Ác tác phẩm của Nguyễn Khuyến



tải về 110.11 Kb.
Chuyển đổi dữ liệu14.12.2018
Kích110.11 Kb.

ác tác phẩm của Nguyễn Khuyến




Tổng số có 88 tác phẩm. Sắp xếp theo        

Anh Giả Điếc
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Trong thiên hạ có anh giả điếc, khéo ngơ ngơ ngác ngác, ngỡ là ngây! Chẳng ai ngờ "sáng tai họ, điếc tai cày", lối điếc ấy sau này em muốn học. Toạ trung đàm tiếu, nhân như mộc. Dạ lí phan viên, nhĩ tự hầu. (1). Khi vườn...



Bạn Đến Chơi Nhà
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Đã bấy lâu nay bác tới nhà, trẻ thì đi vắng, chợ thời xa. Ao sâu, sóng cả, khôn chài cá;. Vườn rộng rào thưa, khó đuổi gà. Cải chửa ra cây, cà mới nụ;. Bầu vừa rụng rốn, mướp đương hoa. Đầu trò tiếp khách, trầu không...



Bồ Tiên Thi ()
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Chú huyện Thanh Liêm khéo giở trò. “Bồ tiên thi” lại lấy vần bồ. Nghênh ngang võng lọng nhờ ông sứ. Ngọng ngẹo văn chương giở giọng ngô. Bồ chứa miệng dân chừng bất cạp. Tiên là ý chú muốn vòi xu ! Từ vàng sao chẳng luôn từ...



Bồ Tiên Thi (1)
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Chú huyện Thanh Liêm khéo giở trò, "Bồ tiên thi" lại lấy vần bồ. Nghênh ngang võng lọng nhờ ông sứ, ngọng nghẹo văn chương giở giọng ngô. Bồ chứa miệng dân chừng bật cạp, tiên (2) là ý chú muốn vòi xu! Từ vàng sao...



Bóng Đè Cô Đầu ()
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Bóng người ta nghĩ bóng ta. Bóng ta, ta nghĩ hóa ra bóng người. Tỉnh tinh rồi mới nực cười. Giấc hồ ai khéo vẽ vời cho nên ? Cô đào Sen là người Thi Liễu. Cớ làm sao ỏng ẹo với làng nho ? Bóng đâu mà bóng đè cô. Bỗng thấy...



Cảm Hứng
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Ngày trước cùng lên lạy cửa trời (1). Lâu nay vắng vẻ bặt tăm hơi. Nước non man mác về đâu tá. Bè bạn lơ thơ sót mấy người. Đời loạn đi về như hạc độc. Tuổi già hình bóng tựa mây côi. Đã hay nhờ được hao mòn lắm. Một thí...



Cảnh Trong Nhà
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Bên thần, bên phật, giữa thời ta, thần phật trong lòng há phải xa ? Nhân nghĩa lọ cầu vua Đế Thích. Hiếu trung khôn chúc phật Di Đà. Lầu son phủ tía nhường cho trẻ, nước biếc non xanh bạn với già. Ai hỏi: nào nhà quan...



Cáo Quan
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Quan chẳng quan thì dân, chiếu trung đình ngất ngưởng ngồi trên, nào lềnh, nào cả, nào bàn ba, tiền làm sao, gạo làm sao, đóng góp làm sao, một năm mười hai tháng thảnh thơi, cái thủ lợn nhìn thầy đà nhẵn mặt. Già...



Cáo Quan Về Ở Nhà
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Ngần ấy năm nay vẫn ở nhà. Nghỉ ta, ta lại chỉ thương ta. Bóng hiên thêm ngán hơi nồng nhỉ. Ngọn gió không nhường tóc bạc a ! Thửa mạ rạch ròi chân xấu tốt. Đấu lương đo đắn tuổi non già. Khi buồn chén rượu say không...



Câu Đối Nguyễn Khuyến
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Thú Quê. . - Quan chẳng quan thì dân, chiếu trung đình ngất ngưỡng ngồi trên, nào lềnh, nào trưởng, nào ban ba, tiền làm sao đóng góp làm sao, một năm mười hai tháng thảnh thơi, cái thủ lợn nhìn thấy đà nhẵn...

Câu Đối Tết
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Có là bao, ba vạn sáu ngàn ngày, được trăm cái Tết. Uớc gì nhỉ, một năm mười hai tháng, cả bốn mùa Xuân. Chiều ba mươi, nợ hỏi tít mù, co cẳng đạp thằng Bần ra cửa. Sáng mồng một, rượu say tuý luý, giơ tay bồng ông...



Chế Ông Đồ Cự Lộc
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Văn hay chữ tốt ra tuồng. Văn dai như chão, chữ vuông như hòm. Vẻ thấy như vẻ con tôm. Vẻ tay ngoáy cám, vẻ mồm húp tương. Vẻ lịch sự ai bằng Cự Lộc. Vẻ cô đầu nói móc có vài câu:. Anh chẳng sang, mà cũng chẳng giàu. Hầu bao...



Chợ Đồng
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Tháng chạp hai mươi bốn chợ Đồng. Năm nay chợ họp có đông không ? Dở trời, mưa bụi còn hơi rét, nếm rượu, tường đền được mấy ông ? Hàng quán người về nghe xáo xác, nợ nần năm hết hỏi lung tung. Dăm ba ngày nữa tin xuân...



Chơi Chợ Trời Hương Tích
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Ai đi Hương Tích chợ trời đi ! Chợ họp quanh năm cả bốn thì. Đổi chát người tiên cùng khách bụt. Bán buôn gió chị lại trăng dì. Yến anh chào khách nhà mây tỏa. Hoa quả bày hàng điếm cỏ che. Giá áo, lợn, tằm, tiền, gạo...



Chơi Núi An Lão
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Khắc khoải sầu đưa giọng lửng lơ, đây hồn Thục Đế thác bao giờ. Năm canh máu chảy đêm hè vắng, sáu khắc hồn tan bóng nguyệt mờ. Có phải tiếc xuân mà đứng gọi ? Hay là nhớ nước vẩn nằm mơ ? Ban đêm ròng rã kêu ai đó...



Chơi Núi Non Nước
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Chom chỏm trên sông đá một hòn. Nước trôi sóng vỗ biết bao mòn ? Phơ đầu đã tự đời Bàn Cổ. Bia miệng còn đeo tiếng trẻ con. Rừng cúc tiền triều trơ mốc thếch. Hòn câu Thái phó tảng rêu tròn. Trải bao trăng gió xuân già...



Chơi Núi Non Nước (1)
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Chom chỏm trên sông đá một hòn, nước trôi sóng vỗ biết bao mòn? Phơ đầu đã tự đời Bàn Cổ, (2). Bia miệng còn đeo tiếng trẻ con. Rừng cúc tiền triều (3) trơ mốc thếch, hồn câu Thái phó (4) tảng rêu tròn. Trải bao trăng...



Chốn Quê
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Năm nay cày cấy vẫn chân thua. Chiêm mất đằng chiêm mùa mất mùa. Phần thuế quan Tây, phần trả nợ. Nửa công đứa ở nửa thuê bò. Sớm trưa dưa muối cho qua bữa. Chợ búa trầu cau chẳng dám mua. Tằn tiện thế mà sao chẳng...



Chừa Rượu
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Những lúc say sưa cũng muốn chừa Muốn chừa nhưng tính lại hay ưa Hay ưa nên nỗi không chừa được Chừa được nhưng ta cũng chẳng chừa



Đại Lão
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Năm nay tớ đã bảy mươi tư. Rằng lão, rằng quan tớ cũng ừ. Lúc hứng, uống thêm dăm chén rượu. Khi buồn, ngâm láo một câu thơ. Bạn già lớp trước nay còn mấy ? Chuyện cũ mười phần chín chẳng như. Cũng muốn sống thêm dăm tuổi...

Đêm Mùa Hạ
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Tháng tư đầu mùa hạ, Tiết trời thật oi ả. Tiếng dế kêu thiết tha, Đàn muỗi bay tơi tả. Nỗi ấy biết cùng ai ? Cảnh này buồn cả dạ Biếng nhắp năm canh chầy, Gà đà sớm giục giã.



Đêm Xuân Thương Con Thiêu Thân
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Giống lông cánh phận mình nho nhỏ. Chết là yên , chết chỗ quang minh. Phải chăng thảng thốt đã đành. Mà trong dúng dắng xem tình dễ đâu. Chữ trí năng trước sau giữ vẹn. Thời buổi này chẳng bén lợi danh. Đèn chong chừng cũng...



Đĩ Cầu Nôm (1)
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Thiên hạ bao giờ cho hết đĩ? Trời sinh ra cũng để mà chơi! Dễ mấy khi làm đĩ gặp thời, chơi thủng trống long dùi âu mới thích. Đĩ bao tử càng chơi càng lịch, tha hồ cho khúc khích chị em cười:. Người ba đấng, của ba...



Di Chúc
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Kém hai tuổi xuân đầy chín chục. Số thầy sinh phải lúc dương cùng. Đức thầy đã mỏng mòng mong. Tuổi thầy lại sống hơn ông cụ thầy. Học chẳng có rằng hay chi cả. Cưỡi đầu người kể đã ba phen (1). Tuổi là tuổi của gia...



Di Chúc (1)
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Kém hai tuổi xuân đầy chín chục. Số thầy sinh phải lúc dương cùng. (2). Đức thầy đã mỏng mòng mong, tuổi thầy lại sống hơn ông cụ thầy. Học chẳng có rằng hay chi cả. Cưỡi đầu người kể đã ba phen; (3). Tuổi là tuổi của...



Duyên Nợ
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Muốn. Cái duyên hay cái nợ nần, khi xa xa lắc, khi gần gần ghê. Dấu hồng còn gửi tuyết nê, khi bay nào biết đông tê bóng hồng (1). Nói. Giai nhân nan tắi đắc (2). Mười ba năm một giấc bâng khuâng, động hơi thu...



Giả Cách Điếc
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Trong thiên hạ có người giả điếc, khéo ngơ ngơ ngác ngác ngỡ là ngây, chẳng ai ngờ sáng tai họ, điếc tai cày, (1). Rở lối điếc, để sau này em út học. Tọa trung đàm tiếu nhan như mộc, dạ bán phan viên thủ tự hầu. (2). Khi...



Hoa Cúc
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Trăm hoa đua nở, vắng ngươi hoài ! Trăm hoa tàn rồi mới thấy ngươi. Tháng rét một mình, thưa bóng bạn. Nhị thơm chẳng rữa, chạnh lòng ai. Nhấp nhô lưng giậu xanh chồi trúc. Óng ả đầu hiên mướt ngọn mai. Cất chén mỉm cười,...



Hoài Cổ
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Nghĩ chuyện đời xưa cũng nực cười. Sự đời đến thế, thế thời thôi ! Rừng xanh núi đỏ hơn ngàn dặm, nước độc ma thiêng mấy vạn người. Khoét rỗng ruột gan trời đất cả. Phá tung phen dậu hạ di rồi. Thôi thôi đến thế thời thôi...



Hỏi Phỗng Đá
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Muốn. Người đâu tên họ là chi ? Hỏi ra trích trích tri tri (1) nực cười. Vắt tay ngoảnh mặt trông đời, cũng toan lo tính sự đời chi đây ? Nói. Thấy lão đá lạ lùng muốn hỏi, cớ sao mà len lỏi đến chi đây ?

Hội Tây
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Kìa hội thăng bình tiếng pháo reo. Bao nhiêu cờ kéo với đèn treo ! Bà quan tênh hếch xem bơi trải, thằng bé lom khom ghé hát chèo. Cậy sức, cây đu nhiều chị bám;. Tham tiền, cột mỡ lắm anh leo. Khen ai khéo vẽ trò vui...



Hỏi Thăm Quan Tuần Mất Cướp
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Tôi nghe khẻ cướp nó lèn ông, nó lại lôi ông đến giữa đồng. Lấy của đánh người quân tệ nhỉ! Thân già da cóc có đau không? Bây giờ mới khẽ sầy da trán, ngày trước đi đâu mất mảy lông. Thôi cũng đừng nên ki cóp nữa. Kẻo...



Hỏi Thăm Quan Tuần Mất Cướp ()
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Tôi nghe kẻ cướp nó lèn ông. Nó lại lôi ông đến giữa đồng. Lấy của đánh người quân tệ nhỉ ! Thân già da cóc có đau không ? Bây giờ mới sẽ sầy da trán. Ngày trước đi đâu mất mảy lông. Thôi cũng đừng nên ki cóp nữa. Kẻo mang...



Khai Bút
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Ình ịch đêm qua trống các làng. Ai ai mà chẳng rước xuân sang. Rượu ngon nhắp giọng đưa vài chén. Bút mới xô tay thử một hàng. Ngoài lũy nhấp nhô cò cụ tổng. Cách ao lẹt đẹt pháo thầy Nhang. Một năm một tuổi, trời cho...



Khóc Bạn
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Bác Dương thôi đã thôi rồi, nước mây man mác ngậm ngùi lòng ta. Nhớ từ thuở đăng khoa ngày trước, vẩn sớm hôm tôi bác cùng nhau. Kính yêu từ trước đến sau:. Trong khi gặp gỡ, khác đâu duyên trời. Cũng có lúc...



Khóc Vợ
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Nhà chỉn rất nghèo thay, nhờ được bà hay lam hay làm, thắt lưng bó que, sắn váy quai cồng, tất tưởi chân nam chân xiêu, vì tớ đỡ đần trong mọi việc. Bà đi đâu vội mấy, để cho lão vất vơ vất vưởng, búi tóc củ hành,...



Kiều Bán Mình
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Thằng bán tơ kia giở giói ra, làm cho bận đến cụ Viên già. Muốn êm phải kiện ba trăm lạng. Khéo xếp nên liều một chiếc thoa. Nổi tiếng mượn màu son phấn mụ. Đem thân chuộc lấy tội tình cha. Có tiền việc ấy mà xong nhỉ...



Lên Lão
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Ông chẳng hay ông tuổi đã già, năm lăm ông cũng lão đây mà. Anh em làng xóm xin mời cả, xôi bánh, trâu heo cũng gọi là. Chú Đáo bên làng lên với tớ, ông Từ xóm chợ lại cùng ta. Bây giờ đến bậc ăn dưng nhỉ, (1). Có rượu...



Lời Gái Goá
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Chàng chẳng biết gái này gái goá, buồn nằm suông, suông cả áo cơm. Khéo thay cái mụ tá ơm. (1). Đem chàng trẻ tuổi ép làm lứa đôi. Chàng tuổi trẻ chơi bời quên nhọc, gái già này sức vóc được bao? Muốn sao, chiều chẳng...



Lời Gái Góa
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Chàng chẳng biết gái này gái góa. Buồn nằm suông, suông cả áo cơm. Khéo thay cái mụ tá ơm. Đem chàng tuổi trẻ ép làm lứa đôi. Chàng tuổi trẻ chơi bời quên nhọc. Gái già này sức vóc được bao ? Muốn sao, chiều chẳng được...

Lời Vợ Anh Phường Chèo
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Xóm bên đông có phường chèo trọ. Đương nửa đêm gọi vợ chuyện trò. Rằng: “ Ta thường làm quan to, sao người coi chẳng ra trò trống chi ?”. Vợ giận lắm mắng đi mắng lại:. “ Tuổi đã già sao dại như ri ? Đêm hôm ai chẳng biết...



Mạn Hứng
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Đô Môn nhất xuất toại qui điền. Bẩn bệnh niên lai độc tự liên. Song nhật ám di hồng ảnh cận. Trúc phong bất nhượng bạch đầu tiên. Bố ương bô lão tri hòa cước. Địch cốc nhân hồi dẫn đấu niên. Thừa hứng chỉ duy tôn tửu...



Mẹ Mốc
Tác giả: Nguyễn Khuyến
So danh gía ai bằng Mẹ Mốc, ngoài hình hài, gấm vóc cũng thêm ra, tấm hồng nhan đem bôi lấm xoá nhoà, làm thế để cho qua mắt tục. Ngoại mạo bất cầu như mỹ ngọc, tâm trung thường thủ tự kiên kim. (1). Nhớ chồng xa muôn...



Mừng Con Dựng Được Nhà
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Nghĩ ta, ta cũng sướng ru mà. Mừng thấy con ta dựng được nhà. Năm mới lệ thường thêm tuổi một. Cỗ phe ngôi đã chốc bàn ba. Rượu ngon đến bữa nghiêng bầu dốc. Chữ “dại” đầu năm xổ túi ra. Một khóm thủy tiên năm bảy cụm. Xanh...



Mừng Đốc Học Hà Nam
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Ông làm đốc học bấy lâu nay, gần đó mà tôi vẫn chửa hay. Tóc bạc răng long chừng đã cụ, khăn thâm áo thụng cũng ra thầy. Học trò kẻ chợ trầu dăm miếng, khảo khóa ngày xưa quyển một chầy. (1). Bổng lộc như ông không mấy...



Mừng Đốc Học Hà Nam()
Tác giả: Nguyễn Khuyến
I. Lâu nay không gặp ngỡ xa đàng. Ai biết rằng ra giữ mõ làng. In sáo vẽ cho thằng mặt trắng. Bẻ cò tính lại cái lương vàng. Chuyện đời hãy đắp tai cài trốc. Lộc thánh đừng lừa nạc bỏ xương. Cũng muốn ra chơi, chơi chửa...



Mừng Ông Nghè Mới Đỗ
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Anh mừng cho chú đỗ ông nghè. Chẳng đỗ thì trời cũng chẳng nghe. Ân tứ dám đâu coi rẻ rúng. Vinh quy ắt hẳn rước tùng xòe. Rượu ngon ả nọ khôn đường tránh. Hoãn đẹp nàng này khó nhẽ che. Hiển quý từ nay đà mới rõ. Rõ từ...



Muốn Lấy Chồng
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Bực gì bằng gái chực phòng không ? Tơ tưởng vì chưng một tấm chồng. Trên gác rồng mây ngao ngán đợi. Bên trời cá nước ngẩn ngơ trông. Mua vui, lắm lúc cười cười gượng. Giả dại, nhiều khi nói nói bông. Mới biết có chồng như...



Ngẫu Hứng
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Nghĩ đời mà ngán cho đời. Co cóp làm sao được với trời. Chép miệng lớn đầu to cái dại. Phờ râu chịu đấm mất phần xôi. Được thua hơn kém lưng bầu rượu. Hay dở khen chê một trận cười. Dựa gối bên mành toan hóa bướm. Gió thu...



Ngày Xuân Dặn Các Con
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Tuổi thêm, thêm được tóc râu phờ, nay đã năm mươi có lẻ ba. Sách vở ích gì cho buổi ấy, áo xiêm nghĩ lại thẹn thân già. Xuân về ngày loạn càng lơ láo, người gặp khi cùng cũng ngất ngơ. Lẩn thẩn lấy chi đền tấc...

Ngày Xuân Răn Con Cháu
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Tuổi thêm thêm được tóc râu phờ. Nay đã năm mươi có lẻ ba ! Sách vở ích gì cho buổi ấy ? Áo xiêm nghĩ lại thẹn thân già. Xuân về ngày loạn còn lơ láo, người gặp khi cùng cũng ngất ngơ. Lẩn thẩn lấy chi đền tấc bóng...



Nghe Hát Đêm Khuya
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Một khúc đêm khuya tiếng đã chầy. Nửa chen mặt nước, nửa từng mây. Nghĩ mình vườn cũ vừa lui bước. Ngán kẻ phương trời chẳng dứt dây. Bẻ liễu thành Đài thôi cũng xếp. Trồng lan ngõ tối ngát nào hay ? Từ xưa mặt ngọc ai là...



Nhớ Cảnh Chùa Đọi
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Già yếu xa xôi bấy đến nay. Làng chơi loáng thoáng lại buồn thay ! Chùa xưa ở lẫn cùng cây đá. Sư cụ nằm chung với khói mây. Dặm thế ngõ đâu tầng trúc ấy. Thuyền ai khách đợi bến dâu đây ? Chuông trưa vẳng tiếng người...



Nước Lụt Hà Nam ()
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Quai Mễ Thanh Liêm đã lở rồi. Vùng ta thôi cũng lụt mà thôi. Gạo dăm ba bát cơ còn kém. Thuế một vài nguyên dáng vẫn đòi. Tiếng sáo vo ve chiều nước vọng. Chiếc thuyền len lỏi bóng trăng trôi. Đi đâu cũng thấy người ta...



Nước Lụt Hỏi Thăm Bạn
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Ai lên nhắn hỏi bác Châu Cầu, lụt lội năm nay bác ở đâu ? Mấy ổ lợn con rày lớn bé ? Vài gian nếp cái ngập nông sâu ? Phận thua suy tính càng thêm thiệt. Tuổi cả chơi bời hóa sống lâu. Em cũng chẳng no mà chẳng...



Ông Phỗng Đá
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Ông đứng làm chi đó hỡi ông ? Trơ trơ như đá, vững như đồng. Đêm ngày gìn giữ cho ai đó ? Non nước đầy vơi có biết không ?



Ông Phỗng Đá (2)
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Người đâu tên họ là gì? Khéo thay chích chích chi chi (1) nực cười. Dang tay ngửa mặt lên trời, hay còn lo tính sự đời chi đây? Thấy phỗng đá lạ lùng muốn hỏi. Cớ làm sao len lỏi đến chi đây? Hay tưởng trông cây cỏ...



Phú Đắc ()
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Bà già đã bảy mươi tư, ngồi trông cửa sổ gửi thư lấy chồng. (ca dao). Đã trót sinh ra kiếp má đào, bảy mươi tư tuổi có là bao ? Xuân xanh xấp xỉ hàng răng rụng, ngày vắng ân cần mảnh giấy trao. Chữ nhất nhi chung (1)...



Quốc Kêu Cảm Hứng
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Khắc khoải sầu đưa giọng lửng lơ, đây hồn Thục Đế thác bao giờ. Năm canh máu chảy đêm hè vắng, sáu khắc hồn tan bóng nguyệt mờ. Có phải tiếc xuân mà đứng gọi ? Hay là nhớ nước vẩn nằm mơ ? Ban đêm ròng rã kêu ai đó...



Sơn Trà (Tạ Lại Người Cho Trà)
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Sơn Trà. Xuân lai khách tặng ngã sơn trà, túy lý mông lung bất biện hoa. Bạch phát thương nhan ngô lão hỉ, hồng bào kim đái tử chân da ? Tầm thường tế vũ kinh xuyên diệp. Tiêu sắt thần phong oán lạc dà. Cận nhật...

Tặng Bà Hậu Cẩm
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Nghĩ xem đẹp nhất ở làng Và, tiếng gọi rằng già cũng chửa già. Làn sóng liếc ngang đôi mắt phượng. Tóc mây rủ xuống một đuôi gà. Nói năng duyên dáng coi như thế …. Đi đứng khoan thai thế cũng là …. Nghe nói muốn thôi, thôi...



Tặng Đốc Hà Nam
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Ai rằng ông dại với ông điên, ông dại sao ông biết lấy tiền? Cậy cái bảng vàng treo nhị giáp, khoét thằng mặt trắng (1) lấy tam nguyên (2). Dấu nhà vừa thoát sừng trâu đỏ, phép nước xin chừa móng lợn đen (3). Chỉ cốt túi...



Tặng Đốc Học Hà Nam ()
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Ai rằng ông dại với ông điên. Ông dại sao ông biết lấy tiền ? Cậy cái bảng vàng treo nhị giáp. Khoét thằng mặt trắng lấy tam nguyên. Dấu nhà vừa thoát sừng trâu đỏ. Phép nước xin chừa móng lợn đen. Chỉ cốt túi mình cho nặng...



Tặng Học Trò Đi Làm Quan Cho Tây
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Hay thật là hay đáo để ! Bảo một đàng quàng một nẻo; Thôi thế thời thôi cũng được ! Phi đằng nọ tắc đằng kia.



Than Già
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Tháng ngày thấm thoát tựa chim bay. Ông gẫm mình ông, nghĩ cũng hay. Mái tóc chòm xanh, chòm lốm đốm. Hàm răng chiếc rụng, chiếc lung lay. Nhập nhèm bốn mắt tranh mờ tỏ. Khấp khểnh ba chân dở tỉnh say. Còn một nỗi này thêm...



Than Mùa Hè
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Tháng tư đầu mùa hạ Tiết trời thực oi ả Tiếng dế kêu thiết tha, Đàn muỗi bay tơi tả Nỗi ấy ngỏ cùng ai Cảnh này buồn cả dạ Biếng nhắp năm canh chầy Gà đã sớm giục giã



Than Nợ
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Quản chi công nợ có là bao ! Nay đã nên to đến thế nào ? Lãi mẹ lãi con sinh đẻ mãi. Chục năm chục bảy tính nhiêu sao ? Ra đường kẻ cả dừng chân hỏi. Vào cửa người sang ngửa mặt chào. Quyết chí phen này trang trải...



Thầy Đồ Ve Gái Góa
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Người bảo rằng thầy yếu cháu đây, thầy yêu mẹ cháu có ai hay ! Bắc cầu, câu cũ không hờ hững, cầm kính, tình xưa vẫn đắng cay. Ở goá thế gian nào mấy mụ ? Đi ve thiên hạ thiếu chi thầy ? Yêu thầy cũng muốn cho thầy...



Thu Ẩm
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Năm gian nhà cỏ thấp le te. Ngõ tối đêm sâu đóm lập lòe. Lưng giậu phất phơ màu khói nhạt. Làn ao lóng lánh bóng trăng loe. Da trời ai nhuộm mà xanh ngắt ? Mắt lão không vầy cũng đỏ hoe. Rượu tiếng rằng hay, hay chả mấy. Độ...



Thu Điếu
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Ao thu lạnh lẽo nước trong veo. Một chiếc thuyền câu bé tẻo teo. Sóng biếc theo làn hơi gợn tí. Lá vàng trước gió sẽ đưa vèo. Tầng mây lơ lững, trời xanh ngắt. Ngõ trúc quanh co, khách vắng teo. Tựa gối ôm cần lâu...

Thu Vịnh
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Trời thu xanh ngắt mấy tầng cao, cần trúc lơ phơ gió hắt hiu. Nước biếc trông như tầng khói phủ. Song thưa để mặc ánh trăng vào. Mấy chùm trước giậu hoa năm ngoái, một tiếng trên không ngỗng...



Thủy Tiên
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Biết rằng gốc tích tự đâu ra? Cốt cách thiên nhiên vẻ ngọc ngà. Trước án đặt vào trong bể đá. Sáng mai bỗng nở mấy chồi hoa. Chuyên tay, còn kén chi phường lái? Ngán nỗi: riêng vui với... lão già! Thơm thối ngàn năm sau...



Trở Về Vườn Cũ
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Vườn Bùi chốn cũ, bốn mươi năm lụ khụ lại về đây. Trông ngoài sân đưa nở mấy chồi cây. Thú khâu hác lâm tuyền âu cũng thế. Bành Trạch cầm xoang ngâm trước ghế. Ôn Công rượư nhạt chuốc chiều xuân. Ngọn gió đông ngảnh lại lệ...



Tự Thuật
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Tháng ngày thấm thoát tựa chim bay, ông ngẩm mình ông, nghĩ cũng hay. Tóc bạc bao giờ không biết nhỉ ? Răng long ngày trước hãy còn đây. Câu thơ được chửa, thưa rằng được, chén rượu say rồi, nói chửa say. Kẻ ở trên đời...



Tự Trào
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Cũng chẳng giàu mà cũng chẳng sang, chẳng gầy, chẳng béo chỉ làng nhàng. Cờ đương dở cuộc không còn nước, bạc chửa thâu canh đã chạy làng. Mở miệng nói ra gàn bát sách, mềm môi chén mãi tít cung thang. Nghĩ mình lại...



Uống Rượu Ở Vườn Bùi
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Túy Ông ý chẳng say về rượu. Say vì đâu, nước thẳm với non cao. Non lặng ngắt, nước tuôn ào. Tôi với bác xưa nay cùng thích thế. Đời trước thánh hiền đều vắng vẻ. Có người say rượu tiếng còn nay. Cho nên say, say khước cả...



Văn Tế Ngạc Nhi
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Than ôi ! Một phút sa cơ. Ra người thiên cổ. Nhớ ông xưa:. Cái mắt ông xanh, cái da ông đỏ, cái tóc ông quăn, cái mũi ông lõ, đít ông cưỡi lừa. Miệng ông huýt chó. Lưng ông đeo súng lục liên, chân ông đi giầy có...



Về Hay Ở
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Văng vẳng tai nghe tiếng chích chòe;. Lặng đi kẻo động khách lòng quê. Nước non có tớ càng vui vẻ, hoa nguyệt nào ai đã đắm mê ? Quyên đã gọi hè quang quác quác, gà từng gáy sáng tẻ tè te. Lại còn giục giã về hay ở...



Về Nghỉ Nhà
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Tóc bạc, lòng son chửa dám già. Ơn vua nhờ được nghỉ về nhà. Nước non cây cỏ còn như cũ. Ghế ga6.y cân đai thế cũng là. Đất rộng biết thêm đường gốc sậy. Ngày rồi nghe hết chuyện la-ga. Ông trời có lẽ cho ta nhỉ. Có ý sinh...



Vịnh Kiều
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Kiều nhi giấc mộng, bặt như cười. Tỉnh dậy: xuân sanh quá nửa rồi ! Số kiếp bởi đâu mà lận đận ? Sắc tài cho lắm cũng lôi thôi. Cành hoa vườn Thúy duyên còn bén, giọt nước sông Tiền nợ chửa xuôi. Không trách chàng Kim

Vịnh Lụt
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Tị trước (1) Tị Này(2) chục lẻ ba. Thuận dòng nước cũ lại bao la. Bóng thuyền thấp thoáng giờn trên vách. Tiếng sóng long bong vỗ trước nhà. Bắt bậc người còn chờ chúa đến. Đóng bè ta phải rước vua ra. Sửa sang việc nước cho...



Vịnh Mùa Hè
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Biếng trông trời hạ nước non xa, ý khí ngày thường nghĩ đã trơ. Cá vượt khóm rau lên mặt nước. Bướm len lá trúc lượn rèm thưa. Thơ Đào cửa miệng đưa câu rượu. Xóm Liễu quanh khe chịu tiếng khờ. Nhân hứng cũng vừa toan cất...



Vịnh Núi An Lão
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Mặt nước mênh mông nổi một hòn, núi già nhưng tiếng vẫn còn non, (1). Mảnh cây thưa thớt đầu như trọc, ghềnh đá long lanh ngấn chửa mòn. Một lá (2) về đâu xa thẳm thẳm, nghìn nhà trông xuống bé con con. Dẫu già đã hẳn...



Vịnh Sư
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Đầu trọc lốc bình vôi Nhảy tót lên chùa ngồi I a kinh một bộ Lóc cóc mõ ba hồi Cơm chẳng cần cá thịt Ăn rặt oản chuối xôi Không biết câu tình dục Đành chịu tiếng bồ côi



Vịnh Tiến Sĩ Giấy
Tác giả: Nguyễn Khuyến
I. Rõ chú hoa man (1) khéo vẽ trò, bỡn ông mà lại dứ thằng cu. Mày râu mặt đó chừng bao tuổi, giấy má nhà bay đáng mấy xu? Bán tiếng mua danh thây lũ trẻ, bảng vàng bia đá vẫn nghìn thu. Hỏi ai muốn ước cho con...



Vịnh Tiếng Sĩ Giấy
Tác giả: Nguyễn Khuyến
I. Rõ chú hoa man (1) khéo vẽ trò, bỡn ông mà lại dứ thằng cu. Mày râu mặt đó chừng bao tuổi, giấy má nhà bay đáng mấy xu ? Bán tiếng mua danh thây lũ trẻ, bảng vàng bia đá vẩn nghìn thu. Hỏi ai muốn ước cho con...



Vịnh Trâu Già
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Một nắm xương khô, một nắm da. Bao nhiêu cái ách đã từng qua. Đuôi khom biếng vẫy Điền Đan hỏa. Tai nặng buồn nghe Nịnh Tử ca. Sớm thả vườn Đào chơi đủng đỉnh. Tối về thôn Hạnh thở nghi nga. Có người toan giết tô chuông...



Vợ Thợ Nhuộm Khóc Chồng
Tác giả: Nguyễn Khuyến
Thiếp kể từ lá thắm xe duyên, khi vận tía lúc cơn đen, điều dại điều khôn nhờ bố đỏ. Chàng ở dưới suối vàng nghĩ lại, vợ má hồng con răng trắng, tím gan tím ruột với ông xanh.



Поделитесь с Вашими друзьями:


Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©tieuluan.info 2019
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương