6th sunday of easter (B) May 17, 2009

tải về 112 Kb.
Chuyển đổi dữ liệu09.06.2020
Kích112 Kb.

Lm Jude Siciliano, OP

6th SUNDAY OF EASTER (B) - May 17, 2009

Act 10: 25-26, 34-35, 44-48; Psalm 98; 1 Ga 4: 7-10;

Ga 15: 9-17

By Jude Siciliano, OP

Dear Preachers:

The Acts of the Apostles is a narrative that is more about the "Acts" of the Holy Spirit; with the apostles and first Christians playing a collaborative (though not always!) role. The Holy Spirit is God’s active presence among us and a reminder to the infant church that, as Jesus has promised before he departed, they would be "clothed with power from on high" (Lk 24: 49).
Jesus’ promise wasn’t just a pat on the back or something encouraging to say to comfort his disciples as he was departing. Nor were his parting words telling them to do what he taught and showed them – as best they could. Rather, he promised to send them power, the Spirit. The Spirit that did come upon the assembled community (Acts 2: 1ff.) was "fire" and like "a strong driving wind." They would need that divine energy, as we do, to fulfill Jesus’ plan to have the Reign of God announced to all peoples. The Spirit’s driving force urged the church out into the world to speak and act in Jesus’ name.

In today’s first reading we hear about one of the places the Spirit drove Peter and how he recognized God’s presence among the Gentiles. Cornelius was a centurion in Caesarea. He and his "whole household" are described as "God fearers," people who accepted Jewish monotheism and ethics and may even have attended the synagogue. Still, Cornelius was a Gentile and so not someone Peter and the others in the community would have thought to be included in God’s plan of salvation. Remember, even after Jesus’ departure, his followers were still a group within the larger Jewish community.

But prior to today’s passage we learn of Cornelius vision in which he was instructed to send for Peter (10: 1-8). Peter also had a vision(10:9ff.) and so when two messengers come to Peter to invite him to Cornelius’ house, he responded. How could Peter deny the obvious? Two visions, one to Cornelius and the other to Peter, affirmed God’s plan: the Gentiles were to be included into the community of Jesus’ followers. As proof, when Peter arrives at Cornelius’ house, he meets the devout man and his household and another Pentecost happens – the Holy Spirit descends on those "who were listening to the Word."

Let me see if I’ve got this right. The Holy Spirit comes upon listeners to the Word of God. Now the Spirit is by no means limited by structures and ritual. Remember Luke’s description of the Spirit at Pentecost, as "noise like a strong driving wind," and then as tongues "as of fire" (2:1-3). The Spirit is not boxed in, but is as free, pervasive and penetrating as wind and fire.

Still, today’s Acts reading calls our attention to this moment in our liturgical celebration, the Liturgy of the Word. It reminds us that when the Word of God is proclaimed in the assembly, the Spirit moves among and within us – like fire and a "strong driving wind," to breathe new life and determination into our faith so we, like the first Christians, can leave our gathering to live and proclaim Jesus Christ in the world. God has a big plan for our world and we are to be God’s collaborators in that plan.
So, let’s receive the Word of God and its accompanying Spirit with open minds and hearts. If the Spirit could open Peter and the early church’s world to receive the Gentiles into communion with them, who knows what new thing the Spirit might do in our sometimes boxed-in world and church!
The morning newspaper today reports that the World Health Organization warns that there is an imminent danger of a swine flu endemic. That is serious and many nations are making efforts to protect their population. If an endemic does happen many people throughout the world will suffer – as will God’s reputation. As with other large events in nature, earthquakes, tsunamis, droughts, etc., if an endemic happens we will probably call it an "Act of God." God is blamed for a lot of the bad things that happen in the world; do we really believe God sent a cyclone that destroyed a Texas town and killed people? Is that how God uses God’s power?
As a believer I do know a powerful "Act of God" – God has entered our world, joined us on our human journey, not avoided our pain and death, rose and given us a new life. The Gospel names another powerful act of God: "No one has greater love than this, to lay down one’s life for one’s friends." Which is what Jesus did for us. Now that act of love is what I would call an "Act of God!"

We don’t come to pray to please God; earn God’s love and good will; wear God down so as to earn a favor from God. Jesus’ life, death and resurrection is a clarion message to us, one we are eager to hear again today: God already loves us. We didn’t love God first and then God returned the favor and now loves us because we deserve that love. Rather, God loved us first. If we have any doubts, look at Jesus. The real issue is: since God already loves us and has given such powerful evidence of that love, what should we do to show we heard the message; to show that our lives are transformed by that free gift of love? We see obvious signs in a person when they are in love; they radiate the love by being more cheerful, spontaneous, patient, kind, etc. These virtues seem to flow out of them with little effort, as second nature. What virtues will flow out of us because God loves us?

Today when we ask, "Jesus, what can I do to show your love for me?" He answers, "Keep my commandments." Our mind tends to run to the Ten Commandments as we ask ourselves if we have broken any of them. Have I done anything wrong? But we had the Ten Commandments without Jesus. He isn’t talking about violating the Commandments, about not doing something negative. Instead, he is telling us to do something positive: "Love one another." That’s one commandment with many faces; many opportunities to put into practice what we have experienced from God in Jesus, unconditional love.
If there is no greater love than to lay down one’s life for a friend, then I can respond to Jesus’ command by asking myself; what part of my life must I "lay down," let die, for the sake of another? My prejudice, unwillingness to help, angry feelings, envy of what others have, the list of wrongs I keep against a person, my material goods, etc? Jesus doesn’t enumerate a list of commandments we can check off one by one and then say, "There, I have done that."

Instead, he names a broader commandment: "Love one another as I have loved you." Can we ever say we have lived up to that command? Can we check off items and say, "Well, I’ve accomplished that!" No, because love asks a lot of us. When can a husband or wife say, "There, I have loved you, there is nothing more I can give or do for you"? Love is a fire that consumes us, leaves us looking for ways to love and no one can spell out rules and regulations for us. That’s what we need the Holy Spirit for, to enable us to experience God’s love and then find ways we can best express it to others.

Jesus doesn’t want to exhaust us or make us live like groveling slaves trying to get everything right, fearing punishment if we fail. He calls us "friends." Friendship for him isn’t sentimental or sloppy. Some friendships can close us up, make us negative, feed our neurotic behavior. Jesus’ friendship is one of mutual love and respect. Friends help expand our world, expose us to new and creative possibilities and sustain us when we are in need. Good friends keep us normal; pull us out of ourselves when we are closed off; lift us out of depression; are our sounding boards when we need to speak about something and friends open new worlds to us.

We are friends of Christ already. He has accomplished that for us – "I call you friends." With the help of his Spirit, we can act that way and each day resemble him more and more. Or, as he describes for us today, as his friends, we will "bear fruit that will remain." At this Eucharist we invite Jesus to show us how we can live and reflect our friendship with him. We ask him to show us what must die and what we must lay down so that our lives will blossom with new fruits that reveal his presence in our lives.

In other word we pray, "Jesus, teach us to love one another and help us live that love so people will know that we are your friends."

Fr, Jude Siciliano, OP

CN 6 PHỤCSINH (B) – 17-5-2009

Cv 10: 25-26, 34-35, 44-48; Tv 98; 1 Gioan 4: 7-10; Gioan 15: 9-17

Lm. Jude Siciliano, OP


Anh chị em thân mến,

Sách Công Vụ Tông Đồ thuật lại những hoạt động của Chúa Thánh Thần trên các Tông Đồ và những Kitô hữu đầu tiên. Đó chính là hành động của Thiên Chúa trong chúng ta, và nhắc cho chúng ta nhớ lúc Giáo hội sơ khai còn non yếu, nhờ Lời Chúa Giêsu hứa trước khi Ngài về trời: "Còn anh em, hãy…cho đến khi nhận được quyền năng từ trời cao ban xuống."(Lc 24:49)

Lời Chúa Giêsu hứa không phải là chút an ủi cho các Môn đệ trước khi Ngài ra đi. Hay để hướng dẫn cho các ông cách thực hiện những điều Ngài đã dạy bảo. Nhưng đây chính là lời hứa là Ngài sẽ gởi Chúa Thánh Thần đến với các Môn đệ. Và trong khi các ông đang tề tựu bên nhau (Cv 2:1), Chúa Thánh Thần đã ngự xuống như "lưỡi lửa" và như "tiếng gió mạnh ùa vào". Các Môn đệ và cả chúng ta nữa, cần sức mạnh ấy để rao giảng Nước Trời cho toàn dân thiên hạ. Thần lực của Chúa Thánh Thần là động lực thúc đẩy Giáo Hội đi khắp thế gian để rao giảng và làm phép rửa nhân danh Chúa Giêsu.


Trong bài đọc thứ nhất, chúng ta nghe về việc Chúa Thánh Thần dẫn đưa Phêrô đến để nhìn thấy sự hiện diện của Thiên Chúa nơi dân ngoại. Co-nê-li-ô là một đại đội trưởng một cơ đội của Sê-Da . Ông và cả gia đình đều được coi như là những "người đạo đức và kính sợ Thiên Chúa". Họ chấp nhận đạo đức và tín ngưỡng của người Do Thái, và có lẽ họ cũng đã đến đền thờ Do Thái. Dù vậy, Co-nê-li-ô vẫn còn là người ngoại, nên Phêrô và các người khác trong cộng đòan không nghĩ ông và gia đình ông được ơn cứu rỗi của Chúa. Nên nhớ: sau khi Chúa Giêsu về trời, các Môn đệ Ngài vẫn còn là một nhóm trong cộng đòan Do Thái.

Nhưng, đoạn trước bài đọc hôm nay, ghi lại Co-nê-li-ô có thị kiến: ”một thiên sứ của Thiên Chúa vào nhà ông và nói: Vậy bây giờ ông hãy sai người đi Gia-phô mời một người tên là Si-môn, cũng gọi là Phê-rô" (Cv 10:5). Phê-rô cũng có thị kiến trong cùng giờ đó (Cv 10:19). Vì thế, khi có hai người của Co-nê-li-ô đến nhà Phê-rô để mời ông, Phê-rô nhận lời ngay. Làm thế nào Phê-rô khẳng định được đó là ý Chúa qua hai thị kiến: một cho Co-nê-li-ô, và một cho Phê-rô là tiếp nhận  người ngoại vào cộng đoàn Môn đệ Chúa Giêsu. Bằng chứng là khi Phê-rô đến nhà Co-nê-li-ô gặp ông và cả gia đình đạo đức của ông, thì Chúa Thánh Linh xuất hiện và “Thánh Thần đã ngự xuống trên tất cả những người đang nghe Lời Thiên Chúa" (Cv 10:44)

Hãy thử xem lại câu chuyện: Chúa Thánh Thần đã ngự xuống trên tất cả những người đang nghe Lời Thiên Chúa. Và Thánh Thần không chỉ ở trong Phụng vụ và Giáo hội; Thánh Luca diễn tả Chúa Thánh Thần trong lễ Hiện Xuống như "tiếng gió mạnh ùa vào…và những hình lưỡi giống như lưỡi lửa" (Cv 2: 1-3); Mà Ngài còn xuất hiện bất kỳ nơi nào, như gió và lửa.

Hôm nay, trong Phụng vụ Lời Chúa, khi được đọc lên trong cộng đòan, sách Công Vụ Tông Đồ nhắc cho chúng ta việc Thánh Thần ngự xuống giữa chúng ta và trong lòng chúng ta như "lửa" và "gió mạnh" để thổi nguồn sống mới, đem sức mạnh đức tin cho chúng ta. Và Thánh Thần Chúa làm cho chúng ta, cũng như các Kitô hữu lúc ban sơ, đủ quyết tâm ra đi rao giảng về Chúa Giêsu Kitô cho toàn thế giới trong kế hoạch lớn của Thiên Chúa. Vì thế chúng ta hãy cộng tác với Ngài để thực hiện.

Chúng ta hãy mở lòng trí để lãnh nhận Lời Chúa và Thánh Thần. Nếu khi xưa Thánh Thần Thiên Chúa đã mở lòng trí Phê-rô và Giáo Hội sơ khai biết đón nhận người ngoại vào cộng đoàn, thì biết đâu Thánh Thần Chúa cũng sẽ làm những điều lạ trong thế giới và Giáo Hội nhỏ bé hôm nay.

Sáng nay, báo chí đăng tin Tổ chức Y Tế Quốc Tế loan tin quan trọng là dịch cúm heo đang lan tràn khắp trái đất. Nhiều quốc gia đã tìm cách ngăn ngừa bệnh cúm cho công dân họ. Khi nạn dịch xảy ra, sẽ có nhiều người bị bệnh, vậy ý Chúa như thế nào trong trường hợp này? Cũng như, mỗi khi có những biến cố lớn xảy ra như động đất, sóng thần, hạn hán v.v..., thì chúng ta thường gọi đó là việc của Chúa. Chúng ta thường gán cho Chúa mỗi khi có những chuyện xấu xảy ra. Thử hỏi có phải chính Chúa đã gởi đến những cơn bão lớn tàn phá bang Texas, và gây tử vong nhiều người không? Có phải Chúa đã xử dụng quyền năng của Ngài như vậy chăng?


Theo đức tin, tôi biết Thiên Chúa chỉ có một việc làm là: Ngài đã xuống trần gian, làm người như chúng ta, cam nhận đau khổ và cái chết. Và rồi Ngài sống lại, đem đến cho chúng ta một đời sống mới. Phúc âm có nói đến hành vi lớn lao của Chúa: "Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình."(Ga 15,13) Chúa Giêsu đã làm điều này cho chúng ta. Hành vi yêu thương này mới là "Việc Chúa Làm".

Chúng ta không đến nhà thờ cầu nguyện để làm đẹp lòng Chúa, hầu được Chúa thương và giúp đỡ. Cũng không nài van để được Ngài đoái đến. Chính đời sống, sự đau khổ và sự chết của Chúa Giêsu là tin mừng lớn mà chúng ta lại được nghe hôm nay. Đó là Chúa đã thương chúng ta. Không vì chúng ta thương Ngài trước rồi Chúa mới đáp lại. Mà vì Chúa đã thương chúng ta trước nhất. Nếu chúng ta còn do dự thì hãy nhìn vào Chúa Giêsu: Ngài đã chứng tỏ tình yêu đó quá rõ ràng, do vậy, chúng ta phải làm gì để chứng tỏ là chúng ta đã nghe lời đó. Phải thay đổi cuộc sống như thế nào để đáp lại tình thương mà Ngài đã ban cho chúng ta một cách nhưng không? Khi một người đang yêu, chúng ta thấy họ có sự thay đổi: Người đó vui vẻ hơn, kiên nhẫn hơn và dịu dàng hơn v.v.. nổi bật lên một cách tự nhiên không gượng ép. Vậy nơi chúng ta; trong tình Chúa yêu thương; đã nỗi bật được những đức tính gì?

Hôm nay, khi chúng ta thưa "lạy Chúa Giêsu, vậy con phải làm gì để chứng tỏ tình Chúa yêu thương chúng con"? Ngài sẽ trả lời: "hãy giữ giới răn của Thầy". Ắt chúng ta sẽ nghĩ ngay đến 10 điều răn, và tự xét mình xem có vấp phạm ở giới răn nào không? Tôi đã làm trái điều gì? Nhưng Chúa Giêsu không xét đến 10 điều răn ấy, coi xem chúng ta có vấp phạm hay thiếu sót không. Nhưng trái lại, Ngài nói đến một điều răn tích cực hơn là "hãy thương yêu nhau". Đó là giới răn đáp ứng được nhiều khía cạnh, tạo nhiều dịp cho chúng ta có thể thực hành những gì chúng ta đã lãnh nhận nơi Chúa một tình yêu vô điều kiện.

Nếu không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình, thì tôi có thể đáp lại giới răn của Chúa Giêsu bằng cách tự xét mình xem: Tôi phải hy sinh cái gì của cuộc sống tôi cho tha nhân? Bỏ đi: tính kỳ thị, tránh né việc giúp đỡ tha nhân, sự giận hờn, ganh tị với người khác, những điều cáo gian, thâu vén của cải vật chất v.v..? Chúa Giêsu không hề đưa danh sách các điều răn để chúng ta xét rồi tự nói "đây, tôi đã phạm điều này". Trái lại, Ngài cho một điều răn tổng quát là "hãy thương yêu tha nhân như Thầy đã thương con". Thử hỏi chúng ta có bảo đảm được rằng đã giữ được điều răn đó chưa? hay dám nói: "tôi tự xét là đã làm được điều này rồi" - Không? Sự đòi hỏi của tình yêu là vô cùng. Không người bạn đời nào trong chúng ta có thể nói: "Đây, tôi yêu mình như thế là quá đủ rồi, không thể đòi hỏi hơn được nữa"? Tình yêu là ngọn lửa cháy trong lòng chúng ta, làm chúng ta luôn khao khát được thương yêu nhiều hơn và không có quy ước định lượng thông thường. Do vậy chúng ta cần có Chúa Thánh Thần giúp chúng ta đón nhận tình yêu Chúa và luôn khao khát triển nở tình yêu ấy đến cho tha nhân.

Chúa Giêsu không muốn chúng ta có cuộc sống cứ phải cực khổ cố gắng làm mọi sự cho đúng như một nô lệ, vì sợ bị phạt nếu chúng ta vấp phạm. Ngài gọi chúng ta là "bạn hữu". Tình bằng hữu này không phải là loại tình cảm yếu đuối, hẹp hòi, thiếu sự nâng đỡ, phát sinh tiêu cực, nhằm thỏa mãn dục tính. Mà là tình bạn hai chiều, thương yêu và kính trọng nhau. Giúp mở rộng tầm nhìn và những vận hội mới, những sáng tạo mới, nâng đỡ khi chúng ta cần. Nó đưa chúng ta về cuộc sống đời thường, giúp chúng ta thoát ra khỏi chính mình khi tâm hồn đã khép kín, kéo chúng ta thoát khỏi sự chán nản, đối thoại trong những lúc trao đổi tâm tình, và tình bằng hữu đó đã mở ra cho chúng ta một thế giới mới trong cuộc sống.

Chúng ta đã là bạn hữu của Chúa Giêsu. Nhờ Ngài đã mời: "Thầy gọi anh em là bạn hữu". Nhờ Thánh Linh Ngài, chúng ta có thể làm việc như bạn của Ngài và mổi ngày nên giống Ngài hơn. Hay, như Lời Chúa hôm nay, vì là bạn hữu của Chúa, chúng ta "sẽ sinh được hoa trái, và hoa trái sẽ tồn tại". Trong Tiệc Thánh hôm nay, chúng ta hãy mời Chúa Giêsu hướng dẫn chúng ta cách chết đi những mặt nào trong đời sống để cuộc sống của chúng ta trổ sinh hoa trái mới, hầu làm Thiên Chúa luôn hiện diện trong cuộc sống của chúng ta.

Chúng ta hãy cầu nguyện:"Lạy Chúa Giêsu, xin dạy chúng con biết thương yêu nhau, xin giúp chúng con sống tình thương ấy để mọi người biết chúng con là bạn của Chúa." 

Lm. Jude Siciliano, OP

Chuyển ngữ FX Trọng Yên, OP

tải về 112 Kb.

Chia sẻ với bạn bè của bạn:

Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©tieuluan.info 2022
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương