Các bài thơ CỦa trần tế XƯƠNG



tải về 138.51 Kb.
Chuyển đổi dữ liệu31.01.2018
Kích138.51 Kb.

CÁC BÀI THƠ CỦA TRẦN TẾ XƯƠNG

Chúc Tết
Tác giả: Trần Tế Xương
Lẳng lặng mà nghe nó chúc nhau:. Chúc nhau trăm tuổi bạc đầu râu. Phen này ông quyết đi buôn cối. Thiên hạ bao nhiêu đứa giã trầu. Lẳng lặng mà nghe nó chúc giàu:. Trăm, nghìn, vạn mớ để vào đâu ? Phen này, ắt hẳn gà...

Sông Lấp Nam Định
Tác giả: Trần Tế Xương
Sông kia rày đã nên đồng Chỗ làm nhà cửa, chỗ trồng ngô khoai Đêm nghe tiếng ếch bên tai Giật mình còn tưởng tiếng ai gọi đò

Đi Thi
Tác giả: Trần Tế Xương
Tấp tễnh người đi tớ cũng đi, cũng lều cũng chõng cũng vào thi. Tiễn chân, Cô mất hai đồng chẵn, sờ bụng, thầy không một chữ gì ! Lộc nước còn mong thêm giải ngạch. Phúc nhà nay được sạch trương qui. Ba kỳ trọn vẹn thêm...

Buồn Thi Hỏng
Tác giả: Trần Tế Xương
Bụng buồn còn muốn nói năng chi? Đệ nhất buồn là cái hỏng thi. Một việc văn chương thôi cũng nhảm. Trăm năm thân thế có ra gì ! Được gần trường ốc vùng Nam Định. Thua mãi anh em cánh Bắc Kỳ. Rõ thực nôm hay mà chữ...

Than Cùng
Tác giả: Trần Tế Xương
Khách hỏi nhà ông đến Nhà ông đã bán rồi. Vợ lăm le ở vú, Con tấp tểnh đi bồi. Ai trói voi bỏ rọ? Đời nào lợn cạo ngôi? Người bảo ông mãi cùng Ông cùng thế này thôi!

Nhớ Bạn Phương Trời
Tác giả: Trần Tế Xương
Ta nhớ người xa cách núi sông. Người xa xa lắm, nhớ ta không? Sao đang vui vẽ ra buồn bã? Vừa mới quen nhau đã lạ lùng! Khi nhớ nhớ cùng trong mộng tưởng, nỗi riêng riêng cả đến tình chung. Tưong tư lọ phải là mưa...

Hóa Ra Dưa
Tác giả: Trần Tế Xương
Ước gì ta hóa ra dưa Để cho người tắm nước mưa chậu đồng! Ước già ta hóa ra hồng Để cho người bế người bồng trên tay

Phú Hỏng Khoa Canh Tý
Tác giả: Trần Tế Xương
Đau quá đòn hằn;. Rát hơn lửa bỏng. Hổ bút hổ nghiên;. Tủi lều tủi chõng. Nghĩ đến chữ "lương nhân đắc ý" (1) thêm nỗi thẹn thùng;. Ngắm đến câu "quyển thổ trùng lai" (2) nói ra ngập ngọng. Thế mới biết học tài thi...

Đi Hát Mất Ô
Tác giả: Trần Tế Xương
Đêm qua anh đến chơi đây. Giày chân anh dận, ô tay anh cầm. Rạng ngày sang trống canh năm. Anh dậy, em hãy còn nằm trơ trơ. Hỏi ô, ô mất bao giờ, hỏi em, em cứ ưỡm à không thưa. Chỉ e rày gió mai mưa. Lấy gì đi sớm về...

Chữ Nho
Tác giả: Trần Tế Xương
Nào có ra gì cái chữ nho ! Ông nghè, ông Cống cũng nằm co. Chi bằng đi học làm ông Phán Tối rượu sâm banh, sáng sữa bò !




Than Đạo Học
Tác giả: Trần Tế Xương
Đạo học ngày nay đã chán rồi, mười người đi học, chín người thôi. Cô hàng bán sách lim dim ngủ, thầy khoa tư lương nhấp nhổm ngồi. Sĩ khí rụt rè, gà phải cáo, văn trường liều lĩnh, đấm ăn xôi. Tôi đâu dám mĩa làng tôi...

Thương Vợ
Tác giả: Trần Tế Xương
Quanh năm buôn bán ở mom sông. Nuôi đủ năm con với một chồng. Nuôi đủ năm con với một chồng. Lặn lội thân cò khi quãng vắng. Eo xèo mặt nước buổi đò đông. Một duyên hai nợ, âu đành phận. Năm nắng mười mưa, dám quản...

Ông Tiến Sĩ Mới
Tác giả: Trần Tế Xương
Tiến sĩ khoa này đỗ mấy người? Xem chừng hay chữ có ông thôi! Nghe văn mà gớm cho văn nhỉ Cờ biển vua ban cũng lạ đời!

Ông Cò
Tác giả: Trần Tế Xương
Hà Nam, danh giá nhất ông cò. Trông thấy ai ai chẳng dám ho. Hỏi mái trống toang đành chịu dột. Tám giờ chuông đánh phải nằm co. Người quên mất thẻ âu trời cãi. Chó chạy ra đường có chủ lo. Ngớ ngẩn đi xia, may vớ...

Bỡn Tri Phủ Xuân Trường
Tác giả: Trần Tế Xương
Tri phủ Xuân Trường được mấy niên Nhờ trời hạt ấy cũng bình yên, Chữ "thôi" chữ "cứu" không phê đến, Ông chỉ quen phê một chữ tiền

Giễu Người Thi Đỗ
Tác giả: Trần Tế Xương
Một đàn thằng hỏng đứng mà trông, Nó đỗ khoa này có sướng không ! Trên ghế, bà đầm ngoi đít vịt, Dưới sân, Ông cử ngẩng đầu rồng.

Vị Hoàng Hoài Cổ
Tác giả: Trần Tế Xương
Sông kia rày đã nên đồng Chỗ làm nhà cửa, chỗ trồng ngô khoai. Đêm nghe tiếng ếch bên tai Giật mình còn tưởng tiếng ai gọi đò!

Giời Nực Mặc Áo Bông
Tác giả: Trần Tế Xương
Bức sốt nhưng mình vẫn áo bông, tưởng rằng ốm dậy, hóa ra không. Một tuồng rách rưới, con như bố, ba chữ nghêu ngao, vợ chán chồng. Đất biết bao giờ sang vận đỏ ? Trời làm cho bỏ lúc chơi ngông. Gần chùa, gần...

Cái Học Nhà Nho
Tác giả: Trần Tế Xương
Cái học nhà nho đã hỏng rồi, mười người đi học, chín người thôi . Cô hàng bán sách lim dim ngủ, thầy khóa tư lương nhấp nhỏm ngồi. Sĩ khí rụt rè gà phải cáo, văn chương liều lĩnh đấm ăn xôi . Tôi đâu dám mỉa làng...

Khoa Thi
Tác giả: Trần Tế Xương
Nhà nước ba năm mở một khoa, trường Nam thi lẫn với trường Hà. Lôi thôi sĩ tử vai đeo lọ, ậm ọe quan trường miệng thét loa. Xe kéo rợp trời: quan sứ đến;. Váy lê phết đất, mụ đầm ra . Sao không nghĩ đến điều tu sỉ...

Thi Hỏng
Tác giả: Trần Tế Xương
Mai không tên tớ, tớ đi ngay, giỗ Tết từ đây nhớ lấy ngày. Học đã sôi cơm nhưng chửa chín. Thi không ăn ớt thế mà cay . Sách đèn phó mặc đàn con trẻ, thưng đấu nhờ tay một mẹ màỵ. Cống hỉ, mét xì, đây thuộc cả,...

Đất Vị Hoàng
Tác giả: Trần Tế Xương
Có đất nào như đất ấy không? Phố phường tiếp giáp với bờ sông. Nhà kia lỗi phép con khinh bố. Mụ nọ chanh chua vợ chửi chồng. Keo cú người đâu như cứt sắt. Tham lam chuyện thở rặt hơi đồng. Bắc Nam hỏi khắp người bao...

Đêm Dài
Tác giả: Trần Tế Xương
Chợt giấc trông ra ngỡ sáng lòa. Đêm sao đêm mãi thế ru mà. Lạnh lùng bốn bể, ba phần tuyết. Xao xác năm canh một tiếng gà. Chim chóc hãy còn nương cửa tổ. Bướm ong chưa thấy lượn vườn hoa. Nào ai là kẻ tìm ta đó. Đốt đuốc...

Thề Với Người Ăn Xin
Tác giả: Trần Tế Xương
Người đói thì tôi cũng chẳng no. Cha thằng nào có tiếc không cho. Họ đày đọa mãi dân cày cuốc. Ai xét soi cho cảnh học trò. Mong được cơm no cùng áo ấm. Gặp toàn nắng lửa với gió mưa. Miếng ăn đến miệng là thưa kiện. Lúa rũ...

Đêm Buồn
Tác giả: Trần Tế Xương
Trời không chớp bể với mưa nguồn. Đêm nảo đêm nao tớ cũng buồn. Bối rối tình duyên cơn gió thoảng. Nhạt phèo quang cảnh bóng trăng suông. Khăn khăn, áo áo, thêm rầy chuyện. Bút bút, nghiên nghiên khéo giở tuồng. Ngủ quách sự...

Hỏi Ông Trăng
Tác giả: Trần Tế Xương
Ta lên ta hỏi ông trăng Họa là ông có biết chăng sự đời ? Ông cao, ông ở trên trời Mà ông soi khắp nước người, nước ta Năm châu cũng một ông mà Kể riêng thì lại mỗi nhà, mỗi ông

Than Cùng Ii
Tác giả: Trần Tế Xương
Lúc túng toan lên bán cả Trời, trời cười: - "Thằng bé nó hay chơi!". Cho hay công nợ là như thế, mà vẫn phong lưu suốt cả đời. Tiền bạc phó cho con mụ kiếm, ngựa xe chẳng thấy lúc nào ngơi. Còn năm, ba chữ nhồi trong...

Ta Chẳng Ra Chi
Tác giả: Trần Tế Xương
Nếu có khôn ngoan đã vợ nhờ. Dại mà nhờ vợ, vợ làm ngơ. Sáng nem, bữa tối đòi ăn chả. Nay kiệu, ngày mai lại giở cờ. Ngồi đấy chả hơn gì chú Cuội. Nói ra thì thẹn với ông Tơ. Nhắn nhe chốn ấy tìm nơi khác. Ta chẳng ra chi,...

Tự Vấn
Tác giả: Trần Tế Xương
Trải mấy mươi năm vẫn thế ru ? Rằng khôn ? Rằng dại ? Lại rằng ngu ? Những là thương cả cho đời bạc. Nào có căm đâu đến kẻ thù. No ấm chưa qua vành mẹ đĩ. Ðỗ đành may khỏi tiếng cha cu. Phen này có dễ trời xoay lại. Thằng...

Hỏi Đùa Mình
Tác giả: Trần Tế Xương
Ông có đi thi ký lục không ? Nghe ông quốc ngữ học chưa thông Ví dù nhà nước cho ông đỗ Mỗi tháng lương ông được mấy đồng

Ba Thứ Lăng Nhăng ...
Tác giả: Trần Tế Xương
Một trà, một rượu, một đàn bà, Ba thứ lăng nhăng nó quấy ta. Chừa được thứ nào hay thứ ấy, Có chăng chừa rượu với chừa trà !

Cảm Hứng
Tác giả: Trần Tế Xương
Xấp xỉ ba mươi mấy tuổi đầu. Trăm năm tính đốt hãy còn lâu. Ví cho thi đỗ làm quan lớn. Thì cũng nhỏ to cưới chị hầu. Ðất nọ vẫn thường hay có chạch (1). Bể kia có lúc cũng trồng dâu (2). Hôm nay rỗi rãi buồn tình nhỉ. Thử...

Thói Đời
Tác giả: Trần Tế Xương
Người bảo ông điên, ông chẳng điên. Ông thương, ông tiếc hóa ông phiền. Kẻ yêu người ghét hay gì chữ. Ðứa trọng đứa khinh chỉ vì tiền. Ở bể ngậm ngùi con tói lạch. Ðược voi tấp tểnh lại đòi tiên. Khi cười khi khóc khi than...

Than Nghèo
Tác giả: Trần Tế Xương
Cái khó theo nhau mãi thế thôi. Có ai, hay chỉ một mình tôi ? Bạc đâu ra miệng mà mong được ? Tiền chửa vào tay đã hết rồi. Van nợ lắm khi tràn nước mắt. Chạy ăn từng bữa toát mồ hôi. Biết thân thuở trước đi làm...

Quan Tại Gia
Tác giả: Trần Tế Xương
Một ngọn đèn xanh, mấy quyển vàng. Bốn con làm lính, bố làm quan. Câu thơ, câu phú sưu cùng thuế. Nghiên mực, nghiên son tổng với làng. Nước quạt chưa xong con nhảy ngựa. Trống hầu chưa dứt bố lên thang. Hỏi ra quan ấy ăn...

Để Vợ Chơi Nhăng
Tác giả: Trần Tế Xương
Thọ kia mày có biết chăng ? (1). Con vợ mày kia xiết nói năng ! Vợ đẹp, của người không giữ được. Chồng ngu, mượn đứa để chơi nhăng. Ra đường đáng giá người trinh thục. Trong dạ sao mà những gió trăng. Mới biết hồng nhan là...

Xuân Nhật Ngẫu Hứng
Tác giả: Trần Tế Xương
Xuân từ trong ấy mới ban ra. Xuân chẳng riêng ai khắp mọi nhà. Ðì đẹt ngoài sân tràng pháo chuột. Ðỏ lòm trên vách bức tranh gà. Chí cha, chí chát khua giày dép. Ðen thủi, đen thui cũng lượt là. Dám hỏi những ai lòng cố...

Lên Đồng
Tác giả: Trần Tế Xương
Khen ai khéo vẽ sự lên đồng. Một lúc lên ngay sáu bảy ông. Sát quỷ ông dùng thanh kiếm gỗ. Ra oai bà giắt cái khăn hồng. Cô giương tay ấn tan tành núi. Cậu chỉ ngọn cờ cạn núi sông. Ðồng giỏi, sao đồng không giúp nước. Hay...

Dại Khôn
Tác giả: Trần Tế Xương
Thế sự đua nhau nói dại khôn. Biết ai là dại, biết ai khôn. Khôn nghề cờ bạc là khôn dại. Dại chốn văn chương, ấy dại khôn. Này kẻ nên khôn đều có dại. Làm người có dại mới nên khôn. Cái khôn ai cũng khôn là thế. Mới biết...

Hỏi Ông Trời
Tác giả: Trần Tế Xương
Ta lên ta hỏi ông trời Trời sinh ta ở trên đời làm chi Biết chăng cũng chẳng biết gì Biết ngồi nhà hát, biết đi ả đầu Biết thuốc lá, biết trà tàu Cao lâu biết vị, hồng lâu biết mùi.

Thật Vô Tích (1)
Tác giả: Trần Tế Xương
Trời đất sinh ra chán vạn nghề Làm thầy, làm thợ, lại làm thuê Bác này mới thật là vô tích Sáng vác ô đi, tối vác về ! (1) Thật vô tích: Ý thật là vô tích sự

Một Nén Hương Tâm
Tác giả: Trần Tế Xương
Im im thâu đêm lại tháng ngày. Bệnh đâu có bệnh lạ lùng thay ! Thuốc thang nghĩ lại chua mà đắng. Ðường mật xem ra ngọt hóa cay. Lắm bệnh bạn bè lui lại ít. Nặng lòng họ mạc hỏi han đầy. Chỉ bền một nén hương tâm...

Tự Đắc
Tác giả: Trần Tế Xương
Ta nghĩ như ta có dại gì, ai chơi, chơi với, chẳng cần chi. Kìa thơ tri kỷ đàn anh nhất, nọ khách phong lưu bậc thứ nhì. Ăn mặc vẫn ra người thiệp thế, giang hồ cho biết bạn tương tri. Gặp thời, gặp vận nên bay...

Chiêm Bao
Tác giả: Trần Tế Xương
Bỗng thấy chiêm bao thấy những người Thấy người nói nói lại cười cười Tỉnh ra lại tiếc người trong mộng Mộng thế thì bằng tỉnh mấy mươi.

Thú Cô Đầu
Tác giả: Trần Tế Xương
Cái thú cô đầu nghĩ cũng hay, cùng nhau dan díu mấy đêm ngày. Năm canh to nhỏ tình dơi chuột, sáu khắc mơ màng chuyện gió mây. Êm ái cung đàn chen tiếng hát, la đà kẻ tỉnh dắt người say. Thú vui chơi mãi mà không...

Cái Nhớ
Tác giả: Trần Tế Xương
Cái nhớ hình dung nó thế nào ? Khiến người ngao ngán, ngẩn ngơ sao ! Biết nhau cho lắm thêm buồn nhé, Ðể khách bên trời dạ ước ao !

Năm Mới
Tác giả: Trần Tế Xương
Khéo bảo nhau rằng: mới với me. Bảo nhau rằng cũ chẳng ai nghe. Khăn là bác nọ to tày rế (1). Váy lĩnh cô kia quét sạch hè. Công đức tu hành sư có lộng. Xu hào rủng rỉnh Mán ngồi xe. Phong lưu rất mực ba ngày tết. Kiết cú...

Cảm Tết
Tác giả: Trần Tế Xương
Anh em đừng nghĩ tết tôi nghèo. Tiền bạc trong kho chửa lĩnh tiêu. Rượu cúc nhắn đem, hàng biếng quẩy. Trà sen mượn hỏi, giá còn kiêu. Bánh chưng sắp gói e nồm chảy. Giò lụa toan làm sợ nắng thiu. Thôi thế thì thôi đành...

Áo Bông Che Đầu
Tác giả: Trần Tế Xương
Hỏi ai, ai đó thương không ? Ðêm mưa một mãnh áo bông che đầu. Vì ai, ai có biết đâu ? Áo bông ai ướt, khăn đầu ai khô ! Người đi Tam Ðảo, Ngũ Hồ, (1). Kẻ về khóc trúc Thương Ngô một mình. Non non, nước nước, tình...

Gửi Người Cũ
Tác giả: Trần Tế Xương
Yêu nhau chẳng lấy được nhau nào. Mình nghĩ làm sao, tớ nghĩ sao ? Trai gái bởi tay bà mụ nặn. Vợ chồng nguyên mối chị Hằng trao. Xa đi ngán nỗi lòng thương nhớ, gần lại càng thêm dạ khát khao. Bến Vị non Nùng xa cách...

Ngày Xuân Của Làng Thơ
Tác giả: Trần Tế Xương
Ngày ba tháng tám thấy đâu mà (1). Sao đến đầu xuân lắm thế a ? Ý hẳn thịt xôi lên chặt dạ. Cho nên con tự mới lòi ra ? (2). (1) Ngày ba tháng tám: khi giáp hạt thiếu đói. (2) Con tự: con chữ, đây chỉ chữ nghĩa văn...

Gần Tết Than Việc Nhà (1)
Tác giả: Trần Tế Xương
Bố ở một nơi con một nơi, bấm tay tháng nữa hết năm rồi. Văn chương ngoại hạng quan không chấm (2). Nhà cửa giao canh nợ phải bồi (3). Tin bạn hóa ra người thất thổ (4). Vì ai nên nỗi quyển đâm vôi (5). Ba mươi mốt tuổi đà...

Dạ Hoài
Tác giả: Trần Tế Xương
Kìa cái đêm nay mới gọi đêm ! Mắt giương, trong bụng ngủ không them Tình này ai tỏ cho ta nhỉ ? Tâm sự năm canh một ngọn đèn.

Tặng Người Quen
Tác giả: Trần Tế Xương
Em gửi cho anh mãnh lụa đào. Phất phơ tươi tốt, đẹp làm sao. Của này ý hẳn trong nhà có, hay cậy người mua ở nước nào ? May đo chỉ nên đôi cái dải. Thắt lưng cũng ngại chẳng tao (1). Muốn lên hỏi giá mua dài tấm, không...

Tết Dán Câu Đối
Tác giả: Trần Tế Xương
“Nhập thế cục bất khả vô văn tự” (1). Chẳng hay ho cũng nghĩ một vài bài. Huống chi mình đã đỗ tú tài, ngày tết đến cũng phải một vài câu đối. Ðối rằng:. “Cực nhân gian chi phẩm giá, phong nguyệt tình hoài, (2). Tối thế...

Mồng Hai Tết, Viếng Cô Ký
Tác giả: Trần Tế Xương
Cô ký sao mà đã chết ngay ? Ô hay, trời chẳng nể ông Tây ! Gái tơ đi lấy làm hai họ, năm mới vừa sang được một ngày. Hàng phố khóc bằng câu đối đỏ. Ông chồng thương đến cái xe tay ! Gớm ghê cho những cô con gái, mà vẫn...

Tết Tặng Cô Đầu
Tác giả: Trần Tế Xương
Ngày xuân mừng quý khách Khi vui lo đàn phách Chuyện nổ như gạo rang Chuyện dài như chảo rách Ðổ cả bốn chân giường Xiêu cả một bức vách

Trần Tế Xương
Tác giả: Trần Tế Xương
Trần Tế Xương lúc nhỏ bố mẹ đạt tên là Trần Duy Uyên. Sinh ngày 10 - 8 năm Canh Ngọ (5 - 9 - 1870 Dương lịch) ở làng Vị Xuyên, huyện Mỹ Lộc, tỉnh Nam Ðịnh ( nay thuộc phố hàng nâu Nam Ðịnh). Lớn lên tự là Mặc Trái, hiệu Mộng...

Về Đi Cầy
Tác giả: Trần Tế Xương
Hán tự, chẳng biết Hán. Tây tự, chẳng biết Tây. Quốc ngữ cũng tịt mít. Thôi trở về đi cầy. Trồng ngô và trồng đậu. Cấy chiêm lại cấy mùa. Ăn không hết thì bán. Bán, đã có Tây mua. Ðược tiền thì mua rượu. Rượu say rồi...

Cái Khó
Tác giả: Trần Tế Xương
Cái khó theo nhau mãi thế thôi. Có ai, hay chỉ một mình tôi. Bạc đâu ra miệng mà mong được. Tiền chửa vào tay đã hết rồi. Van nợ lắm khi tràn nước mắt. Chạy ăn từng bữa toát mồ hôi. Biết rày, thuở bé đi làm quách. Chẳng ký,...

Hỏng Thi Khoa Quý Mão (1903)
Tác giả: Trần Tế Xương
Trách mình phận hẩm lại duyên ôi ! Ðỗ suốt hai trường hỏng một tôi. Tế đổ làm Cao mà chó thế (1). Kiện trông ra Tiệp hỡi trời ơi ! Mong gì nhà nước còn thi nữa. Biết rõ anh em chẳng chắc rồi. Mũ áo biển cờ, làng có đất. Ô...

Khoa Canh Tý (1900)
Tác giả: Trần Tế Xương
Hai đứa tranh nhau cái thủ khoa Tuân khoe văn hoạt, Nghị văn già Khoa này đỗ rặt phường hay chữ Kìa bác Lê Tuyên cũng thứ ba.

Gửi Ông Thủ Khoa Phan (1)
Tác giả: Trần Tế Xương
Mấy năm vượt bể lại trèo non. Em hỏi thăm qua bác hãy còn. Mái tóc Giáp Thìn đà nhuộm tuyết (2). Ðiểm đầu Canh Tý chửa phai son (3). Vá trời gặp hội mây năm vẻ. Lấp bể ra công đất một hòn. Có phải như ai mà chẳng chết...

Mừng Chủ Làm Nhà Mới
Tác giả: Trần Tế Xương
Ông bà ngày trước có gì đâu. Chú thím ngày nay đã lại giàu. Mới biết trời cho không mấy lúc. Lọ là nuôi cá với trồng cau. Nhà gỗ năm gian lợp lá gồi. Trông dòng sông Vị tựa non Côi. Ðầu nhà khanh khách vào làm tổ. Ngồi thấy...

Chế Bạn Lấy Vợ Bé
Tác giả: Trần Tế Xương
Ông này mê gái thực là mê. Thím khách già kia cũng gớm ghê. Mới hỏi ra chừng chê bạc ít. Gần cheo toan sự trả cau về. Mấy kỳ văn khó sao mà được ? Một sợi tơ hồng chẳng biết vê. Lo việc ai bằng ông bạn Bát (1). Cũng còn...

Bỡn Người Làm Mối
Tác giả: Trần Tế Xương
“Việc bác không xong tôi chết ngay !”. Chết ngay như thế vội vàng thay. Chết riêng dễ một mình anh nhỉ ? Sống bận ra chi lũ chúng mày ! Lấy được con hầu thì nó sướng. Gẫm xem thiên hạ lắm thằng hay ! Ðứa ăn đứa ngủ, đứa...

Làm Lẽ
Tác giả: Trần Tế Xương
Cha kiếp sinh ra phận má hồng. Khéo thay một nỗi lấy chung chồng. Mười đêm chị giữ mười đêm cả. Suốt tháng em nằm suốt tháng không. Hầu hạ đã cam phần cát lũy (1). Nhặt khoan con ỏm tiếng Hà Ðông. Ai về nhắn bảo đàn em...

Làm Lẽ Thứ Tư
Tác giả: Trần Tế Xương
Những trách có mình tính lẳng lơ. Làm hai chẳng muốn, muốn làm tư ! Say đường buôn bán nên không lãi. Tính chuyện trăng hoa phải mắc lừa. Ấy bởi lầm về anh bợm gốc. Thôi đừng trách lẫn tại ông tơ. Lời này nhắn bảo người son...

Khóc Vợ Bạn
Tác giả: Trần Tế Xương
Quả núi Châu Phong mới bắc cầu (1). Thương anh về trước chị về sau ! Tên đề bảng phấn ai không tiếc. Tiếng khóc non xanh vượn cũng sầu. Có mẹ tưởng là vui gượng lại. Không chồng hồ dễ sống chi lâu ! Bắc thang lên hỏi ông...

Lụt Năm Bính Ngọ (1)
Tác giả: Trần Tế Xương
Thử xem một tháng mấy lần mưa. Ruộng hóa ra sông cỏ vật vờ. Bát gạo Ðồng Nai câu chuyện cũ (2). Con thuyền Quý Tỵ nhớ năm xưa (3). Trâu bò buộc cẳng coi buồn nhỉ, tôm tép khoe mình đã sướng chưa ? Nghe nói miền Nam trời...

Đại Hạn
Tác giả: Trần Tế Xương
Dạo này đá chảy với vàng trôi. Thiên hạ mong mưa đứng lại ngồi. Ngày trước biết gì ăn với ngủ. Bây giờ lo cả nước cùng nôi. Trâu mừng ruộng nẻ cày không được. Cá sợ ao khô vượt cả rồi. Tình cảnh nhà ai nông nỗi ấy. Quạt mo...

Nghèo Mà Vui
Tác giả: Trần Tế Xương
Kể suốt thế ai bằng anh Mán. Trải mùi đời, khôn chán giả làm ngây. Hổ sinh ra lúc thời này. An thân mệnh thế, giấu tay anh hùng. Không danh cho dễ vẫy vùng. Mình không phú quý, mắt không vương hầu. Khi để chỏm, lúc cạo...

Bắt Được Đồng Tiền
Tác giả: Trần Tế Xương
Ðầu năm ra cửa được đồng tiền. Nào có cầu đâu, được tự nhiên. Ý hẳn nhà nho sang vận đỏ. Hay là con tạo thử người đen ? Muốn đem trả nợ đòi nhà lại. Hay để làm lương giúp nước liền. Của cải vua ta đâu sẵn thế. Chữ đề Tự Ðức...

Ông Hàn Bị Vợ Dọa Bỏ
Tác giả: Trần Tế Xương
Ông đã ơn vua một chữ Hàn. Nay lành mai vỡ khéo đa đoan. Ðược thua hai ngả ba câu chuyện. Khôn dại trăm năm một tiếng đàn. Chim chuột sau này nên gắng sức. Lợn gà thuở ấy đã nên oan. Có ai lành thủng ông không biết. Còn phải...

Ông Lão
Tác giả: Trần Tế Xương
Ông Lão ngày xưa tính thực hiền. Bảy ba vui thú cảnh điền viên. Sách đèn học tập năm Minh Mệnh. Áo mũ ăn ngồi xã Vị Xuyên. Giá phỏng có thi may cũng đỗ, thôi thì không lụy thế là tiên. Ðầu râu tóc bạc như mua được. Thầy bá...

Chơi Cuộc Tổ Tôm
Tác giả: Trần Tế Xương
Bực chẳng nhẽ anh hùng khi vị ngộ. Như lúc đen chơi cuộc tổ tôm. Bài chạm thành cuối cánh phỗng ầm ầm. Ngồi thôi chẳng bốc quân rác rãnh. Cũng có lúc không chi thì bát sách. Cũng có khi bạch định bốc yêu hồng. Cất bài lên...

Tự Trào
Tác giả: Trần Tế Xương
Ở phố Hàng Nâu có phỗng sành (1). Mắt thời lơ láo mặt thời xanh. Vuốt râu nịnh vợ con bu nó. Quắc mắt khinh đời cái bộ anh. Bài bạc kiệu cờ cao nhất xứ. Rượu chè trai gái đủ tam khoanh. Thế mà vẫn nghĩ rằng ta giỏi. Cứ...

Chợt Giấc
Tác giả: Trần Tế Xương
Nằm nghe tiếng trống, trống canh ba Vừa giấc chiêm bao chợt tỉnh ra Thiên hạ dễ thường đang ngủ cả Việc gì mà thức một mình ta ?

Than Thân Chưa Đạt
Tác giả: Trần Tế Xương
Ta phải trang xong cái nợ ta. Lẽ đâu chịu nợ mãi ru mà ? Ðường con, bu nó một năm một. Tính tuổi nhà thầy ba lẻ ba. Mở mặt quyết cho vua chúa biết. Ðua danh kẻo nữa, mẹ cha già. Năm nay ta học, năm sau đỗ. Chẳng những Lương...

Thành Pháo
Tác giả: Trần Tế Xương
Tượng tượng, xe xe xé lẻ rồi Sĩ đen, sĩ đỏ chẳng vào đôi Ðố ai biết được quân nào kết ? Mã cũng chui mà tốt cũng chui

Đi Thi Nói Ngông
Tác giả: Trần Tế Xương
Ông trông lên bảng thấy tên ông. Ông tớp rượu vào ông nói ngông. Trên bảng năm ba thầy cử đội (1). Bốn kỳ, mười bảy cái ưu thông (2). Xướng danh tên gọi trên mình tượng. Ăn yến xem ra có thịt công. Cụ xứ có cô con gái...

Mai Mà Tớ Hỏng
Tác giả: Trần Tế Xương
Mai mà tớ hỏng tớ đi ngay. Giỗ tết từ đây nhớ lấy ngày (1). Học đã sôi cơm nhưng chửa chin, thi không ăn ớt thế mà cay ! Sách đèn phó mặc đàn con trẻ. Thưng đấu nhờ tay một mẹ mày (2). “Hẩu lố”, “mét xì” thông mọi tiếng...

Đổi Thi
Tác giả: Trần Tế Xương
Nghe nói khoa này sắp đổi thi Các thầy đồ cố đỗ mau đi ! Dẫu không bia đá còn bia miệng Vứt bút lông đi, giắt bút chì.

Thi Phúc
Tác giả: Trần Tế Xương
Này này hương thi đỗ khoa nào ? Nhân hậu hay lòng quan thượng Cao (1). Người ta thi chữ, ông thi phúc (2). Dù dở, dù hay ông cũng vào (3). (1) Quan thượng Cao: tức Cao Xuân Dục, người làng Thịnh Mỹ, phủ Diễn Châu, tỉnh...

Muốn Hóa Ra Dưa
Tác giả: Trần Tế Xương
Ước gì ta hóa ra dưa Ðể cho người tắm nước mưa chậu đồng Ước gì ta hóa ra hồng Ðể cho người bế người bồng người chơi

Bệnh
Tác giả: Trần Tế Xương
Thua bạc ra đi với mẹ nhà Bệnh gì chẳng bệnh, bệnh tiêm la Vui quá đến nỗi ra người dại Lỡ bước cho nên nhắm mắt qua

Tiến Sĩ Trung Thu
Tác giả: Trần Tế Xương
Ông đỗ khoa nao ở xứ nào? Thế mà hoa hốt với trâm bào Một năm, một tiết trung thu đến Tôi vẫn quen ông chẳng muốn chào.

Cười Mình
Tác giả: Trần Tế Xương
Nước muốn cho trong phải đánh phèn. Cớ sao lại giữ thói bon chen. Sá chi người thế lòng xanh trắng. Chỉ tại thân ta vận đỏ đen. Ðể bụng phải đeo điều nhẹ nặng. Ôm tai mặc quách tiếng chê khen. Làm chi việc ấy mà lo liệu. Ai...

Thông Gia Với Quan
Tác giả: Trần Tế Xương
Gái góa đem mình tựa cửa quan. Nghĩ rằng quan lớn thế thì sang. Thương con toan lấy dây tơ buộc. Kén rể vì tham cái lọng tàn. Nào có ra chi phường khố lục (1). Thôi thì cũng tủi kiếp hồng nhan. Cậu này ắt hẳn hay nghề sáo...

Mừng Ông Cử Lấy Vợ Kế
Tác giả: Trần Tế Xương
Một sớm ơn vua chiếm bảng vàng. Lam Kiều lối cũ lại lần sang. Câu văn Hán, Tống hay ghê gớm. Quyển truyện Phan Trần thuộc cháo chan. Gỗ tốt nỡ đem trồng cột giậu. Chim khôn sao khéo đậu nhà quan. Làng nho ai lại hơn ông...

Ông Cử Ba (1)
Tác giả: Trần Tế Xương
Cửa Vũ ba nghìn sóng nhảy qua. Ai ngờ mũ áo đến ba ba ! Ðầu như lươn đất mà không lấm. Thân tựa xà hang cũng ngó ra. Dưới nước chẳng ưa, ưa trên cạn. Ðất sét không ăn, ăn thịt gà. Tuy rằng cổ rụt mà không ngỏng, hễ cắn ai...

Đùa Ông Hàn
Tác giả: Trần Tế Xương
Hàn lâm tu soạn kém gì ai ? Ðủ cả vung nồi, cả cóng chai Ví phỏng quyển thi ông được chấm Ðù cha, đù mẹ đứa riêng ai …

Gái Góa Nhà Giàu
Tác giả: Trần Tế Xương
Ta thấy người ta vẫn bảo rằng:. Bảo rằng thằng Cuội ở cung trăng. Cõi đời cũng lắm nơi thanh quý. Chị Nguyệt dung chi đứa tục tằn. Mình tựa vào cây, cây chó ỉa. Chân thò xuống giếng, giếng ai ăn. Con người như thế mà như...

Ông Cử Nhu
Tác giả: Trần Tế Xương
Sơ khảo khoa này bác cử Nhu Thực là vừa dốt lại vừa ngu Văn chương nào phải là đơn thuốc Chớ có khuyên xằng chết bỏ bu

Mừng Ông Lang
Tác giả: Trần Tế Xương
Làm thuốc như ông cũng có tài Thực là chăm chỉ lại lanh trai Phen này mồ mã nhà ta phát Thi cử, hai con đỗ cả hai

Phòng Không
Tác giả: Trần Tế Xương
Em giận thân em mãi chửa chồng. Ngày năm bảy mối tối nằm không. Thiếu gì chốn ấy xêu trầu vỏ. Mà lại nơi kia giấm cốm hồng. “Hẩu lố” khách đà ba bảy chú. “Mét xì” Tây cũng bốn năm ông. Ép dầu ép mỡ duyên ai ép. Có mắn may ra...

Gái Buôn
Tác giả: Trần Tế Xương
I. Nước buôn như chị mới ăn người. Chị thấy ai đâu chị cũng cười. Chiều khách quá hơn nhà thổ ế. Ðắt hàng như thể mớ tôm tươi. Tiền hàng kẻ thiếu, mi thường đủ. Giá gạo đầu năm, đấy vẫn mười. Thả quýt nhiều anh mong mắm...

Hót Của Trời
Tác giả: Trần Tế Xương
Nó rủ nhau đi hót của trời (1) Đang khi trời ngủ, của trời rơi. Hót mau kẻo nữa kinh trời dậy Trời dậy thì bay chết bỏ đời ! (1) Bọn quan lại vơ vét của dân.

Hát Tuồng
Tác giả: Trần Tế Xương
Nào có ra chi lũ hát tuồng ! (1). Cũng hò cũng hét cũng y uông. Dẫu rằng dối được đàn con trẻ. Cái mặt bôi vôi nghĩ cũng buồn ! (2). (1) ám chỉ bọn người tấp tểnh ra làm việc cho thực dân Pháp. (2) Mặt bôi vôi : nghĩa...

Đùa Bạn Ở Tù
Tác giả: Trần Tế Xương
Cái cách phong lưu, lọ phải cầu ! Bỗng đâu gặp những chuyện đâu đâu, một ngày hai bữa cơm kề cửa, nửa bước ra đi, lính phải hầu. Trong tỉnh, mấy toà quan biết mặt. Ban công ba chữ gác ngang đầu. (1). Nhà vuông thong...

Đạo Đức Giả
Tác giả: Trần Tế Xương
Hỏi lão đâu ta ? Lão ở Liêm. Trông ra bóng dáng đã hom hem. Lắng tai, non nước nghe chừng nặng (1). Chớp mắt trăng hoa, giả cách nhèm (2). Cũng đã sư mô cùng đứa trẻ (3). Lại còn tấp tểnh với đàn em. Xuân thu ướm hỏi đà...

Cô Tây Đi Tu
Tác giả: Trần Tế Xương
Rứt cái mề đay ném xuống sông. Thôi thôi tôi cũng "mét xì" ông ! Âu đành chùa đó, âu đành phật. Cũng chẳng con chi, cũng chẳng chồng. Chớ thấy câu kinh mà mặc kệ. Ai ngờ chữ "sắc" hoá ra "không" ! (1). Tôi đây cũng muốn...

Cô Hầu Trách Quan Lớn
Tác giả: Trần Tế Xương
Chỉ trách người sao chẳng trách mình ? Mình trung đâu đấy, trách người trinh ? (1). Áo dầy cơm nặng bao nhiêu đứa ? Chiếu cạnh giường bên, mấy hột tình ? Tơ tóc nỗi riêng thì xét nét. Giang sơn nghĩa cả nỡ mần thinh !...

Chửi Cậu Ấm
Tác giả: Trần Tế Xương
Ấm Kỉ này đây, tớ bảo này : Cha con mày phải cái này cay ! Thôi đừng điếu tráp nghênh ngang nữa, Thằng tiểu Phù Long nó chửi mày.

Chế Ông Huyện Đ (1)
Tác giả: Trần Tế Xương
Thánh cắt ông vào chủ việc thi (2). Đêm ngày coi sóc chốn trường qui. Chẳng hay gian dối vì đâu vậy ? Bá ngọ thằng ông biết chữ gì ! (3). (1) Ông huyện Đ được cử làm chủ một kì thi khảo của hội thánh thành...

Chế Ông Đốc Học (1)
Tác giả: Trần Tế Xương
Ông về đốc học đã bao lâu, Cờ bạc rong chơi rặt một màu ! Học trò chúng nó tội gì thế Để đến cho ông vớ được đầu ? (1) Đốc học Nam Định lúc bấy giờ.

Than Sự Thi
Tác giả: Trần Tế Xương
Cử nhân: cậu ấm Kỷ , Tú tài : con đô Mỹ Thi thế mà cũng thi ! Ới khỉ ơi là khỉ ! (1) ấm Kỷ và con của đô lại Mỹ, đều là kẻ dốt nát, vì đút tiền được đỗ.

Kể Lai Lịch (1)
Tác giả: Trần Tế Xương
Cũng võng cũng dù. Cũng hèo cũng quất (2). Ăn, cậu cũng "thời". Ngủ, bà cũng "giấc" (3). Tháng rét quạt lông. Mùa hè bít tất. Tráp tròn sơn đỏ, bà quyết theo trai ;. Điếu ống xe dài, cậu đành lễ phật. Tai gài ngọn bút,...

Không Học Vần Tây
Tác giả: Trần Tế Xương
Mợ bảo vần Tây chẳng khó gì ! (1) Cho tiền đi học để chờ thì. Thôi thôi lạy mợ "xanh căng" lạy. (2) Mả tổ tôi không táng bút chì ! (1) Vần Tây : chữ quốc ngữ. (2) Xanh căng : 50 (tiếng Pháp).

Mẹ Vợ Với Chàng Rể
Tác giả: Trần Tế Xương
Ai về nhắn bảo việc này cho :. Nhắn bảo ai rằng việc nhỡ to ! (1). Chép miệng, bà nuôi to cái dại, phờ râu, ông rể ẵm con so ! Cắm sào sâu quá nên thêm khổ, (2). Néo chặt dây vào hoá phải lo. Vẫn biết sống lâu nhiều sự...

Nhà Nho Giả Danh
Tác giả: Trần Tế Xương
Hỏi thăm quê quán ở nơi mô ? Không học mà sao cũng gọi "đồ" ? Ý hẳn người yêu mà gọi thế, hay là mẹ đẻ đặt tên cho ? Áo quần đinh đáo trông ra "cậu". Ăn nói nhề nhàng khác giọng ngô. Hỏi mãi mới ra thằng bán...

Bỡn Ông Ấm Điềm
Tác giả: Trần Tế Xương
Ấm không ra ấm, ấm ra... nồi, Ấm chạy lăng quăng ấm chẳng ngồi. Chán cả đồ chuyên cùng chén mẫu Luộc giò, ninh thịt, lại đồ xôi !

Ông Cử Thứ Năm
Tác giả: Trần Tế Xương
Ông cử thứ năm, con cái ai ? (1). Học trò quan đốc Tả Thanh Oai. Nghe tin, cụ cố cười ha hả. Vứt cả dao cầu xuống ruộng khoai ! Thứ năm, ông cử ai làm nổi, học trò quan đốc tỉnh Hà Nội ? Nghe tin, bà cố cười khì khì...

Phố Hàng Song
Tác giả: Trần Tế Xương
Ở phố Hàng Song thật lắm quan, (1). Thành thì đen kịt, đốc thì lang (2). Chồng chung vợ chạ, kìa cô Bố. Đậu lạy quan xin, nọ chú Hàn. (1) Thuộc Nam Định, nối liền với phố Hàng Nâu Tú Xương ở. (2) Thành: viên...

Phường Nhơ (1)
Tác giả: Trần Tế Xương
Bấy lâu chơi với rặt phường nhơ. Quen mắt ưa nhìn chả biết dơ. Nào sọt nào quang nào bộ gắp, đứa bưng đứa hót, đứa đang chờ. Mình hôi mũi ngạt không kỳ quản. Áo ấm cơm no vẫn nhởn nhơ. Ngán nỗi hàng phường khi cúng tế...

Sư Ông Và Mấy Ả Lên Đồng
Tác giả: Trần Tế Xương
Chẳng khốn gì hơn cái nợ chồng ! (1). Thà rằng bạn quách với sư xong ! Một thằng trọc tuếch ngồi khua mõ, hai ả tròn xoe đứng múa bông. Thấp thoáng bên đèn lên bóng cậu (2). Thướt tha dưới án nguýt sư ông. Chị em thủ...

Sư Ở Tù
Tác giả: Trần Tế Xương
Quảng đại từ bi cũng phải tù Hay là sư cũng vụng đường tu ? Tụng kinh cứu khổ ba trăm quyển Ý hẳn còn quên một phép phù ?

Ông Ấm Mốc
Tác giả: Trần Tế Xương
Tôi hỏi thăm ông đến tận nhà. Trước nhà có miếu, có cây đa. Vườn ao đất cát chừng ba mẫu (1). Nứa lá tre pheo đủ một toà. Mới sáu bận sinh đà sáu cậu, trong hai dinh ở, có hai bà. Trông ông mốc thếch như trăng gió...

Vì Tiền
Tác giả: Trần Tế Xương
Vì chưng chẳng có hoá ra hèn. Hổ với anh em chúng bạn quen. Thuở trước chơi bời còn quyến luyến, bây giờ đi lại dám mon men ! Giàu sang, âu yếm, tình quen thuộc, bần tiện, thờ ơ, dạ bạc đen. Ví khiến trong tay tiền bạc...

Bợm Già (1)
Tác giả: Trần Tế Xương
Thầy thầy tớ tớ, phố xênh xang, thoạt nhác trông ra ngỡ cóc vàng. Kiện hết sở Tuần, vô sở Sứ. Khi thì thầy số, lúc thầy lang. Công nợ bớp bơ hình chúa Chổm (2). Phong lưu đài các giống ông hoàng. Phong lưu như thế phong...

Câu Đối Tết
Tác giả: Trần Tế Xương
Thiên hạ xác rồi con đốt pháo. Nhân tình trắng thế rồi lại bôi vôi. Không dưng xuân đến chi nhà tớ. Có nhẽ trời mà đóng cửa ai. Nực cười thay: nêu không, pháp không, vôi bột cũng không, mà tết. Thôi cũng được: rượu...

Khen Vợ
Tác giả: Trần Tế Xương
Quanh năm buôn bán ở mom sông, nuôi đủ năm con với một chồng. Lặn lội thân cò khi quãng vắng, eo sèo mặt nước buổi đò đông. Một duyên hai nợ, thôi đành phận, năm nắng mười mưa, dám quản công. Cha mẹ thói đời ăn ở...

Hoá Ra Dưa
Tác giả: Trần Tế Xương
Ước gì ta hóa ra dưa Để cho người tắm nước mưa chậu đồng! Ước già ta hóa ra hồng Để cho người bế người bồng trên tay




Cơ sở dữ liệu được bảo vệ bởi bản quyền ©tieuluan.info 2017
được sử dụng cho việc quản lý

    Quê hương