Bom tự SÁt tấn công căn cứ cia



tải về 95.64 Kb.
trang2/2
Chuyển đổi dữ liệu14.11.2017
Kích95.64 Kb.
#1726
1   2
Nhận xét:
Trước hết, xin đề cập đến các tài liệu mà William J. Duiker tham khảo để viết về quyển sách nói chung, và phong trào CCRĐ nói riêng.
Trong lời mở
đầu, William J. Duiker đã ngỏ lời cám ơn một cách trân trọng và chân thành đến các cơ quan cũng như những nhân sự trong chính quyền CSVN đã giúp đở tác giả một cách tận tình, nhiệt tâm, cộng với một thái độ vô cùng tử tế và rộng lượng. Các cơ quan như Viện Sử Học, Viện Khoa Học Xã Hội, Viện Nghiên Cứu Chủ Nghĩa Mác-Lênin , Viện Đại Học Hà Nội, Viện bảo tàng Hồ Chí Minh, Viện bảo tàng Cách Mạng, Viện Bang Giao Quốc Tế , Thông tấn xã CSVN đã dành rất nhiều thì giờ và cung cấp đầy đủ tài liệu cho William J. Duiker để tác giả hoàn tất tiểu sử Hồ Chí Minh theo như ý muốn của ông từ thập niên 1960, với một cảm tình đặc biệt mà ông đã dành cho họ Hồ.

Trên nguyên tắc, khi đến Hà Nội vào những năm 1985, 1990 và 1993 để tìm tài liệu, William J. Duiker đã tìm đúng nguời, đúng chổ vào thời điểm thật đúng lúc để thu thập tài liệu cho “ tác phẩm” của ông. Nhưng chính ra, CSVN phải cám ơn ông thay vì ông cám ơn họ; vì bỗng dưng nhà cầm quyền Hà Nội lại được một món quà quá bất ngờ và to tát từ trên trời rơi xuống.

Sở dĩ William J. Duiker không cần phải cám ơn CSVN về việc ông được tiếp đón nồng hậu và đối xử tử tế quảng đại, cũng không cần phải cám ơn CSVN đã cung cấp những tài liệu về Hồ Chí Minh; vì đây là một “ nghĩa vụ ” thiêng liêng mà CS Hà Nội phải thi hành đối với một người đang ra công thực hiện một công tác tuyên truyền vĩ đại và công không cho họ, đó là ca tụng “ sự nghiệp cách mạng ” của Hồ Chí Minh và đảng CSVN.

Nhưng, William J. Duiker đã không nhìn sự việc dưới góc cạnh như thế . Như đã nói, ông bị thuyết phục bởi nhân vật mà theo ông đã trở thành nguyên động lực thúc đẩy sự chiến đấu và tinh thần kỹ luật của Việt Cộng: đó là Hồ Chí Minh; và ông muốn tìm hiểu con người của Hồ Chí Minh dưới góc cạnh đó, bất chấp những sự thật lịch sử đã được phơi bày về bản chất tàn bạo và khủng bố trong con người thật của họ Hồ.



Điều này cũng không lạ, nếu nhìn lại trường hợp của nhân vật khủng bố nổi tiếng hiện nay là Osamar bin Laden. Những chứng cớ hùng hồn và cụ thể về hành động, lời nói của tên trùm khủng bố của thế kỷ thứ 21 này đã được phơi bày rỏ ràng dưới ánh sáng mặt trời, nhưng những sự thật đó vẫn không đủ sức cản ngăn sự ngưỡng mộ của hàng chục triệu người đối với tên trùm khủng bố; thì đã sao?

Một điều trớ trêu, buồn cuời và có thể nói là phản khoa học ở đây, là cách sử dụng những “ tài liệu lịch sử ” để hoàn tất quyển sách của William J. Duiker. Nói trắng ra, nó chỉ là sự xào đi nấu lại những tài liệu của cộng sản Nga, Tàu, Pháp và Việt để sản xuất ra món ăn < Ho Chi Minh: A Life >.


Nói cách khác, < Ho Chi Minh: A Life > là một sản phẩm “ lộn kiếp ”.

Thế nào là “ lộn kiếp ”?

Ở thôn quê, nông dân từ trẻ tới già ai cũng biết ổi lộn kiếp và ớt lộn kiếp. Hạt ổi và hạt ớt là hai loại hạt không thể tiêu hóa. Khi người ta ăn ổi hay ăn ớt mà không nhai kỹ, hoặc chim chóc mổ trái ổi chín hay trái ớt chín để ăn, khi đi tiêu thì hạt vẫn còn nguyên ( chúng tôi thành thật xin lỗi quí vị độc giả) . Nếu những hạt này gặp những điều kiện thuận lợi, như rơi đúng vào chổ đất màu mở, có đủ độ ẩm, thì chúng sẽ nảy mầm và sản xuất ra những cây mới. Cây này cũng lớn lên và cũng ra hoa, sinh quả như cây bình thường, nhưng đặc biệt , nếu là ổi thì trái sẽ ngon ngọt hơn, nếu là ớt thì sẽ cay hơn. Rồi thì người ta và chim chóc lại ăn những trái này và có thể sản xuất những cây lộn kiếp đời thứ hai, thứ ba, thứ tư v. v....

Thật vậy, William J. Duiker đã sử dụng rất nhiều tài liệu “ lộn kiếp” của cộng sản viết về Hồ Chí Minh để hoàn thành tác phẩm nói về cuộc đời của Hồ Chí Minh, trong đó có cả những tài liệu do chính Hồ Chí Minh tự viết về mình dưới bút hiệu Trần Dân Tiên và T. Lan.


Riêng trong
đoạn viết về CCRĐ, ngoài một ít tài liệu của ngoại quốc, William J. Duiker đã dùng Hồ Chí Minh Toàn Tập và sách của Bùi Tín, Vũ Thư Hiên. Vì thế, những lập luận bênh vực Hồ Chí Minh đã được William J. Duiker rập khuôn lại như sau:
1- Hồ Chí Minh không phải là thủ phạm chính trong phong trào CCR
Đ. Thủ phạm chính là các ông Trường Chinh, Hoàng Quốc Việt, Hồ Viết Thắng và Lê Văn Lương
2- Hồ Chí Minh là một người nhân hậu không chấp nhận các biện pháp tàn bạo, tra tấn trong phong trào CCR
Đ.
3- Chỉ thị của Hồ Chí Minh không
được địa phương tuân hành.
4- Hồ Chí Minh bị Mao Trạch
Đông đe dọa và sợ hãi các sĩ quan cố vấn Trung Cộng.
5-
Đội viên cải cách là những người ngoài, không thuộc đảng. Chỉ riêng điểm này cho thấy thủ đoạn đánh tráo sự thật m ột cách trắng trợn của Hồ Chí Minh và CSVN. William J. Duiker đã hoàn toàn bị lừa và bị lùa vào bẩy một cách dể dàng vì sự thật thà ngớ ngẩn và dễ tin của ông ta. Sự thật, những đội viên cải cách là những đứa con cưng của đảng.

Tất cả 5 điểm trên đây là những lập luận ngụy biện và đầy giả trá nhằm biện hộ cho Hồ Chí Minh, chính danh thủ phạm của những tội ác tày trời trong phong trào CCRĐ.


William J. Duiker
đã làm một cái loa vang vọng lại những gì mà những người cộng sản đã nói về phong trào CCRĐ, trong đó những điểm then chốt hoàn toàn không đúng với sự thật.
Ông Duiker
đã “ nhơi” lại những gì mà CSVN “ nhả ” ra.
Toàn là những dữ kiện lộn kiếp !
Để biết sự thật về tội ác của Hồ Chí Minh trong phong trào Cải Cách Ruộng Đất, mời quý vị xem bài Vạch Trần Huyền Thoại Hồ Chí Minh, cùng một tác giả.

Tháng 12/2002


Nguyễn thị Bé Bảy

* Bài
đã đăng trong Tạp chí Chiến Sĩ Quốc Gia Xuân Quý Mùi 2003, dưới bút hiệu
Bích Liên. Chiến Sĩ Quốc Gia là cơ quan ngôn luận của Liên Hội Cựu Chiến Sĩ VNCH vùng Hoa Thịnh
Đốn và Phụ Cận,
xuất bản tại Virginia từ n
ăm 2001 - 2008

* Bài có sửa lại đoạn kết.

Phản hồi của độc giả

Xem 1 trong 1 phản hồi

1. 01-07-2010 09:15

VÌ AI TÔI MẤT SÀI GÒN

Vì ai tôi mất SÀI GÒN
Vì ai tôi mất hòn ngọc viễn đông
Từ ngày việt cộng chơi ngông
Lòng dân oán hận căm thù cộng quân
Đảng kia là loài quỷ ma
Sinh ra để giết dân lành nước NAM.


Hoan hô Hải Ngoại phiếm Đàm.com cả hai tuần lễ nay đã liên tục như vũ bão đánh phá tiêu diệt cho bằng được thằng mất dạy Hồ tặc tội đồ của dân tộc triệt hạ tên Hồ Chí Minh lấy lại được thủ đô SÀI GÒN mến yên hòn ngọc viễn đông ngày nào năm xưa cho đồng bào quốc nội cũng như hải ngoại vui hưởng không khí thanh bình ấm no dưới lá cờ vàng ba sọc đỏ tươi đẹp.


Lật tẩy hàm giáo sư và phó giáo sư

(03/05/2010)

Trên Flickr có một account mang tên khoahocdom.vietnam@ yahoo.com đăng danh sách các GS và PGS dỏm của Việt Nam. Theo account kể trên, khi nhà nước VN phong GS và PGS cho một ai đó, account kể trên sẽ kiểm tra số bài báo trên ISI (cơ sở dữ liệu về các công bố khoa học trên toàn thế giới) để tìm xem người được phong GS và PGS có số bài báo đăng trên ISI đúng tiêu chí hay không. Theo định lượng, PGS phải có số lượng bài công bố trên ISI là 3 công trình khoa học, GS phải có 5 công trình khoa học được công bố trên ISI. Nếu dưới mức này thì account kể trên sẽ gửi thư thông báo cho đương sự và tổ chức liên quan, thông báo về quyết định phong danh hiệu GS và PGS dỏm.

Sau khi tìm hiểu và thống kê công trình khoa học của một số vị cán bộ cao cấp của chính quyền VN, account này đã công bố một danh sách được phong tặng danh hiệu GS và PGS dỏm made in Vietnam gồm những người sau: Nguyễn Thị Doan (Phó CT nhà nước VN), Nguyễn Thiện Nhân (Phó thủ tướng, kiêm BT Bộ GD&ĐT VN), Trần Văn Nhung (nguyên thứ trưởng Bộ GD&ĐT), Đào Trọng Thi (chủ nhiệm UB Quốc Hội) và một số người khác.

Theo blogger Đông A, dù chưa kiểm tra xem có đúng là những người kể trên có công bố khoa học trên các tạp chí trong danh sách của ISI ít hơn 5 (đối với GS) và ít hơn 3 (đối với PGS) hay không, nhưng ông có cảm tưởng là tiêu chí của phong chữ “dỏm” khá rõ ràng, minh bạch, và ai cũng có thể kiểm tra được.

Ông viết tiếp: “Nhưng đối với những người được đào tạo tại Liên Xô cũ thì cũng có thể oan uổng, vì một số tạp chí của Liên Xô cũ không có tên trong danh sách của ISI. Do vậy tôi nghĩ cũng nên thận trọng, nhất là do những khó khăn có nguồn gốc từ trong lịch sử phức tạp của thế giới. Nhưng dù vậy, tôi vẫn nghĩ các báo trước khi đăng bài viết về ai đó, nên tham khảo danh sách GS và PGS dỏm để ít nhất là có cái nhìn tham chiếu và cân nhắc về bài báo đó.”

Chuyện phong chức danh dỏm này có lẽ cũng thuộc loại tương tự như danh hiệu trang phục phản cảm trong các hoạt động giải trí, nhưng chưa rõ phản ứng của dư luận xã hội và những người liên quan như thế nào. Rất tiếc là chuyện phong chức danh dỏm này có thể đoán trước là không được truyền thông loan truyền rộng rãi như danh hiệu trang phục phản cảm, nên cũng khó biết các phản hồi có thể có như thế nào. Nhưng xét cho cùng, trong một xã hội có nhiều đặc điểm riêng biệt như xã hội Việt Nam chuyện phong dỏm này có khi cũng cần thiết và hữu ích.”

Sau đây là nội dung kiểm chứng của account khoahocdom.vietnam@ yahoo.com trước khi phong tặng danh hiệu GS và PGS dỏm. Quý độc giả có thể vào trang flickr.com/photos/ 47624590@ N04/ để tìm hiểu.

GS dỏm Nguyễn Thị Doan, phó chủ tịch nước
- Kiểm tra công trình ISI của bà này thì kết quả là 0 (zero).

- Chúng tôi đã dùng tất cả các keys: Doan NT, Nguyen TD, Nguyen DT. Kết quả thu được đều như nhau: 0. Do đó chúng tôi xin công nhận bà này là GS dỏm (chính xác hơn: Dưới mức dỏm).

Thật không hiểu bằng cách nào mà bà này ôm được cái hàm GS? Các bác có biết “cách nào,” xin chỉ giùm nhé!


GS dỏm Nguyễn Thiện Nhân, phó thủ tướng, bộ trưởng Bộ GD&ĐT
Kiểm tra trên Web of Science, cũng không thể tìm thấy công trình khoa học nào của ông Nhân về lĩnh vực kinh tế, điều khiển học. Như vậy cái hàm GS của ông ấy là cái gì, do đâu mà ra?

Ông này lúc nào cũng hứa, tuyên bố.... và bây giờ thì nền giáo dục vẫn đang tụt hậu. Lúc nào cũng tuyên bố “đại học quốc tế,” nhưng trình độ dỏm thế này thì có hiểu thế nào là một đại học quốc tế. Thật ra không nhất thiết Bộ Trưởng Giáo Dục phải có hàm giáo sư, chỉ cần cử nhân cũng được, nhưng phải là bằng thật, còn mấy loại dỏm thì chỉ có hại dân, hại nước.

Theo tiểu sử thì ông Nhân được “phong hàm” GS năm 2002 khi đang làm PCT Sài Gòn. Xin chào thua! Cái kiểu phong hàm này không khác gì các danh “gia đình văn hóa,” “bé khỏe, bé ngoan,” hay “gia đình bị lũ lụt tàn phá.”

Đất nước muốn phát triển thì cần phải có những người thật, trung thực.... Mấy vị dỏm, giả thì chỉ có phá hoại.

GS dỏm Trần Văn Nhung, nguyên thứ trưởng Bộ GD&ĐT, tổng thư ký Hội Đồng Giáo Sư
Kiểm tra trên Web of Science, vị này chỉ có một công trình chuẩn ISI:

1. Title: ATTRACTORS OF SYSTEMS CLOSE TO AUTONOMOUS ONES HAVING A STABLE LIMIT-CYCLE
Author(s): MINH NV, NHUNG TV


Source: ACTA MATHEMATICA HUNGARICA Volume: 58 Issue: 1-2 Pages: 17-23 Published: 1991

Times Cited: 0

Công trình này công bố năm 91, đồng tác giả và thuộc loại SCIE, nghĩa là tạp chí này thuộc loại trung bình. Sản phẩm khoa học của một giáo sư kém xa kết quả nghiên cứu của một anh tiến sĩ loại trung bình thì ông này thuộc loại giáo sư gì?

Tóm lại: Không có hy vọng gì cho khoa học Việt Nam khi những kẻ bất tài, danh dỏm vẫn còn tại vị.

GS dỏm Đào Trọng Thi, chủ nhiệm UB Quốc Hội

Title: MULTIDIMENSIONAL PARAMETRIZED VARIATIONAL- PROBLEMS ON RIEMANNIAN-MANIFOLD S

Author(s): THI DT

Source: LECTURE NOTES IN MATHEMATICS Volume: 1214 Pages: 40-62 Published: 1986

Times Cited: 0

Đó là công trình ISI duy nhất mà anh “giáo sư” này có được. Theo thông tin “nội bộ” thì anh này là nhà khoa học hàng đầu, được ghi tên vào tự điển. Thật không hiểu được.

Với cái trình độ tồi như thế mà là giáo sư thì.... chào thua.

Tôi làm tiến sĩ tốn 17.000 USD!”

Hữu Lực- Hà Tuấn

PHÚ THỌ: Trao đổi với phóng viên Sài Gòn Tiếp Thị online chiều qua 17.6, giám đốc sở Văn hóa – thông tin và du lịch tỉnh Phú Thọ Nguyễn Ngọc Ân (nhân vật “làm tiến sĩ tại Mỹ nhưng không biết tiếng Anh”) khẳng định: “Tôi có học tại trường đại học Nam Thái Bình Dương (Southern Pacific University) tại Hoa Kỳ. Trường này toạ lạc tại thành phố New York!”.

Tuy nhiên, khi chúng tôi đề nghị muốn xem tấm bằng tiến sĩ của ông thì ông Ân nói “để dịp khác”.

Theo thông tin của một đồng nghiệp được đăng tải trên một tờ báo mạng, chúng tôi dễ dàng tìm được trường đại học Nam Thái Bình Dương (Southern Pacific University) mà ông Ân “tu nghiệp”. Theo đó, trường đại học Southern Pacific University nằm trong danh sách 50 trường đại học bị chính quyền bang Hawaii khởi tố, thua kiện và bị đóng cửa. Trường Southern Pacific University đã bị giải thể từ ngày 28/10/2003 theo phán quyết của tòa án Hawaii. Bằng cấp của trường Southern Pacific University không được Mỹ công nhận.

Còn trường đại học Nam Thái Bình Dương với tên chính thức là “The University of South Pacific” của Fiji, một quốc đảo gần Úc, mới là trường thật. Chúng tôi trao đổi với ông Ân về điều này và hỏi ông học ở Fiji hay Mỹ, ông Ân nói: “Có thể chỗ tôi học ở New York chỉ là phân viện của trường Southern Pacific University!”

Thưa ông, ông có thể cho biết chi phí học để lấy bằng tiến sĩ của trường Southern Pacific University hết bao nhiêu?

-Chắc cũng tốn hơn chục ngàn USD gì đấy!

-Ông có thể nói rõ hơn?

-17,000 USD!

-Thưa ông, đó là kinh phí của tỉnh Phú Thọ hỗ trợ ông đi đào tạo tiến sĩ?

-Không, đó là tiền cá nhân, còn tiền kinh phí hỗ trợ của tỉnh thì tôi chưa lấy, mặc dù tỉnh đã có quyết định rồi!

-Khóa học cùng ông có bao nhiêu người Việt Nam học cùng ông, ở Phú Thọ có ai học cùng ông không?

-Khoảng chín, mười người gì đó, họ đều ở Hà Nội, Thái Nguyên; còn ở Phú Thọ không có ai.

-Ông có thể cho chúng tôi xem giáo trình, đĩa CD của trường phát cho ông để ông tự học?

-Như tôi đã nói, tôi học trường này là theo kiểu đào tạo từ xa, nên tôi học qua mạng, nộp trả bài cũng qua mạng.

-Vậy ông có thể cung cấp cho chúng tôi trang web của trường đại học của ông không?

-Không, tôi không nhớ.

-Cảm ơn ông!

20,000 tiến sĩ, 700 triệu USD và vài câu chuyện

Trân Văn, HYPERLINK "http://www.vietherald.com/D_1-2_2-51_11-RFA_12-author/viet-herald.html"RFA

Ông Nguyễn Ngọc Ân, giám đốc Sở Văn Hóa - Thể Thao và Du Lịch của tỉnh Phú Thọ, tuy có văn bằng tiến sĩ của một đại học ở Mỹ, song không thể nghe, nói, đọc, viết tiếng Anh.

Hiện có những dấu hiệu cho thấy, tấm bằng tiến sĩ mà ông Nguyễn Ngọc Ân sử dụng không phải là chuyện riêng của ông Ân. Vì sao?

Công quỹ như rác

Chuyện ông Nguyễn Ngọc Ân, không biết Anh ngữ nhưng lại là “tiến sĩ,” xuất thân từ một trường đại học đã bị tòa án tiểu bang Hawaii ra lệnh phải đóng cửa trước đó 6 năm, lẽ ra có thể chỉ dùng để mua vui nếu không có vài tình tiết kỳ quái.

Tình tiết thứ nhất: Một cán bộ lãnh đạo của tỉnh Phú Thọ kể với phóng viên tờ Sài Gòn Tiếp Thị rằng, sau khi học xong chương trình tiến sĩ ở “Southern Pacific University” - dịch sang tiếng Việt là đại học Nam Thái Bình Dương, ông Ân đã trình văn bằng tiến sĩ cho ban tổ chức tỉnh ủy xem, và ban tổ chức tỉnh ủy xác định bằng đó là bằng thật.

Theo sau đó là tình tiết thứ hai: Ông Ân tiết lộ với phóng viên tờ Sài Gòn Tiếp Thị rằng, ông đã chi 17,000 USD để học “tiến sĩ” và lãnh đạo tỉnh Phú Thọ đã quyết định chi tiền, “hỗ trợ” cho ông.

Tình tiết thứ ba: Cũng chính ông Ân tiết lộ, sở dĩ ông theo học “chương trình tiến sĩ” tại “Southern Pacific University” là do Viện Kinh Tế của Bộ Tài Chính giới thiệu. Ông Ân không phải là trường hợp cá biệt, bởi theo ông Ân, còn khoảng 9-10 người nữa ở Hà Nội, Thái Nguyên cũng học “chương trình tiến sĩ” tại “Southern Pacific University” theo kiểu như vậy.

Ðang có bao nhiêu công chức theo học “chương trình tiến sĩ” tại những đại học như “Southern Pacific University?” Chưa có ai thống kê, nhưng có những dấu hiệu cho thấy, hình như “làm tiến sĩ” ở nước ngoài theo kiểu như thế đang trở thành phong trào.

Vì sao? Một công chức ở Hà Nội, yêu cầu không nêu tên, trả lời qua email, cho biết: Trước hết là không phải học, không tốn tiền và “giải quyết khâu oai” tốt hơn “làm tiến sĩ” theo “kiểu cũ.” Chưa kể “làm tiến sĩ” theo “kiểu cũ” đang gặp trục trặc.

Công chức này giải thích thêm rằng: Do có quá nhiều tai tiếng và bị chỉ trích kịch liệt, chuyện dựa vào hệ thống trường Ðảng để lấy học vị “tiến sĩ” đang khiến nhiều công chức và đặc biệt là quan chức ngần ngại.

Chuyển tiền ra nước ngoài mua “tiến sĩ?”

Quả là “làm tiến sĩ” theo “kiểu cũ” có quá nhiếu tai tiếng. Hồi tháng 8 năm 2006, tại “Hội nghị hiệu trưởng các đại học miền Trung và Tây Nguyên,” một số quan chức ngành giáo dục đã từng công khai thú nhận rằng, chính họ cũng xấu hổ, khi góp phần tạo ra những cá nhân có học vị “tiến sĩ” nhờ “nghiên cứu” những đề tài kiểu như: “Tắm giặt trong quân đội...”

Thế nhưng “làm tiến sĩ” theo “kiểu mới,” giống như ông Nguyễn Ngọc Ân thủ đắc học vị “tiến sĩ kinh tế quản trị kinh doanh,” nhờ đề tài “Vấn đề di sản văn hóa với việc phát triển kinh tế du lịch tỉnh Phú Thọ” thì liệu “nghiên cứu” đó có góp phần xây dựng “quốc thái, dân an,” hay xa hơn là phục vụ cho sự no ấm của loài người?

Năm 2007, Việt Nam công bố một thống kê, theo đó, hơn 70% tiến sĩ của Việt Nam đang là công chức, còn số tiến sĩ làm công việc nghiên cứu và giảng dạy tại Việt Nam - vốn là những lĩnh vực hoạt động chính của đội ngũ tiến sĩ - lại chiếm tỷ lệ chưa đầy 30%.

Nhiều người cho rằng, vì tiến sĩ được xem như một thứ tiêu chí để cất nhắc, bổ nhiệm trong hệ thống chính trị, nên việc đào tạo tiến sĩ và những vấn đề có liên quan đến đội ngũ tiến sĩ tại Việt Nam trở thành bi kịch. Bi kịch đó chưa có hồi kết!

Ðầu tháng 11 năm 2006, ông Nguyễn Thiện Nhân, lúc đó là Bộ Trưởng Giáo Dục - Ðào Tạo tuyên bố trước Quốc Hội Việt Nam rằng, Bộ Giáo dục - Ðào Tạo sẽ triển khai một chương trình đồng bộ để đến năm 2015, đào tạo xong 20,000 tiến sĩ, làm giảng viên nòng cốt cho 400 trường đại học và cao đẳng trên toàn Việt Nam.

Bất chấp những phân tích thiệt - hơn của trí thức đối với dự định này, cuối tháng 1 năm 2008, Bộ Giáo dục - Ðào Tạo vẫn trình thủ tướng Việt Nam đề án đào tạo 20,000 tiến sĩ. Chi phí cho việc đào tạo 20,000 tiến sĩ được loan báo là khoảng 700 triệu USD.

Tuy nhiên, kế hoạch thực hiện được kéo dài thêm 5 năm so với dự định ban đầu. Nghĩa là đến năm 2020, kế hoạch đào tạo 20,000 tiến sĩ mới hoàn tất, chứ không phải tới năm 2015 như ông Nguyễn Thiện Nhân tuyên bố trước Quốc Hội cách đó 2 năm.

Giữa tháng trước, cùng với việc yêu cầu ngừng mở ngành ở bậc đại học, cao đẳng, Bộ Giáo Dục - Ðào Tạo Việt Nam đột ngột ra lệnh ngừng đào tạo tiến sĩ ở 101 chuyên ngành.

Thế nhưng, ông Ngô Kim Khôi, Vụ phó Vụ Giáo Dục Ðại Học, lại khẳng định: Việc đào tạo tiến sĩ tại nước ngoài không có gì thay đổi. Thậm chí có tín hiệu đáng mừng là số lượng gửi đi đào tạo tiến sĩ tại nước ngoài tăng lên trong năm 2009 và 2010. Theo chủ trương, số lượng tiến sĩ đào tạo ở nước ngoài là 20,000.

Trong năm ngoái và năm nay, những trường hợp như ông Nguyễn Ngọc Ân, có được xem như đã giúp tăng số lượng tiến sĩ được gửi đi đào tạo tại nước ngoài như tuyên bố của ông Ngô Kim Khôi?

Chỉ Bộ Giáo Dục ố Ðào Tạo Việt Nam mới có thể trả lời được những thắc mắc như thế.

Có lẽ nên nhắc qua rằng, tuy Mỹ vẫn được xem như một địa chỉ đáng tin cậy trong đào tạo, song tại Mỹ, có 2 loại trường đại học, một đã được những cơ quan có thẩm quyền hoặc tổ chức có uy tín kiểm định về chất lượng đào tạo và một chỉ được coi như những “xưởng sản xuất bằng cấp.”

Những “xưởng sản xuất bằng cấp” ấy, có thể được phép hoạt động vì hội đủ các yêu cầu trong việc thành lập (cơ sở vật chất, nộp đủ thuế...), theo quy định của từng tiểu bang, nhưng không đạt tiêu chuẩn kiểm định nên chất lượng đào tạo không được công nhận.

Cũng vì vậy, sự kiện ông Nguyễn Ngọc Ân, giám đốc Sở Văn Hóa - Thể Thao và Du Lịch của tỉnh Phú Thọ, “du học” qua một cơ quan thuộc Bộ Tài Chính giới thiệu, được một đại học không đạt kiểm định chất lượng đào tạo ở Mỹ cấp văn bằng tiến sĩ, dù không thể nghe - nói - đọc - viết tiếng Anh, song công quỹ vẫn đài thọ chi phí “làm tiến sĩ,” ban tổ chức tỉnh ủy vẫn công nhận là bằng thật... hoàn toàn không phải chuyện riêng của ông Ân.

tải về 95.64 Kb.

Chia sẻ với bạn bè của bạn:
1   2




Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©tieuluan.info 2022
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương