Nguyên tác



tải về 32.39 Mb.
trang55/130
Chuyển đổi dữ liệu24.11.2019
Kích32.39 Mb.
1   ...   51   52   53   54   55   56   57   58   ...   130

MẤT MÙA ĐÓI KÉM PHẢI CỨU GIÚP LỐI XÓM




Giảng rộng

Xét về phương thức cứu tế giúp đỡ khi mất mùa đói kém, những biện pháp cứu giúp khi đã xảy ra, lại cũng những biện pháp cứu giúp khi việc chưa xảy ra. như xin giảm thuế má, ngăn tàu thuyền chở lúa gạo đi nơi khác, khuyến khích mở các điểm cứu tế phát lương thực cho người đói thiếu, nghiêm cấm những kẻ đầu mua lúa gạo vào để trục lợi... Đó đều những biện pháp khi đói kém đã xảy ra. Khai thông kênh rạch, củng cố đê điều, khuyến khích nông dân phát triển nông nghiệp, tiết kiệm nguồn nước, tích trữ lúa thóc phòng khi cứu giúp, mộ dân khai khẩn đất hoang, nghiêm cấm việc ngăn sông bắt cá, giết thịt trâu cày... Đó đều những biện pháp cứu giúp khi việc đói kém còn chưa xảy ra.

Áp dụng các biện pháp khi việc đói kém còn chưa xảy ra, ắt tổn phí ít hiệu quả được nhiều, dân được ấm no nhà nước vẫn thu được đầy đủ thuế má. Nếu đợi đến khi đói kém đã xảy ra, người đói chết đầy đường, rồi sau mới tính chuyện quyên góp cứu tế, ắt tổn phí phải rất nhiều, người chết cũng không ít.

đây chỉ nói đến việc cứu giúp “lối xóm”, thật ra cách

nói biểu trưng, cần phải hiểu thật rộng ra nhiều đối tượng khác. Việc thiên tai mất mùa đói kém vốn nguyên nhân từ nơi tâm tham lam, bủn xỉn, keo kiệt của con người, cho nên chính do cộng nghiệp của nhiều người chiêu cảm xảy ra. Nếu dùng tâm lành để cứu giúp bằng cách cảm hóa người, thì những thiên tai đói kém trong tương lai ắt có thể tránh được.

Kinh nói rằng: “Vào lúc tuổi thọ trung bình của con người chỉ còn 30 tuổi, sẽ nạn đói kém xảy ra. Khi ấy kéo dài trong 7 năm 7 tháng 7 ngày đêm không mưa, trên mặt đất một cọng cỏ cũng không mọc được, người chết phơi xương trắng đồng. Khắp hết cõi Diêm-phù-đề, số người sống sót không quá một vạn. Con số ấy chỉ đủ để lưu lại nòi giống con người trong tương lai.”

Luận Bà-sa1 nói rằng: “Nếu như người phát tâm đại bi bố thí một miếng ăn cho người đang đói, thì trong tương lai người ấy nhất định không phải gặp cảnh thiên tai đói kém.” Như dùng phương tiện này để cứu trừ nạn đói, quả thật có thể thành tựu mà chẳng lưu chút dấu vết nào.


Trưng dẫn sự tích


CHUỐC HỌA KHI CÓ NẠN ĐÓI2

Những năm cuối đời Tùy,3 huyện tỉnh Sơn Tây gặp nạn đói kém. Quan Thái thú Vương Nhân Cung gấp rút khóa chặt kho lương, chẳng nghĩ gì đến chuyện cứu tế cho trăm họ.

người tên Lưu Chu nói rằng: “Nay trăm họ gặp nạn đói kém, người chết phơi thây đầy đường, họ Vương quả thật vô tâm ngồi nhìn không lo đến, như thế thể gọi quan phụ





  1. Gọi đủ Tỳ-bà-sa luận (鞞婆沙論), được đưa vào Đại Chánh tân tu Đại tạng kinh, thuộc tập 28, kinh số

1547, tổng cộng 14 quyển, do ngài Thi-đà-bàn-ni soạn, ngài Tăng-già-bạt-trừng dịch sang Hán ngữ vào triều Phù Tần.

  1. Trích từ sách Tùy thư - 隋書. (Chú giải của soạn giả)

  2. Nhà Tùy tồn tại trong khoảng thời gian từ năm 581 đến năm 619.

mẫu được chăng?”

Liền giết trâu lấy máu, họp những người đồng tâm lại cùng lập lời thề rằng: “Bọn chúng tôi không cam tâm ngồi chờ chết. Kho lương thực tích chứa trong huyện quả thật do mồ hôi của muôn dân khổ nhọc có, mọi người thể theo chúng tôi cùng đến đó lấy chia nhau, thể sống thêm được ít lâu nữa.”

Mọi người đều hưởng ứng, cùng kéo nhau đến giết Vương Nhân Cung, mở kho lương thực cấp phát cho dân. Do đó tất cả các địa phương lân cận trong vùng cũng đều hưởng ứng.



Lời bàn

Lưu Chu nêu ra ý mình, bất quá cũng chỉ muốn kêu gọi những người dân đang bị đói nhân cớ ấy nổi loạn thôi. Nhưng sự việc ra nông nỗi ấy, đều do Vương Nhân Cung cả. Vào đời Bắc Tống, Triệu Thanh Hiến1 làm tri phủ Việt châu,2 gặp lúc khắp vùng Ngô Việt bị hạn hán to, ông không đợi đến lúc dân đói, đã sớm sự quy hoạch, phủ dụ người dân, chuẩn bị mọi việc cần làm, nên sau đói thiếu, lòng dân vẫn yên. Như đám cẩu quan chỉ biết lo bảo toàn cho bản thân với vợ con mình, quả thật không đáng để nhắc đến!


TĂNG GIÁ LÚA CỨU NẠN ĐÓI3

Đời Tống, Phạm Văn Chánh làm tri phủ Hàng Châu, gặp năm mất mùa đói kém, mỗi đấu lúa lên giá đến 120 đồng tiền, dân tình hết sức lo lắng. Phạm Văn Chánh chẳng những không lo giá lúa cao, ngược lại còn tăng thêm lên đến 180 đồng tiền một đấu, đồng thời cho yết bảng nói khắp nơi, rằng Hàng Châu lúa thóc ít ỏi, nay bất chấp giá cao, quyết lòng mua vào.





  1. Tức Triệu Biện.

  2. Nay là Thiệu Hưng thuộc tỉnh Chiết Giang.

  3. Trích từ sách Hoang chánh bị lãm - 荒政備覽. (Chú giải của soạn giả)

Lại sai người truyền tin ấy đi khắp nơi, các quan đồng liêu nghe biết việc này đều không hiểu được vì sao.

Qua mấy ngày sau, thương nhân khắp bốn phương nghe giá lúa Hàng Châu rất cao, ạt tranh nhau chở lúa đến. Khi ấy, giá lúa chẳng cần tác động tự nhiên xuống thấp, thật vô cùng có lợi cho người dân.

Lời bàn

Cũng đồng một ý tưởng như thế này vào năm mất mùa đói kém lại gia tăng thật nặng nề chuyện sưu dịch, sử dụng nhân công vào việc tu tạo chùa chiền tự viện, xây dựng sửa sang cầu cống...



Người ta thảy đều biết rằng khi mùa màng thất bát ắt việc sưu dịch công ích nên bãi bỏ, nhưng lại chẳng biết rằng những năm như thế thì người dân nghèo thật không việc để làm, chẳng phải lại càng mau chết đói sao? Khi sưu dịch tăng cao, tất nhiên những nhà hào phú không muốn đi làm, buộc phải xuất tiền bạc lúa thóc thuê người làm thay, tự nhiên lúa thóc được phân tán ra cho dân nghèo. Như vậy cũng chẳng làm hại nhà giàu, nhưng mang lại lợi ích cho dân nghèo.
TRỒNG ĐẬU THAY LÚA1

Vào đời Tống, Trình Hướng làm quan tri phủ Từ Châu, trời mưa dầm kéo dài ruộng lúa đều hỏng. Trình Hướng tính toán thấy rằng khi nước rút ruộng khô ráo thì cày bừa cấy lúa không còn kịp nữa, liền vận động các nhà giàu trong địa phương được mấy ngàn thạch đậu giống, đem phân phát cho nông dân, dạy họ mang rải trên ruộng nước. Nước còn chưa rút hết thì đậu đã bắt đầu nảy mầm, kịp khi nước khô hẳn thì ruộng lúa bị hư hỏng nay đã thành ruộng đậu. Năm ấy tuy mất mùa lúa nhưng dân không đến nỗi đói kém chính là nhờ thu hoạch được đậu.




1 Trích từ sách Văn hiến thông khảo - 文獻通考. (Chú giải của soạn giả)

Lời bàn

Trước đây tôi từng đọc qua sách “Tứ hữu trai tùng thuyết”, thấy nói đến một sách lược thể dùng cho năm mất mùa đói kém. Đó yêu cầu tất cả các phủ, châu, huyện đều áp dụng việc nộp tiền phạt chuộc tội, rồi tận dụng số tiền thu được để mua lúa thóc vào kho. Hết thảy những tội từ sung quân trở xuống đều cho phép nộp lúa chuộc tội. Nếu như một vùng gặp thiên tai hạn hán, nên liên lạc với những vùng không gặp thiên tai hạn hán để tạm thời vay mượn cứu dân, năm sau sẽ hoàn trả. Được như vậy ắt trăm họ sẽ không phải lưu lạc phương xa, triều đình cũng không phải lo lắng nhiều. Những điều đúng đắn như thế rất cần phải gấp gấp thi hành, mong rằng những ai thiện tâm sẽ cố gắng truyền đến với những người đang giữ quyền cai trị các địa phương.
KHÁNG NGHỊ CỨU DÂN LIÊU DƯƠNG1

Vào triều Minh, năm cuối niên hiệu Gia Tĩnh,2 vùng Liêu Dương gặp nạn hạn hán đói kém lớn, đến nỗi quân dân đói thiếu sát hại lẫn nhau. Binh bộ Thị lang họ Vương dâng sớ lên triều đình xin cứu tế, đề nghị giúp 2 vạn thạch thóc, lại tính toán việc vận chuyển theo đường bộ đến Sơn Hải, chi phí mỗi một vạn thạch ước đến 8.000 lượng bạc, quan viên địa phương đều cho là việc hết sức khó khăn.



Bấy giờ, Hứa Vân, người Côn Sơn, đang làm quan Cấp sự, cho rằng người dân Liêu Dương mạng sống mong manh chỉ còn trong sớm tối, nếu dùng đường bộ để vận chuyển không chỉ kéo dài ngày, trên đường còn gây phiền nhiễu cho dân chúng, không bằng nên tạm gỡ bỏ lệnh cấm đường biển, cho dùng thuyền chở lương thực đến Liêu Dương, như vậy ắt thể giương buồm đến nơi nhanh chóng.


  1. Trích từ sách Tỏa vi quản kiến - 瑣闈管見. (Chú giải của soạn giả)

  2. Tức năm 1566. Niên hiệu Gia Tĩnh kéo dài từ năm 1522 đến năm 1566.

Suy tính rồi liền dâng sớ lên triều đình cực lực kháng nghị, xin thay đổi việc vận chuyển đường bộ sang đường thủy. Lại đem cả tánh mạng toàn gia của mình ra để đảm bảo cho việc vận chuyển bằng đường biển nếu phát sinh bất kỳ vấn đề gì. Triều đình chấp nhận thỉnh cầu của ông, chuẩn y theo số lương thực trong bản sớ trước đó, lại lấy thêm lúa từ kho Thiên Tân, số lượng tăng lên đến hơn 10 vạn thạch, cấp tốc dùng thuyền vận chuyển theo đường biển đến Liêu Dương. Trăm họ Liêu Dương được cứu tế, tiếng hoan mừng vui kinh trời động đất. Nhờ đó, số người thoát chết tính ra rất nhiều. Dân chúng Liêu Dương lập đền thờ Hứa Bá Vân, đến nay vẫn còn.



Lời bàn

Ấy thật đem tâm chí thành thương xót lo việc cứu tế, gấp rút như cứu người đang dầu sôi lửa bỏng, dâng sớ hết lời trần tình, ân đức rộng đến dân. Tuyệt vời thay Hứa Vân! Ân đức ấy thật hết sức lớn lao!


ĐỨC ĐỘ KHÔNG PHÔ BÀY1

Vào đời nhà Minh, trong khoảng niên hiệu Sùng Trinh,2 vị tiến quê huyện Thường Thục Tưởng Uyển Tiên, ngẫu nhiên ghé lại Côn Sơn thăm nhà Chu Minh Viễn, vốn bạn thi đỗ cùng khoa. Năm ấy gặp nạn đói kém dữ dội, đến nỗi vợ chồng, cha con trong một nhà cũng không còn khả năng lo cho nhau. Bấy giờ người họ Quách, muốn bán vợ mình đi nhưng vì còn đứa con quá nhỏ đang bế trên tay nên không bán được. Suy tính không còn đường nào khác, liền nói rằng: “Mỗi người phải tự lo tìm đường sống thôi.” Rồi mang đứa con nhỏ đặt bên lề đường.

Tưởng Uyển Tiên thấy việc như thế hết sức đau lòng, than





  1. Xem trong sách Chu tử du bút - 周子愉筆記. (Chú giải của soạn giả)

  2. Niên hiệu Sùng Trinh thuộc đời vua Minh Tông, bắt đầu từ năm 1628 kéo dài đến tháng 3 năm 1644.

rằng: “Sao thể chỉ miếng ăn vào bụng trong phút chốc ly tán cả một gia đình?” Liền hỏi người ấy cần bao nhiêu tiền. Đáp: “Mười lăm ngàn đồng.” Uyển Tiên dốc hết túi riêng chỉ được mười ngàn đồng, liền hỏi Minh Viễn vay năm ngàn đồng cho đủ số. Minh Viễn nói: “Việc thiện thế gian nên để cho mọi người cùng góp sức, ông sao nỡ tâm chỉ muốn riêng mình làm người tốt?” Nói rồi liền góp vào số năm ngàn đồng ấy. Nhờ đó mà người vợ không bị bán đi, đứa con cũng được giữ lại.

Về sau, nhà họ Quách cũng gầy dựng được đôi chút sản nghiệp, đưa con đến tìm Tưởng Uyển Tiên lạy tạ ơn cứu giúp. Tưởng Uyển Tiên không cho lạy, lại cũng không bao giờ nhắc đến việc ấy.

Lời bàn

Chu Minh Viễn chính ông nội của Chu Tử Di sau này, cùng với Tưởng Uyển Tiên giao du hết sức thân thiết. Tôi đọc sách của Chu Tử Di viết về những công hạnh tốt đẹp của 3 đời nhà họ Tưởng, thật rất đầy đủ. Nhân đó mới trích ra một số chuyện, chép vào phần cuối của sách Bách phước biền trân (百 福駢臻), ở đây không kể ra nhiều.







Поделитесь с Вашими друзьями:
1   ...   51   52   53   54   55   56   57   58   ...   130


Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©tieuluan.info 2019
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương