Nguyên tác



tải về 32.39 Mb.
trang23/130
Chuyển đổi dữ liệu24.11.2019
Kích32.39 Mb.
1   ...   19   20   21   22   23   24   25   26   ...   130

Tên gọi các cảnh trời



SÁU CẢNH TRỜI THUỘC CÕI DỤC

Kể từ bên dưới tầng đất nước của thế gian trở lên cho đến cảnh trời Tha hóa tự tại đều gọi chung cõi Dục, chúng sinh trong cõi này đều tham dục. Từ dưới đếm lên cả thảy sáu cảnh trời tuần tự kể ra như sau:



    1. Cảnh trời Tứ vương (四王天 - Tứ vương thiên)

Do bốn vị Đại thiên vương phân chia cai quản bốn Đại bộ châu, mỗi châu rộng 42.000 do-tuần. Cung điện trú của mỗi vị đều nằm trong phạm vi của một Mặt trời, một mặt trăng.

    1. Cảnh trời Đao-lợi (忉利天 - Đao-lợi thiên)

Tiếng Phạn Trāyastrṃśa, dịch âm Đao-lợi, mang nghĩa

ba mươi ba, nên cũng gọi Cảnh trời 33 (Tam thập tam thiên). Giữa trung tâm nơi trú của vị Đế Thích, tám phương chung quanh,1 mỗi phương đều bốn vị Đại thần phụ giúp, hợp thành đủ số 33 nên tên gọi như vậy, không phải từ dưới lên trên 33 tầng trời. Từ mặt đất lên đến cảnh trời Đao- lợi là 84.000 do-tuần.



    1. Cảnh trời Dạ-ma (夜摩天 - Dạ-ma thiên)

Từ cảnh trời này trở lên, những người tu tiên không hề biết đến, nên các sách của Đạo gia không nhắc đến các tên này.

    1. Cảnh trời Đâu-suất (兜率天 - Đâu-suất thiên)

    2. Cảnh trời Hóa Lạc (化樂天 - Hóa Lạc thiên)

    3. Cảnh trời Tha Hóa Tự Tại (他化自在天 - Tha Hóa Tự Tại thiên)



1 Tám phương: bao gồm 4 phương chính đông, tây, nam, bắc 4 phương phụ đông nam, đông

bắc, tây nam và tây bắc.

Sáu cảnh trời này, trải qua thời gian mỗi một kiếp rồi đều sẽ bị nạn lửa hủy hoại. Trong thời gian tồn tại thì thọ mạng dài ngắn cho đến cung điện thành ấp như thế nào, hình thể, y phục nặng nhẹ ra sao, đều ghi trong Đại tạng kinh, đây không thể kể ra hết.

Lời bàn

Đế Quân nói rằng “ắt được trời ban phước lành”, như vậy ai ban? Chính vị Đao-lợi Thiên vương. Nho gia tôn xưng là Ngọc Hoàng Thượng Đế, Đạo gia tôn xưng Ngọc Đế hoặc Ngọc Hoàng Đại Thiên Tôn, trong kinh Phật thường gọi Tam thập tam Thiên vương, hoặc Đế Thích, hoặc Thích-đề-hoàn- nhân, thật ra cũng chỉ đến một vị thượng đế, quyền uy thống nhiếp hết bốn vị Đại thiên vương.


MƯỜI TÁM CẢNH TRỜI THUỘC CÕI SẮC

Bên trên cõi Dục cõi Sắc. Gọi tên như vậy chúng sinh trong cõi này chỉ thân thể mang hình sắc nhưng không ái dục nam nữ. Từ dưới tính lên có cả thảy là 18 cảnh trời, tuần tự kể ra như sau:



  1. Cảnh trời Phạm Chúng (梵眾天 - Phạm Chúng thiên)

  2. Cảnh trời Phạm Phụ (梵輔天 - Phạm Phụ thiên)

  3. Cảnh trời Đại Phạm (大梵天 - Đại Phạm thiên)

Ba cảnh trời này đều gọi chung các cảnh trời thiền (初禪 天 - thiền thiên). Mỗi cảnh trời này sau khi trải qua thời gian một kiếp cũng đều bị nạn lửa hủy hoại.

  1. Cảnh trời Thiểu Quang (少光天 - Thiểu Quang thiên)

  2. Cảnh trời Lượng Quang (無量光天 - Lượng Quang thiên)

  3. Cảnh trời Quang Âm (光音天 - Quang Âm thiên)

Ba cảnh trời này đều gọi chung các cảnh trời Nhị thiền (二 禪天 - Nhị thiền thiên). Mỗi cảnh trời này sau khi trải qua thời gian bảy kiếp đều sẽ bị nạn lụt lớn hủy hoại.



  1. Cảnh trời Thiểu Tịnh (少淨天 - Thiểu Tịnh thiên)

  2. Cảnh trời Vô Lượng Tịnh (無量淨天 - Vô Lượng Tịnh thiên)

  3. Cảnh trời Biến Tịnh (遍淨天 - Biến Tịnh thiên)

Ba cảnh trời này đều gọi chung các cảnh trời Tam thiền (三 禪天 - Tam thiền thiên). Mỗi cảnh trời này sau khi trải qua thời gian 64 kiếp đều sẽ bị nạn gió bão hủy hoại.

  1. Cảnh trời Phước Sanh (福生天 - Phúc Sanh thiên)

  2. Cảnh trời Phước Ái (福愛天 - Phúc Ái thiên)

  3. Cảnh trời Quảng Quả (廣果天 - Quảng Quả thiên)

  4. Cảnh trời Vô Tưởng (無想天 - Vô Tưởng thiên)

Bốn cảnh trời này, cho đến cảnh trời Sắc Cứu Cánh sẽ nói bên dưới, cộng chung 9 cảnh trời, đều gọi chung các cảnh trời Tứ thiền (四禪天 - Tứ thiền thiên), không còn bị các nạn lửa, nước và gió (gọi chung là tam tai) làm hại được nữa.

  1. Cảnh trời Vô Phiền (無煩天 - Vô Phiền thiên)

  2. Cảnh trời Vô Nhiệt (無熱天 - Vô Nhiệt thiên)

  3. Cảnh trời Thiện Kiến (善見天 - Thiện Kiến thiên)

  4. Cảnh trời Thiện Hiện (善現天 - Thiện Hiện thiên)

  5. Cảnh trời Sắc Cứu Cánh (色究竟天 - Sắc Cứu Cánh thiên)

Năm cảnh trời này cũng được gọi chung năm cảnh trời Bất Hoàn (五不還天 - Ngũ Bất Hoàn thiên).

Cả 18 cảnh trời như trên, chư thiên đó đều tu tập Phạm hạnh thanh tịnh cùng các pháp thiền định phước lạc, chỉ mức độ nhiều ít, sâu cạn không giống nhau.

Lời bàn


Bên trên cảnh trời Sắc Cứu Cánh cảnh trời Ma-hê-thủ-la, uy quyền cao nhất, chủ tể cai quản thế giới Ta-bà này, thống nhiếp cả thảy vạn ức chư thiên cảnh trời Tha Hóa, vạn ức chư thiên cảnh trời Hóa Lạc, vạn ức chư thiên cảnh trời Đâu-suất, vạn ức chư thiên cảnh trời Dạ-ma, vạn ức chư thiên cảnh trời Đao-lợi, vạn ức chư thiên cảnh trời Tứ vương, vạn ức các vị Nhật thiên tử, vạn ức các vị Nguyệt thiên tử, nhưng chư thiên trong cõi Dục đều không được nghe biết đến danh hiệu, không được nhìn thấy hình tướng.
BỐN CẢNH TRỜI THUỘC CÕI SẮC

Bên trên cõi Sắc lại bốn cảnh trời. Một cảnh trời Không Biên, hai cảnh trời Thức Biên, ba cảnh trời Sở Hữu, bốn cảnh trời Phi Tưởng Phi Phi Tưởng. Chư thiên các cảnh trời này chỉ thọ hưởng kết quả do tu các pháp thiền định sắc, không còn nghiệp quả hình sắc, nên gọi chung cõi Sắc.

Lời bàn

Cảnh trời Phi Tưởng Phi Phi Tưởng cao nhất trong Ba cõi, chư thiên đó tuổi thọ đến 84.000 đại kiếp, nhưng thảy đều chưa thấu được chân tâm sáng suốt mầu nhiệm, nên một khi phước trời đã hết vẫn phải trở lại lưu chuyển trong luân hồi. Nếu nhìn từ góc độ nhà Phật thì đó vẫn hàng phàm phu chưa giải thoát ra khỏi thế gian. Đạo gia tuy cũng nói đến Tam giới, nhưng Thượng giới, Trung giới Hạ giới, không giống như Tam giới hay Ba cõi trong Kinh Phật.

Phụ đính 2 mục vấn đáp


  1. VÌ SAO CÓ NHIỀU CẢNH TRỜI?

Hỏi: Nói về trời, đó danh xưng của bậc chí tôn, không ai bằng được mới thể gọi trời, làm sao lại nhiều loại danh xưng, hình sắc khác nhau như thế?

Đáp: Con người cũng được xem linh giác trong vạn vật, lẽ nào chỉ thể gọi chung người không phân biệt kẻ hiền người ngu, kẻ cao quý, người hạ tiện? Trong Kinh dạy rằng: “Giữ tròn Năm giới thì được sinh trong cõi người, tu Mười thiện nghiệp thì được sinh lên cõi trời.” Tuy nhiên, trong việc làm theo Năm giới với Mười thiện nghiệp, lại cũng những mức độ nhiều ít, sâu cạn khác nhau. Cho nên trong cõi người, phước đức của mỗi người cũng không giống nhau. Chư thiên trong các cảnh trời cũng vậy, phước đức của mỗi vị cũng không giống nhau.


  1. SỰ PHÂN CHIA PHÀM THÁNH Ở CÁC CẢNH TRỜI

Hỏi: Trong 28 cảnh trời đã kể trên, cảnh trời nào phàm, cảnh trời nào là thánh?

Đáp: 2 cảnh trời thuộc về phàm, 5 cảnh trời thuộc về thánh. Còn lại 21 cảnh trời khác đều chỗ phàm thánh cùng cư trú.

Hai cảnh trời thuộc về phàm cảnh trời Đại Phạm Thiên thuộc thiền thiên cảnh trời tưởng thuộc Tứ thiền thiên.

sao vậy? cảnh trời Đại Phạm, Đại Phạm Thiên Vương không hề biết rằng tất cả chúng sinh trong sáu đường1 thảy đều là do nghiệp đã tạo phải lưu chuyển sinh tử, lại tự cho rằng mình cao quý, chỉ chính mình mới khả năng kiến tạo ra hết thảy trời đất, người, vật... do đó mà sinh khởi tà kiến.

Còn cảnh trời Tưởng, chư thiên toàn những kẻ ngoại đạo trước đây tu tập pháp định tưởng sinh về đó, được hưởng quả báo 500 kiếp tâm thức rỗng không, không tư tưởng gì, rồi tự cho đó là Niết-bàn. Chư thiên cảnh trời này sau khi thọ hết quả báo sẽ khởi sinh tà kiến rồi sinh vào địa ngục.



1 Sáu đường: bao gồm 3 đường lành cõi người, cõi a-tu-la cõi trời; 3 đường dữ địa ngục, ngạ quỷ

súc sinh.

Năm cảnh trời thuộc về các bậc thánh nằm trên cảnh trời Quảng Quả, bao gồm các cảnh trời Nhiệt, Thiền, Thiện Kiến, Thiện Hiện Sắc Cứu Cánh, được gọi chung Ngũ Tịnh Cư thiên hay Ngũ Bất Hoàn thiên. Chư thiên năm cảnh trời này đều các vị thánh đã chứng đắc Thánh quả thứ ba quả vị A-na-hàm mới được sinh về.

Ngoài 7 cảnh trời kể trên, còn lại 21 cảnh trời khác đều nơi có đủ hai bậc phàm, thánh, thể suy ra biết đều do được hưởng phước báo từ việc tu tập nghiệp lành trong hai cõi trời, người.
DO ĐÓ MÀ TA CÓ LỜI DẠY NGƯỜI
Giảng rộng

Hai chữ “do đó” nếu xét theo ý nghĩa trước đó do “chưa từng bạo ngược với dân...” thì chữ “dạy” sẽ mang ý nghĩa ngăn ngừa điều ác, làm nền tảng chuẩn bị cho câu “hết thảy việc ác quyết không làm” gần cuối bài. Lại nếu xét theo ý nghĩa của 6 câu kể từ “cứu người khi nguy nan”, thì chữ “dạy” sẽ mang ý nghĩa khuyến khích điều lành, làm nền tảng chuẩn bị cho câu “hết thảy việc lành xin vâng theo”.



Đế Quân sở thương dạy dỗ nhắc lại nhiều lần như thế, vì hy vọng rằng chúng ta đều những con người thể cải hối. Nhưng liệu chúng ta quả thật không phải hổ thẹn với lòng chăng? Mạnh tử nói: “Không lòng trắc ẩn thì không phải là người. Không tâm hổ thẹn ghét bỏ điều ác, khiêm cung nhường nhịn, cũng không phải người.” Theo đó nói thì làm người quả thật khó!

Muôn vật đều gồm đủ, con người thật đáng tôn trọng! Có thể xưng đế xưng vương, con người cao quý thay! Sinh ra không vật

mang theo, chết đi vẫn hoàn tay trắng, con người cùng khổ thay! Món ngon vật lạ qua miệng rồi đều thành phẩn hôi thối, con người nhơ nhớp thấp hèn thay! Ai cũng từng trong bào thai rồi từ đó sinh ra, con người kém cỏi thay! Ăn nuốt hết thảy muôn loài trên cạn dưới nước, con người tàn nhẫn thay! Bên ngoài trang sức lụa xinh đẹp, trong lòng ẩn giấu tên độc gươm sắc, con người xảo trá thay! Gia đình thân quyến ràng buộc sai sử, con người thật như dịch! Chỉ hướng vào thân thể hạn hẹp này nhận đó nhà, con người nhỏ thay! Dưới ánh Mặt trời thì rỡ ràng nhân nghĩa, đêm tối ám muội thì việc xấu xa nào cũng không từ, con người thật đáng hổ thẹn thay! Sống ngày nay không chắc chắn được ngày mai, con người thật mong manh thay! Thở ra không hẹn thở vào, con người thật yếu đuối thay!

Luận A-tỳ-đàm nói: “Chữ ‘người’ 8 nghĩa.” Kinh Lâu Thán Chánh Pháp dạy rằng: “Người trong cõi Diêm-phù-đề nhiều chủng loại khác biệt nhau, cả thảy 6.400 chủng loại.” Thế thì chữ “người” đó nào phải dễ nhận hiểu đâu?






Поделитесь с Вашими друзьями:
1   ...   19   20   21   22   23   24   25   26   ...   130


Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©tieuluan.info 2019
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương