Nguyên tác


GIÚP THUỐC THANG CỨU NGƯỜI BỆNH KHỔ



tải về 32.39 Mb.
trang63/130
Chuyển đổi dữ liệu24.11.2019
Kích32.39 Mb.
1   ...   59   60   61   62   63   64   65   66   ...   130

GIÚP THUỐC THANG CỨU NGƯỜI BỆNH KHỔ


Giảng rộng

Trong cõi Diêm-phù-đề này cả vạn giống cây, tám ngàn giống cỏ, bảy trăm bốn mươi giống cây thuốc lẫn lộn, bốn mươi ba giống cây với đủ loại hương thơm, một trăm hai mươi mốt giống cây quý, hết thảy đều thể dùng vào việc cứu người. Đối với người đang mang tật bệnh thống khổ, ắt không thể quý hơn thuốc men chữa trị cho họ.

Dùng thuốc cứu người, đó chính tu hạnh thí xả. Chỉ bày phương thuốc cho người, đó cũng tu hạnh thí xả. Chữa trị cho người nghèo khổ không tính toán so đo chi phí lợi hại, đó tu hạnh thí xả. Khuyên người khác không bán thuốc giả, đó cũng là tu hạnh thí xả. Phương pháp tu tập hạnh thí xả tuy rất nhiều, nhưng tựu trung quan trọng nhất vẫn phải xuất phát từ tấm lòng bi mẫn thương người.



Vào thời thế gian suy mạt, tật bệnh cứ dần dần ngày càng nhiều hơn, thuốc men lại dần dần ngày càng khan hiếm. Hãy lấy dụ như bệnh đậu mùa trẻ con, từ đời Ngụy, Tấn về sau mới có, bệnh trúng phong chỉ bắt đầu từ năm cuối niên hiệu Thuận Trị đời Thanh.1 Gần đây, trẻ sinh thường hay bị chứng đường lang tử,2 phải cắt bỏ hạch đi mới mẹ được, bằng không chỉ trong một hai ngày thể tử vong. Những bệnh quái lạ như vậy, vào thời tôi còn nhỏ thật chưa từng nhìn thấy.

Cách đây mười ngàn năm, nước uống vào vị hết sức ngon ngọt, như mùi vị của sữa đặc. Đến thời ông Kỳ-bà,3 tại Ấn Độ


  1. Tức năm 1661.

  2. Bệnh chứng trẻ em, làm sưng tấy chân răng hai bên khoang miệng, khiến trẻ em không thể mẹ, nên còn gọi bệnh phương nhũ (妨 乳), tên Anh ngữ ootheca mantidis.

  3. Kỳ-bà một vị vương tử Ấn Độ, bậc thánh trong ngành y. (Chú giải của soạn giả) Tên gọi này được

phiên phiên âm từ Phạn ngữ Jīvaka. Vị này sống cùng thời đức Phật Thích-ca, một trong các đệ tử thuần thành tin Phật, thường giữ việc chăm sóc sức khỏe cũng như thuốc thang trị liệu cho các vị tỳ-kheo bệnh trong tăng đoàn thời Phật tại thế.

vẫn còn giữ được một cây quý gọi dược vương, thể dùng soi chiếu thấy được thấu trong nội tạng của con người. Vào triều Minh, loại nhân sâm tốt nhất, phần rễ đã phát triển rệt thành hình người, vẫn còn rất nhiều, giá bán mỗi cân cũng chỉ tương đương như một cân bạc trắng. Ngày nay, giá bán đã cao hơn gấp bốn, năm lần màu sắc, mùi vị đều không được như trước. Trong tương lai khoảng 5.000 năm nữa, tuổi thọ trung bình của con người giảm xuống chỉ còn 20 năm, tai kiếp dịch bệnh khởi sinh, người chết nằm phơi xác khắp ngoài đồng nội. Tai kiếp này kéo dài đến bảy tháng bảy ngày mới dứt. Lúc ấy, các thứ nhu yếu thông thường như đường, muối... cũng không tìm ra được, huống hồ các loại thuốc quý giá như nhân sâm, phục linh, nhục quế, phụ tử...

Luận Bà-sa nói rằng: “Như người mang một quả a-lê- lặc1 dâng lên cúng dường cho một vị tăng bị bệnh, thì trong tương lai người ấy nhất định sẽ không gặp phải những tai kiếp dịch bệnh.”



Bệnh tật khổ não không sẵn lúc ta mới sinh ra, đều phải có nguyên nhân mới sinh khởi. Kinh Đại phương quảng Tổng trì2 dạy rằng: “Khởi tâm xấu ác lấy mắt nhìn người phát tâm Bồ-đề nên phải chịu quả báo đui mù. Dùng lời xấu ác hủy báng người phát tâm Bồ-đề nên phải chịu quả báo sinh ra không lưỡi.” Lương hoàng sám3 nói rằng: “Sinh ra làm người câm ngọng, là do nhân đời trước hủy báng người khác. Sinh ra làm người thấp bé, do nhân đời trước khinh miệt người khác. Sinh ra làm người xấu đen đủi, do nhân đời trước ngăn che ánh


  1. đây chỉ dùng tên loại quả này để nêu dụ, không nhất thiết phải dùng quả này, thể bất kỳ loại

dược phẩm, thuốc men nào... (Chú giải của soạn giả)

  1. Tên kinh đầy đủ Đại thừa phương quảng Tổng trì (大乘方廣總持經), được xếp vào Đại Chánh tân tu Đại tạng kinh, thuộc tập 9, kinh số 275, 1 quyển, do ngài Tỳ-ni-đa-lưu-chi dịch vào đời Tùy. Phần trích kinh văn bắt đầu từ dòng thứ 17, trang 381, tờ a.

  2. Tên chính thức của sách này Từ bi đạo tràng sám pháp (慈悲道場懺法), được đưa vào Đại Chánh tân tu

Đại tạng kinh, thuộc tập 45, kinh số 1909, tổng cộng 10 quyển, do nhiều vị đại pháp sư hợp soạn vào đời Lương, nên cũng thường gọi Lương hoàng sám hay Lương hoàng bảo sám. Đoạn trích này bắt đầu từ dòng thứ 21, trang 932, tờ b, quyển 3.

sáng Phật pháp. Thân thể sinh ung nhọt đau đớn do nhân đời trước đánh đập hành hạ các chúng sinh khác.” Kinh Pháp hoa dạy rằng: “Người mắc các bệnh phù nề, đau đầu, ghẻ lở, phong hủi... do nhân đời trước hủy báng kinh này nên phải chịu quả báo như thế.”



Theo đó thì thể biết rằng, mỗi một chứng bệnh đều có nguyên do tạo nghiệp đời trước. Cấp phát thuốc thang chữa trị, ấy cứu giúp người sau khi bệnh tật đã sinh khởi; khuyên người không tạo nghiệp ác, ấy cứu giúp người từ khi bệnh tật còn chưa sinh ra. Nếu mượn lời dạy của Khổng tử để so sánh thì một đàng giống như “phân xử công minh việc tranh tụng của dân”, một đàng “khuyên dạy để dân không còn tranh tụng”.1 Cả hai việc đều thể cùng lúc thực hiện, không trở ngại cho nhau.
Trưng dẫn sự tích
NHIỀU ĐỜI KHÔNG BỆNH TẬT2

Vào thời đức Phật Tỳ-bà-thi ra đời,3 tôn giả Bạc-câu-la một người nghèo khổ. Tôn giả nhìn thấy một vị tỳ-kheo mắc chứng đau đầu, liền phát tâm chí thành dâng cúng một quả a-lê-lặc,4 vị tỳ-kheo nhờ đó được khỏi bệnh.

Do nhân duyên ấy, từ đó về sau trong suốt 91 kiếp,5 Tôn giả




  1. Khổng tử có nói rằng: “Phân xử việc tranh tụng phải đặt mình vào vị trí của người để lắng nghe, đạt đến

sự công minh, nhưng cũng không bằng làm sao khiến cho người không khởi việc tranh tụng.”

  1. Trích từ kinh Phó pháp tạng. (Chú giải của soạn giả) Tên gọi chính xác của sách Phó pháp tạng nhân duyên truyện (付法藏因緣傳), không phải kinh. Sách này được đưa vào Đại Chánh tân tu Đại tạng kinh, thuộc tập 50, kinh số 2058, tổng cộng 6 quyển, do các ngài Kiết-ca-dạ Đàm Diệu cùng dịch từ Phạn văn sang Hán văn vào đời Nguyên Ngụy.

  2. Đây vị Phật thứ 998 trong kiếp Trang nghiêm thời quá khứ.

  3. A-lê-lặc: tên gọi được phiên âm từ Phạn ngữ Haritaki, nên trong một số kinh luật cũng được đọc ha-lê-

lặc. Theo Phật Quang Đại từ điển thì loại cây này tên khoa học terminalia chebula, loại cây ăn trái sinh sản các vùng Lĩnh Nam (Trung Quốc), bán đảo Trung Nam, Ấn Độ v.v... Thân cây giống như cây dâm bụt, dài nhọn, hoa màu trắng, kết quả vào đầu mùa thu, quả hơi tròn như quả trứng, màu vàng chanh, dùng làm thuốc chữa được nhiều loại bệnh.

  1. Tức thời gian hoàn tất một chu kỳ tăng, giảm tuổi thọ trung bình của con người, hay một tiểu kiếp. (Chú

sinh trong cõi trời hay cõi người cũng đều không mắc phải bệnh khổ.



Lời bàn

Người thế tục, lúc tuổi già hay khi bệnh đều được vợ con, người thân chăm sóc, nhưng các vị tăng ni khi mắc bệnh phải nằm liệt giường thì hoàn toàn không ai chăm sóc, nhìn quanh chẳng ai thân cận, hoàn cảnh thật hết sức thê thảm.1 Cho nên, trong Kinh điển khuyến khích mọi người nên cúng dường các vị tăng ni bị bệnh, sẽ được phước báo lớn lao nhất.




Поделитесь с Вашими друзьями:
1   ...   59   60   61   62   63   64   65   66   ...   130


Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©tieuluan.info 2019
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương