ĐẠI ĐẠo tam kỳ phổ ĐỘ TÒa thánh đỊnh tưỜng hội thánh chơn lý thiêN ĐẠo chơn truyềN



tải về 1.52 Mb.
trang6/13
Chuyển đổi dữ liệu03.11.2017
Kích1.52 Mb.
1   2   3   4   5   6   7   8   9   ...   13

PHÙNG-NHƠN: hai con cứ theo vé thứ 29 của Thầy đã cho các con. Đạo gặp lúc chinh nghiêng rời rã, ấy cũng vì các con. Nay Thầy muốn hiệp các con của Thầy lại nên Thầy dùng sức bốn con. Đạo là một bài học, Thầy là người đặt bài, Đạo-Đồng là người chép bài. Thầy dùng cán viết của NHƠN, ngòi viết của PHÙNG, nghiên mực của LƯỢNG, tờ giấy của CA. Có bốn món ấy Thầy viết mới được, bằng thiếu một món Thầy làm sao viết được mà dạy ai? Kỳ An-Thiên Đại-Hội Thầy đã dùng như vậy, nền Đạo được thạnh phát, sau vì chừng các con rời rã, tuy ngoài mặt nói nói cười cười, nhưng trong lòng ai cũng tưởng mình có Thầy riêng của mình, vì vậy lâu nay biết bao nhiêu là “Thầy” giáng khắp nơi, mà nào có phải Thầy hoài, bởi lỗi ấy tại bốn con. Nay Thầy hiệp bốn con, Thầy không ép ai, suy cùng nghĩ cạn, mai nhằm Ngọ thời dưng sớ Thầy xem có đủ bốn con đứng tên, Tý thời sẽ cầu Thầy, có Đến-Hậu-Đồ-Kiển-Trung-Minh, có Quang Bản thay mặt cho Cầu-Kho, Chiếu thay mặt cho Phước-Long càng tốt; như bốn con không ưng thuận chung lo giúp Thầy, khỏi tái-cầu vô ích.

NHƠN, Bước đường học Đạo thể đăng sơn,



Muôn khổ ngàn gay chí chớ sờn,

Ai dạy lên non mà kiếm Phật,

Đừng nghe tiếng Giảng Nghé Đài Nhơn.

NHƠN, trong “Huỳnh-Đình” có câu:



“Học Đạo du đăng sơn, du thiệp thủy,

Du tẩu mả trương cung, du hành quân bố trận

Đương thâu kỳ phóng tâm, dưỡng kỳ hạo khí

Ác nhơn dục, tồn thiên lý…”

Đó, Thầy dạy “đăng sơn” là vậy. Con không chơi với bạn hiền nên làm sái lịnh Thầy, phải chi con hỏi Phùng thì đâu có đến đỗi: ý mã tâm viên. Mấy chữ nầy là chữ Thiên-cơ, ai ít tu khó được nghe giảng nhiều, sau con đừng vậy nữa… (Thăng)

—————————d&c—————————
Đêm 19 tháng 7 năm Nhâm-Thân (1932).
đảnh hằng ngày luyện hống đơn,

HƯƠNG bay bát ngát thấu thiên nguơn

THẦN Tiên ma quỉ do mình tạo,

GIÁNG bút truyền trao lẽ chí chơn.

Kính chào chư Thiên-Mạng. Tôi vưng lịnh Bạch-Hạt Đồng-Tử cho chư Thiên-Mạng hay rằng: không bao giờ Đức-Chí-Tôn thâu nhận văn biểu nào mà không tuân lời dạy của Đức-Chí-Tôn…

Đức-Chí-Tôn có gởi cho CA-PHÙNG-NHƠN-LƯỢNG bài thi:

Hiệp chí đồng lo Đạo nước nhà

Hiệp vầy đoàn thể, ớ con TA!

Hiệp hòa trên dưới tình liên lạc,

Hiệp thuận anh em nghĩa mặn mà,

Hiệp ý keo sơn gìn dạ một,

Hiệp đường tánh mạng buổi kỳ ba,

Hiệp tâm chung trí đừng nghi lẫn.

Hiệp được gần rồi, mới hiệp xa.

(Thăng)


—————————d&c—————————
Đêm 20 tháng 7 năm Nhâm-Thân (1932).

…………..


Tịnh đàn tiếp Đức-Chí-Tôn.

NGỌC Kinh định mở Đạo nhà Nam,

HOÀNG điện đành buông để giáng phàm,

THƯỢNG trí khá mau ra giúp sức,

ĐẾ vương nào ví Đạo kỳ Tam.
Thầy mừng các con. Thầy cho các con bình thân, ai nấy chẳng đặng mơ ước điều chi lạ.
Nghe thi bài:

31.- Nền Đại-Đạo xanh um cổ-thọ,

Đuốc Cao-Đài rạng tỏ Ngũ-Châu,

Khuyên con bền bỉ trước sau,

Một lòng khắng khít cùng nhau chớ rời,

Lòng con Thầy đã thấu rồi

Giáng đàn Thầy lập vị ngôi THÁNH TOÀ

32.- Khắp trần thế còn xa Thánh-Huấn,

Bởi các con chưa đặng nhứt tâm,

Con ôi! Muốn rõ cao thâm,

Gần Thầy, Thầy sẽ chỉ lầm lạc cho.

Học Đạo thì ráng lòng lo,

Hành Đạo thì chớ so đo cân lường.

33.- Nhắc đến lúc TRUNG-ƯƠNG Thầy lập,

Dốc lòng thâu Tam-Thập Lục-Thiên.

Lẽ gì Đạo đã được yên,

Lẽ gì Đạo khỏi chinh nghiêng đến rày.

Lẽ gì Đạo được nở mày,

Có đâu Đạo phải đắng cay trăm bề.

34.- Cũng vì trẻ chia phe chia đảng,

Cũng vì con làm lảng làm lơ

Kinh Thầy con đã nghi ngờ,

Lời Thầy con lại bơ thờ bỏ qua

Ruột rà ngay thẳng bỏ ra,

Nịnh hùa chuốt ngót bối da đem vào.

35.- Thầy bệ Ngọc khát khao trông đợi.

Ước cho con bước tới đường ngay.

Trông thôi trông đã mỏi mày,

Đợi thôi càng đợi càng ngày càng xa.

Ráng thương Thầy chút với mà,

Thương Thầy đặng hiệp đặng hòa cùng nhau.

36.- Thầy đã dạy đâu đâu cũng một,

Bởi xa nhau nên cuộc mới chia,

Đừng cho kế quỉ phân lìa,

Đừng cho miệng thế tiếng bia vang đồn.

Đạo chia nhiều phái nhiều môn,

Vì chưng cơ-bút mình tôn lấy mình.

37.- Con phải biết chương-trình hiệp nhứt,

Phải lọc lừa tịnh-thất hiệp vào.

Các nơi cơ bút lao nhao,

Đều kêu hiệp lại con trao lời vàng.

Đừng cho tách cõi tách đàng,

Càng xa Thánh-Huấn, nó càng tư riêng.

38.- ĐẾN, con chớ ưu phiền thái quá,

Công của con Thầy há nỡ quên.

Thử con coi chí có bền,

Dùng cân thử thất tập rèn chí con.

Thấy con lòng sắt dạ son,

Giáo-Sư Thầy thưởng ráng tròn nguyện xưa.

39.- Trần-Cảnh-Kiệt đón thưa Quan-Thánh,

Xin nhập môn khổ hạnh độ đời,

Thành tâm thầy đã y lời,

Trung-Ương giao lại thêm người sớm khuya.

Không vầy tịnh-thất có bia,

Lý-Chơn còn vậy nó kia bực nào.

40.- HẬU, con chớ lãng xao tấc dạ,

Nghĩa đệ huynh vàng đá xưa sau.

Giúp Thầy chuyển Đạo mau mau,

Miệng sao lòng vậy đừng màu trắng đen.

Hồi tâm Thầy cũng khá khen,

Từ nay nhẩn tới cho bền mới hay.

41.- ĐỒ, con biết đường ngay lẽ chánh,

Rán dè lòng xa lánh quỉ ma.

Các điều lỗi cũng khá tha,

Phong con Giáo-Hữu thêm hoa rỡ ràng.

Kệ Kinh nhắc nhở bạn vàng,

Tuân theo Thánh-Huấn Thầy ban phước lành.

42.- KIỂN, chớ tưởng học hành tót chúng,

Theo Hủ-Nho rẻ rúng Kinh Thầy.

Con ôi! Ngoại giáo là vầy:

Kiêu căng, tật đố tưởng hay hơn người,

Khoe khoang phú quí già lời,

Bắt qua, bẻ lại Đạo Trời đó con.

43.- MINH, chớ nại hao mòn thân thể,

Có chư Thần đếm thẻ cầm cân,

Song bằng tiền kiếp hậu căn,

Có tu mới nhẹ hưởng phần thiêng liêng.

Khuyên con công quả cho bền,

Kiếp nầy là kiếp con đền kiếp xưa.

44.- TRƯNG, khen đó năm lừa bảy lọc,

Chẳng có lòng lặn mọc như ai.

Ngựa hay biết bởi đường dài,

Con ngay Thầy thưởng lên đài Giáo-Sư.

Rèn lòng học hỏi ba dư,

Dắt dìu đoàn trẻ chớ từ công lao.

45.- Việc phong thưởng đã trao phù tiết,

HIỆP-THIÊN-ĐÀI trước hết phải lo,

Trung-Ương gầy dựng cơ đồ,

HIỆP-THIÊN-ĐÀI phải lựa cho phải người.

Hiệp đồng con đủ các nơi,

Mượn nhà CA tạm THIÊN-ĐÀI ít lâu.

46.- PHÙNG, con chớ cơ cầu húng hính,

Chức Thiên-Sư Thầy định trước rồi,

Con đừng chặc dạ kín môi,

HIỆP-THIÊN-ĐÀI đó, con ôi! Giúp Thầy.

Phong con Chưởng-Quản Đài nầy,

Có con ắt được rẽ mây trong Trời,

47.- Khuyên con phải tuân lời Thầy dặn,

Lọc Đồng-Loan dùng thẳng nới tay.

Bầy chim vừa sập sận bay

Làm sao biết được cung mây mấy từng.

Miễn cho hớn hở Trời Xuân,

Ngàn hồng muôn tía vui mừng rước Xuân.

48.- Chức Chưởng-Quản phải cần học hỏi,

Bảy Chơn-Như lộn cõi trần gian,

Hạ mình con phải hỏi han,

Rước về làm bạn Đạo càng thêm cao.

Dạy con đã dạy hồi nào,

Vì con bê trễ để xao lãng hoài.

49.- HIỆP-THIÊN-ĐÀI Thầy sai phải mặt,

CỬU-TRÙNG-ĐÀI sắp đặt cho an

Hiềm vì TÒA-THÁNH TRUNG-ƯƠNG,

Không ai chịu nhượng để lương khương hoài.

TÒA-THÁNH mà chẳng định nơi,

Đâu là chỗ vững cho người ngưỡng triêm.

50.- Phiền HẬU ĐẾN chớ hiềm việc nhỏ,

Mời anh em cạn tỏ gần xa,

TRUNG-ƯƠNG phải có THÁNH-TÒA,

Cho Thầy mượn đỡ một và đôi năm.

CHƠN-LÝ mà rõ đặng tâm,

Cứu người mê mộng giá cầm mấy mươi.

—————————d&c—————————


Định Tường, Đêm 24 tháng 7 năm Nhâm Thân (1932).
KHƯƠNG lãnh Thiên-Ngôn đến trấn Đàn,

THƯỢNG cờ Huỳnh-Hạnh bố hào-quang,

THÁI thừa Ngọc-Lịnh tuyên Tam-Trấn,

CÔNG hội Thần Tiên đến lập ban.
Lão chào chư Thiên-mạng. Lão vưng lịnh mời đủ Tam-Trấn, chư Phật, chư Tiên, chư Thánh, chư Thần đến nghe Đức-Chí-Tôn truyền lịnh. Chư Thiên-mạng phải chí thành nghe Đức-Chí-Tôn dạy việc.
NGỌC bản danh đề định đã lâu,

HOÀNG phong thăng thưởng kẻ mày râu,

THƯỢNG thương quyết dựng nền Chơn-Lý,

ĐẾ Đạo tràn tuôn khắp Á-Âu.

Thầy chào mừng các con, Thầy cho các con bình thân.

Nghe Thầy dạy:
51.- Thầy lóng đủ các lời con trẻ,

Đứa thì vui, có kẻ bần dùn.

Cám ơn các trẻ có lòng,

Thầy dầu nhọc sức hao công sá gì.

Đã hay Đạo vốn Vô-Vi,

Nhưng cần phải chỗ đặng qui mối giềng.

52.- Khuyên trẻ phải hết riêng tâm tánh,

Đồng cùng nhau lo gánh Đạo Trời

Thì Thầy thở được dài hơi,

Thì con được việc được lời đó nghe.

Khuyên con rộng rải trăm bề,

Đã rằng Đại Đạo chớ chê bực nào.

53.- Dưới Trời Đất đồng bào cả thảy,

Bị lỗi lầm nên quấy nên sai.

Thầy nhìn con cả gái trai,

Ngày nay lạc bước, ngày mai cũng về.

Quên đâu rằng quán rằng quê,

Nên Thầy chước lượng lập bề dỗ khuyên.

54.- Thầy quyết dựng cái nền CHƠN-LÝ,

CỬU-TRÙNG-ĐÀI lập vị cho thành.

Con nào thảo thuận làm anh,

Đạo là gạo muối để dành độ thân.

Con nào xiêu lạc cơ bần,

Trở về thì được mọi phần ấm no.

55.- Thầy thương trẻ nên lo cần kiếp,

CỬU-TRÙNG-ĐÀI cho kịp thời kỳ,

Thầy đà cạn nghĩ kỹ suy,

Càng lâu càng lộn thau chì đó con.

Muốn cho Đạo được vuông tròn,

Nghe lời Thầy dạy trành tròn chẳng nên.

56. Chư Phật Thánh nêu tên các trẻ,

Dưng cho Thầy đặng để cầu phê,

Sớ dâng rành rạnh tên đề,

TƯỜNG-NGHIÊM-AN-VỊ-THIỆU-KỲ-MÍNH-ĐÂY.

Cầu phong cho LƯỢNG công dày,

Thêm KHANH-ĐẢNH-QUẾ giúp Thầy Đạo tâm.

57.- Thầy suy nghĩ liền cầm châu bút,

Thảy y lời chẳng chút nghi nan.

Phối-Sư sáu cập sắc ban,

Đầu-Sư ba vị bảng vàng ghi tên,

Còn kia ba trẻ cũng nên,

Gia phong một cấp lên đền NGỌC-HƯ.



Phê rằng:

KỲ-VỊ công lao gẫm có dư

MÍNH-TƯỜNG tua nắm chữ vô tư,

LƯỢNG-NGHIÊM-AN-THIỆU-ĐÂY nên thưởng



Sắc chỉ phong rành chức Phối-Sư.

QUẾ nếm mùi rồi quế chẳng phai,

CÔNG-KHANH nào vị chức CAO-ĐÀI

Lên non đến ĐẢNH xem thêm đẹp,

Phong cảnh Giáo-Sư thật chẳng sai.
58.- Thầy đã chọn Phối-Sư sáu cặp,

Khuyên các con mau tập tánh tình,

Siêng cần điều độ dân sinh,

Đường ngay nẻo chánh chương-trình phải tuân

So cao đọ thấp khuyên đừng,

Làm sao rõ mặt Thiên-ân của Thầy.

59.- CA trách nhậm công dày sức nhọc,

Dám liều mình xông đục đạn tên.

Công phu con thật rất bền,

Gánh lời nặng nhẹ chẳng rên chẳng phiền.

Công con Thầy có chép riêng,

Thánh Thần Tiên Phật cũng biên rõ ràng.

60.- Công con đó bảng vàng ghi tạc,

Thầy đã sai Bạch-Hạt xướng tên,

Đầu-Sư phái Thái công đền,

Vai làm Anh Cả đứng trên TRÙNG-ĐÀI.

Làm sao cho rõ chí trai,

Thay Thầy hành Đạo rõ tài Hậu-Giang.

61.- Thầy tuy mới ràng ràng phong thưởng

Chức Phối-Sư cho LƯỢNG vừa rồi

Nhưng vì Thần Thánh tâu dồi,

Cầu gia phong LƯỢNG theo lời sớ dưng.

Xem qua Thầy rất đỗi mừng,

Mừng vì con được Thánh Thần giúp tâu.

62.- Chữ chánh trực Thầy đâu tư vị,

Hội chư Thần xét kỹ trước sau.

Đầu-Sư phái Thượng yêu cầu,

Tạm phong cho LƯỢNG đặng thâu anh tài.

Giúp CA chớ đổi chớ day,

Anh em hòa hiệp chớ sai chớ từ.

63.- PHÙNG quyền lãnh Đầu-Sư phái Ngọc,

Đốc chí KIÊN ráng học cho cần

Đến ngày qua bước thanh vân,

Đầu-Sư sẽ lãnh chánh phần thế con.

Ít nghiều công quả ráng bòn,

Đừng cho tiếng nghị lời đồn bẻ bai.

64.- Con tuy lãnh đến hai chức trọng,

Bởi Thần Tiên đã gióng hư nên.

HIỆP-THIÊN chẳng đặng độc quyền,

Nếu độc quyền ắt giống miền Tây-ninh.

Nên Thầy sửa lại phân minh,

Thiên-Đài Chưởng-Quản hiệp danh Cửu-Trùng.

65.- BẢN còn mắc trong vòng Giáo-Hóa,

Mà xét lòng vàng đá có dư.

Phong con Chánh Thượng-Phối-Sư,

Giúp quyền hành chánh chớ từ công lao

Ráng khuyên khắp kẻ đồng bào,

Đừng vui vẻ mặt mà xao lãng lòng.

66.- NHƠN, con thiệt dày công cơ-bút,

Nhưng xét vì một chút bơ thờ.

Nay Thầy tha lỗi trẻ thơ,

Phong cho Chánh Thái-Phối-Sư rỡ ràng.

Định-Kiên tuy cách ngả đàng,

Trăm điều con phải luận bàn với CA.

67.- CHIẾU hằng bị lũ tà díu dắt,

Ráng đề phòng kẻo mắc mà hư.

Phong con Chánh Ngọc-Phối-Sư,

Giúp PHÙNG Chưởng-Quản ưu tư Thiên-Đài.

Kim nên nhờ có sức mài,

Chớ rằng tùng lịnh mà hai tấm lòng.

68.- Bực trên đã gia phong nhứt định

Khuyên các con tùng lịnh lãnh phần.

Sao cho Thầy được vui mừng,

Sao cho rõ mặt Thiên ân của Thầy.

Khuyên đừng uốn vạy sửa ngay,

Đừng lòng dị nghị nay vầy mai kia.

69.- Đừng có dạ chia lìa như trước,

Đừng lòng lo nắm được phần mình,

Đừng lòng chích mích em anh,

Đừng lòng tật đố cành nanh chữ quyền.

Lo sao Đạo khỏi chinh nghiêng,

Lo sao Đạo được thông miền Ngũ-Châu.

70.- Thầy cạn tỏ một bầu tâm sự,

Khuyên con đừng lòng dụ dự chi.

Cái ngày kỷ niệm Tu-My (rằm tháng 10)

Đại Thiên-phục phải mặc đi viếng Thầy.

Đồng tâm đồng chí càng hay,

Một lòng một dạ nhiều tay mới thành.

71.- Bên Nữ phái nêu danh một trẻ,

Giúp CA Minh-Chơn-Lý bấy chầy,

HƯƠNG GIÀU công nặng lắm thay,

Nhờ con CA mới khỏi tay mị tà.

Thầy đã cạn xét gần xa,

Phối-Sư phong trẻ ráng mà lập công.

72.- Sách có chữ: “phụ tùng phu xướng”,

Hễ vợ hiền là tướng của chồng.

Chồng nên nhờ vợ coi trong,

Chồng nên vợ cũng bản phong danh đề.

Giúp CA con phải dặt dè,

Biết bao yêu quái dựng phe kết đoàn.

73.- Thương Nữ phái gian nan gặp lúc,

Bị quỉ vương làm nhục cũng nhiều.

Ra tay con phải dắt dìu,

Rồi đây thầy sẽ lựa điều thưởng phong.

Thầy là chí chánh chí công,

Nữ Nam Thầy cũng coi đồng như nhau.

74.- QUANG, con phải mau mau nhứt định,

Qui TRUNG-ƯƠNG hiệp tính TRÙNG-ĐÀI;

Con đừng lần lựa nay mai,

Nếu con bê trễ ắt sai ngày giờ.

Việc con làm chớ chần chờ,

Con đà cạn hiểu sự thờ phượng chung.

75.- TÒA-THÁNH sẵn, trùng phùng hội hiệp,

Khuyên các con liên tiếp cùng nhau,

Chúng sanh thức tỉnh mới mau,

Chúng sanh mới hưởng phong trào Thuấn-Nghiêu.

Ớ nầy trẻ dại rất yêu,

Nghe Thầy nhứt định QUI-ĐIỀU mà theo.


QUI-ĐIỀU:

Ớ các con yêu dấu, nghe QUI-ĐIỀU Thầy đây mà thi hành, chớ không tuân theo mà có tội.



Điều thứ 1: THÁI, THƯỢNG, NGỌC dùng chữ NHỰT, NGUYỆT, TINH vì có chữ: PHẬT-NHỰT, TIÊN-NGUYỆT, NHO-TINH.

Điều thứ 2: Thập-Bát Hán đều là Người của Thầy mượn bên Phật nên phải tra thêm ba dải Vàng bên phía tả Đại Thiên-phục, không luận là Phái nào.

Điều thứ 3: CA, Chưởng-Quản Cửu-Trùng-Đài phải lo sắp đặt người cho có thứ tự, sau Thầy sẽ dượt phê cho. Con phải nhớ rằng: chức Chưởng-Quản Cửu-Trùng-Đài của Đại-Đạo Tam-Kỳ Phổ-Độ rất quí báu và cao-thượng, nghe không con? Mặc ý con, muốn nghe theo Thầy để cứu vớt nhơn sanh trên sông mê biển khổ, hay là nghe theo ai, nó mượn danh Thầy, cậy danh con, để phá Thầy và hại Chúng-sanh thì nghe. Con phải sợ những đứa đã Chơn-Lý mà còn nghe theo quỉ-vương.

Điều thứ 4: các Chức-sắc Thầy phong về Cửu-Trùng-Đài phải ráng giúp CA cho trọn nghĩa đệ huynh, có công Thầy sẽ thưởng thêm.

Điều thứ 5: vì Thầy muốn thử sức chư Thiên-Phong nên Thầy thả Tam Thập Lục Động ra, ai biết có Thầy quyết theo Thầy sẽ thâu nó được, bằng không biết nó sẽ thâu lại, đừng trách Thầy không nói trước.

Điều thứ 6: LƯỢNG, cái trách nhậm con chưa xong, con phải hiệp cùng CA-PHÙNG hành Đạo cho chánh đáng, chớ trắng đen mà làm trò cười cho quỉ vương nó được trớn.

Điều thứ 7: BẢN-NHƠN, hai con cũng lãnh chức trọng, nhưng Thầy xét vì con không thể đứng đợt ra cho thời kỳ nầy được. Vậy hai con ráng sức giúp TOÀ-THÁNH TRUNG-ƯƠNG để thi hành Thánh-Huấn của Thầy, chớ bàn bàn cãi cãi là bê trễ. Từ đây nhẩn sau Thầy còn cho nhiều Kinh Kệ và sửa Lễ-Nhạc theo TRUNG-THIÊN, chớ không theo HẠ-THIÊN như xưa nữa.

Điều thứ 8: vì Thầy thả Tam Thập Lục Động ra để thử thất các con, nên Thầy trở về Trung-Thiên ở tại Nam-Thiên-Môn để coi con đấu sức với nó, đứa nào trung tín Thầy sẽ gia thưởng. Con phải hiệp đồng về Trung-Ương cho gấp mới khỏi cái nạn quỉ ma gạt gẫm con. Thầy đã sanh con ra, lẽ nào Thầy không biết ý con, nhưng con còn nặng xác thịt, nên quên cả lời Hồng-Thệ với Thầy trước khi Thầy sai xuống, bởi thế nên Thầy theo con từ bước, kêu dạy từ chút, nay vì đến thời kỳ THẦY và TAM-TRẤN đều phải về Trung-Thiên nên dặn dò các con ngoại giáo thì chịu lấy.

Điều thứ 9: PHÙNG, vì Thầy về Trung-Thiên nên Thầy không dùng Điển của Hộ-Pháp nữa, Thầy cậy nơi con là người có Điển về Trung-Thiên để tiếp Điển Thầy mà ban hành Thánh-Huấn, con chớ từ nan mà lỗi với Thầy.

Điều thứ 10: Thầy sẽ phong: Đại-Sư, Pháp-Sư, Hộ-Đàn, Trị-Đàn cùng Thập-Nhị Ngoạt-tướng và Thập-Nhị Thời-Quân để giúp con bên Hiệp-Thiên-Đài.

Điều thứ 11: thi bài do nơi Hiệp-Thiên-Đài ra phải có Chưởng-Quản Hiệp-Thiên-Đài chứng nhận, để giao lại cho Ngọc-Đầu-Sư coi rồi trao qua Thái, Thượng Đầu-Sư xem xét kỹ lưỡng, rồi Chưởng-Quản Cửu-Trùng-Đài lãnh trách nhậm ban hành.

Điều thứ 12: Thầy ngưng cơ-bút lập các nơi để qui về TRUNG-ƯƠNG, trừ ra nơi CAO-THIÊN-ĐÀN là chỗ nguồn cội CHƠN-LÝ.

Điều thứ 13: PHÙNG, Thầy ban cho con một cái Hiệp-Thiên-Đài Vô-Vi nơi mình con để Thầy dạy việc khi Thầy cần dùng.

Điều thứ 14: Thầy cho con lập hai cái Đàn Phổ-Độ tạm thời, để cho nơi nào có cần dùng. Nhưng phải do nơi Chưởng-Quản Cửu-Trùng-Đài ưng thuận.

Điều thứ 15: thi bài nào không ra nơi Hiệp-Thiên-Đài hoặc không chịu cho Chưởng-Quản Hiệp-Thiên-Đài chứng nhận, đều là ngoại giáo và ngoại Đạo hết, bất luận là ở nơi nào. Thầy tạm bế mạc cơ-bút trong 100 ngày, để ngày giờ cho các con hành lịnh. Nghe theo Thầy thì còn mong gặp Thầy, bằng không Thầy sẽ chuyển Đạo nơi khác. Các con phải chước lượng mà ban hành Thánh-Ngôn nầy cho đủ.

Bế mạc, thăng.

—————————d&c—————————
CHUYỂN MÊ KHẢI NGỘ

(Số 8)
Cao-Thiên-Đàn (Kiên-giang),



Ngày 16 tháng Giêng năm Quí-Dậu (1933).
(CHƠN TÂM chấp bút.)

Trời chiều mống dựng uốn ba màu(1),

Muôn việc đều do một điểm đầu(2),

Ngược nước, giọt trăng, chèo gác mái(3),

Thơ Thần, Đạo Thánh vịnh vài câu.
HẠ NGUƠN KỶ NIỆM PHÚ

– Mắt thấy Hạ-Ngươn một việc,

Lòng khen thượng trí Tam-Kỳ.

– Chữ phê rằng ngày kỷ niệm Tu-My,

Lời đồn rực cuộc Trung-Ương Đại-Hội.

– Nước có nguồn, cây có cội; Trời công bình, trao gánh nặng cho bực Thiên ân.

Tiền là quả, Hậu là nhân; người sum hiệp, mới thỏa lòng ngâm câu nhơn nguyện.

– Người trí thức, thông điều u hiển; dứt phàm tâm, lo phận sự, chí ân cần cho cận duyệt viễn lai.


(1)-(2)-(3) = chiết tự: là Đông-Phương-Sóc.
Đạo chinh nghiêng, chọn kẻ anh tài; ban Thánh-Huấn, lập Qui-Điều, lời khuyến dụ mong thượng hòa hạ lục.

– Chốn phàm tục, mà quyết lòng thoát tục; lịnh ban vừa ráo tiếng, xa Nhứt Tâm, gần Nhứt Đức, lập cảnh Tiên, vầy bạn Thánh; phong quan nhìn rực rỡ vẻ y cân.

Cảnh hồng trần, lại diệt tánh mê trần; nền Định mới vừa yên, trên đồng chí, dưới đồng lòng, tưởng Đức Phật, đội ơn Trời; thiện tín thảy xôn xao đường thủy bộ.

– Cá dựa bờ, chim dựa tổ, lẽ tự nhiên, người ngay dựa với Chủ-Nhơn-Ông.

Giàu nhờ của, khó nhờ công, việc chánh đáng, Đạo tỏ nhờ nơi Minh-Lý-Hội.

– Lửa thử thét, vàng thau mới nổi; xám là chì, đen là kẽm, xanh là bạc, đỏ là đồng: bạc, chì, đồng, kẽm thảy phơi màu.

Gió sàng dê, trấu lép vừa rao; trộng là cội, nhẹ là rơm, nát là bụi, vụn là tấm: bụi, cội, tấm, rơm đều trổ mặt.

– Cơ Trời nháy mắt, dựng cuộc phổ-thông.

Lũ quỉ đau lòng, gài mưu phá hoại.

– Trời thường dạy: gìn lòng Bác-Ái, Luật Công-Bình Tạo-Hóa chẳng lầm cân.

Phật hằng khuyên: bỏ tánh tham sân, thuyền tế-độ Từ-Bi không đợi nước.

– Mưu mưu, chước chước,

Tính tính, lo lo.

– Đỏ, vàng, xanh, báu Thái-Cực-Đồ,

Đen, trắng, tím, ngôi Vô-Vi cảnh.

– Thông được chữ: thế gian bào ảnh; cải mà chi, sửa đổi lại mà chi; cải sửa sao qua khỏi máy Kiền-Khôn.

Rõ được câu: Thiên-Mạng Vi-Tôn; tuân thì được, nghe theo thì ắt được; tuân nghe phải xui theo cơ vận chuyển.

– Nghiệm Thánh-huấn: Tề nhứt biến, Lỗ nhứt biến; ấy mạng Trời hằng biến cải mị thường.

Thương phàm tâm: nghi thiên phương, viễn thiên phương; mà Chơn-Lý cứ phương trương tự toại.

– Bớt lòng ái ngại,

Dẹp dạ hồ nghi.

– Một việc làm chớ gọi vô tri; mà xét coi: kìa Thiên tri, Địa tri, Quỉ, Thần tri.

Một việc tưởng cho rằng thượng kế; e phải mắc: kìa ly kế, mị kế, vọng, lượng kế.

– Bốn người minh thệ,

Năm vị Thiên-Sư.

– Một tiếng Đại-Từ

Trăm bài Thánh-Huấn.

– Đuốc Chơn-Lý ngày ngày đắc thắng; năm Thiên-Sư lòng chớ rẽ đôi.

Cảnh Trung-Ương bữa bữa vun bồi; hai Chưởng-Quản chí mau hiệp một.

– Lời tục ví: mía sâu có đốt, trẻ đổi đốt mới yên.

Chữ Kinh rằng: Phật hóa hữa duyên, ai vô duyên thì chịu.

– Chớ nghịch mạng rắn rồng mà lếu, xem Qui-Điều đủ khoản mười lăm.

Đừng ỷ tài gà phụng mà lầm, đợi Thiên-ý chọn người hăm bốn (24).

– Điển ma lộn, điển Trời đâu có lộn; khinh điển Trời hóa lộn lấy mình.

Luật người khinh, luật Thánh dễ nào khinh; lộn luật Thánh làm khinh cho Đạo.

Kệ rằng:


Đạo sanh Trời Đất biết tròn vuông

Nào để ai làm cái mẫu khuôn.

Tam nhứt, tam tam, tam thập lục,

Muốn thông cho trọn đến non Côn.

—————————d&c—————————



Cao-Thiên-Đàn (Rạch-giá)

Đêm 14 tháng 4 năm Quí-Dậu(1933).

(TƯỜNG KHÁNH chấp bút.)



NGỌC lành há dễ để người rao,

HOÀNG-Điện khuyên con ghé mắt vào,

ĐẠI-Đức mới mong chầu Đại-Điện,

ĐẾ quyền thức tỉnh giấc chiêm bao.

Thầy mừng các con. Nghe Thầy dạy:

76.- Tìm ngọc báu non trèo biển lặn,

Kiếm châu lành dãi nắng dầm sương;

Đạo cao phải học mới tường,

Mênh mông biển rộng khó lường khôn đong;

Ngày đêm khuyên ráng chí công.

Dẫu cho cầm thú có lòng cũng nên.

77.- Ngày tháng tợ dường tên thấm thoát,

Sớm cùng trưa con ác chẳng chờ,

Tu cho biết bến biết bờ,

Tu đừng bày việc vất vơ phỉnh người.

Mị, Ly, Vọng, Lượng hại đời,

Tránh sao cho khỏi lưới Trời bủa giăng,

78.- Nền Chơn-Lý trang bằng rất quí,

Mối Vô-Vi Âu-Mỹ đương tìm.

Thương con Thầy dạy tấc tim,

Sao con nỡ để sắn bìm phủ leo;

Thương con Thầy chỉ lái lèo,

Con đành hơ hỏng cái dèo gió dông.

79.- Đồng một Đạo mà lòng chia rẽ,

Bởi cậy quyền tranh thế mà ra,

Đặt lời Thầy dạy chia ba,

Dối người thì dễ, dối TA dễ gì?

Thần Tiên lụy nhỏ ai bi,

Cám thương sanh chúng mắc kỳ nạn vương.

80.- Thầy đã dạy Trung-Ương là gốc,

Dạy các con chủng tộc thương nhau,

Năm Châu một thể đồng bào,

Dẫu người khác giống cũng nhau rún mình.

Cầu cho tránh sự đao binh,

Cầu cho thiên hạ thái bình muôn năm.

81.- Đạo chẳng dạy đường lầm nẻo quấy,

Đạo chẳng truyền bùa giấy phép ma.

Con ôi! Muốn rõ Đạo Cha,

Đạo Cha chánh trực vô tà vô tư,

Đạo Cha chép để Thi Thư,

Đạo Cha khuyên trẻ ba dư học hành.

82.- Đạo gốc dạy dân sanh làm phải,

Đạo dắt người đường phải Chánh Chơn,

Đạo khuyên trung hiếu nghĩa nhơn,

Đạo khuyên con trẻ xót thương nhau hoài,

Đạo không tách một rẽ hai,

Đạo là hiệp nhứt cả loài thế gian.

83.- Thương con dại lầm đường lạc ngõ,

Đường Chánh Chơn đành bỏ chẳng màng,

Thần Tiên cạn lẽ gián can,

Anh em ủ dột khô khan tâm bào.

Chỉ Trời, chỉ Đất, chỉ Sao,

Nói Nam, nói Bắc, nói khào giành tin.

84.- Dạy Thiên-Đạo giống hình ảo thuật,

Thương các con trí thức ở đâu?

Khéo tin những việc cơ cầu,

Khéo tin những việc giấu đầu giấu đuôi.

Thế Thần chước quỉ giục xui,

Gặp cơn giông tố đuổi ruồi được chăng?

85.- Nghe Thiên-Đạo chẳng cần ai chỉ,

Thiên-Đạo là Thiên-lý nơi Tâm.

Thử xem con trẻ còn nằm,

Biết nhìn cha mẹ chẳng lầm người dưng.

Ngày đêm xây chuyển không ngừng,

Bốn mùa tám tiết một chừng không sai.

86.- Tìm Thiên-Đạo cần ai phải chỉ!

Lòng chí thành suy nghĩ thì ra,

Đạo Trời nào phải yêu ma,

Đạo Trời nào phải dối Ta, gạt Người.

Đạo Trời nào phải trò cười,

Đạo Trời quí báu muôn đời sách ghi.

87.- Hành Thiên-Đạo Vô-Vi phải biết,

Chữ tùy thì biến diệc phải thông.

Thánh-Nhơn thừa thử Lục Long,

Nào ai biết đặng lại phòng bôn-chôn.

Phải thông hai chữ Hà Ngôn,

Âm-thinh sắc-tướng phải chôn Nguơn-Thần.

88.- Thầy biết quỉ muốn phân nhiều mối,

Lập Thánh-Tòa Thầy hội Trung-Ương,

Lời Thầy chánh chánh đường đường,

Các con mặt trái can cường chẳng tuân.

Nghe không cũng tại số phần,

Song Thầy cũng ráng đặng ngăn chỉ giùm.

89.- Thầy hằng dạy hiệp sum một cửa,

Chọn Trung-Ương là giữa Trung tim.

Đông Tây Nam Bắc thuận êm,

Bộ đi cũng vững, thuyền tìm cũng xuôi.

Các con tới tới lui lui,

Minh minh bạch bạch, khỏi chui nhủi người.

90.- Tiếng dậy khắp Thầy Trời dạy Đạo,

Cả Năm Châu Tôn-Giáo mội không.

Các con sao nỡ đành lòng?

Các con sao nỡ vội vong ơn Thầy?

Các con chẳng phải dại ngây.

Các con mau tỉnh nghe Thầy, bớ con!
CA, PHÙNG, hai con đã hằng lừa lọc Tịnh-Thất hiệp vào chăng?

Hai con có hiểu cách lừa lọc chăng?

Hai con chung trí đặng cầu Thầy chỉ bảo chăng?

Thầy dạy PHÙNG theo y lời Thầy, tới đâu Thầy sẽ chỉ cho; chớ Thầy không dạy trước, e quỉ nó thấy mà dẫn sái đường.

……

—————————d&c—————————





Поделитесь с Вашими друзьями:
1   2   3   4   5   6   7   8   9   ...   13


Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©tieuluan.info 2019
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương