Nguyên tác



tải về 32.39 Mb.
trang59/130
Chuyển đổi dữ liệu24.11.2019
Kích32.39 Mb.
1   ...   55   56   57   58   59   60   61   62   ...   130

QUYỂN HẠ



IN ẤN KINH SÁCH



Giảng rộng

Cho sẵn món ngon vật lạ, nếu không nếm vào cũng không thể biết được vị ngon. Cho dù sẵn có đạo lý nhiệm mầu, nếu không học hỏi tu tập cũng không thể biết được chỗ vi diệu uyên áo. Trong cuộc đời này, thân người điều mong

manh dễ mất nhất,1 Phật pháp điều khó được nghe biết đến nhất.2 Nếu như đức Như Lai không xuất thế độ sinh, rộng truyền Phật pháp, ắt hẳn cả hai cõi trời, người vẫn còn mãi mãi chìm trong đêm dài vô minh tăm tối.



Chẳng riêng những người thô thiển, kiến thức hẹp hòi, đến như các nhà Nho học rộng nghe nhiều thì chỗ thấy biết cũng còn giới hạn, không thể sánh với Phật pháp. Như ngẩng đầu quan sát trời cao, người đời thường nghĩ chỉ một thế giới này với Mặt trời, mặt trăng, không biết rằng còn có vô số cõi thế giới khác nữa. Hoặc cho rằng con người đầu tiên được sinh ra từ thời Bàn Cổ, nhưng thật không biết trong vô số kiếp từ trước đến nay, mỗi chúng ta đều đã trải qua không biết bao nhiêu đời sống. Hoặc cho rằng các vị Thiên đế, Thiên tiên những bậc cao quý nhất, không ai sánh bằng, nhưng thật không biết rằng họ cũng chỉ phàm phu chưa thoát khỏi luân hồi trong sáu nẻo.3 Hoặc cho rằng sau khi chết thì thân thể hoại, hồn phách tiêu tán, nhưng thật không biết rằng mỗi chúng

  1. Đức Phật dạy: “Mạng người còn mất chỉ trong hơi thở.” Người đời thường không lưu tâm, đến khi cái chết cận kề mới sinh lòng hối tiếc. Thậm chí thở ra không hẹn lúc thở vào, làm sao có thể lơ là chểnh mảng, lúc còn tu tập được lại không gắng sức tu?

  2. Trong Kinh điển thường dùng ví dụ con rùa mù để nói đến sự khó khăn của người gặp được Phật pháp. như trong biển cả con rùa mù, cứ 100 năm mới nổi lên mặt biển một lần, lại một khúc cây bộng trôi đi qua lại trong biển ấy, cứ 100 năm mới trôi ngang chỗ con rùa một lần. hội của mỗi chúng ta được làm ngườiđược nghe biết, tin nhận Phật pháp cũng khó khăn như con rùa kiathể gặp được thân cây bộng để chui vào.

ta đều sẵn một điểm linh quang, trải qua bao nhiêu kiếp sống cũng chưa từng mất đi sự sáng suốt, làm sao thể hoại diệt?

Lại cho rằng cha mẹ hoặc người thân khi đã qua đời thì không còn làm được nữa, nhưng không biết rằng một khi học được pháp Phật vi diệu này rồi thì trải qua muôn ngàn kiếp sống cũng đều tự biết cách tu tập, thường gieo nhân lành, gặt quả tốt.

Hoặc như khi thấy người hiền lương gặp điều trắc trở, kẻ xấu ác được như ý muốn, liền cho rằng lẽ trời chẳng đáng tin theo, nhưng thật không biết rằng hết thảy đều do nghiệp nhân từ đời trước chiêu cảm, mảy may cũng không sai lệch.

Thật đại thay, Giáo pháp kinh điển của Như Lai! Quả thật là con thuyền từ bi đưa muôn người vượt qua bể khổ, ngọn đuốc quý báu trên con đường tối tăm u ám, bầu sữa mẹ lúc sơ sinh, lúa gạo trong năm mất mùa đói kém. thế, khi Tôn giả A-nan kết tập Kinh điển, Phạm vương, Đế Thích đều cầm lọng che hầu, bốn vị Đại thiên vương đích thân quỳ nâng bốn chân tòa báu. Sách vở của thế gian thật không thể đem ra so sánh, dù chỉ trong muôn một. Cho nên, việc in ấn lưu hành Kinh sách quả thật là điều không thể không làm.



Đức Thế Tôn trước khi thành đạo, trong số kiếp đã cầu Phật pháp sẵn sàng xả bỏ thân mạng, lúc chỉ cầu một câu kinh, một bài kệ bỏ cả ngôi vua, hoặc xa lìa vợ con, không việc không làm. Cho nên, pháp môn của Phật như cam-lộ quý báu, không phải lúc nào cũng sẵn trong đời. Người đời không hiểu sự quý báu như thế, thường xem nhẹ Kinh Phật, đâu biết rằng đến vài ba ngàn năm sau nữa, muốn cầu được một câu, một chữ trong Kinh điển cũng không thể được.



  1. Sáu nẻo, hay sáu đường, hay lục đạo, chỉ cho sáu cảnh giới tất cả chúng sinh do nghiệp lực nên đều

phải lưu chuyển trong đó. Sáu nẻo bao gồm: cõi trời, cõi người, cõi a-tu-la, cõi địa ngục, cõi ngạ quỷ cõi súc sanh.

Trong kinh Pháp diệt tận1 dạy rằng: Khi Chánh pháp sắp mất đi, màu áo cà-sa của tỳ-kheo còn tự nhiên hóa trắng, huống hồ Ba tạng2 Kinh văn giáo điển.3 Rồi từ khi Chánh pháp mất đi, phải trải qua hơn 8.806.000 năm,4 Bồ Tát Di-lặc từ cung trời Đâu-suất hạ sanh, thế gian mới lại Phật.5 Bốn tiểu kiếp từ thứ 11 đến thứ 14 đều không Phật.6 Đến tiểu kiếp thứ 15, sau khi đức Phật Tử xuất thế, lại các vị Phật nối nhau thành đạo, gồm cả thảy 993 vị, thể xem giai đoạn Phật pháp hưng thịnh nhất. Nhưng rồi 4 tiểu kiếp từ thứ 16 đến thứ 19 lại không có Phật. Mãi đến tiểu kiếp thứ 20, sau khi đức Phật Lâu-chí7 xuất thế, vừa đủ số 1.000 vị Phật thì thế giới Ta-bà này cũng hoại diệt mất. Từ đó, lại trải qua 60 tiểu kiếp8 rồi mới Đức Phật Nhật Quang ra đời.9

Pháp Phật thật khó gặp như thế, nay ta may mắn sinh ra vào thời gian còn pháp Phật lưu truyền, lẽ nào lại như người vào núi châu báu trở về tay không?10 Người châu Bắc-câu- lô, tuổi thọ trung bình đến hơn nghìn tuổi, nghĩ tưởng đến y phục liền tự nhiên có được y phục, nghĩ tưởng đến thức ăn liền tự nhiên được thức ăn, mắt không thấy cảnh đau buồn, tai




  1. Tên đầy đủ Phật thuyết Pháp diệt tận kinh (佛說法滅盡經), được xếp vào Đại Chánh tân tu Đại tạng kinh

tập 12, kinh số 396, mất tên người dịch. đây chỉ trích ý kinh, không phải nguyên văn.

  1. Ba tạng (Tam tạng): chỉ Kinh tạng (những kinh điển do Phật hoặc đệ tử Phật thuyết dạy), Luật tạng (những

giới luật do đức Phật chế định) Luận tạng (những luận giảng do đức Phật, chư vị Tổ sư, Luận sư... giảng rộng các vấn đề được đề cập trong Kinh điển.)

  1. Kinh Lăng Nghiêm sẽ mất trước nhất, Kinh Di-đà sẽ mất sau cùng. (Chú giải của soạn giả)

  2. Phần trước hơn 8.406.000 năm thuộc tiểu kiếp thứ chín; phần sau 400.000 năm thuộc tiểu kiếp thứ mười. (Chú giải của soạn giả)

  1. Đức Phật Di-lặc vị Phật thứ năm trong kiếp Hiền. (Chú giải của soạn giả)

  2. Tuổi thọ con người một lần tăng một lần giảm một tiểu kiếp, mỗi tiểu kiếp 16.800.000 năm. (Chú

giải của soạn giả)

  1. Tức Bồ Tát Vi Đà. (Chú giải của soạn giả)

  2. Bao gồm 20 tiểu kiếp của giai đoạn thế giới Ta-bà này hoại diệt, 20 tiểu kiếp của giai đoạn thế giới rỗng

không, 20 tiểu kiếp của giai đoạn hình thành thế giới tương lai thuộc kiếp Tinh Tú. (Chú giải của soạn giả) Như vậy trọn vẹn 4 giai đoạn của mỗi một thế giới, gồm thành, trụ, hoại không. Mỗi giai đoạn 20 tiểu kiếp. Thế giới Ta-bà của chúng ta hiện đang trong giai đoạn trụ, nên tiếp tới sẽ các giai đoạn hoại không. Sau đó mới đến giai đoạn hình thành một thế giới mới, cũng kéo dài 20 tiểu kiếp.

  1. Đức Phật này vị Phật đầu tiên của kiếp Tinh Tú. (Chú giải của soạn giả)

  2. Ý nói gặp được Phật pháp không khởi lòng tin sâu tu tập nên không được hưởng sự lợi lạc từ Phật

pháp, chẳng khác nào kẻ đã vào được núi châu báu lại trở về tay không, chẳng thu nhặt được gì.

không nghe tiếng tranh đoạt, so với các đời Đường, Ngu, Tam đại1 thật vượt hơn gấp trăm ngàn lần. Theo như thế tục nói thì đời sống nơi ấy quả hưng thịnh phi thường, nhưng theo Phật pháp lại xếp vào một trong Tám nan xứ,2 người cõi ấy chỉ hưởng phước si mê,3 không tin Tam bảo, không biết đến Giáo pháp xuất thế.4

Pháp Phật quý báu như thế, nên khi tôi đọc đến câu “buộc tăng hoàn tục, đốt hết kinh Phật” của Hàn Dũ,5 thật không sao kiềm chế được lòng thương xót cho kẻ si mê ấy!




Поделитесь с Вашими друзьями:
1   ...   55   56   57   58   59   60   61   62   ...   130


Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©tieuluan.info 2019
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương