Nguyên tác



tải về 32.39 Mb.
trang52/130
Chuyển đổi dữ liệu24.11.2019
Kích32.39 Mb.
1   ...   48   49   50   51   52   53   54   55   ...   130

KÍNH TRỌNG NGƯỜI GIÀ, THƯƠNG KẺ NGHÈO KHÓ




Giảng rộng

Già yếu chuyện tất nhiên phải đến, không ai tránh khỏi, nhưng quả thực trạng đáng thương nhất. Người già rồi thì


1 Vãn ca: bài hát được hát trong các đám tang, thường để tỏ lòng thương tiếc người đã chết.

tóc bạc, răng rụng, thân thể gầy yếu da bọc lấy xương. Gân mạch thì nổi chằng chịt trên da, lưng khòm cong như cánh cung, mọi việc đã qua đều không thể nhớ lại hết được. Đã vậy lại thêm mắt mờ tai điếc, mỗi lúc đứng lên ngồi xuống đều phải nhờ cậy người khác dìu đỡ. Bởi thế, nhìn thấy người già nên sinh lòng kính trọng, không nên sinh lòng chán ghét. Nếu thấy người già yếu sinh lòng chán ghét không tôn kính, nên biết rằng chỉ trong chớp mắt thôi, bản thân ta rồi cũng sẽ già yếu. Lại nếu như thấy người già sinh lòng chán ghét không tôn kính, chỉ e tự mình không sống được đến tuổi già!

Thương thay cho những người nghèo khó! Người ta ai cũng muốn ăn ngon mặc đẹp, riêng họ phải thường chịu cảnh đói thiếu, rét lạnh. Người ta ai cũng muốn được vừa lòng thích ý, mà riêng họ phải thường chịu cảnh khốn khổ. Tuy rằng nguyên nhân của sự nghèo đói phần lớn cũng do nghiệp báo đời trước của người ấy tự tạo, nhưng nếu như ta khả năng cứu giúp mà lại không ra tay cứu giúp, chẳng phải dạy cho con cháu sau này không biết thương yêu nhau đó sao? Chu cấp cho người đói thiếu khốn cùng, đó xót thương cảnh ngộ trước mắt của người. Khuyên người tùy khả năng thực hành bố thí, đó từ bi thương xót đến đời sau của người.

Trưng dẫn sự tích
TRÂU HẠI CHẾT BA NGƯỜI1

Vào thời đức Phật còn tại thế, một thương gia tên Phất- già-sa, một hôm đi vào thành La Duyệt, vừa vào bên trong cửa thành thì bị một con trâu cái húc chết. Người chủ trâu sợ quá,




1 Trích từ kinh Pháp dụ - 法句喻經. (Chú giải của soạn giả) Trong Đại Chánh tân tu Đại tạng kinh kinh

này tên Pháp thí dụ kinh (法句譬喻經), được xếp vào tập 4, kinh số 211, do hai ngài Pháp Cự Pháp Lập dịch vào đời Tấn, tổng cộng 4 quyển. Câu chuyện này được tìm thấy quyển 1, phẩm Ngôn ngữ - thứ 8, bắt đầu từ dòng thứ 23, trang 582, tờ a. Nội dung đây được kể lại, không phải trích nguyên văn kinh.

gấp rút bán con trâu. Người mua trâu trong lúc dắt trâu đi uống nước thì bị từ phía sau húc tới, mất mạng. Gia quyến người ấy giận quá, giết chết con trâu, làm thịt đem bán. một nông dân mua cái đầu trâu mang về, trên đường tình cờ đi ngang một cây lớn thì dừng lại nghỉ ngơi, treo cái đầu trâu lên cành cây. Vừa ngồi nghỉ mệt trong chốc lát thì bất ngờ sợi dây buộc bị đứt, đầu trâu rơi xuống, người ấy liền bị sừng trâu đâm chết.

Bấy giờ, vua Bình Sa nghe biết mọi chuyện lấy làm lạ, liền đến thưa hỏi đức Phật. Phật dạy: “Thuở xưa 3 người thương nhân, cùng thuê phòng trọ nhà một lão. Ba người này thấy bà già yếu độc, cho rằng không sức làm được mình, bèn nhân lúc vắng nhà liền bỏ đi không trả tiền thuê phòng trọ. lão biết chuyện lập tức đuổi theo kịp, ba người lại to tiếng mắng rằng: ‘Bọn ta đã trả tiền trước rồi, sao giờ còn theo đòi?’ lão chẳng làm được, chỉ biết ôm mối hận thấu xương quay về, thề độc rằng đời sau gặp lại sẽ giết chết cả ba người mới hả giận. lão thuở đó, nay chính con trâu cái. Ba người thương nhân thuở đó, nay chính Phất-già-sa với hai người kia, trong một ngày cùng bị giết chết bởi con trâu ấy.”



Lời bàn

Đó thật đã già lại còn nghèo khó. Bọn ông Phất-già-sa... ba người ấy chính đã khinh thường người già yếu, lại cũng không biết thương người nghèo khó. Đến lúc đủ nhân duyên gặp nhau, nếu như món nợ không trả thì còn đợi đến bao giờ?


NGƯỜI CHẾT CỨU LỬA1

Vào đời Thanh, Hàng châu người tên Viên Ngọ Quỳ, tên húy Tư, bình sinh ưa thích làm việc bố thí. Gặp khi


1 Chuyện này soạn giả được nghe từ chính người trong chuyện. (Chú giải của soạn giả)

loạn Tam phiên,1 vùng Chiết Giang rất nhiều phụ nữ bị bắt giam giữ, Viên Ngọ Quỳ từng dốc hết tiền bạc để chuộc nhiều người ra. Ông cũng thường cho khắc in lưu truyền những bài thuốc hay để trị bệnh, cùng với những câu cách ngôn nói về nhân quả để khuyên người đời bỏ ác làm lành.

Vào niên hiệu Khang Hy năm thứ 5,2 người hầu gái của Viên Ngọ Quỳ lo việc pha trà, chứa than trong một cái thùng gỗ. cục than chưa tắt hẳn, lửa lan dần ra cả thùng. Thùng than lại đặt bên một giường gỗ trên gác cao, rất ít người lui tới chỗ ấy. Viên Ngọ Quỳ tuy người con gái đang bị bệnh nằm trong phòng chỉ cách đó một bức tường, nhưng không hề hay biết. Khi ấy, người con gái này bỗng nhiên nhìn thấy một cụ đã chết hiện ra ngay giữa ban ngày, dùng móng tay khều vào mặt cô. Cô gái kinh sợ quá, kêu thét vang trời. Nhờ đó, người trong nhà mới vội kéo nhau chạy lên thì nhìn thấy cái thùng gỗ đã cháy thành tro, giường gỗ bên cạnh đã cháy hết một nửa, thế lửa đang bốc lên ngày càng lan rộng ra. Mọi người phải cùng nhau tận lực mới kịp thời dập tắt được ngọn lửa.

Cụ đã chết hiện hình hôm ấy vốn trước đây khi tìm đến nhà Viên Ngọ Quỳ thì đã 60 tuổi. Viên Ngọ Quỳ thấy không con cái nên dùng lời an ủi, cho trú ngụ trong nhà mình. Cụ bà lại được mấy năm thì người chồng của tìm đến, Viên Ngọ Quỳ cũng thu nhận cho trong nhà nuôi dưỡng. Hai vợ chồng này thế hết sức biết ơn Viên Ngọ Quỳ. Cả hai người đều sống cho đến khoảng 80 tuổi mới qua đời.

Những người biết chuyện này đều cho rằng cụ đã hiện hình giúp họ Viên thoát nạn cháy nhà, đó là để báo đáp ân đức của Viên Ngọ Quỳ.




  1. Chỉ ba phiên vương làm phản thời ấy Ngô Tam Quế, Thượng Khả Hỷ (và con Thượng Chi Tín) cùng

với Cảnh Tinh Trung. Cuộc chiến tranh này xảy ra trong khoảng năm 1673 đến năm 1681.

  1. Tức là năm 1666.



Lời bàn

Những trường hợp này già yếu lại thêm nghèo khó. Đã thương người già, lại xót người nghèo, giúp cho cả hai vợ chồng người kia đều được chu cấp đầy đủ, âm đức như thế chẳng phải là to lớn lắm sao?







Поделитесь с Вашими друзьями:
1   ...   48   49   50   51   52   53   54   55   ...   130


Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©tieuluan.info 2019
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương