mà chỉ cần giúp

nàng ta giết Bạch Phát Quỷ Mẫu phải không?

Độc Cô Hưng lắc đầu đáp:

-Đại ca không thể ra tay giết Bạch Phát Quỷ Mẫu được, phải để cho nàng tự ra

tay giết lấy. Đại ca chỉ cần bắt sống Bạch Phát Quỷ Mẫu rồi trao cho cô ta. Như

vậy cô ta sẽ hết giận đại ca mà biến thành đại tẩu của tiểu đệ ngay.

Thấy Độc Cô Hưng nói một cách lộ liễu như vậy, Độc Cô Sách nóng bừng cả

mặt.

Độc Cô Hưng cười nói tiếp:



-Yểu điệu thục nữ quân tử hảo cầu. Từ cổ tới giờ bao giờ anh hùng cũng yêu

hiệp nữ, tài tử phối hợp với giai nhân dó là nhân sinh địa sự ta phải tận lực xếp đặt

mới được. Đại ca là người hoạt bát phong lưu sao lúc này có thái độ e dè bẽn lẽn

như vậy?


Độc Cô Sách nghe tới đó liền nghĩ bụng:

"Độc Cô Hưng theo học Nam Môn Vệ sư thúc một thời gian ngắn ngủi mà sao

lời lẽ và cử chỉ của y đã bắt chước được Nam Môn sư thúc như đúc?"

Vừa ngẫm nghĩ chàng vừa quay sang chuyện khác hỏi Độc Cô Hưng:

-Hiền đệ, hiện giờ ân sư của huynh với Nam Môn sư thúc ở đâu thế?

Độc Cô Hưng đáp:

-Hiện giờ hai vị đang ở Nam Hải Phổ Đà.

Độc Cô Sách ngạc nhiên vội hỏi:

-¢n sư với Nam Môn sư thúc sao lại đi tận Phổ Đà như thế?

-Nam Hải Phổ Đà cách xa nơi trần tục, không một ai đến quấy rầy được, hai cụ

ở đó mới yên tâm khổ luyện thần công, để đối phó với môn Thiên Ma huyết

khuyết của Thiếu Khoan.

-Thiên Ma huyết khuyết của Thiếu Khoan quả thực lợi hại vô cùng, nếu hai

chân của y mà đi được như thường thì thực là như hổ thêm cánh!

-Hai cụ cũng nhận thấy môn thần công ấy của Thiếu Khoan quá lợi hại, nên mới

phải sớm chuẩn bị trước và sai tiểu đệ tới đây giúp đại ca thoát khỏi tai nạn xong

thì phải quay trở lại Nam Hải ngay.

Độc Cô Sách nghe nói thất kinh hỏi tiếp:

-Hiền đệ phải đi ngay ư?

-Hai cụ đã nhận lời dùng Tiểu Chuyển Luân đại pháp, thoát thai hoán cốt, thay

gân rửa tỉ cho tiểu đệ, để tiểu đệ được thành công một cách nhanh chóng, như vậy

đến ngày Thiên Nam đại hội mới không làm mất sĩ diện của Thích Đạo Song Kỳ.

-Tiểu Chuyển Luân đại pháp là vô thượng thần công của Thích Đạo hai nhà,

hiền đệ mà được đặc ân ấy, thì phải cố gắng thêm để chóng thành đại tài mới được.

Độc Cô Hưng liền ngẩng mặt lên trời rú một tiếng thật dài, con chim điêu đã

lượn ngay xuống. Độc Cô Sách bỗng nghĩ tới một việc vội hỏi Độc Cô Hưng:

-Hiền đệ, ngu huynh có việc này suýt tí nữa thì quên hỏi hiền đệ.

-Việc gì thế hở đại ca?

-Đổng Bách Biểu sao lại giết chết ở trong Ly Hồn cốc?

-Y chưa chết đâu, xác của Đổng Bách Biểu mà đại ca đã trông thấy ở trong

Chúng Bố chi môn là do tay khéo léo của Tô Báo Văn đã làm ra một Bách Biểu

giả đấy!


Độc Cô Sách kinh ngạc hỏi:

-Đầu của Đổng Bách Biểu thì có thể làm giả được. Nhưng còn cái búa ngọc...

-Cái búa ngọc ấy cũng giả nốt, do Ôn cô nưng nói rõ kích thước và hình dáng cái

búa ấy cho Báo Văn chế thành.

-Chúng làm như thế có dụng ý gì?

-Thiếu Khoan muốn làm cho đại ca bước chân vào Chúng Bố chi môn xong, là

bước đi nào cũng phải nghi ngờ và kinh hoàng, dày vò đại ca đến mất hết hồn vía,

rồi mới xử tử sau.

Nghe tới đó, Độc Cô Sách lắc đầu lia lịa và toát mồ hôi lạnh.

Độc Cô Hưng thấy con chim điêu đã bay xuốgn mặt đất, liền hỏi Độc Cô Sách:

-Đại ca còn hỏi gì nữa không? Nếu không đệ xin cáo lui ngay.

Độc Cô Sách bỗng trang trọng:

-Khi hiền đệ tới, ân sư với Nam Môn sư thúc có chỉ thị gì cho ngu huynh không?

-Nếu đại ca không nhắc nhở, thì suýt tý nữa tiểu đệ quên bẵng việc này! Hai cụ

quả có mấy lời tặng cho đại ca.

-Hiền đệ cứ nói đi? Độc Cô Hưng ngẫm nghĩ giây lát, rồi mỉm cười đáp:

-Đại Bi sư bá bảo tiểu đệ chỉ dặn đại ca có tám chữ như sau: "Cần hành đại

nghĩa, bất chấp tiểu tiết".

Nghĩ đến vụ hoang đường ở trong Tây Thi cốc Độc Cô Sách hổ thẹn đến hai má

đỏ bừng, liền quay người về phía Đông Nam cung kính vái tạ ân sư.

Độc Cô Hưng vừa cười vừa nói tiếp:

-Sư phụ của đệ đã bói một quẻ cho đại ca, quẻ đó dạy suốt đời hoạ phúc của đại

ca đều ở trong bốn chữ: "Bích Ngọc Thanh Bình", bảo đại ca phải cẩn thận. Đối

với những người nào có liên can đến bốn chữ ấy thì phải hết sức đề phòng.

Độc Cô Sách không cần nghĩ ngợi đã biết bốn chữ "Bích Ngọc Thanh Bình" đó

rõ ràng chỉ Mộ Dung Bích, người đã hợp thể với mình rồi, còn Ngọc Mỹ Nhân Ôn

Băng và người lấy được thanh bảo kiếm Thanh Bình tức Điền Thúy Thúy.

Độc Cô Hưng thấy thái độ của sư huynh mình hơi khác lạ liền vừa cười vừa hỏi

tiếp:

-Sao bỗng dưng đại ca lại ngẩn người như thế? Chả lẽ đại ca đã biết rõ ẩn ý của



bốn chữ "Bích Ngọc Thanh Bình" rồi ư?

Độc Cô Sách lắc đầu gượng cười đáp:

-Bốn chữ ấy rất huyền diệu làm sao hiểu biết ngay được một cách dễ dàng như

thế? Thôi hiền đệ mau về Nam Hải Phổ Đà đi đừng có để lỡ mất cơ duyên tuyệt

thế ấy.

Độc Cô Hưng vội chắp tay vái chào Độc Cô Sách rồi liền nhảy ngay lên lưng



của con chim điêu, nhưng con chim điêu vừa bay được chừng mười mấy trượng

bỗng quay lại và Độc Cô Hưng lại lớn tiếng nói vọng xuống dặn Độc Cô Sách:

-Bây giờ đại ca chả cần phải cải trang làm gì nữa, cứ để nguyên bộ mặt thật và

phục trang của mình đi.

Thấy Độc Cô Sách gật đầu, Độc Cô Hưng mới ra lệnh cho con chim điêu quay

đầu bay thẳng.

Độc Cô Sách thấy sư đệ của mình đi rồi, liền suy tính hành tung sau này, kết quả

chàng quyết định đi núi Điểm Thương để thăm chị họ Tạ Dật Tư trước.

Từ núi Dã Nhân đi Điểm Thương không xa lắm, nhất là người có khinh công cao

siêu như Độc Cô Sách, nên chỉ vài ngày sau chàng đã tới chân núi Điểm Thương.

Không ngờ người mà chàng gặp trước tiên lại chính là Đổng Bách Biểu.

Đột nhiên gặp Độc Cô Sách, Bách Biểu mừng rỡ khôn tả ôn chặt lấy người bạn

trẻ cười ha hả nói:

-Độc Cô lão đệ không quản ngại ngàn dặm xa xôi đi tới miền Tây Nam này làm

gì? Có phải định tới đây thăm Tạ Tiên Tử đấy không?

Thấy Độc Cô Sách gật đầu, Bách Biểu lại nói:

-Tạ Tiên Tử đi vắng đên nay bà ta hẹn ước với một người ở trên đảo Kim Thoa

tại Nhi Hải.

Độc Cô Sách ngạc nhiên hỏi lại:

-Chị họ của đệ hẹn ước với ai thế?

-Tạ Tiên Tử không chịu nói rõ tên họ của người đó và cấm các môn hạ của phái

Điểm Thương không được tham dự vào việc này. Nghe nói võ công của đối phương

cao siêu và kỳ ảo khôn lường.

Độc Cô Sách trợn ngược đôi lông mày lên mỉm cười đỡ lời:

-Tuy chị họ tôi cấm các môn hạ của phái Điểm Thương không được tham dự

việc này, nhưng bà ta không có cấm chỉ được người ngoài phái Điểm Thương tới

đó.

-Chả lẽ lão đệ muốn đi Kim Thoa để lược trận cho Tạ Tiên Tử chăng?



-Đệ với lão tiền bối đều không phải là môn hạ của phái Điểm Thương, hơn nữa

đệ ngưỡng mộ phong cảnh Nhi Hải từ lâu. Chẳng hay tiền bối có nhận lời chở tại

hạ đi tới chỗ chị họ của tại hạ hẹn ước, để xem đối thủ là một nhân vật thần bí và

lợi hại như thế nào không?

-Nếu Độc Cô lão đệ muốn đi chơi thuyền và nhậu nhẹt thì lão sẵn sàng lắm.

Nào, chúng ta xuống thuyền ngay đi.

Độc Cô Sách liền theo Bách Biểu đi tới bờ Nhi Hải và mỉm cười hỏi:

-Thế nào? Lá thư của tại hạ giới thiệu, lệnh tôn có được chị họ của tại hạ thu

nhận làm môn đồ không?

-Lời nói của lão đệ nặng như chín cái đỉnh, tiểu tôn đã được Tạ Tiên Tử thu làm

đệ tử rồi.

-Như vậy thì hay lắm! Vì việc này mà suýt tý nữa thì tại hạ không được gặp lão

tiền bối nữa.

-Chả lẽ lão đệ đã gặp phải tai nạn gì rồi hay sao?

-Chuyện đã qua rất ly kỳ và nguy hiểm vô cùng, một lời không sao nói xiết

được, chúng ta hãy cùng xuống thuyền trước, rồi tại hạ xin kể cho lão tiền bối

nghe.

Bách Biểu thấy chàng nói như vậy thắc mắc vô cùng, nhưng vẫn phải vội đi sửa



soạn thức ăn và rượu, rồi xuống thuyền cùng Độc Cô Sách đi Nhi Hải luôn,

Độc Cô Sách vừa cầm chén lên uống vừa ngắm cảnh ở Nhi Hải, rồi chàng thủng

thẳng kể hết đầu đuôi câu chuyện của mình đã từng trải qua cho Bách Biểu nghe.

Bách Biểu nghe kể tới chỗ lợi dụng Uất Trì Cảnh với Đinh Ngọc Sương chôn

sống Giang Tử Kỳ liền vỗ tay khen ngợi và uống cạn luôn một chén rượu thật lớn,

nhưng khi nghe đến chỗ Độc Cô Sách bị giam giữ ở trong Ly Hồn Cốc thì ông ta

toát mồ hôi lạnh ra.

Nghe xong câu chuyện của Độc Cô Sách kể, Bách Biểu liền thở dài lắc đầu nói:

-Chuyến đi Ly Hồn cốc đó cũng may là lão đệ, chứ nếu là lão phu, thì không

biết đã bị chết đến bao nhiêu lần rồi.

--------------------oOo--------------------

Lư Sơn Kỳ Nữ

Tran Thanh Van

 

BỐN THẾ ĐÀ ĐAO



 

 

Độc Cô Sách vừa cười vừa đáp:



-Khi vào tới trong Chúng Bố chi môn và Chúng Nghi chi môn tại hạ trông thấy

cái búa ngọc của lão tiền bối nên lo âu khôn tả.

Bách Biểu nghe nói tới đó bỗng cao hứng vô cùng liền cười như điên như khùng.

Độc Cô Sách thấy Bách Biểu cười như vậy liền nhìn ông ta hỏi:

-Đổng lão tiền bối sao bỗng dưng lại cao hứng như thế?

-¥n đức của lão đệ với ông cháu lão phu thật là cao hơn trời rộng hơn bể, không

biết lấy gì mà báo đền được!

Lão tiền bối nói như thế thì không còn được gọi là giang hồ hào hiệp rồi!

-Người cao minh nhất trong giang hồ hào hiệp là không phụ ân của người, người

kém hơn đôi chút thì đã nhận một chút ít ân của người ta thể nào cũng phải báo

đền cho được mới thôi. Nhưng ông cháu Đổng mỗ thụ ân lão đệ quá lớn lao, không

biết lấy gì mà đền bù nổi. Cho nên mỗi khi nghĩ đến lão đệ, là lại cảm thấy áy náy

vô cùng!

-Đổng lão tiền bối hãy dẹp ý tưởng đó đi.

-Lão đệ thi ân không mong người ta báo đền đó là lòng hào hiệp của lão đệ, còn

ông cháu của Đổng mỗ đã đội ơn của lão đệ hậu như thế dù sao ông cháu mõ cũng

phải cố nghĩ cách để đền ơn trong muôn một cho lão đệ, đó là do lòng người,

không ai cưỡng ép được ai cả. Còn vừa rồi lão bỗng thất thanh cười là vì đã nghĩ ra

một cách để tạm gọi đền bù được một chút ít ơn đức của lão đệ với ông cháu lão!

Độc Cô Sách gượng cười cau mày lại định nói, thì Bách Biểu đã cười và nói:

-Sự thực phương pháp của lão vừa nghĩ ra đó chỉ có thể gọi là giúp ích cho lão

đệ khi du hiệp chân trời góc biển, trượng kiếm tiêu diệt bọn tà ma đấy thôi.

Độc Cô Sách thấy Bách Biểu có lòng thành như vậy, không sao từ chối, liền gật

đầu đáp:


-Nếu lão tiền bối đã có dụng ý như vậy, Độc Cô Sách không dám từ chối nữa.

-Khi ở núi Mã Tích, lão đệ có trông Đổng mỗ tấn công Giang Tử Kỳ ba búa

không?

Độc Cô Sách gật đầu lia lịa và giơ ngón tay cái lên khen ngợi rằng:



-Ba thế búa ấy trầm hùng tinh diệu, oai lực vô song. Giang Tử Kỳ là một tên

hung nhân tuyệt thế như vậy, mà cũng bị tiền bối tấn công đến cuống cả chân tay

lên không biết đâu mà chống đỡ.

Bách Biểu tỏ vẻ đắc chí mỉm cười tiếp:

-Ba thế búa ấy tên là Trầm Hương Cứu Mẫu, Ngô Cương phạt quế và Ngũ đinh

khai sơn. Hồi còn trẻ lão phu vào núi đẵn củi gặp một dị nhân truyền thụ cho, bên

trong biến hoá thần kỳ oai mãnh cực độ, bây giờ lão phu muốn truyền lại ba thế

búa ấy cho lão đệ.

-Độc Cô Sách không quen dùng búa làm khí giới.

-Sao lão đệ thông minh suốt đời lại u mê nhất thời như thế? Oai lực của ba thế

ấy alf ở những thế thức thần kỳ hoá linh diệu, chứ có phải là vì bản thân của chiếc

búa ngọc đâu? Lão đệ không quen dùng búa, chả lẽ lão đệ lại không thể dùng

kiếm thay búa mà sử dụng ba thế ấy sao? Thậm chí hoá nó thành chưởng pháp,

chắc cũng không đến nỗi thường đâu?

Độc Cô Sách cũng biết ba thế búa này rất tinh kỳ oai lực khác thường, mà Bách

Biểu lại có lòng chí thành biếu cho mình nên chàng gật đầu mỉm cười đáp:

-Lão tiền bối đã có nhã ý như vậy. Độc Cô Sách này còn từ chối thì thực không

biết điều tí nào. Vậy xin lão tiền bối cứ chỉ giáo đi?

Bách Biểu nghe nói cả mừng, liền lấy đôi đũa thay búa, truyền ba thế thủ pháp:

Trầm Hương cứu mẫu, Ngô cương phạt quế và Ngũ đỉnh khai sơn cho Độc Cô Sách

luôn, cả những biến hoá thần kỳ cũng nhất nhất truyền thụ hết cho chàng.

Văn hay võ cũng vậy, quý hồ mình có chút căn bản thì rất dễ thông hiểu những

môn khác tương tự ngay. Vì vậy Độc Cô Sách chỉ học qua một lượt là hiểu biết

ngay. Chàng có võ học thượng thừa hơn Bách Biểu nhiều, nên không đầy nửa

tiếng, chàng đã thuộc lòng hết tất cả những sự biến hoá của ba thế búa ấy.

Bách Biểu rất kính phục thở dài đáp:

-Xưa kia lão phu học hỏi ba thế búa này, vừa tốn đúng một tháng trời, không

ngờ Độc Cô lão đệ chỉ mới có chừng một tiếng đã thuộc lòng hết. Quả thực là một

nhân vật thượng thặng, lão phu so sánh với lão đệ thực một trời một vực.

Độc Cô Sách học hỏi ba thế búa đó xong, chàng nhận thấy ba thế búa ấy quả

thực thần diệu nên cũng lắc đầu thở dài nói tiếp:

-Người sáng chế ra ba thế búa tuyệt học này quả thực là cao minh, chỉ tiếc thay

người đó chỉ truyền cho lão tiền bối có ba thế thôi, nếu truyền ba mươi thế, thì thể

nào cũng vô địch thiên hạ!

Bách Biểu vừa cười vừa đáp:

-Để lão phu kể cho lão đệ hay câu chuyện mà lão phu đã học được ba thế tuyệt

học này nhé?

Độc Cô Sách biết chị họ mình hẹn đấu với người ta vào ban đêm mà bây giờ mặt

trời chưa lặn hãy còn rất sớm. Nên chàng gật đầu đáp:

-Xin Đổng lão tiền bối cứ nói đi. Độc Cô Sách tôi rất vui lòng lắng tai nghe.

-Hồi lão phu đi vào trong núi sâu ở phía Đông Động Đình đẵn củi đột nhiên

nghe có tiếng người kêu gọi. Lão phu vội quay đầu lại nhìn mới hay người đó là

một đạo sĩ gù.

-Đạo sĩ gù ư? Trong hai ba chục năm nay không hề nghe thấy trong võ lâm có

một cao thủ tuyệt thế nào có hình dáng như vậy cả.

-Đạo sĩ ấy bình sinh không thích lai vãng với các nhân vật võ lâm, cho nên ít

người biết đến ông ta. Biệt hiệu của ông ta là Tứ Chiêu Đạo nhân.

-Coi nghe cái biệt hiệu ấy, cũng cảm thấy lý thú rồi. Nhưng không biết hai chữ

"Tứ chiêu" ấy là có nghĩa gì? Chả lẽ người đó lại có bốn mắt chăng?

-Chữ "chiêu" này là "Chiêu thuật thế thức" chứ không phải chỉ "chiêu tử" là mắt

đâu. Người đó đem võ học của các môn các phái với võ học của mình đã học hỏi

được đem dung hoà và nghiên cứu kỹ lưỡng, rồi sáng tác ra tất cả bốn thế tuyệt

học. Cho nên ông ta mới tự đặt cho mình một cái tên là "Tứ chiêu đà đao" như thế.

Độc Cô Sách mỉm cười hỏi:

-Người ấy đã sáng tác ra bốn thế tuyệt học nhưng tại sao lại chỉ truyền cho lão

tiền bối có ba thôi?

-Vì lão phu đã cứu y thoát chết nên y chỉ truyền thụ cho có ba thế thôi, còn nếu

không cứu y thì có thể học hỏi được hết bốn thế đấy.

Độc Cô Sách thắc mắc không hiểu vội hỏi lại:

-Thế là nghĩa lý gì?

-Tứ Chiêu đà đao trúng độc sắp chết thấy lão phu đi qua liền lên tiếng kêu gọi

định truyền thụ bốn thế tuyệt học ấy cho lão phu, để khỏi mai một môn võ công

huyền diệu ấy.

-Phải! Đó là một sự bi đát nhất của các võ học danh gia, mà bất cứ người nào

gặp trường hợp ấy cũng phải làm như vậy cả!

-Lão phu nghe thấy ông ta nói như vậy mừng rỡ khôn tả, nhưng lại đau lòng và

thương tiếc hộ ông ta. Lão phu hỏi ông ta tại sao lại bị trúng độc như thế, ông ta

bảo chỉ vì đang đi ở trong núi khát nước, lỡ ăn phải một trái cây độc.

-Chắc lão tiền bói biết cách giải trừ chất độc của trái cây ấy phải không?

-Lão phu nghe thấy thế liền an ủi ông ta và nói có biết cách giải cứu chất độc

của trái cây ấy, cam đoan sẽ chữa khỏi cho ông ta ngay.

-Tứ Chiêu đà đao sắp chết lại được cứu tinh đem đến sự sống, tất nhiên phải rất

cao hứng mà truyền thụ bốn thế tuyệt học ấy cho lão tiền bối phải không?

Bách Biểu lắc đầu xua tay đáp:

-Lão đệ đoán lầm rồi! Đạo sĩ ấy tính nết rất quái dị.

Bách Biểu cầm chén lên hớp hai hớp rượu gắp một miếng thịt nai khô Vân Nam

lên nhai, rồi mới từ từ nói tiếp:

-Tứ Chiêu đà đao nghe lão phu nói có thể cứu chữa khỏi chất độc ấy và có thể

cứu y thoát chết. Không ngờ y không lộ vẻ kinh ngạc và không mừng rỡ chút nào

mà lại tuyên bố rằng: "Bần đạo bình sinh không chịu thụ ơn của ai hết, nếu thí chủ

cứu bần đạo thoát chết, thì bần đạo thế nào cũng phải báo đáp".

Độc Cô Sách xen lời:

-Đạo sĩ ấy nói như vậy là sự rất thường, sao lão tiền bối lại bảo y là có tính nết

quái dị được?

-Lão đệ hãy để yên cho lão phu nói tiếp lão phu sẽ nói đến chỗ quái dị của y.

Bách Biểu nhìn vào mặt nước hình như đang nghĩ lại chuyện xưa. Một lát sau,

ông ta mới mỉm cười nói tiếp:

-Quả thực có lý do riêng vì y bảo nếu lão phu không cứu y, y sẽ chết nên y phải

truyền thụ hết bốn thế tuyệt học ấy cho lão phu để khỏi thất truyền.

Độc Cô Sách cầm ly rượu lên uống lẳng lặng nghe Bách Biểu nói tiếp:

-Nhưng nếu lão phu cứu y thoát chết, thì y không chịu truyền thụ hết bốn thế

tuyệt học ấy cho lão phu nữa, nhiều nhất là chỉ có thể truyền tới ba thế tuyệt học

ấy cho lão phu thôi, còn một thế giữ lại để phòng thân.

-Đạo sĩ nói như vậy, thì không phải là người có lượng như các vị kỳ nhân dị sĩ.

-Đạo sĩ đã quyết định như vậy cũng có hai lý do riêng.

-Chắc hai lý do của y thế nào cũng quái dị lắm?

-Lý do thứ nhất là nếu lão phu cứu y thoát chết y truyền thụ tuyệt nghệ cho lão

phu là để đền ơn. Trong đời nghiên cứu ra được bốn thế tuyệt học ấy thôi mà y đã

bằng lòng truyền thụ cho lão phu ba thế như vậy kể cũng hậu hĩ lắm rồi.

-Lý do thứ nhất này kể cũng vững đấy.

Bách Biểu ngừng tay chèo để mặc cho chiếc thuyền theo nước trôi đi rồi vừa

nhậu vừa nói tiếp:

-Điểm thứ hai là y hiềm lão phu đã luống tuổi lại không được thông minh khôn

ngoan như người, không phải là một nhân vật có tài thượng thừa. Y đã sáng chế ra

tuyệt học, tất nhiên là phải mong trước khi chết truyền thụ cho một người lý tưởng.

Cho nên trong bốn thế búa đó, y phải giữ lại một thế mạnh nhất, để cho đồ đệ vị

lai của y khỏi thua kém lão phu.

Độc Cô Sách nghe nói bật cười liền đỡ lời:

-Hai lý do này của y tuy quái dị, nhưng Tứ Chiêu đà đao nà kể cũng thành thực

đáng yêu. Thế lúc ấy lão tiền bối trả lời y ra sao?

-Lão phu không suy nghĩ gì hết, liền nhận lời cứu chữa cho y ngay. Vì cứu nguy

tế bần là tôn chỉ của lão phu, đừng nói y chỉ truyền thụ cho lão phu ba thế tuyệt

học thôi, mà dù không truyền thụ một thế nào, lão phu cũng cố hết sức cứu cho y

thoát chết.

-Lão tiền bối trả lời rất hay và khiến ai nghe thấy cũng phải kính phục. Nếu tại

hạ là Tứ Chiêu đà đao, thì thế nào cũng truyền thụ hết bốn thế tuyệt học ấy cho

tiền bối mới phải.

Bách Biểu gượng cười nói tiếp:

-Nếu lúc ấy lão phu mà gặp được lão đệ có phải là tốt biết bao không, nhưng

tiếc thay lại gặp đạo sĩ quái dị ấy nên lão phu trả lời xong liền bị y mắng cho một

trận.

Độc Cô Sách vội đặt ly rượu xuống, ngạc nhiên hỏi:



-Lão tiền bối trả lời như thế là chính đại quang minh tại sao y lại mắng lão tiền

bối?


Bách Biểu thở dài, cau mày nói tiếp:

-Y bảo lão phu đừng có giả bộ nhân nghĩa để định lấy đức cảm phục y nữa. Chi

bằng cứ khoanh tay đứng yên để mặc cho y chết và cũng đừng có hòng y truyền

thụ cho một thế tuyệt học nào.

-Đạo sĩ ấy quả thực là kỳ quái!

-Y đã nói như vậy, lão phu cũng chả muốn nói nhiều, liền ra tay giải độc cho y

mà học được ba thế tuyệt học này!

-Thế bây giờ Tứ Chiêu đà đao có còn sống ở trên đời này không?

-Từ đó đến nay đã được hơn hai mươi năm trời rồi, lão phu đã đầu bạc như thế

này, chưa chắc lão đạo sĩ ấy còn sống được ở trên đời này.

Độc Cô Sách nghe nói thở dài, rồi lại hỏi tiếp:

-Không biết y đã tìm được người truyền nhân lý tưởng chưa? Lão tiền bối có biết

tin ấy không?

-Lão phu không hay biết chuyện đó, nhưng lão phu biết thế tuyệt học cuối cùng

của y còn giữ lại là thế "Vạn tượng hồi xuân".

Độc Cô Sách kêu "ồ" một tiếng, làm như đã vỡ lẽ:

-Tại hạ hiểu rồi!

-Lão đệ hiểu cái gì?

-Tại hạ nghĩ được bốn thế tuyệt học của lão đạo sĩ đó sáng tạo bên trong có bao

hàm diệu lý của Xuân Hạ Thu Đông bốn mùa.

Bách Biểu bán tín bán nghi lại hỏi tiếp:

-Sao lão đệ lại nghĩ ra được như thế?

Độc Cô Sách có vẻ cao hứng, hớn hở cười đáp:

-Ngày nọ ở trên núi Mã Tích, tại hạ ngấm ngầm để ý lão tiền bối giở ba thế

tuyệt học ra đấu với Giang Tử Kỳ, đã có một chút ấn tượng. Ngày hôm nay lại

được lão tiền bối truyền thụ cho, nên càng nhận thấy sự nhận xét của mình rất

đúng.

-Nhận xét của lão đệ như thế nào?



-Tại hạ thấy lão tiền bối truyền thụ cho thế thứ nhất "Trầm hương cứu mẫu" như

là: cái lọng lừa ở trên không, mà bỗng có tiếng sấm sét kèm theo mưa gió đổ

xuống, không khác gì là tiết trời mùa hạ vậy.

-Lão đệ nói rất có lý.

-Thế thứ hai "Ngô Cương phạt quế" thì tựa như gió thổi lá rụng trăng lạnh đeo lơ

lửng trên đỉnh non cao, không khác gì là tiết lạnh lẽo của mùa thu.

-Sự nhận xét của lão đệ rất thông minh, quả thực không sai một ly một tý nào.

Độc Cô Sách uống cạn nửa ly rượu, nhìn thẳng về phía xa, thấy mặt trời đang

lặn đỏ cả một góc trời. Chàng ngắm nhìn cảnh đẹp một hồi, rồi mỉm cười nói tiếp:

-Thế thứ ba "Ngũ đinh khai sơn" lại tựa như gió bắc hiu hắt thổi, sương tuyết

phủ, đầy biên quan, đúng là cảnh giá lạnh của Đông về.

Bách Biểu nghe tới đó có vẻ hổ thẹn, một tay vuốt râu và lắc đầu thở dài nói

tiếp:

-Đổng Bách Biểu này nhờ có ba thế tuyệt học ấy, may mắn được một chút hư



danh ở trên giang hồ. Ngờ đâu hết nửa đời người rồi, mà cũng không sao hiểu thấu

được diệu lý huyền cơ của ba thế võ ấy. Cho đến ngày hôm nay nghe lão đệ nói

mới cảm thấy mình như là một kẻ tối tăm mà được lão đệ khai sáng trí óc cho vậy,

và cũng đúng với câu cổ nhân đã nói: "Tiếp chuyện bạn một đêm, hơn là đọc hai

mươi năm sách vở"!

-Tại hạ nhận xét thấy như vậy liền nghĩ bụng: "Vạn tượng hồi xuân" mà chưa

chịu truyền thụ cho lão phu! Nhưng đáng lẽ y phải giữ lại thế cuối cùng là thế của

mùa đông mới đúng, sao y lại ngắt ngọn mà không truyền thụ thế ấy cho lão phu?

-Võ học theo diệu lý của bốn mùa mà tạo thành, thì không cứ phải theo sự tuần

tự của bốn mùa đâu, như bốn thế tuyệt học này của đạo sĩ ấy sáng tác lại lấy Hạ

nóng hổi làm bắt đầu của pho võ mà lấy mùa xuân làm kết thúc. Theo sự ước đoán

của tại hạ thì thế "Vạn tượng hồi xuân" này của y thể nào cũng phải tới ảo diệu cực

điểm, cao minh hơn ba thế kia nhiều.

-Y giữ lại thế "Vạn tượng hồi xuân" để truyền nhân, thì tất nhiên ảo diệu hơn ba

thế Hạ Thu Đông mà y đã truyền thụ cho lão phu nhiều! à... à Độc Cô lão đệ này,

thế Vạn tượng hồi xuân để làm tên, còn ba thế kia lại không lấy Hạ Thu Đông làm

ten, mà lại đặt khác đi như thế?

-Có lẽ lão đạo sĩ truyền thụ cho lão tiền bối về phủ pháp, thì tất nhiên y phải đặt

tên những thế võ đó lại cho có liên can đến búa, để truyền thụ cho lão tiền bối, chứ

sự thực không phải là tên thực của ba thế võ kia đâu.

-Lão đệ thông minh thật!

Nói tới đó ông ta liền cầm chén rượu uống một hơi nữa, rồi lắc đầu thở dài nói

tiếp:

-Đáng tiếc thật! Đáng tiếc thật!



-Đáng tiếc cái gì hả lão tiền bối?

-Lão phu tiếc là không biết hiện giờ Tứ Chiêu Đà đao còn sống hay không?

Bằng không y mà được lão đệ thì thế nào y cũng truyền thụ "Vạn tượng hồi xuân"

kia cho lão đệ ngay.

-Nhất ẩm nhất trác gia do tiền định, lão tiền bối luyến tiếc làm chi. Lúc này

cảnh sắc đang đẹp tuyệt vời chúng ta hãy đối cảnh uống cạn với nhau ba chén

trước, và cũng gọi là cảm tạ lão tiền bối đã truyền thụ tuyệt nghệ cho.

Hai người liền cùng nhau uống cạn ba chén một lúc. Bách Biểu cao hứng lại còn

lớn tiếng ca một bản hoài cổ.

Độc Cô Sách nghe xong tiếng ca, vừa cười vừa nói:

-Lão tiền bối hào hứng thực, nhưng trong bài ca có câu: "Bách bôi tuý thống ẩm"

thì tại hạ tửu lượng hãy còn kém lắm, làm sao mà có thể tiếp nổi lão tiền bối uống

luôn một trăm chén như thế được? Nay mai nếu có dịp may, lão tiền bối được gặp

Nam Môn sư thúc của tại hạ, thì lúc ấy mới thực là: "Tửu phùng tri kỷ thiên bôi

thiểu".

-Độc Cô lão đệ có biết tại sao khi ở núi Mã Tích, Giang Tử Kỳ dụ lão phu gia



nhập Hoàn Vũ Cửu Sát lão phu lại muốn nhận lời y không?

-Sao lão tiền bối lại có ý nghĩ ấy?

-Vì đối phương đã biết thị hiếu của lão phu. Từ khi ra đời tới giờ, lúc nào lão phu

cũng mong muốn được cùng Nam Môn đạo trưởng đối ẩm luôn mười ngày đêm

như vậy mới thực là khoái.

-Chờ khi nào kết thúc đại hội Nam Thiên diệt trừ quần ma xong, Độc Cô Sách

sẽ giới thiệu Nam Môn sư thúc với lão tiền bối, để lão tiền bối được toại tâm

nguyện.


-Lão đệ có ý như vậy, lão phu xin cảm tạ trước một chén.

Độc Cô Sách cũng nâng chén lên uống cạn luôn Bách Biểu thấy thế liền cả cười

và đỡ lời:

-Tửu lượng của lão đệ cũng không phải tầm thường.

-Khi nào cao hứng lắm thì tại hạ mới có thể uống được mười cân còn mượn rượu

để tiêu sầu, thì chỉ uống tới năm cân là đã ngà ngà say rồi.

-Lão đệ nói như thế thực không thông chút nào.

-Tại sao lão tiền bối lại bảo là không thông?

-Không những lão phu nhận thấy khiêm lý, mà còn có rất nhiều vị cổ nhân cũng

đều phản đối câu mượn rượu tiêu sầu ấy.

-Lão tiền bối chỉ những vị cổ nhân ấy là ai?

-Lý Thanh Nguyên đã nói: "Cứ bôi tiêu sầu, canh sầu" và Tân Giá Hiền cũng

nói: "Sầu nhân đạo tửu năng, tiêu giải, nguyên lai tử thị sầu nhân hại. Đối tửu việt

tự lượng, tuý hai hoàn đoạn trường. (Người rầu rĩ bảo rượu có thể giải sầu, khi uống

say mới biết rượu càng làm cho mình sầu thêm. Uống rượu vào càng nghĩ nhiều,

khi say càng sầu đứt ruột).

-Lão tiền bối đã bị hai vị đại thi nhân nhà Đường với nhà Tống lừa dối rồi, đó

chính là nghĩa bóng đấy. Họ càng bảo người sầu không nên uống rượu, thì lại càng

nhìn nhận chỉ có rượu mới là tri ân duy nhất của người đa sầu đa cảm thôi.

Bách Biểu trợn mắt lên nhìn Độc Cô Sách, chưa kịp hỏi thì Độc Cô Sách lại nói

tiếp:

-Vì thế mà Lý Thái Bạch đã một mặt nói: "Khử bôi tiêu sầu, sầu canh sầu",



nhưng mặt khác lại nói: "Hô đồng tương xuất hoán mỹ tửu, dữ nhi đồng tiêu vạn cổ

sầu" (gọi tiểu đồng ra đi đổi rượu ngon, để cùng bạn giải mối sầu vạn cổ).

-Lão đệ nói rất phải, luận điệu của các vị cổ nhân ấy quả thực là mâu thuẫn hết

sức.


-Đó không phải là họ tự mâu thuẫn, mà là sự nhận xét riêng của mỗi nhà văn đó

thôi.


--------------------oOo--------------------

Каталог: ebook -> Ebook-2


Поделитесь с Вашими друзьями:
1   ...   11   12   13   14   15   16   17   18   ...   42


Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©tieuluan.info 2019
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương