Hệ Phái Giáo Lý Của Bốn Vị Imam



tải về 4.05 Mb.
trang5/6
Chuyển đổi dữ liệu25.11.2017
Kích4.05 Mb.
#2915
1   2   3   4   5   6

Sharh AlFiqh Al-Akbar của học giả Al-Qari, nhà xuất bản Darul-Kutub Al’Ilmiyah.

  • Sharh Al-Wasiyah của Mulla Hassan Panama Alexander, nhà xuất bản Da-irah Al-Ma’arif Al-Uthmaniyah – Ấn Độ.

  • Sharh Assunah của Imam Abu Muhammad Al-Husain bin Mas’ud Al-Fira’ Al-Baghawi, nhà xuất bản Al-Maktab Al-Isla-mi, ấn bản lần 1 năm 1390.

  • Sharh Usul Itiqad Ahlus-sunnah wa Al-Jama’ah của học giả Abu Al-Qasim Hibatullah bin Al-Husain Attabrani Al-La-laka-i, Ahmad Sa’ad Hamdan kiểm chứng, nhà xuất bản và phân phối Darul-Taibah thủ đô Riyadh.

  • Sharaf Asha-bul-Hadith của học giả Abu Bakr Ahmad bin Ali bin Thabit Al-Khateeb Al-Baghdadi, Muhammad Saeed Al-Khateeb Awghala kiểm chứng, nhà xuất bản Daru Ihya’ Assunnah Annabawi.

  • Giảng giải Adidah Attaha-wi của Ali bin Abu Al’Izz Al-Hanafi, nhà xuất bản Darul-Bayan, ẩn bản khác có phần chú thích của học giả Al-Bani do nhà xuất bản Al-Maktab Al-Isla-mi thành phố Beirut – Li-băng.

  • Ash-Shari’ah (Giáo luật Shari’ah) của Imam Abu Bakr Muhammad bin Al-Husain Al-A-jari, Muhammad Hamid Al-Faqa kiểm chứng, nhà xuất bản Darul-Kutub Al’Ilmiyah thành phố Beirut – Li-băng, ấn bản lần 1 năm 1403 hijri.

  • Sahih Albukhari của Abu Abdullah Muhammad bin Isma’il Albukhari - Fathu Al-Bary, được Muhammad Fu’ad Abdul-Baqi sắp xếp các số thứ tự của sách, các chương và các Hadit, người giám sát việc in ấn: ông Muheb Addin Al-Khateeb Al-Maktabah Assalafiyah.

  • Sahih Al-Muslim của Imam Abu Al-Hasan Muhammad bin Al-Hujjaaj Al-Qashi-ri Annisa-buri, Ban nghiên cứa và cố vấn kiên thức tôn giáo tại Riyadh năm 1400 hijri.

  • Sifah Al’Ulu (Thuộc tính tối cao) của học giả Ibnu Quda-ma, nhà xuất bản Văn phòng kiến thức và giáo luật Madinah Munawwarah, một ấn bản khác có sự kiểm chứng của Badr Al-Badr – Kuwait.

  • Tabaqat Al-Hanabilah của học giả Al-Qadhi Abu Al-Husain Muhammad bin Abu Ya’la, nhà xuất bản Daru Al-Ma’rifah thành phố Beirut – Li-băng.

  • Tabaqat Al-Fuqaha’ của học giả Ishaq Ash-Shayra-ri Ash-Shafi’y, nhà xuất bản Arra-id Al’Arabi thành phố Beirut – Li-băng, ấn bản lần 2 năm 1401 hijri.

  • Aqi-dah Assalaf Asha-bu-Hadith của học giả Abu Uthman Isma’i Assa-buni, nhà xuất bản Dhaman Majmu’ah Arrasa-il Al-Mimbariyah, một ấn bản khác có sự kiểm chứng của Badr Al-Badr, Daru Assalafiyah – Kuwait.

  • Al’Ulu của học giả Azzahabi, nhà xuất bản Al-Maktabah Assalafiyah Al-Madinah, năm 1388 hijri.

  • Al-Fiqh Al-Akbar có phần giải thích của học giả Al-Qari, nhà xuất bản Da-irah Al-Kutub Al’Ilmiyah.

  • Al-Fiqh Al-Absat, Muhammad Za-hid Al-Kuthari, nhà xuất bản Văn phong in ấn Al-Anwar thủ đô Cairo – Ai Cập.

  • Qatf Athamaru fi Bayan Aqidah Ahlil-Athar của học giả Muhammad Khan, tiến sĩ Asim bin Muhammad Al-Quryuti kiểm chứng, nhà xuất bản Công ty Trung Đông Oman – Jordan.

  • Qala-id Uqud Al’Aqyan của học Abu Al-Qasim Abdul-Alim bin Uthman người Yemen, bản viết tay do Văn phòng trung tâm của Đại học Imam Muhammad bin Su’ud Al-Islamiyah.

  • Lisan Al’Arab của học giả Ibnu Manzhur, nhà xuất bản Daru Sadir thành phố Beirut – Li-băng.

  • Lisan Al-Mizan của Ibnu Hajar Assa’aqla-ni, Cơ quan ấn loát Al’Alami thành phố Beirut – Li-băng, ấn bản lần 2 năm 1390 hijri.

  • Fatawa tổng hợp của Ibnu Taymiyah do Abdurrahman bin Qasim thu thập và biên soạn, nhà xuất bản Mu-assasah Arrisa-lah.

  • Masa-il Al-Imam Ahmad của học giả Abu Dawood Sijistani, nhà xuất bản: văn phòng in ân và xuất bản Daru Al-Ma’rifah thành phố Beirut – Li-băng.

  • Al-Mustadrik Ala Assahihain của học giả Hakim, nhà xuất bản Maktabah Ibnu Al’Arabi – Li-băng.

  • Musnad của Imam Ahmad bin Hambal, nhà xuất bản: văn phòng in ấn và xuất bản Islam.

  • Manaqib Abu Hanifah của Imam Ahmad Al-Maliki, nhà xuất bản Al-Kitab Al’Arabi.

  • Manaqib Ash-Shafi’y của học giả Al-Bayhaqi được kiểm chứng bởi Assayyid Ahmad Saqr, xuất bản lần 1 năm 1391 hijri bởi Daru Atturath – Ai Cập.

  • Min-haaj Assunnah Annabawi của Sheikh Islam Ibnu Taymiyah, được kiểm chứng bởi Muhammad Rasha’d Salim năm 1406 hijri, nhà xuất bản: Trường Đại học Islam Imam Muhammad bin Su’ud, một ấn bản khác do nhà xuất bản Maktabah Arriyadh Al-Hadithah.

  • Annur Al-La-mia wa Al-Burhan Assatia của học giả Anna-siri, bản viết tay do văn phòng Al-Maktabah Assalimaniyah, Thổ Nhĩ Kỳ số 2973.

    d / f


    1() Một nhóm người theo một hệ phái lệch lạc, nhóm người này cho rằng các hành động của con người đều là do chủ định của Allah chứ con người không được Ngài ban cho ý chí tự do để lựa chọn và quyết định cho hành động của mình, cho nên hành động tốt hay xấu của con người không phải là từ ý của con người mà là từ ý chí của Allah áp đặt lên họ. Họ cho rằng Allah ở khắp mọi nơi chứ không phải ở trên Arsh và vào Ngày Sau cũng không thể nhìn thấy Allah.

    2() Salaf là một danh từ để gọi những người ngoan đạo và chính trực thuộc thế hệ Sahabah và những vị Tabi’een tiếp nối sau Sahabah cũng như những người tiếp nối sau đó theo con đường chân lý của những người ngoan đạo và chính trực đi trước.

    3() Kitab Al-Iman trang 350, 351, nhà xuất bản Al-Muhammadiyah, chú thích Muhammad Al-Hiras.

    4() Hệ Phái Sunnah (2/106).

    5() Fatawa tổng hợp (5/256).

    6() Qataf Athmar (tạm dịch “Hái Quả”) trang 47, 48.

    7() Addur Al-Mukhtar Radul-Muhtar với phần chú thích (6/396, 397).

    8() Giảng giải Aqidah Attahawiyah trang 234, It-haf Assa-dah Al-Muttaqin (2/285), Giảng giải Fiqh Al-Akbar Lil-Qa-ri trang 198.

    9() Imam Abu Hanifah và Muhammad bin Alhasan ghét ai nói trong lời cầu nguyện của y: “Lạy Allah, với các chỗ ngồi cao quý từ chiếc Ngai vương của Ngài bề tôi cầu xin Ngài” bởi vì nó không có bằng chứng giáo lý cho phép điều đó. Tuy nhiên, Abu Yusuf thì lại cho phép vì ông dựa trên một Hadith rằng Nabi e có nói trong lời cầu nguyện của Người:

    «اللهُمَّ إِنَّيْ أَسْأَلُكَ بِمَعَاقِدِ العِزِّ مِنْ عَرْشِكَ وَمُنْتَهَى الرَّحْمَةِ مِنْ كِتَابِك»



    Lạy Allah, với sự thiêng liêng và cao quý của chiếc Ngài vương của Ngài và với sự tận cùng của lòng thương xót từ Kinh sách của Ngài, bề tôi cầu xin Ngài” ... hadith này do Albayhaqi ghi nhận trong Kitab Adda’wat Al-Kabirah Kama Fil-banayah 9/382, và Nasb Arra-yah (4/272), nhưng trong đường dẫn truyền của nó có ba điều bị bình luận:

    1. Dawood bin Abu Asim không nghe từ Ibnu Mas’ud

    2. Abdul Malik bin Juraih thuộc diện không đáng tin cậy.

    3. Umar bin Harun bị đánh giá là nói dối. Cũng chính vì lẽ này nên Ibnu Al-Jawzi đã nói trong Kama Fil-Niyabah (9/382): (Đây là hadith bịa đặt không cần phải nghi ngờ, đường dẫn truyền của nó bị rớt không được công nhận như chúng ta đã thấy).

    Xem thêm Tahzhib Attahzhib (3/189), (6/405), (7/501), và Taqrib Attahzhib (1/520).

    10() Attawassul wal-wasilah trang 82, xem Sharh Al-Fiqh Al-Akbar trang 198.

    11() Al-Fiqh Al-Absat trang 56.

    12() Một nhóm người phủ nhận sự tiền định, họ cho rằng Allah không biết một điều gì ngoại trừ sau khi nó đã xảy ra.

    13() Một nhóm người thuộc hệ phái chỉ khẳng định các tên của Allah nhưng phủ nhận các thuộc tính.

    14() Al-Fiqh Al-Akbar trang 302.

    15() Sharh Al-Aqidah Attahawiyah (2/427), kiểm chứng bởi tiến sĩ Atturky, Jala’ Al’Aneen trang 368.

    16() Aqidah Assalaf Ashabu Alhadith trang 42, nhà xuất bản Daru Assalafiyah, Al-Asma wassifat của Albayhaqi trang 456, Sharh Al’Aqidah Attahawiyah trang 245, Albani trích dẫn, Sharh AlFiqh Al-Akbar của AlQari trang 60.

    17() AlFiqh Al-Absat trang 51.

    18()AlFiqh Al-Absat trang 56.

    19() Al-Fiqh Al-Akbar trang 301.

    20()Al-Fiqh Al-Akbar trang 302.

    21() Al-Fiqh Al-Absat trang 56.

    22() Al-Aqidah Attahawiyah – có chú thích của Sheikh Albani trang 25.

    23() Al-Fiqh Al-Akbar trang 301.

    24() Al-Fiqh Al-Akbar trang 301.

    25() Al-Fiqh Al-Absat trang 46, Sheikh Islam Ibnu Taymiyah cũng dẫn lời giống như vậy trong Fatawa tổng hợp của ông (5/48), Ibnu AlQayyim trong Ijtima’ Al-Juyush Al-Islamiyah trang 139, Azhzhahabi trong Al-Ulu trang 101-102, Ibnu Quda-ma trong Al-Ulu trang 116, Ibnu Abu Al’Izz trong Sharh Attahawiyah trang 301.

    26() Al-Asma’ Wassifat trang 429.

    27()Al-Fiqh Al-Absat trang 56.

    28() Al-Asma’ Wassifat (2/170).

    29() Al-Fiqh Al-Akbar trang 302.

    30() Al-Fiqh Al-Akbar trang 301.

    31() Al-Fiqh Al-Akbar trang 302.

    32() Al-Fiqh Al-Akbar trang 302.

    33() Al-Fiqh Al-Akbar trang 301.

    34() Al-Fiqh Al-Akbar trang 301.

    35() Qala-id Uqu-dul-Aqyan (77).

    36() Al-Fiqh Al-Akbar trang 302, 303.

    37() Al-Fiqh Al-Akbar trang 302, 303.

    38() Al-Fiqh Al-Akbar trang 302.

    39() Al-Wasiyah có phần giảng giải và chú thích trang 21.

    40() Al-Fiqh Al-Akbar trang 302.

    41() Al-Fiqh Al-Akbar trang 302.

    42() Al-Fiqh Al-Akbar trang 304.

    43() Al-Wasiyah có phần giảng giải và chú thích trang 14.

    44() Al-Fiqh Al-Akbar trang 303.

    45() Al-Fiqh Al-Akbar trang 303.

    46() Nói một cách đúng đắn: Allah, Đấng Tối Cao đã tạo hóa con người với bản chất tự nhiên là Islam (sự phủ phục Allah) giống như Abu Hanifah đã giảng giải điều này câu nói của ông dưới đây.

    47() Al-Fiqh Al-Akbar trang 302, 303.

    48() Al-Fiqh Al-Akbar trang 302.

    49() Al-Fiqh Al-Akbar trang 302.

    50() Al-Fiqh Al-Akbar trang 303.


    51() Al-Fiqh Al-Akbar trang 304.

    52() Kitab Al-Wasiyah có giảng giải và chú thích trang 2.

    53() Attahawiyah có phần chú giải trang 360.

    54() Kitab Al-Wasiyah có giảng giải và chú thích trang 3.

    55() Attamhid của Ibnu Abdul-Bả 9/247, Giảng giải Aqidah Attahawiyah trang 395.

    56() Al-Fiqh Al-Akbar trang 304.

    57() Al-Fiqh Al-Absat trang 40.

    58() “Những ưu điểm và đức hạnh của Abu Hanifah” của Imam Malik trang 76.

    59() Kitab Al-Wasiyah có giảng giải và chú thích trang 14.

    60() Annurul-Amla’ (119).

    61() “Những ưu điểm và đức hạnh của Abu Hanifah” của học giả Alkirdi trang 137.

    62() Lịch sử Baghdad 13/333.

    63() Zhil-Kalam của Harawi trang 28 – 31.

    64() Zhil-Kalam của Harawi (194).

    65() “Những ưu điểm và đức hạnh của Abu Hanifah” của Imam Malik trang 183, 184.

    66()“Những ưu điểm và đức hạnh của Abu Hanifah” của Imam Malik trang 373.

    67() Bukhari ghi lại (Kitab Zakah, chương “bắt buộc Zakah”) quyển 3 trang 262; Muslim ghi lại (Kitab Al-Iman, chương “Lệnh chiến đấu với thiên hạ cho tới khi họ nói (لا إله إلا الله محمد رسول الله) quyển 5 trang 51 hadith số 324, Annasa-i: Kitab Zakah chương những điều cản trở Zakah quyển 5 trang 14 hadith số 2443, tất cả họ đều ghi lại theo đường dẫn truyền từ Abidullah bin Abidul-AlJin – Utbah bin Mas’ud – Abu Huroiroh, và Abu Dawood: Kitab Jihad chương nguyên nhân chiến đấu với những người thờ đa thần quyển 3 trang 101 hadith số 2640 theo đường dẫn truyền Abu Saleh – Abu Huroiroh.

    68() Zhil-Kalam (210).

    69() Adda-rul-Qutni trích dẫn trong Assifat trang 75, Al’A-jari trong Ash-Shari’ah trang 314, Albayhaqi trong Al’Itiqad trang 118, và Ibn Abdul Bar trong Attamheed (7/149).

    70() (2/42).

    71() Ibnu Nafia là Abdullah bin Nafia bin Abu Nafia AlMakhzumi, Ibnu Hajar nói về ông: “Trung thực, đáng tin cậy ... mất năm 206 hijri, có người nói ông mất sau năm đó” – Taqrib Attahzib (1/455 – 456) và Tahzib Attahzib (6/50 – 51).

    72() Ashhab bin Abdul-Aziz Dawood Al-Qisi Abu Umar người Ai cập. Ibnu Hajar nói về ông: “Trung thực, đáng tin cậy, một nhà thông thái giáo luật, mất năm 204 hijri” – Taqrib Attahzib (1/80) và Tahzib Attahzib (1/359).

    73() Người dẫn truyền lời của Imam Malik với danh hiệu Ibnu Nafia gồm có hai người, người thứ nhất đó là Abdullah bin Nafia bin Thabit Azzubair Abu Bakr thuộc dân Madinah, Ibnu Hajar nói về ông: “Trung thực, mất năm 216 hijri”; còn người thứ hai đó là Ibnu Nafia là Abdullah bin Nafia bin Abu Nafia AlMakhzumi, Ibnu Hajar nói về ông: “Trung thực, đáng tin cậy ... mất năm 206 hijri, có người nói ông mất sau năm đó” – Taqrib Attahzib (1/455 – 456) và Tahzib Attahzib (6/50 – 51).

    74() Al-Haliyah (6/325, 326), cũng được Assabuni trích dẫn trong Aqidah Assalaf Ashabul-Hadith trang 17-18 theo đường dẫn Ja’far bin Abdullah – Malik, Ibnu Abdul-Bar trong Attamheed (7/151) theo đường dẫn Abdullah bin Nafia – Malik, Albayhaqi trong Al-Asma wassifat trang 408 theo đường dẫn Abdullah bin Wahb – Malik, Ibnu Hajar nói trong Al-Fath (13/ 406, 407): đường dẫn truyền khá tốt, còn Azzahabi đã xác nhận là trung thực trong Al-Ulu trang 103.

    75() Danh từ được Ả rập hóa có nguồn gốc từ tiếng Ba Tư, đầu tiên những người Muslim dùng nó để gọi những người nói về nguồn gốc ánh sáng và bóng tối được gọi trường phái Almanuwiyah, sau đó nó được dùng với ý nghĩa rộng hơn bao quát tất cả những ai có tư tưởng và quan niệm lệch lạc, đặc biệt là những người có tư tưởng ngờ vực cũng như những người không tuân thủ theo giáo luật về mặt tư tưởng hay hành động.

    Xem Al-Mawsu’ah Al-Muyassarah (1/929), và lịch sử chủ nghĩa vô thần của Abdurrahman Badawi trang 14 – 32.



    76() Al-Haliyah (6/325), Alla-laka-i trích dẫn trong “Giảng giải Usul I’tiqad Alis-sunnah waljama’ah (1/249) theo đường dẫn truyền của Abu Muhammad Yahya bin Khalaf – Malik, Al-Qadhi Iyadh trích dẫn trong Tartib Al-Mada-rik (2/44).

    77() Al-Intiqa’ trang 35.

    78() Abu Dawood trích dẫn trong “Các vấn đề của Imam Ahmad” trang 263), Abdullah bin Ahmad trích dẫn trong Assunnah trang 11 ấn bản cũ, và Ibnu Abdul Bar trong Attamheed (7/138).

    79() Ông là Abdullah bin Wahb Al-Qurshi, Ibnu Hajar nói về ông: “Là một nhà thông thái giáo luật, trung thực, đáng tin cậy, học thuộc lòng, ngoan đạo, mất năm 197 hijri” – Taqrib Attahzib (1/460).

    80() Al-Haliyah (6/326).

    81() Tartib Al-Mada-rik (2/48), xem “Sharh Usul Itiqad Halis Sunnah Wal-Jama’ah tạm dịch là Giảng giải các nền tảng giáo lý của phái Sunnah và Jama’ah” (2/701).

    82() Assunnah của học Ibnu Abu Asim (1/87, 88), Abu Na’im cũng trích dẫn trong Al-Haliyah (6/326).

    83() Al-Intiqa’ trang 34.

    84() Assunnah của học giả Ibnu Abu Asim (1/88), Al-Haliyah (6/326).

    85() Rafidhah là một trong những nhóm người thuộc hệ phái Shi’ah (Si-ai), những người chỉ công nhận Ali làm Khalifah và phủ nhận tất những ai khác làm Khalifah.

    86() Nhóm người lệch lạc rởi bỏ giáo luật.

    87() Tartib Al-Mada-rik (2/47).

    88()Tartib Al-Mada-rik (2/47).

    89() Ông là Abdullah bin Al-Malik bin Abdul-Aziz bin Juraij Arru-mi Al-Mawi, Azzahbi nói về ông: “Ông là Imam, học thuộc lòng Qur’an, nhà thông thái về giáo luật tại AlHaram-Makkah, mất năm 150 hijri” – Tazhkirah Al-Hufaizh (1/169), xem phần tiểu sử của ông trong lịch sử Baghdad (10/400).

    90() Al-Intiqa trang 34.

    91() Al-Haliyah (6/327).

    92() Marji-ah là nhóm người lệch lạc trong quan điểm và khái niệm đức tin Iman, họ được phân chia thành bốn thành phần: thành phần thứ nhất cho rằng đức tin Iman là chỉ cần biết là đủ, thành phần thứ hai cho rằng đức tin Iman chỉ là niềm tin bằng con tim, thành phần thứ ba thì cho rằng đức tin Iman là chỉ bằng chiếc lưỡi là được không cần tin bằng con tim, và thành phần thứ tư cho rằng đức tin Iman là nói bằng chiếc lưỡi và tin bằng cón tim còn hành động không phải thuộc phạm vị Iman.

    93() Al-Intiqa’ trang 34.

    94() Ông là Abdullah bin Siwar bin Abdullah Al’Anbary Albasry Al-Qadhy, Ibnu Hajar nói về ông: “Ông là người trung thực đáng tin cậy, mất năm 228 hijir” – Taqrib Attahzib (1/421), Tazib Attahzib (5/248).

    95() Al-Haliyah (6/327).

    96() Là học trò của Malik, ông là Abdullah bin Naifia bin Thabit bin Abdullah bin Azzubair bin Al’Awam.

    97() Al-Haliyah (6/327).

    98() Là nhóm người thuộc hệ Shi’ah (Si-ai), đây là những người tôn sùng Ali.

    99() Tartib Al-Mada-rik (2/44, 45).

    100() Ông tên Mus’ab bin Abdullah bin Mus’ab bin Thabit bin Abdullah bin Azzubair bin Al’Auwam Al-Asadi, người Madinah sống tại Baghdad, ông Ibnu Hajar nói về ông: “Trung thực, am hiểu về cách xác định huyết thống, mất năm 236 hijri” – Taqrib Attahzib (2/252), xem phần tiểu sử của ông trong Tahzib Attahazib (10/162).

    101() Jahmiyah là một nhóm người xuất hiện sau Qadriyah và Mu’tazilah, tên của nhóm người này được lấy từ tên của người sáng lập ông Jahm bin Safwan Assammardandi mất năm 128 hijri nhằm năm 745 tây lịch. Tư tưởng đức tin của nhóm người này là tất cả hành động của con người đều do Allah áp đặt, tức không có sự tự đo lựa chọn và không có ý muốn cũng giống như các tạo vật vô tri vô giác.

    102() Giảng Giải Tổng Hợp Về Kiến Thức Và Ân Phúc của No trang 415, nhà xuất bản Darul-Kutub Islamiyah.

    103() Al-Haliyah (6/325).


    tải về 4.05 Mb.

    Chia sẻ với bạn bè của bạn:
  • 1   2   3   4   5   6




    Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©tieuluan.info 2022
    được sử dụng cho việc quản lý

        Quê hương