Chúng ta đà MỘt thời có nhau



tải về 2.51 Mb.
trang1/4
Chuyển đổi dữ liệu05.12.2017
Kích2.51 Mb.
#3938
  1   2   3   4

CHÚNG TA ĐÃ MỘT THỜI CÓ NHAU
Ta đã có bốn năm để ở cùng,

Và ly tán bốn mươi năm mịt mùng.


***

Nhớ bạn Sư Phạm và Văn Khoa,

Một thời quanh ta tình nở hoa,

Những hồn tinh khôi như giấy trắng,

Những lòng thênh thang tràn ngập nắng.
Ta ôm chầm những tri thức vĩ đại,

Ta mê đắm những cuộc tình ngây dại,

Ta ngây thơ mơ ngày mới huy hoàng,

Ta hoang tưởng gánh phận mình trên vai.


***

Bị vây khổn giữa bốn bề ma quỷ,

Ta khư khư giữ hồn đừng phân hủy,

Những cứ mãi kéo về cơn mộng dữ,

Thấy bóng ai vàng vọt giữa tà huy.
Mưa cường toan xói lở mọi đền thiêng,

Ta cam đành thui thủi những góc riêng,

Gió độc dược lồng lộng truông ưu phiền,

Phập phồng nghe man rợ tiếng cồng chiêng!


***

Chúng ta từng sống đời chung,

Đã từng chia sẻ nỗi mừng niềm đau,

Một thời ta đã có nhau,

Tuổi đôi mươi thắm những màu thanh tân,

Nay trời đã chớm thu phân,

Bốn mươi năm cũ cái tình còn đây.
(8-1-2016)


NGÀY ĐÃ XƯA, TÌNH ĐÃ CŨ
Những tưởng ra đi là biền biệt,

Một ngày anh về thật bỗng nhiên,

Gặp lại khi đời đã rất riêng,

Tình cũ lạnh như ngày mất nhiệt.


Nhớ không, những ngày còn thấy nhau,

Ai biết ngày vui sẽ qua mau?

Chia tay không kịp lời từ biệt,

Lặng lẽ tình ta buồn phai màu.


Anh đi một ngày tháng tư hanh,

Mộng đời đã vội buông màn nhanh,

Tôi bặt in anh từ dạo ấy,

Buồn vương khói trắng trên tóc xanh.


Tình cũ nhạt nhòa bóng mây tan,

Đời chia hai ngả, dọc và ngang,

Dẫu tình đã cũ, mong gặp lại,

Thôi anh đi nhé, chúc bình an!


(19-1-2016)

(Ảnh mượn trên Internet)




XE NGÃ ĐƯỜNG THƠ LÚC TINH MƠ
Qua cầu Trường Tiền lúc tinh mơ,

Bị xe đâm hậu ngã chỏng chơ,

Nàng thơ thỏ thẻ lời an ủi:

“Mơ tiếp đi anh, em đang chờ!”


Đổ dốc Bến Ngự, xe tăng tốc,

Trượt bánh đường ray lăn lông lốc,

Nàng thơ đỡ dậy, tát yêu má:

“Sáng nay thơ nhạt như nước ốc!”


Hai lần ngã xe giữa đường thơ,

Đầu óc chằng chịt nhện giăng tơ,

Thân không sây sát, hồn chưa nát,

Nàng thơ còn đó đẹp như mơ.


(22-1-2016)

(Ảnh mượn trên Internet)




NGÃ ĐẠN
Anh đã từng mơ cuộc đổi đời,

Thơ anh dào dạt sóng trùng khơi,

Vang động cả mấy tầng núi cả,

Thế cuộc với anh là trò chơi.


Một thuở anh mơ xóa hết đêm,

Xót thương thân phận “mẹ và em”,

Trường ca anh kêu đòi ánh sáng,

Thiên đàng anh vẽ để nhử thèm.


Một thuở anh mơ cuộc đổi đời,

Nay đời đã đổi, anh im hơi,

Cuộn mình ôm một trời ngã đạn,

Thế cuộc không hề là cuộc chơi.


Hãy trở lại nơi anh thuộc về,

Tĩnh tâm sám hối chuộc u mê,

Để khỏi nhìn nhau trong ngượng nghịu,

Để chặng cuối đời bớt lê thê!


(24-1-2016)

(Ảnh mượn trên Internet)




KẸT XE
Tôi vô tình kẹt giữa đám đông,

Hoảng hồn khi trời sắp trở giông,

Vô vọng tìm đường thoát bế tắc,

Mạch đời ngưng chảy thán khí xông.


Đường không đủ rộng để chứa người,

Người không đủ vui để hát cười,

Lòng người lòng xe đang bức bối,

Dưỡng khí còn đâu để đời tươi.


Hãy cứ ra đường để chôn chân,

Một tấc đời ngắn mất mấy phân,

Nín thở nhắm mắt rèn chữ nhẫn,

Mặc có hay không lối thoát thân.


(30-1-2016)

(Ảnh mượn trên Internet)


c:\users\vinh ba\downloads\ket xa.jpg


NGHE CÔ HÀNG XÓM HÁT ĐÊM THANH
Karaoke nhà hàng xóm,

Một rừng âm thanh cơn điên loạn,

Tiếng hát liêu trai nghe ai oán,

Tiếng tru động đực loài mèo hoang.


Âm thanh dội ngực xông lên não,

Không gian ngập lụt tiếng ca nhão,

Hồn tôi đờ đẫn thân tê liệt,

Bốn bề tiếng động trốn nơi nao!


Cô hàng xóm ơi, xin đoái thương,

Mở lòng từ bi giảm âm lượng,

Dây thần kinh tôi căng tới ngưỡng!

“Có nhà thương điên ở trên nương!”


***

Khoảng trống tâm hồn sâu như hố,

Lấp cho đầy bằng âm thanh cuồng nộ,

Thế kỷ này vẫn chờ nghe dấu lặng,

Tiếng bi thương hòa lẫn tiếng nam mô.
(1-2-2016)

(Ảnh mượn trên Internet)



XUÂN CẬN KỀ MÀ TRỜI VẪN LẠNH
Những mùa xuân qua, đời trôi sông,

Bao nhiêu năm gọi là đáng sống?

Mây đen che mờ trời không thắm,

Thân phàm vạ vật, hồn rỗng không.


Những mùa xuân qua, màu đời phai,

Nhân quần gánh phận nặng đôi vai,

Bao nhiêu năm gọi là đáng sống?

Ai đang ôm mảnh đời vỡ hai?


Tôi cầm hơi bằng niềm vui ảo,

Anh an phận làm loài thân thảo,

Uốn mình theo mọi chiều giông bão,

Gặp nhau ta nén một câu chào.


Anh nhìn lại đời, đời xanh rêu, (*)

Tôi nhìn lại đời nén tiếng kêu,

“Đoạn trường vô thanh”, không vô ảnh, (*)

Thật như mặt trời giữa chợ bêu.


* * *

Xuân ngấp nghé mà đông chưa chịu đi,

Chiếm đất trời chặn hết nguồn thanh khí,

Hoa run rẩy trong gió chiều tê buốt,

Tôi run rẩy giữa mưa phùn ướt mi.
(5-2-2016)

--------------------------------

(*) mượn ý lời ca của Trịnh Công Sơn: “Nhìn lại mình đời đã xanh rêu.”

(**) nhan đề thi phẩm của Phạm Thiên Thư

(Ảnh mượn trên Internet)

MƯA ĐÊM THÁNG CHẠP
Mất ngủ nằm nghe mưa nửa đêm,

Mưa gõ nhịp đều, đêm dài thêm,

Luyến tiếc chi nỗi niềm tháng Chạp,

Không nghe Xuân đã tới bên thềm?


Mất ngủ nằm nghe “Mưa Nửa Đêm,” (*)

Tiếc đời Trúc Phương không dài thêm,

Nơi chỗ anh nằm mồ đã chạp,

Thiên đường anh đã bước đến thềm?


Nghe boléro lúc nửa đêm,

Mưa đêm chồng chất lạnh dày thêm,

Hình như trời chướng cuối tháng Chạp,

Không muốn cho Xuân bước tới thềm?


***

Tôi trở dậy rót ly rượu mạnh,

Mong vị cay nồng xua cơn lạnh,

Mưa đêm tháng Chạp nỉ non,

Dùng dằng năm cũ, Xuân còn rất xa?
7-2-2016 (29 tháng Chạp)

--------------------------------

(*) “Mưa Nửa Đêm”, bài hát của nhạc sỹ Trúc Phương.

(Ảnh mượn trên Internet)




BÀI THƠ DANG DỞ TÔI NÍN THỞ
Mưa phùn đọng bụi trên tóc ai,

Má ai phơn phớt màu hồng phai,

Một ngày mùa xuân năm xưa ấy,

Mắt ai nhìn xao xuyến lòng trai.


***

Sương mai đã điểm trắng tóc ai,

Má hồng năm xưa màu đã phai,

Một chiều mùa đông ngày tái ngộ,

Sau mấy mươi năm đời an bài.
Ta gặp lại nhau trong ngỡ ngàng,

Đời không đi xuôi, đời rẽ ngang,

Một chiều cuối thu năm xưa ấy,

Vắng bước chân ai, lá rụng vàng.


***

Có một mùa hè, em biết không,

Không lâu sau ngày em qua sông,

Phượng sớm rụng bông, ve bặt tiếng,

Cứ đến giữa chiều trời trở giông.
Rồi ôm tim mình anh chạy rông,

Và dõi mắt về bên kia sông,

Em khóc hả em, anh xin lỗi!


(9-2-2016)

(ảnh mượn trên Internet)




CHUYỆN XA HÓA GẦN, NHỜ TÉ HAI LẦN
Ti vi phòng dưới chiếu phim Hàn,

Tôi vội phóng mình xuống cầu thang,

Té đập đầu vô nồi cơm nhão,

Chao ôi, mọi ký ức tiêu tan!


Trượt té trên sàn nhà mới lau,

Va đầu xô nước, não động đau,

Kỳ diệu thay, ký ức về lại!

Nhớ chuyện tình xa thời non dại.


***

Tôi nhớ một quãng đường rất vắng,

Hai người đi giữa một chiều nhạt nắng,

Một giã từ xanh xao, tình đang bệnh,

Ráng chiều đỏ mà tình ta không thắm.
***

Nơi phương xa em hãy té hai lần,

Để chuyện xưa tưởng xa mà hóa gần,

Em sẽ nhớ một quãng đường rất vắng,

Có hai người tiễn đưa tình phai nắng.
(15-2-2016)


CẢM ƠN TẤT CẢ CÁC BẠN!
Lại thêm một chu kỳ mười hai tháng,

Tuổi chồng thêm cho hai vai cáng đáng,

Cây tre già đã cao thêm một gióng,

Lá đã thưa không đủ để đổ bóng.


***

Tôi trườn qua một ấu thời mịt mù,

Lăn trên đường một niên thiếu hoang vu,

Thao thức ngày đêm một thời mới lớn,

Có nghĩa chăng một sinh tồn phù du?
***

Nhưng quanh tôi đông những người thiện ý,

Tình mênh mông vượt hết những đại ngàn,

Mừng tuổi tôi từ mọi đường thiên lý,

Vậy sá gì bước chân lạnh thời gian?
(18-2-2016)


NHÌN TRĂNG NGUYÊN TIÊU NHỚ HÀN MẶC TỬ
Hồn trăng đã về anh Trí ơi, (*)

Nơi Quy Hòa ấy anh đang chơi?

Đất Thần Kinh nhớ người thơ cũ,

Hàng cau thôn Vỹ đứng im hơi.


Ghềnh Ráng đêm nay trăng có sáng?

Nơi anh nằm trăng có trào lênh láng?

Sóng vỗ ghềnh ru hồn non yểu,

Phi lao reo buồn tiếng thở than.


Giấy im lìm bên nghiên mực lạnh,

Hứng trăng đêm trời quang mây tạnh,

Ngoài song một tiếng cú cô quạnh,

Nỗi ám ảnh trăng xé lòng anh.


Nỗi ám ảnh thơ cháy hồn tôi,

Trăng Nguyên Tiêu giữa trời đang trôi,

Tôi cúi đầu bên cốc rượu nhạt,

Đêm nay nhớ anh mình tôi thôi.


***

“Dòng nước buồn thiu hoa bắp lay,” (**)

“Những cành nhãn muộn cánh dơi lay,” (***)

Hai chàng thi sỹ thơ tươm máu,

Thấm vào lòng tôi cơn đắm say.
(21-2-2016)

(ảnh mượn trên Internet)

--------------

(*) Xin tiền bối lượng thứ cho sự bất kính này! Nguyễn Trọng Trí là tên của Hàn Mặc Tử.

(**) trong bài “Đây Thôn Vỹ Dạ” của Hàn Mặc Tử

(***) trong bài “Làng Em” của Bích Khê


không có văn bản thay thế tự động nào.
BOLÉRO CHỢ NỌ (*)
Nghe Lệ Quyên hát boléro,

Nhớ anh xẩm mù chợ Dương Nỗ,

Chiếc mũ rách và guitar gỗ,

Lời ca thê thiết cổ họng khô.


Người nhạc sĩ viết lời chân thành,

Lay động tim người, cảm xúc lành,

Người ca mù hát lời kiếm sống,

Mắt vô hồn lệ nuốt vào trong.


Manh chiếu rách Bến Xe Miền Đông,

Nhạc sỹ tạ từ đời bão giông,

Người ca mù buông đàn thờ thẫn,

Ngồi im như tượng, mắt đứng tròng.


***

Boléro của một thời quá vãng,

Không viết ra theo đơn đặt hàng,

Người nghệ sỹ không hề làm dáng,

Tặng cho đời những câu hát vàng.
(3-3-2016)

---------------------------------

(*) tên khác của Chợ Dương Nỗ, cách Huế khoảng 7 km về hướng Thuận An

(Ảnh mượn trên Internet)


c:\users\vinh ba\downloads\bolero.jpg
TA HÃY CÙNG SAY ĐỂ QUÊN SỢ
Khi sợ đã thành món nợ chung thân,

Đè lên đời như núi nặng ngàn cân,

Như Kim Cô thành vật bất ly thân,

Sống với sợ nay đã thành định phận.


Sợ phải nghe những “bài ca man rợ”, (*)

Sợ vô minh đang che kín bầu trời,

Sợ xảo ngôn đã leo thấu Ngôi Lời,

Những quái thai thời đại nhe răng cười!


Tay anh run còn lòng tôi phập phồng,

Sợ chất cao đã đếm được mấy chồng,

Hãy sợ cùng nhau cho có bạn,

Dưới chỗ ta ngồi là hầm chông.


Hết sợ chưa? Mời anh nâng cốc,

Cứ mặc cuộc đời đang tuột dốc,

Cứ mặc ma xó đang trừng mắt,

Chằm chằm nhìn ta từ mọi góc.


Nâng cốc lên ta hãy cùng uống tiếp,

Cứ làm ngơ những tiếng cồng uy hiếp,

Hãy thức chờ một ánh sáng ban mai,

Xua được chăng một nỗi sợ truyền kiếp?


Cây vô minh vẫn không ngừng truyền giống,

Nở ác hoa xú khí ngập thinh không,

Anh nghĩ xem đời ta rất quái lạ:

Sống để sợ và cũng sợ để sống!


(5-3-2016)

-----------------------------------------

(*) Mượn nhan đề bài thơ “Bài Ca Man Rợ” của cố thi sỹ Đinh Hùng

Mượn tranh vẽ của họa sỹ Pháp Paul Gavarny (1804–1866)



c:\users\vinh ba\downloads\say và so.jpg

XUÂN DU PHƯƠNG THẢO ĐỊA”


Mùa xuân đi chơi miền cỏ thơm,

Túi thơ, bầu rượu với mo cơm,

Phơi phới lòng trai ngày xuân mới,

Tìm hứng cho thơ khi hoa đơm.


Thảo nguyên giờ đây sao khác xưa?

Giữa nền cỏ úa hoa lưa thưa,

Hương cỏ ngày nao đà tuyệt tích,

Thoang thoảng mùi khai khi gió đưa!


Tiết xuân mà ban mai không hồng,

Thần trí quay quắt cơn lên đồng,

Nguồn thơ chưa khơi lòng khô hạn,

Về thôi,


Cơm đã thiu, rượu đã hết nồng!
(13-3-2016)


MIẾU ĐÃ ĐỔ VÀ SAO ĐÃ RƠI
“Khi miếu đường kia phá bỏ rồi
Ta đi tìm những hướng sao rơi” (*)
***

Anh đã hội cùng đám sao rơi,

Những tinh cầu lạnh vỡ tả tơi,

Bỏ lại đằng sau đời kiêu bạc,

Tới cõi âm u nơi góc trời.
Bước chân trần thế còn lưu dấu,

Đi lạc về nơi vũng lầy sâu,

Có khi nào tiếc đường đã bước,

Anh ngồi khóc hết những đêm thâu?


Sau lưng anh một miếu đường đổ nát,

Tượng thánh cúi đầu thôi ca hát,

Im lìm một phế tích trơ trọi,

Nơi đồng hoang sau mùa thất bát.


Nghĩa trang chân trời không hương khói,

Không ánh lửa tàn nào le lói,

Còn ai nhớ đến kẻ lạc loài,

Và xót thương cho hồn đang đói?


***

Miếu đường đã đổ, sao đã rụng,

Đêm qua dường như mặt đất rung?
(15-3-2016)

-------------------------------

(*) Hai câu mở đầu bài “Những Hướng Sao Rơi” trong tập “Mê Hồn Ca”, thơ Đinh Hùng, Văn Uyển ấn hành, Saigon, 1968

(Ảnh mượn trên Internet)



ĐẠP XE QUA ĐỒNG VẮNG
Sáng sớm đạp xe đường mới mở,

Hai bên đồng không mông quạnh thôi,

Đêm vẫn chưa nguôi lòng nức nở,

Ngày chờ đâu đó dưới chân trời.


Đường cứ trôi lui dưới bánh lăn,

Trời không sáng nổi vì sương giăng,

Giật mình, bóng ai giương cờ trắng,

Hóa ra bù nhìn giữa ruộng xanh.


Gần sáng mà sao ếch nhái kêu?

Không phải:

Một đám văn nhân nằm ngã rạp,

Thấy tôi đi ngang đồng thanh ngáp,

Tôi thả ghi-đông chắp tay vái:

“Hậu bối vô can, xin đừng trêu!”


Đường trườn lui dưới bánh quay mau,

Sau lưng tôi một mặt trời đỏ máu,

Ngày mai tôi đi đường khác vậy,

Sợ nắng xuyên người đâm tim đau.


Sợ phải bốn bề sương trắng vây,

Sợ tiếng ngáp vang như sấm dậy,

Sợ tay ai vẫy cờ trắng phau.

Đạp nhanh, đạp nhanh, về cho mau!


(17-3-2016)

(Đường Tố Hữu, ảnh chụp sáng 17-3-2016)


c:\users\vinh ba\downloads\dap xe.jpg
LẬP DỊ

(Thơ trên đường thênh thang tám thước)


Tôi đứng riêng ra để khác người,

Vì người thời nay nhiều như rươi,

Quả tình tôi giống một đười ươi,

Lúc buồn nhe răng trông như cười!


Trời mọc phương đông, vọng phương đoài,

Tội nghiệp cho tôi kẻ lạc loài,

Khắc dấu tên mình trên củ khoai,

Đóng lên một chứng từ giả mạo,

Lâu ngày khoai lẫn giấy đều hoai.
Tôi xin về lại với loài người,

Vì thiếu nhân quần đời không tươi,

Nhưng người cau mặt chẳng mỉm cười,

Tôi đành che mặt dấu hổ ngươi.


Tuyệt vọng tôi lao đầu vào gối,

(Để chẳng bao giờ phải hấp hối!),

Ngoài kia trời đang mưa như xối,

Cuốn dấu chân tôi về biển trôi.


(19-3-2016)

(Ảnh từ Internet)



MỘT ĐÊM TÔI ĐI BẮT BÒ LẠC (*)
Thấy gái một mình trên đường vắng,

Tôi vội bước theo rồi đằng hắng:

“Thân gái đường khuya tội em chưa,

“Nhà em ở đâu để anh đưa?


“Em ạ, nhà em hẳn còn xa,

“Thời này bất an đường lắm ma,

(Gái vẫn nghiêm trang nhìn thẳng bước),

“Không sao, đã có đủ đôi ta.


“Nỗi niềm chi mà trông em sầu bi,

“Em đang về sau một cuộc chia ly?

“Em ạ, anh đây cũng buồn lắm,

“Có hai người đêm sẽ là rất thắm.”


Với sang định nắm bàn tay ngà,

Gái đứng khựng lại, tôi lỡ đà,

Trong tối mắt xanh ngầu máu đỏ,

Cặp nanh lồ lộ sau môi son!


Hai người, sao đổ bóng mình tôi?

Bóng chồn vút nhanh vào vũng tối,

Không gian sực nức mùi hồ ly,

Trước mặt đường như rẽ trăm lối.


Còn mỗi mình tôi đang ngây dại,

Mơ hồ vương bóng gái liêu trai,

Giữa đêm thu lạnh mồ hôi toát,

Nghe tim mình nện nhịp mười hai,


(22-3-2016)

-----------------------------------

(*) “Bắt bò lạc” là tiếng lóng thập kỷ 60-70, chỉ hành động của mấy gã trai chờ chực gạ gẫm các cô gái đi đêm một mình.

(Ảnh từ Internet)




ĐÊM CHƯA QUA, HAI TA CÙNG ẢO
Hai giờ sáng, Facebook bạn sáng đèn,

Viết gì bạn hỡi giữa đêm đen?

Tôi đang gieo vội vần thơ cuối,

Đêm không no giấc đầu rối ren.


Trốn vào đây quên đời bất hảo,

Thế giới này với ta không hề ảo,

Bạn sẻ chia những lời minh triết,

Tôi trải lòng bằng câu thơ tha thiết.


Đã năm giờ, bên ngoài chưa kịp sáng,

Tôi phải đi, kịp hẹn với cái quan,

Đường đi tới hai bên là đồng vắng,

Tôi dìm tôi giữa màn sương trắng loang.


(23-3-2016)


BẠN CŨ
Anh ngồi cùng tôi trong quán vắng,

Mà lòng tràn dậy những ăn năn,

Lỡ bán linh hồn vào hỏa ngục,

Đoạn mãi anh đã ký thành văn.


Lạc bước sa vào thiên đường mù,

Phí hoài tuổi trẻ chốn thâm u,

Nhìn lui một đường hầm hun hút,

Chuộc hồn sẽ cần mấy thiên thu?


***

Tôi đến thăm anh, anh trầm tư,

Dáng anh còm cõi, khí huyết hư,

Tay run nâng chén trà đã nhạt,

Hoài công bao năm tìm chân như.
Một mùa xuân nữa lại sắp qua,

Vườn vẫn thắm, cây vẫn ra hoa,

Anh vẫn còn đây, thân gầy guộc,

Một nốt nhạc buồn rớt ngoài khuôn.


(24-3-2016)

(Ảnh từ Internet)


c:\users\vinh ba\downloads\ban cu.jpg
NGÃ BỆNH, SỐT CAO, THƠ HÓA NHẢM
Việt Nam ta là “cường quốc thơ” (!?)

Sơ Đường, Thịnh Đường là tay mơ,

Tượng Trưng, Siêu Thực không đáng nể,

Duy nhất lục bát đáng tôn thờ.


Từ ao làng thơ vươn ra biển lớn,

Đạp lũy tre thơ vượt mọi trường sơn,

Từ đỉnh cao nền văn học thế giới,

Thơ vinh quang mang về giải “Bông Lơn.”


Tự bao giờ đứng trên gò kiêu mạn,

Giữa đồng hoang thơ hát tiếng hỗn mang,

Tiếng thơ vang chấn động lầu Hoàng Hạc,

Thơ ta đây đủ vần điệu cao sang.


Trên giấy điều thơ tuôn không ngừng nghỉ,

Dấu bản quyền là ngón tay điểm chỉ,

Thơ luồn lách qua mọi ngõ ngách đời,

Chừa lại đây một dấu hỏi hoài nghi.


(26-3-2016)

(Ảnh từ Internet)




MỘT HÔM ANH VỀ KHÔNG THẤY VUI
Những con người cũ của quê xưa,

Ly tán muôn phương phận đẩy đưa,

Day dứt nỗi lòng thương cố quận,

Một hôm thấy nhớ tiếng gà trưa.


Chập chờn trong đêm tối xứ người,

Hình bóng quê nhà thuở đôi mươi,

Người với người những lòng thuần khiết,

Tình với tình những nén vàng mười.


***

Cuộc trở về sau bốn mươi năm,

Cố hương đây ư, sao xa xăm?

Đất xưa chừng nghe mùi hoang hóa,

Người xưa chìm bóng không sủi tăm.
Nơi anh về giờ đã lai căng,

Những hình nhân mặt dài như thuổng,

Những cây già đứng phơi bụng ruỗng,

Từng khúc quanh bóng sói nhe răng.


Anh ngửa mặt khóc cười ba tiếng,

Tôi biết nói gì, lòng tê điếng,

Thôi anh đi đi, đừng trở lại,

Im hơi rồi, con gà xưa đã thiến.


(29-3-2016)

(Ảnh mượn trên Internet)




ỘP-PA ƠI, ĐƯA EM LÊN THIÊN ĐÀNG
Mấy hôm nay tôi nằm ôm cơn sốt,

Chẳng do gió luồn cửa quên chốt,

Chẳng phải tồng ngồng chạy dưới mưa,

Chẳng hoang đàng đi sớm về trưa.


Mà do suốt một tháng không sai,

Phơi nắng trên sân thượng tầng hai,

Thắp nhang tôi quỳ và tôi bái,

Cầu xin ơn trên ban ân huệ,

Cho tôi thấy mặt trời sinh hậu duệ.
Trời không chịu đẻ, tôi kiệt quệ,

Nên tôi cảm nắng và cảm Hàn,

Nằm vùi một đống mòn trí tuệ,

Mời đến thầy lang, thầy đầu hàng.


Mời thầy pháp, thầy phán rõ ràng:

Chờ ộp-pa đưa tôi lên thiên đàng,

Bái Ngọc Hoàng xin vài tép linh đan,

Chữa bệnh dại trước khi đời kịp tàn.


Haizza!
(30-3-2016)

(Ảnh trên Internet)




BA CÔ GÁI TÔI GẶP HÔM NAY
Tôi thấy em ngồi khóc tình xưa,

Bóng em đổ nghiêng bên song thưa,

Chiều xuống ngoài kia đang tím lắm,

Lẻ loi ngang trời bóng nhạn đưa.


(Tôi nhủ thầm: chiều tím, gái khóc, nhạn biệt tăm.)
Tôi thấy em cười trên ban-công,

Bên khóm tường vi đang trổ bông,

Thấp thoáng chân trời chim én liệng,

Ngày bỗng quang mây giữa mùa đông.


(Tôi nhủ thầm: gái cười, hoa nở, ngày trở hồng.)
Tôi thấy em chờ xe trạm đến,

Khẩu trang bịt mặt câm như hến,

Im sững như tượng ngàn năm cũ,

Đổ bóng trên vỉa hè xanh rêu.


(Tôi nhủ thầm: gái bịt mặt, ngồi im,

ngày biết ra sao để gọi tên?)


(2-4-2016)

(Ảnh từ Internet)




NHỮNG Ý NGHĨ ĐEN GIỮA ĐÊM ĐEN
Khi một thiên tài buông tay từ trần,

Kẻ không quen bỗng biến thành bạn thân,

Hồi ức ấy ăm ắp niềm luyến tiếc,

Tụng ca kia vang vang lời thống thiết.


Khi một người nổi danh nằm xuống,

Đám bạn thân sơ lên cơn cuồng,

Gióng trống phất cờ xướng bát âm,

Đấm ngực khóc than kiểu phường tuồng.


Khi kẻ vô danh giã từ cõi thế,

Đám bạn nhìn nhau trong chiều bóng xế,

Giữa khói trầm hương vờn vờn không tỏa,

Âm thầm hỏi ai là người đi kế?


(14-4-2016)

(Ảnh từ Internet)




THỜI GIAN
Ba mươi năm sau bỗng bất ngờ,

Gặp kẻ sắt máu lúc hết thời,

Mặt đã bớt đanh, nanh bớt nhọn,

Gõ mõ tụng kinh mặt bơ phờ.


Ba mươi năm sau thật tình cờ,

Gặp đấng nhan sắc của một thời,

Hoa đã kém tươi, hương đã nhạt,

Xa rồi một thuở được tôn thờ.


Ba mươi năm sau, chồng giấy cũ,

Tôi gặp lại tôi dáng buồn rũ,

Thu mình trong vỏ ốc ẩm mốc,

Viết những lời điên khinh bạc đời.


(20-4-2016)


TÌNH SỬ ĐẠI CƯƠNG (Tập 1)
Mười lăm tuổi yêu cô nàng xóm bên,

Thư tình viết trên giấy hoa tiên,

Gởi gắm tình non qua bưu điện,

Tin nhạn ngày đêm mong mỏi chờ,

Nhạn vẫn thờ ơ tình bơ phờ.
Tội nghiệp tình đầu tình rất hiền,

Dại khờ những ngày tháng hoa niên,

Chỉ còn câu hỏi không lời đáp:

Nàng đã làm chi giấy hoa tiên?


***

Mười tám tuổi yêu cô nàng cùng lớp,

Ai đã đủ khôn biết đời tan hợp?

Quê nàng phương bắc miền hỏa tuyến,

Tan học về cùng xe chung chuyến,

Cư xá nay thành nơi lưu luyến.


Nàng về quê cũ sau thi xong,

Tình chưa kip thắm đã long đong:

Nàng trượt tú tài và tuyệt tích,

Chao ôi, tóc ngắn, vai gầy và mắt trong!


***

Hai mươi tuổi yêu cô nàng cùng khóa,

Mọi nẻo nàng qua đều nở hoa,

Tôi dệt mộng lành quên sách vở,

Tơ tưởng một chuyến tàu cùng toa.
Quê nàng nơi xa miền biển rộng,

Tôi ướm tình tôi ngày gió lộng,

Chỉ nghe sóng gào và biển động,

Tình ngã trên bờ cát trắng xóa,

Sóng vô tình cuốn, cuộc tình nhòa.
(Hết tập 1)
(22-4-2016)


ĐÁM ĐÔNG
Tiếng thét cuồng nộ giữa đám đông,

Kích hoạt một dây chuyền bão giông,

Giao hưởng hỗn loạn lan thành sóng,

Những quả đấm vung vào khoảng không.


Tiếng khóc tấm tức giữa dân tình,

Xúc tác một tiến trình động kinh,

Những cơn co giật đều thành nhịp,

Cộng hưởng dưới chân đoàn hành binh.


Báng bổ, bài xích và rủa xả,

Cảm thương, uất nghẹn rồi lo toan,

Ký tự bàn phím đầy đủ cả,

Mười ngón tung hoành giữa vườn hoang.


(5-5-2016)

(Ảnh từ Internet)




Каталог: wp-content -> uploads -> 2017
2017 -> Trần thế phi ẩn dụ Ý niệm cảm xúc trong thành ngữ tiếng việT
2017 -> Đề tài: “Tư tưởng Nho giáo của Nguyễn Công Trứ và ý nghĩa của nó trong lịch sử tư tưởng Việt Nam”
2017 -> ĐẠi học quốc gia hà NỘi trưỜng đẠi học khoa học xã HỘi và nhân văn nguyễn Thanh Huyền
2017 -> Pháp lệnh của uỷ ban thưỜng vụ quốc hội số 4/2002/pl-ubtvqh10 ngày tháng năM 2002 VỀ việc xử LÝ VI phạm hành chíNH
2017 -> BưỚC ĐẦu tìm hiểu văn hóA Ẩm thực cung đÌnh triều tự ĐỨC
2017 -> Bài 1: Luật chơi Golf cơ bản cần biết Golf
2017 -> Bộ giáo dục và ĐÀo tạo trưỜng đẠi học sư phạm hà NỘI  nguyễn thị tuyết nhung quá trình di cư VÀ hoạT ĐỘng chính trị XÃ HỘi của ngưỜi việT Ở LÀO (1893 – 1945) Chuyên ngành: Lịch sử thế giới
2017 -> Bài Tiểu Luận Môn Hình Sự về

tải về 2.51 Mb.

Chia sẻ với bạn bè của bạn:
  1   2   3   4




Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©tieuluan.info 2023
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương