Nguyên tác



tải về 32.39 Mb.
trang50/130
Chuyển đổi dữ liệu24.11.2019
Kích32.39 Mb.
1   ...   46   47   48   49   50   51   52   53   ...   130

GIÚP NGƯỜI KHẨN CẤP NHƯ MẮC CẠN;


CỨU NGƯỜI NGUY NAN NHƯ CHIM BỊ LƯỚI SIẾT
Giảng rộng

Những khái niệm “nguy nan” với “khẩn cấp” mang ý nghĩa rất rộng, so với văn trước nói “cứu người khi nguy nan” cũng đồng nghĩa. Tuy nhiên, trước Đế Quân kể việc của ngài tự làm, còn đây răn dạy, khuyên bảo người đời nên làm. Chữ “như” được dùng câu này mang 2 nghĩa. Một dùng để so sánh hai sự việc tương tự nhau, hai dùng để so sánh tâm ý cấp thiết trong hai trường hợp cũng giống nhau.
Trưng dẫn sự tích
THOÁT NẠN, CỨU NGƯỜI1

Triều Đông Tấn, trong khoảng niên hiệu Thái Nguyên,2 tại kinh thành Trường An một người tên Trương Sùng, ngày thường vẫn luôn tin tưởng phụng sự Phật pháp. Từ sau khi Tuyên Chiêu Đế của nhà Tiền Tần Phù Kiên bị Đông Tấn đánh bại, Trường An đến hơn ngàn hộ dân lành muốn bỏ chạy về phương nam quy thuận Đông Tấn, bị quân binh trấn thủ biên giới bắt được, ý muốn giết hết đàn ông, còn phụ nữ thì bắt giữ rồi bán đi. Khi ấy, Trương Sùng cũng bị bắt giữ, chân tay đều bị gông cùm, nửa người bị chôn sống trong đất, hôm sau dự tính sẽ cho bọn binh cưỡi ngựa chạy ngang dùng cung tên bắn chết, xem đó trò vui.

Trích từ sách Pháp uyển châu lâm - 法苑珠林. (Chú giải của soạn giả) Thuộc Đại Chánh tân tu Đại tạng kinh, tập 53, kinh số 2122. Sách 100 quyển, do ngài Đạo Thế soạn vào đời Đường. Xem chuyện này quyển 65, bắt đầu từ dòng thứ 4, trang 785, tờ b. đây thuật lại nội dung, không trích nguyên văn.
1


2 Niên hiệu Thái Nguyên kéo dài từ năm 376 đến năm 396.

Trương Sùng nghĩ mình chắc chắn không thoát khỏi cái chết, chỉ biết đem hết lòng thành niệm danh hiệu Bồ Tát Quán Thế Âm. Khoảng nửa đêm, gông cùm bỗng tự mở, thân thể hốt nhiên bay vọt ra khỏi đất, liền nhân lúc đêm tối chạy trốn. Nhưng lúc ấy chân bị đau quá hồ không chạy được, liền tiếp tục trì niệm danh hiệu Bồ Tát, thành tâm lễ bái, rồi đặt một tảng đá trước mặt phát nguyện rằng: “Nay tôi muốn vượt Trường giang về phía đông, đem nỗi oán hận này tố giác lên hoàng đế nhà Tấn, mong cứu thoát được hết những người đang bị giam giữ đây. Nếu tâm nguyện của tôi thể thành tựu, xin cho tảng đá này vỡ ra làm đôi.” Khấn như vậy rồi, liền nhấc tảng đá lên thả rơi xuống đất. Quả nhiên, tảng đá vỡ đôi. Trương Sùng liền nỗ lực hết sức chạy về được đến kinh đô nhà Tấn, đem mọi việc trình lên Tấn đế. Tấn Đế sai quân đến giải cứu cho số người đang bị giam giữ; một số phụ nữ đã bị bán đi, liền xuất tiền chuộc lại đưa về hết.

Lời bàn

Tự mình chưa thoát được đã khởi tâm muốn cứu thoát người khác, ấy phát tâm của hàng Bồ Tát. Tâm nguyện của Trương Sùng vốn đã tương ưng với tâm nguyện của Bồ Tát Quán Thế Âm, nên sự cầu nguyện của ông đương nhiên phải được linh ứng.


TỪ XA CỨU NẠN GIẢNG ĐƯỜNG SỤP ĐỔ 1

Đời Bắc Chu, chùa Đại Truy Viễn kinh thành vị tăng hiệu Tăng Thật, vốn họ Trình, quê Hàm Dương, bậc chân tu đạo hạnh. Một hôm, vào lúc giữa trưa ngài bỗng lên lầu gióng chuông rất gấp, tụ tập chúng tăng, dặn tất cả đều phải chuẩn bị hương trầm. Mọi người mang hương trầm đến, thưa hỏi nguyên nhân, ngài liền dạy: “Trong giờ khắc này, tại Giang Nam chùa... một giảng đường sắp bị sụp

1 Trích từ sách Đường Cao tăng truyện - 唐高僧傳. (Chú giải của soạn giả) Chúng tôi lại tìm thấy câu chuyện này Tục Cao tăng truyện (續高僧傳) do ngài Đạo Tuyên soạn vào đời Đường, được xếp vào Đại Chánh tân tu Đại tạng kinh, tập 50, kinh số 2060. Sách này 30 quyển, xem chuyện này quyển 16, bắt đầu từ dòng 13, trang 558, tờ a. đây kể lại nội dung, không phải trích nguyên văn.

đổ, thể đè chết cả ngàn người. Nếu mọi người đây đồng tâm trì niệm danh hiệu Bồ Tát Quán Thế Âm, thể cứu được nạn ấy.” Chúng tăng vâng lời, cùng nhau niệm Phật hiệu, âm thanh vang rền cả vùng.

Mấy ngày sau tin từ Giang Nam đến, quả nhiên đúng trong giờ ngọ ngày hôm trước, giảng đường tại Dương Châu đang tổ chức thuyết pháp, thính chúng ngồi chật bên trong đến cả ngàn người. Bỗng thấy từ hướng tây bắc đám khói hương lạ bay đến, cùng với tiếng nhạc trong trẻo ngân nga. Mây hương từ cửa phía bắc của giảng đường bay vào, rồi bay thẳng ra cửa phía nam. Người trong giảng đường lấy làm kinh dị, tất cả đều đổ chạy theo đám mây hương ấy ra khỏi giảng đường. Mọi người vừa ra hết thì giảng đường cũng vừa sụp đổ. Nhờ đó không ai bị thương tổn gì.

Vua nhà Lương nghe biết chuyện này, ba lần xuống chiếu thỉnh ngài triều kiến nhưng ngài đều không đến. Niên hiệu Bảo Định năm thứ 3,1 vào ngày 18 tháng 10, ngài thị tịch, trong triều ngoài nội ai ai cũng đều thương tiếc.

Lời bàn

Một niệm chí thành thể tạo ra khói hương, âm nhạc, chỉ trong chớp mắt đã đến được nơi xa ngàn dặm, từ đó thể hiểu ra được ý nghĩa “tất cả đều do tâm tạo”. Thế thì sao thể cho rằng việc tu phước cầu siêu thoát cho hương linh không thể trong một chớp mắt thông suốt chốn u minh địa phủ; rằng người niệm Phật cầu vãng sinh không thể trong một sát-na thẳng đến cảnh giới Tây phương Cực Lạc?



1 Tức là năm 563.
BỎ CHỨC QUAN, CỨU THUỘC CẤP1

Triều Nam Tống, trong khoảng niên hiệu Chiêu Hưng, vùng Lăng2 người tên Chu Tất Đại, làm quan Lâm An thuộc Chiết Giang, trong đó một xưởng bào chế thuốc. Một hôm, kho chứa thuốc bị hỏa hoạn, cháy lan sang nhà dân chúng quanh đó. Người phụ trách giữ kho thuốc ấy, theo đúng luật phải bị xử tội chết. Chu Tất Đại gọi người ấy đến hỏi: “Nếu hỏa hoạn ấy là do lỗi của quan thì xử tội gì?” Người ấy đáp: “Bất quá cũng chỉ bị cách chức thôi.”

Chu Tất Đại liền nhận tội về mình, bị cách chức quan. Người kia nhờ đó thoát chết.

Ít lâu sau, Chu Tất Đại đến thăm cha vợ, ông nghe việc Tất Đại bị cách chức, trong lòng giận lắm. Bấy giờ gặp lúc tuyết rơi rất nhiều, đứa trẻ đang quét tuyết trong sân nhà, cha vợ ông nhìn thấy bỗng sực nhớ lại đêm qua nằm mộng thấy mình quét tuyết trong sân để nghênh đón quan Tể tướng, nhân đó mới giữ Tất Đại lại chơi, tiếp đãi trọng hậu.

Về sau, quả nhiên Tất Đại dự khảo thí khoa Bác học hoành từ3 trúng tuyển, ra làm quan thăng dần đến chức Tể tướng, được phong tước Ích Quốc công.



Lời bàn

Tự mình tội, người thế gian còn muốn đổ vạ cho người khác, huống chi tội của người khác lại khẳng khái nhận lấy về mình, đến nỗi phải mất chức quan? Độ lượng của quan Tể tướng quả thật rộng sâu không thể đo lường!




  1. Trích từ sách Tống sử - 宋史. (Chú giải của soạn giả)

  2. Nay thuộc thành phố Cát An, tỉnh Giang Tây.

  3. Bác học hoành từ (博學宏辭): tên một khoa thi từ đời Đường, được tổ chức để chọn người học rộng,

văn chương quảng bác.
GIÚP NGƯỜI CHUỘC TỘI ĐƯỢC SINH CON1

Vào đời Minh, huyện Quảng Bình thuộc tỉnh Bắc người tên Trương Tú, nhà nghèo lại không con. Trương đặt một cái bình đất trong nhà, tiền dành dụm được đều cho vào đó, trải qua 10 năm thì vừa đầy bình.

người hàng xóm của ông sinh được 3 đứa con còn nhỏ, vi phạm pháp luật, buộc phải bán người vợ đi để lấy tiền chuộc tội.2 Trương Tú biết chuyện, sợ người mẹ bị bán đi ắt 3 đứa con nhỏ không người chăm sóc, liền mang hết số tiền dành dụm của mình ra chuộc tội cho người kia. số tiền ấy vẫn còn thiếu, nên vợ ông liền mang cả chiếc trâm cài đầu của bán đi để thêm vào cho đủ.

Đêm ấy, Trương mộng thấy vị thần bế một đứa kháu khỉnh đến trao cho ông. Sau đó vợ ông liền thai, sinh được con trai đặt tên Trương Quốc Ngạn. Quốc Ngạn về sau làm quan đến chức Hình bộ Thượng thư. Hai người cháu là Trương Ngã Tục Trương Ngã Thằng sau cũng đều làm đến các chức quan Bố chính sử và Án sát sử.



Lời bàn

Thương yêu con người khác, cuối cùng tự mình sinh được quý tử. Như vậy thể biết được rằng nếu làm hại con cái người khác thì sẽ phải nhận lãnh kết quả như thế nào.





  1. Trích từ sách Ý hành lục - 懿行錄. (Chú giải của soạn giả)

  2. Trong hội phong kiến ngày xưa, cha mẹ quyền bán con, chồng quyền bán vợ. Người bỏ tiền

mua về xem như toàn quyền đối với người bị mua, được pháp luật bảo vệ quyền sở hữu đó. Đây cũng có thể xem là một hình thức nô lệ cổ xưa.





Поделитесь с Вашими друзьями:
1   ...   46   47   48   49   50   51   52   53   ...   130


Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©tieuluan.info 2019
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương