Hỏi Đáp Về Aqi-dah


{Y cầu nguyện kẻ hãm hại y chứ không mang lợi gì cho y. Chắc chắn đó là một người chủ và một người bạn đồng hành rất xấu xa



tải về 1.24 Mb.
trang4/7
Chuyển đổi dữ liệu07.11.2017
Kích1.24 Mb.
1   2   3   4   5   6   7

{Y cầu nguyện kẻ hãm hại y chứ không mang lợi gì cho y. Chắc chắn đó là một người chủ và một người bạn đồng hành rất xấu xa.} (Chương 22 – Al-Hajj, câu 13).

  1. Shirk là không phải là con đường chính đạo, Allah I phán:

﴿ أَفَمَن يَمۡشِي مُكِبًّا عَلَىٰ وَجۡهِهِۦٓ أَهۡدَىٰٓ أَمَّن يَمۡشِي سَوِيًّا عَلَىٰ صِرَٰطٖ مُّسۡتَقِيمٖ ٢٢ ﴾ [سورة الملك: 22]

{Thế, một người gục mặt bước đi với đáng điệu đáng khinh được hướng dẫn đúng đường hay một người bước đi bình thản trên chính đạo?} (Chương 22 – Al-Mulk, câu 22).

  1. Shirk đánh mất bản thân và gia đình của mỗi linh hồn, Allah I phán:

﴿ قُلۡ إِنَّ ٱلۡخَٰسِرِينَ ٱلَّذِينَ خَسِرُوٓاْ أَنفُسَهُمۡ وَأَهۡلِيهِمۡ يَوۡمَ ٱلۡقِيَٰمَةِۗ أَلَا ذَٰلِكَ هُوَ ٱلۡخُسۡرَانُ ٱلۡمُبِينُ ١٥ ﴾ [سورة الزمر: 15]

{Hãy bảo họ: “Những kẻ mất mát là những ai sẽ đánh mất bản thân (linh hồn) và gia đình vào Ngày Phục Sinh. Đó thực sự là một sự thất bại rõ ràng”.} (Chương 39 – Azzumar, câu 15).

  1. Shirk làm mất đi sự bình thản, an toàn và sự chỉ đạo ở ba nơi: cõi trần gian, cõi Barzakh (cõi chết hãy cõi mộ) và cõi Đời Sau. Allah I phán:

﴿ٱلَّذِينَ ءَامَنُواْ وَتَطۡمَئِنُّ قُلُوبُهُم بِذِكۡرِ ٱللَّهِۗ أَلَا بِذِكۡرِ ٱللَّهِ تَطۡمَئِنُّ ٱلۡقُلُوبُ ٢٨﴾ [سورة الرعد: 28]

{Những ai có đức tin và luôn cảm thấy sự thanh bình trong tim với sự tưởng nhớ Allah và quả thật chỉ có sự tưởng nhớ Allah mới khiến trái tim thanh bình.} (Chương 13 – Arra’d, câu 28).

﴿ ٱلَّذِينَ ءَامَنُواْ وَلَمۡ يَلۡبِسُوٓاْ إِيمَٰنَهُم بِظُلۡمٍ أُوْلَٰٓئِكَ لَهُمُ ٱلۡأَمۡنُ وَهُم مُّهۡتَدُونَ ٨٢﴾ [سورة الأنعام: 82]

{Những ai có đức tin và không trộn lẫn đức tin thuần túy của họ với điều sai trái (của việc tôn thờ đa thần) thì họ là những người sẽ được an toàn nhất bởi vì họ được hướng dẫn đúng theo Chính Đạo.} (Chương 6 – Al-An’am, câu 82).

  1. Shirk là điều bất công nhất mà con người bất công với chính bản thân mình. Allah I phán:

﴿ إِنَّ ٱلشِّرۡكَ لَظُلۡمٌ عَظِيمٞ ١٣ ﴾ [سورة لقمان: 13]

{Quả thật, Shirk là điều bất công vô cùng nghiêm trọng”.} (Chương 31 – Luqman, câu 13).

  1. Shirk không mang lại lợi ích cho dù có làm việc thiện tốt như thế nào. Allah I phán:

﴿ مَا كَانَ لِلۡمُشۡرِكِينَ أَن يَعۡمُرُواْ مَسَٰجِدَ ٱللَّهِ شَٰهِدِينَ عَلَىٰٓ أَنفُسِهِم بِٱلۡكُفۡرِۚ أُوْلَٰٓئِكَ حَبِطَتۡ أَعۡمَٰلُهُمۡ وَفِي ٱلنَّارِ هُمۡ خَٰلِدُونَ ١٧ ﴾ [سورة التوبة: 17]

{Những người thờ đa thần không xứng đáng làm công việc bảo quản các Thánh đường của Allah bởi vì chúng tự xác nhận mình không có đức tin. Đó là những kẻ mà việc làm sẽ không có kết quả và chúng sẽ vào ở đời đời kiếp kiếp trong Hỏa ngục.} (Chương 9 – Attawbah, câu 17).

﴿ وَقَدِمۡنَآ إِلَىٰ مَا عَمِلُواْ مِنۡ عَمَلٖ فَجَعَلۡنَٰهُ هَبَآءٗ مَّنثُورًا ٢٣ ﴾ [سورة الفرقان: 23]

{Và TA sẽ xét lại công trình nào mà chúng đã làm ra và sẽ làm cho nó thành tro bay tứ tán.} (Chương 25 – Al-Furqan, câu 23).

  1. Shirk và Kufr (vô đức tin) không những làm hại đến cá nhân mà còn làm hại đến tập thể, là nguyên nhân gây chia rẽ, mâu thuẫn, bởi lẽ con đường chân lý chỉ có một còn con đường Shirk và Kufr là không chân lý thường có nhiều bất đồng, mâu thuẫn và trái nghịch cũng như sự mơ hồ không rõ ràng. Allah I phán:

﴿ بَلۡ كَذَّبُواْ بِٱلۡحَقِّ لَمَّا جَآءَهُمۡ فَهُمۡ فِيٓ أَمۡرٖ مَّرِيجٍ ٥ ﴾ [سورة ق: 5]

{Không, chúng phủ nhận Chân lý (Qur’an) khi Nó đến với chúng cho nên chúng đâm ra lúng túng và lẫn lộn.} (Chương 50 – Qaf, câu 5). Tức không biết đâu là thật và đâu là giả, đâu là chân lý và đâu là sai trái.

  1. Shirk là nguyên nhân thất bại và mất mát trong của cải và vật chất, người làm điều Shirk cho dù có cố gắng và nỗ lực thế nào trong con đường ngoan đạo thì y vẫn không thành công. Bởi nó là hành vi xấu xa nhất đối với Đấng đã ban ân huệ; Ngài đã ban cho y nhiều ân huệ nhưng y lại lệch khỏi con đường và sự hài lòng của Ngài.

  2. Một trong những tác hại của Shirk là nó sẽ khiến bị trừng phạt ở trên đời này, Allah I phán:

﴿ وَضَرَبَ ٱللَّهُ مَثَلٗا قَرۡيَةٗ كَانَتۡ ءَامِنَةٗ مُّطۡمَئِنَّةٗ يَأۡتِيهَا رِزۡقُهَا رَغَدٗا مِّن كُلِّ مَكَانٖ فَكَفَرَتۡ بِأَنۡعُمِ ٱللَّهِ فَأَذَٰقَهَا ٱللَّهُ لِبَاسَ ٱلۡجُوعِ وَٱلۡخَوۡفِ بِمَا كَانُواْ يَصۡنَعُونَ ١١٢ ﴾ [سورة النحل : 112]

{Và Allah đã đứa ra một thí dụ so sánh: Có một thị trấn an ninh và yên bình, mọi nguồn lương thực đã đến với nó từ khắp mọi nơi một cách rất dồi dào nhưng nó đã phủ nhận những ân huệ đó của Allah cho nên Allah bắt nó nếm mùi cùng khổ của sự đói khát và sợ hãi bởi những tội lỗi mà chúng đã từng làm} (Chương 16 – An-Nahl, câu 112).

  1. Sự chia rẽ là kết quả của sự Kufr, Shirk trong khi Tawhid và Iman thì tập hợp đến với tiếng nói chung. Với Tawhid và Iman, Allah I đã gieo sự kinh hãi trong trái tim của kẻ thù đối với người Muslim, và Iman cũng là nguyên nhân t trở nên giàu có bởi vì những người có đức tin luôn an tâm và tỉnh táo trong việc tìm kiếm bổng lộc và nguồn sống. Nabi e nói:

« أَلَمْ أَجِدْكُمْ ضُلاَّلاً فَهَدَاكُمُ اللهُ بِى ، وَكُنْتُمْ مُتَفَرِّقِينَ فَأَلَّفَكُمُ اللهُ بِى وَعَالَةً فَأَغْنَاكُمُ اللهُ بِى » رواه البخاري ومسلم.

Chẳng phải là Ta thấy các ngươi lầm lạc rồi Allah đã hướng dẫn các người bởi Ta, và các ngươi trong tình trạng chia rẽ nhau rồi Allah đã đoàn kết các ngươi lại bởi Ta, và khi các người nghèo khổ Allah đã làm cho các ngươi giàu có bởi Ta” (Albukhari, Muslim).



  1. Người của Shirk luôn bối rối giữa sự thờ phượng và dục vọng của bản thân trong khi người của Tawhid luôn nhận thức rõ Đấng Thờ Phượng và con đường đến với Ngài chỉ một con đường duy nhất. Allah I phán:

﴿ وَأَنَّ هَٰذَا صِرَٰطِي مُسۡتَقِيمٗا فَٱتَّبِعُوهُۖ وَلَا تَتَّبِعُواْ ٱلسُّبُلَ فَتَفَرَّقَ بِكُمۡ عَن سَبِيلِهِۦۚ ذَٰلِكُمۡ وَصَّىٰكُم بِهِۦ لَعَلَّكُمۡ تَتَّقُونَ ١٥٣ ﴾ [سورة الأنعام: 153]

{Và quả thật đây là con đường ngay chính của Ta (Muhammad). Các ngươi hãy theo nó và chớ theo con đường nào khác sợ rằng nó sẽ đưa các ngươi lệch khỏi con đường của Ngài (Allah). Ngài chỉ thị cho các ngươi như thế để các ngươi trở thành những người ngay chính sợ Allah.} (Chương 6 – Al-An’am, câu 153).

+ + +


  • Câu hỏi 31: Taghut là gì?

  • Trả lời: Taghut (طَاغُوْت) là một danh từ được lấy từ tiếng Tughyan (طُغْيَان) có nghĩa là vượt quá giới hạn, sự thái quá. Từ Tughyan có thể nói về sự vật và con người, nói về sự vật chẳng hạn như lời phán của Allah I:

﴿ إِنَّا لَمَّا طَغَا ٱلۡمَآءُ حَمَلۡنَٰكُمۡ فِي ٱلۡجَارِيَةِ ١١ ﴾ [سورة الحاقة: 11]

{Quả thật TA (Allah) đang mang các ngươi trôi nổi khi nước dâng lên quá mức.} (Chương 69 – Al-Ha-qah, câu 11).

Còn nói về con người thì Tughyan có nghĩa là sự Kufr, tội lỗi và thái quá. Và trong Qur’an, tất cả những gì được thờ phượng ngoài Allah I đều được gọi là Taghut như Ngài I phán:



﴿ فَمَن يَكۡفُرۡ بِٱلطَّٰغُوتِ وَيُؤۡمِنۢ بِٱللَّهِ فَقَدِ ٱسۡتَمۡسَكَ بِٱلۡعُرۡوَةِ ٱلۡوُثۡقَىٰ لَا ٱنفِصَامَ لَهَاۗ ﴾ [سورة البقرة : 256]

{Do đó, người nào phủ nhận Taghut (tà thần) và tin tưởng nơi Allah thì quả thật y đã nắm chặt sơi dây cứu rỗi không bao giờ đứt.} (Chương 2 – Albaqarah, câu 256).

﴿وَلَقَدۡ بَعَثۡنَا فِي كُلِّ أُمَّةٖ رَّسُولًا أَنِ ٱعۡبُدُواْ ٱللَّهَ وَٱجۡتَنِبُواْ ٱلطَّٰغُوتَۖ﴾ [سورةالنحل : 36]

{Và quả thật, TA đã cử phái đến với mỗi cộng đồng một vị sứ giả với mệnh lệnh rằng hãy thờ phượng Allah và tránh xa Taghut (tà thần)} (Chương 16 – Annahl, câu 36).

+ + +


  • Câu hỏi 32: Số lượng của Taghut (tà thần) có được biết không?

  • Trả lời: Taghut thì rất nhiều, trong đó, kẻ được coi là chúa tể của Taghut là Iblis; còn tất tả những Taghut còn lại là tất cả những ai được thờ phượng và hài lòng cho việc làm đó, những ai kêu gọi người khác thờ phượng mình, những ai tự xưng là biết được điều vô hình và những ai xét xử không bằng giáo luật của Allah I ban xuống.

+ + +

  • Câu hỏi 33: Ý nghĩa tổng quát và ý nghĩa cụ thể hay riêng biệt của Islam là gì?

  • Trả lời: Ý nghĩa tổng quát của Islam là quy thuận và phủ phục Allah I bằng sự độc tôn hóa trong thờ phượng và tuân theo mệnh lệnh của Ngài, không can hệ đến Shirk cũng những người làm điều Shirk; còn ý nghĩa cụ thể và riêng biệt thì Islam có nghĩa là thực hiện và duy trì các cấp bậc nền tảng của tôn giáo, đó là Islam, Iman và Ihsan, và mỗi cấp bậc đều có các trụ cột căn bản.

+ + +

  • Câu hỏi 34: Có bao nhiêu điều phá hủy Islam, kể ra?

  • Trả lời: Có 10 điều phá hỏng Islam

  1. Shirk với Allah I.

  2. Người nào dựng lên những kẻ trung gian để nhờ vả họ với Allah I hoặc để cầu xin phúc lành nơi họ thì y là Kafir, là kẻ thờ đa thần.

  3. Cho rằng Islam không hoàn hảo.

  4. Ai ghét một điều gì đó từ những gì được Nabi e mang đến thì người đó là Kafir cho dù y có làm theo.

  5. Không phủ nhận những người thờ đa thần hoặc tin tưởng nơi họ.

  6. Giễu cợt và nhạo báng một điều gì đó từ tôn giáo của Allah I.

  7. Dùng các loại ma thuật và bùa ngải.

  8. Ủng hộ và trợ giúp những người thờ đa thần chống lại những người Muslim.

  9. Có ý định rời bỏ Islam.

  10. Phản đối và chống lại tôn giáo của Allah I.

+ + +

  • Câu hỏi 35: Thế nào là phân xử không theo những gì Allah ban xuống? Giới luật qui định thế nào về việc phân xử không theo những gì Allah ban xuống?

  • Trả lời: Sự phân xử không theo những gì Allah ban xuống có nghĩa làm theo giáo luật của Allah I ban xuống, và đây là việc làm Shirk, vô đức tin và Bid’ah. Nếu ai cho phép làm theo những gì ngoài giáo luật mà Ngài đã ban xuống thì người đó là Kafir. Allah I phán:

﴿ وَمَن لَّمۡ يَحۡكُم بِمَآ أَنزَلَ ٱللَّهُ فَأُوْلَٰٓئِكَ هُمُ ٱلۡكَٰفِرُونَ ٤٤ ﴾ [سورة المائدة: 44]

{Và ai không xét xử theo điều Allah đã ban xuống thì đó là những kẻ không có đức tin.} (Chương 5 – Al-Ma-idah, câu 44).

﴿ وَمَن لَّمۡ يَحۡكُم بِمَآ أَنزَلَ ٱللَّهُ فَأُوْلَٰٓئِكَ هُمُ ٱلظَّٰلِمُونَ ٤٥ ﴾ [سورة المائدة: 45]

{Và ai không xét xử theo điều Allah đã ban xuống thì đó là những kẻ làm điều sai quáy.} (Chương 5 – Al-Ma-idah, câu 45).

﴿ وَمَن لَّمۡ يَحۡكُم بِمَآ أَنزَلَ ٱللَّهُ فَأُوْلَٰٓئِكَ هُمُ ٱلۡفَٰسِقُونَ ٤٧ ﴾ [سورة المائدة: 47]

{Và ai không xét xử theo điều Allah đã ban xuống thì đó là những kẻ dấy loạn.} (Chương 5 – Al-Ma-idah, câu 47).

+ + +


  • Câu hỏi 36: Những người của Tawhid có sự hơn kém nhau trong Thiên Đàng không?

  • Trả lời: Sau khi đã rõ rằng ai chết đi trong tình trạng Shirk thì người đó sẽ là người của Hỏa Ngục, y sẽ không bao giờ có cơ hội vào Thiên Đàng; còn những người của Tawhid thì họ khác nhau về sự mạnh yếu trong Tawhid của họ, và nhìn một cách tổng thể thì họ được phân thành ba bậc cấp:

  1. Bậc cấp thứ nhất: Người của Tawhid nhưng lại phạm những điều tội lỗi, đây là những người bất công với chính bản thân mình.

  2. Bậc cấp thứ hai: Những người thuộc cấp được gọi là Muqtasid (trung cấp) tức những người làm đầy đủ các nghĩa vụ bắt buộc của tôn giáo và từ bỏ những điều Haram và làm một số điều khuyến khích và từ bỏ một số điều không được ưa thích trong Islam.

  3. Bậc cấp thứ ba: Những người tiên phong làm điều ngoan đạo và thiện tốt, họ là những người không những hoàn thành tốt những nghĩa vụ bắt buộc của tôn giáo mà họ còn nỗ lực hết mình trong việc thực hiện những điều khuyến khích, họ không những từ bỏ tất cả những điều Haram mà còn từ bỏ tất cả những điều mà Islam không ưa thích.

Và tất cả những người này không bị đời đời kiếp kiếp trong Hỏa Ngục bởi vì họ đã chết trong Tawhid, họ đã an toàn khỏi Shirk, và trong Hadith Nabi e đã nói:

« مَنْ مَاتَ لاَ يُشْرِكُ بِاللهِ شَيْئًا دَخَلَ الْجَنَّةَ وَمَنْ مَاتَ يُشْرِكُ بِاللهِ شَيْئًا دَخَلَ النَّارَ » رواه مسلم.

Ai chết đi mà không Shirk với Allah một điều gì thì sẽ được vào Thiên Đàng còn ai chết đi có Shirk với Allah một điều gì thì y sẽ vào Hỏa Ngục.” (Muslim).

+ + +


  • Câu hỏi 37: Giới luật về việc lo sợ điều Shirk?

  • Trả lời: Việc sợ Shirk là điều bắt buộc bởi hậu quả nghiêm trọng của nó mang lại cho con người, và nó là sự bất công trên thế gian và ở cõi Đời Sau. Allah I phán:

﴿ إِنَّ ٱللَّهَ لَا يَغۡفِرُ أَن يُشۡرَكَ بِهِۦ وَيَغۡفِرُ مَا دُونَ ذَٰلِكَ لِمَن يَشَآءُۚ وَمَن يُشۡرِكۡ بِٱللَّهِ فَقَدِ ٱفۡتَرَىٰٓ إِثۡمًا عَظِيمًا ٤٨ ﴾ [سورة النساء: 48]

{Quả thật, Allah không tha thứ cho hành vi Shirk (hành vi gán ghép một đối tác ngang hàng với Allah trong thờ phượng) nhưng Ngài sẽ tha thứ cho những tội lỗi khác cho người nào Ngài muốn. Và ai làm điều Shirk với Allah thì quả thật y đã phạm phải một đại trọng tội không thể tha thứ.} (Chương 4 - Annisa’, câu 48).

Lời cảnh báo rằng sẽ không được tha thứ khiến con người phải lo sợ cho hành vi Shirk. Allah I phán:



﴿ إِنَّهُۥ مَن يُشۡرِكۡ بِٱللَّهِ فَقَدۡ حَرَّمَ ٱللَّهُ عَلَيۡهِ ٱلۡجَنَّةَ وَمَأۡوَىٰهُ ٱلنَّارُۖ وَمَا لِلظَّٰلِمِينَ مِنۡ أَنصَارٖ ٧٢ ﴾ [سورة المائدة: 72]

{Quả thật, người nào làm điều Shirk với Allah thì y sẽ bị cấm vào Thiên Đàng và chỗ ở của y sẽ là nơi Hỏa ngục. Và những kẻ làm điều sai quấy sẽ không được ai giúp đỡ} (Chương 5 – Al-Ma-idah, câu 72).

Và Nabi e nói:

« مَنْ مَاتَ وَهْوَ يَدْعُو مِنْ دُونِ اللهِ نِدًّا دَخَلَ النَّارَ » رواه البخاري.

Ai chết đi trong tình trạng y cầu xin và khấn vái một thần linh ngoài Allah thì y sẽ vào Hỏa Ngục” (Albukhari).

Những lời giáo lý này gởi thông điệp cho biết rằng phải lo sợ điều Shirk, tương tự có những lời giáo lý khác làm cho người Muslim phải lo sợ đối với Shirk bởi vì nó sẽ làm mất hết giá trị của các việc làm ngoan đạo và thiện tốt của một người. Allah I phán:

﴿ لَئِنۡ أَشۡرَكۡتَ لَيَحۡبَطَنَّ عَمَلُكَ وَلَتَكُونَنَّ مِنَ ٱلۡخَٰسِرِينَ ٦٥ ﴾ [سورة الزمر: 65]

{Nếu Ngươi làm điều Shirk (thờ phượng một thần linh khác cùng với Allah) thì việc làm của các ngươi sẽ trở thành vô nghĩa và chắc chắn rằng Ngươi sẽ là đồng bọn của những kẻ thất bại thật thảm hại.} (Chương 39 – Azzumar, câu 65).

Allah I phán về lời cầu nguyện của Nabi Ibrahim u:



﴿ وَإِذۡ قَالَ إِبۡرَٰهِيمُ رَبِّ ٱجۡعَلۡ هَٰذَا ٱلۡبَلَدَ ءَامِنٗا وَٱجۡنُبۡنِي وَبَنِيَّ أَن نَّعۡبُدَ ٱلۡأَصۡنَامَ ٣٥ ﴾ [سورة إبراهيم: 35]

{Và (hãy nhớ) khi Ibrahim cầu nguyện, thưa: “Lạy Thượng Đế của bề tôi! Xin Ngài làm cho thành phố (Makkah) này thanh bình và yên ổn và xin Ngài giữ bề tôi và con cháu của bề tôi xa khỏi việc thờ phượng các thần tượng”} (Chương 14 – Ibrahim, câu 35).

Chúng ta hãy xem Nabi Ibrahim u đã lo sợ như thế nào cho bản thân mình về điều Shirk trong khi đức tin Iman của Người rất mãnh liệt, vị thế của Người rất cao quý và Người là Khaleel của Allah I tức được Ngài thương yêu và ân sủng nhất.

Do đó, thật không đúng cho người Muslim khi y luôn kiêu hãnh và tự tin rằng mình sẽ tránh được cám dỗ của dục vọng và Shaytan mà y phải thờ phượng Allah I bằng lòng kính sợ và cầu xin Ngài sự vững chắc, và ai sau Nabi Ibrahim u bảo đảm an toàn khỏi những tai ương và thử thách!.

Còn Nabi của chúng ta Muhammad e đã rất lo sợ cho các vị Sahabah y trong khi họ là những người tốt nhất trong cộng đồng tín đồ của Người, Người nói:

« إِنَّ أَخْوَفَ مَا أَخَافُ عَلَيْكُمُ الشِّرْكُ الأَصْغَرُ »

Quả thật, điều mà Ta lo sợ nhất cho các ngươi là tiểu Shirk

Các vị Sahabah y nghe vậy hỏi đó là gì thì Người nói: “Riya’” (Ahmad).

+ + +


  • Câu hỏi 38: Sợ ai (vật) ngoài Allah có phải là Shirk không, hãy trình bày các dạng sợ?

  • Trả lời: Sợ ai (vật) ngoài Allah I mang nhiều ý nghĩa khác biệt nhau, và điều này rất rõ ràng, Alhamdulillah, qua các lời giáo lý và bằng tiếng Ả Rập.

Quả thật, sợ là sự thờ phượng dành cho Allah I, việc hướng nó đến ai (vật) khác ngoài Ngài là Shirk. Điều này có nghĩa rằng con người từ bỏ thờ phượng Allah I hoặc làm điều tội lỗi với Allah I vì sợ ảnh hưởng đến bụt tượng, thần linh hay người chết nào đó, hoặc vì sợ một người sống không thể mang lại lợi ích cũng như không thể gây hại, sự sợ này là dạng bị nghiêm cấm. Allah I phán:

﴿ إِنَّمَا ذَٰلِكُمُ ٱلشَّيۡطَٰنُ يُخَوِّفُ أَوۡلِيَآءَهُۥ فَلَا تَخَافُوهُمۡ وَخَافُونِ إِن كُنتُم مُّؤۡمِنِينَ ١٧٥ ﴾ [سورة آل عمران: 175]

{Chỉ Shaytan mới xúi giục các ngươi sợ bạn bè của nó; bởi thế, chớ sợ chúng mà hãy sợ TA (Allah) nếu các ngươi là những người có đức tin.} (Chương 3 – Ali-Imran, câu 175).

﴿ فَلَا تَخۡشَوۡهُمۡ وَٱخۡشَوۡنِي ﴾ [سورة البقرة: 150]

{Bởi thế, các ngươi chớ sợ chúng mà hãy sợ TA (Allah).} (Chương 2 – Albaqarah, câu 150).

Còn nỗi sợ hãi xuất phát từ cảm xúc tự nhiên của con người như sợ thú dữ, kẻ thù, kẻ cướp thì đấy là nỗi sợ hãi mang tính bảo vệ, phòng ngừa và chuẩn bị không gây ảnh hưởng đến đức tin Iman, không gia tăng cũng như không làm giảm Tawhid của một người, bởi vì đó là những nguyên nhân thực tế, và những tai hại có thể xảy ra từ kẻ thù và thú dữ, riêng sự giải thoát khỏi Hỏa Ngục và thu nhận vào Thiên Đàng thì không nằm trong tay bất cứ tạo vật nào mà nguyên nhân là sự tuân lệnh Allah I và thờ phượng Ngài.

Nỗi sợ hãi được coi là Shirk thường được gọi là nỗi sợ hãi điều xấu, đó là con người sợ hãi từ tạo vật nào đó về những điều mà nó không có quyền năng ngoại trừ Allah I như làm cho bệnh, ngăn bổng lộc hoặc làm cho nghèo, .. và nỗi sợ hãi này thuộc dạng đại Shirk.


  • Nỗi sợ hãi một tạo vật nào đó dẫn đến làm điều Haram hoặc từ bỏ nghĩa vụ tôn giáo là Haram.

  • Nỗi sợ hãi lời cảnh báo của Allah I rằng Ngài sẽ trừng phạt những kẻ tội lỗi và trái lệnh Ngài, đây là nỗi sợ thuộc bậc cấp cao nhất của đức tin Iman.

  • Nỗi sợ theo bản chất tự nhiên được tạo ra trong con người chẳng hạn như sợ thú dữ, đây là dạng sợ hãi được phép không bị nghiêm cấm.

+ + +

  • Câu hỏi 39: Giới luật về sự chia rẽ trong Islam?

  • Trả lời: Trong một Hadith được ghi lại rằng Nabi e nói:

« افْتَرَقَتِ الْيَهُودُ عَلَى إِحْدَى وَسَبْعِينَ فِرْقَةً فَوَاحِدَةٌ فِى الْجَنَّةِ وَسَبْعُونَ فِى النَّارِ وَافْتَرَقَتِ النَّصَارَى عَلَى ثِنْتَيْنِ وَسَبْعِينَ فِرْقَةً فَإِحْدَى وَسَبْعُونَ فِى النَّارِ وَوَاحِدَةٌ فِى الْجَنَّةِ وَالَّذِى نَفْسُ مُحَمَّدٍ بِيَدِهِ لَتَفْتَرِقَنَّ أُمَّتِى عَلَى ثَلاَثٍ وَسَبْعِينَ فِرْقَةً فَوَاحِدَةٌ فِى الْجَنَّةِ وَثِنْتَانِ وَسَبْعُونَ فِى النَّارِ ». قِيلَ يَا رَسُولَ اللهِ مَنْ هُمْ قَالَ «الْجَمَاعَةُ » رواه أحمد.

Những người Do thái đã phân chia thành bảy mươi mốt nhóm phái, chỉ có một nhóm vào Thiên Đàng còn bảy mươi nhóm còn lại trong Hỏa Ngục; và những người Thiên Chúa đã phân chia thành bảy mươi hai nhóm phái, chỉ một nhóm vào Thiên Đàng còn bảy mươi mốt nhóm còn lại vào Hỏa Ngục; và Ta thề bởi Đấng mà linh hồn của Muhammad nằm trong tay Ngài rằng chắc chắn cộng đồng tín đồ của Ta sẽ phân chia thành bảy mươi ba nhóm phái, chỉ một nhóm vào Thiên Đàng còn bảy mươi hai nhóm còn lại vào Hỏa Ngục”. Có lời hỏi: Thưa Thiên sứ của Allah, họ (nhóm vào Thiên Đàng) là ai? Người e nói: “Jama’ah” có nghĩa là tập thể theo đúng đường lối của Người và các Sahabah của Người. (Ahmad).

Hadith đã cho thấy sự chia rẽ của cộng đồng tín đồ của Nabi Muhammad e phân chia thành bảy mươi ba nhóm và nếu trong thời buổi ngày nay nó thực sự đã phân chia thành nhiều hơn con số đó thì Hadith mang ý nghĩa rằng hoặc là rồi đây tất cả sẽ trở về với con số đó hoặc Hadith không mang ý nghĩa giới hạn với con số đó.

Và khi nhìn vào thế giới Islam ngày nay thì sẽ thấy nó phân chia thành vô số nhóm phái, nhưng nhiệm vụ của chúng ta chỉ cần cảnh báo và tránh xa điều đó qua lời phán của Allah I:



﴿ إِنَّ ٱلَّذِينَ فَرَّقُواْ دِينَهُمۡ وَكَانُواْ شِيَعٗا لَّسۡتَ مِنۡهُمۡ فِي شَيۡءٍۚ إِنَّمَآ أَمۡرُهُمۡ إِلَى ٱللَّهِ ثُمَّ يُنَبِّئُهُم بِمَا كَانُواْ يَفۡعَلُونَ ١٥٩ ﴾ [سورة الأنعام: 159]

{Quả thật những ai đã chia rẽ tôn giáo của họ và lập thành giáo phái, Ngươi (Muhammad) chẳng có gì quan hệ với họ. Việc của họ để dành cho Allah rồi Ngài sẽ cho họ biết điều họ đã làm.} (Chương 8 – Al-An’am, câu 159).

﴿ وَلَا تَكُونُواْ كَٱلَّذِينَ تَفَرَّقُواْ وَٱخۡتَلَفُواْ مِنۢ بَعۡدِ مَا جَآءَهُمُ ٱلۡبَيِّنَٰتُۚ وَأُوْلَٰٓئِكَ لَهُمۡ عَذَابٌ عَظِيمٞ ١٠٥ ﴾ [سورة آل عمران: 105]

{Và các ngươi chớ đừng trở thành giống như những kẻ đã chia rẽ tôn giáo và tranh chấp nhau sau khi đã tiếp thu các bằng chứng rõ rệt; và chúng là những kẻ sẽ phải nhận một sự trừng phạt rất nặng.} (Chương 3 – Ali-Imran, câu 105).

+ + +


  • Câu hỏi 40: Nhóm được cứu rỗi là ai? Đặc điểm của nhóm đó là gì? Và ưu điểm của nhóm đó là gì?

  • Trả lời: Nhóm theo đúng chân lý là nhóm mà Nabi e đã nói:

« هَيَ مَنْ كَانَ عَلَى مِثْلِ مَا أَنَا عَلَيْهِ الْيَوْمَ وَأَصْحَابِي »

Đó là những ai theo đúng những gì Ta và các vị Sahabah của TA làm hiện nay”.

Đây là nhóm người được cứu rỗi và họ là những người của phái Sunnah và Jama’ah. Họ được gọi là phái Sunnah bởi vì họ đã bám chắc lấy Sunnah của Thiên sứ e và các vị Sahabah y của Người.

Sheikh Abdul-Aziz Arrashid  nói trong sách của ông “Attanbihat Assunniyah” tạm dịch là “Những lưu ý Sunnah”: (Họ là những người bám sát Sunnah, họ cẩn thận học, nghiên cứu và thấu hiểu nó, họ được gọi là phái Sunnah bởi vì họ bám chắc lấy Sunnah của Nabi e một cách không lý luận và không theo nhóm phái. Và quả thật, một số họ đã được hỏi về phái Sunnah thì họ nói rằng không tên nào khác ngoài Sunnah có nghĩa là phái Sunnah không có tên nào khác ngoài tên này trái với những người của phái Bid’ah rằng có lúc họ lại gọi là Qadriyah, Marji-ah và có lúc thì Jahmiyah và Najariyah, có lúc thì Rafidhah và Khawa-rij, trong khi phái Sunnah không can hệ với tất cả những tên gọi này). Trang 15.

Còn ý nghĩa của Jama’ah là ý nói các vị Sahabah y và những ai đi theo con đường tốt đẹp của họ cho đến Ngày Phán Xét. Ý nghĩa của Jama’ah là đi theo chân lý cho dù những người giữ lấy nó chiếm phần thiểu số còn những người làm khác chân lý thì chiếm phần đông. Allah I phán:

﴿ وَقَلِيلٞ مِّنۡ عِبَادِيَ ٱلشَّكُورُ ١٣ ﴾ [سورة سبأ: 13]




Поделитесь с Вашими друзьями:
1   2   3   4   5   6   7


Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©tieuluan.info 2019
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương