Nguyên tác


THÂN NGƯỜI XƯA NAY CÓ KHÁC BIỆT



tải về 32.39 Mb.
trang26/130
Chuyển đổi dữ liệu24.11.2019
Kích32.39 Mb.
1   ...   22   23   24   25   26   27   28   29   ...   130

THÂN NGƯỜI XƯA NAY CÓ KHÁC BIỆT

Trong thời giảm kiếp, cứ trải qua 100 năm thì thân thể lại ngắn đi 1 tấc, qua 1.000 năm ắt ngắn đi 1 thước.2 Vào thời đức Thích-ca Như Lai ra đời, thân người cao trung bình 8 thước.3 Đến nay4 đã trải qua hơn 2.000 năm, thân người ngắn đi 2 thước, nên hiện nay chiều cao trung bình chỉ vào khoảng trên dưới 6 thước. Nói chung, khi tuổi thọ trung bình tăng lên ắt thân người cũng theo đó cao lớn hơn, khi tuổi thọ trung bình giảm, ắt thân người cũng theo đó thấp hơn. Cho đến sau thời kỳ phát sinh thiên tai dịch bệnh, tuổi thọ con người càng gần mức thấp nhất, thân người lại càng thấp hơn, chỉ khoảng hai gang tay, hoặc ba gang tay, thể dùng



  1. Tức Hàn (韓愈), một người văn tài nhưng phản bác đạo Phật. Ông nổi tiếng với bài văn tế đuổi được

sấu. Bài Phật cốt biểu ông viết năm 819, dâng lên vua Đường Hiến Tông để can ngăn việc vua tổ chức rước Xá-lợi Phật. Hiến Tông nổi giận ra lệnh xử tử, nhờ một số các quan hết sức xin cho nên mới thoát chết, nhưng bị giáng chức xuống làm Thứ sử Triều Châu, một vùng rất xa xôi hẻo lánh.

  1. Các đơn vị tấc, thước, trượng được dùng đây đơn vị đo lường thời cổ của Trung Hoa. Mỗi trượng bằng

10 thước, mỗi thước bằng 10 tấc. Mỗi tấc chỉ tương đương khoảng 3 cm.

  1. Hóa thân của đức Phật cao 1 trượng 6 thước. (Chú giải của soạn giả)

  2. Tức vào thời tiên sinh An Sỹ (1656-1739).



những loại lúa đề, lúa bại1 cho lương thực tốt nhất; để tóc dài che thân, xem đó y phục đẹp nhất; những dụng cụ dùng thường ngày đều chế tác theo hình dạng của binh khí như đao kiếm, côn trượng...2

Lời bàn

người khai quật ngôi mộ cổ trước thời Tùy Đường, tìm thấy bộ xương người rất lớn, so với bộ xương của người đời nay dài hơn đến 2 thước. Tôi khảo cứu trong sách “Thiên nhân cảm thông ký”, thấy viết rằng: “Di chỉ nền kinh đô nước Thục trước đây, nằm trên núi Thanh Thành, hiện nay đất Thành Đô, xưa kia vốn là một vùng biển cả.”

Xưa vào thời đức Phật Ca-diếp,3 có người đi theo dòng sông Tây Nhĩ,4 khi thuyền ngang qua vùng này bỗng thấy trên bờ một con thỏ, liền giương cung bắn, không biết rằng thỏ ấy vốn là thần biển hóa thành. Thần biển nổi giận, liền quật tung chiếc thuyền ấy lên, lật úp xuống, khiến cho đất cát lấp cạn khúc sông ấy thành đất bằng. Đến triều Tấn, vị tăng thấy vùng đất ấy nhiều kẻ nứt, liền theo vết nứt đào xuống tìm được nhiều bộ xương người cùng với đáy thuyền. Những bộ xương người đều dài đến hơn 3 trượng. Đó vào thời đức Phật Ca- diếp thì tuổi thọ trung bình của con người đến 20.000 năm.

Tôi cũng đọc sách “Khổng ký”, thấy đoạn viết: “Đôi dép của Khổng tử, theo đơn vị đo lường hiện nay dài một thước ba tấc.” Như vậy thể thấy, bàn chân của Khổng tử hoàn toàn không giống như bàn chân của người hiện nay. Tôi lại đọc thấy trong sách “Chu lễ” nói rằng “cán rìu dài 3 thước, bề ngang 3





  1. Lúa đề (), lúa bại (), những giống lúa hạt cực nhỏ.

  2. Hiện nay, những trâm cài tóc, bông tai. . . của phụ nữ cũng thường được làm theo hình dạng như cây đao,

lưỡi búa. . . (Chú giải của soạn giả)

  1. Đức Phật Ca-diếp một trong 7 vị Phật quá khứ, ra đời trước đức Phật Thích-ca, vào lúc tuổi thọ trung

bình của con người 20.000 năm.

  1. Xưa kia gọi đầm Diệp Du, ngày nay Nhị Hải, cũng gọi Tây Nhị Hải, nằm về phía đông huyện Đại

Lý, tỉnh Vân Nam.

tấc”, như vậy cho thấy cánh tay của người thời đó không giống với cánh tay của người thời nay. Cho đến y phục, dụng cụ, chén bát... của con người cách nay trăm năm, chắc chắn cũng đều to lớn hơn so với hiện nay. chẳng phải do thân người dần dần nhỏ đi nên vật dụng cũng theo đó mà nhỏ hơn đó sao?


PHƯỚC BÁO CỦA CON NGƯỜI XƯA NAY CÓ KHÁC BIỆT

Con người quan trọng nhất đức hạnh, nhờ đó mới phước báo. Sau khi tuổi thọ trung bình giảm dần thì hết thảy mọi điều khác đều sút giảm, đức hạnh cũng theo đó suy giảm, phước báo mất dần đi. thể kể lược ra đây như bảy món báu1 sẽ mất dần; ngũ cốc thu hoạch dần dần ít hơn; chuyện ăn mặc ngày càng khó kiếm đủ hơn; hình thể dung nhan ngày càng xấu hơn; năng khiếu bẩm sinh ngày càng hôn ám, ngu muội hơn; tinh thần dần suy nhược hơn; phong tục ngày càng cao ngạo hơn; thân quyến ngày càng ít hòa thuận nhau hơn; thuế khóa, sai dịch ngày càng nặng nề, khắc nghiệt hơn; các tai nạn như lửa cháy, nước lụt, trộm cướp ngày càng hoành hành mạnh mẽ hơn; pháp Phật dần dần bị suy tàn; người hiền ngày càng suy tổn; các nhà Nho chân chính ngày càng hiếm thấy; những kẻ báng bổ Phật pháp ngày càng phát triển mạnh; những người giàu ngày càng keo kiệt, bủn xỉn hơn...

Lời bàn

Sách vở ngôn từ của thế tục hẳn những lúc không đúng thật, nhưng những được trích ra từ Kinh điển thì mỗi chữ mỗi câu luôn được chứng minh đúng đắn. Xét như vào thời Tam đại, người người đều sử dụng vàng ngọc để trao đổi tính toán, số lượng rất nhiều, chưa từng sử dụng toàn bạc nén. Cho đến triều Hán về sau mới bắt đầu dùng bạc làm tiền tệ.2 Nhưng lúc đó các nước nhỏ cũng vẫn còn sở hữu được các loại trân bảo quý giá





  1. Bảy món báu: gồm vàng, bạc, lưu ly, pha lê, xa cừ, xích châu não.

  2. Đại thần thời Hán Đế Tang Hoành Dương dùng bạc đúc thành tiền. (Chú giải của soạn giả)

như ngọc dạ quang, châu chiếu thừa,1 không đến nỗi quá hiếm thấy như ngày nay. Ngày nay phải sử dụng loại bạc phẩm chất kém, lại thường cho đồng đỏ vào bên trong, ấy bạc trắng tốt không đủ dùng nên phải dùng thêm đồng thay bạc. Như thế chẳng phải đúng là bảy món báu mất dần đi đó sao?2

Một trăm mẫu3 ruộng vào đời nhà Chu chỉ tương đương với 22 mẫu thời nay.4 Số lượng thu nhập từ 22 mẫu đó thể nuôi ăn được 9 người. Sức ăn của mỗi người thời xưa lên đến một đấu gạo,5 số lượng mỗi người ăn hết trong một năm ước chừng hơn 70 thạch của ngày nay,6 9 người phải mất hơn 600 thạch, tính ra mỗi mẫu ruộng thể thu hoạch được khoảng hơn 30 thạch. Ngày tôi còn nhỏ được biết quê tôi mỗi mẫu ruộng chỉ thu hoạch được khoảng 3 hay 4 thạch. Kể từ năm Quý Hợi7 đời Khang Hy trở về sau, mỗi mẫu ruộng trước đây thu hoạch được 3 thạch đều sút giảm, không còn thu hoạch được đến số ấy. Như thế chẳng phải đúng ngũ cốc thu hoạch dần dần ít hơn đó sao?8

Vào thời cổ, nước nào không tích chứa nhu yếu đủ dùng được đến 10 năm thì gọi “không sung túc”, không đủ dùng được đến 6 năm thì gọi mức “nguy cấp”. Như vào thời hưng




  1. Ngọc dạ quang, châu chiếu thừa đều những loại châu ngọc khả năng tự phát sáng.

  2. Người xưa nói bách kim (百金) tức chỉ 100 nén vàng. Hán Văn Đế nói rằng: “Tài sản của 10 hộ dân thuộc

loại trung bình 100 nén vàng.” (mỗi nén 10 lượng) Xem trong sách “Tôn tử binh pháp”, quyển thượng, viết rằng: “Sử dụng 100.000 quân, mỗi ngày chi phí hết ngàn vàng.” Nếu như ngàn vàng đó mà hiểu ngàn lượng vàng, thì tài sản trung bình của mỗi người dân đời Hán chỉ đạt số 10 lượng vàng, chi phí lương thực khí giới cho mỗi một người lính trong một ngày chỉ dùng đến một phần mười lượng vàng, liệu như vậy hợp chăng? (Chú giải của soạn giả)

  1. Đơn vị đo lường ngày xưa, mỗi mẫu một diện tích vuông vức 4 cạnh đều bằng 60 trượng, không giống như mẫu tây hay hecta ngày nay.

  2. Tức vào thời tiên sinh An Sỹ.

  3. Mỗi đấu bằng 10 thăng.

  4. Mỗi thạch bằng 10 đấu. Nếu tính theo như giai đoạn về sau thì mỗi thăng tương đương khoảng 1 lít, nên mỗi

thạch bằng khoảng 100 lít. Nhưng nếu tính theo trọng lượng thì mỗi thạch bằng 120 cân.

  1. Tức năm 1683.

  2. Vào khoảng các niên hiệu Long Khánh, Vạn Lịch triều Minh, người trong lúc tu sửa chùa Tiến Nghiêm

Côn Sơn, tìm được trong đống ngói cổ một vật tượng hình lúa, quả thật cổ vật từ đời Đường. Bông lúa nhìn thấy dài đến hơn một thước, theo đó ước tính thì mỗi mẫu ruộng phải thu hoạch đến hơn 10 thạch. Bông lúa ngày nay không dài quá 4 tấc. (Chú giải của soạn giả)

thịnh của hai triều Hán Đường, so ra cũng chỉ “không sung túc”. Còn như hiện nay, chỉ cầu mong cho được đến mức “nguy cấp” của xưa kia còn không thể được! Như thế chẳng phải đúng là chuyện ăn mặc ngày càng khó kiếm đủ hơn đó sao?



Vào thời cổ, các bậc vua chúa công hầu cao quý vẫn thường hạ mình tìm đến giao du với các bậc ẩn nơi thâm sơn cùng cốc; hàng khanh tướng được người tôn kính vẫn chịu khó nhọc đi bộ mà không ngồi xe. Hiện nay thì khác, người vừa mới phụng mệnh làm quan đã lập tức lên mặt khinh miệt những kẻ tri giao bằng hữu, còn bọn sai nha tiểu tốt cũng ngang nhiên ngồi xe che lọng. Như thế chẳng phải đúng phong tục ngày càng cao ngạo hơn đó sao?

Vào thời cổ, các bậc cao tăng khi đến gặp vua, vua không dám gọi thẳng bằng tên, khi ban chiếu thư cũng tôn kính gọi thầy. Đường Thái Tông soạn bài tựa “Tam tạng Thánh giáo tự”, hết lòng bày tỏ sự khâm phục, tôn sùng Phật giáo. Khi Pháp Huyền Trang thị tịch, Đường Cao Tông hay tin liền nói với các quan hầu cận rằng: “Trẫm đã mất đi một báu vật của quốc gia.” Liền ngưng việc triều chính trong 5 ngày.1 Niên hiệu Cảnh Long năm thứ 2 đời Đường Trung Tông,2 vua sắc cho Cao An sai Thôi Lượng lo việc nghênh tiếp Đại Tăng-già đến kinh đô, nhà vua cùng với trăm quan đều cúi đầu tự xưng đệ tử.3 Niên hiệu Hiển Khánh năm thứ nhất đời vua Đường Cao Tông,4 vua ban sắc chỉ rằng, tất cả tăng ni trong nước nếu vi phạm vào pháp luật, phải áp dụng theo giới luật nhà Phật mà xử trị, không được xử giống như dân thường.5 Vào triều Tống Chân Tông, vua ban chiếu lệnh cho dân trong nước phải tránh không được gọi tên húy của thiền Chí Công, phải xưng


  1. Xem Cao tăng truyện. (Chú giải của soạn giả)

  2. Tức năm 708.

  3. Trích từ các sách “Kim thang biên” “Thống kỷ”. (Chú giải của soạn giả)

  4. Tức năm 656.

  5. Trích từ sách “Đường thư”.

Bảo Công.1



Đời Tống, các vua Thái Tổ, Thái Tông, Chân Tông, Nhân Tông, Cao Tông, Hiếu Tông thảy đều ủng hộ phát triển mạnh mẽ Phật pháp, lúc các vua thân hành lễ bái nơi chùa chiền, khi lại cung thỉnh chư tăng vào hoàng cung thuyết pháp, đều những việc làm hưng thạnh Phật pháp. Ngày nay những kẻ trí thức thường cao ngạo bướng bỉnh, đa số khi gặp tượng Phật không lễ bái, gặp bậc cao tăng cũng không kính lễ. Như thế chẳng phải đúng pháp Phật dần dần bị suy tàn đó sao?

Khổng tử, Nhan Hồi xây dựng sự nghiệp giáo hóa chỉ quý trọng việc tự thân thực hành, không xem trọng việc nói nhiều; nhấn mạnh việc tự sửa đổi hoàn thiện bản thân, xem nhẹ việc chỉ trích người khác. Mạnh tử phản bác Dương Chu, Mặc Địch, đó chuyện vạn bất đắc dĩ, cũng như các vị thuốc đại hoàng, ba đậu,2 thầy thuốc giỏi chỉ thỉnh thoảng mới dùng đến một lần, không thể mỗi ngày đều dùng. Ngày nay, những kẻ thư sinh còn chưa đỗ đạt, góp nhặt được năm ba câu nghị luận phỉ báng Phật pháp đã tự xem mình như Trình, Chu3 tái thế. Lại những đám trẻ con miệng còn hôi sữa, chỉ quen thói khoa trương khoác lác lại tự ý chủ trương lập ra học phái này nọ. Như thế chẳng phải đúng các nhà Nho chân chính ngày càng hiếm thấy đó sao?



Nay chỉ nêu lên mấy việc như thế, còn những điều khác đều có thể so sánh suy luận để thấy rõ.


Поделитесь с Вашими друзьями:
1   ...   22   23   24   25   26   27   28   29   ...   130


Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©tieuluan.info 2019
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương