Hồi 7 : Lâm Chấn Nam tìm ra Tồi tâm chưởng



tải về 278 Kb.
trang1/6
Chuyển đổi dữ liệu31.12.2018
Kích278 Kb.
#54201
  1   2   3   4   5   6

Hồi 7 : Lâm Chấn Nam tìm ra Tồi tâm chưởng


Mọi người1 trong lòng buồn bã2 chẳng ai muốn nói năng gì . Họ lặng lẽ3 ngồi uống rượu cho hết buồn . Chẳng bao lâu , mấy người say quá lăn ra ngủ .

Sáng sớm hôm sau4 , mấy nhà trồng trọt5 ở trong làng mé tây6 gánh rau đưa đến cho tiêu cục7 .

Phước Oai tiêu cục8 nhiều người , nguyên về rau dưa , mỗi ngày ăn hết hai gánh lớn mới đủ . Trước nay Phước Oai tiêu cục9 đều lấy rau của những người này . Hai người đến bán rau lấy tiền rồi chào ra về . Mọi người10 trong tiêu cục11 không ai nói gì , đứng họp lại ở cổng sau để nghe ngóng12 . Họ thấy hai nhà nông13 quẩy gánh không về ra khỏi cổng vài chục bước vẫn chưa xảy ra14 chuyện gì khác lạ15 thì nghĩ thầm16 :

- Câu “Ra khỏi cổng mười bước là phải chết” chuyên để đối với người trong tiêu cục17 , không dính gì đến người ngoài .

Hai người bán rau đi lẫn vào với bọn khách qua đường . Thình lình18 có người la hoảng . Rồi những người đó tới tấp19 tránh đi .

Mọi người20 trong tiêu cục21 xa xa trông thấy22 hai người bán rau đã té nhào xuống đường . Hai chiếc đòn gánh23 vứt bỏ một bên .



Trường hợp này xảy ra24 nữa , Phước Oai tiêu cục25 mang tiếng là tòa nhà ma đồn loan khắp phủ Phúc Châu . Từ đây cả tòa tiêu cục26 rộng lớn không một ai dám bén mảng tới nữa .

Nửa đêm hôm ấy , bỗng27 nghe tiếng vó28 ngựa lộp cộp vang lên . Mấy người cưỡi ngựa ở trong tiêu cục29 đã chạy đi . Lâm Chấn Nam mở cuộc xét tìm thì đó là năm tên tiêu đầu30 thiếu cố gắng31 trước tình thế32 nguy hiểm33 , không chào mà bỏ đi .

Lâm Chấn Nam lắc đầu34 thở dài35 nói :

- Lúc gặp nạn lớn ai nấy tìm đường mà chạy . Lâm ta này không đủ sức mạnh36 lo cho cho anh em . Vậy ai muốn đi đâu thì đi .

Ðám tiêu đầu37 còn ở lại mồm năm miệng mười chưởi năm tên tiêu đầu38 vừa bỏ đi là những hạng người không tình nghĩa39 .

Dè đâu chiều hôm ấy , năm con ngựa lại đeo năm xác chết40 về . Năm tên tiêu đầu41 muốn chạy thoát khỏi chốn nguy hiểm42 lại hóa ra những người đi nộp mạng trước tiên .

Lâm Bình Chi nhìn xác chết43 năm tên tiêu đầu44 , tức giận45 vô cùng46 . Chàng cầm kiếm dài xông ra ngoài cổng , đứng ngoài đường máu ba bước lớn tiếng47 nói :

- Là đàn ông mình làm mình chịu . Gã họ Dư nào đó người ở Tứ Xuyên chính do tay Lâm Bình Chi này giết , không xía vào gì đến người khác . Muốn báo thù48 thì cứ49 50ra đây , dù Lâm ta có bị chặt xác ra làm ngàn mảnh cũng chẳng giận hờn gì . Bằng bọn mi giết chết những người hiền lành51 thì đâu phải là anh hùng52 hảo hán53 ? Bọn mi thẳng thắn ra đây giết Lâm Bình Chi đi là phải còn không dám chường mặt54 ra thì chỉ là những quân trộm cướp không biết xấu hổ55 , hay là loài rùa đen thấp hèn56 .

Chàng la mỗi lúc một lớn tiếng57 . Sau chàng cởi áo phanh ngực ra vỗ bụng nói :

- Ta đây là tấm thân con trai coi cái chết tựa như lông hồng . Bọn mi đâm cho ta một nhát đao có hay hơn không ? Can chi mà sợ hãi58 đến nỗi không dám nhìn mặt ta ? Bọn mi thật là quân chó má59 , giống thú vật nhỏ nhoi .

Những người đi đường thấy chàng hai mắt đỏ mọng vừa vỗ ngực vừa la hét , nên chẳng ai dám lại gần tiêu cục60 , chỉ đứng đường xa mà nhìn .

Vợ chồng Lâm Chấn Nam nghe cậu con la hét đều chạy ra ngoài cổng . Mấy bữa nay hai ông bà vừa buồn rầu61 vừa tức giận62 không biết đến đâu mà kể , tưởng chừng như tức đến bể bụng . Bây giờ63 thấy Lâm Bình Chi gọi kẻ địch ra đòi đánh , hai người cũng lớn tiếng64 chưởi . Bọn tiêu đầu65 ngơ ngác66 nhìn nhau . Ai nấy đều ngầm rất phục gan dạ67 của ba người . Họ nghĩ thầm68 :

- Trước nay tổng tiêu đầu69 vốn70 là bậc anh hùng71 , bà cũng là người giỏi trong giới đàn bà , cái đó đã đành . Nhưng Thiếu tiêu đầu72 được nuôi nấng73 chiều chuộng74 lại nhỏ tuổi mà cũng không biết sợ trời đất , kêu kẻ địch ra mà chưởi mới thiệt là ghê gớm75 .

Bọn Lâm Chấn Nam ba người giơ tay dậm chân chuởi bới76 hàng nửa ngày mà bốn bề vẫn yên lặng77 như tờ . Lâm Bình Chi lại gầm lên :

- Bọn mi nói cái gì ra khỏi cổng mười bước là phải chết ? Vậy ta ra thêm78 mấy bước nữa , thử xem các ngươi có làm gì được không ?

Dứt lời chàng lại tiến thêm79 ra ngoài mấy bước nữa . Chàng cầm ngang thanh kiếm dài80 đứng ngạo nghễ81 nhìn bốn mặt . Vương phu nhân nói :

- Những quân ăn cướp chó má82 kia ! Bọn mi chỉ quen coi thường83 người hiền lành84 mà khiếp sợ85 kẻ hung dữ86 . Chắc bọn mi không dám gây chuyện87 với con ta .

Bà kéo tay Lâm Bình Chi vào trong cổng .

Lâm Bình Chi tức giận88 đến nỗi nguyên người run bần bật . Chàng vào phòng nằm rồi nhưng không nhịn được89 , úp sấp mặt xuống giường khóc hu hu . Người ta thường nói : biết con chẳng ai bằng cha . Lâm Chấn Nam biết cậu con vừa rồi ra cổng kêu kẻ địch chưởi là do sự tức giận90 sôi nổi91 trong một lúc , nhưng dầu sao92 chàng cũng còn nhỏ tuổi chưa hết tính con nít . Ông xoa đầu chàng nói :

- Con gan dạ93 không nhỏ , đáng là con trai nhà họ Lâm . Kẻ địch không dám chường mặt94 ra thì chúng ta biết làm thế nào95 được ? Con hãy ngủ đi một giấc đã .

Lâm Bình Chi khóc một hồi rồi đầu óc96 lơ mơ đưa hồn vào cõi mộng97 . Tối hôm ấy ăn cơm chiều xong , chàng nghe cha nói chuyện98 khẽ với mẹ về mấy tên tiêu đầu99 trong tiêu cục100 có ý kiến101 lạ lùng102 muốn đào đường hầm theo ngả sau mà trốn . Ðường hầm họ định đào ra ngoài đường ngăn mười bước là thoát chết . Chúng cho là nếu còn ở tiêu cục103 thì sớm muộn gì cũng đến lượt họ phải uổng mạng104 . Vương phu nhân cười lạt105 nói :

- Nếu họ đào được đường hầm thì kệ họ . Chỉ sợ . . . Chỉ sợ . . .

Tuy bà chưa dứt lời , nhưng cha con Lâm Chấn Nam cũng biết bà ý muốn nói chỉ sợ chúng cũng mất mạng như năm tên tiêu đầu106 đã được ngựa đem xác về , nghĩa là tự đem mạng sống dâng cho kẻ địch . Lâm Chấn Nam nghĩ ngợi107 một chút rồi nói :

- Ta thử ra coi nếu có đường lối đó mà thoát được thì để bọn họ đi hết cũng phải .

Ông ra ngoài một lúc rồi quay vào phòng nói :

- Bọn người đó nói cho vui miệng mà thôi , thực tình cũng chẳng một ai dám ra tay Ðào Hầm .

Ðêm hôm ấy ba người đi ngủ sớm . Mọi người108 trong tiêu cục109 đều phó chết cho mệnh trời , chẳng ai dám đi tuần phòng canh gác nữa . Lâm Bình Chi ngủ đến nửa đêm bỗng110 thấy có người khẽ vỗ vai mình . Chàng ngồi nhổm dậy , thò tay rút lấy kiếm dài ở dưới gối . Bỗng111 nghe tiếng mẹ nói :

- Bé Bình ! Ta đây mà !

Lâm Bình Chi nghe mẹ lên tiếng112 , chàng mới yên lòng113 cất tiếng gọi :

- Mẹ !


Vương phu nhân khẽ nói :

- Cha ngươi ra đi hàng nửa ngày mà không thấy trở về . Chúng ta phải đi kiếm114 y coi .

Lâm Bình Chi giật mình115 sợ hãi116 hỏi :

- Cha đi đâu vậy ?

Vương phu nhân đáp :

- Ta cũng không biết .

Hai người tay cầm binh khí117 lén lén ra khỏi phòng . Trước hết ngó vào phòng khách thấy đèn lửa sáng trưng . Mười mấy118 tên tiêu đầu119 đang ngồi đánh bạc120 . Mấy ngày liền lúc nào họ cũng hồi hộp121 trong lòng . Sau họ thấy chẳng làm gì được liền không nghĩ tới chuyện sống chết nữa . Vương phu nhân giơ tay ra hiệu cho Lâm Bình Chi rồi trở gót đi luôn .

Hai mẹ con tìm kiếm khắp nơi122 , trước sau vẫn không thấy bóng dáng Lâm Chấn Nam đâu cả thì trong lòng mỗi lúc một thêm123 sợ hãi124 . Hai mẹ con Lâm Bình Chi lẹ bước đi tìm kiếm khắp nơi125 mà không dám lên tiếng126 vì sợ mọi người127 trong tiêu cục128 đang lúc hoang mang129 mà bây giờ130 lại nghe tin tổng tiêu đầu131 mất tích132 thế nào133 cũng họ làm loạn lên , khó bề lại như cũ được . Vương phu nhân hỏi cậu con :

- Bé Bình ! Lúc sau cùng ngươi còn thấy cha ở đâu ?

Lâm Bình Chi toan134 trả lời135 thì chợt trong gian phòng136 chứa binh khí137 ở bên trái138 có tiếng lách cách vang lên . Trên chấn song139 cửa sổ140 còn có ánh đèn sáng lọt ra . Chàng vội vọt đến bên cửa sổ141 , chọc thủng giấy dán nhìn vào trong . Bỗng142 chàng mừng quá cất tiếng gọi :

- Cha ! Té ra cha ở trong đó .

Lâm Chấn Nam đang cúi lom khom , quay mặt vào vách , nghe tiếng gọi liền ngoảnh đầu143 ra . Lâm Bình Chi thấy vẻ mặt cha hết sức144 sợ thì lòng chàng hồi hộp145 vô cùng146 . Nét mặt đang hớn hở147 vui mừng148 lập tức149 ngay thuỗn ra . Miệng thì hốc mà không thốt nên lời .

Vương phu nhân đẩy cửa tiến vào thì thấy máu chảy chan hòa đầy mặt đất . Trên ba tấm ghế kê liền vào nhau có một người nằm , nguyên người trần như nhộng150 . Ngực và bụng đều bị mổ ra . Bà nhìn lại nét mặt xác chết151 thì nhận ra152 là Hoắc tiêu đầu153 .

Nguyên ban ngày Hoắc tiêu đầu154 đã cùng bốn vị tiêu đầu155 nữa cưỡi ngựa trốn đi rồi sau ngựa lại đưa xác về .

Lúc này Lâm Bình Chi cũng đã chạy vào phòng chứa binh khí156 . Chàng xoay tay đóng chặt cửa phòng lại .

Lâm Chấn Nam móc trong ngực xác chết157 lấy ra một trái tim đầy những máu rồi nói :

- Trái tim này bị rung động158 vỡ thành tám , chín mảnh . Ðúng là . . . Ðúng là . . .

Vương phu nhân nói tiếp :

- Ðúng là “Tồi tâm chưởng” của trường Thanh Thành .

Lâm Chấn Nam gật đầu159 rồi không nói gì nữa .

Bây giờ160 Lâm Bình Chi mới hiểu rõ là một mình cha lẻn vào phòng kín này mổ xác chết161 để xét tìm tại sao162 cái chết của người bị hại . Lâm Chấn Nam lại nói :

- Họ nói là những ma quỷ gì quấy phá163 , ta vẫn không tin . Bây giờ164 xem tới trái tim này là sự thực trăm phần trăm , chẳng còn nghi ngờ gì nữa .

Ông gói xác chết165 vào trong tấm vải dầu đã sẵn sàng166 từ trước . Ðoạn ông xách gói lên liệng vào góc tường , nghĩ thầm167 :

- Trong tiêu cục168 đã chết nhiều người lắm rồi thì dù có thấy một xác chết169 bị mổ bụng cũng chẳng có chi là lạ . Ðoạn ông lau tay vào vải dầu cho cho sạch vết tích rồi cùng vợ con trở về phòng ngủ . Lâm Chấn Nam hỏi vợ :

- Em ! Kể đối đầu với mình đúng là tay giỏi võ trường Thanh Thành rồi . Theo ý em thì ta nên làm thế nào170 ?

Lâm Bình Chi trong lòng tức giận171 đáp ngay :

- Vụ này do con gây ra172 . Sáng mai con lại ra đòi đánh , đánh một trận sống mái với kẻ thù173 . Nếu con không địch nổi hắn thì để hắn giết chết đi là xong chuyện .

Lâm Chấn Nam lắc đầu174 nói :

- Người này phóng ra chưởng mà làm bể trái tim kẻ đối đầu thành bảy , tám miếng mà ngoài thân thể175 kẻ bị nạn không để lại một chút dấu vết nào . Vậy võ công176 của hắn giỏi không biết đến đâu mà kể . Chắc phải là người số một số hai của trường Thanh Thành . Nếu hắn định giết người thì đã giết rồi , không cần gì phải chờ đến ngày nay . Ta xem chừng chỗ để ý177 của kẻ địch còn sâu độc tàn ác hơn thế . Chắc chắn178 hắn không chịu đem ba người nhà ta giết chết một cách mau lẹ179 đâu .

Lâm Bình Chi hỏi :

- Vậy cha tính thế nào180 ?

Lâm Chấn Nam đáp :

- Quân chó má181 mặt dầy182 khác nào mèo già bắt được chuột rồi . Hắn còn phạt đủ thứ để giỡn chơi kỳ cho đến khi con chuột phải nát tim vỡ mật rồi sợ quá mà chết , hắn mới vừa lòng .

Lâm Bình Chi tức giận183 nói :

- Nếu hắn nắm chắc được chúng ta thì ra hắn coi Phước Oai tiêu cục184 của mình không vào đâu hay sao185 ?

Lâm Chấn Nam thở dài186 đáp :

- Quân chó má187 này quả là coi Phước Oai tiêu cục188 không vào đâu .

Lâm Bình Chi lại hỏi :

- Không chừng hắn sợ một trăm189 lẻ tám đường “Phiên thiên chưởng” của cha . Nếu không thì sao trước sau hắn chẳng dám ra mặt đánh nhau190 một cách đường hoàng mà chỉ nhắm lúc người ta không để ý191 để ngầm hại người ?

Lâm Chấn Nam lắc đầu192 đáp :

- Bé Bình ! “Phiên thiên chưởng” của ta chuyên dùng để chống lại193 với những quân trộm cướp trong hắc đạo194 thì có thừa , nhưng so với công phu195 “Tồi tâm chưởng” thì thực tình còn cao hơn ta gấp mười196 . Ta . . . Trước nay chẳng chịu phục ai , nhưng thấy trái tim Hoắc tiêu đầu197 thì . . . Hỡi ôi !

Lâm Bình Chi thấy cha ra vẻ buồn rầu198 chắc là khác lúc bình thường , chàng không dám nói gì nữa . Vương phu nhân nói :

- Là đàn ông cần biết đường lui tới . Kẻ đối đầu đã lợi hại199 như vậy thì chúng ta hãy tạm lánh đi là hơn .

Lâm Chấn Nam gật đầu200 nói :

- Ta cũng tính thế .

Vương phu nhân nói :

- Vậy chúng ta bắt đầu đi Lạc Dương ngay đêm nay . Hay ở chỗ mình đã biết rõ nguồn gốc201 kẻ địch . Người quân tử202 sau mười năm hãy trả thù203 cũng chưa muộn .

Lâm Chấn Nam nói :

- Ðúng thế ! Cha vợ làm bạn khắp nơi204 nơi , chắc chắn205 sẽ tìm được cách gỡ rối206 cho chúng ta . Bây giờ207 hãy dọn dẹp ít đồ quần áo208 vàng bạc rồi lập tức209 lên đường .

Lâm Bình Chi hỏi :

- Cha ! Chúng ta đi rồi thì bao nhiêu210 người trong tiêu cục211 như rắn không đầu biết làm thế nào212 ?

Lâm Chấn Nam đáp :

- Kẻ địch không thù oán213 gì với họ . Vậy chúng ta đi rồi thì mọi người214 trong tiêu cục215 lại được yên ổn216 như không có gì xảy ra217 .

Lâm Bình Chi nghĩ thầm218 :

- Cha nói vậy thật là đúng lý . Vốn219 kẻ địch giết chết bấy nhiêu người trong tiêu cục220 thực ra cũng chỉ vì một riêng ta .

Ta mà bỏ đi cho thoát thân221 thì kẻ địch chắc chắn222 không làm khó dễ đến bọn tiêu đầu223 và bọn chạy cờ nữa . Chàng liền quay về phòng mình dọn dẹp đồ quần áo224 vàng bạc . Từ thuở nhỏ225 , Lâm Bình Chi chưa bao giờ226 ra khỏi nhà , chàng nghĩ thầm227 :

- Phen này đi Lạc Dương , không chừng kẻ địch cho một mớ lửa đốt cháy228 sạch Phước Oai tiêu cục229 thì bao nhiêu230 quần áo231 cùng đồ chơi232 của mình cũng ra tro hết .

Chàng tiếc rả những thứ này không chịu bỏ lại , thứ kia cũng muốn mang đi . Chàng nhét đầy đồ vật vào hai cái bao lớn mà thấy trong phòng mình hãy còn rất nhiều món . Tay trái chàng vớ lấy con ngựa bằng ngọc đặt trên bàn , tay phải cuốn lấy tấm da báo hoa233 mà chính chàng đã đánh chết được rồi lột da lấy . Lưng chàng đeo bọc chạy đến phòng cha mẹ . Vương phu nhân trông chàng không khỏi234 bật cười hỏi :

- Ðây là chúng ta tạm thời lánh nạn chứ có phải dọn nhà đi chỗ khác đâu , mang làm chi nhiều cho mệt ?

Lâm Chấn Nam buông một tiếng thở dài235 , miệng lẩm bẩm236 :

- Mình đây tuy là nhà võ học cha truyền con nối237 , nhưng con được nuôi nấng238 sung sướng239 từ thuở nhỏ240 . Ngoài chuyện hắn học được chút ít võ công241 thì chẳng khác gì con em những nhà giàu có242 thông thường243 . Bữa nay chợt gặp đại nạn , gã xoay xở244 một cách hoang mang245 thì trách246 gã thế nào247 được ?

Không ngăn được248 ông nổi lòng thương yêu , bảo chàng :

- Bên ông ngoại ngươi thứ gì cũng có , không cần gì phải mang đi nhiều đồ vật . Chúng ta chỉ cầm đem theo ít vàng bạc cùng của quý249 đáng tiền . Ở đây đi Giang Tây , Hồ Nam đều có chi nhánh250 , lo gì dọc đường251 không có cơm ăn ? Vậy những bọc đem theo càng nhẹ càng tốt . Trong mình nhẹ được phần nào thì lúc ra tay tiện lợi phần ấy .

Lâm Bình Chi không sao được đành bỏ bao xuống . Vương phu nhân hỏi :

- Chúng ta cưỡi ngựa qua cổng chính đi đàng hoàng252 hay là đi cửa sau lén lút253 ra ngoài ?

Lâm Chấn Nam ngồi trên ghế lớn . Hai mắt nhắm lại , ông kéo một hơi thuốc dài bằng cán điếu kêu ro ro một hồi thật lâu rồi mở mắt nói :

- Bé Bình ! Ngươi bảo đi báo tin cho mọi người254 trong tiêu cục255 từ trên xuống dưới để họ thu xếp256 đến sáng mai cùng lúc rời khỏi257 nơi đây . Ngoài ra ngươi bảo người giữ tiền lấy tiền bạc258 chia cho hết thảy mọi người259 . Chờ bao giờ260 hết tai nạn261 lây ai nấy lại trở về .

Lâm Bình Chi tuy trong miệng vâng lời cha mà trong lòng rất lấy làm lạ . Chàng không hiểu tại sao262 cha chợt thay đổi ý . Vương phu nhân hỏi :

- Anh bảo cả nhà chia tay đi hết thì lấy ai mà trông nom tiêu cục263 ?

Lâm Chấn Nam đáp :

- Không cần để ai hết . Nơi đây đã có ma quỷ hung dữ264 quấy phá265 thì còn ai dám vào đây chịu chết nữa ? Vả lại ba chúng ta đi rồi thì còn ai chịu ở lại ?

Lâm Bình Chi liền ra khỏi phòng đi báo tin . Lập tức266 mọi người267 trong tiêu cục268 đều nhốn nháo cả lên . Lâm Chấn Nam chờ cho cậu con ra khỏi phòng rồi bảo vợ :

- Em ! Cha con ta đổi áo quần thành những tên chạy cờ . Còn em thì thay đổi quần áo269 làm một tên làm . Ðến sáng , hơn một trăm270 người đều chùm dúm ra đi . Bên địch những kẻ võ công271 giỏi chỉ là chỉ một hai người thì họ biết đuổi ai ?

Vương phu nhân vỗ tay nói :

- Kế ấy hay quá !

Rồi bà đi lấy hai bộ áo chạy cờ dơ bẩn . Bà chờ Lâm Bình Chi trở về phòng đưa cho hai cha con mặc vào . Còn bà tự mình272 mặc bộ quần áo273 vải xanh đầu quấn một tấm khăn vải hoa màu lam . Trừ nước da trắng nõn rõ ràng274 bà biến thành275 một mụ người làm quê kệch . Lâm Bình Chi thấy mình mặc bộ quần áo276 lem luốc277 hôi hám thì trong lòng rất khó chịu278 nhưng cũng không làm sao được . Trời vừa hửng sáng , Lâm Chấn Nam sai mở cổng lớn rồi nhìn mọi người279 nói :

- Năm nay trời vận280 mình không tốt , trong tiêu cục281 quỷ sứ ngang dọc . Vậy anh em hãy tạm lánh một thời gian . Vị nào muốn theo đi tiêu đầu282 đi theo xe chở hàng thì qua phủ Hàng Châu , hoặc phủ Nam Xương đi theo chi nhánh283 Triết Giang , Giang Tây . Lưu tiêu đầu284 , Dịch tiêu đầu285 ở những nơi đó thế nào286 cũng mừng đón các vị . Chúng ta đi thôi .

Thế là dư một trăm287 người đang đứng cả ở ngoài sân lục tục lên ngựa chạy thẳng ra cổng lớn .

Lâm Chấn Nam khóa cổng lại rồi hô lên một tiếng . Mười mấy288 con ngựa nhảy vọt qua đường máu . Số đông làm nên mạnh dạn289 , chẳng một ai sợ hãi290 gì hết . Ai cũng nghĩ rằng rời xa tiêu cục291 sớm được lúc nào an toàn lúc ấy .

292 ngựa dồn dập lao thẳng về phía cửa bắc . Số đông bọn này không tính toán293 gì cả , thấy người chạy về hướng bắc thì cũng chạy theo .

Lâm Chấn Nam ra đến đầu đường liền đưa tay ra hiệu cho bà vợ cùng Lâm Bình Chi dừng lại294 . Ông khẽ bảo hai người :

- Ðể cho họ chạy về phía bắc rồi chúng ta quay xuống phía nam .

Vương phu nhân hỏi :

- Mình đi Lạc Dương sao lại chạy về phía nam ?

Lâm Chấn Nam đáp :

- Kẻ địch thế nào295 cũng đoán biết chúng ta sang Lạc Dương , họ chắc chắn296 chận ngoài cửa bắc . Chúng ta vờ chạy về phía nam rồi sẽ vòng quay trở lại phía bắc thành . Ðường vòng thật xa để cho bọn chó má297 kia có chẹn đường cũng uổng .

Lâm Bình Chi lên tiếng298 :

- Cha !


Lâm Chấn Nam hỏi :

- Có chuyện chi vậy ?

Lâm Bình Chi không trả lời299 , sau một lúc chàng lại gọi :

- Cha !


Vương phu nhân hỏi :

- Ngươi muốn nói gì sao không nói đi ?

Lâm Bình Chi nói :

- Con muốn đi thẳng ra cửa bắc . Quân chó má300 kia đã giết chết bấy nhiêu người của chúng ta . Mình không cùng hắn liều một phen sống chết thì sao hả được nỗi căm giận này ?

Vương phu nhân nói :

- Thù lớn chắc chắn301 phải báo . Nhưng cái tài năng nhỏ mọn302 của ngươi chống làm sao lại được “Tồi tâm chưởng” của địch ?

Lâm Bình Chi tức tối đáp :

- Nhiều lắm chẳng qua cũng như Hoắc tiêu đầu303 là cùng . Mình để hắn đánh bể trái tim thì thôi chứ sao ?

Lâm Chấn Nam màu mặt xám xanh nói :

- Ba đời304 họ Lâm nhà ta nếu ai cũng nói “cái dũng của kẻ thất phu”305 như ngươi thì Phước Oai tiêu cục306 chẳng cần chờ đến người gây chuyện307 , tự mình308 cũng tan vỡ rồi .

Lâm Bình Chi thấy cha nổi giận , không dám nói nữa , lặng lẽ309 đi theo cha mẹ đi về phía nam . Ba người ra khỏi cửa thành310 rồi rẽ sang ngả tây nam . Sang sông Giang Mân rồi qua Nam đài , Nam tự , vượt núi Cát Linh đến vịnh Vinh Thái . Suốt một ngày trời dong ruổi ngựa không dừng vó . Khi tìm đến một nhà nhà trọ để ngủ trọ thì ba người đã mệt nhoài . May dọc đường311 không xảy ra312 sự gì . Ăn cơm tối xong , Lâm Chấn Nam mới thở phào một cái khẽ nói :

- Bây giờ313 có thể314 thoát khỏi tay giặc ác rồi .

Vương phu nhân nhìn Lâm Bình Chi nói :

- Con ! Mình không đè nén được hơi giận thì sao phải là người đáng khen . Mối thù315 này không trả được càng không phải là người đáng khen .

Lâm Bình Chi nói :

- Ðúng thế ! Con thấy rõ chúng vẫn sợ hãi316 cha . Nếu không thì sao trước sau chúng vẫn không dám kéo đến nhà đòi đánh ?

Lâm Chấn Nam lắc đầu317 đáp :

- Con ! Ngươi không biết trời cao đất dày là gì ? Ngủ đi thôi !

Sáng sớm hôm sau318 ba người trở dậy rồi . Lâm Chấn Nam lên tiếng319 gọi :

- Chủ tiệm ! Chủ tiệm !

Nhưng trong nhà trọ yên lặng320 như tờ không một tiếng động321 , ông lại ra cửa gọi :

- Chủ tiệm ! Chủ tiệm . . .




tải về 278 Kb.

Chia sẻ với bạn bè của bạn:
  1   2   3   4   5   6




Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©tieuluan.info 2022
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương