Nguyên tác



tải về 32.39 Mb.
trang6/130
Chuyển đổi dữ liệu24.11.2019
Kích32.39 Mb.
1   2   3   4   5   6   7   8   9   ...   130

BÀI VĂN ÂM CHẤT CỦA VĂN XƯƠNG ĐẾ QUÂN


Đế Quân nói rằng: “Ta trải qua 17 đời sinh ra làm kẻ quyền thế, chưa từng bạo ngược với dân, tàn khốc với thuộc cấp;

thường cứu người khi nguy nan, giúp người khi khẩn thiết, thương xót người độc, khoan thứ kẻ lỗi lầm, rộng làm những việc phúc thiện, tích âm đức, thấu tận trời xanh. Nếu ai có thể giữ tâm hiền thiện như ta, ắt được trời ban phước lành.3 Do đó ta lời răn


  1. Nguyên tác dùng chữ Nguyên Hoàng (元皇) một danh xưng khác để chỉ Văn Xương Đế Quân.

  2. Đường Tốn Hoa (唐孫華) tên tự Thật Quân (實君), biệt hiệu Đông Giang (東江), về già lấy hiệu Tức Lão nhân (息廬老人). Ông sinh năm 1634, mất năm 1723, từng đậu tiến vào năm Khang Hy thứ 27 (1688). Ông để lại tập Đông Giang thi sao (東江詩鈔).

  3. Trời ban phước lành: cách diễn đạt theo thuyết Thiên mệnh hay Thiên định, cho rằng mọi việc họa phúc

của mỗi người đều do trời định, vốn thuyết của Nho gia. Tuy nhiên, khi đạo Phật được truyền rộng khắp

dạy mọi người rằng:

Xưa Vu Công giữ việc xử án, xây cổng lớn đợi xe bốn ngựa; họ Đậu giúp đỡ muôn người, một cội sinh năm cành quế; Tống Giao cứu đàn kiến, trúng tuyển trạng nguyên; Thúc Ngao chôn xác rắn, sau làm tể tướng.1 Muốn tạo ruộng phước rộng sâu, ắt phải dựa vào một tấm lòng này; thường không ngừng việc giúp người, âm thầm làm đủ mọi công đức; lợi người lợi vật, làm thiện tích phước. Chính trực thay trời hành đạo dạy người, mở rộng lòng từ, nước cứu dân.

Đối xử với người phải giữ lòng trung, với cha mẹ ông phải hiếu thảo; với anh em phải giữ lòng kính trọng, thương yêu lẫn nhau, với bạn hữu phải giữ lòng tin cậy. Hoặc phụng chân triều đẩu,2 hoặc thờ Phật học kinh, thường nhớ nghĩ làm theo lời Phật dạy. Báo đáp bốn ơn sâu,3 thực hành rộng khắp theo Tam giáo.

Giúp người khẩn cấp như mắc cạn; cứu người nguy nan như chim bị lưới siết. Xót thương trẻ mồ côi, giúp đỡ người góa bụa; kính trọng người già, thương kẻ nghèo khó; chu cấp cơm



Trung Hoa thì những người học Phật đã nhận hiểu thuyết này theo cách hơi khác đi, rằng tuy mọi việc họa phúc là do trời định, nhưng không phải một sự quyết định tùy tiện mà là căn cứ vào những việc thiện ác mỗi người đã làm. Hiểu theo cách này thì “ông trời” chỉ còn một đại diện của nguyên nhân quả, vốn theo Phật dạy là tự nó vận hành. Những người theo Lão giáo (hay Đạo giáo) thì cụ thể hóa việc này qua niềm tin về sự ghi chép những việc thiện ác của mỗi người trong sổ Nam tào, để Ngọc hoàng căn cứ theo đó ban phúc giáng họa. Chính sự trộn lẫn giữa Nho - Phật - Lão như thế đã giúp cho các thuyết thiên mệnh nhân quả đều đồng thời tồn tại không mâu thuẫn với nhau.

  1. Các sự tích này đều được Đại Ấn Quang trích lại từ các thư tịch cổ đưa vào đầy đủ trong phần bổ

khuyết.

  1. Phụng chân triều đẩu: niềm tin của Đạo giáo cho rằng phải thờ phụng các bậc chân nhân, lễ bái các vị

tinh tú, cho rằng các vị ấy được Ngọc Đế giao cho việc cai quản, dạy dỗ hoặc thưởng phạt người đời.

  1. Bốn ơn sâu (Tứ trọng ân): Kinh Phật dạy rằng mỗi người đều có bốn ơn sâu phải báo đáp, bao gồm: 1.

Ơn cha mẹ sinh thành dưỡng dục, cũng bao gồm ông tổ tiên đã nhiều đời truyền nối để thân ta;

2. Ơn chúng sinh tương trợ tương tác, để ta cuộc sống như hiện nay, mỗi người quanh ta đều sự đóng góp nhất định cho sự sống của ta, cũng thể hiểu đơn giản hơn ơn cộng đồng hội đã cho ta môi trường sống tốt đẹp; 3. Ơn quốc vương, hiểu theo ngày nay tức những người lo việc giữ gìn giềng mối, trật tự trong hội, giữ cho đất nước ta được thanh bình, ổn định phát triển; 4. Ơn Tam bảo, đã chỉ ra cho chúng ta con đường chân chánh để noi theo, để có thể làm người hiền thiện, đạt được an vui

trong cuộc sống hướng đến sự giải thoát khỏi luân hồi. Theo sách Thích thị yếu lãm (釋氏要覽) thì bốn

ơn nặng của người xuất gia được giải thích hơi khác biệt hơn, bao gồm: 1. Ơn cha mẹ; 2. Ơn thầy tổ, trưởng; 3. Ơn quốc vương, người trị nước; 4. Ơn thí chủ, những người chu cấp cho ta tu hành. Tuy nhiên, đây cũng thể hiểu ơn thí chủ tức ơn chúng sinh như đã giải thích trên, ơn thầy tổ cũng chính ơn Tam bảo. Như vậy thì hai cách giải thích này cũng sự tương đồng chứ không mâu thuẫn.

ăn áo mặc cho người lỡ đường đói rét; giúp quan quách cho nhà nghèo khó để thi hài người chết được ấm cúng. Nhà giàu sang phải nâng đỡ thân thích; mất mùa đói kém phải cứu giúp lối xóm. Cân đo phải công bằng, không được bán ra non, thu vào già. Với kẻ dưới phải khoan thứ, không nên khắc nghiệt, soi mói.



Nên góp phần in ấn rộng truyền kinh sách, xây dựng chùa chiền, tu viện. Giúp thuốc thang cứu người bệnh khổ, giúp nước uống giải cơn khát cho người. Hoặc bỏ tiền mua vật sống phóng sinh, hoặc ăn chay từ bỏ sự giết hại. Mỗi khi cất bước, phải chú ý quan sát để không giẫm đạp các loài côn trùng; không đốt lửa gây cháy rừng cháy núi. Đêm tối giúp người đi đường đèn soi sáng; sông rộng giúp thuyền đưa người qua lại. Không dùng lưới bắt các loài chim thú trên cạn, không dùng thuốc độc bắt các loài tôm dưới nước.1 Không giết thịt trâu cày; không vứt bỏ giấy chữ viết. Không mưu lấy tài sản người khác; không ganh tỵ với người tài năng kỹ xảo. Không tình tà niệm với vợ người. Không xúi giục người trong việc tranh tụng. Không hủy hoại đường danh lợi của người khác, không làm tan vỡ chuyện hôn nhân của người. Không chuyện thù oán riêng mà làm cho anh em nhà người sinh chuyện bất hòa; không vì chút lợi nhỏ khiến cha con người khác trở thành xung khắc. Không dựa vào quyền thế làm nhục kẻ hiền lương; không ỷ mình giàu sang khinh rẻ người cùng khốn.

Gặp người hiền thiện phải thân cận, gần gũi, thể giúp ta tăng thêm đức tốt của tâm, hạnh lành của thân. Gặp người xấu ác phải xa lánh ngay, chỉ trong chớp mắt thể mang đến cho ta tai họa khôn lường. Thường phải tu tập dẹp trừ điều xấu ác, phát huy những việc tốt lành; miệng nói ra những lời đúng



1 Tuy cũng sát sinh hại vật, nhưng hai hình thức này tàn độc hơn hẳn các hình thức săn bắt khác, giăng

lưới thì chim thú các loài đều bị bắt, đánh thuốc thì tôm lớn nhỏ đều bị sát hại. Đánh bắt như vậy thì muôn vật trên cạn dưới nước đều phải nhanh chóng cạn kiệt, môi trường cũng do đó bị tàn hại không dễ khôi phục.

thật thì trong lòng không được nghĩ điều sai quấy. Phát dọn gai góc lùm bụi chướng ngại đường sá, dọn sạch đá gạch ngăn giữa lối đi. Đường gập ghềnh đã lâu năm thì góp sức tu sửa, san phẳng; sông rộng ngàn vạn người thường qua lại thì ra công bắc cầu.

Lấy tình thương ngỏ lời dạy bảo, sửa lỗi cho người. Quyên góp tiền bạc giúp người thành tựu những điều tốt đẹp. Làm việc cũng noi theo đạo trời, nói ra lời nào cũng thuận với lòng người. Kính ngưỡng bậc thánh hiền tiên triết, đi đứng nằm ngồi vẫn thường nghĩ nhớ; cẩn thận giữ gìn phẩm hạnh để lúc một mình tĩnh tâm không thấy có gì phải hổ thẹn với lòng. Hết thảy việc ác quyết không làm, hết thảy việc lành xin vâng theo.

Vĩnh viễn không gặp điềm dữ, thường thường được thiện thần giúp đỡ. Phước báo gần thì tự thân được hưởng, xa thì ảnh hưởng đến cháu con. Trăm điều phúc lành đồng thời đến, ngàn việc tốt đẹp hội tụ về, chẳng phải nhờ việc tích tạo âm đức mà được như thế đó sao?






Поделитесь с Вашими друзьями:
1   2   3   4   5   6   7   8   9   ...   130


Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©tieuluan.info 2019
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương