ĐẠI ĐẠo tam kỳ phổ ĐỘ TÒa thánh đỊnh tưỜng hội thánh chơn lý thiêN ĐẠo chơn truyềN



tải về 1.52 Mb.
trang10/13
Chuyển đổi dữ liệu03.11.2017
Kích1.52 Mb.
1   ...   5   6   7   8   9   10   11   12   13

CHUYỂN MÊ KHẢI NGỘ

(In trong Đuốc Chơn Lý số 1 – xuất bản 15.7.1035)


DIÊU-NGHIÊM-CUNG TRUNG-THIÊN GIÁO-CHỦ

Mừng các con, mừng chư Đệ-tử.

Đức-Chí-Tôn có dời Cửu-Cung Thánh-Mẫu, Tứ Đại-Thánh-Nhơn và chư Thiên-Tôn đến xem các con hành Lễ, có để lời khen Tứ-Bửu vừa biết làm phận sự. Người dạy Bổn-Tôn đam lời của Người và Đức Mẹ đặng truyền dạy các con Người, khuyên các con phải tận tâm phổ-độ chúng-sanh trong lúc mù mê, chẳng biết Chơn-Lý là gì, các con phải dìu dắt chúng nó, kẻo chúng nó bị tai bay họa gởi, mà phải hư thân danh.

Các con hãy Định-Thần nghe lời truyền dạy:


372.- Cửa Chơn-Lý khóa chìa vừa hợp,

Mở cho con vài lớp Đạo-Tràng.

Dạy con dài thở vắn than,

Khuyên con Nam Nữ lưỡng ban học hành.

Dạy con phải trọng thân danh,

Khuyên con phải sợ tiếng lành đồn xa.

373.- Con muốn được Đạo Cha rộng mở,

Con phải lo hăm hở tự tân.

Học hành tua phải ân cần,

Thượng hành hạ hiệu lần lần dắt nhau.

Khuyên con bền bỉ thân sau,

Ráng ngừa những miếng có đầu không đuôi.

374.- Con đã rõ luân-hồi bài dạy,

Trước mê sa đường quấy mới hư,

Công lao Cha đã chẳng từ,

Ra tay vớt trẻ khư khư chẳng nài.

Lòng Cha, lòng đã chẳng phai,

Lòng con bao nỡ cứ mài miệt chơi.

375.- Thầy nay phải cạn lời với trẻ,

Khuyên trẻ đừng bê trễ công-trình.

Muốn cho kịp bước trường-sinh,

Đạo-Tràng khuyên chớ hớ hinh ngày giờ.

Nhiều con lòng dạ lãng lơ,

Ngày nay trễ bước, chờ cơ hội nào?

376.- Con đã rõ ảo bào mộng cảnh,

Sao không lo dưỡng tánh tu tâm.

Một đời hỏi lại mấy năm?

Một tháng đếm lại trăng rằm mấy con?

Dày công cát nổi nên cồn,

Dày công nước chảy đá mòn nên khe.

377.- Khuyên bỏ tánh vầy bè hiệp lũ,

Chớ phanh phui việc cũ trò đời.

Công dư nên giúp cho Trời,

Công dư nên giúp Ta, Người đoàn viên.

Công dư bạn với Thánh Hiền,

Công dư ráng nhớ lời khuyên của Thầy.

378.- Thầy thấy trẻ hay thay Thánh-Ý,

Biết có mình quên nghĩ đến Trời.

Con ôi! Thầy đã cạn lời,

Ý chi con nỡ lòng dời-dạt phai?

Đạo-Tràng vắng trẻ đoái hoài,

Thuyên lo ích kỷ, giồi mài phàm tâm?

379.- Cái phàm tâm hại ngầm sanh-chúng,

Thương các con yêu chuộng chẳng rời.

Lòng con nhuộm đã lâu đời,

Bao giờ rửa sạch Thầy Trời cứu cho?

Tham sân lửa đã cháy lò,

Tự tâm mê muội bo bo giữ gìn.

380.- Trẻ muốn được Ngọc-Kinh bước đến,

Trước phải lo dứt bến muội mê.

Lời Thầy hễ đọc phải nghe,

Hễ nghe thì phải ráng nghe cho rành.

Nghe rồi liền phải thi hành,

Thi hành thì chớ cải canh méo tròn.

381.- Thầy chẳng dạy các con điều quấy,

Dạy các con thấy quấy phải chừa.

Học hành chớ nại sớm trưa,

Tu hành thì phải ngăn ngừa quỉ ma.

Kiêu căng tật đố thói tà,

Biếng lười, nhác nhúa bỏ qua sao đành.

382.- Trẻ muốn được mau thành Chánh quả,

Mà quên phòng cái họa vọng tâm.

Con ôi! Chánh-Pháp cao thâm,

Tự tâm tự tánh thâm trầm lắm con.

Phải lo kiến thức cho tròn,

Đừng lo xa kiếm Thế-Tôn nơi nào.

383.- Thầy những ước con sao dễ dạy,

Đặng mau truyền cho thấy huyền-cơ.

Định-tâm khuyên chớ hỏng hờ,

Định cho thanh-tịnh, đừng mơ việc ngoài.

Định, Huệ, một thể chẳng sai,

Định xong mới Ngộ, mê hoài sao nên!

384.- Học Định-Tâm phải bền mới được,

Đừng cho Tâm lo vượt cảnh ngoài.

Trong lòng đừng loạn đừng sai,

Ngăn ngừa ý mã rẽ hai Tâm Thần.

Tánh xưa trong trắng, trong ngần,

Định xong liền thấy Huệ lần phát ra.

385.- Thiệt Định-Tâm có ba bài học

Thầy đã cho săn sóc có Người.

Nếu ai cả biếng già lười,

Đèn nào cháy được bởi trời gió dông.

Nước kia bằng muốn lóng trong,

Thì đừng vọc khuấy cặn bùn nó lên.

386.- Ai cũng muốn thành Tiên cho chóng,

Mà quên rằng Phật-sống nơi Tâm.

Đầu non chót núi vái thầm,

Hang cùng nẻo cố ráng tầm cho ra.

Sao không nhớ lại lời Cha,

Định-Tâm thì thấy có xa đâu nào!

387.- Dứt các cảnh lãng xao trước mắt,



Có mà không, mới thật rằng không.

Ở đâu cho khỏi bụi hồng,

Ở bùn mà chẳng nhuộm bùn mới hay.

Hãy tuân những Luật dạy bày,

Tuân rồi mới rõ Luật Thầy thể nao.

388.- Dằn cái sóng phong trào phá hoại,

Tưởng hại người, nhè hạ lấy mình.

Các con có tánh hay khinh,

Khinh sao cho được Cao Xanh Luật Trời!

Ráng nghe lời dạy con ôi!

Đạo-Tràng ráng đến để chơi ích gì!

389.- Thấy phía trẻ Nữ nhi khờ khạo,

Mà có lòng mộ Đạo sớm khuya.

Ngày đêm bốn vóc chẳng lìa,

Nhọc nhằn rán chịu, chẳng hề thở than.

Khen cho có chí đá vàng,

Hềm vì một nỗi bàn bàn chẳng quên.

390.- Thầy dạy trẻ: dạy nên, dạy khéo;

Thầy có đâu: dạy lếu, dạy khờ.

Dạy con biết bến, biết bờ,

Dạy con bỏ tánh bơ thờ, nhố nhăng.

Dạy con khuya sớm ân cần,

Dạy con thức tỉnh, dạy đừng bôn chôn.

391.- Dạy con biết phần Hồn làm trọng,

Dạy con chừa cái bụng đa nghi.

Đức tin công-quả trọn nghì,

Y theo Thánh Đức Diêu-Trì chớ sai.

Nếu con lần lựa nay mai,

Đăng-Kiều khó bước, Liên-Đài khó mong.

392.- Lòng Đức Mẹ ngùi trông con trẻ,

Nhiều con đành chẳng kể lời khuyên.

Trăm bề đều dụng ý riêng,

Bao giờ mới đặng đoàn viên trùng phùng?

Mẹ thương con, nói chẳng cùng,

Con đành xa Mẹ, nỡ lòng nào con!

393.- Lòng Đức-Mẹ héo don chua xót,

Ngày những đêm ruột hót gan xàu.

Một ngày, một đợi, một lâu,

Mà con đành đoạn rủ nhau hoang đàng.

Gặp Người, Mẹ nhắn Mẹ than,

Đem lời giác đác gián can con giùm.

394.- Lòng Đức-Mẹ hay đùm hay bọc,

Miễn lời ngay con lọt vào tai.

Con về Mẹ rước hai tay,

Mẹ đà sắm sẵn mão, giày, áo, xiêm.

Thương con bể khổ đắm chìm,

Quên quê cảnh cũ trang-nghiêm Phụng Rồng.

395.- Khuyên con dứt cái lòng phàm trược,

Đặng nghe lời chỉ trước dặn sau.

Liên-Đài nhiều nấc nhiều cầu,

Tánh phàm đeo đuổi khó hầu bước qua.

Nếu con mảng tánh ta-bà,

Mẹ nào nỡ thấy con sa hố hầm.

396.- Muốn trẻ được Định-Tâm, Định-Tánh,

Mẹ đã toan dựng cảnh Phổ-Đà.

Con dầu xiêu lạc mấy xa,

Lẽ đâu cảnh cũ quê nhà lại quên.

Ra tay đắp móng xây nền,

Công-phu viên mãn đoàn viên kịp chầu.

397.- Lời châu ngọc trước sau dặn bảo,

Khuyên con đừng mặc áo khỏi đầu.

Tuy rằng nghiệp-quả đã sâu,

Tự tâm sám hối thì mau được thành.

Con nào cượng lý cải canh,

Búa rìu chịu lấy, Mẹ nhìn lụy rơi.

398.- Con biết Mẹ, thì Trời ban thưởng;

Con quên Trời, thì vướng họa tai.

Ớ con! Mẹ đã dạy hoài,

Ớ con! Mất nết, một hai phải chừa.

Ớ con! Đừng có đảo lừa,

Ớ con tỉnh giấc, dây dưa ích gì.

399.- Nầy Nam Nữ ráng ghi vào dạ,

Khuyên con ngừa cái họa dị đoan.

Phật Tiên xa vọi muôn ngàn,

Phật Tiên đâu có rảnh rang quến rù.

Phật Tiên biết dạy người Tu,

Phật Tiên chẳng dạy đứa mù nói ma.

—————————d&c—————————


NGỌC-HOÀNG ĐẠI-ĐẾ HỘI-GIÁO

L’ Église Caodaique


CAO-THIÊN-ĐÀN KIÊN-GIANG,

Đàn đêm mùng 10 và 11 tháng 6 năm Bính-Tý,

nhằm ngày 27 và 28 Juillet 1936.



NGỌC-đài giá-hạnh phán phân-minh,

HOÀNG bút châu phê Luật đã rành,

ĐẠI-Đạo muốn nên đừng cãi Lịnh,

ĐẾ-Kinh rộng mở bữa thêm xinh.

400.- Con có chí cải tà qui chánh,

Thầy nỡ lòng nguội lạnh với con?

Dạy con lòng sắt dạ son,

Dầu cho biển cạn non mòn chớ quên.

Đài cao núi dựng làm nền,

Lọng tàn dối giả sao bền gió dông.

401.- Kìa lũ kiến chòm ong khuấy rối,

Đem miệng lằng lưỡi mối hại đời,

Hành-vi chẳng sợ Luật Trời,

Luật Trời đâu dễ vui cười được lâu,

Nhớ câu: thiện ác đáo đầu,

Công-Bình là Luật cao sâu chẳng lầm.

402.- Khen cho đứa tìm tâm ích-kỷ,

Khéo làm trò hồ mị khi cô,

Làm tuồng triêu Hớn mộ Hồ,

Đổng Tào chót lưỡi, Trương Tô tấm lòng,

Nào hay sẵn chực người Phòng,

Công thành thân thối Xích-Tòng-Tử du.

403.- Trời cao vọi mảy thu chẳng sót,

Đứa cơ mưu đâu lọt lưới Trời.

Khen cho cả tiếng già lời,

Bịa điều huyển-hoặc phỉnh đời say mê,

Hiệp tam hiệp ngũ đề huề,

Luật Trời phép nước chẳng dè chẳng kiên.

404.- Dối mượn tiếng tuyên-truyền Đại-Đạo,

Quyết lòng lo giả tạo danh mình,

Chẳng lo đến buổi gập-ghình,

Túi tiền tuy sẵn, nhơn tình khó mua.

Thương cho những trẻ nịnh-hùa,

Chẳng xem tiền giấy tưởng bùa hộ thân.

405.- Đuốc Chơn-Lý ánh bừng cao ngọn,

Phá mù tan rọi bốn phương Trời,

Chọn người Thầy đã trao lời,

Cầm quyền giám-đốc tùy thời độ chung.

Con nào nghe dạy còn trông,

Con nào nghịch mạng Đại-Đồng khó than.

406.- Lửa thử-thét ngày càng thêm hực,

Gió sàng-dê thời khắc chẳng ngừng.

Ớ con ráng mở mắt bừng,

Đừng cho cát bụi bít dừng con ngươi.

Con nào lòng biết sợ Trời,

Thì còn trông cậy gặp Người cứu cho.

407.- Thầy tuy sắm cái lò Tạo-Hóa,

Tạo-Hóa-công nơi dạ các con.

Khoe khoang khéo vụng, dại khôn,

Sắt-gang-đồng-thép yếu dòn bởi đâu?

Đừng ai mặc áo khỏi đầu,

Biết đâu rún biển cạn sâu mà dò.

408.- Kìa anh-én líu-lo hôm sớm;

Nọ phù-du, chuồn, bướm trưa chiều.

Mênh mang Võ-Trụ ngao-nghêu,

Tưởng rằng Trời Đất bấy nhiêu là cùng!

Dập-dìu xóm kiến đoàn ong,

Chẳng dè sánh với muỗi mòng khác chi.

409.- Con một lớn biết đi biết chạy,

Thầy càng khuyên, càng dạy, càng thêm,

Nếu con chẳng chịu thúc kềm,

Thì con chớ trách Luật nghiêm của Trời.

Con nào biết chịu nghe lời,

Thì mau hối quá kịp thời đoàn viên.

410.- Thương con trẻ có duyên may gặp,

Rày phải lo đừng vấp như xưa.

Bấy lâu năm lọc bảy lừa,

Lọc lừa càng lắm càng trưa ích gì.

Dầu cho viễn tẩu cao phi,

Đố ai tránh khỏi Hóa-Nhi vô-hình.

411.- Biết sao nói Công-trình Thầy dạy,

Dạy cho con xem thấy rẽ-ròi.

Bấm tay thử nghĩ lại coi,

Vì đâu lặn mọc trễ hồi xiết bao.

Khuyên rày bỏ dạ cầu cao,

Kìa cơ chuyển Đạo định trao đã gần.

412.- Trẻ hối-ngộ Thầy mừng cho trẻ,

Có duyên xưa gặp kẻ giúp tay.

Gặp duyên đã gọi rằng may,

Gặp duyên bền chặc, chẳng Thầy đố nên.

Gặp duyên phải giữ cho bền,

Cho bền vững gót đứng trên Trùng-Đài.

413.- An-Thiên-Hội một bài dạy rõ,

Ai xui con họa hổ bất thành.

Tại con ham muốn phù-danh,

Bạn hiền đâu khứng đem mình giúp con.

Làm người khuyên chớ bôn-chôn,

Kìa kìa vực nổi nên cồn mấy hơi.

414.- Đừng muôn việc cứ Trời mà đổ,



Tạo-hóa-nhi hỉ nộ không chừng.

Nghe Trời thì được vui mừng,

Nghịch Trời, Trời phải dậy bừng sấm oai.

Mảy lông, Trời chẳng lọt sai,

Đừng ai nói giỏi khoe hay mà lầm.

415.- Có trẻ biết Minh Tâm Kiến Tánh,

Thầy khen cho sửa hạnh ít nhiều,

Hôm mai em dại dắt dìu,

Ngày càng thêm mới, đừng điều nhặt-thưa.

Kìa Trời đang nắng rồi mưa,

Vừng ô lố dạng thoạt trưa rồi chiều.

416.- Thuyền Chơn-Lý buông lèo lướt sóng,

Giữa dòng khơi một bóng trăng thanh,

Trên Trời dưới nước mông-mênh,

Đừng sai lạc hướng, phải nhìn vào đâu?

Thình lòng một dạ trước sau,

Chăm theo Bắc-Đẩu chẳng cầu Chỉ-Nam.

417.- Tánh Trời phú phải đam cho trọn,

Chớ lăng-xăng Tánh lộn với Tâm.

Tánh Tâm Tâm Tánh chớ lầm,

Tánh Tâm Tâm Tánh chớ cầm chẳng chơi.

Bấy nay nhiều kẻ vá Trời,

Cũng nhờ Tâm Tánh chẳng rời-rạc xa.

418.- Kìa thử xét đóa hoa búp kín,

Tánh Tâm đâu, Tâm Tánh là đâu?

Tâm là chỗ núp ẩn sâu,

Tánh là chỗ bị nhuộm màu khác xưa.

Tánh Tâm mê-hoặc ráng chừa,

Tánh Tâm sáng tỏ hỏng-hờ sao nên.

419.- Vật-chất học khắp miền Âu-Á,

Mẩn-mê tìm vật lạ Địa-cầu,

Nghiêng nghèo dồn-dập trước sau,

Mảng lo giành-giựt nhiệm mầu Hóa-Công.

Sao không xét lại nơi lòng,

Bấy nhiêu mầu-nhiệm Tâm trung sẵn-sàng.

420.- Xét thì rõ con đàng Chơn-Lý,

Chơn-Lý là trừ mị diệt tà.

Mỵ tà nào có đâu xa,

Trong ngoài quanh lối lớp da thịt nầy.

Xét rồi ngó lại nhìn Thầy,

Thầy đâu có sắm đồ vầy cho con.

421.- Bừng mắt dậy tỉnh-tuồng sẽ thấy,

Mê-muội chi đường quấy lại trông.

Thấy con mê-muội đau lòng,

Thấy con mê-muội, chẳng phòng giặc ma.

Giặc ma bảy đứa kê-cà,

Rĩ-rầm, thầm-thỉ, cà-rà, khít-khao.

422.- Phá cái giấc chiêm-bao mấy kiếp,

Đặng về mau cho kịp với Người.

Đạo Trời bủa khắp nơi nơi,

Đông Tây Nam Bắc một Trời Lý-Chơn.

Phải tìm cho gặp con đường,

Đừng cho lạc bước để hờn kiếp sau.

423.- Trang phú quí lập lầu xây các,

Cuộc càng xinh, nghiệp ác càng sâu.

Thử coi thế-giới hoàn-cầu,



Tay vàng chơn ngọc bấy lâu trong mình.

Sao không xét lại mà kinh,

Báu Trời đâu để giồi vinh phong-trần.

424.- Người Đạo-Đức biết thân làm báu,

Chơn-thân là rào-giạu thế-gian.

Chơn-thân đứng được vững-vàng,

Thế-gian kết-cuộc muôn-vàn sự vui.

Chơn-thân, Chơn-thể sánh đôi,

Thế-gian hòa-hiệp Ta Người một Ngôi.

425.- Vượt thế-gian kìa Trời Chúa-Tể,

Thuyền rước người vượt bể trầm-luân.

Muốn cho người rõ được chừng,

ĐÀI CHÂU-THIÊN đó là từng NGỌC-KINH.

Muốn cho vững bước tiền-trình,

Tánh Tâm phải lặng như bình nước trong.

426.- Kìa trên có Chủ Ông săn-sóc,

Khuyên con đừng lặn mọc hư thân.

Đã rằng ai phước có phần,

Phước phần thứ-lớp nắp-ngăn chẳng lầm.

Luật Trời tuy gọi u thâm,

Song đều cũng tại nơi Tâm mình gầy.

427.- Con thử xét từng mây mấy lớp,

Thì con tường trường-hợp Ta Người.

Ta Người đều Một với Trời,

Ta Người đâu có mến đời mẩn-mê.

Ta Người mau thoát kiếp về,

Từng mây mấy lớp đều quê hương nhà.

428.- Chớ vụng tưởng có ba cảnh-giới:

Dục, Sắc, Vô, rằng Đại-Tam-Thiên.

Chia ba thêm kẻ đảo-điên:

Rằng nào bổn-chất tự-nhiên dạng hình,

Rằng nào cảnh-trí tú-tinh,

Rằng nào lý-trí tự mình xét suy.

429.- Sao chẳng xét Vô-Vi Độc-Nhứt,

Dụng Hữu-Vi sanh Thái-Cực-Đồ.

Chớ rằng Đạo-Thể Hư-Vô,

Chẳng xem Đạo-Tướng có lò Hóa-Công.

Kíp mau một kiếp tao-phùng,

Châu-Thiên-Đài đó Đại-Đồng đệ-huynh.

430.- Mau bước đến Ngọc-Kinh chín bệ,

Kẻo kìa con ác xế đã hầu.

Một lời gẫm chẳng bao lâu,

Còn trông đợi muốn chực chầu những chi.

Mấy lời Thầy dạy phải ghi,

Con đường khôn dại thị-phi chớ lầm.

431.- Con muốn được Thầy chăm-chỉ dạy,

Thì bỏ lòng tà vạy buổi xưa.

Khuyên đừng còn tánh đảo-lừa.

Nhứt Tâm, nhứt Đức, đừng thưa-thớt lòng.

Đạo-Tràng trẻ phải dày công,

Một năm biết được mấy cung trăng rằm.

432.- Mừng cho trẻ có Tâm tìm Đạo,

Thì những lời dạy bảo phải tuân.

Mấy muôn ngàn kiếp một lần,

Mấy muôn ngàn kiếp được gần mặt TA.

Khá mau tỉnh giấc ta-bà,

Tự-nhiên được Trí-Trung-Hòa dưới trên.

433.- Các con muốn Thiêng-Liêng vững chặc,

Thì phải lo kiên Luật Chí-Công.

Chọn con đều giống rặt-ròng,

Chín mười sao giống chẳng đồng giá cân?

CÔNG-BÌNH là LUẬT BÌNH-QUÂN,

Luật đâu có Luật so gần tính xa.

434.- Luật Trời đã đặt ra Kỷ-Luật,

Cho các con biết mực Tu-hành.

Luật Trời đã dạy đinh-ninh,

Con ôi! Giữ Luật sửa mình sớm khuya.

Đồng-bào khuyên chớ chia-lìa,

Đông Tây Nam Bắc cũng về một ngôi.

435.- Bỏ cái Ta, dạy rồi phải nhớ;

Còn cái Người, khuyên chớ nuối hơi.

Đã nhìn con thiệt của Trời,

Trời kia là Luật, con ôi phải nhìn!

Thương con lòng sắt dạ đinh,

Thương con, Thầy phải đinh-ninh dặn-dò.

(In trong “Đuốc Chơn-Lý” số 15)

—————————d&c—————————
VI

LỜI TIÊN TRI TIỂU NHỊ THỜI

A2

Cao-Thiên-Đàn (Rạch-Giá),

Đêm 24 tháng 3 năm Canh-Ngũ 1930.
NGỌC-HOÀNG THƯỢNG-ĐẾ.
1.- Cung BẠCH-NGỌC ngự-lâm Bửu-tọa,

Thọ chư Thần triều-hạ đã yên;

Thân thân giá hạnh Nam-Thiên,

Trước xem TAM-GIÁO, cháu Tiên con Rồng.

(1er Di-Đà, Thái-Thượng, Phục-Hi)

2.- Đã đôi kiếp, dày công nhọc sức,

(2er Thích-Ca, Lão-Tử, Khổng-Tử, Da-Tô)

Dạy chúng-sanh kỉnh PHẬT thờ TRỜI;

Thương thay cũng tại số người,

Ngạo lời Thánh-Huấn, kỉnh lời quỉ-vương.

3.- Lòng chẳng kể cang-thường là Đạo,

Dạ hằng lo hung-bạo làm đầu.

Thấy vầy, THẦY phải nghĩ sâu,

TAM-KỲ PHỔ-ĐỘ NAM CHÂU phen nầy.

4.- Lời Thầy phán, rẽ mây vén ngút,

Kinh Thầy ban, chạm ngọc, khảm vàng.

Khác nào rọi đuốc chỉ đàng,

Khuyên con tạc dạ, ghi xương chớ rời.

5.- Sách chép chữ: khôi khôi thiên-võng;

Đời ghi câu: lộng lộng lưới giăng.

Nhặt, thưa, mau, chậm, cân phân.

Mựa rằng sơ-sót, mắt Thần không sai.

6.- Thầy đã dạy nhiều bài vàng-đá,

Con nỡ đành chẳng dạ sắt-đinh.

Con hư, Thầy phụ chẳng đành;

Con nên, Thầy được phỉ tình ước-ao.…

32.- Cậy quyền-thế, tham-quan, ô-lại,

Giả xưng-hô, quí-phái, cao-môn;

Líu-lo ba tấc lưỡi dòn,

Đã thâu của báu, lại bòn đồ xưa.

33.- Giọt thán-oan như mưa thấy thảm,

Tiếng bi-ai dường sấm bên tai;

Sống cho vạn ách, thiên tai,

Thác cho kiếp kiếp đầu-thai bồi-thường.

34.- Dối Thần Phật, gạt lường tế-độ,

Phỉnh chúng-sanh, tu-bổ chùa-chiền;

Trọng Tăng, kỉnh Phật thiêng-liêng,

Lòng thành dưng cúng, bạc tiền sá chi.

35.- Nghề đồng-cốt, khinh-khi Tiên, Bụt;

Nghiệp bóng-chàng, đàng-đột hư-vô;

Xác Ông, xác Cậu, xác Cô,

Dưng chay, cúng mặn, thế đồ, vớt vong.

36.- Chẳng hiểu chữ: sắc không, không sắc,

Chẳng thông câu: không có, có không.

Giam vào vô-để lao-lồng,

Chờ ngày: Phán-Đoán Đại-Đồng Thế-Gian.

—————————d&c—————————
Cao-Thiên-Đàn (Rạch-Giá),

Đêm 18 tháng 6 năm Quí-Dậu.
217.- Thương Cơ-Phát ân cần diệt bạo,

Phú ngôi Trời dạy Đạo hóa dân,

Phú cho mười bực Hiền Thần,

Lãnh truyền Đại Đạo xa gần thế gian.

Truyền lần đến cõi Nam-Bang,

Cháu con Hồng-Lạc vén màn “Chỉ Nam”.

218.- Nhà Cơ-Phát tám trăm năm có,

Truyền Đạo Trời vô số huyền công,

Hềm còn yêu chuộng thần thông,

Hóa lòng vọng tưởng chẳng phòng yêu ngôn.

---------------------------------------------------

Trích lục trong Kinh Nhựt Tụng:

Tiếng khen tặng Nghiêu Thiên Thuấn Nhựt

Hưởng Thái-Bình nhờ Đức-Chí-Công,

Ban cho điểu thú côn trùng,

Ấm no thân thể vẫy vùng thảnh thơi.

Xưa nấu đá vá Trời còn được,

Nay há không giỏi bước tập rèn,

Dày công muôn việc phải nên,

Đào sông trồng núi vụ bền công-phu.

*

Lần lần sa lạc “Bàng-Môn”,



Thần Tiên, ma quỉ chẳng còn biện phân.

219.- Nhìn thấy trẻ dương trần Thầy ngán,

Chẳng rằng chi còn đáng con Thầy.

Biết sao cho được giải khuây,

Nhị-Kỳ phổ độ Thầy rày phải sai

Bởi thương các trẻ miệt mài,

Trần gian ảo mộng lại hoài chơn-ngươn.

220.- Hóa bốn phách chẳng sờn lao khổ,

Trắng, vàng, đen phổ độ cả ba:

Ấn kia trước có Di-Đà,

Nay cho tái thế Thích-Ca giáng phàm;

Thái-Thượng hóa kiếp Lão-Đam,

Truyền Kinh Đạo Đức nơi Hàm-Cốc-Quan,

221.- Luận dạy việc kinh bang tế thế,

Bởi sanh dân bỏ phế luân thường;

Kế Châu cho giáng Tố-Vương,

Ân cần lập kỷ trần cương dạy đời.

Hiếu trung cội gốc con người,

Trọn điều nhơn đạo tùy thời tu thân;

222.- Nơi Tây-Bộ nhiều lần Đạo mở,

Quỉ-vương thường phá vỡ Đạo nhà,

Phải sai con Một của Cha,

Máu hồng chuộc tội cả và thế gian(*).

Bộ Châu nào mới mở mang,

Cũng đều sai Thánh đến ban tin lành.

223.- Muốn biết trẻ nhiệt thành nguồn cội,

Cho Sa-Tăng đoái tội lập công,

Con nào thiệt dạ thính tùng,

Cõi Trời dành để vô cùng sự vui.

Con nào gian ác chẳng thôi,

Chiếu lời minh thệ “Ngũ-Lôi” hành hình.

224.- Dư một lúc hơn nghìn năm rưỡi,

Biết bao phen vận hội trở xây.

Phật Tiên lắm lúc châu mày,

Thánh Thần nhiều buổi chầu Thầy lệ rơi.

Rằng con chẳng những y lời,

Bàng-Môn Tả-Đạo coi Trời như không.

225.- Kẻ chẳng kể luật công Thiên-Lý,

Kẻ thì theo tà mị dị đoan.

Xiết bao kiếp số tai nàn,

Hớn qua, Tống lại, Minh sang, Thanh rồi.

Cãi Trời thì bị luật Trời,

Trời nào có dạy cướp ngôi tranh quyền.

225.- Con đã dại Thầy yên sao được?

Kiếp Ngũ-Lôi kế dượt gần đây,

Nếu con tránh được buổi nầy,

Mới được chầu Thầy Cực-Lạc tiêu diêu.

Nếu con ma quỉ tinh yêu,

Ngũ-Lôi hỏa kiếp diệt tiêu linh hồn.

227.- Muốn cho con được tròn tỉnh ngộ,

Đệ Tam-Kỳ Phổ-Độ phải ban.

Xét coi cả cõi Dinh-Hoàng,

Có Châu Nam-Thiệm Hồng-Bàng khá khen.

Một lòng đạo đức tập rèn,

Ít mê vật chất đê hèn như đâu.

228.- Tuy chưa rõ nhiệm mầu Đạo Đức,

Song có lòng kỉnh Phật thờ Trời,

Lịnh sai Tiên Thánh khắp nơi,

Giúp người lầm lạc phục hồi bổn-sơ.

Phổ thông dụng báu huyền-cơ,

Khải thông Đại-Đạo trên bờ Nam-Bang.

229.- Thay Tam-Giáo lập bàn Tam-Trấn,

Tùy theo thời độ dẫn chúng sanh,

Độ cho bỏ dữ về lành,

Bỏ điều tà vạy, đừng canh cải Trời.

Tam-Kỳ ân xá các nơi,

Hễ biết nghe lời thì được qui nguyên.

--------------------------------------------------------

(*) Kinh kính lạy Đức Da-Tô Giáo-Chủ:

Lạy cầu Con Một Chúa Cha.

Da-Tô cứu thế xót xa tôi cùng.

Cũng vì nơi tội Tổ Tông,

Ngôi Hai phải dụng máu hồng rửa tan.

Chúng tôi ngoại giáo khốn nàn,

Lòng theo ma quỉ, tin càng tưởng vơ.

Xa xuôi khác cõi cách bờ,

Đông Dương một cõi, thiên thơ chưa tường,

Cúi xin chỉ lối đem đường,

Nước Cha chầu chực xót thương trao lời.

Chúa Cha chính ngự Ngôi Trời.

Chúa Con ngai hữu đời đời hiển vang.

Bởi nơi Người thác rõ ràng,

Mà nên sống lại được ban ơn lành.

Chúng tôi muôn tội đã đành,

Vì chưng tối mắt chưa nhìn biết Cha,

Cả kêu một tiếng lạy Cha,

Chúng con biết tội xin tha con mà.

Lạy cầu Con Một Chúa Cha.

Da-Tô cứu thế xót xa tôi cùng.

----------------------------------------------------------------------

Vì tội của Vua làm mà con dân phải chịu gần 1 thế kỷ:

Đức Da-Tô (Jésus) sanh tại Bethlem, xứ Israel gần Palestine, sanh rồi Đức Chúa Bà sợ tai nạn nên đem Người qua xứ Egypte trú ngụ. Còn Vua David trị vì ở Israel nghe Thánh-Chúa sẽ ra đời thì nước Cha phải bị tiêu hủy, nên ra lệnh giết hết bé con 2 tuổi nội trong xứ, nên sau dân Israel là dân Jeef bị Trời phạt bỏ xứ mà đi xiêu lạc nơi khác làm ăn được giàu có mà muốn phục hồi Tổ-quốc không nổi.

Còn sau Đức Chúa lớn về thành Jésusalem (Thái-Tây) mà mở Đạo cũng bị giết (đóng đinh trên Thánh-Giá, tại Thánh-Ý) hồi 40 tuổi.

—————————d&c—————————




Поделитесь с Вашими друзьями:
1   ...   5   6   7   8   9   10   11   12   13


Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©tieuluan.info 2019
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương