Nguyên tác


GIẢNG RỘNG BÀI VĂN ÂM CHẤT



tải về 32.39 Mb.
trang8/130
Chuyển đổi dữ liệu24.11.2019
Kích32.39 Mb.
1   ...   4   5   6   7   8   9   10   11   ...   130

GIẢNG RỘNG BÀI VĂN ÂM CHẤT


QUYỂN THƯỢNG
Côn Sơn Chu Mộng Nhan hiệu An Sỹ trước thuật Nguyễn Minh Tiến Việt dịch và chú giải


TA TRẢI QUA MƯỜI BẢY ĐỜI SINH RA LÀM KẺ QUYỀN THẾ




Giảng rộng


- PHẢI TIN CÓ ĐỜI SAU1

rong bài văn này, thảy đều lời của đức Đế Quân hiện thân thuyết pháp, nên xưng “ta” để mở đầu. Nói “trải


T

qua mười bảy đời”, đặc biệt muốn đem phần bản lai diện mục tiềm ẩn trong cái gọi “thân của ta” này, từ xưa đến nay, trải qua bao kiếp sinh tử vẫn chưa từng hoại, chỉ cho người sau được biết.

Người đời chỉ vì sinh ra chẳng biết mình từ đâu đến, chết đi cũng chẳng biết về đâu, nên cho rằng chết đi thì thân tâm đều dứt mất, không đời sau. Do đó buông thả mọi hành vi, không chút e sợ sệt. Đế Quân hết sức lo sợ cho hạng người mê lầm như thế, tự mình sai lầm rồi lại dẫn dắt người khác sai lầm theo, khiến cho sự si độc hại ấy không khi nào dứt được, nên đem chuyện của chính tự thân mình đã “trải qua mười bảy


1 Một số đề mục nhỏ do chúng tôi thêm vào để người đọc tiện theo dõi.

đời” chính thức nói cho mọi người đều biết. Nếu Đế Quân đã trải qua mười bảy đời, hẳn nhiên tất cả chúng ta cũng từng trải qua mười bảy đời như thế. Do đó, nếu siêng làm việc thiện, nghĩ đến đời sau sẽ được phước báo, ấy điều tất nhiên. Nếu không làm việc thiện nghĩ đến đời sau sẽ được phước báo, ắt là việc không thể có.



Quả thật là:

Người đời chỉ biết đến xuân sau, Cỏ hoa sinh từ hạt giống cũ.

Nếu biết còn có đời sau nữa,

Nhân thiện tự nhiên gắng sức trồng.

Nếu hiểu đúng được câu mở đầu của bài văn này như trên, xem như đã hiểu được hơn phân nửa bài văn rồi.
- TA LÀ CHỦ, THÂN LÀ KHÁCH

Người đời đọc kinh sách, thường do tâm thô thiển, ý vọng động, nên không thể suy xét sâu xa tự nhiên lãnh hội. Đối với khái niệm về những danh xưng như “thân” “ta”, thường không khỏi rơi vào chỗ hoang mang lẫn lộn. Nếu thể nhận được rằng “thân” thể chỉ cho “ta” nhưng “ta” không thể chỉ cho “thân”, thìthể hiểu được rằng “ta” mới chínhchủ, còn “thân” chỉ khách tạm. Đã “chủ” thì tất nhiên sẽ thường còn qua muôn kiếp, không hề sinh tử; còn đã “khách tạm” thì hẳn phải đến đi, thay hình đổi dạng.

như người đi xa, lúc chèo thuyền, lúc ngồi kiệu, lại có lúc cưỡi ngựa, lúc lái xe... phương tiện thay đổi đủ loại, nhưng người không hề thay đổi. Thuyền, kiệu, ngựa, xe... ấy chính thân, khách, người chèo thuyền, ngồi kiệu, cưỡi ngựa, lái xe, ấy chính là ta, là chủ.

Lại như người được phân vai đóng kịch, lúc giả làm vua chúa, lúc giả làm quan lại, cũng lúc giả làm người ăn

mày... thường thay đổi đủ hình dạng, nhưng người thật không thay đổi. Vua chúa, quan lại, ăn mày... ấy chính thân, khách; người đóng vai vua chúa, quan lại, ăn mày... ấy chính ta, là chủ.

Nếu chỉ lấy trong một thân hiện tại này nói, thì cái khả năng “thấy hình nghe tiếng” chính thuộc về thân, khách, mà người “thấy hình nghe tiếng” mới chính ta, chủ. thân có sinh tử, nên về già thì mắt dần mờ, tai dần điếc. Ta chủ, thật không sinh không tử, nên mắt tuy mờ người thấy không mờ, tai tuy điếc nhưng người nghe không điếc. Cho nên quyết rằng:



Nếu nói thấy, nghe là ta,

Khác nào nhận giặc vào nhà làm con?

thế, người trí tuệ nương theo tánh thể lớn lao, thể sử dụng thân giả tạm này làm phương tiện tu tập. Ngược lại, kẻ si mê tự che mờ tánh thể, trở thành nhỏ hẹp, đánh mất đi vị thế chủ nhân nên luôn bị thân giả tạm này sai sử.


- SỐNG CHẾT QUA NHIỀU ĐỜI

Nếu như đã 17 đời qua, ắt thể 70 đời, 70 kiếp sống, thì cũng thể lượng số kiếp sống. Như vậy, cái “ta” của Đế Quân nói đến đây cùng, cái “ta” của tất cả chúng ta cũng cùng tận. nếu Đế Quân đã thể sinh ra làm “kẻ sĩ”, làm bậc “đại phu”, thì cũng thể sinh ra làm thân trời, thân rồng... trong tám bộ,1 cũng thể sinh làm thân trong các cõi địa ngục, ngạ quỷ... Thân của Đế Quân như thế không nhất định, thì thân của tất cả chúng ta cũng không nhất định.

Đế Quân đã thác sinh nhiều đời như thế, tất nhiên mỗi đời

1 Tám bộ, hay tám bộ chúng, thường được đề cập trong Kinh điển bao gồm: chư thiên, hay chúng sinh

cõi trời (deva), rồng (naga), a-tu-la (asura), dạ-xoa (yakwa), ca-lâu-la (garuda), càn-thát-bà (gandharva), khẩn-na-la (kimnara) ma-hầu-la-già (mahoraga). Trong tám loài chúng sinh này thì trời rồng được xem hơn hết, nên thường gọi chung thiên long bát bộ.

đều cha mẹ, thân thích quyến thuộc, số ấy phải rất nhiều. Đế Quân đã thân thích quyến thuộc đời trước nhiều như thế, ắt tất cả chúng ta cũng đã rất nhiều thân thích quyến thuộc trong đời trước, không khác.

Cho nên, nói “ta” đó chính thật chủ nhân ông; nói “mười bảy đời qua” đó chính thường sớm tối; nói “làm” thân này thân khác, đó chính nhân duyên tan hợp; nói “kẻ quyền thế” đó chỉ khái niệm tốt xấu do người dựng lên, khác nào pho tượng gỗ; nói “thân” đó chỉ cái túi da đựng xương thịt, quả thật rất khó chỉ rõ cho người đời biết được.


  • VÌ SAO NÊN CÓ THUYẾT VỀ ĐỜI SAU

Chuyện đời trước đời sau khác nào như ngày lại ngày qua, Mặt trời mọc lặn; chúng sinh lặn ngụp trong luân hồi vốn là sự thật như thế, hoàn toàn không phải do nhà Phật có. như các quan lục phủ ngũ tạng đều sẵn trong người bệnh nhân, lẽ đâu chỉ nghe những tên gọi ấy được nói ra từ miệng thầy thuốc rồi lại cho rằng những thứ ấy hẳn nằm trong giỏ thuốc?

Nếu người ta thật không đời sau, không lưu chuyển luân hồi, ắt trong thế gian phải thấy lắm sự bất bình, bao nhiêu luận thuyết của các bậc thánh hiền thảy đều không đủ bằng chứng để tin nhận. Chẳng hạn như đức Khổng tử nói rằng: “Người lòng nhân được sống lâu”, rồi ngài cũng hết lời ngợi khen Nhan Hồi người lòng nhân, thế nhưng Nhan Hồi lại yểu mạng!1 Kẻ trộm cướp tàn độc như Đạo Chích thật hết sức bất nhân, nhưng lại được sống lâu! Thế thì bậc hiền nhân độ lượng nỗ lực làm người hiền thiện cũng chỉ luống công vô ích, những kẻ xấu xa nhỏ mọn lại vui mừng hể hả làm người xấu ác. Như vậy có còn gì là nề nếp, trật tự trong đời?




1 Nhan Hồi, tức Nhan Uyên, một học trò giỏi đức hạnh vượt trội của đức Khổng tử, thường được ngài

ngợi khen. Tuy nhiên, Nhan Hồi chết khi còn rất trẻ, chỉ mới 31 tuổi.

Chỉ nêu lên thuyết về đời sau mới giải tỏa được tất cả những điều đó, như vậy thì kẻ làm thiện mới được khuyến khích, kẻ làm ác mới bị trừng trị; trời xanh cũng không mang tiếng bất công hồ đồ, Khổng tử cũng không bị chê bai người trí. Lớn lao thay, chỉ một câu “trải qua mười bảy đời” do Đế Quân nói ra đã nêu rõ thuyết ấy!



1   ...   4   5   6   7   8   9   10   11   ...   130


Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©tieuluan.info 2019
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương