Nguyên tác



tải về 32.39 Mb.
trang66/130
Chuyển đổi dữ liệu24.11.2019
Kích32.39 Mb.
1   ...   62   63   64   65   66   67   68   69   ...   130

HOẶC BỎ TIỀN MUA VẬT SỐNG PHÓNG SINH



Giảng rộng

Pháp luật trừng trị tội nhân, không hình phạt nào nặng hơn tội chết; cha mẹ thương yêu con cái cũng không làm khác hơn ban cho nuôi dưỡng chu toàn sự sống. Cho nên thể biết rằng, việc xấu ác nhất chính giết hại, việc hiền thiện nhất chính cứu mạng phóng sinh. Hãy xem khi các con thú bị đuổi bắt, chúng cũng kinh sợ trốn chạy, phát tiếng kêu la thảm thiết, cố sức vượt rào leo tường để mong chạy thoát. Nếu đem so với con người chúng ta, gặp khi bị lệnh vua bắt bớ đuổi giết, cha mẹ kinh hoàng chẳng biết phải làm sao, vợ con gia quyến bị đẩy vào cảnh chết không đường thoát, nỗi hãi hùng kinh sợ ấy nào có khác gì nhau?



Lại xem khi con vật bị giết hại, như lúc cắt tiết một con gà, cả bầy kinh hãi kêu la, mổ thịt một con lợn, cả đàn lợn buồn bã bỏ ăn. Nếu đem so với con người chúng ta, gặp lúc loạn lạc giặc cướp lộng hành, trước mắt nhìn thấy cha mẹ bị giết hại, vợ con bị bắt bớ đưa đi, tình cảnh bi thương ấy cũng tương đồng không khác.

Lại hãy xem khi con vật bị cắt xẻ giết mổ, ruột gan phơi ra nơi miệng còn thều thào hơi thở, hoặc cổ họng đã bị cắt đứt đôi mắt vẫn còn mở to chưa kịp nhắm. Nếu đem so với con người chúng ta, lúc lâm chung đớn đau thống khổ, toàn thân bất động, chỉ biết đưa mắt nhìn, đành cam tâm bất lực nào khác chi nhau?

Nếu trong lúc ấy nhẫn tâm giết hại, thì nỗi oán hận của con vật bị giết biết nói sao cho hết? Nếu trong lúc ấy lại người bỏ tiền mua để cứu mạng thả ra, thì sự cảm kích tri ân cũng nói sao cho hết?



Việc phóng sinh không nên làm theo kỳ hạn thường xuyên nhất định, e rằng người biết được ngày tháng ta mua vật phóng sinh nên sẽ cố sức đuổi bắt để mang đến bán. Việc phóng sinh cũng không nên chọn một địa điểm cố định, e rằng người biết được sẽ đợi sau khi ta phóng sinh vật mạng rồi tìm cách bắt chúng lại. Phóng sinh cũng không giới hạn đối với một loài vật nào, dù vật mạng lớn nhỏ cũng đều nên cứu sống.

Các hội phóng sinh vùng Côn Lôn nơi tôi sống, chỉ am Thanh Lương làm tốt nhất, do từ khi khởi lập vị thiện hữu trước hết đã bỏ ra một số tiền lớn, đưa vào gửi lấy lãi,1 mỗi tháng dùng tiền lãi ấy vào việc phóng sinh. Mỗi lần tổ chức phóng sinh, cứ khoảng 4, 5 ngày trước đó liền báo cáo gửi đến từng hội viên để thông báo số tiền sử dụng, đến kỳ hạn các hội viên cùng chia nhau quyên góp vào cho đủ số đã chi ra, hoàn toàn không dựa vào số tiền gửi sinh lợi. Nhờ cách ấy thể hoạt động được lâu dài. Vào ngày mở hội phóng sinh, mỗi người đều cung kính tụng đọc 5 quyển kinh Hoa nghiêm,2 chi phí hương hoa trà nước ba người chia nhau gánh chịu. Ấy nhờ tất cả hội viên đều đồng tâm hiệp lực nên hoạt động của hội mới được thành công dễ dàng, có thể làm khuôn mẫu cho những nơi khác học theo.



  1. Nguyên bản dùng chữ điển phố (典鋪), đồng nghĩa với đương phố (當鋪), tức chỉ tiệm cầm đồ. đây

thể hiểu gửi tiền vào đó để lấy lãi hằng tháng.

  1. Tên đầy đủ Đại phương quảng Phật Hoa nghiêm kinh (大方廣佛華嚴經), hiện được đưa vào Đại Chánh

tân tu Đại tạng kinh 3 bản dịch, bản dịch của ngài Phật-đà-bạt-đà-la thuộc tập 9, kinh số 278, tổng cộng 60 quyển, dịch vào đời Đông Tấn; bản của ngài Thật-xoa-nan-đà dịch vào đời Đường thuộc tập 10, kinh số 279, tổng cộng 80 quyển, bản của ngài Bát Nhã dịch vào đời Đường thuộc tập 10, kinh số 293, tổng cộng có 40 quyển. Mỗi người tụng đọc 5 quyểnnghĩaphân chia nhau để tiếp nối tụng hết cả bộ kinh.

Trưng dẫn sự tích
THA LỢN TỨC THA CON1

Triều Đông Tấn người tên Đỗ Vĩnh Bình, người Phù Châu, thuộc huyện Tử Đồng, tỉnh Tứ Xuyên. Nhà ông Bình rất giàu có, sinh được một đứa con trai đặt tên Thiên Bảo, vừa được 10 tuổi, hết sức thương yêu. Vào niên hiệu Thái Nguyên năm thứ ba,2 Thiên Bảo bị bệnh nặng chết. Không bao lâu sau đó, trong nhà con lợn nái sinh được năm con. Vĩnh Bình chọn một con béo mập nhất, định giết thịt làm lễ biếu quan. Bỗng nhiên một vị tỳ-kheo đến nói với Vĩnh Bình rằng: “Con lợn ấy con trai ông trước đây đó, sao vừa mất mới hơn trăm ngày ông đã vội quên?” Vị tỳ-kheo ấy vừa nói xong thì hốt nhiên mất dạng, chỉ còn lưu lại một mùi hương thơm lạ, suốt ngày vẫn chưa tan hết.

Đỗ Vĩnh Bình liền thả con lợn ấy ra, không giết thịt, lại thương yêu nuôi dưỡng trong nhà.



Lời bàn

Đức Phật dạy: “Hết thảy chúng sinh, trải qua nhiều kiếp lưu chuyển luân hồi nên hầu hết đều cha mẹ, quyến thuộc của nhau.” Người đọc sách Nho không hề biết đến đạo lưu chuyển luân hồi trong ba đời quá khứ, hiện tại vị lai. thế nên cho rằng không nỡ khởi lên ý tưởng xem tất cả chúng sinh như cha mẹ nhiều đời của mình. Nhưng rồi do chỗ không nỡ suy tưởng như thế, nên mới giết hại chúng sinh làm món ăn của mình, như vậy gọi không nỡ được chăng? Nói một câu




  1. Trích từ sách Pháp uyển châu lâm (法苑珠林). (Chú giải của soạn giả) Tuy nhiên, chúng tôi chưa tìm thấy câu chuyện này trong Pháp uyển châu lâm như dẫn chú này, chỉ thấy xuất hiện hai tác phẩm khác là: Tập thần châu Tam Bảo cảm thông lục (集神州三寶感通錄), được đưa vào Đại Chánh tân tu Đại tạng

kinh thuộc tập 52, kinh số 2106, tổng cộng ba quyển, do ngài Đạo Tuyên soạn vào đời Đường, chuyện này bắt đầu từ dòng thứ 23, trang 433, tờ a, thuộc quyển 3, trong Lục Đạo Tập (六道集), được đưa vào Vạn tân toản Tục tạng kinh, thuộc tập 88, kinh số 1645, tổng cộng năm quyển, do ngài Hoằng Tán soạn vào đời Thanh, chuyện này bắt đầu từ dòng thứ 23, trang 150, tờ c, thuộc quyển 4. Cả hai sách này

đều nói chi tiết hơn về tên người: ông này tên thật Đỗ Nguyện, tên tự Vĩnh Bình.

  1. Tức năm 378.

khái quát, ấy là do không chịu suy nghĩ cho cặn kẽ đó thôi.




Поделитесь с Вашими друзьями:
1   ...   62   63   64   65   66   67   68   69   ...   130


Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©tieuluan.info 2019
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương