Nguyên tác



tải về 32.39 Mb.
trang35/130
Chuyển đổi dữ liệu24.11.2019
Kích32.39 Mb.
1   ...   31   32   33   34   35   36   37   38   ...   130

LÀM THIỆN TÍCH PHƯỚC



Giảng rộng

Những người thế tục tích lũy được, những thứ người khác thể cướp đoạt, bản thân mình không thể mang theo khi chết. Lại những thứ người khác không thể cướp đoạt, nhưng bản thân mình cũng không thể mang theo khi chết. Lại có những thứ mình thể mang theo khi chết nhưng người

khác không thể cướp đoạt.

Vàng bạc châu báu, nhà cửa ruộng vườn... đó những thứ người khác thể cướp đoạt, ta không thể mang theo khi chết. Học thức uyên bác, tài năng xuất chúng, đó những thứ người khác không thể cướp đoạt, nhưng ta cũng không thể mang theo khi chết.

Còn nói về những thứ ta thể mang theo khi chết nhưng người khác không thể cướp đoạt, thì không khác hơn chính là những việc thiện đã làm, phước đức đã tạo. Làm thiện đạt đến mức cao nhất thì thể giúp cho tổ tiên bảy đời đều được siêu thăng, thần thánh đều ủng hộ; tích phước đến mức cao nhất thì có thể khiến cho các nạn lũ lụt, lửa cháy đều không thể làm hại đến.



Làm việc thiện chính nền tảng của sự tu phước, phước đứcđược lại chính là sự cảm ứng từ việc làm thiện. Nếu chỉ tu phước không tu trí huệ, mỗi khi hưởng phước lại nhân đó tạo thêm nghiệp xấu. Nếu chỉ tu trí tuệ không tu phước, e rằng đời sau phước mỏng, cuộc sống phải chịu nhiều khó khăn thiếu thốn.

Xưa vào thời đức Phật Ca-diếp tại thế, hai anh em nhà kia đều xuất gia làm sa môn. Người anh trì giới tham thiền, hết lòng cầu đạo, nhưng không tu hạnh bố thí. Người em lại siêng tu phước nhưng thường phạm vào giới luật. Về sau, khi đức Thích-ca Mâu-ni thành Phật, người anh chứng đắc quả vị A-la- hán, nhưng chưa từng tu phước nên thường đói thiếu, ăn chẳng được no. Người em do thường phạm giới nên phải sinh làm con voi. Tuy nhiên, do đời trước thường tu phước nên tuy sinh vào loài súc sinh lại được đức vua yêu thích, thường cho mang trên thân đầy những thứ vòng ngọc châu báu, lại ban cho thực ấp đến trăm hộ, thức ăn thường dư dật. Cho nên nói rằng: “Tu phước không tu huệ, thân voi mang chuỗi ngọc. Tu huệ không tu phước, La-hán thường đói thiếu.”



Chỉ duy nhất đức Phật được tôn xưng bậc Lưỡng túc tôn, cả hai mặt phước, huệ của ngài đều đầy đủ.
Trưng dẫn sự tích
TẠO LẬP NHIỀU RUỘNG NHÂN NGHĨA1

Vào đời nhà Minh, huyện Hoa Đình người tên Cố Chánh Tâm, tên tự Trọng Tu. Cha ông Cố Trung Lập làm quan Tham nghị Quảng Tây.

Chánh Tâm thích làm việc thiện, thường quyên góp đến số 104.700 lượng bạc, mua ruộng đến 40.800 mẫu, dùng vào việc giúp đỡ người khác, gọi nghĩa điền. Những ruộng ấy nằm phân tán trong 2 huyện Hoa Đình Thanh Phố, lợi tức thu hoạch được đều dùng để cung cấp các khoản sưu dịch thuế cho nhà nông gặp lúc khó khăn, giúp họ không rơi vào cảnh khốn cùng.

Một năm nọ, vào khoảng gần cuối năm, quan tuần tra đến phủ Tùng Giang, hạ lệnh nghiêm cấm người dân vào lúc giao thừa không được nhóm lửa, đốt pháo... người dân trong phố vi phạm lệnh cấm, quan sai người đến bắt, lại bắt nhầm Cố Chánh Tâm giam vào ngục. Nhân đó ông gặp được những tù nhân bị rách rưới rét lạnh, liền cấp phát quần áo cho; gặp những người đói khát, liền cấp phát cơm gạo; những người phạm tội có thể chuộc bằng tiền, liền xin nộp tiền thay cho họ; khiến cho phạm nhân trong nhà ngục được cứu ra hết gần như trống rỗng. Chánh Tâm lại còn giúp tiền để tu sửa lại nhà ngục. Ông thường thi ân cho rất nhiều người biết họ không khả năng báo đáp.

Sau khi ông chết, các quan địa phương đem những việc làm tốt đẹp ấy báo lên triều đình, hoàng đế ban chỉ hết lời khen ngợi, cho được đưa vào thờ tự chung với các bậc tiền nhân hiền


1 Trích từ sách Ý hành lục - 懿行錄. (Chú giải của soạn giả)

đức của địa phương.



Lời bàn

Đời nhà Tống, Phạm Trọng Yêm mua ruộng để sử dụng hoa lợi thu hoạch vào việc giúp đỡ người trong họ Phạm, gọi là nghĩa điền, để lại tiếng thơm muôn đời. Nhưng nghĩa điền của họ Phạm chỉ giúp đỡ cho người cùng họ Phạm, không giúp được đến những người khác họ; ruộng ấy cũng chỉ khoảng trăm mẫu, không nhiều đến số hơn bốn mươi ngàn. Việc làm cao đẹp của Cố Chánh Tâm vượt xa người đi trước, thật hết sức phi thường. Cứ theo như phước báo của việc làm ấy xét thì hiện nay nhất định ông đang thọ sinh nơi cung trời Lục dục, bay lượn tự tại giữa không trung, thọ hưởng an lạc vô cùng tận.


MỘT MÌNH ĐẢM NHẬN VIỆC NGHĨA

Vào đời nhà Minh, tại Hồ Châu thuộc tỉnh Chiết Giang có người tên Từ Nhữ Huy, nhà giàu có, thích làm việc bố thí giúp người. Bấy giờ, ngôi chùa Hàng Châu tổ chức giới đàn, phí tổn rất lớn, quan viên cả hai ty Bố chánh Án sát cùng họp lại, kêu gọi các nhà hào phú ở địa phương phát tâm đóng góp.



Từ Nhữ Huy tự nguyện xin được một mình lo liệu tất cả. Vị Hiến trưởng Dương Kế Tông gạn hỏi sao ông làm như vậy, Từ Nhữ Huy đáp: “Người ta dẫu tích lũy được sản nghiệp, nếu đứa con hỏng, ắt rồi tất cả cũng sẽ về tay người khác, sao bằng đem dùng vào việc tốt đẹp vượt trội này, đời sau sẽ mãi mãi được thọ hưởng phước báo? Huống chi tiền tài đầu mối tụ tập oán thù, con tôi không tiền tài thì không phải nhận lãnh oán thù, hẳn sẽ được người thương yêu.”

Nhữ Huy hiến cúng một ngàn nén bạc. Quan chức hai ty Bố chánh Án sát đều ngợi khen sự sáng suốt hào phóng của ông, đặc biệt thiết đặt chỗ ngồi danh dự nơi hậu đường mời

ông đến, tất cả quan thuộc đồng liêu cùng tụ họp chiêu đãi, lại kính tặng ông một bức trướng lụa đưa tiễn về đến tận nhà. Ai nghe đến việc này cũng đều kính phục, ngưỡng mộ.

Lời bàn

Kinh Đại Bảo Tích dạy rằng: “Nếu ta không bỏ được tiền tài, tiền tài cũng sẽ bỏ ta. Nay ta nên xả bỏ tiền tài giả tạm, nên tạo tác tài bảo bền vững.”1



Từ Nhữ Huy làm như thế chính đã tạo tác tài bảo bền vững.
BỐ THÍ CÚNG DƯỜNG KHÔNG MỆT MỎI

Vào cuối đời nhà Minh, vùng Chiết Giang người họ Sử thích làm việc thiện, thường bố thí giúp người, lại rất hoan hỷ tổ chức trai tăng cúng dường. Bấy giờ vị tăng hiệu Đại Thành, thường xuống núi hóa duyên rồi mang về chùa cúng dường chúng tăng. Đường về chùa đi ngang qua nhà họ Sử, hôm nào thấy Hòa thượng quay về cơm không đầy bát, Sử quân lập tức vào nhà lấy cơm thêm vào cho đầy. Cứ như vậy trải qua nhiều năm, chưa bao giờ sinh lòng chán nản mỏi mệt.

Ngày kia, người vợ của Sử quân sắp đến ngày sinh nở, bỗng thấy Hòa thượng Đại Thành đến nhà, xăm xăm đi thẳng vào phòng phu nhân. Mọi người nhìn thấy đều lấy làm kinh dị, vội đuổi theo vào thì không tìm thấy cả. Sau đó, phu nhân hạ sinh một trai. Sử quân cấp tốc sai người lên chùa hỏi về Hòa thượng Đại Thành, mới hay trong cùng ngày hôm đó ngài đã viên tịch. Sử quân nhân đó liền đặt tên cho con trai Sử Đại Thành.

Đứa hết sức thông minh, từ lúc trong thai đã khiến người

1 Trích từ kinh Đại Bảo Tích (大寶積經), thuộc Đại Chánh tân tu Đại tạng kinh, tập 11, kinh số 310, tổng cộng

120 quyển, do ngài Bồ-đề-lưu-chí dịch vào đời Đường. Đoạn trích này bắt đầu từ dòng thứ 16 trang 475, tờ c của quyển 82.

mẹ chỉ ăn toàn thức ăn chay lạt. Khi trưởng thành, văn chương ngày càng trác tuyệt phi thường. Đến năm Ất Mùi thuộc niên hiệu Thuận Trị1 thì thi đỗ Trạng nguyên.



Lời bàn

Chỉ biết làm việc thiện không tin Phật pháp, cách tu phước như vậy, bậc thức giả xem đầu mối oan nghiệp của đời thứ ba. sao vậy? nhân việc làm thiện đó, trong hai đời được hưởng phước báo ắt không tránh khỏi tạo ra nhiều tội nghiệt, đến đời thứ ba hẳn phải nhận lãnh nghiệp báo khổ đau. Sử quân vốn người trong Phật pháp, nên tuy được hưởng phú quý vinh hoa vẫn không vì thế mà đắm say mê muội.







Поделитесь с Вашими друзьями:
1   ...   31   32   33   34   35   36   37   38   ...   130


Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©tieuluan.info 2019
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương