Nguyên tác


LỜI TỰA CỦA TRƯƠNG THỦ ÂN



tải về 32.39 Mb.
trang4/130
Chuyển đổi dữ liệu24.11.2019
Kích32.39 Mb.
1   2   3   4   5   6   7   8   9   ...   130

LỜI TỰA CỦA TRƯƠNG THỦ ÂN


Nhân dịp khắc bản in lại vào năm Quang Tự thứ 7 (1881)
Tôi lúc trước chưa từng học Phật. Ngày ấy, nhân người khách đến chơi mang bộ Toàn thư của tiên sinh Chu An Sỹ đưa cho xem. Tôi mở sách xem qua mấy phần, lập tức lộ vẻ bực dọc, không muốn xem nữa. Khách ngạc nhiên gặng hỏi: “Vì sao ông

lại thái độ như vậy?” Tôi đáp: “Những tiên sinh An Sỹ nói ở đây hoàn toàn trái ngược với lời một vị tiên sinh tôi đã biết. Ông cho rằng những lời của tiên sinh An Sỹ đúng, hẳn những lời vị tiên sinh kia là sai chăng?”

Vị khách ấy cười nói: “Tính khí ông thật nóng nảy quá! Đây nào phải chuyện tranh đấu thắng thua? Chỗ lập luận của vị tiên sinh kia với tiên sinh An Sỹ, thật không phải chỗ những người như bọn tôi với ông đây thể theo kịp. Tôi thật không dám lấy sức con phù du để cố làm lung lay đại thụ, còn như ông lại muốn lấy chút lửa đom đóm để thiêu rụi núi Tu-di được sao? Chuyện đúng sai thôi hãy khoan bàn đến, nay như có người không hề biết đến đời sau, không tin chuyện nhân quả nên hùng hổ làm nhiều việc ác. Lại một người khác thực sự biết đời sau, tin nhân quả, nên năng nổ làm nhiều việc thiện. Vậy trong hai người ấy, theo ông thì ai hơn ai kém?”

Tôi cũng cười, đáp lại rằng: “Ông xem tôi kém cỏi đến thế sao? Nếu trong việc này không phân biệt được ai hơn ai kém, thì khác nào có mũi mà không nhận biết được mùi hương?”

Vị khách liền hỏi: “Nếu đã như vậy, cớ sao ông lại hoài nghi sách Toàn thư của tiên sinh An Sỹ?”

Tôi đáp: “Ông tuy giỏi biện luận, nhưng những chuyện như thuận đạo thì được tốt lành, làm việc trái nghịch ắt gặp việc dữ, hoặc nhà làm việc thiện ắt niềm vui, nhà làm nhiều việc ác ắt gặp tai ương... thì nhà Nho chúng tôi đã nói quá nhiều rồi, cần chi phải viện dẫn đến kinh Phật?”

Vị khách nói: “Ấy ông vẫn còn chưa suy xét kỹ đó thôi. Nói về nhân quả báo ứng, nếu không xét đến cả ba đời quá khứ, hiện tại vị lai, ắt không thể trọn vẹn thuyết phục. Nhưng có thể giảng giải ràng tường tận về nhân quả trong ba đời như thế, duy nhất chỉ Phật thôi. thế, tiên sinh An Sỹ chẳng ngại người hiềm khích ganh ghét, hết lời răn nhắc cảnh tỉnh, khiến cho người phải tỉnh. Như thế cũng cùng một tấm lòng như vị tiên sinh kia khi viết sách truyền lại cho hậu thế đó thôi.”

Khi ấy, trong lòng tôi đã dần bình tĩnh lại, liền cười đáp: “Ấy là ông chỉ tự mình suy đoán chủ quan nói ra, quả nhiên là giấu đầu mà lại lòi đuôi.”

Khách liền nghiêm sắc mặt nói: “Những vị tiên sinh kia viết ra chính pháp của thế gian, còn những điều tiên sinh An Sỹ viết ra lại pháp thế gian suốt thông cùng pháp xuất thế gian, mỗi câu mỗi chữ đều là lời tâm huyết, ý thiết tha, như dùng kim vàng khơi mắt giúp người thấy được ánh sáng,1 thật hết sức nhọc nhằn, quyết lòng răn nhắc, cho dẫu những bậc cha anh yêu thương dạy dỗ con em mình cũng không dốc lòng hơn thế được. Nay sách Toàn thư đang sẵn đây, nếu ông quay lại tìm đọc trong đó ắt gặp được thầy, đâu cần tôi phải lắm lời biện giải lôi thôi dài dòng như thế này.”

Vị khách nói rồi để tập sách lại tặng cho tôi. Tôi kính cẩn nhận lấy, một lần nữa lại mở ra đọc. Ban đầu còn phải tìm manh mối theo văn chương câu cú, dần dần về sau mới thể hội



1 Y học Trung Hoa tin rằng các bậc đại danh y ngày xưa khả năng trị được chứng mắt bằng cách dùng một loại kim vàng khơi vào võng mạc.

được tông chỉ ý thú, hốt nhiên bừng tỉnh thấu triệt thông suốt. Khi ấy buồn vui lẫn lộn, như người lạc lối gặp kẻ dẫn đường, như khi bệnh nặng gặp phương thuốc hay, như giữa giao lộ tối tăm được đuốc sáng soi, như giữa biển khổ mênh mông được gặp con thuyền từ cứu vớt, bất chợt không kiềm được tiếng thở dài than rằng: “Than ôi! Nếu không may mắn được đọc sách này, ắt một đời ta đã phải luống trôi qua vô ích!”

Như vậy, nếu không gặp được bạn hiền như vị khách ngày xưa, ắt hẳn hết một đời này tôi cũng không biết được rằng còn có đời sau, cũng không tin được là có nhân có quả.

Hỡi ôi! Được làm người khó, được nghe pháp Phật lại càng khó hơn. Chúng sinh chịu khổ trong ba đường dữ,1 thử hỏi do ai là người gây ra như thế? Xưa người nói rằng: “Ai đã từng trôi giạt lang thang, hẳn mới biết cảm thông mà thương người lưu lạc!”

Nhân viết ra đây nhân duyên được đọc sách, nhắn gửi với những ai về sau có duyên may gặp được sách này.




Поделитесь с Вашими друзьями:
1   2   3   4   5   6   7   8   9   ...   130


Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©tieuluan.info 2019
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương