Dân Biểu Trần Thái Văn Kêu Gọi: Quyên Góp Hiện Kim, Sách Cho Thư Viện Trường Faylane Bị Cháy



tải về 165.35 Kb.
trang1/5
Chuyển đổi dữ liệu16.11.2017
Kích165.35 Kb.
#1955
  1   2   3   4   5

Dân Biểu Trần Thái Văn Kêu Gọi:

Quyên Góp Hiện Kim, Sách Cho Thư Viện Trường Faylane Bị Cháy

Tôi rất hãnh diện về Học Khu Giáo Dục Garden Grove và phụ huynh Việt cùng hợp tác chặc chẽ đưa học khu trở thành một trung tâm giáo dục nổi tiếng, đào tạo nhiều học sinh Việt xuất sắc, làm vẻ vang cộng đồng chúng ta.” Dân biểu Văn phát biểu.



Garden Grove (CA) -- Trường Tiểu Học Faylane đang sửa soạn cho khai trường vào ngày 10 tháng 9 sắp đến. Bất ngờ, thư viện nhà trường bị cháy vì chạm giây điện vào cuối tuần qua.

Thư viện Trường Tiểu Học Faylane mới được tân trang và trang bị đầy đủ sách báo cho học sinh từ lớp mẫu giáo đến lớp 6. Trong số gần 400 học sinh của trường có khoảng 45% là gốc La Tinh, học sinh gốc Việt chiếm khoảng 28% và một số còn lại là học sinh gốc bản xứ và những sắc dân khác. Ngoài ra trường Faylane cũng có một số nhân viên hành chánh, kỹ thuật và giáo viên gốc Việt đang phục vụ trong cơ sở giáo dục này.

Nhiều phụ huynh, đoàn thể và cơ sở thương mại đã tình nguyện giúp trường tặng những sách bị hự hại và sửa chữa lại cơ sở đã bị thiệt hại vì hoả hoạn. Riêng Văn phòng địa phương của Dân biểu Trần Thái Văn cũng nhận được nhiều yêu cầu giúp đỡ từ nhiều phụ huynh Việt đang có con em theo học tại trường.

Hiện nay, Truờng Tiểu Học Faylane đang cần giúp đỡ thư viện nhà trường bằng hiện kim, quà tặng và những tự điển bách khoa cho trình độ tiểu học, sách dễ đọc, sách giải trí cho trẻ em như loại sách “Dr. Seuss” và “Harry Potter”.

Nhiều phụ huynh, tổ chức từ thiện đã mang từng túi sách đủ loại để thay thế một số sách đã bị cháy, tuy nhiên số sách cần thay thế vẫn chưa đầy đủ mọi loại. Đồng thời một số cơ sở thương mại trong vùng đã tỏ ý tặng một số vật liệu xây cất để sửa chữa thư viện nhà trường.

Trường Tiểu Học Faylane, nơi có nhiều con em Việt theo học đang cần sự giúp đỡ của mọi người. Xin đồng hương cùng chúng tôi trợ giúp nhà trường để con em chúng ta có đầy đủ phương tiện học hỏi.” Lời kêu gọi của Dân biểu Trần Thái Văn đến cộng đồng Việt tại Quận Cam.



Dân biểu Văn nói tiếp “Tôi rất hãnh diện về Học Khu Giáo Dục Garden Grove và phụ huynh Việt cùng hợp tác chặc chẽ đưa học khu trở thành một trung tâm giáo dục nổi tiếng, đào tạo nhiều học sinh Việt xuất sắc, làm vẻ vang cộng đồng chúng ta.”

Mọi sự giúp đỡ Trường Tiểu Học Faylane, xin đồng hương liên lạc với Quản Thủ Thư Viện Rochelle Franke, điện thoại (714) 6... , địa chỉ 11731 Morrie Lane (gần góc đường Chapman và Brookhurst) thuộc Thành Phố Garden Grove, hay vào thăm trang nhà ở địa chỉ http://www.ggusd. k12.ca.us/ faylane/ để biết thêm chi tiết. Hoặc liên lạc với cô Joan Kim Ngân, Phụ tá Lập Pháp của Văn Phòng Dân Biểu Trần Thái Văn, điện thoại (714) 6682100


"Us Is Back..". Việt Nam "back" Không ?

Nguyễn Duy Thành


Để kiềm chế và cân bằng thế chiến lược trong chính sách đối ngoại sau 8 năm lơ là ở khu vực Đông Nam Á. Nay chính quyền Obama đã chính thức lên tiếng: " US is back to Asian". Vậy, Việt Nam có nên "Back" cùng Hoa Kỳ để tìm vận hội mới cho quốc gia và dân tộc, hay cố hữu duy trì sự lệ thuộc Trung Cộng.? Đây cũng là nội dung của bài phân tích và nhận định về những sự kiện chính trị nổi bật xảy ra gần đây, nhất là có sự liên quan đến mối quan hệ theo thế Tam giác của 3 quốc gia Việt Nam- Trung Quốc và Hoa Kỳ. Xin cảm ơn bạn đọc đang theo dõi và kính chào quý vị.

Con điếm già cộng sản việt nam ra giá

Cũng như cựu Ngoại trưởng Condolezza Rice. Bà Hillary Clinton hình như không có thời gian để ăn cơm nhà, bởi lịch trình công du dày đặc từ ngày nhậm chức Ngoại trưởng đến nay. Tất cả các cuộc công du của Bà đã toát lên một dấu hiệu "tống cựu nghing tân", nhằm đổi thay chiến lược từ đối đầu sang đối thoại, hay nói cách khác là chiến thuật cứng ngắc của cựu Tổng Thống Bush chẳng có một chút gì phù hợp với một người đàn bà đầy năng động, mềm dẻo và thông minh đang làm việc cho vị Tổng Thống da màu khá trẻ, sung sức và đầy nhiệt huyết dưới khẩu hiện muốn đổi thay nước Mỹ và cục diện chính trị của thế giới, cũng nên nhắc lại họ đã từng là đối thủ của nhau trong trận tranh giành cái "Long Sàng" , nhưng nay lại cùng "Song Kiếm Hợp Bích" để chống lại con Sư tử Trung Cộng đang nhe nanh muốn làm chủ loài người . Khả dĩ, phải ví von một chút sinh động như thế thì cũng đúng thôi, Bởi, hàng loạt quốc gia Châu Phi nồng nhiệt vổ tay để nghênh đón bà Ngoại trưởng Hoa Kỳ đến thăm. Người ta vui mừng là phải, bởi đã quá lâu dân tình của các xứ sở này đã chán ngán sự làm ăn bê bối , cẩu thả của các nhà đầu tư Trung Cộng, thậm chí người bản xứ Châu Phi còn bị đánh đập hành hung bởi công nhân của quốc gia khổng lồ này.

Điểm đáng chú ý hơn là cuộc viếng thăm của Bà Halliry Clinton đến Aán Độ, ngoài việc ký kết các hợp đồng thương mãi và hạt nhân, có một Hiệp định kỹ thuật vũ khí của Hoa Kỳ bán cho Aán độ sẽ không bị tiết lộ. Đây là một điều đã làm cho Trung Cộng không vui một chút nào, vì từ lâu hai quốc gia có số dân đông nhất thế giới, có cùng biên giới, có hục hặc với nhau về sự lưu vong của Đức Đạt La Đạt Ma mà văn phòng chính là ở Aán Độ, và cả hai quốc gia này đang thi sức chạy đua quân sự trong lãnh vực Hải Quân.

Quan trọng hơn, ngày 22 tháng 7 năm 2009. Ngoại trưởng Hoa Kỳ đến dự Hội Nghị và ký kết Hiệp Ước Bất Tương Xâm với khối Đông Nam A,Ù và chính thức tuyên bố "Tôi muốn gởi một thông điệp rằng Hoa Kỳ đã trở lại Đông Nam Á". Nhưng, chi tiết đáng chú ý hơn trong hội Nghị này, là Bà Halliry Clinton đã gặp riêng nguyên thủ của 4 quốc gia thuộc hạ lưu Sông Cửu Long như: Việt Nam, Thái Lan, Campuchia và Lào, thái độ gặp riêng các nước này nói lên điều gì? Một câu hỏi mà giới phân tích chính trị khu vực Đông Nam Á cần nghĩ tới , nhất là Việt Nam. Bởi, cơ chế phát triển Sông Mê Kông, bao gồm 4 nước nói trên thì có cả Miến Điện và tỉnh Vân Nam của Trung Quốc, nhưng từ lâu Hoa Kỳ biết rõ Trung Cộng đã bất chấp và cố sức khai thác ở phần Thượng nguồn chỉ vì quyền lợi riêng, bỏ mặc sự sống chết của các quốc gia thuộc khu vực Hạ lưu. Nay Ngoại trưởng Hoa Kỳ gặp riêng như một dấu chỉ thầm thì với 4 quốc gia được để ý này, rằng- "Các anh hãy liên minh lại, chuyện gì xảy ra thì có tôi đây", đặc biệt trong 4 nước này thì có Việt Nam sẽ là Chủ tịch khối Đông Nam Á vào năm 2010. Cho nên, muốn thu phục các quốc gia trong vùng thì tốt gì hơn là Hoa Kỳ cần phải quan hệ chặt chẽ với Việt Nam!

Như thế, tổng kết một cách khái quát chung về chính sách đối ngoại của Hoa Kỳ trong nhiệm ký đầu của Tổng Thống Obama, một điểm sáng hiện lên để cho người ta dễ dàng nhận ra, là những chuyến bay quanh của Bà Ngoại trưởng nước Mỹ đã tạo nên một vòng vây nhằm thắt chặt lại, để khống chế sự vùng dậy rồi nhảy vọt của con Sư tử Trung Cộng, mà Việt Nam lại một lần nữa rơi vào tầm ngắm của Hoa Kỳ chọn làm điểm bờ kè để ngăn làn sóng kinh tế của Trung Cộng đang ào ạt đổ vào Đông Nam Á, hay nhấn mạnh một cách thật đậm để người Việt Nam dễ nhớ rằng: Trong thời chiến, Mỹ dùng Việt Nam làm nút chặn làn sóng Đỏ Cộng Sản. Nay trong thời bình, Hoa Kỳ dùng Việt Nam làm con Đê để cản làn sóng Xanh của Trung Cộng. Vậy, một câu hỏi thật lớn sẽ được đặt ra là:

Vốn quốc gia và dân tộc có nghiệp dĩ như thế, thì Lãnh đạo Việt Nam sẽ làm gì???

Câu trả lời thuộc về giới cầm quyền Hà Nội. Nhưng tình hình chính trị Việt Nam đang có những biến động lớn, đã cho phép người ta đi đến một kết luận dễ dàng trong khả quan. Đó là đảng Cộng Sản Việt Nam không còn một con đường nào khác hơn, ngoại trừ một sinh lộ " độc nhất vô nhị" là phải bước qua cánh cửa của Hoa Kỳ đang mở ra. Tại sao? Vì :

- Còn phụ thuộc vào Trung Cộng thì đảng viên có khuynh hướng cầu tiến, cầu danh không thể vươn lên vì những thành phần cố hữu do Bắc Kinh đào tạo, từ đây sinh ra hàng loạt tư tưởng tiêu cực ngầm tạo thành vây cánh, phe phái, và trở thành khuynh hướng "Tự chuyển hóa" hay "Tự diễn biến" mà hiện nay Hà Nội cố sức phục hồi uy tín của đảng trở lại. Nhưng đã muộn, vì điểm hở của đảng không thể tự hàn đóng lại được, đó là sự kiện Hoàng Sa- Trường Sa và vụ Bauxite Tây Nguyên mà gần như Trung Cộng đang nắm chủ quyền. Đây chính là điểm chết của đảng mà thời gian chưa tiên đoán được lúc nào, là nhân dân sẽ động thổ hạ quan tài xuống huyệt, và chôn vùi đảng vĩnh viễn. Vì:

- Các Tôn giáo đã, đang, vàsẽ đấu tranh dưới hình thức cầu nguyện để đòi lại công lý và quyền lợi tự nhiên của giáo hội, hay phong trào dân oan đòi lại quyền tư hữu..vv..Tất cả mọi khó khăn này, giới cầm quyền Hà Nội có thể sử dụng biện pháp mạnh, hay phương cách khéo léo kể cả "ngoại giao" chìm hay nổi , nhằm hạn chế và chấm dứt mọi tình trạng xấu để kéo dài sự tồn tại của chế độ. Nhưng nhất định một điều Đảng CSVN không thể khống chế sự nảy sinh tranh đấu từ thành phần Ngư dân bị thất nghiệp trong tương lai, khi tàu thuyền của họ không thể xa bờ vì lệnh cấm của Trung Cộng, từ đây vì sự sống mà thành phần này sẽ đứng lên và kéo theo thành phần công nhân bị thất nghiệp, bất mãn vì công nhân Trung Cộng ngày một dồn sang, đồng thời tệ nạn xã hội như say sưa rượu chè, tranh giành trai gái, không tôn trọng người bản địa của công nhân Trung Quốc. Tất cả các điểm này nghĩ là nhỏ nhưng tác động đến tính tự tôn dân tộc của lớp trẻ Việt Nam. Đồng thời các tôn giáo, đảng phái, trí thức và mọi thành phần xã hội đều chuyển hướng tập trung vào một mục đích duy nhất là: Bài Trung Giải Cộng bằng những cuộc đấu tranh ôn hòa, khi đó Đảng CSVN chỉ có cách là.. ..tắt thở.. .. Liệu Đảng còn lấy cớ gì để đàn áp khi nhân dân quyết định hành động để: Giữ Nước? Không cần thiết để suy đoán hay cân lường về hậu quả gì sẽ xảy ra với các vị lãnh đạo. Vì 15 vị trong chính trị bộ cũng đã và đang tiên liệu được điều này. Cũng không cần đặt giả sử vì nó sẽ xảy ra trong tương lai gần.. ..và điểm này sẽ đụng chạm mạnh rồi làm tan vở mối quan hệ Trung- Việt. Như thế, sự lo ngại về sức kháng cự của Quân Đội Nhân Dân Việt Nam sẽ như thế nào, nếu có một cuộc chiến không may xảy ra, dù là trên biển hay trên bộ? Vì:

- Duy nhất chỉ có quốc gia Hoa Kỳ là có thể cung cấp và tân trang vũ khí, phương tiện kể cả chiến thuật của chiến tranh hiện đại cho Việt Nam để đối đầu với sức mạnh của Trung Cộng hiện nay, điểm này giới quân sự Hà Nội biết rõ như ban ngày, vì mọi yếu điểm của vũ khí và chiến lược hiện có đều đã bị Trung Cộng biết rõ như lòng bàn tay. Xa hơn, trên đường lối ngoại giao để né tránh được viễn ảnh của một cuộc chiến tranh, cũng như thoát ra được quỷ đạo kiềm chế của Trung Cộng, thì duy nhất là cũng chỉ có Hoa Kỳ mới làm được điều này.

Qua phân tích và đưa ra 3 yếu tố căn bản để tạm thời kết luận rằng. Giới cầm quyền Hà Nội đang thật sự "Bí lối- Bế tắc", hay nói theo cách của người đang học môn phái Thiền thì não bộ của 15 vị trong bộ chính trị đang bị chứng: Tán Loạn Tâm, và đang tự hỏi nhau là làm sao trở về dạng: Nhất Tâm. Chà! Bài toán này xem ra rất khó giải, còn khó hơn là đang chơi bài "Tiến Lên" và phải ngồi "tay cuối", mà trong tay cầm 3 con 2, nhưng các tay trên đều chuẩn bị "tới" bài bằng cách đánh "Xảnh". Ồ..la là.. May quá..khỏi .."thúi hẻo", đang lo "văng tim" ra ngoài thì có cú điện thoại báo là: Thượng Nghị Sĩ Jim Webb đến thăm. Chao ôi! Ngon chi lạ, còn hơn "Mèo mù gặp Cá rán".

Trên truyền thông đã có quá nhiều bình luận và phân tích về chuyến đi của vị Thượng Nghị Sĩ đẹp trai thích ăn nước mắm và đàn bà Việt Nam này, đã hé mở ra một câu hỏi nữa là:

- Liệu tiến trình quan hệ Việt- Mỹ xúc tiến nhanh không, để tránh được hiểm họa có thể là chiến tranh vũ lực..vv..xảy ra từ phía Trung Cộng chủ động?

Tạm thời có thể lý giải rằng, không quá nhanh như một số người Việt Nam phi cộng sản mong muốn. Bởi, lãnh đạo cả hai quốc gia Mỹ-Việt đều muốn thực hiện kế hoạch "từ từ lượm hoa rơi". Vì:

Phía Việt Nam: Bộ 3 tam đầu chế "Mạnh-Triết-Dũng" có thể đều đã bị "sập bẫy" của Trung Cộng. Cho nên, mọi xúc tiến trong ngoại giao với Hoa Kỳ không chỉ trong quá khứ, đặc biệt là hiện tại phải hết sức cẩn thận, khéo léo, kéo dài cho hết thới gian đương nhiệm, sau đó "phủi tay", giao cho người kế nhiệm. Khi đó xem như "huề cả làng", hay nói sát nghĩa hơn là chính họ cũng đang chờ tháng 1 năm 2011 tới mau để đại hội Đảng.

Phía Hoa Kỳ: Chuyện Biển Đông và Hoàng Sa- Trường Sa là tham vọng của họ, hay nói đúng hơn, Hoa Kỳ phải chen chân cho bằng được để vào Việt Nam, trước khi bước trên lộ trình Đông Nam Á mà họ đã vạch ra. Tuy nhiên, bài học chiến tranh Việt Nam trước đây đã dạy cho họ một sự khôn ngoan trong từng bước đi, nhất là đối với giới cầm quyền Hà Nội, điểm then chốt và căn bản để mở toang con đường ở đây, là hệ thống Tình báo của CIA chưa bám sâu, mọc rể thành Chân Rết trong giới quân sự Việt Nam, vì thế "dục tốc bất đạt". Bởi, xin bạn đọc cũng nên nhớ cho là từ năm 2000 trở lại đây, số lần gặp gở chính thức hay bán công khai của giới quân sự thuộc 2 quốc gia nhiều hơn, so các cuộc thăm viếng của nguyên thủ hay quốc hội hành pháp.

Ôi! Mọi sự còn dài và hấp dẫn, hồi sau sẽ rõ!

Để kết thúc bài báo này. Xin làm vui lòng bạn đọc bằng một câu chuyện dưới đây về cuộc hội kiến giữa TNS Jim Webb và các lãnh đạo Việt Nam như sau:

Tại Phủ Thủ Tướng, cả 3 ông Nguyễn Tấn Dũng- Nguyễn Minh Triết và Jim Webb đang trò chuyện thân mật. Bổng nhiên, ông Triết lấy cái rờ -mụt -cần -trâu bấm Tivi lên, đúng vào lúc hãng Truyền hình VTV1 đang phát đoạn phim 4 Nhà đấu tranh dân chủ đang nhận tội. Thấy vậy:

Jim Webb: Thủ tục pháp lý của các anh bây giờ nhanh thật, nhưng sao hôm nay các anh này lại có mặt trên Tivi?

Ông Triết : Quý Quốc phải hiểu ý chúng tôi là gì chứ! Nghĩa là chúng tôi sẵn sàng làm bạn thân với quý quốc, nhưng đừng bao giờ đi sâu vào chuyện nhà của chúng tôi.

Jim Webb:Không bao giờ! Đó là chuyện của quý quốc, chỉ cần chúng ta là bạn.

Ông Dũng: Vậy thì hay quá! Mời anh Jim uống trà Móc Câu..à quên ..trà Móc ..Họng.

Jim Webb: Ngon thật! Lúc nào hai anh qua Mỹ, tôi sẽ mời các anh uống Bẹp..Xì..

Ông Triết: Không phải! It is Pepsi . No..No Bẹp..xì. Anh nói tiếng Anh sai rồi.

Jim Webb: Oh! Your English is very..Queọ..

Ông Dũng: Xin anh Jim nhớ cho. Tôi và anh Triết rất thích ăn Cà Rốt của Hoa Kỳ.

Ông Triết: Vâng, anh Jim cũng nhớ cho là cả hai chúng tôi không thích Cái Gậy.

Jim Webb: Tôi hiểu. Tôi sẽ chuyển lời của các Ngài đến Đại Ca: ÔLALA của tôi.

Vâng! Câu chuyện trên chỉ là "Phịa" thôi. Nhưng tiên đoán về đường hướng của 2 quốc gia Mỹ-Việt sẽ là như thế! Vậy, Hoa Kỳ sẽ giúp ích gì cho Việt Nam trong tương lai? Tầm quan trọng như thế nào? Và sự có mặt của Hoa Kỳ sẽ lợi hay hại cho công cuộc đấu tranh dân chủ hóa Việt Nam. Tất cả phần nhận định này sẽ được lên khuôn trong số Báo kỳ tới. Cũng cùng một Tác giả dưới tựa đề: "MỸ LÀ KẺ PHẢN BỘI. NHƯNG HÀ NỘI PHẢI CẦN TÊN PHẢN BỘI NÀY". Trân trọng mời đọc giả tiếp tục theo dõi, và thân ái kính chào quý vị.

NGUYỄN DUY THÀNH




Dùng tiền dân củng cố đảng
Thursday, August 27, 2009

Ngô Nhân Dụng

Marx và Engels đã lên án đồng tiền, coi đó chỉ là một khí cụ để giai cấp thống trị tư bản bóc lột giai cấp vô sản bị trị. Cho đến thập niên 1970, nhiều người cộng sản ở Âu Châu vẫn còn nuôi giấc mộng loài người sẽ tiến tới một xã hội không cần đến tiền tệ. Khi đó, mọi người đều làm việc cho guồng máy sản xuất chung mà không cần lãnh lương. Mỗi khi ai có nhu cầu nào thì cứ việc tới các cửa hàng chung, lấy về nhà sử dụng (Un Monde sans Argent: Le Communisme; Paris, 1975).

Các đảng Cộng Sản Trung Quốc và Việt Nam hiện nay trên lý thuyết vẫn theo chủ nghĩa Marx-Engels, nhưng họ học ngược lý thuyết của hai ông thầy. Bài học mà hai nhà tiên tri này dạy cho họ là: Ðồng tiền là một khí cụ để giai cấp thống trị bóc lột đám dân bị trị. Họ áp dụng ngay phương pháp này, để củng cố quyền lực và quyền lợi của quý ngài lãnh tụ đảng đang ngồi giữ các chức vụ trong guồng máy hành chánh và kinh tế.

Năm ngoái khi kinh tế thế giới rơi vào cơn khủng hoảng, chính phủ Bắc Kinh đã dùng 4,000 tỷ nhân dân tệ (khoảng 585 tỷ Mỹ kim, bằng 14% tổng sản lượng nội địa năm đó) gọi là để kích thích nhu cầu trong nền kinh tế, cũng giống như các kế hoạch kích thích ở các nước Âu Mỹ. Chương trình ở Trung Quốc bắt đầu từ Tháng Mười Một, năm 2008, đến nay đã đưa tới một hậu quả là nó làm trì hoãn việc cải tổ cơ cấu nền kinh tế, có khi còn quay chiều đi ngược lại. Vì số tiền trên được dùng nuôi nấng các doanh nghiệp nhà nuớc, tiêu tiền vào những việc phí phạm trong khi chèn ép các xí nghiệp tư nhân cho họ bị khó khăn hơn. Ở Trung Quốc thế nào thì Việt Nam chắc cũng không khác, vì ít khi thấy Hà Nội có sáng kiến nào khác với đường lối của Bắc Kinh. Chính các chuyên gia kinh tế ở Trung Quốc đã nêu lên nhưng hậu quả trên, chứ không phải do “các thế lực thù nghịch” nào cả.

Giáo Sư Vương Nhất Giang (Wang Yijiang) thuộc Viện Ðại Học Thương Mại Trường Giang (Cheung Kong), Bắc Kinh, nói rằng “Chương trình kích thích kinh tế đã khiến cho cơ cấu kinh tế ở Trung Quốc càng mất cân bằng hơn.” Cảnh mất cân bằng trầm trọng hơn là số tiền kích thích được dồn cho các doanh nghiệp nhà nước, còn lãnh vực tư nhân bị bỏ rơi. Sau 30 năm cải cách kinh tế, đây là lần đầu tiên tỷ lệ hoạt động trong lãnh vực tư doanh giảm xuống thay vì tăng lên. Mà chính các xí nghiệp tư nhân cung cấp ba phần tư số công việc làm cho giới lao động Trung Quốc.

Ở các nước theo kinh tế thị trường, các ngân hàng chỉ cho vay khi thấy xí nghiệp xin vay có lời và dự án sử dụng tiền vay có triển vọng sinh lợi. Ở Trung Quốc thì ngược lại. Trong sáu tháng đầu năm 2009, các ngân hàng Trung Quốc đã đem một số tiền khổng lồ cho các xí nghiệp vay qua các món nợ mới: 7370 tỷ nhân dân tệ, gấp ba lần số nợ mới trong nửa đầu năm 2008, vượt cao hơn mục tiêu của cả năm. Ngân hàng NBP Paribas tính số nợ mới này lớn bằng 45% tổng sản lượng nội địa và nhận xét chưa có một hệ thống ngân hàng nước nào đã bơm nhiều tiền vào nền kinh tế như vậy.

Theo Royal Bank of Scotland thì các xí nghiệp vay được tiền rồi không dùng hết, đã đem 20% mua cổ phiếu và 30% dùng vào việc mua hoặc xây dựng nhà cửa mới, và các vụ đầu tư không sản xuất. Hai thị trường cổ phần và thị trường địa ốc lên cơn sốt báo động chính quyền Bắc Kinh, họ phải ra lệnh các ngân hàng “tốp” lại. Nhưng các quan chức lãnh đạo từ xí nghiệp đến ngân hàng đều đã có dịp bỏ túi rồi. Từ Tháng Mười Một năm ngoái đến đầu Tháng Bảy, giá chứng khoán đã tăng 64% trước khi tụt xuống 14% trong ba tuần lễ đầu Tháng Tám sau khi nghe tin lệnh ngưng cho vay.

Khi ngân hàng của đảng đem tiền cho các doanh nghiệp nhà nước do đảng kiểm soát, không những khiến cho các xí nghiệp tư nhân không thể cạnh tranh với xí nghiệp nhà nước; mà còn giúp các cán bộ có dịp tấn công bỏ tiền ra mua các xí nghiệp tư bị yếu để đưa chúng vào trong vòng kiềm tỏa của họ. Một vụ “tấn công” đang được cả nước Trung Hoa và giới kinh doanh nước ngoài chú ý là công ty Sắt Thép của tỉnh Sơn Ðông đang hiến giá mua công ty sắt thép tư Rizhao (Nhật Chiếu), đẩy người làm chủ nhiều cổ phần nhất của công ty tư này xuống hàng cổ đông thứ yếu.

Năm ngoái công ty Rizhao được ước tính trị giá 30 tỷ nguyên. Trong 6 tháng đầu năm nay Rizhao khai có lời 1.8 tỷ nguyên trong khi Sơn Ðông khai lỗ 1.3 tỷ. Nhưng nay Sơn Ðông đang đề nghị trả 16 tỷ nguyên để làm chủ 2 phần ba cổ phần trong Rizhao, phần còn lại để cho ông Ðỗ Song Hoa là chủ nhân đa số cũ, là người đã từng được xếp hạng giầu thứ nhì ở Trung Quốc. Ông Hoa đã tính kế “thoát xác” bằng cách chia một nửa quyền sở hữu cho một công ty ở Hồng Kông, do một thân nhân của ông Hồ Cẩm Ðào làm chủ; nhưng việc không xong.

Nếu cuộc tấn công này thành công, nội trong tuần tới sẽ biết, thì ông Ðỗ Song Hoa (Du ShuangHua) vẫn có thể coi là may mắn. Vì năm ngoái, người được mô tả là giầu nhất Trung Quốc đã biến mất một cách bí mật khiến các cổ phiếu của công ty Gome trên thị trường Hồng Kông phải ngưng mua bán, trước khi có tin của cảnh sát nói ông ta bị bắt về tội gian lận chứng khoán. Chủ nhân công ty Gome về điện khí và khí cụ điện tử là Hoàng Quang Dục (Huang GuangYu) có tội lớn nhất là đã làm ăn khá giả ngoài vòng kiểm soát của đảng Cộng Sản Trung Quốc.

Hiện tượng các doanh nghiệp nhà nước lấn bước và mua chiếm các xí nghiệp tư nhân được báo chí Trung Quốc gọi là “quốc tiến dân thoái,” (guo jin min tui). Chính phủ Bắc Kinh vẫn nói họ không hề có một chính sách bành trướng lãnh việc quốc doanh để lấn áp lãnh vực tư doanh. Nhưng nhân cơ hội kinh tế thế giới khủng hoảng và dùng các món tiền “kích thích” của nhà nước cộng sản, các xí nghiệp quốc doanh đang lấn chiếm quay ngược kim đồng hồ của chương trình tư nhân hóa đã thi hành từ thời Ðặng Tiểu Bình. Với số tiền khổng lồ mà các ngân hàng của đảng có thể đưa cho các xí nghiệp của đảng vay, các cán bộ lãnh đạo doanh nghiệp nhà nuớc được cơ hội “vùng lên.” Những nhà tư doanh, là “lực lượng sản xuất tiên tiến” theo lối nói của đảng Cộng Sản, đã được mời gia nhập hàng ngũ đảng viên sau khi họ sửa cương lĩnh; nhưng vẫn chưa làm hài lòng giai cấp thống trị. Vì đại đa số các cán bộ quản lý các doanh nghiệp nhà nuớc nằm trong nhưng “đại gia đình” của các lãnh tụ, họ chia nhau địa vị trong các xí nghiệp công lớn. Và họ biết chắc là họ không thể cạnh tranh với các xí nghiệp tư trên một sân banh bằng phẳng, dù các chủ nhân xí nghiệp tư đó có gia nhập đảng cộng sản cũng chẳng có lợi gì cho họ. Cho nên, nếu có dịp là họ dùng tiền của nhà nước, dùng quyền hành nhà nước trao cho, để làm nghiêng sân chơi về phía có lợi cho họ! Chương trình kích thích kinh tế là một cơ hội bằng vàng để “quốc tiến dân thoái.”

Nếu đảng Cộng Sản Trung Quốc tiếp tục con đường này, nền kinh tế cả nước sẽ bị níu kéo trở lại tình trạng kém hiệu năng; vì trong 30 năm qua các xí nghiệp tư là khu vực hoạt động mạnh nhất, tạo nên nhiều công việc làm cho dân nhất.

Một chuyên gia kinh tế cao cấp trong chính quyền Bắc Kinh cũng lên tiếng cảnh cáo việc sử dụng tiền kích thích kinh tế không đúng. Ông Dư Vĩnh Ðịnh (Yu YongDing), từng làm trong Ủy Ban Tiền Tệ của Ngân Hàng Nhân Dân (tức ngân hàng trung ương Trung Quốc) viết trên nhật báo Financial Times trong tuần này, báo động rằng chương trình kích thích kinh tế đang kéo dài tình trạng thiếu cân bằng trong cơ cấu kinh tế quốc gia. Sự phát triển trong các năm qua dựa quá nhiều trên số gia tăng đầu tư vào cơ sở sản xuất tạo nên cảnh dư thừa không dùng tới, nay chuyển sang hạ tầng cơ sở mà vẫn không được đưa vào lãnh vực tiêu thụ. Có 89% số tiền kích thích đem dùng trong các dự án hạ tầng cơ sở (xa lộ, thiết lộ, phi trường) mà chỉ có 8% được dùng kích thích tiêu thụ. Trong khi đó, số tiêu thụ ở Trung Quốc đã quá thấp so với các hoạt động kinh tế khác. Người dân tiêu thụ bị hy sinh cho các doanh nghiệp nhà nước dùng tiền đi vay vào các dự án không chắc có lời, mà không biết trong tương lai có thể trả nợ được hay không.

Ông Dư Vĩnh Ðịnh viết, “Tiền kích thích đã làm cho tình trạng dư thừa khả năng sản xuất đã nghiêm trọng càng trầm trọng hơn, trong khi tiền đem cho lại được dùng để thổi cho quả bong bóng chứng khoán phồng lên nguy hiểm.” Ông cho biết số tiền đầu tư vào cơ sở và thiết bị đã tăng 36% so với năm ngoái, và đưa tỷ lệ của hoạt động đầu tư lên 50% tổng số GDP. Trong khi đó, người dân Trung Hoa tạo ra được 100 đồng của cải thì chỉ được tiêu thụ 35 đồng, tỷ lệ thấp nhất trong số các nền kinh tế lớn, so với ở Mỹ là 70 đồng hay ở Ðức là 60 đồng.

Ở nước Mỹ, khi chính quyền Obama đưa ra chương trình kích thích kinh tế gần 800 tỷ Mỹ kim, nhiều đại biểu Quốc Hội đối lập đã chỉ trích rằng nhiều món tiền trong số đó được đem vào những hoạt động kích thích dân tiêu thụ mà chỉ nhắm thực hiện nhưng chính sách của đảng Dân Chủ, thí dụ như nghiên cứu nguồn năng lượng mới và bảo vệ môi trường. Nhưng có một chính phủ Mỹ nào dám dùng tiền của dân đóng thuế để kích thích riêng cho các cán bộ kinh tế của mình có thể làm giầu thêm. Vì một nước có báo chí tự do và Quốc Hội độc lập không cho phép chính quyền làm như vậy.

Ở Trung Quốc thì rõ ràng nhưng số tiền do chính phủ đem kích thích kinh tế chỉ nhắm làm giầu cho các cán bộ quốc doanh. Ở Trung Quốc không ai đặt câu hỏi tại sao lại dùng tiền đóng thuế của dân như vậy. Vì không ai dám nói đó là tiền của dân. Nhiều người nghĩ đó là tiền của đảng Cộng Sản, họ muốn làm gì thì làm! Phải có các nhà kinh tế phân tích cho người dân thấy tiền đóng thuế của họ được đem dùng cho ai hưởng!

Ðảng Cộng Sản Trung Quốc đã làm đúng việc mà Marx và Engels kết tội giai cấp tư bản khi xưa. Là dùng tiền bóc lột của dân lao động để củng cố địa vị và quyền lợi giai cấp thống trị! Cộng Sản Việt Nam cũng đang theo từng bước chính sách của đảng đàn anh, nhưng chưa thấy trong nước có tờ báo nào dám nói lên nhưng lời cảnh cáo như các ông Dư Vĩnh Ðịnh và Vương Nhất Giang đã làm! Nếu Marx và Engels sống trong thời này chắc hẳn họ phải viết một bộ sách “Tư Bản Nhà Nước Ðộc Quyền” để hô hào người dân lao động đứng lên làm cách mạng!




tải về 165.35 Kb.

Chia sẻ với bạn bè của bạn:
  1   2   3   4   5




Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©tieuluan.info 2022
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương