Hệ Phái Giáo Lý Của Bốn Vị Imam


Các câu nói của ông về sự tiền định



tải về 4.05 Mb.
trang3/6
Chuyển đổi dữ liệu25.11.2017
Kích4.05 Mb.
#2915
1   2   3   4   5   6

Các câu nói của ông về sự tiền định:

  1. Albayhaqi trích dẫn lời của Arrabia bin Sulayman: “Khi được hỏi về sự tiền định thì Ash-Shafi’y nói (với những câu thơ được tạm dịch):

Điều bạn có mặc dù bạn không muốn

Điều bạn muốn nhưng chưa chắc đã thành

Con người được tạo với điều được biết

Kiến thức đi cùng tuổi trẻ và tuổi già

Người này sung sướng, ngươi kia khổ cực

Người kia phú quí, người nọ cơ hàn

Có kẻ bất hạnh và có người hạnh phúc

Có kẻ xấu xa và có người tốt hiền.(133).



  1. Al-Bayhaqi đã ghi lại trong “Các ưu điểm và đức hạnh của Ash-Shafi’y” của ông rằng Ash-Shafi’y có nói: “Quả thật, ý muốn của các bề tôi đều lệ thuộc vào Allah, Đấng Tối Cao, và những gì muốn sẽ không thành ngoại trừ Allah, Thượng Đế của vũ trụ và muôn loài muốn, bởi con người không tạo ra các việc làm của họ mà nó đều là tạo vật trong các tạo vật của Allah, các hành động tốt hay xấu của các bề tôi đều do Allah an bài và định đoạt, và sự trừng phạt trong cõi mộ là sự thật, cư dân nơi cõi mộ sẽ được tra hỏi là sự thật, sự Phục sinh là sự thật, sự Xét xử là sự thật, Thiên Đàng là sự thật, Hỏa Ngục là sự thật, và những điều khác được thông điệp từ Sunnah là sự thật”(134).

  2. Al-La-laka-i trích dẫn lời của Al-Muzni: “Ash-Shafi’y nói: Anh có biết người Qadriyah là ai không? Đó là người nói rằng quả thật Allah không tạo ra một thứ gì ngay cả điều anh ta làm”(135).

  3. Al-Bayhaqi trích dẫn lời của Ash-Shafi’y: “Những người Qadriyah là những người mà Thiên sứ của Allah đã nói:

« هُمْ مَجُوْسُ هذِهِ الأُمَّةِ »

Họ là những người thờ lửa trong cộng đồng này(136)

Họ là những người nói rằng quả thật Allah không hề biết những tội lỗi cho tới khi nào nó đã xảy ra”(137).


  1. Al-Bayhaqi trích dẫn lời của Arrabia bin Sulayman rằng Ash-Shafi’y ghét việc dâng lễ nguyện Salah đằng sau người Qadriyah(138).

  • Các câu nói của ông về Iman:

  1. Ibnu Abdul Bar trích dẫn lời của Arrabia: “Tôi nghe Ash-Shafi’y nói: Iman là lời nói, hành động và niềm tin trong tim, chẳng lẽ anh không nghe lời phán của Allah, Đấng Tối Cao:

﴿ وَمَا كَانَ ٱللَّهُ لِيُضِيعَ إِيمَٰنَكُمۡۚ ﴾ [سورة البقرة: 143]

{Và Allah không làm cho đức tin của các ngươi thành vô nghĩa} (Chương 2 – Albaqarah, câu 143), có nghĩa là việc dâng lễ nguyện Salah của các ngươi trước đó đã hướng mặt về phía ngôi đền Maqdis – Palestine, Ngài đã gọi lễ nguyện Salah là Iman, như vậy Iman là lời nói, việc làm và niềm tin”(139).



  1. Al-Bayhaqi trích dẫn lời của Arribia bin Sulayman: “Tôi nghe Ash-Shafi’y nói: Iman là lời nói và việc làm, nó tăng và giảm”(140).

  2. Al-Bayhaqi trích dẫn lời của Abu Muhammad Azzubairy: “Một người đàn ông đã hỏi Ash-Shafi’y việc làm nào tốt đẹp nhất ở nơi Allah? Ash-Shafi’y nói: đó là điều khiến việc làm không được chấp nhận ngoại trừ có nó. Người đàn ông đó nói: Điều đó là gì? Ông nói: Đức tin Iman nơi Allah, Đấng không có Thượng Đế đích thực nào khác ngoài Ngài, đó là việc làm có bậc cấp cao nhất trong các việc làm, mang giá trị cao quí nhất.

Người đàn ông đó nói: Ông hãy cho tôi biết Iman là lời nói và việc làm hay chỉ là lời nói không cần việc làm?

Ash-Shafi’y nói: Iman là việc làm vì Allah, và một số lời nói là việc làm.

Người đàn ông đó nói: Hãy mô tả cho tôi về điều đó để tôi hiểu rõ hơn.

Ash-Shafi’y nói: Quả thật, Iman có nhiều trường hợp, nhiều bậc cấp, có lúc nó hoàn hảo, có lúc nó giảm và có lúc nó tăng.

Người đàn ông nói: Quả thật Iman giảm và tăng ư?

Ash-Shafi’y nói: Đúng vậy.

Người đàn ông đó nói: Bằng chứng cho điều đó là gì?

Ash-Shafi’y nói: Quả thật Allah đã qui định Iman cho các bộ phận của thể xác con cháu Adam (con người), Ngài phân chia nó và tách nó ra, các bộ phận của thể xác sẽ không bị tổn thương ngoài trừ Iman đặt không đúng vị trí của nó.

Allah qui định Iman cho các bộ phận của thể xác rất khác nhau, Ngài qui định cho con tim khác với qui định cho chiếc lưỡi, đôi tay khác với đôi chân, bộ phận sinh dục khác với gương mặt.

Iman mà Allah qui định cho trái tim: là sự thừa nhận, ý thức, tin tưởng, hài lòng, phủ phục rằng Allah là Đấng không có Thượng Đế đích thực nào khác ngoài Ngài, Ngài là Đấng Duy nhất, không có đối tác ngang vai, Ngài không có bạn đồng hành và không có con cái, Muhammad là người bề tôi và là vị Thiên sứ của Ngài, thừa nhận những gì đến từ Allah và Nabi của Ngài hoặc Kinh sách của Ngài.

Các biểu hiện Iman của con tim:

﴿ إِلَّا مَنۡ أُكۡرِهَ وَقَلۡبُهُۥ مُطۡمَئِنُّۢ بِٱلۡإِيمَٰنِ وَلَٰكِن مَّن شَرَحَ بِٱلۡكُفۡرِ صَدۡرٗا﴾ [سورة النحل: 106]

{... ngoại trừ ai là người bị ép buộc (bỏ đạo) trong lúc tấm lòng của y hãy con vui sướng với đức tin Iman, còn kẻ nào vỗ ngực tuyên bố không tin tưởng ...} (Chương 16 – Annahl, câu 106).



﴿ مِنَ ٱلَّذِينَ قَالُوٓاْ ءَامَنَّا بِأَفۡوَٰهِهِمۡ وَلَمۡ تُؤۡمِن قُلُوبُهُمۡۛ ﴾ [سورة المائدة: 41]

{Trong số những kẻ đã nói “chúng tôi tin tưởng” trên đầu môi chót lưỡi nhưng tấm lòng của chúng không hề có đức tin} (Chương 5 – Al-Ma-idah, câu 41).



﴿ وَإِن تُبۡدُواْ مَا فِيٓ أَنفُسِكُمۡ أَوۡ تُخۡفُوهُ يُحَاسِبۡكُم بِهِ ٱللَّهُۖ ﴾ [سورة البقرة: 284]

{Và nếu các ngươi bộc lộ hay giấu kín điều nằm trong lòng của các ngươi thì Allah sẽ vẫn thanh toán các ngươi về điều đó.} (Chương 2 – Albaqarah, câu 284).

Đó là điều mà Allah đã sắc lệnh cho trái tim về Iman, đó là việc làm của Iman và cũng là đầu não của Iman.

Allah sắc lệnh cho chiếc lưỡi: làm lời nói và sự diễn đạt cho niềm tin cũng như sự thừa nhận của trái tim. Allah, Đấng Tối Cao phán:



﴿ قُولُوٓاْ ءَامَنَّا بِٱللَّهِ ﴾ [سورة البقرة: 136]

{Các ngươi hãy nói: Chúng tôi tin nơi Allah.} (Chương 2 – Albaqarah, câu 136).



﴿ وَقُولُواْ لِلنَّاسِ حُسۡنٗا ﴾ [سورة البقرة : 83]

{Và các ngươi hãy ăn nói nhã nhặn với mọi người} (Chương 2 – Albaqarah, câu 83).

Đó là những gì Allah sắc lệnh cho chiếc lưỡi từ lời nói và biểu đạt cho trái tim, và đây là việc làm của chiếc lưỡi cho đức tin Iman.

Allah sắc lệch cho cơ quan thích giác: rằng phải đưa thính giác tránh xa những điều Ngài nghiêm cấm, phải hạ thấp cái nghe xuống đối với những gì Ngài ngăn cấm. Allah, Đấng Tối Cao phán:



﴿ وَقَدۡ نَزَّلَ عَلَيۡكُمۡ فِي ٱلۡكِتَٰبِ أَنۡ إِذَا سَمِعۡتُمۡ ءَايَٰتِ ٱللَّهِ يُكۡفَرُ بِهَا وَيُسۡتَهۡزَأُ بِهَا فَلَا تَقۡعُدُواْ مَعَهُمۡ حَتَّىٰ يَخُوضُواْ فِي حَدِيثٍ غَيۡرِهِۦٓ إِنَّكُمۡ إِذٗا مِّثۡلُهُمۡۗ إِنَّ ٱللَّهَ جَامِعُ ٱلۡمُنَٰفِقِينَ وَٱلۡكَٰفِرِينَ فِي جَهَنَّمَ جَمِيعًا ﴾ [سورة النساء: 140]

{Và quả thật, các ngươi đã được sắc lệnh xuống trong kinh Qur’an rằng khi các ngươi nghe thấy các lời mặc khải của Allah bị phủ nhận và bị chế giễu thì các ngươi chớ ngồi chung với chúng (những kẻ đã phủ nhận và chế giễu) cho tới khi chúng nói chuyện sang đề tài khác, còn không thì quả thật các ngươi cũng giống như bọn chúng.} (Chương 4 – Annisa’, câu 140).

Rồi sau đó, Ngài trừ ra trường hợp bị quên, Ngài phán:

﴿ وَإِمَّا يُنسِيَنَّكَ ٱلشَّيۡطَٰنُ ﴾ [سورة الأنعام: 68]

{Còn nếu Shaytan làm cho Ngươi quên việc đó ..} (Chương 6 – Al-An’am, câu 68), tức Ngươi ngồi chúng với họ.



﴿ فَلَا تَقۡعُدۡ بَعۡدَ ٱلذِّكۡرَىٰ مَعَ ٱلۡقَوۡمِ ٱلظَّٰلِمِينَ ﴾ [سورة الأنعام: 68]

{thì sau khi nhớ lại Ngươi chớ ngồi chúng với những kẻ làm điều sai quấy.} (Chương 6 – Al-An’am, câu 68).



﴿ فَبَشِّرۡ عِبَادِ ١٧ ٱلَّذِينَ يَسۡتَمِعُونَ ٱلۡقَوۡلَ فَيَتَّبِعُونَ أَحۡسَنَهُۥٓۚ أُوْلَٰٓئِكَ ٱلَّذِينَ هَدَىٰهُمُ ٱللَّهُۖ وَأُوْلَٰٓئِكَ هُمۡ أُوْلُواْ ٱلۡأَلۡبَٰبِ ١٨﴾ [سورة الزمر: 17، 18]

{(Hỡi Muhammad!) Hãy báo tin mừng đó cho bầy tôi của TA. Những người nghe Lời phán và tuân theo điều tốt lành của nó. Những người đó là những người được Allah hướng dẫn và là những người thông hiểu.} (Chương 39 – Azzumar, câu 17,18).



﴿ قَدۡ أَفۡلَحَ ٱلۡمُؤۡمِنُونَ ١ ٱلَّذِينَ هُمۡ فِي صَلَاتِهِمۡ خَٰشِعُونَ ٢ وَٱلَّذِينَ هُمۡ عَنِ ٱللَّغۡوِ مُعۡرِضُونَ ٣ وَٱلَّذِينَ هُمۡ لِلزَّكَاةِ فَٰعِلُونَ ٤ ﴾ [سورة المؤمنون: 1 - 4]

{Những người có đức tin chắc chắn thành đạt: đó là những người hạ mình phủ phục trong việc dâng lễ nguyện Salah của họ, những người tránh xa chuyện tầm phào và vô bổ, và những người tích cực đóng Zakah.} (Chương 23 – Al-Mu’minun, câu 1 – 4).



﴿ وَإِذَا مَرُّواْ بِٱللَّغۡوِ مَرُّواْ كِرَامٗا ٧٢ ﴾ [سورة الفرقان: 72]

{Và khi gác bỏ ngoài tai chuyện tầm phào thì bỏ qua một cách lịch sự.} (Chương 25 – Al-Furqan, câu 72).

Đó là những điều mà Allah đã sắc lệnh cho cơ quan thính giác, Ngài bắt thính giác phải tránh xa những điều không được phép, đấy là việc làm của nó và việc làm đó thuộc đức tin Iman.

Allah sắc lệnh cho đôi mắt: rằng nó không được nhìn ngắm những điều Ngài nghiêm cấm, nó phải hạ thấp cái nhìn của nó xuống đối với những gì bị nghiêm cấm. Allah, Đấng Tối Cao phán:



﴿ قُل لِّلۡمُؤۡمِنِينَ يَغُضُّواْ مِنۡ أَبۡصَٰرِهِمۡ وَيَحۡفَظُواْ فُرُوجَهُمۡۚ ذَٰلِكَ أَزۡكَىٰ لَهُمۡۚ إِنَّ ٱللَّهَ خَبِيرُۢ بِمَا يَصۡنَعُونَ ٣٠ وَقُل لِّلۡمُؤۡمِنَٰتِ يَغۡضُضۡنَ مِنۡ أَبۡصَٰرِهِنَّ وَيَحۡفَظۡنَ فُرُوجَهُنَّ وَلَا يُبۡدِينَ زِينَتَهُنَّ إِلَّا مَا ظَهَرَ مِنۡهَاۖ وَلۡيَضۡرِبۡنَ بِخُمُرِهِنَّ عَلَىٰ جُيُوبِهِنَّۖ وَلَا يُبۡدِينَ زِينَتَهُنَّ إِلَّا لِبُعُولَتِهِنَّ أَوۡ ءَابَآئِهِنَّ أَوۡ ءَابَآءِ بُعُولَتِهِنَّ أَوۡ أَبۡنَآئِهِنَّ أَوۡ أَبۡنَآءِ بُعُولَتِهِنَّ أَوۡ إِخۡوَٰنِهِنَّ أَوۡ بَنِيٓ إِخۡوَٰنِهِنَّ أَوۡ بَنِيٓ أَخَوَٰتِهِنَّ أَوۡ نِسَآئِهِنَّ أَوۡ مَا مَلَكَتۡ أَيۡمَٰنُهُنَّ أَوِ ٱلتَّٰبِعِينَ غَيۡرِ أُوْلِي ٱلۡإِرۡبَةِ مِنَ ٱلرِّجَالِ أَوِ ٱلطِّفۡلِ ٱلَّذِينَ لَمۡ يَظۡهَرُواْ عَلَىٰ عَوۡرَٰتِ ٱلنِّسَآءِۖ وَلَا يَضۡرِبۡنَ بِأَرۡجُلِهِنَّ لِيُعۡلَمَ مَا يُخۡفِينَ مِن زِينَتِهِنَّۚ وَتُوبُوٓاْ إِلَى ٱللَّهِ جَمِيعًا أَيُّهَ ٱلۡمُؤۡمِنُونَ لَعَلَّكُمۡ تُفۡلِحُونَ ٣١ ﴾ [سورة النور: 30، 31]

{Hãy bảo những người đàn ông có đức tin nên hạ thấp cái nhìn xuống và giữ gìn phần kín đáo (che phủ phần kín đáo của cơ thể) của họ. Điều đó tốt cho họ hơn bởi vì Allah là Đấng Am tường hết mọi điều họ làm. Hãy bảo những người phụ nữ có đức tin nên hạ thấp cái nhìn xuống và giữ gìn phần kín đáo (che phủ phần kín đáo của cơ thể) của họ và chớ phô bày nhan sắc ra ngoài ngoại trừ bộ phận nào lộ ra ngoài tự nhiên (như bàn tay, cặp mắt, ..), và họ nên kéo khăn choàng phủ lên ngực; và chớ phô bày nhan sắc ngoại trừ đối với chồng, hoặc cha ruột, hoặc cha chồng, hoặc con trai ruột, hoặc con trai của chồng, hoặc con trai của anh em ruột, hoặc con trai của chị em ruột, hoặc những người đàn bà giúp việc, hoặc những người nô lệ thuộc quyền sỡ hữu của họ, hoặc những người đàn ông phục dịch nhưng đã hết tình dục, hoặc những đứa bé chưa có cảm giác với các phần kín của đàn bà; và (bảo họ) chớ nên (gót) chân mạnh (xuống đất) để cho người ta biết mình giấu nữ trang (trong người). Và hãy quay về sám hối với Allah, tất cả các ngươi, hỡi những người có đức tin, để may ra các ngươi được thành đạt.} (Chương 24 – Annur, câu 30, 31).

Ash-Shafi’y nói: Tất những điều nói đến việc giữ gìn phần kín đáo trong Qur’an đều mang ý nghĩa Zina ngoại trừ trong hai câu Kinh này thì nó mang nghĩa che phủ phần kín đáo để khỏi bị nhìn ngắm.

Đó là những điều mà Allah đã sắc lệnh cho đôi mắt, thị giác của cơ thể, đấy là việc làm của nó và việc làm đó thuộc đức tin Iman.

Sau đó, Allah cho biết về những điều mà Ngài đã sắc lệnh cho trái tim, thích giác và thị giác trong cùng một câu Kinh, Ngài phán:

﴿ وَلَا تَقۡفُ مَا لَيۡسَ لَكَ بِهِۦ عِلۡمٌۚ إِنَّ ٱلسَّمۡعَ وَٱلۡبَصَرَ وَٱلۡفُؤَادَ كُلُّ أُوْلَٰٓئِكَ كَانَ عَنۡهُ مَسۡ‍ُٔولٗا ٣٦ ﴾ [سورة الإسراء: 36]

{Và chớ làm chứng cho điều mà ngươi không biết một tí nào. Chắc chắn cái nghe, cái thấy, và trái tim, tất cả những (bộ phận cảm giác) đó sẽ bị hạch hỏi về điều đó.} (Chương 28 – Al-Isra’, câu 36).

Và Allah sắc lệnh cho phần kín đáo của cơ thể rằng nó không được phép phô bày trong những điều Allah nghiêm cấm:

﴿ وَٱلَّذِينَ هُمۡ لِفُرُوجِهِمۡ حَٰفِظُونَ ٥ ﴾ [سورة المؤمنون: 5]

{Và những ai giữ gìn phần kín đáo (che phủ không phô bày ra ngoài).} (Chương 23 – Al-Mu’minun, câu 5).



﴿ وَمَا كُنتُمۡ تَسۡتَتِرُونَ أَن يَشۡهَدَ عَلَيۡكُمۡ سَمۡعُكُمۡ وَلَآ أَبۡصَٰرُكُمۡ وَلَا جُلُودُكُمۡ ﴾ [سورة فصلت: 22]

{Quí vị không chịu tìm cách che giấu cơ thể của quí vị bởi vì đối tai, cặp mắt và các làn da của quí vị có thể làm chứng chống lại quí vị.} (Chương 41 – Fussilat, câu 22).

Đó là những điều mà Allah đã sắc lệnh cho các bộ phận kín đáo của cơ thể, chúng phải được che đậy phủ kín đối với những gì không được phép, và đấy là việc làm của chúng.

Và Allah sắc lệnh cho đôi bàn tay: rằng chúng không được vươn ra đến những điều Ngài nghiêm cấm, chúng chỉ được vươn ra để thi hành theo mệnh lệnh chỉ bảo của Ngài mà thôi như Sadaqah (bố thí), hàn gắn tình máu mủ, chiến đấu cho con đường chính nghĩa của Allah, làm vệ sinh thân thể để dâng lễ nguyện Salah, Ngài phán:



﴿ يَٰٓأَيُّهَا ٱلَّذِينَ ءَامَنُوٓاْ إِذَا قُمۡتُمۡ إِلَى ٱلصَّلَوٰةِ فَٱغۡسِلُواْ وُجُوهَكُمۡ وَأَيۡدِيَكُمۡ إِلَى ٱلۡمَرَافِقِ ﴾ [سورة المائدة: 6]

{Này hỡi những người có đức tin! Khi các người đứng dậy để dâng lễ nguyện Salah thì các ngươi hãy rửa mặt và hai tay của các ngươi đến cùi chỏ} (Chương 5 – Al-Ma-idah, câu 6).



﴿ فَإِذَا لَقِيتُمُ ٱلَّذِينَ كَفَرُواْ فَضَرۡبَ ٱلرِّقَابِ حَتَّىٰٓ إِذَآ أَثۡخَنتُمُوهُمۡ فَشُدُّواْ ٱلۡوَثَاقَ فَإِمَّا مَنَّۢا بَعۡدُ وَإِمَّا فِدَآءً ﴾ [سورة محمد: 4]

{Do đó, khi các ngươi giao chiến với những kẻ vô đức tin, hãy đánh vào cổ của chúng cho đến khi các ngươi thắng được chúng, rồi các ngươi trói chặt chúng lại, sau đó, hoặc trả tự do hoặc bắt chúng chuộc mạng} (Chương 47 – Muhammad, câu 4).

Allah sắc lệnh cho đôi chân không cho nó bước đi đến những điều Ngài nghiêm cấm, Ngài phán:

﴿ وَلَا تَمۡشِ فِي ٱلۡأَرۡضِ مَرَحًاۖ إِنَّكَ لَن تَخۡرِقَ ٱلۡأَرۡضَ وَلَن تَبۡلُغَ ٱلۡجِبَالَ طُولٗا ٣٧ ﴾ [سورة الإسراء: 37]

{Và chớ bước đi trên mặt đất với điệu bộ kiêu căng, quả thật ngươi sẽ không bao giờ chẻ được trái đất ra làm hai và cũng không bao giờ đứng cao bằng núi.} (Chương 17 – Al-Isra’, câu 37).

Allah sắc lệnh cho gương mặt phải Sujud (cúi mọp xuống đất phủ phục) Ngài ngày và đêm, vào các giờ dâng lễ nguyện Salah bắt buộc, Ngài phán:

﴿ يَٰٓأَيُّهَا ٱلَّذِينَ ءَامَنُواْ ٱرۡكَعُواْ وَٱسۡجُدُواْۤ وَٱعۡبُدُواْ رَبَّكُمۡ وَٱفۡعَلُواْ ٱلۡخَيۡرَ لَعَلَّكُمۡ تُفۡلِحُونَ۩ ٧٧ ﴾ [سورة الحج: 77]

{Hỡi những ai có đức tin! Hãy cúi đầu và Sujud và thờ phượng Thượng Đế của các ngươi và hãy làm điều lành để may ra các ngươi được thành đạt.} (Chương 22 – Al-Hajj, câu 77).



﴿ وَأَنَّ ٱلۡمَسَٰجِدَ لِلَّهِ فَلَا تَدۡعُواْ مَعَ ٱللَّهِ أَحَدٗا ١٨ ﴾ [سورة الجن : 18]

{Và các Masjid đều là của Allah. Do đó, chớ cầu nguyện, khấn vái một ai khác cùng với Ngài trong đó} (Chương 72 – Al-Jinn, câu 18).

Ý nghĩa của Masjid là nơi mà con cháu Adam cúi mọp đầu xuống để phủ phục Thượng Đế trong lễ nguyện Salah.

Đó là những gì mà Allah đã sắc lệnh cho các bộ phận của thể xác.

Việc làm vệ sinh thân thể để dâng lễ nguyện Salah được gọi là đức tin Iman, nguyên nhân là khi Allah ra lệnh cho Nabi của Ngài e thay đổi việc dâng lễ nguyện Salah hướng mặt về ngôi đền Maqdis – Jerusalem (Palestine) chuyển sang hướng về ngôi đền Ka’bah thì những người Muslim đã dâng lễ nguyện Salah hướng đến ngôi đền Maqdis trong suốt 16 tháng qua nói rằng: Thưa Thiên sứ của Allah! Người thấy những lễ nguyện Salah mà chúng tôi đã bỏ công sức thực hiện chúng hướng về ngôi đền Maqdis sẽ ra sao (chẳng lẽ tất cả trở nên vỗ nghĩa ư)?

Thế là, Allah mặc khải xuống câu Kinh:



﴿ وَمَا كَانَ ٱللَّهُ لِيُضِيعَ إِيمَٰنَكُمۡۚ إِنَّ ٱللَّهَ بِٱلنَّاسِ لَرَءُوفٞ رَّحِيمٞ ١٤٣ ﴾ [سورة البقرة: 143]

{Và Allah không làm cho đức tin Iman của các ngươi thành vô nghĩa, quả thật Allah rất mực độ lượng và nhân từ đối với nhân loại} (Chương 2 – Albaqarah, câu 143).

Như vậy, lễ nguyện Salah được gọi là đức tin Iman, cho nên, người nào trình diện Allah với sự giữ gìn và duy trì đầy đủ các lễ nguyện Salah của y, giữ gìn và duy trì thân xác của y theo chỉ đạo của Allah, tất cả các bộ phận của thể xác đã thực hiện theo mệnh lệnh của Allah về những điều mà Ngài sắc lệnh cho chúng, thì người đó trình diện Ngài bằng đức tin Iman hoàn thiện và y sẽ trở thành cư dân của Thiên Đàng; còn người nào trình diện Allah với tình trạng bỏ bê một điều gì đó một cách cố ý từ mệnh lệnh của Ngài thì y đã trình diện Ngài với đức tin Iman chưa hoàn thiện.

Người đàn ông nói: Quả thật giờ tôi đã biết được đức tin Iman có giảm sút và hoàn thiện, còn bằng chứng nào nói rằng đức tin sẽ tăng lên?

Ash-Shafi’y nói: Allah, Đấng Tối Cao phán:

﴿ وَإِذَا مَآ أُنزِلَتۡ سُورَةٞ فَمِنۡهُم مَّن يَقُولُ أَيُّكُمۡ زَادَتۡهُ هَٰذِهِۦٓ إِيمَٰنٗاۚ فَأَمَّا ٱلَّذِينَ ءَامَنُواْ فَزَادَتۡهُمۡ إِيمَٰنٗا وَهُمۡ يَسۡتَبۡشِرُونَ ١٢٤ وَأَمَّا ٱلَّذِينَ فِي قُلُوبِهِم مَّرَضٞ فَزَادَتۡهُمۡ رِجۡسًا إِلَىٰ رِجۡسِهِمۡ وَمَاتُواْ وَهُمۡ كَٰفِرُونَ ١٢٥ ﴾ [سورة التوبة: 124، 125]

{Và khi có một chương kinh được ban xuống thì có người trong bọn chúng lên tiếng: “Ai trong quí vị sẽ tăng thêm đức tin với nó?”. Bởi thế, đối với những ai có đức tin thì nó sẽ gia tăng đức tin cho họ và họ hoan hỉ. Còn đối với những ai mang một chứng bệnh (nghi hoặc) trong lòng, thì nó sẽ làm cho bệnh tình của họ ô nhiễm thêm, cái này chồng lên cái kia và chúng sẽ chết trong tình trạng mất đức tin.} (Chương 9 – Attawbah, câu 124, 125).



﴿ إِنَّهُمۡ فِتۡيَةٌ ءَامَنُواْ بِرَبِّهِمۡ وَزِدۡنَٰهُمۡ هُدٗى ١٣ ﴾ [سورة الكهف: 13]

{Quả thật, chúng là một đám thanh niên tin tưởng nơi Thượng Đế của chúng và TA (Allah) gia tăng Chỉ đạo cho chúng.} (Chương 18 – Al-Kahf, câu 13).

Ash-Shafi’y nói: Nếu đức tin Iman này, tất cả chỉ là một loại duy nhất không giảm cũng không tăng thì chắc chắn sẽ không có ai hơn ai trong đức tin Iman, mọi người đều như nhau, việc phân cấp bậc hơn kém nhau là vô lý. Nhưng thực chất sự việc lại là diều ngược lại, với sự hoàn thiện của đức tin Iman thì người có đức tin sẽ vào Thiên Đàng, với sự gia tăng của đức tin Iman thì người có đức tin sẽ có bậc cấp cao thấp khác nhau trong Thiên Đàng, và với sự giảm sút đức tin Iman thì người có đức tin sẽ bị đày trong Hỏa Ngục.

Ash-Shafi’y nói: Quả thật Allah, Đấng Tối Cao đã mở cuộc đua giữa đám bầy tôi của Ngài giống như cuộc thi đua ngựa. Bậc cấp cao thấp sẽ được đánh giá xếp hạng theo kết quả của cuộc đua, mỗi người sẽ nhận về giải thưởng của mình tương ứng theo kết quả đạt được trong cuộc thi đua, người thắng kẻ thua, đến đích trước và đến đích sau sẽ không ngang bằng nhau mà được phân cao thấp hơn kém nhau một cách công bằng theo những thành quả đạt được. Bởi lẽ đó, những người có đức tin ở thời kỳ đầu của cộng đồng này sẽ vượt trội hơn những người thời sau. Và nếu như không có sự hơn kém giữa những người nhanh chân đến với đức tin và những người lề mề chậm chạp trong đức tin thì những người thời sau sẽ ngang bằng với những người thời kỳ đầu”(141).



  • Các câu nói của ông về Sahabah:

  1. Albayhaqi trích dẫn lời của Ash-Shafi’y: “Allah, Đấng Tối Cao và Ân Phúc đã ca ngợi các vị Sahabah của Thiên sứ e trong Qur’an, Tawrah (Cựu ước) và Injil (Tân ước), và họ đã được khen ngợi trên chiếc lưỡi của Thiên sứ e với sự khen ngợi mà không có bất cứ ai ở thời sau họ có được. Allah đã yêu thương họ, chúc tụng họ với những bậc cấp cao quý mà họ đã đạt được: họ là những người Siddiq (đức tin kiên định và trung thực), những người Shaheed (hy sinh vì chính nghĩa của Allah), những người Saliheen (ngoan đạo và đức hạnh), họ là những người đã để lại cho chúng ta Sunnah (đường lối) của Thiên sứ e, họ là những người tận mắt nhìn thấy Người e và chứng kiến các lời mặc khải được ban xuống cho Người, họ biết và hiểu hết những ý muốn của Người e, nó tổng quát, cụ thể, quyết định hay hướng dẫn, họ biết Sunnah của Người e về những điều chúng ta biết và không biết, họ là những người vượt trội hơn chúng ta về mọi kiến thức trong tôn giáo, tâm trí của họ, tư tưởng của họ, đức tin của họ, quan điểm của họ đều hơn hẳn chúng ta, và Allah là Đấng hiểu biết hơn hết”(142).

  2. Al-Bayhaqi trích dẫn lời của Arrabia bin Sulayman: “Tôi nghe Ash-Shafi’y nói về hàng ngũ cấp bậc tốt nhất trong các vị Sahabah, đó là Abu Bakr, Umar, Uthman và Ali”(143).

  3. Al-Bayhaqi trích dẫn lời của Muhammad bin Abdullah bin Abdul Hakam(144): “Tôi nghe Ash-Shafi’y nói: Người có đạo hạnh tốt nhất sau Thiên sứ của Allah là Abu Bakr, kế đến là Umar rồi Uthman rồi Ali – cầu xin Allah hài lòng về họ”(145).

  4. Al-Harawi trích dẫn lời của Yusuf bin Yahya Al-Buyati: “Tôi hỏi Ash-Shafi’y rằng tôi có thể dâng lễ nguyện Salah theo sau một người Ra-fidhah không? Ông nói: Anh không được dâng lễ nguyện Salah đằng sau người Ra-fidhah, người Qadriyah và cả người Marji-ah. Tôi nói: hãy cho tôi biết về họ. Ông nói: Người nào nói rằng đức tin Iman chỉ là nói bằng lời thì đó là người Marji-ah, người nào nói rằng quả thật Abu Bakr, Umar không phải là hai vị Imam thì đó là người Ra-fi-dhah, và người nào nói rằng ý muốn là điều phụ thuộc vào chính bản thân của một người thì người đó là Qadriyah”(146).

  • Ông cấm sự ngôn luận và tranh cãi trong tôn giáo:

  1. Al-Harawi trích dẫn lời của Arrabia bin Sulayman: “Tôi nghe Ash-Shafi’y nói: ... nếu có một người đề nghị người khác về các cuốn sách của mình và cho rằng đó là những quyển sách kiến thức tôn giáo mà trong đó có sự ngôn luận và hùng biện thì những quyển sách đó không thuộc những điều răn dạy bởi vì nó không phải là kiến thức tôn giáo”(147).

  2. Al-Harawi trích dẫn lời của Al-Hasan Azza’fara-ni: “Tôi nghe Ash-Shafi’y nói: Tôi không bao giờ tranh luận với ai bằng sự hùng biện và ngôn luận ngoại trừ một lần duy nhất và tôi đã cầu xin Allah tha thứ việc làm đó”(148).

  3. Al-Harawi trích dẫn lời của Arrabia bin Sulayman: “Ash-Shafi’y nói: Nếu tôi thực sự muốn làm ra một cuốn sách to để đối đáp lại với người bất đồng quan điểm thì tôi đã làm, tuy nhiên, sự hùng biện và ngôn luận không phải là việc làm của tôi, và tôi không thích bị gán cho mình một điều gì đó từ nó”(149).

  4. Ibnu Battah trích dẫn lời của Abu Thawr: “Ash-Shafi’y nói với tôi: Tôi chưa từng thấy một ai khoác một thứ gì đó từ sự hùng biện và ngôn luận mà đạt được sự thành công cả”(150).

  5. Al-Harawi trích dẫn lời của Yunus Al-Misri: “Ash-Shafi’y nói: Quả thật, Allah thử thách một người bởi điều mà Ngài nghiêm cấm ngoài điều Shirk với Ngài tốt hơn việc Ngài thử thách y bởi sự hùng biện và ngôn luận”(151).

Đây là những câu nói của Imam Ash-Shafi’y trong các vấn đề giáo lý nền tảng.

* * *



tải về 4.05 Mb.

Chia sẻ với bạn bè của bạn:
1   2   3   4   5   6




Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©tieuluan.info 2022
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương