ĐẠI ĐẠo tam kỳ phổ ĐỘ TÒa thánh đỊnh tưỜng hội thánh chơn lý thiêN ĐẠo chơn truyềN



tải về 1.52 Mb.
trang2/13
Chuyển đổi dữ liệu03.11.2017
Kích1.52 Mb.
1   2   3   4   5   6   7   8   9   ...   13

26-1-27 = 23-12-B.D.

Ngọc Hoàng Thượng Đế viết Cao Đài

Giáo Đạo Nam Phương.

Hỉ chư Môn đệ, chư chúng sanh; chư chúng sanh nghe:



Thuyền khơi đợi gió lướt dòng ngân,

Dẫn khách Nam qua khỏi bến trần,

Nhuộm áo nâu sồng về Cực-Lạc,

Trau gương trí huệ phủi đai cân,

Cơ Trời nên buổi đời thay đổi,

Đạo Thánh nhằm khi khách gội nhuần.

Khổ hạnh dầu ai thìn một kiếp,

Rừng tòng thoát tục sớm đưa chân.

Đạo Trời khai ba lượt, khách tục lỗi muôn phần, khách trần ai cũng lấy sự vui vẻ vô vị chốn sông mê nầy mà quên trọn các điều Đạo Đức của các đấng Thánh trước Hiền xưa. Chung đỉnh mảng tranh giành, lợi danh thường chác buộc, kiếp phù sanh không mấy lát, đời giả dối chẳng là bao. Sanh đứng làm người, trót đã mang vào mình một vai tuồng đặc biệt, đã chẳng lo bước hành trình cho xong, mà đắp bồi nợ mảnh hình hài, ngọn rau tấc đất, lại chác lắm điều phiền não u sầu, lấy Thánh đức gọi là chơi, mượn hành tàng vô nghĩa mà làm cho vừa lòng ái mộ bất lương. Cái xuân kia chẳng đợi người mà bước đời càng gay trở; lần qua thỏ lặn ác tà, bóng thiều quang nhặc thúc; con đường hi vọng chẳng biết đâu là tột cùng mà bước đời xem đà mòn mỏi; sự thác vô tình sẽ đến mà vẽ cuộc sanh ly, pha màu tử biệt, làm sao sự vui vẻ giàu sang, danh vọng đều thành ra một giấc huỳnh lương, rồi đây vĩnh biệt ngàn năm, tội tình muôn kiếp.

Đài Nghiệt Cảnh là nơi rọi sáng các việc lỗi lầm, bước luân hồi sẽ dẫn vào nơi u khổ cùng sâu mà đọa đày đời đời kiếp kiếp. Ấy là buổi chung qui của khách trần đó.



Nguồn Tiên đạo Thánh dìu bước nhơn sanh tránh tội lỗi, lìa nẻo vạy, bước đường ngay mà lần vào nơi cực lạc an nhàn, rừng tòng suối lặng, động thẳm non xanh, để vào bực thanh cao, thoát khỏi chốn luân hồi ràng buộc. Ai mau bước đặng nhờ thân, ai luyến trần cam chịu khốn. Đạo Trời mầu nhiệm, khá biết xét mình sau khỏi điều tự hối!

Chúng sanh khá biết cho! [TĐ.I/ 21]

—————————d&c—————————


THI VĂN DẠY ĐẠO [TĐ.I/23]
1.- Tròi trọi mình không mới thiệt bần,

Một nhành sen trắng náo nương chân,

Ở nhà mượn đám mây xanh kịt

Đỡ gót nhờ con hạt trắng nần,

Bố hóa người đời gây mối Đạo,

Gia ân đồ đệ dựng nền nhân,

Chừng nào đất dậy Trời thay xác,

Chư Phật, Thánh, Tiên xuống ở trần.



TÂN TỎA BẠCH-NGỌC-KINH

2.- Một tòa Thiên Các ngọc làu làu,

Liền bắt cầu qua nhấp nhóa sao.

Vạn trượng then gài ngăn Bắc-Đẩu,

Muôn trùng nhíp khảm hiệp Nam-Tào.

Chư Thần chóa mắt màu thường đổi,

Liệt Thánh kinh tâm phép vẫn cao.

Dời đổi chớp giăng đoanh đỡ nổi,

Vững bền vạn kiếp chẳng hề xao.
3.- Huỳnh lương một giấc cuộc đời in,

Có trí có mưu phải xét mình.

Danh lợi lớn là giành với giựt,

Phú quí cao bởi mượn và xin.

Trăm năm lẩn quẩn đường nhơn nghĩa,

Một kiếp đeo đai mối nợ tình.

Biết số biết căn tua biết phận,

Đường xưa để bước lại Thiên-Đình.


7.- Hữu văn hữu võ hữu phong ba,

Nhựt Nguyệt Âm Dương tứ quí hòa,

Thiên Địa Càn Khôn khiêm vạn loại,

Nhơn quần, thảo mộc cập chư hoa.

Ly kỳ cảnh vật cao nhơn thượng,

Đáo để san hà thưởng khách ca,

Ngả vấn chư nhu hà thủ tạo?

Kỉnh Ngô vi chủ, Đạo như hà?


8.- NGỌC ẩn thạch kỳ, ngọc tự cao,

HOÀNG Thiên bất phục chí anh hào.

GIÁNG ban phúc hạnh nhơn đồng lạc,

THẾ tạo lương phương thế cộng giao.

GIÁO hóa nhơn sanh câu triết lý,

ĐẠO truyền thiên hạ ái đồng bào.

NAM nhơn tỉnh cảm sanh cao khí,

PHƯƠNG tiện tu tâm kế diệt lao.

Thầy có nói rằng: một vị Đại-La Thiên-Đế xuống trần mà không tu thì khó mà trở về ngôi cũ được.

————————————d&c————————————


16-01-1926: Chơn linh Ngài Quí-Cao

(Thế-danh là Huỳnh Thiên Kiều) có cho bài thi giáng cơ rằng:



Tu như cỏ úa gặp mù sương,

Đạo vốn cây che mát-mẻ đường.

Một kiếp muối dưa muôn kiếp hưởng,

Đôi năm mệt-nhọc vạn năm bường.

Có thần nuôi-nấng thần càng mạnh,

Luyện khí thông-thương khí mới tường.

Nhập thế lòng trong gìn tịnh-mẫn,

Nguồn Tiên ngọn Phật mới nhằm phương.

————————————d&c————————————
Mercredi 4 Aout 1926 - 5 tháng 6 (B.D) [TĐ.I/ 25]
Ngọc Hoàng Thượng Đế viết Cao Đài

Giáo Đạo Nam Phương.

Hỉ chư Môn-đệ, chư nhu. Nghe dạy:

Sự chơn thật và sự giả dối mắt phàm các con đâu có thể phân biệt đặng: một trường thử Thánh, Tiên, Phật vì vậy mà phải lập nơi thế gian nầy; nếu buổi sanh tiền dầu cho một kẻ phàm tục tội lỗi biết đặng cơ quan mầu nhiệm của Đấng Chí-Tôn là Trời đã sắp đặt, thì cũng chẳng dám gây ra tội lỗi mà thôi, lại có thể đắc Đạo mà gấm ghé các phẩm Thần, Thánh, Tiên, Phật đặng nữa; huống lựa là các Đấng ấy phải bị đọa trần mà biết mình hằng giữ, thì mầu nhiệm thử Thánh, Tiên, Phật chẳng có nghĩa lý gì hết. Vì vậy mà Thầy hằng nói cùng các con rằng: một trường thi công quả, các con muốn đến nơi cực-lạc thì phải đi tại cửa nầy mà thôi. Thầy lại khuyên nhủ các con rằng: Thầy đã đến chung cùng với các con, các con duy có tu mà đắc Đạo, phải đoái lại bá thiên vạn ức nhân sanh còn phải trầm luân nơi khổ hải, chưa thoát khỏi luân hồi, để lòng từ bi mà độ rỗi.

Nay tuy các con chẳng thấy đặng hành vi mầu nhiệm, mà chính mình Thầy đã đến nói, các con cũng nên tin nơi Thầy mà cho rằng lời dạy của Thầy là chơn thật. Nếu các con đợi đến buổi chung qui, hồn ra khỏi xác mới thấy cơ mầu nhiệm đặng thì chừng ấy đã muộn rồi. Vậy các con rán tuân lịnh dạy./-

—————————d&c—————————
Cholon, le 10-1-1927. [TĐ.I/ 26]

Ngọc Hoàng Thượng Đế viết Cao Đài

Giáo Đạo Nam Phương.

Chư Môn-đệ và chư nhu nghe: chim về cội, nước tách nguồn, từ xưa kiếp con người giữa thế, chẳng qua là khách đi đường, phận sự muốn cho hoàn toàn, cần phải có bền chí và khổ tâm; có bền chí mới đoạt đặng phẩm vị thanh cao; có khổ tâm mới rõ tuồng đời ấm lạnh. Lăng-xăng xạo-xự, mùi chung đỉnh, vẻ cân đai, rốt cuộc chẳng khác chi giấc huỳnh-lương mộng. Mỗi bậc phẩm đều đặng một vai tuồng của Đấng cầm quyền thế giới ban cho, dầu thanh cao dầu hèn hạ cũng phải gắng làm cho rồi trách nhậm, hầu buổi chung cuộc, hồn lìa cõi trần, đặng đến nơi khởi hành mà phục hồi công cán. Ai giữ trọn bậc phẩm, thì đặng Tòa nghiệt-cảnh tương công chiết tội, để vào địa vị cao hơn chốn Địa-Cầu 68 nầy; ai chẳng vẹn trách nhậm nhơn sanh, phải bị đọa vào u-minh địa, để trả cho xong tội tình căn quả cho đến lúc trở về nẻo chánh đường ngay mà phục hồi ngôi cũ. Bằng chẳng biết sửa mình thì luật Thiên-Điều chồng-chập, khổ A-Tỳ phải vướng muôn muôn đời đời mà đền tội ác, bậc nhơn sanh vì đó mà phải chịu thiên niên chìm đắm vào số luân hồi; vay trả, trả vay, căn quả chẳng bao giờ tiêu đặng. Các bậc Thần Thánh nếu chẳng biết mối Đạo là phương châm tìm nguồn trong rửa bợn tục, thì biển trần khổ nầy cũng khó mong thoát đặng.

Trời Nam may đặng một yến sáng của Đấng Đại-Từ Đại-Bi dẫn khách trần bước lần ra con đường hắc ám, để tránh khỏi bến mê, dụng nâu sồng thế cân đai, mượn khổ tâm thay chung đỉnh; lấy hạnh đức làm nấc thang bước lên tột lưng Trời, vẹt ngút mây xanh, trông vào cảnh thiên nhiên, biết rõ cơ mầu nhiệm mà làm khách u nhàn thanh thản. Núi thẳm rừng xanh, phủi hết muôn sự ở cõi trần vô vị nầy, ấy là một sự khó thi hành của khách phàm tục, mấy ai nong nả đến cảnh thiêng-liêng, mà nhiều kẻ lại tìm vào vực thẳm.

Đạo Trời qua bến tục, đường Thánh dẫn khách trần; nếu chẳng biết thế thời, giọt nước cành dương hết chờ khi rưới khổ đặng.

—————————d&c—————————

Vendredi, 17 Décembre 1926 [13 tháng 11 (B.D)] [TĐ.I/ 27]

THÁI BẠCH

M.D… est prié d’attendre la venue du Divin-Maitre.



Ngọc Hoàng Thượng Đế viết Cao Đài

Giáo Đạo Nam Phương.
DIEU TOUT-PUISSANT qui vient sous le nom de CAO-ĐÀI pour enseigner la vérité en Annam.

D…, Debout et lis.

Je tiens à te dire que rien ne se crée est n’existe surce globe sans ma volonté. De pauvre ses prits prétendent qu’ils sont dans se secret de Dieu. Or, je ne donne à nul humain ici-bas d’en faire la révélation. Pour venir à moi, il faut des prières. Je ne néglise pas à me manifester quand ces prières sont sincères. Il suffit, pour vous convaincre que je suis bien Jéhovah des Hebreux, le Dieu des Armées des Israélites, le Dieu inconnu des Juifs et le vrai Père de Jésus-Christ, de me prier par ce prête nom CAO-ĐÀI pour que vos voeux soient éxaucés. Tu viens à moi avec un sentiment sincère pour bien faire aux peuples soumis qui te sont confiés? Je te prie alors de propagend cette doctrine à tous tes protégés. C’est la seule qui maintient l’huma-nité dans l’amour des créatures et vous apporte une paix durable.

—————————d&c—————————


Thứ sáu, đêm 17 tháng 12 năm 1926

(13 tháng 11 năm B.D) [TĐ.I/ 28]

Đức Lý-Thái-Bạch khai đàn.

Mời ông D… (Langsa) chờ đợi giây lát có Thánh-ý giáng đàn.
Thầy xưng “Ngọc-Hoàng Thượng-Đế viết Cao-Đài Giáo Đạo Nam Phương”, tá danh Cao-Đài, hay là Chúa Trời phép tắc vô cùng.

M.D … đứng dậy và đọc.

“TA nói với người rằng chẳng có vật chi tạo thành và đứng vững mà chẳng có TA nhứt định. Nhiều vị Thần thấp hèn xưng rằng chúng nó thạo cơ Trời. Còn TA thì chẳng có trao cơ Tạo cho kẻ phàm nào truyền bá ở thế hạ nầy. Muốn đến hầu TA, thì phải có lòng cầu nguyện. TA không có bỏ qua sự cầu khẩn thành tâm ấy và sẵn lòng giáng dạy. Cho đặng nhà ngươi tin thì phải biết rằng TA là Đức Chúa Trời Jehovah Chúa của bọn Hébreux, Chúa của dân Du-Dêu, Chúa của dân Juifs phản và Cha thiệt của Đức Chúa Jésus Christ, phải cầu nguyện Ta là tá danh CAO-ĐÀI thì được hữu kỳ sở nguyện, nhà ngươi muốn đến hầu TA có lòng thành thật và làm ơn cho dân bổn xứ nầy chịu dưới quyền nước Pháp. TA xin ngươi truyền bá cái tôn chỉ nầy cho dân bổn xứ. Ấy là một cái Đạo làm cho dân sự hòa bình, bền vững và lâu dài”.

Tuy rằng Thầy đã xưng đủ các thứ danh tánh của Thầy:

Nhiên-Đăng Cổ-Phật thị Ngã,

– Kim viết CAO-ĐÀI Ngọc-Hoàng Thượng-Đế,

– Chúa Trời phép tắc vô cùng,

– Chúa Jéhovah của dân Hebrenx Du-Dêu, và của dân Juifs phản.

Mà qua năm 1927, chánh-phủ mới cho mở cửa 12 cái Thánh-Thất, ban đầu thì còn luật cúng thong thả dưới 20 người, sau luật ấy bị bãi thì mỗi lần cúng Sóc-Vọng mỗi tháng 2 lần thì phải xin phép quan. Rồi qua năm 1936, quan Phó-Soái Pagès mới cho các Thất cúng thong thả. Đó là nhờ ơn Ngài Quyền Giáo-Tông Thượng-Trung-Nhựt tâu với Chánh-Phủ Toàn-quyền Robin.

Bởi tại vậy nên Thầy mới ân xá cho Ngài Thượng-Trung-Nhựt và cho Ngài giáng đàn dạy Đạo một đôi phen; dạy Đạo tại Tòa-Thánh Định-Tường (Mỹtho) trong lúc chuyển qua Tiểu Tam thời.

Bởi cớ các sự thiên tân vạn khổ ấy Thầy biết trước nên ra đôi liễn như vầy:


CAO thượng Chí Tôn Đại Đạo hòa bình thế gian mục

ĐÀI tiền sùng bái Tam Kỳ vui hưởng tự do quyền.


—————————d&c—————————

II.
LỜI TIÊN TRI TIỂU NHỨT THỜI
Ngày 17 tháng 9 năm Bính-Dần (Đàn 27 Octobre1926).
Tá danh Ngọc-Hoàng Thượng-Đế giáo Đạo Nam-Phương, Đức Chúa-Trời phép tắc vô cùng truyền dạy cho mấy người Lang-sa như sau nầy:

“Thế gian hiện thời chịu tha thiết muôn vàn tân khổ, nên Thầy sai Allan Kardec và Flammarion (viết sách Thần linh giáo dạy người Pháp) cũng như thuở xưa Thầy sai Thánh Elie và Saint Jean Baptiste rao trước cho hay rằng Chúa cứu thế Jésus ra đời.

Hai Thánh Nhơn nầy: 1 vị thì bị hiếp đáp khổ sở, 1 vị nữa bị tử hình; tại nơi ai đó? tại nhơn loại chớ ai!

Con Một của Ta đây cũng bị chúng bây giết chết, chúng bây kính nó như một vị Thần kia không kể là một vị Thánh Tiên.

Thuở xưa Ta muốn nói chuyện với các con một phen cho rành rẽ là hồi đời Moise trên đảnh Sinai mà các con không hiểu rõ lời của Thầy dạy. Thầy đã hứa với Tổ-Tông các con rằng: Thầy sẽ cứu các con, nghĩa là Thầy có tiên tri cho hay rằng: Chúa Cứu Thế sẽ ra đời, mà các con không tin lời thành thật của Thầy.

Bởi vậy cho nên hiện thời chính mình Thầy phải dùng huyền cơ diệu bút mà độ các con cho chắc ý đặng đến ngày Phán Đoán Đại Đồng các con không còn chối cãi rằng: Thầy không hết lòng với nhơn loại mà độ rỗi các con.

Dầu Thầy có lòng hết sức đi nữa, Thầy cũng không có thể xóa hết tội tiền khiên của các con tạo ra từ hồi Vô-Thỉ đến giờ.

Thế gian ngày nay ở trong vòng hắc ám, đức tánh của Trời ban cho nhơn loại đã tiêu tan cả, sự nghịch lẫn nhau càng ngày càng tấn tới, thế thì sự chiến tranh trong hoàn cầu không tránh khỏi được.

Dân Pháp và dân Nam-Việt là hai sắc dân Thầy ủng hộ hơn hết nên Thầy ước ao cho hai nước được hòa thuận với nhau luôn luôn. Đạo Trời của Thầy gieo truyền đây là cốt để dạy Pháp-Việt đề huề mà lo chung quyền lợi và kinh tế lâu dài.

Hai nước hãy liên hiệp sanh hoạt với nhau và khuyên dạy cho thế gian giữ hòa bình và sự thuận thảo cùng nhau là hay hơn hết.

Chiều ngày nay Thầy dạy bấy nhiêu là đủ”.

—————————d&c—————————



Mercredi, 27 Octobre 1926 (17 tháng 9 năm Bính Dần) [TĐ.I/ 31]

Ngọc Hoàng Thượng Đế viết Cao Đài

Tiên Ông Đại Bồ Tát Ma Ha Tát

Giáo Đạo Nam Phương.

“L’humanité souffre de toutes sortes de vicissi-tudes. J’ai envoyé Allan Kardec; j’ai envoyé Flamma-rion comme j’ai envoyé Elie et Saint-Jean-Baptiste, précurseurs de l’avènement de Jésus Christ l’un est me sécuté et l’autre tué. Et par qui? Par l’humanité! Mon fils est aussi tué parvous vous ne le vénérez qu’en Esprit et uon en Sainteté.

Je voulais causer avec vous en une seule fois au temps de Moise sur le Mont Sinai, vous ne pouviez me comprendre. La promesse que j’ai faite à vos ancêtres pour votre Rédemption, la venue du Christ est prédite, vous ne voulez pas en tenir compte. Il faut que je me serve moi-même maintenant d’un moyen plus spirituel pour vous convaincre. Vous ne pourrez pas l’humanite par tous moyens plausibles. Quelque indulgent que je sois, je ne pourrai effacer tous vos péchés de puis votre création. Le monde est dès maintenant dans les ténèbres. La vertu de Dieu est détruite; la haine universelle s’envenime la guerre mondiable est ineùvi-table.

La race francaise et la race annamite sont mes deux filles beùnites.

Je voudrais que vous soyiez unies par toujours. La nouvelle doctrine que j’enseigne a pour but de vous mettre dansune communauteự d’inteựreõts et de vie. Soyez donc unies par la volonteự et preựchez au mond la paix et la concorde.

En voilaø assez pour vous ce soir”.

Extrait du Thanh ngôn Hiệp-Tuyển de l’ancien

Tòa-Thánh Tây-Ninh (Edition 1928).


—————————d&c—————————

B. I

Trong một bài chơn đạo truyền ngày 13 Janvier 1927, Chơn Linh Đức Lý-Thái-Bạch, Tam-Trấn của Đại Đạo trước mặt ít vị Lang-sa hầu đàn, giải nghĩa như sau nầy:

Quí Huynh đệ:

Lão không có lợi dụng đức tin của quí huynh đệ đặng bày sự bóng chàng mờ ám và nói tiên tri điều tà thuyết. Lão quyết nhứt là phô bày sự hữu ích của cái Đạo nầy, vì có một mình nó đem được sự hòa bình lại trong thế gian mà thôi.

Cái tôn chỉ Đạo nầy hiện thời có gieo truyền trong các sắc dân cho biết kính mến Đức Chúa Trời và yêu dấu cả nhơn loại; truyền sự hành vi đạo đức, sự ngay thật và học tánh nhịn nhục với nhau; tỏ bày cho nhơn loại biết rằng các sự-phải của người làm hiện thời đều sẽ có kết quả tốt trong lúc cuối cùng cho phần thiêng liêng được sáng suốt, ấy là mục đích cao thượng của Đại Đạo.

Các tôn chỉ của Tam-Giáo hiện giờ đều bị canh cải hết. Sự trật tự và sự thái bình đời xưa trong cả thế gian đều suy tồi. Luật phong hóa của nhơn loại đều trái ngược.

Thánh truyền của Đạo Thiên-Chúa để dụng mà dứt lòng tham lam của người mạnh hiếp kẻ yếu hèn và làm cho người khôn đủ binh bị đặng chống với kẻ dại khờ. Theo mấy người không suy xét và không tin thì tiếng Đức Chúa Trời dùng mà nói nơi chót lưỡi đầu môi đó thôi.

Phải có một cái Đạo mới đặng dạy nhơn loại khắn khít trong sự thương xót chúng sanh, hiện giờ còn có một mình nước Nam duy trì thành thật cái tôn chỉ muôn năm: thờ phượng Vong-Linh.

Quí huynh đệ, Đức Chúa Trời bác ái đã giáng trần tại đây đặng phong con đường chí thiện đặng dìu dắt nhơn sanh, cả thảy phải ráng mà đi theo Chúa đặng ngày sau hưởng hạnh phúc, mỗi ngày phải bước cho lẹ trong sự kính mến Chúa. Cả thảy phải hòa hiệp và tương thân tương ái nhau. Phải giúp lẫn nhau, ấy là Thánh-ý của Tạo-Hóa định vậy.

Ở trần thế nầy là nơi chúng ta bị luân hồi tái kiếp đặng trả nợ thế, nếu chúng ta còn mài miệt trong sự ích kỷ lợi ta hại người, gây tai họa và tân khổ sở cho người, cho kẻ khác thì chúng ta sẽ vào A-Tỳ, là nơi kẻ hung bạo phải bị tiêu diệt phần xác và trầm luân phần hồn. LÃO KIẾU.

—————————d&c—————————
Dans un message transmis le 13 Janvier 1927.

Lý-Thái-Bạch, Esprit Ministre de Dieu en quelques Europeùens, exposaen francais comme ci-apreøs le but de la nouvelle doctrine:

Chers freøres:

Loin d’exploiter votre reùduliteù par de pueùrites sorceleries ou des propheùties charlatanesque. Je tiens particulièrement, chers frères, à vous faire comprendre l’hutiliteù de ceite religion, la seule capable de ramener la paix universelle.

La doetrine de cette Religion est reùpandue actuellement sur plusieurs points du globe sous diffeùrentes formes.

Combattre l’hérésie semer parmi les peuples l’a-mour du bien et des creùature, la pratique de la vertu; apprendre à aimer la justice et la résignation, à incul-quer aux humains des conséquenees posthumes de leurs actes, tout en assainissant leur âme: tel est l’ideùal du Dai-Dao.

Les Saintes Doctrines des diverses de religions sont mal pratiqueés. L’ordre et la paix du temps jadis s’effacent. La loi morale de l’humanité est trahie.

La Sainte Doctrine du Christianisme ne sert plus qu’à envenimer l’ambition des Forts contre les Faibles et arme les premiers contre les derniers, pour les rireùffleùchits Dieu n’enseigne par le mot.

Il faut une nouvelle doctrine capable de maintenir l’humaniteù dans l’amour des creùatures un seul la nation annamite conserve religieusement le culte milleùnaire des morts.

Chers freøres, le Christ miseùricordeaux est venu parmi vous pour vous tracer le chomin du bien. Taâchez de le suivre pour avoir plus tard la paix de l’aâme; avancez chaque jour d’un pas alerte dans l’amour de Dieu. Unissez-vous, aimez-vous les uns les autres, aidez-vous mutuellement, c’est la loi divine.

En ce monde, ou chacun est condamné à subir son purgatoire, si l’on ne pense qu’à ses inteùrêts per-sonnels, si l’on cherche aø semer partout misères et souffrances, on risquera d’être entrainée dans ce torrent infernal òu le méchant va briser sa vie souiller son âme.

—————————d&c—————————
C.I [TĐ.I/ 34]

5.- Thanh thanh Nhựt Nguyệt cửu trùng Thiên,



Hiệu xuất cao nhơn tại nhãn tiền.

Bất quản Hổ tranh thâu Bắc cực,

Chỉ nguy Long đấu đoạt Nam uyên

Sanh tồn cụ pháp vô công trác,

Tử hậu cùng đồ uổng lộ diên

Hữu Đạo, hữu công du tự khả,

Vô công, vô Đạo tổng đồ nhiên.

—————————d&c—————————



D. I

Trong mấy lần giáng thế hóa thân truyền Đạo, Ngọc-Hoàng Thượng-Đế đều có để lời tiên tri rằng: “Ngày kia sẽ có một nước nhỏ nhen trong Vạn quốc mà đặng làm chủ nền chơn Đạo của Ta”.

6.- Hảo Nam bang! Hảo Nam bang!

Tiểu quốc tạo khai hội Niết-Bàn

Hạnh ngộ Cao-Đài truyền Đại-Đạo

Hảo phùng Ngọc-Đế ngự trần-gian,

Thi ân, tế chúng thiên tai tận,

Nhược thiệt, nhược hư vạn đại an

Chí bửu nhơn sanh vô giá định

Năng tri giác thế sắc cao ban.

—————————d&c—————————


E. I

NOEL 1925

Ngọc Hoàng Thượng Đế viết Cao Đài Tiên Ông,

Đại Bồ Tát Ma Ha Tát Giáo Đạo Nam Phương.

Muôn kiếp có TA nắm chủ quyền,

Vui lòng tu niệm hưởng ân Thiên

Đạo-mầu rưới khắp nơi trần thế,

Ngàn tuổi muôn tên giữ trọn biên.

—————————d&c—————————
F. I



Saigon, ngày 26 Septembre 1926.

CA, sao con không đợi chết bị đọa luân hồi, tới đây làm gì?



Tại nhơn hữu Đạo đắt chơn Tiên,

Khai hoáng thanh thiên khán sắc thiên, Bảo thế khả quan hành khử hậu

Kỳ duyên khai thiết đáo như tiền

Mạc vong thế hội vô tri Thánh

Khảo cứu đường thi triết thế Hiền

Thần Thánh cư phàm thân vị hão,

Thiêng-Liêng nhứt mạch thoát tiền khiên.

Phò-loan CƯ, TRUNG, TẮC, con phải dạy CA. Ngày sau Thầy sẽ giao trách nhậm lớn lao cho nó như con vậy, nó là Chơn Thánh.

—————————d&c—————————


Hửu-Đạo, ngày 3 Mars 1927.

Lộ khải hành đường chí thánh minh

Thanh biên nhựt tão chiết đơn đình,

Hoành chu giang khách chung thinh đáo

Hữu đặt tuyền quan độ chúng sanh.



Nầy CA, ngày giờ đã trễ rồi! Con liệu đấy.

(Phò loan: DIÊU-SANG).


—————————d&c—————————
Tây-ninh, le 5 Février 1927 (4-1 Đinh Mão)

Thái Bạch

Hỉ chư Đạo-hữu, chư Đạo-muội, chư chúng sanh, hảo hội hiệp.

Thảm cho nhơn loại, khổ cho nhơn loại!

Đời quá dữ, tội tình ấy, hình phạt kia, cũng đáng đó chút. Lão đã vì thương yêu nhơn sanh, hội mười ngày nơi Bạch-Ngọc-Kinh, cải cho qua nạn nhơn loại, nhưng Luật Thiên-Điều chẳng dễ chi sửa đặng. Nạn tiêu diệt hầu gần, hết chém giết lẫn nhau, tới buổi bịnh chướng sát hại. Lão thấy hình phạt phải châu mày, nhưng ôm lòng ráng chịu, lạy lục khẩn cầu; chư Đạo hữu đâu rõ thấu, ngơ ngơ, ngáo ngáo như trẻ không hồn, thấy càng thảm thiết! Lão tưởng chẳng cần nói chi một nước nhỏ nhoi, đã đặng sanh Thánh-Địa là nước Nam nầy, mà Lão xin không đặng tội cho thành Sài-gòn, Chợ-lớn Gia-định, Huế, Hải-phòng, Hà-nội thay, thảm! thảm! thảm!...


Cuộc đời càng gẫm thấy càng cay,

Ngặt nỗi Thiên cơ chẳng dám bày.

Rắn núp dưới hang coi ngựa chạy,

Khỉ ngồi trên ngọn ngó gà bay.

Đông Tây chộp rộp Trời thay xác,

Nam Bắc ê hề đất chở thây.

Nhơn vật mười phần hao tám chín,

Thần Tiên thấy vậy rất châu mày.
—————————d&c—————————
Mỹ-Phong, Mai 1927

Thầy sai ông TRUNG đem cặp đồng loan DIÊU SANG xuống nhà tôi giáng dạy, Phật Bà và Quan-Thánh cũng cho thi, và Thầy phong chức Phối-Sư phái Thái, dạy phải may Thiên-phục y như THƠ.

—————————d&c—————————
Cholon, Juillet 1927

Đêm ấy có Đàn đang trấn thần áo mão cho nhiều chức sắc tại nhà ông TRUNG, nên Đức Lý giáng dạy như sau nầy:


THÁI-Bạch phụng thừa Ngọc sắc ban

CA ngâm nhứt pháp triệu chư Thần,

THANH tân thiên sắc Quỳnh bào thủ,

Tịch-Đạo Ca Thanh sắc phục tân.

(Phò loan: HẬU-ĐỨC).

Hai vị nầy nói: “Từ khai Đạo đến giờ, không có vị chức sắc nào trấn thần áo mão mà có được tặng thi như vầy”.

—————————d&c—————————


III.

ĐẠO CHINH NGHIÊNG

Bất tà dâm, bất sát sanh, bất tửu nhục, bất đạo tặc.

Thầy phán rằng: Kỳ nầy Thầy không có giao Thánh-giáo cho tay phàm, vì Đạo Thầy qui Tam-Giáo, nên Thầy cho Tam-Trấn xuống trước đặng mở đường dẫn lối:

ª Đức Lý-Thái-Bạch — Đạo Tiên.

ª Đức Quan-thế-Âm bồ tát — Đạo Phật.

ª Đức Quan Thánh Đế Quân — Đạo Nho.

Tam trấn cũng hết lòng dìu dắt, khuyên lơn; nhưng vì chức sắc Cửu-Trùng-Đài và Hiệp-Thiên-Đài khó kềm chế: mấy vị bẩn-chật thì tài chánh bất minh, mấy vị giàu có thì có vọng tâm khác. Cho nên, Đức Lý-Đại-Tiên Giáo-Tông dạy làm Chương-trình lập hiến đặng sắp đặt và giữ trật tự trong Tòa-Thánh, nhưng Ngài Quyền Giáo-Tông có độc-quyền chế cải bày ra quê-lợi đặng cất Thánh-Tòa, rồi khuyên chúng sanh hãy bỏ đời theo Đạo. Vì vậy, mà nhiều sự tệ xảy ra, nhơn sanh chán ngán.

Kế, ông Cao-Quỳnh-Cư liễu Đạo, thì cặp phò loan thứ nhứt còn một mình ông Tắc làm chủ Hiệp-Thiên-Đài, mà ông không dùng cặp phò loan thứ nhì (Hậu-Đức), ông lại bắt ông Diêu trong cặp phò loan số ba (Sang-Diêu) ngồi chấp cơ với ông. Vì vậy, mà có nhiều bài chấp cơ của Tắc-Diêu không thiệt, nên trong 12 vị Hiệp-Thiên-Đài thì có 9-10 vị không nhìn nhận, mới cắt-cớ nên Đạo phải chinh nghiêng.

Nhiều cái điềm xấu, như: quả Càn-Khôn bị cháy, cốt Phật Thích Ca khi không mà ngã, Hiệp-Thiên-Đài xiêu sập… v…v …

Nhưng mấy ông cũng chẳng sửa cải.



(1) Đó là hai chữ “chơn tuyên”, nghĩa là: Chơn-Lý Đạo sẽ tuyên truyền ra cho người đặng biết. Lời của Đức CQ. Hiệp-Thiên-Đài Ngọc-Chơn-Long.

—————————d&c—————————




Поделитесь с Вашими друзьями:
1   2   3   4   5   6   7   8   9   ...   13


Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©tieuluan.info 2019
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương