Hồi 13 : Tại sao cuộc rút lui của Lưu Chính Phong



tải về 248.5 Kb.
trang1/6
Chuyển đổi dữ liệu18.01.2019
Kích248.5 Kb.
#61754
  1   2   3   4   5   6

Hồi 13 : Tại sao1 cuộc rút lui2 của Lưu Chính Phong


Lâm Bình Chi thấy bóng người lấp loáng3 trên cửa sổ4 thì trong lòng hồi hộp5 vô cùng6 . Chàng lún thấp7 người xuống lại thấy cánh cửa sổ8 rung động9 .

Nguyên gã họ Cát đổ chậu nước rửa chân ra ngoài rồi , chưa khép cửa10 cài then11 . Lâm Bình Chi nghĩ thầm12 :

- Mình báo thù13 rửa hận chính là ở dịp này .

Tay phải chàng rút nửa thanh kiếm gãy ở sau lưng14 ra . Tay trái khẽ bám vào chấn song15 , đánh thế “linh miêu hí điệp” thường trốn vào trong phòng không một tiếng động16 , rồi chàng buông tay ra . Ánh trăng17 lọt qua khe cửa sổ18 chiếu vào trong phòng . Lâm Bình Chi nhìn rõ hai người ngủ ở hai giường . Hiện đang vào cuối mùa xuân19 , thành Trường Sa chưa có muỗi , nên người ngủ không cần buông màn . Người nằm quay mặt vào phía trong đầu hơi hói . Còn người nằm ngửa thì mày rậm20 , dưới cằm râu đâm tua tủa như đám cỏ gianh21 . Trên bàn trước đặt năm gói , một thanh dao cứng và một thanh kiếm dài22 . Lâm Bình Chi cầm thanh dao cứng lên nghĩ thầm23 :

- Bây giờ24 mình chém mỗi tên một nhát dễ như trở bàn tay .

Chàng giơ đao lên toan25 chém xuống cổ tên26 nằm ngửa , thì trong lòng chợt nghĩ ra :

- Lúc này mình lén lút27 giết hai gã thì đâu phải là việc làm anh hùng28 hào kiệt29 ? Ðể ngày sau mình luyện cao siêu30 những môn võ cha truyền con nối31 sẽ đến giệt trừ32 quân phe giặc Thanh Thành mới là võ công33 của là đàn ông .

Chàng liền lấy gươm dao và năm gói đặt lên trên bàn cạnh cửa sổ34 . Chợt thấy trên bàn có nghiên bút , chàng liền cầm bút đặt lên miệng dấp nước bọt viết vào mặt bàn ở trước giường một hàng chữ : “Lâm Bình Chi ở Phước Oai tiêu cục35 đi chơi qua đây” . Chàng viết xong chữ cuối cùng36 , bỗng37 nghe tên38 râu xồm , tiếng ngáy39 như sấm thì tính trẻ thơ lại nổi lên . Chàng muốn viết vào mặt gã mấy chữ . Nhưng chàng vừa cầm bút lên lại cố nén lòng , nghĩ thầm40 :

- Nếu gã mà tỉnh dậy41 thì mình thế nào42 cũng phải uổng mạng43 .

Chàng liền nhẹ nhàng44 mở cửa sổ45 nhảy ra ngoài , dắt gươm dao vào cạnh sườn46 , buộc ba gói lên lưng còn hai tay xách hai gói . Chàng đi từng bước một ra nhà sau , trong bụng nơm nớp sợ47 hai gã tỉnh dậy48 thì bao nhiêu49 khó nhọc đều hỏng hết . Lâm Bình Chi ra đến tàu ngựa50 , dắt một con cao lớn , mở cổng sau ra ngoài tiêu cục51 . Một người , một ngựa lướt qua rãnh bùn52 bên đường lại xuyên qua53 một vườn rau54 lớn cho đến khi rời khỏi55 tiêu cục56 khá xa chàng mới lên ngựa . Lâm Bình Chi nhìn nhận kỹ phương hướng57 chạy ra cửa thành58 phía nam . Lúc này cổng thành chưa mở , Lâm Bình Chi dắt ngựa đến sau một gò đất59 bên tường thành , chàng cởi những bọc trên lưng ra treo vào yên ngựa60 rồi ngồi tựa gò đất61 nghỉ mệt62 . Chàng vẫn lo sợ63 trong lòng , chỉ sợ hai gã trường Thanh Thành thức giấc64 đuổi theo , trống ngực đánh hơn trống làng .

Lâm Bình Chi chờ đến lúc trời sáng65 , cổng thành mở rồi chàng mới cưỡi ngựa đi ra . Vừa qua cổng thành , chàng lập tức66 phi ngựa chạy liền một hơi mười mấy67 dặm chàng mới yên lòng68 . Từ khi rời khỏi69 thành Phúc Châu đến nay , bây giờ70 chàng mới được một lần sung suớng71 trong lòng . Lâm Bình Chi thấy bên đường phía trước mặt có một cái quán nhỏ . Chàng vọt ngựa tới nơi , mua bát mì72 lót lòng nhưng chàng ăn vội vàng73 không dám chần chờ74 . Ăn xong chàng lập tức75 móc bao lấy tiền trả . Chàng sờ thấy một đỉnh bạc76 nhỏ lấy ra cầm tay không ngăn được77 giật mình78 sợ hãi79 . Mặt trời chiếu vào ánh vàng rực rỡ , thì ra là một đỉnh vàng80 . Chàng sợ nhà quán ngó thấy , vội dúi vào bọc . Chàng lại sờ đến một đỉnh thật lớn lấy ra coi thì đây mới là đỉnh bạc81 . Chàng rút kiếm chặt một góc đưa trả nhà hàng82 . Nhà hàng83 nhặt nhạnh tiền đồng thối lại nhưng kiếm mãi vẫn không đủ số . Lâm Bình Chi dọc đường84 đã từng nín nhịn để người ức hiếp85 . Chàng liền xua tay nói :

- Thôi lấy cả cũng được , khỏi thối mất công86 .

Ðây là lần thứ nhất87 chàng trở lại ăn xài như một vị cậu chủ và xử sự88 theo kiểu89 một vị Thiếu tiêu đầu90 rộng rãi .

Lâm Bình Chi lại đi hơn ba chục dặm91 nữa thì đến một tòa thành phố92 lớn . Chàng tìm vào khách sạn93 thuê một căn phòng trên lầu , đóng chặt cửa lại , rồi mở bọc ra coi thì đúng bốn bọc đều là vàng bạc của quý94 cùng đồ trang sức95 . Bọc thứ năm có một đôi dương chi Ngựa ngọc cao năm tấc và một đôi chim lớn bằng ngọc biếc cao bảy tám tấc . Từ thuở nhỏ96 , Lâm Bình Chi thấy của quý97 đã nhiều , nhưng đôi ngựa ngọc và chim lớn này rất khác thường98 . Chàng nghĩ thầm99 :

- Một chi nhánh100 Trường Sa của tiêu cục101 nhà mình mà đã nhiều tiền bạc102 của quý103 thế này , chẳng trách104 trường Thanh Thành để ý105 dòm ngó .

Chàng lấy ra một ít bạc vụn để bên mình rồi bốn bọc gói chung làm một bao lớn đeo vào sau lưng106 . Chàng nghĩ thầm107 :

- Người không mỏi mệt108 thì ngựa cũng mỏi mệt109 . Ta cần mua một đôi ngựa để sớm đuổi kịp110 cha mẹ .

Thế rồi chàng ra chợ chọn lấy111 đôi ngựa tốt . Thế là chàng có tất cả112 ba con để thay đổi luôn luôn . Mỗi ngày chàng chỉ ngủ hai ba giờ , còn thì chạy suốt ngày đêm . Chẳng mấy bữa chàng đã tới Hành Sơn . Chàng vào thành thấy trên các đường phố113 rất nhiều tên114 giang hồ115 đi , lại . Chàng chỉ sợ chạm trán116 bọn Phương Nhân Trí , nên cúi đầu đi tìm phòng ngủ . Ngờ đâu117 chàng tới mấy phòng trọ đều đông nghẹt118 khách trọ .

Ðến quán nào thì bồi phòng119 cũng bảo chàng :

- Còn ba bữa nữa là Lưu đại gia mở tiệc mừng120 rửa tay giải nghệ121 , nên khách mừng đến mướn phòng đông quá . Thưa ông đi kiếm122 nơi khác vậy .

Lâm Bình Chi đành tìm đến những đường phố123 vắng hỏi luôn mấy chỗ mới kiếm được một gian phòng124 nhỏ .

Lâm Bình Chi nghĩ thầm125 :

- Tuy mình đã bôi mặt lem luốc126 , nhưng Phương Nhân Trí là một người rất ranh mãnh127 , chỉ sợ gã nhận ra128 mình .

Chàng liền vào tiệm bán thuốc mua ba lá cao dán lên mặt cho cặp lông mày129 rũ xuống130 , khóe mắt bên trái131 hếch lên , chìa nửa hàm răng ra . Chàng lại soi gương thấy mình thành mặt dơi tai chuột132 , rất khó coi133 . Chàng lại buộc cái bọc lớn đựng vàng bạc của quý134 sát vào sau lưng135 rồi mặc áo ngoài phủ đi . Chàng đi hơi khom lưng và đã biến thành136 một người lưng gù137 , miệng lẩm bẩm138 :

- Bây giờ139 dù cho140 có gặp cha và mẹ , chính các người cũng không nhận ra141 được mình , ta chẳng còn lo gì nữa .

Lâm Bình Chi ăn xong một bát mì142 lớn , rồi đủng đỉnh143 ra đường phố144 để cầu may145 có gặp cha mẹ chăng , mà không thì dò la146 tin tức147 trường Thanh Thành cũng là có lợi . Lâm Bình Chi đi hàng nửa ngày , chợt trời đổ mưa rào148 sầm sập .

Nguyên ở đất Tương Nam mưa nhiều , lúc này lại cuối mùa xuân149 , có khi mưa hàng mấy ngày không ngớt150 .

Lâm Bình Chi vào lề phố mua một cái nón lớn151 đội lên đầu . Chàng ngẫng152 trông trời chiều thấy còn đen nghịt , chưa có vẻ gì là tạnh mưa153 . Chàng chuyển qua đường gặp một quán trà đầy khách . Chàng cũng vào tìm một chỗ ngồi154 . Trên bàn có đặt một bình trà155 thứ ngon , một đĩa hạt dưa156 và một đĩa đậu . Lâm Bình Chi uống một chén trà ngồi cắn hạt dưa157 cho đỡ buồn .

Bỗng158 nghe có tiếng người nói :

- Chú gù 159kia ! Cho anh em ngồi chung160 với được không ?

Người đó không chờ Lâm Bình Chi trả lời161 đã ngồi xuống rồi .

Tiếp theo162 có hai người nữa cũng ngồi vắt ngang một bên .

Ban đầu163 Lâm Bình Chi không biết là người đó nói với mình . Chàng ngẩn người164 ra một chút rồi nghĩ ra chú gù tức là mình . Chàng vội cười đáp :

- Ðược thôi ! Mời các vị cứ165 ngồi .

Chàng thấy ba người này mình mặc áo đen lưng đeo binh khí166 . Ba tên167 chỉ ngồi uống trà nói chuyện168 với nhau , chứ không hỏi gì đến Lâm Bình Chi . Tên169 nhỏ tuổi nói :

- Bành đại ca ! Chuyến này Lưu tam gia ăn mừng “rửa tay gác kiếm170” xem chừng có vẻ to tát lắm . Còn ba bữa nữa mới tới ngày đại tiệc171 trong thành Hành Sơn đã đầy khách đến mừng .

Một tên172 chột mắt173 nói :

- Thì đúng rồi ! Nguyên một trường Hành Sơn đã có tiếng oai khá lớn lại liền hợp với Ngũ Nhạc nên tiếng tăm174 trong võ lâm175 lại càng mạnh hơn thì còn phái nào mà chẳng muốn làm quen với họ ? Hơn nữa Lưu Chính Phong tam gia lại là một vị anh hùng176 rất nổi tiếng177 trên chốn giang hồ178 với 36 đường “Hồi phong lạc nhạn kiếm” . Y được kêu là giỏi võ thứ hai trong trường Hành Sơn , chỉ còn kém chưởng môn179 này là Mạc đại tiên sinh một chút mà thôi . Ngày thường đã nhiều người muốn làm thân180 với y . Nhưng y có ba điều khác người : Một là không làm tiệc sinh nhật181 , hai là không lấy vợ182 cho con trai , ba là không gả chồng183 cho con gái , nên chẳng có dịp nào quen nhau được . Chuyến này mới có tiệc mừng184 lớn để rửa tay gác kiếm185 , nên mọi người186 trong võ lâm187 nghe tin liền tìm đến ngay . Chắc ngày kia trong thành Hành Sơn này còn đông đảo188 ồn ào189 hơn nữa .

Một người nữa chòm râu đốm bạc lên tiếng190 :

- Nếu bảo ai cũng đến để muốn làm thân191 vơi Lưu Chính Phong thì chưa chắc đã đúng . Như ba chúng ta đây không phải vì thế , có đúng không ? Lưu Chính Phong rửa tay gác kiếm192 tức là từ nay trở đi không đụng đến quyền kiếm nữa , chắc chắn193 y không hỏi đến những chuyện ơn oán194 võ lâm195 . Thế thì 36 đường “Hồi phong lạc nhạn kiếm” dù cao siêu196 đến đâu cũng chẳng có ích gì cho ai . Một người đã rửa tay gác kiếm197 thì chẳng khác chi người thường hay hơn nữa là một giỏi võ biến thành198 người què quặt199 . Vậy người ngoài qua lại200 tốt đẹp201 với y có được việc gì không ?

Gã tuổi trẻ nói :

- Bành đại ca ! Câu chuyện202 không phải thế đâu . Từ nay Lưu tam gia tuy không phóng quyền đánh kiếm , nhưng cũng là người thứ hai trường Hành Sơn . Vậy quen biết203 với Lưu tam gia tức là làm quen với trường Hành Sơn , nói rộng ra là làm quen cả với phái Ngũ Nhạc .

Lão họ Bành râu đốm bạc cười lạt204 hỏi :

- Nói đến chuyện làm quen với phái Ngũ Nhạc , liệu ngươi có đáng không ?

Gã chột mắt205 nói :

- Bành đại ca ! Ðoán như vậy cũng khó lòng206 đứng vững . Người ta chạy rong giang hồ207 thì thêm208 một người bạn không phải là nhiều mà kém một kẻ thù209 cũng không phải là ít . Ngũ Nhạc kiếm phái tuy nghề võ cao , tiếng tăm210 lớn , cũng không thể211 khinh rẻ bạn bè212 giang hồ213 . Nếu bọn họ thực tình ra vẻ kiêu ngạo214 , không coi người khác vào đâu thì sao trong thành Hành Sơn lại đông khách đến mừng như vậy ?

Lão râu bạc hắng giọng một tiếng ngồi lẳng lặng215 hồi lâu mới lên tiếng216 :

- Phần nhiều là những kẻ nịnh nọt theo thời217 , coi họ mà không khỏi218 tức mình219 .

Lâm Bình Chi lẳng lặng220 lắng tai nghe , chỉ muốn ba người nói chuyện221 với nhau , để hiểu thêm222 về chuyện Ngũ Nhạc kiếm phái . Ngờ đâu223 họ không lấy làm hứng thú224 chỉ ngồi uống trà chứ không nói gì nữa . Chàng nhớ tới tình trạng cô gái225 xấu xa226 ép mình uống rượu độc rồi nghĩ thầm227 :

- Lão râu đốm bạc này nói rất có lý228 , trường Hoa Sơn cùng trường Thanh Thành bắt tay229 với nhau thì Ngũ Nhạc kiếm phái gì gì đó chưa chắc đã phải là hạng chính nhân quân tử230 , nói sơ cũng bọn chó họp mặt chẳng có gì hay ho231 đáng kể232 .

Bỗng233 nghe sau lưng234 có tiếng người khẽ lên tiếng235 :

- Vương nhị thúc ! Cháu nghe nói Lưu tam gia ở trường Hành Sơn mới tuổi ngoài 50 tuổi , chính là lúc võ công236 tiến mạnh237 . Không hiểu sao y lại rửa tay gác kiếm238 ?

Tiếp theo239 có tiếng ồm ồm của một lão già đáp :

- Có nhiều lẽ tại sao240 khiến cho241 người võ lâm242 rửa tay gác kiếm243 . Như là một tên cướp dữ trong hắc đạo244 một đời gây nên245 tội lỗi246 đã nhiều thì họ rửa tay gác kiếm247 , từ đây ngừng việc giết người cướp của , ném lửa đốt nhà , để gỡ gạc248 tiếng tốt cho con cháu họ , họ không bị ngờ vực249 nữa . Lưu tam gia giàu có250 thừa251 tiền của , nhà họ Lưu ở Hành Sơn đã giàu có252 mấy đời253 thì chắc chắn254 họ không dính dấp255 vào điểm này .

Một người khác nói :

- Ðúng thế ! Những việc đó hoàn toàn256 không dính dấp257 đến họ .

Người được kêu bằng Vương nhị thúc nói :

- Thưòng thì người đã học võ đều đụng đến guơm dao , không khỏi258 xảy chuyện giết người gây nên259 nhiều mối oán cừu260 . Khi họ tuổi già , nhớ tới nhiều kẻ thù261 trên chốn giang hồ262 vì sợ mình mà ăn không ngon ngủ không yên . Lưu tam gia mời nhiều khách để nói lên cho khắp nơi263 biết từ đây về sau264 không đụng đến gươm dao cũng là có ý bắn tin cho kẻ thù265 hay để họ khỏi lo . Y không đụng đến gươm dao nữa tức là không tìm họ để gây chuyện266 phiền phức267 .

Gã tuổi trẻ nói :

- Vương nhị thúc ! Cháu coi họ làm vậy là thất bại268 .

Vương nhị thúc hỏi :

- Vì lẽ gì mà thất bại269 ?

Gã tuổi trẻ đáp :

- Lưu tam gia không đến kiếm270 họ , nhưng họ không kể lúc nào cũng có thể271 đến kiếm y . Nếu có người muốn giết y mà y không động gươm dao thì ra để mặc272 cho người ta băm vằm273 mổ xẻ274 cũng không có lý275 nào trả đòn276 .

Vương nhị thúc cười nói :

- Ngươi là một kẻ sinh sau nên chẳng có chút277 hiểu biết278 nào cả . Như là bây giờ279 có kẻ muốn giết ngươi , vậy ngươi có trả đòn280 không ? Hơn nữa tiếng tăm281 trường Hành Sơn như vậy , võ công282 Lưu tam gia cao siêu283 như vậy , y không đi kiếm284 người gây chuyện285 thì người khác đã kính trọng286 y như một ông thần287 và lấy làm vừa ý288 lắm rồi . Họ muốn vuốt râu289 cọp , ăn gan290 thần sét291 hay sao292 mà đến kiếm y gây chuyện293 ? Dù cho294 Lưu tam gia tự mình295 không ra tay nhưng cô họ Lưu hoặc học trò296 thiếu gì người , còn ai dám dây vào297 nữa ? Cái lo của ngươi thật là không có thật , chẳng khác gì người nước Kỷ chỉ lo trời sập .

Lão râu đốm bạc ngồi trước mặt với Lâm Bình Chi lẩm bẩm298 như nói để mình nghe :

- Vỏ quít299 dày có móng tay300 nhọn , mình giỏi còn có kẻ khác giỏi hơn . Làm gì có người dám tự xưng301 là không thua một ai ?

Lão nói rất khẽ , nên hai người ngồi phía sau không nghe tiếng .

Bỗng302 Vương nhị thúc lại nói :

- Lại như hạng người mở tiêu cục303 . Nếu họ sớm biết đầy đủ304 rồi rút lui305 cho lẹ , rửa tay gác kiếm306 thôi làm cái nghề bán mạng sống lấy tiền , thì cũng đáng kể307 là người thông minh308 có hiểu biết309 . Nhưng Lưu tam gia chẳng làm nghề tiêu đầu310 mà cũng không phải quân giặc cướp thì chắc chắn311 có góc nhìn khác .

Mấy câu này lọt vào tai Lâm Bình Chi khiến chàng sợ quá sức , nghĩ thầm312 :

- Phải chăng313 hắn có ý muốn nói cha mình ? Nếu cha rút lui314 trước mấy năm , rửa tay gác kiếm315 thì sẽ ra sao ?

Bỗng316 nghe lão râu đốm bạc lại tự nói một mình :

- Võ thành tan trên bờ giếng , làm tướng sa trường chịu mạng vong . Người trong cuộc thường say mê317 muốn sớm rút lui318 đâu phải chuyện dễ ?

Người chột nói :

- Ðúng thế . Mấy bữa nay cháu nghe người ta nói rất nhiều . Lưu tam gia đang nổi tiếng319 như vừng mặt trời lên đến giữa trời mà chợt rút lui320 là một điều hiếm có321 , khiến ai cũng phải phục .



tải về 248.5 Kb.

Chia sẻ với bạn bè của bạn:
  1   2   3   4   5   6




Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©tieuluan.info 2022
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương